Tập 1 - Ngày Khải Huyền

Chương 5 - HOME SWEET HOME

Chương 5 - HOME SWEET HOME

“Thế cậu nghĩ sao?” Một giọng nói bất chợt vang ngay bên tai, đột ngột giật phăng tôi ra khỏi dòng suy tưởng đang mơ hồ về giấc mơ vừa rồi.

“Hửm?”

“Ê! Nghiêm túc đấy!” Giọng nói ấy cao hẳn, mang theo sự bất mãn rõ rệt. “Bộ tớ nói chuyện nghe ru ngủ lắm sao!?”

Ồn ào quá đi mất.

Tôi chậm chạp mở mắt, khi những suy nghĩ rời rạc chưa dứt hẳn mà vẫn còn vẩn vơ trong chốc lát. Giữa thi giác đã bị đảo lộn không phân biệt được trên dưới rõ ràng, đôi đồng tử phải vội vã co giãn để kịp thời thích nghi với thứ ánh sáng mờ nhạt gần như vô hồn đang bao trọn lấy căn phòng tối.

...Xem ra tôi đã mất tập trung được một lúc rồi.

Từng dải ánh bạc lặng lẽ len qua các ô cửa sổ hẹp, để rồi vô tình va phải và chạm khắc lên các mảng tường kim loại trơn nhẵn. Vô số mảnh phản quang bị dội ngược, phản chiếu lại hình ảnh bị kéo tới méo mó của chính tôi và một bóng hình quen thuộc đang nằm gọn trên lưng tôi. Không cần ngước lên, tôi cũng có thể cảm nhận thấy có một luồng sát khí âm ỉ từ đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào gáy mình, rõ ràng là đang bực bội bởi sự lơ đãng của tôi trong suốt cuộc trò chuyện vừa rồi.

“Này! Đừng có thản nhiên đứng đó và âm thầm đánh giá người ta như vậy! Đặc biệt là với người cộng sự đáng thương đang nằm ngay trên lưng cậu đấy nhé!”

“Không, không hề,” tôi đáp vội, cố giữ cho giọng mình nghe đủ tự nhiên và nghiêm túc nhất có thể. “tôi vẫn đang nghe.”

“Haiz… Thật là… Tớ cần nhiều hơn là một câu trả lời hời hợt như thế đó…” cô lẩm bẩm với giọng nói ngân vang như tiếng hát, song song với đó là một nụ cười đầy vẻ châm chọc.

“Đó không phải là cách hành xử đúng mực với vị tiền bối đáng kính, tàn tật laị còn dễ thương đâu!”

“Được rồi, tạm gác lại chuyện đó sang một bên đi.”

Tôi lên tiếng cắt ngang, cố tình phớt lờ những lời vừa rồi để kéo cuộc trò chuyện quay lại theo đúng quỹ đạo trước khi cô ấy kịp bắt đầu bài thuyết giảng vớ vẩn về '6 điều hậu bối nên làm'. “Trước mắt, chúng ta cần tập trung nghĩ cách thoát khỏi đây đã.”

“Mồ, chả vui gì cả… Đáng lí ra, cậu cũng phải tỏ ra quan tâm đôi chút tới câu chuyện của thiếu nữ thiên tài, bệnh tật, xinh đẹp này chứ…” Airis thở dài, rồi bất ngờ gục đầu cái “cộp” vào lưng tôi, như một đứa trẻ dỗi hờn vì bị ló ngơ.

Thật tình, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà để tâm tới việc đó nữa.

Trong lòng tôi lúc này chợt trào dâng một cảm giác bất an đến lạ. Rõ ràng, mọi chuyện không hề đơn giản tới vậy.

Bất kể chuyện gì đang diễn ra, việc một “Công Chúa” và một “Kẻ Hành Quyết” đều đột ngột bất tỉnh và bị đưa tới một nơi hoàn toàn xa lạ dường như là một điều bất khả thi đối với bất kì tổ chức thù hằn nào, huống chi nếu giải sử đó lại là một cá thể, vật thể dị thường cấp thấp chưa được biết đến.

