Đây là đâu…?
Mỗi bước chân nặng nề đi qua những mảnh kính vỡ sắc lạnh, tâm trí tôi lại không ngừng chất vấn bản thân một câu hỏi mãi không có lời giải đáp.
Đôi chân đã rã rời, thế nhưng cơ thể vẫn như bị một bàn tay vô hình điều khiển, lặng lẽ tiến về phía trước. Đằng sau lớp kính nứt rạn, bóng dáng tôi hiện ra lờ mờ, bộ quân phục quen thuộc vẫn còn trên người. Chiếc áo choàng xám sẫm phủ ngoài, bên trong là lớp đồ đen ôm sát, chằng chịt dây đai và túi đựng vũ khí. Và, như một vật bất ly thân, chiếc mặt nạ sứ vẫn ở đó. Nhưng thật kỳ lạ, những ô trắng vốn trơn nhẵn nay đã bị phủ kín bởi vô số đoá hoa đa sắc, không rõ tên gọi, vừa đẹp đẽ vừa quái dị.
...
Khi vừa định đưa tay lên để gỡ bỏ, ngạc nhiên thay, những hạt tro như bụi mưa rơi ra từ các nhánh hoa, lặng lẽ chảy xuống nụ, thấm vào thân, rồi từng đoá một xám lại, vụn mòn cho tới khi chúng hoàn toàn lụi tàn.
...Ảo giác ư?
Lang thang với sự bối rối còn chưa nguôi tại nơi hệt như một dãy hành lang bệnh xá, khung cảnh nơi đây, lúc này đã hoàn toàn mục nát, chẳng còn gì ngoài một đống hoang tàn. Bóng tối bao trùm lấy khu vực khiến tầm nhìn của tôi gặp đôi chút hạn chế, nhưng vẫn đủ để tôi có thể nhận ra rằng, tại đây chẳng hề có ai khác ngoài bản thân mình.
Qua trần nhà đã đôi phần ẩm mốc, vài mảng trời lớn như có thể tóm gọn cả vầng trăng, đã được kiến tạo bởi những vết nứt không rõ lí do. Vài trong số chúng thậm chí còn xuống cấp tới tệ hại, không thể giấu mình mà để lộ những thanh sắt còn đang hoen gỉ, ẩn mình trong các góc tối đắp sâu trong các khối bê tông. Ánh sáng của trăng dường như rực rỡ hơn thường ngày. Dù vậy, cả kích thước lẫn màu sắc, dù không thể nói một cách chính xác, nhưng dường như tất cả đều gợi lên một cảm giác thật giả tạo, tựa như một hình ảnh phản chiếu trên màn hình cỡ lớn.
...
Tôi không hiểu...
Điều gì đã khiến tôi nghĩ vậy…?
Tiếp tục tiến sâu vào bên trong, cỏ dại và địa y thi nhau đan xen, chen qua những lớp bê tông và nền gạch đã bong tróc từng miếng, vỡ rạn. Tán cây hoang, cùng dây leo cứ thế cuốn chặt lấy dây điện và camera giám sát đã hỏng nát từ lâu. Những bảng cảnh báo với dòng chữ in mờ đã phai màu, treo lủng lẳng theo những chiếc đinh cong vênh, đã gỉ sét hầu hết.
Chuyện gì đã xảy ra...?
Chẳng phải mấy giây trước tôi vẫn còn đang 'thi hành án'?
Lê bước với từng nhịp thở ngày càng nặng nề mà không rõ lí do, chẳng bao lâu, tôi đã sơ ý va phải thứ gì đó trên đường đi. Dãy hành lang ban đầu tưởng chừng như vô tận, lại đang bị chặn đứng bởi một cánh cửa thép cũ kĩ. Từ mặt đất, những rễ cây với đủ mọi loại kích thước, cứ thế đâm chồi, ôm lấy phần khung cửa, như không cho phép bất kì ai thoát ra hoặc xâm phạm.
"Đây là...?"
