Tập 1 - Ngày Khải Huyền
Chương 3 - Giấc mơ của Công Chúa 1
0 Bình luận - Độ dài: 2,759 từ - Cập nhật:
Bước đi giữa con đường phủ đầy bụi cát và vụn gạch, một bóng hình lẻ loi đang khẽ cau mày, cẩn thận quan sát xung quanh.
Trải rộng trước tầm mắt cô, là một thành phố rộng lớn tưởng chừng chẳng thấy điểm dừng. Khác với vẻ sầm uất đáng lẽ nên có của một khu đô thị hiện đại, nơi đây có thể được ví như một thành phố ma cũng không sai, khi giờ đây, tại mọi ngóc ngách phố phường và cả trên đường lớn đã chẳng còn gì ngoài những đống phế liệu đã bị đóng bụi, đang nằm rải rác xung quanh.
Tiếng bước chân của cô gái chẳng thể giữ được vẻ yêu kiều thường ngày, vì một lí do nào đó, chúng dồn dập hơn, nhưng lại vô tình xóa tan vẻ ảm đạm của không khí đang bao trùm lấy mảnh đất này.
Tuy vậy, điều đó lại chẳng thể xóa nhòa đi vẻ sốt sắng đang biểu lộ rõ trên gương mặt ấy.
Cô sở hữu trong mình một vẻ đẹp tuyệt trần không gì sánh bằng, nhưng lại không kém phần thơ ngây của một cô công chúa, tưởng chừng như vừa bước ra từ chuyện cổ tích. Mái tóc, như được đúc kết từ nhiều sợi tơ dài mang sắc hồng đỏ nhạt, mượt mà tới phi lý, mỗi lần chuyển động, lại có thể ôm trọn bất kì tia sáng nào. Dù chủ ý hay chỉ là vô tình, mỗi cử chỉ của cô như đều có thể mang lại sức sống cho khu vực.
Không chỉ vậy, cô ấy cò-
Không! Sai chủ đề rồi! Càng nghe, càng sến súa quá đi mất!
Tôi vội lắc đầu, cố gắng để quên đi những suy nghĩ vừa rồi.
Thật khó để phân biệt làm sao, khi tôi vẫn chưa thực sự quen với lối hành văn như vậy. Từ ý định tường thuật chi tiết tình hình lúc này, tôi đã lỡ ngợi ca bản thân quá mức cần thiết.
Mà thôi, chuyện đó cũng chẳng còn quan trọng.
“1E! 1E ơi!”
Quay ngược quay xuôi với đôi mắt khẽ nheo vì lớp bụi dày đặc, tôi hét thật to tên người cộng sự của mình vô số lần, với chút hy vọng nhỏ nhoi, rằng cậu ấy đang ở đây.
Tệ thật!
Đã được một lúc mà vẫn chẳng có một tiếng đáp lại, tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng rồi đấy. 1E là một nguời rất nghiêm túc, nên không thể có chuyện tôi bị cậu ấy chơi khăm, trả thù cho đợt trước được!
Tự dưng lại rơi vào tình huống tiến thoái lưỡng nan như này, tôi thật lòng chưa biết bản thân nên làm gì tiếp theo.
Không phải do tôi sợ nguy hiểm hay gì, mà đơn thuần là bởi, tôi không thể ở lại đây quá lâu. Trong viễn cảnh tồi tệ nhất, đây có thể sẽ là kết thúc của thế giới này, chứ không chỉ riêng tôi.
Tại sao ư? Hiển nhiên, đáp án đã quá rõ ngay trước mặt.
Vô số những vệt sáng đỏ loang lổ, ẩn mình trong những vầng mây dày đặc và xám xịt, che phủ khắp cả bầu trời. Tầng khí quyển như bị thứ gì đó chọc thủng, nhiệt độ giảm dần theo cấp số nhân, kéo theo không khí bị hút lên cao, tạo nên những lưỡi dao sắc bén, cắt gọn bất kì thứ gì chúng đi qua. Tại đường chân trời, nơi mặt trời thường ló rạng vào mỗi buổi bình mình xế chiều, nó đã hoàn toàn bị thay thế bởi một khối đen đặc khổng lồ, đang gia tăng kích thước của mình một cách nhanh chóng. Vành sáng mà nó tỏa ra, tựa như dải plasma, nuốt chửng mọi thứ ngay tại đường đi.
