Ánh nắng chói chang chiếu vào khuôn mặt khiến người thanh niên khó chịu mà ngồi dậy. Đưa đôi mắt đảo qua một lượt, không gian xung quanh chỉ đặc một màu trắng xóa, trống rỗng và trải dài đến vô tận. Anh ta cất tiếng gọi lớn:
- Gwen! Gwen ơi! Em đâu rồi?
Nhưng bỗng nhiên anh ấy dừng lại, mạch suy nghĩ dần đứt đoạn và rối loạn như những mảnh kính vỡ. Rồi anh mới tự hỏi bản thân:
- Gwen?! Gwen là ai? Sao mình lại gọi cái tên đó? Mà, mình là ai? Đây là đâu?.
Từ phía xa, một thanh âm trong trẻo của một người con gái bất ngờ vọng lên đáp lại: “Em ở đây!”.
Anh chàng liền nhìn về hướng âm thanh phát ra, có một dáng hình nhỏ bé đứng ở phía xa, nơi phát ra một nguồn sáng chói lóa. Trong vô thức, anh ta mới chậm rãi tiến về hướng bóng dáng đó. Lúc ấy, người con gái kia lại lần nữa cất lời:
- Đừng! Quay lại đi. Đừng đi theo em. Giờ chưa phải lúc... Đã tới lúc anh phải tỉnh lại rồi. Hãy thức dậy đi tình yêu của em!
Chàng ta ngơ ngác, không hiểu những gì cô bé ấy nói nhưng đôi chân thì vẫn chậm rãi tiến về phía trước.
- Đừng lại đây! – tiếng cô gái ấy lại tiếp tục cất lên, lần này lớn hơn và có phần gắt nhẹ.
Nhưng anh chàng kia dường như vẫn không có ý định dừng lại.
Thấy người con trai trước mặt vẫn cứng đầu, cô gái kia mới nhẹ nhàng đưa một cánh tay về phía trước. Ngay lập tức, toàn bộ thân thể anh thanh niên liền bị nhấc bổng lên bằng một sức mạnh vô hình. Cô ấy lại phẩy nhẹ cánh tay trước mặt; liền theo sau động tác ấy, cả thân người đang lơ lửng của người kia bị kéo bay vụt về phía cô ta. Cô gái kia lúc ấy cũng đồng thời phóng tới; đôi chân nhỏ bé lướt đi trên mặt đất như một bóng ma. Cứ thế, cả hai con người tiến đến mà áp sát mặt nhau.
Lúc này, anh ta kia mới thấy rõ trước mặt mình là một cô gái nhỏ ngã với mái tóc dài màu bạch kim; đôi mắt cô gái ấy đã bị một tấm vải đen che lại, loang lổ đầy vết đỏ kéo dài xuống hai gò má tựa từng vệt máu; khuôn mặt nhỏ nhắn đầy những vết nứt như một tấm gương đang vụn vỡ vì va đập; và thân thể cô cũng đang từ từ tan rã như những đốm tro tàn.
Dáng hình mảnh mai ấy đưa hai bàn tay gầy nhom nắm chặt lấy vai anh ta mà siết mạnh khiến từng khớp xương đâm sâu và da thịt anh. Rồi cô áp sát vào tai anh ấy, thì thầm từng chữ một cách lạnh lùng:
- Anh phải dậy đi, Varyn yêu dấu của em à! Anh vẫn còn một lời hứa phải thực hiện mà. Lúc anh hoàn thành lời hứa của mình, ta có thể về bên nhau. Em sẽ luôn đợi anh! Varyn! Varyn... Varyn... Va... ryn! - Tiếng cô gái ấy nhỏ dần cùng lúc với tiếng hét thất thanh của anh: “A... a... a... aaaaa!”.
Người thanh niên ấy bật dậy trên một chiếc giường bệnh viện, người đổ đầy mồ hôi.
Đưa tay ôm lấy mặt, anh ta cố nhớ lại những gì vừa thấy trong giấc mơ rồi lẩm nhẩm: “G... G... Gwen? Gwen?”,cái tên xa lạ ấy không vì bất kỳ lí do gì mà hiện lên một cách ngẫu nhiên trong đầu anh ấy, nhưng không mang theo bất kỳ mối liên kết nào.
