Tập 1 - Ngày Khải Huyền

Chương 2 - Cuộc hội ngộ của cặp đôi tử thần

Chương 2 - Cuộc hội ngộ của cặp đôi tử thần

“Ưm…”

Bị một cơn gió lạnh đánh thức, tôi từ từ tỉnh dậy khỏi giấc ngủ say, tâm trí vẫn còn cảm thấy mơ hồ với giấc mơ vừa rồi. Bất giác sờ lại lưng áo, nơi đã ướt đẫm mồ hôi từ bao giờ, cũng chẳng bất ngờ khi cả thể chất lẫn tinh thần của tôi đều đã kiệt quệ cả.

“Chả lẽ, mình... đã thiếp đi trong lúc ‘hành quyết’…” Tôi thở dài, tự trách vì sự bất cẩn mà cảm thán với bản thân.

Cơn đau đầu chưa dứt hẳn, như thể chính tôi vừa trải nghiệm những thứ có trong giấc mơ ấy. Ngay lập tức, tôi tháo bỏ chiếc mặt nạ. Sự ngột ngạt mà từng nhịp thở nặng nề mới nãy còn đó, giờ đã được thế chỗ bởi sự trong lành của không khí xung quanh.

Căn phòng này là...?

Ánh trăng bên cạnh, từ từ rọi xuống dưới nền sàn, chiếu sáng những góc khuất bị bóng tối bao trùm. Đưa đôi mắt vẫn còn nặng trĩu, liếc nhìn xung quanh, lúc này, tôi mới có thể nhìn thấy mọi thứ một cách rõ ràng. Bốn bề chẳng phải tường gạch hay bê tông thông thường, mà là những mảng cốt thép to, sáng loáng như vừa mới được xây nên. Trên mỗi bức, là một ô cửa sổ lớn được đóng quanh bởi những chiếc đinh ốc, hệt như thứ được gia cố trên những bức tường.

...?

Nhưng điều khiến tôi chú ý hơn cả, lại chẳng phải những thứ đấy...

Hiện tại, tôi đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ vô cùng cũ kĩ. Ngay đối diện, treo trên phần đầu của của một chiếc tương tự, là chiếc túi vải đã sờn màu, mà thường ngày tôi vẫn mang theo bên mình. Tại bề mặt chỗ ngồi, một khẩu súng ổ xoay đã được đặt sẵn, nằm ngay ngắn. Bên cạnh nó, năm viên đạn được xếp thẳng tắp theo hàng ngang, như có ai đó cố tình để lại.

...Chuyện này...

Tôi đứng dậy, từ từ tiến tới và kiểm tra chiếc túi của mình. Bên trong, may mắn thay, những vỉ thuốc và các món đồ cần thiết vẫn còn đó. Thấy được thứ mình cần, tôi thở phào nhẹ nhõm, ít nhất tâm trạng cũng được cải thiện đôi chút.

Tôi đưa tay về bên hông, nhưng tức khắc khựng lại khi nhận ra sự bất thường.

?

Như có thể nghe thấy nhịp tim của bản thân, tôi cúi gập người, vội vàng lục lọi từ trong tới ngoài lớp áo, nhưng kết quả vẫn chẳng thay đổi quá nhiều.

Thực ra, cũng không hẳn là vô ích, bởi nếu lược bỏ đi yếu tố lạc quan mà nói, ít nhất điều đầu tiên tôi có thể tự xác nhận là: “Tủ đồ” của tôi đã hoàn toàn biến mất.

Mình đã làm gì trước đó...?

Ôm lấy vầng thái dương mà ngẫm lại một hồi, kì lạ thay, không có lấy một mảnh kí ức về việc tôi đã đánh mất “nó”, hay thậm chí, cả những sự việc trước khi cả tôi thiếp đi cũng vô cùng rời rạc. Dù có cố gắng đến đâu, hiện tại, việc nhớ lại mọi thứ, đối với tôi lúc này dường như là một điều không thể.

Đã có chuyện gì xảy ra?

…?

