Tập 02 - Trại tập trung

Chương 5.5 (chương phụ 1) - Đêm ở vùng tử địa

Chương 5.5 (chương phụ 1) - Đêm ở vùng tử địa

Giữa khu rừng âm u, chiếc xe bọc thép cứ lừng lững mà bò đi. Tiếng bánh xích nghiến qua nền rừng nghe lầm rầm như một đoạn điệp khúc đơn điệu và nhàm chán.

Trên nóc xe, Kaffine ngồi vắt vẻo giữa tháp pháo đôi, miệng cô ngân nga giai điệu gì đó, đôi mắt thì vẫn dán chặt vào tấm bản đồ hologram ba chiều. Rồi cô gõ thụm thụp xuống nóc xe, vừa lên tiếng gọi với vào bên trong:

- Dừng lại đi! Có gì đó không ổn rồi.

Chiếc xe từ từ giảm tốc rồi dừng lại, động cơ nổ lên từng loạt như một kẻ sắp hết hơi. Từ bên trong, Newton trèo ra. Gã nhìn cô rồi thắc mắc:

- Sao chúng ta lại dừng lại vậy cô Northenstrom? Tôi tưởng chúng ta đang vội mà?

- Đúng là chúng ta đang vội. Nhưng anh không thấy gì lạ sao? Nhìn xung quanh đi.

Newton đảo mắt nhìn xung quanh hai lượt rồi mới tiếp lời:

- Tôi chả thấy gì bất thường cả.

Kaffine lúc này mới kéo tay Newton lại, vén tay áo gã ta lên rồi cô cũng chìa cánh tay mình ra, cất lời:

- Giờ là 18:54.

- Vâng?

- Thế sao Mặt Trời vẫn chưa lặn? – Kaffine nói rồi chỉ tay về phía Tây.

Ở đường chân trời, Mặt Trời treo lơ lửng như hòn than, rực cháy ánh hồng nóng bỏng. Nhưng vốn dĩ nó không nên hiện diện ở đó vào lúc này mới phải.

- Chúng ta còn cách thành bao xa? – Kaffine nói tiếp.

- À, theo radar thì chúng ta còn cách Thánh thành 27 dặm nữa. Nếu cứ giữ tốc độ này, chúng ta sẽ về tới nơi sau 30 phút nữa. Mọi thứ vẫn đúng như lộ trình mà hệ thống đã tính toán.

- 27 dặm? Không đúng.

Kaffine lẩm bẩm rồi chui vào xe. Gã Newton cũng lúi húi mà theo sau.

- Đúng là 27 dặm rồi thưa cô. Tôi đã kiểm tra chúng rất kỹ mà.

- Sai rồi.

- Hả?

- Tôi nói là sai rồi. Nếu chúng ta ở vị trí này – Kaffine vừa nói vừa chỉ vào màn hình, - Thì ta phải đi qua Đồng bằng Boneyard từ 15 phút trước rồi chứ. Xung quanh đây là rừng mà.

Newton lúc này mới nghệt mặt ra. Gã lẩm nhẩm gì đó rồi lắc đầu liên tục. Hắn lại quay về phía Kaffine hỏi trong sự bối rối.

- Vậy giờ chúng ta đang ở đâu thế cô Northenstrom? Vành đai 35 dặm quanh tòa thành làm gì có khu rừng lớn nào đâu?

- Chạy chẩn đoán địa chấn đi Newt. – Kaffine chỉ đáp một cách lạnh lùng.

Tên Newton nghe xong mới lúi húi thao tác gì đó trên cái máy tính. Một lát sau, một bản đồ ba chiều hiện ra.

Lúc này gã Newton mới thừ người ra, mặt như mếu mà nói:

- Theo bản đồ địa chấn thì chúng ta đang ở ...

- Thung Lũng Dreadalley.

- Nhưng làm sao có thể chứ, thưa cô. Lộ trình ban đầu của chúng ta đâu có đi ngang nơi này? Vả lại nó nằm cách thành tận 180 dặm mà.

Kaffine chỉ lặng lẽ đứng dậy, ngoi đầu lên nóc xe. Cô nhìn đăm đăm về phía Mặt Trời, đáp một cách cụt ngủn:

- Khe Nứt (Rift).

Ở xa tít đằng Tây, Mặt Trời bất ngờ rung lên dữ dội. Rồi từ từ, những tia nắng màu vàng nhạt chuyển dần sang sắc xanh lam ma mị. Cường độ ánh sáng của chúng yếu dần rồi từ từ tắt ngúm như ngọn lửa của một cái bếp hết gas.

Bóng đen từ nơi chân trời kéo đến như cơn lũ vỡ đê, bao trùm tất cả trong màn đêm u tịch.

Kaffine nhảy xuống xe, đi vòng quanh. Rồi cô rút từ hai cái túi nhỏ đeo bên đùi ra hai mẩu kim loại nhỏ. Cô ghép chúng lại làm một, tinh chỉnh thứ gì đó. Ngay lập tức, thanh kim loại rung lên, biến đổi thành một cây cung lớn.