Mặt đất đang tiếp tục sụp xuống, vài phần thì lại như những hòn đảo nhỏ, trôi nổi trên bầu trời và hòa mình vào những đám mây bóng tối. Từ xa, cả hướng Đông, Tây và Bắc, không chỉ một, mà có tới ba chiếc vòi rồng đang di chuyển với tốc độ tương đối nhanh về phía này. Xung quanh chúng, những tòa nhà đã bị phá hủy phân nửa đang đứng sừng sững, hứng chịu từng đợt gió lớn. Những con đường đã từng là phố đi bộ, bây giờ cũng chỉ còn là đống gạch vụn hoang tàn nằm rải rác phía trước.
Nghĩ rằng mình vẫn đang mơ, tôi bèn véo má mình một cái và nhận lại là một cảm giác đau nhói, đủ để khẳng định, tất cả đều là thật.
Phải chăng, là một hiện tượng dị thường?
Nếu thật là vậy, thì tôi cũng chẳng thể làm gì hơn nếu không có người cộng sự của mình cạnh bên. Có lẽ, trong số “chúng tôi”, chỉ có cậu mới đủ khả năng để xử lí chuyện này.
Tôi phải tìm bằng được cậu ấy!
Tôi…
Nhưng liệu đây có phải điều nên làm?
Tiếp tục bước đi dưới mảng trời đã gần như sụp đổ, quả nhiên, thực tại lúc này như một lời chất vấn đầy mỉa mai về sự nhỏ bé của nhân loại trước một thảm họa còn khủng khiếp hơn những gì họ từng chật vật nếm trải trong tuốt hàng trăm cho tới hàng ngàn năm qua.
Và chính xác, nó cũng là điều luôn khiến tôi băn khoăn.
Câu hỏi, nhân loại có đáng được cứu?
Tôi luôn cho rằng ai cũng xứng đáng được cứu, nhưng một phần trong thâm tâm tôi lại muốn phản bác lại.
Tại sao “chúng ta” lại phải liều mạng vì những kẻ vốn chính là nguyên nhân của hầu hết các bi kịch đã từng xảy ra trong suốt chiều dài lịch sử?
Bỏ qua vấn đề như thiên tai do yếu tố thiên nhiên gây ra, thì chẳng phải, con người đã luôn tự tiêu diệt lẫn nhau? Hà cớ sao họ phải luôn tìm cách trốn tránh, vùng vẫy khi đối mặt với những thảm họa, thứ thậm chí còn không thể so bì với thứ ẩn sâu trong trái tim từng con người?
Chẳng hạn như đạo đức, nghe thì có vẻ thật sâu sắc, nhưng thực chất, nó chỉ tồn tại như một dạng khái niệm chữ viết trong xã hội, hoàn toàn vô nghĩa, khi kẻ phá hỏng bản chất của nó lại chính là nhân loại. Con người chê bai thậm tệ những kẻ “ăn thịt”, nhưng lại lạnh lùng làm ngơ trước những tiếng khóc than của đồng loại mình.
Thật khó chịu và đáng khinh.
Nhưng nực cười thay, nó lại chính là lý do cho sự tồn tại của “chúng tôi”.
...
Lại một lần nũa, tôi lại luyên thuyên vài ba điều nhảm nhí và chẳng thể hiểu nổi những gì bản thân vừa nói đến.
Đáng lẽ theo kịch bản thường thấy trong ngay tận thế, khi đối mặt với một sự kiện diệt chủng cấp vĩ mô như này, thay vì tự thuyết giảng với chính mình, tôi cũng nên tỏ ra tuyệt vọng một chút chứ nhỉ?
Nhưng thật đáng tiếc làm sao. Những cảm xúc được cho là rất đỗi bình thường với một người vào tình huống lúc này như sợ hãi hay bàng hoàng lại chẳng hề áp dụng với tôi, hay nói đúng hơn là tôi vẫn chưa thực sự cảm nhận được.
Bởi vốn dĩ, tôi còn chẳng phải là một con người thực sự.
Mang trong mình hình hài của một thiếu nữ xinh đẹp, nhưng thực chất, tôi chỉ là một Scanner, một trong vô số những người máy hỗ trợ đồng hành, thuộc RFK. Một tổ chức phi chính phủ, chuyên nhận lệnh điều tra và khai trừ bất cứ hiện tượng, vật thể dị thường khi được khách hàng yêu cầu.
Dĩ nhiên, dịch vụ ngon nghẻ tới vậy và còn được bao trọn gói yêu cầu riêng trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, cái giá phải trả cũng chẳng hề rẻ.
Để có thể thuê, hay nói thô ra là được chúng tôi giúp đỡ, khách hàng cần phải trả một khoảng kếch xù, hoặc trao đổi một món đồ mang giá trị tương đương.