Nhìn xuống dưới sàn nhà, nơi bóng tối dần nhường chỗ cho ánh sáng le lói hắt lên từ khung cửa kính,, ánh mắt vô tình chạm trán một dáng hình nhỏ nhắn, vẫn còn đang nằm dài, chìm sâu trong giấc ngủ say. Quả thực, nếu có ai đó hỏi rằng, tôi có quen biết với cô gái ấy không, thì xin thưa, tôi sẽ khá quan ngại khi phải trả lời rằng... có, tôi có quen biết với “quả bom hẹn giờ” ấy.

…Hoặc, theo một cái tên mà cả chúng tôi lẫn chính bản thân cô ấy thường dùng, đó là  Airis.

Cô sở hữu khuôn mặt trái xoan đầy thanh tú, cùng với đó là một làn da trắng mịn màng như bông lụa, nổi bật là đôi gò má ửng hồng hệt như vừa được tô khắc bởi nét cọ vẽ. Không chỉ vậy, mái tóc ấy là một sự pha trộn hoàn hảo giữa sắc hồng dịu nhẹ phảng phất chút màu ánh bạc, và hiển nhiên, óng mượt tới phi lí. Tại đỉnh đầu, như một món bảo vật không thể xa cách, chiếc nơ đen tuyền được cột chặt chẻ đôi các sợi tóc thành hai bím dài ngang hông.

Bao quanh lấy thân hình mảnh mai ấy, là một chiếc áo cardigan mỏng, với màu sắc chủ đạo là nâu sẫm, chỉ dài đến ngang hông. Bên trong, cô bận lên một chiếc váy tối màu ôm gọn, xung quanh phần cổ áo là những nếp viền thêm trắng mềm mại, với từng nếp gấp tựa như những cánh hoa đang đua nhau nở rộ. Từng đường cong của cơ thể như đang hòa mình vào bộ trang phục, càng làm tôn lên vẻ thanh lịch, “con người” của Airis.

Dù sự thật, cô cũng chỉ là một trong vô số những người máy, được tạo ra chỉ để hỗ trợ những “kẻ hành quyết” như chúng tôi, nhưng với ngoại hình quá mức hoàn hảo, nếu không hiểu rõ về cô ấy, người ngoài nhìn vào sẽ chỉ thấy Airis như một thiếu nữ mới chừng 15 tuổi hơn.

“Này…” Tôi cất giọng, khẽ gọi Airis dậy nhưng dù vậy, sau vài phút chờ đợi, kể cả có gọi lại vài lần, vẫn chẳng có lấy một phản ứng hay bất kì lời phản hồi nào từ cô nàng.

“…” Tôi thở dài, dù cũng đã lường trước được chuyện này nhưng vẫn cảm thấy phiền phức là dĩ nhiên. Với cái tính vui mau chóng chán, lại thêm chứng mê ngủ ngày đêm, thì không chỉ là thường ngày, mà đôi khi kể cả trong các nhiệm vụ, riêng việc đánh thức Airis cũng đã là cả một vấn đề nhức nhối rồi.

Đành dùng cách này vậy.

Thầm nghĩ trong lòng, tôi liền tiến sát lại và cúi thấp người. Khoảng cách lúc này của cả hai khá gần, đủ để tôi có thể trông thấy từng sợi tơ hồng vẫn còn đang bám nhẹ trên hàng mi ấy. Ngay sát bên cổ, nơi làn da cô nàng vẫn còn đang ẩn khuất đằng sau lớp áo, một miếng kim loại như nút bấm đang để lộ ra. Không chần chừ, tôi lập tức nhấn và giữ một hồi lâu trước khi thả ra.

Nói một cách dễ hiểu thì cơ chế này hệt như khởi động lại các thiết bị di động. Thông thường, đối với các Scanner, cũng tức là những người máy cùng loại với Airis, nếu họ có những trục trặc kĩ thuật như lỗi hệ thống, các bộ phận cơ thể bị hư hỏng hay thậm chí là không thể tỉnh dậy, thì các cộng sự đồng hành có thể thực hiện một cách thủ công và chủ động hơn.

Sau một vài giây, một tiếng “ting” bất ngờ vang lên từ cơ thể của Airis, có vẻ như là thông báo xác minh danh tính trước khi quá trình diễn ra.

“Đang trong quá trình đăng nhập thiết bị hỗ trợ, xin mời trả lời một số câu hỏi liên quan.”