Trên mặt cửa, một mảnh giấy cũ nát, ố vàng vẫn đang đung đưa, lật qua lật lại theo làn gió luồn qua các lỗ thủng mặt tường. Nhờ chút ánh sáng rọi xuống từ trần nhà, không gian nơi đây cũng không hẳn là tối, chí ít vẫn đủ để tôi đọc được dòng chữ nguệch ngoạc như được viết tay trên tờ giấy ấy.
""H.S.H"?" Tôi ngạc nhiên, bất giác lẩm bẩm.
Không phải chữ viết kí tự, mà có vẻ như là lối viết tắt của một cụm từ nào đó theo ngôn ngữ Latinh?
Trong lúc còn đang phân vân với ý nghĩa thật sự đằng sau dòng chữ, thì cánh cửa, thứ đáng lẽ đang bị khoá, lúc này lại đang chầm chậm mở ra từng chút một.
Đứng lặng trước cánh cửa đang dần hé mở, trong lòng tôi cảm nhận rõ sự bất thường mà bản thân đang phải đối mặt. Rõ ràng, mép cửa đã bị dính chặt với nhau bởi những thân cây cuốn chặt trước đó, không thể có chuyện gió lại có thể dễ dàng đẩy được. Nhưng dù vậy, nếu nghĩ kĩ lại thì đây cũng chính là tận cùng của dãy hành lang, cũng chẳng còn một lối thoát nào khác cả.
Sau một hồi chần chừ, tôi quyết định nắm lấy tay nắm cửa và tiến thẳng vào, mặc cho bất kì điều gì có thể xảy ra tiếp theo, tôi sẽ phải ‘giải quyết’ chúng một lần và mãi mãi.
...
Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, một luồng khí lạnh bất ngờ phả nhẹ vào người. Một mùi khét lẫn mục rữa, bụi bặm khiến tôi phải bất giác ho khi hít phải.
Đưa mắt nhìn xung quanh, thật khó để tôi có thể xác định được vị trí của bản thân do cả phía trước, sau hay thậm chí cả bên cạnh đều đang bị bao phủ bởi một màu đen đặc quánh.
Tối quá...
Phải mất một lúc lâu, đôi mắt mới có thể làm quen với bóng tối xung quanh. Ban đầu, những thứ tôi thấy được cũng chỉ là những đường nét mờ nhoè, không thể xác định. Sự cảnh giác cũng chỉ hoàn toàn do bản năng tự dựng lên mà chẳng rõ lí do. Nhưng rồi cuối cùng, sau một lúc đi chuyển, vào chính khoảnh khắc ấy, tôi mới thật sự hiểu được lí do bản thân luôn đề phòng và lo lắng tới vậy.
Những hàng ghế với phần tay vịn và đầu dựa đã không còn nguyên vẹn, được xếp hàng ngang theo thứ tự ngay ngắn, trải dài thấp dần về xa. Trên chúng, những lớp nệm đỏ thẫm đã đen đi phần nào, cũng đã rách tơi tả, để lộ phần bông gòn bị mốc, vẫn còn phủ đầy bụi và mạng nhện như đã nhiều năm không ai ngồi vào. Trần nhà, tuy không đến nỗi tệ như dãy hành lang ban nãy nhưng cũng đã có vài vết rạn nứt xung quanh, ẩm mốc và hôi hám. Những thanh đèn với thiết kế tinh xảo như bị biến dạng và hư hỏng do từng rơi xuống, đang nằm lấp ló bên những góc tối cạnh tường.
...?
Có gì đó... được viết trên tường...
Vừa lọt vào tầm mắt, những dòng chữ khiến tôi chôn chân tại chỗ.
"Hãy thành thật và đừng dối lòng.
Chính ngươi sẽ phải tự xác nhận điều này.
Ngươi là ai? Là thứ gì đang tồn tại?
Một bản thân thật sự hay một bản thân mong muốn.
Một thiên sứ, một con quỷ khờ dại?
Hay một kẻ tội đồ phản lại ý ngài?
Nếu ngươi biết rõ, tất cả sẽ được bắt đầu."