Hiển nhiên, để nhận được sự tín nhiệm của khách hàng và giải quyết được chừng ấy vấn đề, chúng tôi cũng có cách riêng của mình.
Thứ tôi đang đề cập đến ở đây, chính là mạng sống của chúng tôi.
Nhưng dù vậy, sẽ chẳng thật khôn ngoan nếu cứ ném hết quân số ra chiến trường mà chẳng có một kế hoạch cụ thể nào. Vì lẽ đó, như một giải pháp để có thể giải quyết vấn đề ấy, thang đo cấp bậc L.O.V.E đã được tạo ra.
Tùy vào độ khó của nhiệm vụ được giao, một cá nhân hay một tổ đội có trình độ phù hợp sẽ được cử đi thi hành.
Thông thường, năng lực và địa vị của binh lực sẽ được thể hiện rõ ràng qua mã số ký tự mà họ sở hữu.
Quy tắc đặt mã số định danh rất đơn giản, chẳng hạn như phân lớp phục vụ, Maid và Servant, tùy vào cấp bậc của bản thân mà mỗi cá nhân sẽ có tên như: 1M, 87M, 34ST,…
Dù phải công nhận, cách đặt tên cho nhân sự có phần hơi vô vị, nhưng đối với ban thượng cấp, đó là quá đủ dành cho những quân cờ chỉ biết sống theo mệnh lệnh rồi.
…
Phía xa, thứ mà tôi coi là hố đen, đã và đang từ từ tiến gần tới chỗ bản thân đang đứng. Từ mặt tiếp xúc của nó, tôi có thể thấy áp lực tỏa ra từ nó là kinh khủng tới nhường nào. Vầng sáng chói lóa như đang phá vỡ cấu trúc của không gian, nuốt chửng bất kì thứ gì nó đi qua, con đường, xe cộ, kể cả những ngôi nhà lẫn tòa nhà cao tầng cũng không phải là ngoại lệ.
Tôi nên nhanh chóng di chuyển thì hơn.
Dự cảm có điều chẳng lành, tôi lập tức rời khỏi đó, hướng thẳng về trung tâm của thành phố.
Sau một lúc, tôi cuối cùng cũng đã tới nơi.
Vẫn không có ai ư?
Thầm nghĩ, tôi lại cau mày, nhìn ngó xung quanh. Có vẻ, tại đây cũng chẳng khá khẩm hơn so với vùng bên ngoài là bao.
Những góc phố, nơi vẫn còn những mảnh xác đã khô héo của cỏ dại và chồi non đan xen, chen qua những lớp bê tông và nền gạch đã bong tróc từng miếng, vỡ rạn. Dựa vào tình trạng hiện giờ của nơi này, có lẽ nó đã bị bỏ hoang được một khoảng thời gian trước cả khi sự kiện này xảy đến.
“Khụ… khụ…”
Đột nhiên, một cơn gió mạnh ập tới, ngăn cản bước tiến của tôi.
K-Không đúng… Đây là…
Bão cát ư!?
Từng lớp cát dày dưới nền đường vỡ nát bị quật lên cao, khiến cho tầm nhìn của tôi vốn đã hạn chế, lúc này lại trở nên thật khó để xác định phương hướng. Xung quanh, tiếng gió gào rít, quật mạnh vào những ô cửa sổ đã rạn nứt đang nằm trơ trọi cả trong lẫn ngoài những khu định cư tấp nập nhà ở.
Tôi cúi thấp người, một tay che phần mặt, tay còn lại cố với lấy nền đường để không bị ngã bởi sức đẩy của cơn lốc. Đôi chân ngày càng lún sâu dưới lớp cát dày, cảm giác nóng rát, nặng nề và chậm chạp ngày một tích tụ dần.
Tôi cắn răng, cố gắng chịu đựng, với hy vọng cơn lốc sẽ mau qua đi.
Nóng.
Đau quá.
…
Nhưng rồi, chẳng biết từ lúc nào, những cơn gió cũng bắt đầu thưa đi, mọi thứ dần rơi vào tĩnh lặng.
Ơ?
Cơ thể dường như không còn chịu áp lực từ gió và cơn đau cũng dần biến mất. Đôi tai không còn bị tra tấn bởi những tiếng rào rạt, va chạm của những vật thể xung quanh với gió bụi. Bầu không khí lúc này tuy vẫn còn vương chút mùi bụi và khét, nhưng đã dễ thở hơn rất nhiều.