Ngồi trên giường, anh ta cố gắng lục lọi mọi trong tâm thức, tìm kiếm bất cứ thông tin hữu ích về quá khứ. Nhưng thứ duy nhất mà anh có thể nhớ nổi chỉ có hai cái tên: "Varyn" và "Gwen", mọi thứ còn lại chỉ là những dải màu sắc mơ hồ và vô nghĩa mà bản thân anh ấy cũng không tài nào làm rõ được.
Không ký ức, không mục tiêu, không định hướng; mọi hành động của con người ấy lúc này bị chi phối bởi những xung động thần kinh nguyên thủy nhất của loài người chính là sự tò mò và những bản năng sinh tồn cơ bản. Như một sinh thể cũ được "tái sinh" giữa thế giới mới, mọi thứ trước mắt đều quen thuộc nhưng cũng rất xa lạ với anh ta.
Anh ta lật tấm chăn đã xỉn màu ra, yếu ớt nhìn xung quanh: đây là một phòng bệnh; nhưng mọi thứ xung quanh đã gần như tan hoang. Nhìn lên trần nhà, vô số vết nứt lớn chạy dài từ góc này sang góc kia của căn phòng; dây nhợ từ những khe nứt ấy trĩu xuống, treo lòng thòng; bên cạnh chiếc giường là một cái tủ gỗ, các ngăn nhỏ đã bị mở toang, ngổn ngang giấy tờ và một vài vỉ thuốc không rõ tên đã bị bóc dở; trên đầu tủ là một chậu bông nhỏ đã khô héo từ lâu.
- Có chuyện gì đã xảy ra ở đây vậy chứ? – anh chàng lẩm bẩm.
Đưa tay ra, anh ta muốn sờ thử mấy cánh hoa thì phải khựng lại vì cảm giác vướng víu. Nhìn sang một bên thì anh mới thấy cánh tay mình đang bị nối với mấy cái túi truyền dịch đã cạn nước treo trên một cái giá đặt cạnh đầu giường. Bằng một động tác chậm rãi, anh ta đưa tay kéo cái ống kim ra, một cảm giác truyền đến khi mũi kim bị rút khỏi tĩnh mạch.
Đau.
Từ vết thủng, máu ứa ra. Nhưng thay vì chảy thành dòng, những giọt máu lại tự gom thành một quả cầu nhỏ quanh miệng vết thương. Quả cầu máu ấy nhanh chóng đông lại rồi kết tinh thành một thứ tinh thể màu đỏ như ruby.
Anh ấy mới thử đưa tay khẽ chạm vào thì khối tinh thể kia lập tức vỡ tan thành từng mảnh nhỏ li ti rồi tan biến vào trong không khí. Quá kinh ngạc, anh ta mới dùng tay sờ nhẹ vào miệng vết thương: không có máu chảy ra hay bất kỳ vết rách nào cả; vết thương cứ thế mà lành lại một cách phi thường.
- Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy? - Anh ta lẩm bẩm.
Nhưng rồi, một cảm giác nhờ nhợ ở cổ họng anh ấy dần dần hiện rõ ra. Là cơn khát nước.
Một cách khó nhọc, anh ấy loay hoay nhìn xung quanh một hồi cố tìm thứ gì đó có thể uống được. Ánh mắt anh ta lại một lần nữa va ngay vào chiếc bình hoa cũ. Anh ta mới khó nhọc mà chồm người đến, vớ lấy chậu bông, đưa nó lên cao và trút vào miệng.
Nhưng trái với sự mong đợi, không có gì chảy ra cả. Nước trong bình đã khô cạn từ lâu.
Đảo mắt xung quanh, anh ấy thấy cánh cửa nhà vệ sinh ở góc phòng đang khép hờ. Lúc này, dưới sự thôi thúc của cơn khát cháy bỏng và bản năng sinh tồn, anh ta biết mình phải tìm đến đó.
Nhưng đáng buồn thay, ngay khi vừa bước chân khỏi giường, anh ấy đã ngã sấp mặt xuống đất. Đôi chân lâu ngày không được vận động đã trở nên quá yếu ớt để đi lại.
Không chịu từ bỏ, bằng hai cánh tay run rẩy, anh ta khó khăn kéo cơ thể gầy guộc đến trước nhà vệ sinh.
