Varyn giật mình lùi lại khi thấy hai người lạ mặt đang cố tiếp cận mình. Cậu ta đưa tay ra phía trước, xua xua như để giữ khoảng cách, miệng thì bập bẹ nói bằng một thứ tiếng kỳ lạ.
Hai người trước mặt thấy phản ứng của cậu thì mới dừng lại. Họ nhìn nhau, cô gái được gọi là Bella mới cất tiếng hỏi:
- Cậu ta nói gì thế tiến sĩ?
Gã tiến sĩ tên là Octagon mới trả lời:
- Tôi không biết nữa, nhưng dựa vào âm điệu thì tôi đoán là tiếng Slavic cổ chăng? Bella, cô hỏi chuyện với cậu ta đi.
- Tôi? – Cô gái giật nảy mình khi nghe yêu cầu từ vị tiến sĩ – Chẳng phải tôi vừa mới hỏi ngài à?! Tôi cũng mù tịt như ngài đó thôi.
Dr.Octagon trề môi, đáp:
- Thế mà cô tự nhận là nhà nghiên cứu ngôn ngữ cơ đấy.
Cô gái ấy nghe vậy mới tức giận đỏ cả mặt; cô ta mới cốc đầu ông tiến sĩ rồi bảo:
- Ngài có thôi vớ vẩn đi không? Ca này ngài tư đi mà xử lý đi.
Varyn ngồi đó, nhìn hai con người đang chí chóe với nhau, cậu ta mới cất lời, cố gắng hỏi gì đó. Nghe thanh niên trước mặt cố nói chuyện, cả hai người khi mới thôi cãi nhau mà quay về vấn đề chính.
Lúc đó, tên tiến sĩ mới rút từ túi áo ra một cái ống nghiệm nhỏ, bên trong là một thứ bột có màu xám tro. Gã ta lắc lắc cái ống rồi mới từ từ đổ một lượng bột nhỏ ra lòng bàn tay.
Sau đó, gã ta mới úp cả hai lòng bàn tay lại, miệng thì lẩm bẩm gì đó. Bất chợt, từ trên mặt và cổ gã ta, những ký tự kì lạ trông như hình xăm lóe sáng.
Trong lúc người tiến sĩ đang hí hoáy làm gì đó với thứ bột trong lòng bàn tay thì cô gái kia vẫn không rời mắt khỏi Varyn, cô ta từ từ nghiêng người, ghé sát tai gã tiến sĩ mà hỏi:
- Ngài có chắc là mình xử lý được không? Tôi nghĩ vẫn nên dùng cách cũ là dạy lại ngôn ngữ cho cậu ta sẽ ổn hơn.
Tiến sĩ nhún vai, đáp, mắt vẫn không rời khỏi lòng bàn tay mình:
- Sẽ ổn thôi Bella. Tin tôi đi, tôi là tiến sĩ mà.
Varyn thì ngồi đối diện, ánh mắt cậu ta dán chặt vào vị tiến sĩ kia, bị mê hoặc bởi những hành động kỳ lạ của anh ta.
Sau một hồi thì vị tiến sĩ kia cũng hoàn thành công việc của mình. Mở bàn tay ra, nhúm bột đã biến thành một viên thuốc con nhộng nhỏ xíu.
Anh ta mới đưa viên thuốc lên, dùng hành động diễn tả động tác uống rồi đưa viên thuốc cùng một cốc nước về phía Varyn. Cầm viên thuốc trên tay, Varyn tỏ vẻ lo lắng và nghi ngờ khi nhìn vào cử chỉ và biểu cảm của người phụ nữ đứng cạnh; nhưng khi thấy vị tiến sĩ liên tục khích lệ và thì anh ta mới nhắm mắt và uống viên con nhộng đó vào bụng.
Mặt Varyn lập tức nhăn nhó vì viên thuốc có vị vô cùng khó nuốt nhưng sau một hồi cậu ta cũng đã làm quen được với cảm giác khó chịu ấy.
Nhưng, Varyn cảm thấy không có gì khác trong cơ thể cả. Cứ thế, cả ba người, sáu mắt nhìn nhau đầy vẻ khó xử khi Varyn vẫn nghệt mặt ra trước mỗi câu nói của hai người trước mặt cậu.
Cô nàng đứng cạnh mới thúc cùi chỏ vào sườn tiến sĩ Octagon mà chất vấn:
- Rốt cuộc ngài cho cậu ta uống cái gì thế? Sao tôi chả thấy có chuyển biến gì vậy?
