Tập 02 - Trại tập trung

Chương 07 - Sau bức tường

Chương 07 - Sau bức tường

- Giờ thì nói cho ta biết, kẻ mạo danh. Ngươi là ai? Ta không hỏi lại lần nữa đâu.

Viên chỉ huy gằng từng chữ, ngón tay vẫn kề lên cò súng.

- Kaf! – Hải gọi lớn

- Ta là Kaffine Esdeath Von Northenstrom, chỉ ...

ĐOÀNG!

Một tiếng súng nổ chát chúa vang lên, viên đạn bay sượt qua mặt Kaffine, thổi tung mái tóc dài của cô lên.

Dưới làn khói thuốc súng mờ ảo, Kaffine vẫn đứng yên đó, mắt dán chặt vào viên chỉ huy kia.

- Mẹ kiếp! Mày tính giết người thật à, thằng thần kinh này? – Hải chửi đổng lên – Nó tính giết mình thật đấy Kaf. Đừng có nhây với thằng điên đó nữa.

Viên chỉ huy liếc qua nhóm Kaffine. Gã thu khẩu súng lại rồi cất lời, ra lệnh cho đám lính:

- Gô cổ chúng lại, tống vào nhà giam. Tịch thu toàn bộ vũ khí và phương tiện.

- Rõ! – Những người lính xung quanh đồng thanh đáp.

Viên sĩ quan ấy sau khi ra lệnh thì quay đầu, đi thẳng vào bên trong tòa thành. Ngay lập tức, toán lính ập đến, đè Kaffine, Hải và Newton xuống đất, trói nghiến họ lại.

Đến phiên Varyn, cậu ta vẫn giữ cái mũ của Kaffine bên dưới để che đi hạ bộ, khi đám lính áp sát, toang trấn áp thì cậu ta mới lên tiếng phân trần:

- Khoan! Khoan! Tôi không đi cùng họ. Tôi chỉ muốn tìm người giúp đỡ thôi.

Đám lính nghe cậu nói mới nghệc mặt ra, tỏ vẻ khó hiểu. Varyn vẫn tiếp tục lặp lại, nhưng có vẻ không ai trong đám người hiểu cậu muốn nói gì. Thấy tốp lính vẫn đang lăm le tiến đến, Varyn đánh liều mà quay đầu bỏ chạy.

Thấy cậu bỏ chạy một tên mới giương súng lên, nhắm thằng vào lưng cậu. Lúc đó, một tên khác mới bảo:

- Hạ hắn thôi, không cần tiêu diệt đâu. Chỉ huy trưởng có lệnh bắt giữ rồi.

Người xạ thủ gật đầu, anh ta vặn núm điều khiển sang chế độ trấn áp rồi siết cò. Không có tiếng nổ, chỉ có một quả cầu tích điện được phóng ra từ nòng súng. Quả cầu bay một khoảng rồi tách đôi ra, để lộ một đoạn dây nối hay phần bán cầu, tạo thành một sợi bola. Nó bay đến, quấn chặt chân Varyn làm cậu ta mất đà, ngã xuống đất.

Varyn lúc này mới đưa tay xuống toang gỡ sợi dây ra thì một luồng điện mạnh truyền từ hai nửa quả cầu thông qua sợi dây, chạy khắp người cậu ta. Bị điên giật , Varyn nằm tê liệt một chỗ.

Những người lính thấy cậu đã gục thì cứ ung dung mà tiến lại để bắt cậu ta về.

Lúc này, bốn người đều đã bị trói nghiến lại, áp giải vào bên trong tòa thành.

Khi cánh cổng khổng lồ khép lại sau lưng họ, một khung cảnh nặng nề hiện ra.Bên trong những bức tường thành cao chót vót là một thế giới hoàn toàn khác. Không còn là bãi hoang tàn đổ nát bên ngoài nữa – Jerusalem Messiah hiện lên như một thành phố khổng lồ được dựng nên từ tro tàn của những nền văn minh đã chết.

Những khối bê tông, thép và đá đen chồng chất thành từng tầng, đan xen với những cột trụ bằng hợp kim khổng lồ tạo thành những kiến trúc giống như những nhà thờ theo phong cách gothic vươn lên trời ở tít đằng xa. Từ trần cao của pháo đài, vô số ống dẫn, dây cáp và ống khói tỏa ra khắp nơi, phun ra thứ khói trắng nhạt hoà lẫn với sương mù lạnh buốt bao trùm toàn bộ không gian.