Cảm thấy bất an, tôi lùi lại vài bước. Nhìn quanh một lượt, ngoài bụi bẩn và mạng nhện bám víu trên những tấm ván gỗ mục ẩm, tôi chẳng thể tìm thấy bất kì thứ gì có thể giúp mình thoát khỏi đây. Dường như những câu từ trên đều để ám chỉ tới tôi và nếu tôi không trả lời một cách chính xác, chuyện này sẽ chẳng đi đến đâu.
Ta là...
Tôi nhắm chặt đôi mắt, quyết định sẽ thử tham gia vào trò chơi của kẻ chủ mưu và đáp lại những gì đã được khắc trên bức tường.
"Tất cả?"
...
"Phạch!"
"!?"
Cùng lúc tiếng động vừa phát lên, một chùm ánh sáng bất ngờ dội thẳng về phía trước. Giật mình, tôi ngẩng cao đầu, đôi mắt hướng thẳng về phía nơi âm thanh cất lên. Cũng bởi đã quá quen với bóng tối, và ánh sáng có phần hơi đột ngột, đôi mắt vẫn chưa thể kịp thích ứng, tôi vội lấy tay che đi, chỉ để một phần ánh sáng lọt qua.
"Đây là...?"
Trước mặt, dưới ánh đèn từ trên cao hắt xuống, một khoảng không rộng lớn bất ngờ hiện ra. Tấm màn nhung đỏ giờ chỉ còn là mớ vải sờn rách đang treo lủng lẳng trên những thanh gỗ từng là cột dựng bố cục, đôi tấm thì nằm vương vãi trên nền gỗ đã sập vỡ. Từ phía trên, vài sợi dây thừng vẫn còn đang treo lơ lửng, lắc lư theo từng đợt gió nhẹ không rõ từ đâu.
Và ngay giữa chính sân khấu, nơi ánh sáng rọi xuống rõ nhất, một chiếc ghế gỗ đang hiện diện. Như một vương miện do ai đó vô tình để quên, một vòng hoa được kết từ những loài tôi chưa từng thấy trước đây, chỉ đơn giản là nằm yên vị trên chiếc ghế ấy. Tại trung tâm của chiếc vòng, một bông hoa với kích thước lớn, ước chừng khoảng một bàn tay, đang lặng lẽ đung đưa theo gió. Dù không rõ, liệu đây có phải một điều gì quá đỗi đặc biệt hay không, bởi tôi cũng chẳng phải một người quá rành về cây cối hay hoa, nhưng đây là lần đầu tiên tôi được tận mắt thấy một loài hoa không hề có nhụy. Trái ngược với phần bông, thân cây không quá cao, có lẽ cũng chỉ bằng ngón tay cái là cùng. Nó có tổng cộng tám cánh hoa, và tất cả đều mang một màu trắng ngà tuyệt đẹp.
Mình tự hỏi...
Như bị mê hoặc, tôi đưa tay, chầm chậm hướng về phía bông hoa trước mặt.
...liệu cô ấy có thể giải thích điều này vào lần tới hai đứa gặp lại...?
Đột nhiên, hàng loạt những âm thanh như tiếng vỗ tay vang lên ngay khi bàn tay dừng lại trước bông hoa.
“Ai đó!?” Giật mình, tôi ngoảnh mặt lại, để kiểm tra.
Nhưng đập vào mắt tôi, là một cảnh tượng rùng mình tới đáng sợ. Những hàng ghế cũ kĩ, ban đầu trống rỗng không ai ngồi, lúc này đã chật kín những hình nhân gỗ. Ngồi im, ngay ngắn trên những chiếc ghế đã xếp thành dãy, mỗi con đều sở hữu cơ thể tương đối là giống nhau hệt như sản xuất dây chuyền. Những chiếc đầu tròn trụ hoàn toàn trơn nhẵn, không mặt mũi và cùng với đó là hàng tá những vết nứt toác chéo xuống từ phần vài kéo xuống ngực, một số thì cánh tay và chân đã chẳng còn nguyên vẹn, tất cả đều hầu như cong vẹo sang một bên, nhưng dù vậy, chúng vẫn giữ nguyên một tư thế chẳng hề thay đổi, như những khán giả đang coi màn kịch.