Octagon đưa tay lên, vuốt mấy sợi râu mọc lún phún dưới cằm, vừa cúi xuống xem xét Varyn, vừa tỏ vẻ khó hiểu mà trả lời:
- Kì lạ, sao lại thất bại nhỉ? Viên thuốc không giúp cậu ta hiểu được ngôn ngữ của chúng ta à?
Bất chợt, Varyn giật mình, một cảm giác nhộn nhạo chạy khắp sống lưng lên tận đầu cậu. Trong một khoảnh khắc, Varyn ngã khỏi ghế, nằm vật ra sàn, tay ôm đầu, la hét dữ dội. Từ hốc tai, khóe mắt, mũi và miệng cậu ta, máu chảy ra ồ ạt. Cậu ta giãy dụa một hồi rồi lên cơn co giật, bọt mép trắng xóa hòa với máu đỏ liên tục trào ra từ miệng.
Bella thấy thế mới hốt hoảng, cô ta chụp lấy tên tiến sĩ, hỏi dồn:
- Rốt cuộc ngài cho cậu ta uống thứ gì vậy?
Octagon có hơi ngạc nhiên trước phản ứng của cô gái, ông ta vẫn đang nhìn về phía Varyn đang nằm vật vã dưới sàn, nhẹ nhàng đẩy bàn tay của Bella xuống rồi đáp:
- Chỉ là một liều nanodroid thôi mà, sao cô cứ phải làm quá lên thế.
- Nanodroid? Ngài vừa bảo là viên thuốc đó sẽ hỗ trợ việc tiếp thu ngôn ngữ mới cho cậu ta mà mà.
Octagon mới sáng rỡ đôi mắt, trả lời trong sự phấn khích:
- Thì đúng mà, ta đã nhập lệnh cho chúng trong quá trình tạo lập. Những con nanodroid này sẽ tìm và bám lên hệ thần kinh cậu ta, xác định vị trí vùng não phụ trách ngôn ngữ, sau đó khắc đè hệ ngôn ngữ của chúng ta lên vùng não ấy. Không phải đó là một phương thức vô cùng mới mẻ và tiết kiệm thời gian sao?!
Bella đơ người trước câu trả lời của Octagon, cô ta lắp bắp:
- Khắc... Khắc lên não? Ngài dùng nanodroid để khắc chữ lên não cậu ta hả? Ngài điên rồi sao? Não người không hoạt động như thế?
- Duh! Làm sao mà ta biết được chứ! Ta là tiến sĩ mà, có phải nhà sinh vật học đâu. – Tên tiến sĩ nhún vai, đáp dửng dưng.
- Cậu ta sẽ chết đó. Mẫu vật đặc dị quý giá của ngài sẽ chết đấy.
- Chả vấn đề gì, ta vẫn có thể nghiên cứu xác của hắn. Dù gì nếu có tên này thì ắt hẳn ngoài kia cũng sẽ còn những tên khác mà, đúng không? Chỉ cần bảo mụ Besthenda bắt thêm cho chúng ta vài chục tên nữa là được chứ gì. Lúc đó tha hồ mà nghiên cứu.
Bella vỗ tay lên mặt mình, lắc đầu mà nói trong bất lực:
- Tôi thật hết nói nổi ngài đó.
- Xì, làm gì mà nghiêm trọng quá vậy, nếu cô thích, cứ việc cứu sống hắn. Chẳng phải cô dư sức làm việc đó sao.
Bella không đáp, cô ta chỉ lườm Octagon một phát rồi tiến đến chỗ Varyn đang vật vã trong đau đớn. Sau đó cô ta đưa tay ra, những ký tự kì lạ lại từ từ hiện lên trên cánh tay của cô ta, trông rất giống khung cảnh lúc Octagon tạo ra viên thuốc từ đống bụi, chỉ có điều, những ký tự trên tay Bella lại trông rất khác và màu sắc cũng không hề giống với của tên tiến sĩ kia.
Lại nói tiếp câu chuyện, sau khi những ký tự trên cánh tay Bella sáng lên, lập tức có những sợi chỉ mảnh, như được dệt từ ánh sáng, mọc ra từ đầu ngón tay cô ta mà chui vào người Varyn.
Đứng phía sau, ánh mắt Octagon sáng rỡ lên khi thấy trợ lý của hắn thi triển dị nặng. Nhưng trái với mong đợi của hai người ấy, những sợi chỉ vừa đi vào người Varyn không bao lâu thì lập tức đứt vụn.
Bella kinh ngạc trước cảnh tượng ấy, cô ta thử lại lần nữa. Nhưng lần này, những sợi chỉ còn chưa kịp chạm vào cơ thể Varyn đã lập tức tan rã.
Bella rụt tay lại, nói trong sự ngạc nhiên:
- Dòng chảy Rheon bị phá hủy và hấp thụ ư?