Ngay sau bức tường thành là một khoản sân lớn, giống như một quảng trường, trống trải và được trang trí bới nhiều kiến trúc kỳ lạ. Sau khoảng sân ấy, là những dãy nhà xếp sát vách, nối dài tăm tắp, đối xứng nhau qua một con đường lát đá rộng tầm 30m.

Chúng có cùng kiểu kiến trúc hai tầng đơn giản với một cầu thang lộ thiên phía trước, nằm ngay cạnh cánh cửa ra vào, nếu nhìn kỹ thì nó giống kiểu lán trại quân đội hơn là công trình dân sinh. Phía sau những dãy nhà là những kiến trúc giống như những cánh cổng khổng lồ mọc vươn lên; ở khoảng trống bên dưới, có thể thấy rõ những con robot chiến đấu khổng lồ được treo lơ lửng, loại giống những cỗ máy đã bao vây nhóm người Varyn vào lúc nãy.

Dọc theo con đường mà nhóm cậu được dẫn đi, Varyn vẫn thi thoảng thấy những cỗ xe tăng hay thậm chi là vài cỗ Battlemech khổng lồ di chuyển.

Nơi này giống như một pháo đài khổng lồ hơn là một tòa thành cho người dân sinh sống.

Nhưng điều làm Varyn khó hiểu nhất chính là con người nơi đây. Tất cả mọi người mà cậu gặp đều mặc trên người cùng một bộ đồng phục có kiểu cách trông như quân đội, họ di chuyển theo các nhóm nhỏ từ 3-5 người và nói chuyện với nhau bằng một loại ngôn ngữ kỳ lạ mà cậu không tài nào hiểu được.

Mỗi họ khi bắt gặp đoàn của Varyn, những người lính ấy chỉ liếc qua nhóm cậu một cách lạnh lùng; giống như việc có một đoàn người bị xiềng xích mà đãn đi giữa phố đã thành một thông lệ quen thuộc ở đây. Nhưng khi những ánh mắt vô cảm ấy chạm phải Varyn thì tất cả đều dừng lại vài giây mà gửi cho cậu một cái nhìn có phần ngạc nhiên, như thể họ đang trông thấy thứ gì đó kì lạ lắm.

Varyn dáo dác nhìn quanh tỏ vẻ khó hiểu. Cậu cất lời cố gắng giao tiếp với nhóm Hải nhưng dường như họ cũng chả hiểu cậu muốn nói gì.

Thấy người thanh niên kỳ lạ tỏ vẻ lúng túng và khó hiểu, Hải mới quay lại, không bằng lời nói, cậu ta chỉ nhẹ nhàng chỉ vào phần hạ bộ đang trần như nhộng của Varyn. Cậu ta thấy thế mới vội vàng dùng ta mà che đi khu vực nhạy cảm của mình lại, miệng thì cố nở ra một nụ cười cầu tài như để chữa ngượng.

Hải chỉ lắc đầu mà thở dài, vừa gửi một ánh nhìn thương hại về phía Varyn.

Rồi cậu ta tiếp tục hướng mặt về phía trước. Bất chợt, Hải buộc miệng nói vẩn vơ:

- Quao! Xem ra họ đã thực sự làm gì đó “đáng ngờ” với nơi này nhỉ Kaf.

Giọng điệu của Hải chứa đầy sự mỉa mai và giễu cợt cô gái nhỏ bé. Kaffine vẫn im lặng.

- Tôi không hiểu, chúng ta chỉ mới rời đi có 3 ngày thôi mà, sao mọi thứ lại thay đổi nhiều đến như vậy chứ? – Newton hỏi trong sự hoang mang.

- Duh! Mày nghe tên khó ưa lúc nãy nói rồi đấy. Mấy người đã bốc hơi được 6 tháng rồi.

- Thật vô lý. Theo những gì tôi được học thì Rift chưa từng gây ra biến động thời gian với biên độ lớn như thế chứ. Nếu thực sự ...