Đẩy cánh cửa ra một bên, anh bò vào trong. Với một động tác kì quặc, anh ấy lao người đến cái vòi nước thấp lè tè ngang mức đầu gối mà người ta thường dùng để rửa chân. Mở vòi nước ra, từng giọt nước từ từ nhỏ giọt xuống. Anh ta liền đưa mặt vào, cố gắng hớp lấy từng giọt nước quý giá rồi nằm vật ra sàn thở phì phò.
Sau khi đã giải tỏa cơn khát, anh ta mới bám vào bệ toilet gần đó, khó khăn kéo cơ thể yếu ớt mà tìm cách đứng lên. Khi đã có thể đứng lên hẳn, người ấy vẫn phải cố mà tì người lên bệ rửa tay gần đó để ngăn cơ thể không đổ gục xuống lần nữa.
Khi đã chật vật lấy lại cảm giác thăng bằng, anh ấy mới cố đưa một bàn tay gầy gò lên, quệt đi lớp bụi đang phủ dày trên mặt gương trước mặt mình. Hình ảnh của chính mình hiện lên trong lớp kính ố màu và nứt vỡ. Đập vào mặt anh ta là hình ảnh một con người với thân hình gầy gò và hốc hác; khuôn mặt thì bị lấp bởi cơ man nào là râu ria và tóc tai mọc bờm xờm, nhìn cứ như loài vượn vậy.
- Va... Varyn? Varyn! – Đôi môi nhợt nhạt của anh ta khẽ mấp mấy, phát ra những âm thanh yếu ớt – Mình là Varyn?
Người thanh niên ấy - Varyn, đưa tay lên thử chỉnh lại mái tóc, nhưng chúng rối bù và bết dính lại với nhau như một nắm rễ cây. Sau một hồi xoay sở, anh ta cũng phải chịu từ bỏ ý định chải chuốt lại bản thân. Rồi Varyn ngả người ra sau, dựa lưng vào bức tường, thở một cách khó nhọc vì kiệt sức.
Thân thể quá lâu không được nạp dinh dưỡng và vận động đã trở nên vô cùng suy kiệt và yếu ớt.
Sau khi thấy không còn gì để làm trong đây, Varyn mới mệt mỏi lê từng bước khó nhọc mà đi ra ngoài. Anh ta di chuyển một cách chậm chạp, tựa như đang lếch từ bước chân, tiến về lại phía chiếc giường, cố gắng tìm kiếm gì đó.
Varyn lục tung từng ngăn kéo của cái tủ bé nhỏ, nhưng mọi thứ có vẻ đều đã bị lấy đi hoặc phá hủy bởi thời gian. Tất cả những gì anh ta tìm được chỉ là vài viên thuốc không rõ tên gọi và một cái áo bệnh viện cũ mèm.
Varyn khoác chiếc áo mỏng lên người, hai tay anh bám vào chiếc giá treo dịch truyền làm chiếc gậy chống đỡ cho đôi chân đang không ngừng run rẩy kia. Bằng những bước chân nặng nề, anh ấy tiến từng bước về phía cửa căn phòng.
Đến trước cánh cửa, anh ấy đưa tay vặn chiếc nắm nhưng nó không nhúc nhích; cánh cửa có lẽ đã bị kẹt. Thử kéo lẫn đẩy nhiều lần nhưng nó không hề xê dịch, Varyn mới lấy hết sức tàn, huých cả thân người vào cánh cửa. Bất chợt, bản lề của nó bật tung, khiến cả người anh ấy và cảnh cửa đồ ầm về phía trước. Chiếc giá kim loại rơi xuống sàn, tạo ra những âm thanh leng keng vang vọng khắp hành lang dài và hẹp.
Nắm lấy cái giá, Varyn dựng nó lên và lấy đó làm điểm tựa mà chậm rãi kéo thân người mình đứng dậy.
Nhìn xung quanh, anh ta đang đứng giữa một hành lang dài và hẹp. Dọc theo dải hành lang, hai bức tường bị bám đầy bởi vô số mảng nấm mốc mọc loang lổ và những vết ố đủ loại màu sắc giống trông như vết tích của nhiều thứ dịch đã khô quắt lại. Một vài cánh cửa bị đục chi chít những lỗ thủng như tổ ong và vài dấu vết kì lạ trông như dấu vuốt của sinh vật nào đó cực kỳ to lớn. Bên dưới sàn nhà lổn ngổn đủ thứ đồ đạc bị xáo trộn và rơi vãi, từ giấy tờ, mảnh quần áo rách nát đến nhiều loại mảnh vụn đã bị biến dạng hoặc phá hủy quá mức nặng nề để được nhận dạng.