Dĩ nhiên, tôi không vội kết luận một cách mù quáng. Trước đó, chúng tôi có trao đổi qua lại một lúc lâu trước khi phát hiện có điểm chung đáng chú ý trong toàn bộ chuyện này. Chúng tôi đều đã bước vào một chuỗi những sự kiện rời rạc và kì lạ, nhưng luôn gắn liền với sự hiện hiện của một người phụ nữ bí ẩn trong một bộ váy phong cách Victoria vô cùng sang trọng. Tuy nhiên, với một phần khuôn mặt luôn bị che khuất bởi một chiếc khăn voan mỏng, việc xác định danh tính của ả là gần như không thể.

Một, hai chi tiết còn có thể miễn cưỡng coi là sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng quá nhiều điểm bất thường thế này, thì rõ ràng mọi thứ đã không còn đơn giản tới vậy nữa rôì.

Đặc biệt là ở Airis, cô ấy có thể dễ dàng thuật lại giấc mơ ấy một cách rành rọt. Nhưng còn bản thân tôi lại không hề nhớ bất cứ điều gì quá rõ ràng. Mọi thứ liên quan đến cuộc chạm trán giữa tôi và thực thể dị thường ấy dường như cũng khá mờ nhạt, đến mức chính tôi còn phải tự hỏi, rằng liệu chúng tôi đã thực sự tiếp xúc hay có một cuộc đối thoaị nào.  

Thực tế, mỗi lần ngẫm lại, tôi lại có cùng một cảm giác bồn chồn khó tả. Riêng sự hiện diện của mình cô ta đã khiến tâm trí tôi cảm thấy nặng nề vô cùng, lồng ngực tôi lại bất ngờ thắt chặt không rõ nguyên do, như thể có một mối liên kết nào đó giữa chúng tôi vậy.

Sao lại đau tới mức này cơ chứ?

Tôi khựng lại một nhịp, như chợt sực nhớ ra điều gì đó quan trọng.

“Mà này,” tôi lên tiếng, nghiêng đầu về phía sau một chút, “trước đó cậu đang hỏi tôi chuyện gì đúng không? Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

“Vậy là cậu thừa nhận là đã… À thôi, quên đi...” Airis thở dài, giọng hạ xuống, rõ ràng cũng chẳng buồn truy cứu thêm.

“Chỉ là lúc nãy tớ thấy cậu đăm chiêu quá, cứ tưởng cậu đã nghĩ ra manh mối gì rồi, nên hỏi thử thôi.”

“Có vài điểm khiến tôi không khỏi bận tâm,” tôi tiếp lời, đồng thời cẩn thận, đưa mắt quan sát kĩ một lượt từng ngóc ngách trong không gian quanh mình, “đặc biệt là về kết cấu căn phòng này.”

“Kết cấu?” Airis nhướng mày, ánh nhìn thoáng kinh ngạc hướng về phía tôi một lúc lâu trước khi nở một nụ cười thích thú xen lẫn tò mò.

“Để tớ đoán nhé? Liệu sự đơn điệu quá mức có phải là chủ đích?”

“Có lẽ là vậy.”

Tôi sắp xếp lại tất cả các manh mối, trước khi đưa ra một kết luận cuối cùng dựa trên suy đoán của bản thân.

“Trước đó, khi rà xoát một vòng, tôi đã thử kiểm tra bằng nhiều cách khác nhau, từ áp lòng bàn tay để cảm nhận độ dày, cho tới gõ trực tiếp lên các bức tường. Tôi có thể chắc chắn rằng, âm thanh phản hồi và độ rung truyền qua những tấm thép này là thuộc về vật liệu cấu thành các phòng quản thúc của tổ chức.”

“Ý cậu là?”

“Có thể căn phòng này đã được thiết kế giống hệt với phòng quản thúc. Đặc biệt, bên trong phòng trống không, không có góc chết, đồng thời không có bất kì vật dụng nào khác, có lẽ nhằm để hạn chế tối đa bất kì sơ hở, nhược điểm nào.”

 “…Nếu quả thực vậy,” Hiểu điều tôi muốn nói tới, Airis lập tức tiếp lời,

“đó là lí do chúng ta không thể thẳng tay đập vỡ bức tường này, đúng chứ?”