Toàn thân người Varyn lúc này như có một trường năng lượng vô hình vô cùng mạnh mẽ bao bọc lấy.
Hoàn toàn kinh ngạc trước phản ứng này, Octagon tiến tới, nắm lấy một viên bi thép trên bàn, ép vào hai lòng bàn tay chuẩn bị thi triển dị năng. Nhưng chưa kịp làm gì thì ngay lúc ấy, trường năng lượng bao quay Varyn đã biến đổi.
Những luồng năng lượng đen kịt cứ thế mà bốc lên, tạo thành một dáng hình kỳ dị như quỷ dữ. Bóng dáng ấy lơ lửng bên trên cơ thể Varyn, đôi mắt như hố sâu địa ngục, dán chặt vào hai kẻ kia làm chúng bủn rủn chân tay. Octagon và Bella mới ngồi phịch xuống sàn, ánh mắt đầy sự khiếp hãi trước thế lực bí ẩn kia. Môi Octagon mấp máy, gã ta cố nói gì đó. Còn Bella, cơn sợ hãi đã khiến cô ta không còn kiểm soát được cơ thể mình, từ dưới hạ bộ, một dòng nước ấm nóng cứ vô thức mà chảy xuống, dọc theo đôi chân vô lực đang không ngừng run rẩy.
Rồi chỉ trong tích tắc, hình bóng ấy như nở một nụ cười nhạt rồi hóa thành một làn khói, nhập vào trong Varyn. Ngay lập tức thân người cậu ta giật lên. Toàn bộ máu chảy ra bốc hơi trong tích tắc. Varyn ngồi dậy. Cơ thể cậu ta cử động vô cùng nặng nề và chậm chạp, như một cỗ máy rỉ sét. Ngay khi vừa ngồi dậy, Varyn đã quay lại, dán chặt ánh nhìn vào Bella và Octagon, sau đó cậu ta lập tức hạ thấp thân trước, tạo thứ như đang bò bằng cả bốn chân. Từ cổ họng của Varyn, những âm thanh trầm đục vang lên như không phải tiếng nói của con người:
- Mày... Mày... Mày...
Trong đầu của Varyn lúc này chỉ có hình ảnh của hai kẻ quái gở trước mắt, chìm trong một sắc đỏ kỳ dị. Tâm trí và suy nghĩ của cậu ta dần trở nên méo mó và bị một cơn giận dữ không kiểm soát nuốt trọn
Khuôn mặt hiền lành và có phần ngây ngô lúc trước trở nên vô cùng nanh ác; mắt cậu ta long lên sòng sọc; mũi thở phì phò từng hơi đầy nặng nề; miệng thì há to, chảy dãi tong tỏng xuống sàn, thi thoảng còn gầm lên những âm thanh như dã thú.
Chứng kiến cảnh tượng này, Octagon đang từ vẽ sợ hãi lại chuyển sang dáng vẻ thích thú. Hắn ta quay qua phía Bella lúc này đã sắp chết ngất đến nơi mà nói trong sự tự đắc:
- Cô thấy không! Hắn ta có chết đâu, tôi làm được rồi, ngay trong lần thử đầu tiên luôn. Tôi đã bảo cô phải tin tôi rồi mà, vì tôi là tiến sĩ m...
Chưa kịp nói hết câu, Varyn đã lao đến, nắm cổ hắn mà nhấc lên cao, miệng cậu gằn từng chữ trong sự tức giận:
- Mày đã làm gì tao?
Octagon lúc này vẫn chưa nhận thức được sự nguy hiểm, gã ta vẫn cố nói với tới Bella ở phía dưới:
- Bella! Bella! Cô nghe thấy không? Hắn nói được ngôn ngữ của chúng ta rồi này! Cô thấy chưa ta thành công rồi, ta đúng là thiên t... ặc ặc
Lời nói của gã bị cắt ngang khi bàn tay Varyn siết càng lúc càng chặt, khiến hắn sắp ngạt thở đến nơi. Lúc này Octagon mới nhận ra tình huống đang dần vượt ngoài tầm kiểm soát.
- Nói cho tao biết, mày vừa làm gì tao, tên khốn? Trước khi tao bẻ cổ mày! – Varyn hỏi lại, ánh mắt cậu như tóe lửa sau mỗi từ thốt ra.
Không nói gì thêm, Octagon đưa tay phải lên, nắm chặt lấy cái lọ thủy tinh đeo ở trên cô mà bóp vỡ, tay trái thì gã nắm chặt lấy cánh tay Varyn, lúc này vẫn đang từ từ siết chặt lấy cổ gã như chiếc kìm sắt.