- Hầy! Tôi học thế này bla... bla... bla..., sách viết thế kia bla... bla... bla..., tao biết mày là đồ mọt sách rồi. Giờ thì bớt thể hiện và im mồm dùm tao đi. Nhức hết cả đầu!

Newton lúc này đi trước Hải mới dừng lại, quay mặt ra sau, nói thẳng mặt Hải:

- Mày bảo tao im mồm? Mày chính là kẻ khiến tất cả bọn tao phải dính vào mớ rắc rối này đó, thằng cặn bã. Lúc đó tao đã thực sự nên đục một lỗ trên sọ mày.

- Nói dễ hơn làm đấy tên oắt. Sao mày không thứ làm điều ấy ngay lúc này đi. – Hải đáp trả.

Hai người lập tức lao vào, áp sát mặt nhau mà gằm ghè.

Ngay lập tức, những tên lính áp tải ập đến, dí súng vào đầu và buộc cả hai phải tách ra. Đoàn người lại tiếp tục di chuyển. Kaffine thấy cảnh tượng vừa rồi, cô chỉ thở dài một hơi đầy ngao ngán.

- Cô than vãn cái gì thế, Kaf? Chẳng phải đây là điều cô muốn sao, đưa tôi trở về “ngôi nhà dấu yêu” này.

Trước lời châm chọc của Hải, Kaffine chỉ liếc mắt lại và nhẹ nhàng đáp:

- Im mồm đi Hải!

Giọng cô nghe vô cùng nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo và chứa đầy sát khí ấy làm toàn bộ nhóm người phải nổi da gà. Ánh mắt cô lạnh tựa lưỡi dao vừa được rút ra khỏi vỏ, liếc qua nhóm người. Như một mệnh lệnh chết chóc, lời nói của Kaffine khiến không chỉ Hải mà tất cả mọi người khác đều hoàn toàn im lặng.

Sau gần mười phút đi dọc con đường lát đá, đoàn người dừng lại trước một khu nhà lớn, mọc lên biệt lập và được bao quanh bởi hàng rào kém gai cao gần chục mét. Toàn bộ kiến trúc của khu vực giống như một hình hộp khổng lồ, tạo cảm giác liên tưởng đến những khu nhà tù to lớn.

Xung quanh tòa nhà ấy là những hàng rào bê tông và thép đặc đan xen nhau, kín như những rặn tre, cao cả chục mét. Phía sau hàng rào, nơi khoản sân trống là những tháp canh bằng thép đen mọc vương lên, chĩa ra hàng chục nòng súng tự động, xoay nhẹ theo từng chuyển động nhỏ nhất của người bên dưới. Dọc theo đỉnh dãy bức tường là những dải dây thép gai phủ lớp sương lạnh, vẫn còn vương vết máu khô đã hóa nâu.

Tốp lính áp giải bốn người họ đến trước một cánh cổng thép to lớn. Sau vài phút trao đổi với những người bên trong, chúng liền tháo còng cho cả bốn người rồi bỏ đi. Trước lúc đi khuất hẳn, một tên trong số chúng còn quay lại, nói:

- Chào mừng đến ngôi nhà mới! Cố mà làm quen đi nhé “chỉ huy”!

Nhóm người chưa kịp hiểu gì thì đã bị một nhóm lính khác từ bên trong xông đến, khống chế và áp tải vào bên trong.

Phía sau những bức tường lại là một khoảng sân, lại là những người lính và công cụ chiến tranh. Nhưng lần này, đã có thêm một thứ mới.

Con người.

Những con người khác, họ không ăn bận như đám lính, không vũ khí, không đội ngũ. Trên người họ vẫn là một bộ đồng phục khác. Nhưng nó đơn giản, chỉ mang một màu nâu buồn tẻ cùng một con số được in đen, chiếm trọn khoảng lưng.

Họ đang làm việc. Không, phải nói là tự nguyện lao động dưới áp lực cưỡng bức. Và cũng như những đám lính đứng canh, ở đây hay ở ngoài, chả có một ai bất ngờ với sự xuất hiện của nhóm Varyn chả. Hoặc họa chăng, nếu có, thì cũng chỉ là sự ngạc nhiên thoáng chốc trước một Varyn đang trần truồng như một kẻ lập dị mà thôi.