“Tiếp tục.” Tôi nhanh chóng đáp gọn.

“Xin hãy đưa ra thông tin và mã số thiết bị theo dõi?”

“Phân loại: S, mã số định danh: 002, mật danh: Công Chúa Khải Huyền.”

“Xin hãy trả lời tương tự về phía người đang đồng hành cùng?”

“Phân lớp: E, mã số định danh: 001, mật danh: Kẻ Khờ.”

“Về lí do thực hiện chu trình khởi động lại, bất kì lỗi phần mềm hay thương tích naò về cả chủ thể lẫn người được theo dõi cần được báo cáo?”

“1E xin được báo cáo: Thiết bị đồng hành đang bị kẹt trong trạng thái ngủ mà không rõ lí do, không thể khởi động theo mã lệnh trực tiếp nên chương trình bảo quản thủ công lúc này là cần thiết. Hết.”

“…Đã rõ… Xác minh danh tính, quá trình đăng nhập đã thành công...”

...

Thế rồi, mọi thứ chìm trong im lặng, tôi vẫn đứng đó, kiên nhẫn chờ đợi.

Đã không biết bao lâu, thời gian cứ thế tiếp tục trôi, vài giây lúc đầu đã kèo dài thành vài phút, rồi vài phút lại nối thành hàng chục phút, khoảng lặng vẫn cứ thế kéo dài. Không có bất kì một sự thay đổi nào xuất hiện và những câu đùa nhạt nhẽo thường ngày của cô nàng cũng chẳng vang lên, cơ thể Airis chỉ đơn giản là giữ nguyên tư thế lúc đầu, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, kể cả một cử động nhỏ cũng không, hệt như một khối sắt vô tri.

...

“Thông báo: Hệ thống khởi động thủ công là không cần thiết, thiết bị đã được khởi động ngay từ ban đầu. Xin hết.” Âm giọng điện tử vang lên, đánh bật tôi khỏi dòng suy nghĩ của bản thân.

“...?” Tôi cau mày, đôi mắt lập tức liếc về cơ thể đang bất động của Airis, nơi âm thanh phát ra.

“Xin nhắc lại?”

“Thông báo: Hệ thống khởi động thủ công là không cần thiết, thiết bị đã được khởi động ngay từ ban đầu. Xin hết.”

Chả lẽ…?

“Phư phư… Không ngờ cậu lại có biểu cảm như thế đó, 1E!” Một giọng nói quen thuộc bất ngờ vang lên.

Trước khi tôi kịp nhận ra, dưới ánh trăng dịu nhẹ, đôi mắt ấy càng được phản chiếu rõ ràng hơn bao giờ hết. Đôi đồng tử như những mảnh tinh thể mang sắc đỏ hồng, đã mở to và nhìn lại về phía tôi từ lúc nào chẳng hay. Chiếc miệng nhỏ nhắn cong vênh lên, sự đắc thắng lẫn tinh quái có thể được thấy rõ qua cả ánh nhìn và nụ cười của cô nàng.

“…Ra vậy…” Tôi thở dài, nhưng hành động ấy lại chẳng hề chứa chút sự khó chịu hay bực tức, mà thay vào đó là một thứ cảm xúc khác xa hoàn toàn so với những thứ ấy, như trái tim tôi vừa chút bỏ được một thứ gì đó vô cùng nặng nề.

Tôi tự hỏi rằng, “nó” là gì…?

…Nếu là chị ấy, thì “nó” sẽ được gọi với một cái tên như nào…?

“Mà nè,” Airis nghiêng đầu về phía tôi, với một nụ cười trên môi. “Không ngờ sẽ có một ngày, 1E lại thể hiện cảm xúc của mình một cách rõ ràng như thế nha! Mới không nhìn mặt nhau có tí, thoáng cái, cậu đã nhớ tớ thế sao?”

Cô ngưng lời một nhịp, đôi mắt nheo lại, tạo vẻ chọc ghẹo.

À… Cũng đúng mà nhỉ? Ở bên một thiếu nữ xinh đẹp lâu như vậy, kể cả có là ‘Kẻ Khờ’ thì cũng phải rung động chứ—Á!! Đ-Đau, đau, đau mà!!”