“Tôi không phủ nhận suy nghĩ đó, bởi lẽ mọi thứ hiện tại mới chỉ dừng lại ở mức giả thuyết. Việc tái thiết cấu trúc của những căn phòng chuyên dụng ấy chính là lựa chọn duy nhất, và đồng thời là giải pháp khả dĩ nhất để cưỡng chế chúng ta.”

“Bởi vậy, tôi nghĩ ta thật sự đ-”

“Nhưng nếu nhìn nhận tích cực hơn thì…” Airis bất chợt cười khẽ. Vẻ nghiêm nghị trên gương mặt cô tan biến trong chớp mắt, lập tức nhường chỗ cho phong thái thản nhiên quen thuộc thường ngày.

“Cũng đâu đến nỗi đâu ha~?”

Không đợi bản thân kịp phản ứng, Airis thoắt cái đã siết nhẹ hai tay quanh vai tôi.

“!?”

Cú áp sát đột ngột của cô khiến tôi loạng choạng, suýt chút đã khiến cả hai ngã nhào xuống đất.

“…”

“T-Thôi nào, chỉ là chút chuyển động thôi mò~” Một làn hơi ấm sực nồng chợt mơn trớn bên tai tôi, kèm theo đó là một lời thì thầm đầy nũng nịu: “Thú thực là tớ đang thấy thoải mái lắm! Chưa bàn tới chuyện có thể trốn thoát hay không, tớ thậm chí còn được ‘cưng chiều’ trên tấm lưng này nè~”

“Tôi sẽ ném cậu xuống.”

“Ấy, chờ đã! Đấy không phải cách hành xử đúng đắn với một thiếu nữ đâu!”

Miệng thì nói vậy, nhưng hành động của Airis lại trái ngược hoàn toàn. Cô chẳng những không dừng lại mà còn cựa quậy dữ dội hơn, tựa như một đứa trẻ đang cố rúc sâu vào chiếc tổ ấm áp để tìm kiếm chút sự chở che.

Dù không ngoảnh lại, tôi vẫn có thể cảm nhận rõ từng nhịp chuyển động khẽ khàng, cho tới những đường nét mềm mại lộ liễu phía sau. Thân thể nhỏ nhắn cứ thế dán chặt vào lưng tôi, thu hẹp khoảng cách cho đến khi chẳng còn một kẽ hở nào.

“Rời khỏi đây sớm đồng nghĩa với quay lại kiếp nô lệ đó! Tớ vẫn muốn được nghỉ ngơi thêm chút nữa cơ!”

“Đây là luật, đừng phàn nàn.”

“Xì, tớ chẳng muốn nghe thêm những lời thuyết giảng nhàm chán về mấy cái quy tắc cứng ngắc ấy đâu!”

Phiền phức thật. Không rõ cô nàng lấy đâu ra ‘năng lượng’ để mà giữ được sự lạc quan đấy nữa. Nếu không phải vì mất khả năng di chuyển, tôi thề mình đã quẳng ‘cục tạ’ này xuống khỏi lưng mình lâu rồi.

“Này, nếu cậu cứ càm ràm kiểu đó, thì đừng mong tớ sớm tiết lộ có một cái lỗ nhỏ bên dưới chiếc ghế gỗ mục nát kia!”

Tôi khụng lại giữa chừng. Một khoảng lặng kì quặc bỗng bao trùm lấy cả hai.

“Ơ cá-Nhầm rồi!”

Nhận ra chính cái miệng đã hại cái thân, Airis bỗng chốc im bặt. Cô thảng thốt, vội vã vùi mặt sâu hơn vào vai tôi như muốn trốn khỏi cái nhìn dò xét, dù thực tế tôi vẫn đang cõng cô ấy trên lưng.

“Quên hết đi! Quên hết đi! Quên hết đi!...” Giọng cô lí nhí, đầy vẻ thất vọng và hờn dỗi.

Cậu ta nghiêm túc tới mức nào vậy…?

Tôi nén một tiếng thở dài, đưa mắt về nơi bản thân tỉnh dậy ban đầu, đồng thời là món nội thất duy nhất trong căn phòng trống trái này.

Quả nhiên, tôi đã quá chủ quan để rồi không kiểm tra toàn bộ.