Và nếu không có gì bất ngờ thì đó cũng sẽ là kết cục chung cho nhóm 4 người Varyn hây bất kì kẻ xui xẻo nào bị đưa vào bên trong những bức tường này. Và khi tôi nói “nếu không có gì bất ngờ xảy ra” thì thường sẽ có những điều bất ngờ xảy ra.

Quay trở lại với nhóm Varyn, họ được đưa vào bên trong khu tòa nhà to lớn ấy sau nhiều lớp song sắt và kiểm tra an ninh.

Tòa nhà được chia làm nhiều khu, mỗi khu được ngăn cách bằng những tấm chắn kim loại dày, đánh số từ I đến XII bằng thứ ký tự mà Varyn chưa từng thấy. Ở cổng, một tấm bảng khổng lồ treo nghiêng, khắc một dòng chữ đã mờ mà Varyn không tài nào đọc được.

Ngay bên dưới là hàng hàng người mặc đồng phục xám, đầu cạo trọc, tay chân gầy gò như những cái bóng. Họ di chuyển đều tăm tắp, im lặng, chỉ nghe thấy tiếng giày đinh và tiếng rít của kim loại va vào sàn.

Không khí nơi đây nồng mùi gỉ sét, khói dầu và thịt cháy. Giữa sân trung tâm, một ống khói khổng lồ vươn lên, thở ra làn khói đen đục không dứt. Thỉnh thoảng, một âm thanh rít dài vang lên — như tiếng van hơi bị mở ra, hoặc… tiếng ai đó gào thét bên trong.

Hai bên đường, những tòa nhà xếp chồng như container được nối với nhau bằng ống dẫn và cáp treo. Ở tầng trên, vài bóng người mặc áo choàng trắng đi qua những hành lang bằng kính — quan sát đám tù nhân bên dưới qua màn sương dày.

Một người lính đẩy mạnh Varyn, khiến cậu suýt ngã.

- Nhanh lên, tao không có cả ngày đâu. – Hắn gằn giọng, tay chỉ về khu nhà cuối dãy.

Varyn ngẩng đầu lên nhìn. Phía xa, một cây thánh giá khổng lồ bằng sắt bị gỉ sét treo ngược giữa trung tâm trại, những sợi xích nối từ các góc đỉnh xuống nền đất — như đang giam cầm chính niềm tin của con người.

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng cậu.

Thánh địa của nhân loại… hóa ra là mồ chôn của chính họ.

Kaffine lúc này bị tách ra khỏi nhóm ba người con trai và đưa vào một căn phòng riêng. Ba người Varyn thì được vào một căn phòng khác, những kẻ ở đây lập tức lột sạch toàn bộ những gì còn lại trên người họ, chỉ để lại vài mảnh đồ lót để che thân. Varyn có lẽ là kẻ may mắn hơn cả khi không những không bị cướp đoạt thứ gì, cậu ta còn được những kẻ ở đây cấp cho một cái quần lót để mặc.

Sau khi lột sạch quần áo và trang bị, nhóm Varyn được đưa đến một căn phòng khác cùng nhiều người khác. Tại đây, nhóm cậu ta được tái hợp với Kaffine.

Khi ánh đèn quét tắt đi, cánh cửa sắt ở cuối căn phòng bật mở, để lộ ra một hành lang dài thênh thang phía sau — nơi hàng trăm con người nối đuôi nhau di chuyển như một guồng máy khổng lồ.

Varyn và nhóm Kaffine cũng dần hòa vào dòng người. Tiếng bước chân đều tăm tắp hòa cùng nhịp kim loại va đập, tiếng động cơ vang vọng khắp bốn phía. Không có lời nói, không có tiếng cười. Chỉ có mệnh lệnh phát ra từ loa phóng thanh treo trên cao — khô khốc, vô cảm, lặp lại cùng nhịp đồng hồ treo tường.

Hai bên đường, những hàng ký hiệu được khắc thẳng lên tường, chi chít những dãy số và biểu tượng méo mó, những chiếc thập tự giá, ngọn lửa hay đôi cánh thiên thần bị xuyên thủng bằng đinh sắt. Từ trần nhà, những ống dẫn dài đổ xuống, nhả ra thứ hơi nước có mùi clo lẫn khói dầu. Xa xa, phía bên ngoài những khung của sắt, những bóng người khom lưng bê vác từng thùng vật liệu sáng lấp lánh — có thể là quặng, hoặc xác người hay bất kỳ thứ gì đã cháy thành than.