Varyn đứng đó, nhìn về hai đầu của hành lang lạnh lẽo mà cất lên một tiếng gọi:
- Xin chào! Có ai ở đây không? Giúp tôi với!
Âm thanh của cậu ta vang vọng theo chiều dài của hành lang và rồi im bặt như bị bóng tối nuốt trọn.
Không một lời hồi đáp.
Nấn ná một hồi, Varyn quyết định di chuyển để tìm ai đó hoặc bất cứ thứ gì có thể giúp anh lý giải những sự bất thường nơi đây.
Đi về một đầu của dãy hành lang, Varyn thấy thêm nhiều thứ kỳ lạ khác nằm dưới đất: một vài chiếc giày, mấy chiếc giường bị lật tung và biến dạng, còn có cả những thứ vốn không nên nằm ở đây như vài vỏ đạn cháy đen, một con dao rựa đã rỉ sét cùng một khẩu súng trường bị biến dạng.
Bước tiếp về phía trước, Varyn bắt gặp một cánh cửa bị đóng chặt, nó bị khóa cứng ở phía cậu bằng một sợi xích to bản. Bên kia cánh cửa, anh ta thấy một cảnh tượng quái lạ và đầy kinh hãi: những sinh vật khổng lồ trông giống như loài chó đang xâu xé thứ gì đó nhìn tựa thân thể không còn nguyên vẹn của một con người. Chúng tranh nhau từng mảnh của thi thể ấy, quăng quật nó như một con búp bê.
Varyn vội đưa tay lên bịt miệng mình lại nhằm tránh phát ra những âm thanh không mong muốn khiến cho đám thú kia kinh động. Sau đó, anh ta mới từ từ lùi lại về phía sau. Varyn cứ thế mà đi giật lùi cho đến khi cánh cửa khóa kín kia đã khuất xa khỏi tầm mắt. Chẳng mấy chốc, anh lại trở về căn phòng mà mình tính dậy.
Bước trở vào trong, Varyn trèo lên chiếc giường mà mình đã tỉnh dậy, trùm chiếc chăn len kín đầu, run rẩy lẩm bẩm: “Chỉ là mơ thôi mà! Đúng rồi, chỉ là mơ thôi. Một giấc mơ rất tồi tệ”, rồi liên tục cấu vào hai cánh tay mình.
Sau vài phút, vì nóng, anh ta vùng dậy, tầm chăn trượt xuống từ hai bả vai. Trên hai cánh tay Varyn hiện rõ lên những vết đỏ sau khi tự cấu mình.
Ngoài cảm giác đau và nóng thì cảnh vật xung quanh chả có gì thay đổi: vẫn là căn phòng đổ nát, bình hoa héo và thân thể yếu ớt đang không ngừng run rẩy.
Tất cả đều là thật.
Anh ấy ngồi đó, bần thần như không thể tin được hiện thực tàn khốc đang diễn ra nơi đây. Trong không gian mục nát này, mọi thứ đều im lặng theo cách riêng của mình, âm thanh duy nhất phát ra là từ nơi Varyn. Ngồi trên chiếc giường cũ, Varyn thở một cách nặng nề vì kinh hoàng. Trước mắt anh ấy, căn phòng dần trở nên to lớn hơn. Anh ta cứ vô thức mà thu người lại, ngồi ôm chặt lấy đôi chân mà run rẩy. Giờ đây, mọi thứ diễn xung quanh ra đều làm anh ta lo sợ.
Chợt, không gian xung quanh cậu từ từ rung chuyển. Chiếc giường run lên bần bật, những thanh xà gỗ bên dưới phát ra từ tiếng kẽo kẹt làm varyn phát hoảng. Anh ta mới nằm ngửa ra, nắm chặt lấy thành giường, cố giữ cho nó đứng yên. Nhưng không như anh ấy nghĩ, lúc này đây, cả căn phòng, không, đúng hơn là cả tòa nhà đang rung lắc dữ dội. Là động đất.