Không chút do dự, tôi lập tức hất mạnh chiếc ghế sang một bên. Thân gỗ vỡ vụn, từng mảnh vụn bay tứ tán khắp phòng. Và tại vị trí nó từng chiếm giữ, lộ ra một cái lỗ nhỏ, chỉ cỡ đầu ngón cái là cùng.

“Đây là?” tôi nheo mắt, cúi thấp người xuống quan sát.

“Đ-Đợi chút đã! Tớ thực sự không biết thêm điều gì đâu!” Airis vội vã thanh minh, giọng lộ rõ vẻ cuống quýt. “Thật đấy! Tớ chỉ… biết có cái lỗ như vậy thôi! Về cách thoát, tớ vẫn không biết gì cả!”

Tôi không đáp, chỉ đưa tay sờ thử quanh mép lỗ. Bề mặt kim loại lạnh ngắt, viền được mài nhẵn có chủ ý. Từ sâu bên trong, một luồng khí lạnh phả ra, mang theo mùi kim loại ẩm hoặc thứ gì đó tương tự.

“Có gió…” tôi lẩm bẩm. “Phía dưới không hẳn bị bịt kín.”

“Ể… vậy tức là có đường ra?” Airis ngạc nhiên, ló đầu lên nhìn lại.

“Chưa chắc.” Tôi khẽ lắc đầu. “Nhưng ít nhất, căn phòng này có vẻ không hoàn toàn khép kín như vẻ bề ngoài.”

Tôi thử luồn ngón tay vào sâu hơn, nhưng khoảng hở quá nhỏ để thăm dò trực tiếp.

Cạch!

“!?”

Một cơn đau buốt bất ngờ truyền thẳng lên não khi có một thứ gì đó sắc nhọn từ bên trong bật ra, đâm mạnh vào đầu ngón tay tôi.

“1E! Có chuyện gì ư!? Cậu sao thế!?” Airis kêu lên đầy lo lắng.

Tôi vội rút tay về ngay lập tức.

Nhưng thay vì sắc đỏ quen thuộc, thứ rỉ ra từ vết rách nơi đầu ngón tay lại là một dòng chất lỏng đen sệt, đặc quánh như nhựa đường, ánh lên thứ sắc u ám lạ lùng dưới ánh sáng lờ mờ.

“Đây là...”

Ban đầu, nó chỉ loang thành một vệt mỏng dính bám trên da, nhưng rất nhanh, dòng chất lỏng đã sớm tụ lại thành một giọt tròn căng, sau đó trong một khoảnh khắc, nó tách ra, rơi xuống nền sàn.

Tách!

 Từng giọt một chậm rãi nhỏ xuống, nhuộm đen một phần nhỏ tấm sàn…

Ngay sau đó, một tràng âm thanh máy móc vang lên dồn dập, như thể hành động của tôi đã vô tình kích hoạt một cơ quan ẩn nào đó của căn phòng. Toàn bộ căn phòng liên tục rung chuyển, bụi mịn từ tấm trần kim loại bắt đầu rơi lả tả che kín một phần tấm nhìn của cả hai.

“Oái!?”

Mặt sàn dưới chân rung lên từng nhịp, tựa như có thứ gì đó đang trượt trong mặt sàn bên dưới. Những mảng tường xung quanh cùng lúc phát ra những âm thanh ken két ghê rợn.

“C-Chuyện gì thế này!?” Airis bám chặt hơn vào lưng tôi, giọng cô run rẩy thấy rõ.

Không gian trước mắt như bị bẻ cong, hình ảnh xung quanh liên tục chuyển động méo mó, chồng chéo lên nhau. Căn phòng chẳng khác nào một tấm màn bị xé nát, vo tròn một cách thô bạo vào khoảng không vô tận, trước khi tất cả chìm hẳn vào bóng tối.

“Cậu còn sống chứ!?”

“…?”

Tôi… lại bất tỉnh lần nữa sao?

Tâm trí tôi trở lại trong trạng thái mơ hồ, nửa tỉnh nửa mê. Thậm chí, chính tôi còn phải đang tự chất vấn bản thân rằng, liệu lần này là thực hay ảo, và liệu vừa rồi có phải chỉ là một giấc mơ bị đánh thức nửa chừng.