Những vết xăm ký tự trên da Octagon lại phát sáng, từ lòng bàn tay phải, từng đám bụi kim loại kết thành dòng, chúng di chuyển theo cánh tay trái mà chạy đến cánh tay Varyn. Ngay lập tức đám bụi ấy hợp lại với nhau, tạo hình thành một hệ thống còng và xích, khóa chặt cánh tay và cơ thể Varyn, ép buộc cậu phải buông hắn ra.
Bị khóa cứng hai tay, Varyn giận dữ, tính lao lên mà dẫm bẹp tên quái gở nhỏ bé trước mặt. Nhưng chưa kịp hành động, những sợi xích trên cổ tay đã kéo dài, quấn chặt lấy chân cậu làm Varyn ngã nhào. Những sợi xích cứ thế mà siết chặt, trói nghiến Varyn lại.
Octagon đứng gần đó, tay xoa cổ, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở. Sau một hồi chật vật, gã ta đứng thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào mặt Varyn bằng một ánh mắt lạnh lẽo, vô cảm.
- Thả tao ra thằng quái dị!
Octagon ngay lập tức nhảy cẫng lên vì thích thú sau tiếng hét của Varyn. Những tên lính canh bên ngoài lúc này cũng ập vào sau khi nghe thấy những âm thanh huyên nào.
Thấy Varyn bị trói nằm trên sàn, bọn chúng mới rút ra những cây dùi cui điện, toang đập cho cậu một trận vì gây rối. Thế nhưng, trái với suy nghĩ của tất cả mọi người, Octagon lại ra hiệu cho đám lính ấy dừng lại. Gã ta cất tiếng nói:
- Các người lui ra đi, mọi việc ở đây hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của ta.
Rồi gã ta cuối xuống, dùng một ánh mắt khả ố và biến thái nhìn vào Varyn đồng thời đưa bàn tay ra nhẹ nhàng vuốt má cậu mà nói tiếp:
- Với lại, ta không thế để một cá thể đặc biệt như này bị đám thất phu đần độn các người làm tổn thương được. Mau lập tức lui ra!
Mấy tên lính ngơ ngác nhìn nhau trong sự khó hiểu, nhưng vì không thể cãi lệnh cấp trên nên chúng cũng đành vâng dạ mà rút lui.
Sau khi đám lính rời đi, Octagon mới đứng dậy, gã ta đi về phía Bella đang chết ngất mà ngồi bất động.
Khẽ đưa tay lay nhẹ cô ta, Bella lập tức vùng vẫy loạn xạ, vừa bò lùi lại, vừa hét:
- Quái vật! Quái vật! Mau tránh xa ta ra! Tránh xa ra!
Octagon không nói không rằng, mới tát thẳng một cú nổ đom đóm mắt vào má Bella. Cú đánh cực mạnh làm má cô ta rướm cả máu. Lúc này, Bella mới định thần lại đôi chút. Cô ta thôi vùng vẫy mà ngồi run rẩy một góc, miệng vẫn lẩm bẩm gì đó.
Đằng sau lưng hai người, Varyn bị trói nằm một chỗ vẫn dán ánh mắt đầy tức giận về phía Octagon mà gầm gừ.
Gã ta quay ra sau, nhìn Varyn một lượt rồi nhìn về phía Bella. Thấy tình thế hiện tại đang rối như bông, hắn mới thở dài một hơi. Rồi gã cúi xuống, dùng bàn tay nâng cằm Bella lên mà đưa một nụ hôn thật sâu vào môi cô gái ấy.
Bella lúc này như bừng tỉnh. Cô ta lúc này như đang chìm đắm vào trong nụ hôn của Octagon. Vẻ mặt vừa có hồn sắc của cô ấy lại hơi lạc đi, đồng tử giãn to, ánh mắt lờ đờ phê pha, má ửng đỏ.
Hôn xong, Octagon, đứng dậy, nói nhẹ nhàng với cô ấy:
- Dậy đi, Isabella bé nhỏ của ta. Đến giờ lên lớp rồi.
Bella, đúng hơn là Isabella, nghe thấy mới lè lưỡi, liếm nhẹ đi vài vết nước bọt còn vương trên môi, đứng dậy mà nói:
- Em đã dậy rồi đây, Tiến Sĩ yêu dấu của em.
Ngay lập tức ánh mắt lờ đờ vô hồn của cô ta lại trở về với sự sắc sảo và lý trí như lúc mới gặp.
Cả hai người lúc này mới quay về hướng Varyn, Octagon mới cười khúc khích mà nói:
- Còn về phần người. Hihihi. Đêm nay sẽ rất dài đây, cục cưng à.
0 Bình luận