Cả trại giam vận hành như một nhà máy tái chế sự sống. Trên trần là những mảng tường đúc bằng bên tông dày cộm phủ kín, bên dưới là mặt đất nện khô cứng xen giữa những nền kim loại cứng nhắc và lạnh lẽo.

Trên ban công cao, những sĩ quan khoác áo choàng đen đi qua đi lại, trong tay là những tấm bảng sáng xanh — ghi chép, đánh dấu, và gạch tên.

Cuối dãy hành lang lại là một căn phòng khác, lớn hơn, chứa đủ loại máy móc kỳ lạ; tuy nhiên nổi bật hơn cả là một khung kim loại lớn có hình dạng tự như cánh cửa, nằm giữa căn phòng.

Những người bước vào đây đều được xếp thành hàng. Cũng như họ, Varyn bị ép đứng vào hàng, sau đó anh được đưa lên một dải bằng chuyền bằng kim loại, thứ sẽ lần lượt đưa từng người một đến bên dưới một khung kim loại kia.

Hàng người bất chợt nhốn nháo, một kẻ nào đó đang làm loạn. Hắn nhảy khỏi hàng, húc ngã vài người lính rồi cắm đầu chạy về phía cánh cửa sau lưng.

ĐOÀNG!

Một tiếng súng khô khốc vang lên cùng tiếng nói rè rè từ những cái loa treo trên cao. Đoàn người lại im lặng. Phía xa, xác kẻ nổi loạn đang bị vài viên lính kéo lê đi, để lại một vệt máu loang lổ, kéo dài dưới mặt sàn trắng toát.

Varyn khẽ cuối đầu, nuốt nước bọt khan. Mọi suy nghĩ về bỏ trốn hay chống trả trong đầu cậu cũng vụt tắt.

Nhìn về phía trước, từ bên trên khung sắt, một luồng nước áp lực cao được xịt thẳng xuống, rồi những tia sáng đỏ chiếu tới, quét khắp cơ thể từng người bên dưới. Sau đó họ được băng chuyền đưa đi về một trong hai cánh cửa.

Toàn bộ quy trình giống như cách người ta làm sạch và kiểm định gia súc vậy.

Bên cạnh vị trí quét là một căn phòng kiểm soát. Mỗi khi một người được hoàn thành quét thì ngay lập tức những kết quả được trả ra — hiển thị trên hàng chục tấm bảng sáng treo lơ lửng giữa không trung. Những chuỗi ký tự, mã sinh học, chỉ số tế bào, và các giá trị lạ lẫm chạy dài trên màn hình như một ngôn ngữ chỉ có máy móc hiểu được.

Phía sau lớp kính dày của phòng điều khiển, những “giám sát viên” trong bộ áo choàng trắng bạc chăm chú theo dõi. Gương mặt họ bị che kín bởi mặt nạ kim loại lạnh lẽo, chỉ để lộ hai con mắt rực ánh đỏ của thiết bị quét. Mỗi khi một dòng số chuyển sang màu vàng, một người lính đứng cạnh lập tức ấn nút trên bàn điều khiển. Một âm thanh cơ giới vang lên — và ở phía cuối băng chuyền, một cánh cửa sắt bật mở, nuốt chửng kẻ bị chọn vào bóng tối.

Không ai nói với ai điều gì. Tất cả đều hiểu, ánh sáng vàng đồng nghĩa với “tái chế”, còn ánh sáng xanh là “đạt chuẩn”.

Varyn bước lên. Nước từ vòi phun rửa trôi lớp bụi bẩn, lạnh buốt cắt vào da. Tia sáng đỏ quét qua cơ thể cậu từ đầu đến chân, nhức buốt như kim châm. Màn hình lập tức nhấp nháy liên hồi, xuất hiện một loạt cảnh báo màu đỏ.