Cứ dậy xong lại bị làm cho bất tỉnh, xong lại dậy và tiếp tục một vòng lặp như vậy, quả thực thật khó chịu.

“1E à~”

Giọng của Airis lại một lần nữa vang lên. Rõ ràng, đây vẫn là kiểu đánh thức âm thầm dí sát bên tai quen thuộc.

Khác với lần trước đôi chút, lần này, Airis lại là người chủ động gọi tôi dậy.

Thật kì lạ, khi một người nhếch nhác như cô laị luôn là nguời tỉnh dậy trước tôi.

Thật kì laj thay, âm thanh hòa lẫn cùng tiếng gọi ấy đã không còn là tiếng gió rít gào qua các khe các kim loại… mà lần này, lại là… tiếng sóng vỗ?

Đôi mắt trĩu nặng từ từ mở ra. Dưới lưng không còn là mặt sàn lạnh cứng khởi đầu, mà là lớp cát ẩm mịn, lành lạnh, mang theo mùi chút mặn nồng của gió biển.

“Phù… Tớ tưởng cậu đi thật rồi chứ…”

“Đừng nói gở…”

Airis đang nằm ngay bên cạnh tôi, thân thể cứng đờ và mái tóc rối nhẹ nằm lẫn trong cát, gương mặt hiện rõ vẻ lo lắng.

“Đây là đâu?”

“Bãi biển… ít nhất thì trông giống vậy” Airis khẽ đáp, đôi mắt vương chút mệt mỏi dán chặt vào tôi.

“Tóm tắt lại: Căn phòng ấy đột ngột biến mất, chúng ta cứ thế rơi tự do và đã đáp đất tại đây.”

“Vậy à?”

Tôi chống tay ngồi dậy, đưa mắt nhìn quanh.

Bầu trời đang… Bình minh?

Mặt nước phẳng lặng gần như bất động, trải rộng trước mắt như một tấm gương khổng lồ phủ màu chì sẫm, phản chiếu lại thứ ánh sáng mờ đục từ mặt trời đang chảy xuống từ tầng mây dày đặc vịnh nước không xa.

Phía đối diện bờ, những vách đá sừng sững vươn cao, đổ bóng xuống mặt biển như những bức tường thành cổ xưa. Xen giữa chúng là những khối kiến trúc khổng lồ tựa như những tháp hộp bằng kim loại, xếp chồng lên nhau, nửa chìm trong sương mù, nửa nuốt trọn ánh sáng đầu ngày. Từng làn hơi nước mỏng trườn sát mặt nước, tan ra rồi tụ lại, khiến cảnh vật xung quanh chỉ càng thêm mờ ảo, khó tin.

“Urgh... Đây là một thực tại khác ư?” tôi lầm bầm. “Hay một giấc mơ, một loại ảo giác kích thích thần kinh?.”

“1-1E à…” Giọng Airis vang lên phía sau, đột nhiên mang theo âm vẻ căn thẳng khác thường.

“?”

“Tớ nghĩ cậu sẽ muốn thấy cái này đấy…”

Tôi quay đầu theo hướng cô gọi và lập tức khựng lại trước thứ chắn ngang trước mắt.

Ngay sát rìa bãi cát, giữa những tảng đá phủ rêu và đám cỏ dại đã heo mòn vì lực quật của từng đợt sóng biển vỗ về, một vật thể lớn dựng nghiêng như thể đã bị bỏ quên từ rất lâu. Đó là một tấm bảng kim loại khổng lồ, bề mặt bong tróc, gỉ sét ăn mòn thành từng mảng loang lổ. Viền cạnh méo mó, một góc bị xé rách, phần chân cắm xuống đất xiêu vẹo, trông như chỉ cần thêm một tác động nhẹ cũng đủ để nó hoàn toàn đổ sập.

Có thứ gì đó được khắc trên tấm bảng này

Tôi bước tới, dùng tay phủi đi phần bụi dày đã in hằn theo năm tháng.

Dưới lớp sơn bạc đã phai nhạt gần như hoàn toàn, những con chữ mờ đục vẫn cố chấp bám trụ.

“Chào mừng quý khách đến khu du lịch biển Bà Rịa - Vũng Tàu.”

“…Cái gì?” tôi bật thốt trong hoang mang.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!