Nhận ra sự thay đổi đột ngột, sau một hồi do dự, tôi vẫn quyết định hạ tay xuống, để kiểm tra tình hình. Đôi mắt bị bịt kín dần hé mở, chút ánh sáng dần len lỏi vào tầm mắt.
Những hạt bụi li ti không còn tiếp tục bị cuốn trôi, mà lơ lửng giữa không trung, dần rơi xuống cho tới hết. Từng mảnh gạch vụn, từng vệt cát nhỏ sau cùng cũng nằm yên, phủ một lớp xám vàng mỏng trên con phố đổ nát.
Au!
Vì không chú ý, mà tôi đã sơ ý va phải thứ gì đó, ngay tức khắc khiến bản thân vấp ngã.
“Khụ… khụ… Đây là?”
Mau chóng phủi lớp bụi mịn chắn ngang tầm mắt, trước mặt tôi lúc này là một cánh cửa gỗ đã nứt vỡ đôi phần, đặc biệt cả tay nắm cửa lẫn phần khung bám, vốn được làm từ kim loại, đều đã gỉ sét hầu hết.
Trên mặt cửa, vô số vết xước từ bé tới lớn đang nằm chồng chéo lên nhau, vô tình tạo thành những dòng chữ nghuệch ngoạch như được ai đó cố tình để lại.
“Ẩn dưới lớp vỏ của kẻ trốn chạy.
Viết nên những kết thúc chẳng thể đổi thay.
Nghiệt ngã, chống lại muôn thần và sự vĩnh hằng?
Giành lấy thứ đã từ lâu chẳng thuộc về mình.
Liệu đây là một khởi đầu của kết thúc vĩnh cửu?”
Tôi vừa đọc, vừa vô thức đưa tay lên sờ. Các đầu ngón tay lướt nhẹ qua từng chữ cái, cảm nhận độ thô rát của những mảnh gỗ nhỏ, gãy vụn.
Cái thể loại thơ vừa chẳng rõ nghĩa và chẳng vần thế này… Tôi cũng đến chịu…
“Cạch”
“Ơ?”
Nhưng rồi, tôi chợt nhận ra, cánh cửa, thứ tưởng chừng đã bị khóa và kẹt cứng bởi sự gỉ sét của kim loại, lại theo lực áp của bàn tay tôi, nhẹ nhàng bị đẩy vào trong.
Liếc qua phía trong cánh cửa, cả không gian bên kia như bị bao trùm bởi một màu đen đặc quánh và sền sệt như bùn. Đưa tay ra chạm thử, tôi bất giác rút tay ngay tức khắc. Dù mới chỉ tiếp xúc qua đầu ngón trỏ, tôi vẫn có thể cảm nhận rõ sự lạnh lẽo của thứ chất lỏng tối màu. Dù chưa hề bước chân vào, nhưng bầu không khí đối diện cũng đủ khiến tôi rợn cả vai gáy.
“Mình nên làm gì đây…”
Một cánh cửa cũ kĩ với những dòng chữ kì dị như được khắc tay, đã vậy còn nằm trơ trọi giữa một thành phố vô danh đổ nát. Chưa nói đến không gian kì lạ mà nó vừa mở ra, chắc chắn đây là một hiện tượng dị thường.
Trước phát hiện vừa rồi, tôi khoanh tay, nhếch mép, cười đầy đắc ý.
Đã bao lần, tôi bị người cộng sự phàn nàn về sự vụng về, suốt ngày táy máy linh tinh và mang theo vô số vô số rắc rối cho cả hai. Lần này, tôi đã đủ tỉnh táo để tránh điều đó lặp lại thêm.
Hể?
Trong lúc còn đang tự tán dương bản thân, đột nhiên, một thứ gì đó đang trườn quanh cổ chân, khiến tôi cảm thấy đôi chút nhột nhột mà cúi xuống.
Khựng lại trong chốc lát, đôi chân của tôi như bị chôn tại chỗ. Ánh mắt dán chặt vào một thứ chất lỏng mờ ảo, mang sắc đen huyền,hình dáng tựa như xúc tu, bám chặt lấy chân tôi.
“Ơ!?” Giật mình, tôi bất giác lùi lại.
Nhìn quanh lại một lượt, tôi bàng hoàng khi nhận ra, khung cảnh lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Không biết từ bao giờ, cảnh vật đang dần bị bao phủ bởi một biển sương đen đặc và trải rộng tưởng chừng như vô tận.
Chờ đã… chẳng lẽ…
Tôi lập tức quay người về đằng sau.
Đây là!?
0 Bình luận