“…” Tôi kẹp lấy tai Airis và véo mạnh.

“Au~! 1E bạo lực quá đó! Đây đâu phải là cách cậu nên đối xử với một thiếu nữ mong manh, yếu đuối như tớ!?” Cô nhăn mặt song vẻ trêu ngươi trong đôi mắt ấy vẫn chẳng hề vơi đi.

“…Mong manh cái nỗi gì….” Tôi buông tay ra, để lại đôi vành tai đỏ bừng của Airis cùng cái lườm giả vẻ dằn dỗi của cô nàng, chẳng khác nào như đang muốn trêu chọc tôi thêm.

“À, thì... cũng đúng một phần mà…” Airis nghiêng đầu về phía tôi, nụ cười ấy vẫn còn trên khuôn mặt, nhưng lần này lại xen lẫn một chút ngượng ngùng khó tả.

“?”

“Như cậu thấy đó, tớ cũng thật sự không thể cử động theo ý mình được...”

“…Ý cậu l—” Tôi chưa kịp dứt câu thì Airis đã tiếp lời.

“Thật ra, tớ đã tỉnh dậy từ khá lâu rồi... Nếu như tớ nhớ không nhầm, thì là khoảng mười hai ngày trước thì phải...”

Nghe những gì Airis thuật lại, một suy nghĩ thoáng hiện lên trong tâm trí tôi. Nếu vậy thì chằng phả-

“Nhưng dù vậy, tớ chẳng hề thấy được bất kì manh mối nào hết…” Airis đáp lại, với giọng điệu lửng lơ, còn đôi môi thì cong cong để lộ một nụ cười đầy tự hào, như thể việc ngồi im suốt mười hai ngày trời mà vẫn tỉnh táo, cho dù không thu hoạch được gì đã là một thành tích xuất sắc rồi.

“…” Tôi nghẹn họng, bất giác cảm thấy bất lực, không biết nói gì hơn

Như đang tận hưởng chuyện này, Airis khúc khích cười, rồi khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lúc này thoáng chút nghiêm túc hơn.

“Nhưng cũng nhờ thế, tớ mới nhận ra được một điều...”

“...?”

“Ngoài việc, bị giam giữ tại căn phòng này, chắc chắn, đã có chuyện xảy đến trong lúc hai ta thiếp đi...”

Airis bất ngờ im lặng, đôi môi vốn luôn tươi cười, bất ngờ hạ xuống từng chút một, đôi mắt nhuốm màu lo âu và đượm buồn, nhìn chằm chằm ra ngoài khung cửa sổ nơi ánh trăng đang rọi qua.

“Có lẽ, cậu cũng đã biết, các Scanner… đều là những cá thể máy móc được tạo ra, với chỉ một mục đích duy nhất là truy cứu thông tin, tiếp sóng liên lạc và hỗ trợ các phân lớp khác trong các nhiệm vụ… đúng chứ?”

“Để có thể thực hiện hàng tá những chức năng đấy, cậu nghĩ bọn tớ sẽ lấy năng lượng từ đâu để có thể tiếp tục duy trì?”

“…Cậu đang đề cập đến lõi Hyper?”

“Chính xác, lượng năng lượng dự trữ của bản thân cũng không còn nhiều, chứng tỏ trước khi bị đưa tới đây, tớ đã sử dụng vì mục đích nào đó…”

“…“chứng tỏ”? Chả lẽ, cậu cũng?”

“Ừm, tớ cũng không thể nhớ gì cả,…”

“…chưa kể…”

Nói xong, Airis từ từ vén vạt váy mình lên, để lộ đôi chân cơ khí đã không còn nguyên vẹn. Hai bên gần như đã gãy lìa quá nửa, những khớp nối, dây dẫn bị đứt đoạn, nhiều mảnh kim loại nhỏ bung ra, như sắp rời khỏi trục. Còn phần chân không hề ở đó, hay bất kì đâu trong căn phòng, như chưa từng tồn tại.

“Có lẽ, kẻ đã khiến tớ thành ra thế này, cũng chính là người đã đưa chúng ta tới đây.”