Kết quả trả ra lần này có chút bất thường. Hàng chục tiêu chí đánh giá chỉ đều hiện lên một kết quả: “Unknown”. Từ bên trong phòng điều khiển, một giám sát viên hơi nghiêng đầu, bên dưới lớp mặt nạ kim loại lạnh lẽo, đôi lông mày gã ta chợt nhíu lại. Rồi gã ta cất tiếng gọi xen lẫn với tiếng thở phì phò pha lớp mặt nạ, phá vỡ không khí im lặng thường nhật trong phòng:

- Chỉ huy, anh sẽ muốn xem cái này này.

Một tên khác đứng phía sau tiếng tới, nghiêng người, áp sát lớp mặt nạ vào màn hình, đọc đi đọc lại từng dòng thông tin.

- Chạy lại đi! Kiểm tra lỗi kỹ thuật. - Tên chi huy ra lệnh.

- Tôi làm rồi, thưa ngài. 3 lần

Người chỉ huy đứng thẳng dậy, đưa tay lên bấm bộ đàm. Từ chiếc loa rẻ, một giọng nói có phần ngái ngủ vang lên:

Dr.Octagon đây! Nói mau đi.”

- Chào tiến sĩ, đây là bộ phận quản lý nhân sự của Tháp Thanh Lọc, chúng tôi có thứ mà ngài sẽ muốn xem. Một thứ bất thường.

“Bất thường thế nào?”

- Ngài sẽ muốn xem tận mặt đấy.

“Bảo bọn họ không được làm hại đối tượng, tôi sẽ đến nơi sau 20 phút nữa.”

Ở phía ngoài, Varyn lúc này vẫn đang đứng đợi bên dưới khung kim loại. Không có bất kỳ lời giải thích nào, cánh cửa phía bên trái bật mở. Hai lính áp giải bước đến, kéo cậu tách khỏi đoàn người còn lại.

Phía sau, loa phóng thanh lại vang lên giọng nói khô khốc như từ một vị thần máy móc vô cảm:

“Mọi đơn vị giữ nguyên vị trí. Tiếp tục quy trình quét. Thực thể lệch chuẩn chuyển giao cho khu thanh tra đặc biệt.”

Varyn lúc này vẫn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cậu ta chỉ biết ngoan ngoãn làm theo chỉ thị của những người lính vì cậu biết hậu quả khi chống trả sẽ không tốt đẹp tí nào. Vừa đi, Varyn vừa ngoài đầu quay lại mà nhìn về phía nhóm người, cậu cố tìm kiếm gì đó những sau vài giây cố gắng không có kết quả thì Varyn cũng đanh buông xuôi mà phó mặc bản thân cho số phận.

May cho Varyn, những người lính không có ý định làm hại anh ta, họ chỉ đưa Varyn đến một căn phòng bí ẩn rồi rời đi, mặc cho cậu có hỏi han hay thắc mắc. Mà cũng dễ hiểu thôi, vì dù có muốn họ cũng chả hiểu Varyn đang nói gì để mà trả lời.

Varyn lúc này mới để ý đến nơi mà cậu ta được đưa đến. Đây là một căn phòng ký lạ. Nó không quá to, nhưng cũng vừa đủ rộng rãi để cậu di chuyển thoải mái. Bên trong bày biện đủ thứ máy móc và thiết bị kỳ lạ, nơi này giống như một phòng thí nghiệm cá nhân vậy.

Trong sự tò mò, Varyn đi khắp nơi trong căn phòng, tọc mạch, sờ mó mọi thứ trong tầm mắt.

Từ trong góc phòng hai bóng người lặng lẽ ngồi trong bóng tối quan sát Varyn. Bất chợt người phụ nữ lên tiếng khi thấy Varyn vừa làm đổ mấy lọ thủy tinh:

- Chúng ta cứ ngồi nhìn thế này có ổn không tiến sĩ?

- Cứ để yên cho cậu ta khám phá đi Bella, tôi muốn xem cá nhân dị thường này thực sự đặc biệt đến đâu. – Người đàn ông cười nhạt mà trả lời.

Sau một hồi quậy phá chán chê, Varyn ngồi xuống một cái ghế, thừ người ra vì chán. Bất chợt, lúc này, từ trong bóng tối, hai bóng người từ từ đi ra. Người đàn ông cất giọng nói đầy thoải mái, vừa nở một nụ cười về phía Varyn:

- Xin chào, đối tượng đặc biệt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!