Sau một hồi, chiếc giường đổ sập làm Varyn bị hất ngã uỵch xuống sàn. Trên đầu anh ta, những mảnh trần nứt vỡ rơi xuống bồm bộp, theo bản năng anh ta lách người tránh né những mảnh bê tông đang rơi xuống.
Sau vài phút, cơn rung chấn cũng dừng lại. Căn phòng tan hoang lúc trước giờ đầy những mảnh bê tông và bụi bặm.
Khi lớp bụi lắng xuống, Varyn mới ngồi dậy, cố phủ đi lớp bụi bẩn trên người. Anh ngồi dậy, nhìn khung cảnh đổ nát xung quanh. Trong cơn tuyệt vọng và bất lực dân trào, anh ta cứ thế mà ngồi gục mặt xuống mà khóc nấc lên như một đứa trẻ.
Bất chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu óc trống rỗng Varyn: “Nếu mình còn sống đến tận bây giờ, thì ắt hẳn phải còn những người khác. Đúng rồi, chắc chắn sẽ có những người khác biết chuyện gì đã xảy ra. Phải ra khỏi đây, không thể cứ ngồi một chỗ chờ chết được”.
Thế là anh ấy đứng đậy, lau đi mấy giọt nước mắt còn vương trên má. Rồi như đã quyết tâm làm gì đó, Varyn vứt luôn cái giá kim loại lúc này đã gãy đôi vì bị đống mảnh vỡ đè trúng sang một bên. Bước ra khỏi căn phòng đổ nát, Varyn hướng thẳng về phía hành lang kia với quyết tâm tìm đường sống sót.
Một lần nữa đứng giữa hành lang dài, Varyn phải đưa ra lựa chọn. Nhìn về phía bên phải, cảnh tượng đằng sau cánh cửa khóa trái với đám thú kì dị khiến Varyn chùn chân. Anh ta quyết định đi về hướng còn lại, tránh xa đám sinh vật nguy hiểm ở đầu bên kia.
Tiến về phía bên trái, sau khi đi được một đoạn, Varyn bắt gặp một ngã ba: phía trước là một cánh cửa bị khép hờ tiếp tục dẫn thẳng đến một hành lang tối và dài còn bên phải là một cánh cửa thoát hiểm dẫn vào cầu thang bộ.
Đưa mắt ngó vào bên trong thông qua lớp cửa kính, anh ta chán nản vì không gian bên trong quá tối để nhận ra bất cứ thứ gì đằng sau cảnh của này. Quyết định không mạo hiểm, Varyn chọn cầu thang bộ. Mở cánh cửa thoát hiểm, một không gian tối tăm và ẩm thấp hiện ra. Hai đầu cầu thang dẫn lên và xuống giờ đây lại bắt Varyn tiếp tục chọn lựa.
Đảo mắt về phía các bậc hướng xuống, Varyn giật mình khi thấy một vật thể quái dị: đó là một khối vật chất nhầy nhụa to như một chiếc xe van mini màu đen đặc. Trên người nó lổn nhổn những xúc tu và chi dị dạng làm thứ đó trông như một tổ hợp báng bổ giữa thịt và máu đã cháy đen bị trộn lẫn vào nhau. Thứ sinh thể kia liên tục vẫn co bóp từng tảng thịt như đang thở, các chi và xúc tu thì liên tục ngoe nguẩy như đang mò mẫm thứ gì đó.
Hoảng sợ, Varyn quay đầu hướng lên, cố gắng lê từng bước chân lên các bậc thang dẫn lên.
Một cách khó nhọc, Varyn nhấc từng bước chân lên các bậc thang. Trong vô thức, đôi chân anh ta dần dần trở nên ổn định hơn. Chúng chuyển động nhanh dần. Những bước chân khập khiễng chuyển sang những bước đi vững chãi, rồi anh ấy cứ tăng tốc, tăng tốc lên một cách không chủ động. Varyn đã cất bước chạy từ lúc nào không hay.
Varyn chạy dọc theo các bậc thang hướng lên rồi bất ngờ đâm sầm vào một cánh cửa khi không chú ý khiến nó bật tung ra.
Ánh sáng chói lóa bên ngoài đột ngột chiếu thẳng vào đôi mắt khiến anh ấy ngay lập tức khựng lại. Đưa một tay lên che đi nguồn sáng, tay còn lại đưa ra phía trước như mò đường, Varyn chậm rãi tiến lên.