…
Không phải bọn chúng…?
Dù có cau mày nhìn kĩ đến đâu, rõ ràng những con hình nhân không hề cử động. Tiếng vỗ tay vẫn chưa hề dứt, không những thế, lại ngày một dồn dập hơn với từng nhịp vang trong khắp khán phòng. Đột nhiên, những lời thì thầm, bàn tán không rõ nghĩa, của một đám đông nào đó bắt đầu ập tới từ nhiều hướng khác nhau.
Không thể chịu đựng được thêm, tôi gục xuống và ôm chặt lấy cả đôi tai và đầu, không muốn phải nghe thêm, nhịp thở trở nên nặng nề, quá khó để có thể kiểm soát. Lúc này, đầu tôi như bị ai đó đập mạnh, không thể suy nghĩ được gì. Nếu không nhanh chóng giải quyết hết mớ phiền phức này, tôi sẽ dần phát điên trước khi tìm được lối thoát mất.
“Im ngay!”
…
Tiếng ồn đã hoàn toàn ngừng lại sau khi tôi hét lên.
“Cạch”
“…?”
Ngay lúc này, một thứ tựa như một vũ khí sắc nhọn đang chĩa thẳng ngay sau gáy tôi.
...
Ra vậy…
Những thứ này… có lẽ, chẳng qua chỉ là ảo giác do chính năng lực của một kẻ dựng lên, để khiến mục tiêu bất ngờ, từ đó lợi dụng sự thiếu cảnh giác để dễ dàng tiếp cận.
Có lẽ đối phương không phải là một tay mơ, hay chính xác hơn là một kẻ vô cùng chuyên nghiệp, đủ khôn ngoan để tiếp cận được tôi. Trong tình cảnh này, chỉ cần hắn muốn, một cú chọc nhẹ cũng sẽ là một ‘nước chiếu’ hoàn hảo để chấm dứt cái mạng sống này.
Tuy hiểu được điều đó, nhưng có thứ gì đó đang đang ngăn tôi cử động, không đúng… chính xác phải là dập tắt động lực để mà phản kháng. Mọi hành động tưởng chừng như trốn thoát ngay từ đầu cũng chỉ là một sự giải dối nửa vời…
Tôi không rõ liệu nó được gọi là gì. Sự sợ hãi khi phải đối mặt với cái chết đang cận kề? Sự không cam lòng khi bản thân luôn là ‘thợ săn’ nhưng nay đã bị giăng bẫy? Hay… chỉ là sự thanh thản khi biết rõ ‘kết thúc’ của bản thân đã không còn quá xa?
….
Trong lúc tôi không để ý, không gian tĩnh lặng bất ngờ bị phá vỡ khi đối phương bắt đầu cất tiếng nói đầu tiên.
“...Là tội lỗi mà em xứng đáng phải nhận...”
“...?” Tôi sững lại, bởi thực tế khác xa so với tôi tưởng tượng. Giọng nói ấy không hề khàn đặc hay dữ tợn, mà ngược lại, còn mềm mại, vương chút nữ tính đến mê hoặc. Có vẻ, kẻ mà tôi đang chạm trán là một cô gái, và dù ở khoảng cách không quá gần, nhưng giọng cô ta quả thực khá nhỏ, hệt như một lời thì thầm.
“...Những dòng chữ ấy sẽ vĩnh viễn... không thể xóa nhòa...”
“C-Chờ đã! Cô là ai và những thứ ấ-!?”
“...hệt như kết thúc của thế giới mà ta từng ước mong...”
Khi giọng nói vừa dứt, cũng là lúc tầm nhìn dần trở nên mờ nhòa, không thể nhìn rõ. Cơ thể mềm nhũn, không nghe lời, loạng choạng lùi lại và sau đó là hoàn toàn gục xuống. Trước khi, tôi mất nhận thức và bất tỉnh, những gì tôi nghe được từ cô gái ấy cũng chỉ loáng thoáng một vài từ.
“...sắp đến rồi...”
0 Bình luận