Kaffine kéo căng dây cung, hướng lên trời vừa lẩm nhẩm gì đó không nghe rõ. Tức thì, mắt cô lóe lên những tia sáng vàng rực, chúng chạy dọc từ mắt xuống cổ rồi đi xuống dưới lớp áo. Trên hai cánh tay cô, những dòng chữ ẩn chìm hiện ra, phát sáng lên rực rỡ. Sau đó, cả cây cung lớn cũng phát sáng theo. Rồi từ tay Kaffine, một mũi tên năng lượng hiện ra. Nó phát ra những tia điện và ánh sáng vàng chói.

Sau một hồi vận sức, Kaffine bắn mũi tên sét thẳng lên không trung. Mũi tên xé gió lao thẳng lên trời và biến mất giữa những đám mây. Ánh sáng của nó tỏa ra được vài giây ngắn ngủi lại tắt ngúm giữa nền trời đen kịt

Cô hạ cung rồi thở dài:

- Khóa xe lại đi Newt. Chúng ta sẽ hạ trại ở đây đêm nay. Tôi sẽ đi nhóm lửa.

Newton cũng không hỏi gì nhiều, chỉ lẳng lặng mà làm theo chỉ thị cấp trên.

Sau một lúc loay hoay, cả hai đã nhóm được một đống lửa nhỏ cạnh chiếc xe bọc thép. Những tia sáng le lói từ ngọn lửa tỏa ra yếu ớt, soi sáng không gian tối tăm xung quanh.

Giữa nền trời tối mịt, hàng vạn đốm sáng lân tinh với đủ thứ màu sắc trôi nổi dập dìu như những đàn đom đóm khổng lồ. Trên những ngọn cây cao, vô số bông hoa to lớn nở tung ra, phát tán hàng triệu bào tử như tro núi lửa. Trong không gian u tối đó, thi thoảng lại có những sinh vật to lớn giống như bò sát xuất hiện; chúng bay theo tốp, đuổi theo những con chim xui xẻo không kịp tìm chỗ trú chân.

Dưới cánh rừng, Kaffine và Newton ngồi cạnh đống lửa nhỏ, gần đó là Hải, vẫn còn bất tỉnh nhân sự, đang bị trói nghiến vào khối tinh thể chứa Varyn. Ngọn lửa yếu ớt chỉ vừa đủ để soi sáng một vùng nhỏ quanh mấy người họ.

Không gian nơi đây như một nấm mồ mở toang, xung quanh tối đen, ẩm ướt. Cây cối mọc vặn vẹo, cong queo như đang đau đớn, toàn thân phủ một lớp rêu tím đặc quánh, lấp loáng như máu khô. Chúng mọc không quá dày, nhưng những tán cây và dây leo xòe rộng ra, đan xen lấy nhau khiến nơi này mang một cảm giác ngột ngạt vô cùng.

Không khí mang đầy hơi nước, lạnh buốt, ẩm đặc, mỗi hơi thở vào như nuốt cả đống kim châm. Tràn ngập trong không gian là đủ loại mùi hương, từ mùi cỏ cây, mùi dầu động cơ, miếng thịt cháy dở trên ngọn lửa, đến mùi thối rữa của những cái xác ở nơi xa theo gió mà trôi đến đây.

Thi thoảng, một vài tiếng côn trùng kêu và tiếng củi ướt nổ lép bép lại vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng của khu rừng. Mọi âm thanh vừa cất lên thì đều tắt ngúm giữa không gian u tối, như thể chúng đã bị khu rừng nuốt chửng vậy. Thế nhưng những âm thanh không đồng đều ấy không ngơi nghỉ mà vẫn vang lên như để tìm cách thoát ra khỏi vùng tử địa này. Chúng không quá lớn để làm khuynh động không gian, nhưng vừa đủ ồn ào để những con người ở đây cảm thấy họ vẫn còn sống.

Một cảm giác ngột ngạt, khó chịu đè nặng như chì lên những con người nhỏ bé ấy.

Kaffine lặng lẽ ngồi dán mắt vào ngọn lửa, tay cô vô thức xoay xoay que thịt xiên đã hơi cháy xém. Newton ngồi đối diện; tay gã mân mê khẩu súng lục ổ xoay trong khi đôi mắt thì nhìn chằm chằm vào Kaffine.

- Cô Northenstrom. – Newton cất tiếng phá vỡ sự im lặng. Không có lời hồi đáp.

- Cô Northenstrom! – Gã lặp lại, có phần hơi gắt nhẹ.

- Vâng?

- E hèm. Tôi muốn hỏi cô một vài điều. Không biết cô có tiện trả lời không?

- Được. Cậu cứ hỏi đi.

- Đó ... Đó là ... – Gã ấp úng chỉ vào vết xăm mang hình các kí tự kỳ lạ vẫn còn phát quang nhẹ trên cánh tay Kaffine.

- Là Vết tích Orachy. Đúng vậy, tôi là một Giftant. – Kaffine tiếp lời mà không đợi câu hỏi của Newton kết thúc.