“…”

“Bất ngờ nhỉ? Ai mà ngờ, sẽ có ngày, hình tượng của tớ lại có thể thảm hại tới mức này chứ~”

“Sớm thôi, tớ sẽ sập nguồn… vì thế…”

Airis nhắm mắt một thoáng, rồi lại mở ra, như đã thầm đưa ra một quyết định nào đó, ánh nhìn của cô trở nên quyết tâm hơn.

“…xin hãy cứ b—”

“Phiền phức…” Tôi lập tức cắt ngang, cố tình giả ngơ trước giọng điệu có phần bi quan so với thường ngày của Airis.

Như bị nhìn thấu ý định, Airis chỉ có thể nở một nụ cuời gượng gạo, cố gắng tránh ánh mắt của tôi.

Im lặng một hồi lâu hệt như đang cân nhắc câu từ, nhưng lần này, thay vì bông đùa như mọi khi, giọng cô trầm xuống, pha lẫn chút bất lực không thể che giấu.

“Cậu cũng biết rõ luật của tổ chức mà... “Bỏ lại bất kì kẻ nào ngán chân” luôn là tôn chỉ của chúng ta… Hiện giờ, tớ không thể di chuyển… và lượng năng lượng cũng chẳng còn nhiều, hiển nhiên sẽ trở thành một gánh nặng nếu như chúng ta chạm mặt với kẻ địch một lần nữa. Nên tốt nhất, cậu hãy thoát khỏi đây một mìn-”

Chưa đợi Airis dứt câu, tôi lập tức vòng tay qua eo và nhấc cô lên.

“T-Từ từ! Xin chờ đã! Tớ vẫn chưa chuẩn b-!!” Airis bất giác hoảng hốt kêu thành tiếng.

Khác xa so với những gì tôi nghĩ, Airis thật sự rất nhẹ. Có lẽ đấy là một trong những tính năng giúp các Scanner có thể di chuyển linh hoạt để thu thập thông tin một cách nhanh chóng chăng? Dù đã đồng hành cùng nhau từ rất lâu, nhưng đây lại là lần đầu tiên tôi cõng cô ấy.

“Á!?”

Trước khi cô kịp phản ứng, tôi lập tức xé ngay chiếc áo choàng thành dải dài, rồi sử dụng như một sợi dây quấn quanh thân cô, và rồi thắt thật chặt để cố định cô nàng trên lưng. Phần còn lại, tôi lại khoác lên người Airis, nhằm giấu đi cơ thể của cô, định để tránh ánh mắt nghi ngờ của người ngoài nếu có bị bắt gặp.

“Ơ…? Đây là…?”

Tôi chẳng buồn đáp, chỉ lặng lẽ đứng dậy, tiến tới gần chiếc ghế gỗ mà ban nãy bản thân vừa ngồi.

“1E?”

“Cầm lấy.” Tôi nhặt lên chiếc túi vải và đưa cho Airis.

“Ể? Sao tự dưn—”

“Đeo thêm thì vướng, tiện đang được cõng, thì hãy tỏ ra có ích đi.”

“1E…”

“...Mồ... Quả cụt hứng mà... Cậu đâu cần phải tỏ ra lạnh lùng thế…” Airis mím môi, khuôn mặt lúc này xịu xuống như con mèo vừa bị bỏ rơi. Không chịu để yên, cô khẽ dúi đầu mình vào tôi, vờ ra vẻ giận dỗi.

“Tưởng theo kịch bản thông thường, vào lúc này, một thiếu nữ yếu đuối và bệnh tật như tớ sẽ được cảm thông hay khen ngợi vì đã biết hi sinh vì cộng sự chứ...”

Giọng Airis nhỏ dần, kéo theo đó là làn hơi ấm áp, phả nhẹ ngay sau gáy tôi. Đôi tay xuyên qua đôi vai và ôm chầm lấy tôi, giọng đột ngột nhỏ lại, như đang lẩm bẩm điều gì đó.

“Cậu vừa nó-?” Ngạc nhiên, tôi định quay đầu lại, định bụng sẽ hỏi thì bất ngờ bị cắt ngang bởi giọng cười khúc khích, thoáng chút hối thúc của Airis.

“Không có gì! Nhanh thoát khỏi đây thôi!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!