Sau vài giây làm quen với ánh sáng mặt trời, Varyn hạ tay xuống, đảo mắt nhìn xung quanh và bắt gặp bản thân đã lên tới sân thượng bệnh viện.
Trước mặt Varyn là một tấm biển lớn, che đi phần lớn tầm nhìn đằng sau nó. Vì tò mò, anh ta tiếp tục bước dọc theo tấm biển thì thấy một lỗ thủng nhỏ. Sau một hồi chật vật, Varyn đã có thể lách người qua khe hở nhỏ. Bước qua bức màng, anh ta phát hiện nơi mình đứng là đỉnh của một tòa cao ốc. Từ trên đỉnh tòa nhà, Varyn đưa tầm mắt ra xung quanh. Những cảnh tượng hiện lên trong tầm nhìn làm anh ta không thể kìm được mà kinh ngạc thốt lên:
- Ôi mẹ ơi, cái đéo gì thế này?!
Những gì Varyn thấy ... không thể nào là cảnh tượng của Trái Đất mà anh ấy biết nữa.
4 Bình luận
1. Trước hết thì nên bạn tự đọc lại hai câu đầu tiên của chính chương này. Xem xem sai chỗ nào rồi Ctrl+F sửa nốt, có vài chỗ cũng bị vậy ấy.
2. Chính tả: typo đồ không quan trọng lắm, nma cái “Ahhhhhhhhhhhh!” thì bỏ đi ấy, đây không phải là tiếng Việt, cũng chẳng thể gọi là từ mượn. Không thống nhất khi trình bày lời thoại (ngay trong các câu thoại đầu tiên luôn). Một số dấu câu đặt sai quy chuẩn: "“Em ở đây!”." - thừa dấu chấm, "Varyn! Varyn ...Varyn ... Va ...ryn!" - dấu chấm lửng sát chữ cái phía trước và cách chữ cái phía sau một khoảng cách, hai cái này bị lặp lại tới vài lần nên mình không nghĩ là typo.
3. Diễn đạt (chủ quan dựa trên cách hành văn của mình): thừa nhịp trong một số câu như "Sau một hồi chật vật cố gắng lấy lại thăng bằng", hai chữ cố gắng không cần thiết lắm đâu, vì chật vật đã biểu hiện được tính chất của quá trình "lấy lại thăng bằng" đó rồi; một số chỗ bị lặp từ, một số đoạn tần suất "cậu" xuất hiện hơi nhiều nma cái này tuỳ tâm trạng lúc viết, đọc của mỗi người.
4. Nội dung: Mình không biết bản cũ của bạn ntn, nma bản chương 1 này mình có thể theo được nhịp truyện. Bạn đã viết được cảnh tượng một thanh niên hoang mang, sợ hãi trong một không gian vừa kỳ lạ vừa quái đản. Sẵn mình vừa yap về các điểm cần có ở chương 1 bên mục thảo luận nên mình sẽ lấy ví dụ ở đây luôn:
+ Nhân vật chính: có, nhưng vẫn thiếu thiếu gì đó. Cậu trai này bật dậy, hét "Gwen" xong liền bắt đầu thăm dò xung quanh? Nvc chính của bạn không có vẻ gì là biết rõ nơi này nên chuỗi hành động không được tự nhiên cho lắm, bạn nên bổ sung một chút "cơ sở hợp lý" cho chúng.
+ Tính chất truyện: trước mắt là sinh tồn, thám hiểm (?).
+ Thế giới quan: có, có sự xuất hiện của quái vật ngoài tầm hiểu biết như bạn đã giới thiệu trong tóm tắt.
+ Mục đích: thoát ra ngoài, nhớ lại Gwen. Phần này nó đụng với cái thiếu thiếu của nvc, kiểu cậu này vừa thức dậy xong liền lục đồ, lạng qua lạng lại "tỉnh bơ" ấy, nó không rõ ràng lắm.
Đại khái vậy thôi, có gì bạn xem lại nha.
Cảm ơn ý kiến của bạn nha, để mình kiểm tra lại thêm lần nữa rồi tiếp tục update thêm.
Cảm ơn bạn đã nhận xét nha. Rất mong được bạn tiếp tục góp ý ở các chương sau.