Rồi cả hai lại rơi vào một khoảng lặng lúng túng.

- Cậu là một “người thuần khiết” (Clean one) nhỉ Newton? – Kaffine bất ngờ mở lời.

- Vâng... Vâng ạ.

- Thảo nào. Thế cậu trở thành một Contractor bao lâu rồi?

- 3 tháng ạ. Đây là nhiệm vụ thực địa đầu tiên của tôi thưa cô.

- Vậy đây hẳn là lần đầu cậu tiếp xúc với một Giftant nhỉ? – Kaffine đáp.

Không để Newton kịp trả lời, cô cắm xiên thịt xuống đất rồi đứng dậy, đi về phía hắn. Đôi mắt to tròn của cô lúc này thu lại, chỉ nhỏ bằng hai hạt đậu và chuyển sang màu vàng rực.

Tên Newton thấy thế thì nổi cả da gà, người gã không rét mà run. Rồi gã cứ vô thức mà thu thân người lại.

Kaffine bước tới, cô đặt bàn tay nhỏ nhắn lên vai Newton, nói một cách lạnh lùng:

- Yên tâm đi. Tôi không làm gì cậu đâu. Dù sao tôi cũng là con người như cậu thôi.

Nói đoạn cô bước tiếp về phía khối pha lê của Varyn và Hải.

Newton vẫn đang ngồi dúm dó như chó tắm nước điếu thì những âm thanh phía sau lưng  làm gã giật mình. Quay lại thì hắn thấy Kaffine đã cởi trói cho Hải tự lúc nào. Lo sợ tên tù nhân xảo trá ấy lại chạy trốn lần nữa, Newton mới vội lên đạn khẩu súng và mở lời can ngăn:

- Cô Northenstrom, cô đang là...

Nhưng chưa kịp nói hết câu thì Kaffine đã đưa tay ra hiệu gã giữ im lặng. Rồi cô vác Hải đến, ném thụp xuống cạnh đống lửa.

Bị ngã đau, Hải bừng tỉnh. Anh ta toang mở miệng mà gào lớn, thì thấy Kaffine. Cô không nói gì, chỉ dùng tay chỉ lên trời. Như hiểu ý, Hải nhìn xung quanh rồi cũng ngậm miệng, ngồi xếp bằng ngoan như cún cạnh cô ấy.

Thấy Hải đã chịu hợp tác, Kaffine mới mở hai lớp còng tay của anh, rồi rút xiên thịt dưới đất lên, bẻ làm hai. Cô chia cho Hải và Newton mỗi người một nửa, rồi cô đứng dậy, trèo vào trong xe. Trước khi chui vào hẳn trong xe, cô còn gọi với ra, căn dặn hai người bên ngoài:

- Tôi cần nghỉ một chút, hai người các anh cố đừng giết nhau khi tôi đang ngủ đấy. Làm ơn!

THỤP!

Tiếng nóc xe đóng lại vang lên, ở ngoài, Hải và Newton ngồi đối mặt nhau qua đống lửa. Họ dán chặt mắt vào nhau, tuy không nói một lời nhưng ánh mắt hình viên đạn của cả hai đã thay họ gửi đến đối phương những “lời yêu thương” nhất.

Giữa khu rừng đêm, tiếng gió thét gào khi lướt qua những thân cây cổ thụ rít lên liên hồi. Nơi những đỉnh đồi phía xa, thi thoảng lại vang lên tiếng tru của bầy crowler đi săn đêm. Một buổi tối trong vùng tử địa cứ thế mà trôi qua trong yên bình

Ngao ngao ngao... ngao ...ao ...ao ...ao.

Tiếng một sinh vật nào đó vang lên khắp khu rừng, Kaffine bật nóc xe, uể oải thức dậy. Bên dưới, Hải và Newton đã ngồi ngủ gục tự lúc nào.

Những tia nắng đầu tiên cũng bắt đầu ló dạng, Từ đằng Đông, Mặt Trời mang một màu xanh ma mị như ngọn lửa ma trơi cũng từ từ xuất núi. Càng lên cao, Mặt Trời cũng dần chuyển sang màu sắc nguyên bản của nó, tỏa ra những tia nhiệt ấm áp phủ khắp khu rừng.

Kaffine đưa đồng hồ lên xem. 2 giờ 30 phút sáng. Nhiễu động không - thời gian vẫn còn đó. Cô mới quay ra đánh thức hai gã thanh niên đang ngáy như sấm kia dậy.

Hải và Newton cũng từ từ thức giấc. Họ thu dọn bãi chiến trường tối qua rồi khởi động cơ thể.

- Giờ chúng ta đi đâu đây cô Northenstrom.

Kaffine không đạp vội, cô lặng lẽ đi đến bên Hải. Với một động tác nhanh nhẹn, cô nhẹ nhàng khóa cứng hai tay của Hải bằng ba lớp còng năng lượng.

- Này! – Hải bất mãn cất lời.

Kaffine lúc này mới nhí nhảnh tréo lên nóc xe, cô đứng trên đó, nhìn về phía xa và nói:

- Về nhà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!