Tập 01 - Kẻ lạc loài

Chương 05 - Bước nhảy niềm tin

Chương 05 - Bước nhảy niềm tin

Ngồi giữa bãi chiến trường bê bết máu thịt, Varyn không khỏi hoang mang trước cảnh tượng xung quanh mình. Cậu bần thần một hồi lâu, cố gắng nhớ lại những chuyện đã xảy ra.

Nhưng lúc này mọi hình ảnh trong tâm trí cậu đều vô cùng mơ hồ và rời rạc. Những mảnh kí ức chắp vá bị nhuộm đỏ trong máu và sự tuyệt vọng.

Tất cả những gì Varyn còn nhớ được là cảm giác đau đớn khi từng vị trí trên cơ thể bị xâu xé và ăn sống bởi đám chó cùng cảm giác ngột ngạt khi bị dìm chết trong chính máu của mình.

Nhận thức của cậu khi ấy như bị kéo chìm xuống một hố sâu, được lấp đầy bởi một thứ dung dịch đặc sệt và đỏ quạnh như máu.

Cái cảm giác hoàn toàn bất lực khi tứ chi không thể cử động vì thiếu oxy, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo khiến cậu cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, cứ như thể bản thân Varyn đang bị giam cầm trong chính thân thể của anh ta vậy. Sự đau đớn, tuyệt vọng, giân dữ, bất lực cùng vô số cảm giác lẫn cảm xúc tiêu cực liên tục ùa đến, làm rối loạn và lấp đầy tâm trí Varyn. Chúng như những xiềng xích trói chặt cậu lại, ngăn chặn mọi nỗ lực giải phóng tâm trí khỏi cơ thể vô lực kia.

Nhưng có riêng một cảm xúc mà cậu vẫn luôn cảm thấy vô cùng rõ ràng trong tâm trí mình, dù là bất kì thời điểm nào, nó luôn luôn mãnh liệt và mạnh mẽ hơn bất kì cảm xúc nào khác.

Cái cảm xúc ấy bắt đầu nhen nhóm hình thành từ lúc Varyn chạm mặt với con Manticore và luôn âm ỷ cháy từ tận những vực thẳm sâu nhất trong tâm trí cậu. Và mỗi khi cậu phải đối đầu với những tình huống thập tử vô sinh, nó mới thực sự bùng nổ đầy mãnh liệt.

Một cảm xúc vô cùng rõ ràng và nguyên thủy, nó lấn át đi mọi điều khác Varyn có thể cảm nhận được. Một thứ cảm xúc như có tri giác của riêng nó, luôn tìm cách chi phối, kiểm soát và ép buộc cậu ta hành động theo ý chí của nó.

Đó là cơn cuồng nộ không kiểm soát đi kèm với sự khát máu và khao khát hủy diệt mọi thứ.

Và giờ đây, sau khi đã thỏa mãn cơn đói khát mình, nó lại lần nữa thu mình lại, ẩn nấp đâu đó ở những góc khuất sâu sâu nhất của tâm trí Varyn; chỉ chờ chực thời khắc cậu ta tuyệt vọng và yếu đuối nhất để nuốt chửng thân xác này một lần nữa.

Ngay lúc mà tâm trí cậu ta vẫn còn lú lẫn vì bị nhấn chìm trong cơn rối loạn cảm xúc, Varyn vô thức vươn tay ra cầm lấy một khúc thịt chó nát bấy nằm gần đó.

Một cách chậm rãi cậu đưa mẩu thịt lên rồi há miệng đớp một miếng thật to.

Cảm giác tanh tưởi và mặn chát của máu thịt chạy vọt lên não làm cậu giật mình mà buông miếng thịt ra, vứt nó sang một bên rồi bất giác lùi lại về sau.

- Mình vừa làm cái quái gì thế? – Varyn hốt hoảng.

Sau khi nhìn quanh và xác định rõ ràng tình hình lần thứ hai, cậu đứng dậy, cố gắng lau bớt đi máu bám trên người.

- Tuyệt! Lại trần như nhộng rồi – Varyn càu nhàu đầy khó chịu.

Rồi cậu tiến lại phía đoạn mâu xích đang nằm trên sàn. Varyn đưa tay nhặt đoạn mũi giáo lên một cách đầy dễ dàng, cậu tung nhẹ nó lên không rồi bắt lại. Làm đi làm lại động tác này vài lần, Varyn buông lời độc thoại cảm thán trong khi vẫn đang thu đoạn xích lại:

- Từ bao giờ mà mày nhẹ đi thế?

Nhưng chưa kịp để cậu nghỉ ngơi, một âm thanh khủng khiếp từ góc xa của sân thượng vang lên.

BÙM!

Tiếng động đinh tai nhức óc như pháo nổ phát ra cùng lúc cái buồng thang nổ tung. Căn phòng nhỏ bị thổi bay lên tít trên cao rồi rơi xuống giữa sân thượng, đánh ầm thêm một tiếng to nữa.

Từ chỗ cái buồng thang rơi xuống, mảnh vỡ và bụi đất bị thổi tung lên, bay mù mịt.

Bên dưới hố thang, một đôi chân thú khổng lồ vươn lên, tung vuốt bám chặt xuống nền sân, theo sau là cái đầu to lớn của con chó đầu đàn đang trồi lên.

- Ôi thôi nào! Tha cho tao đi trời! – Varyn nói một cách bực dọc khi cậu thấy con chó đầu đàn đang dần chui lên.

Con chó đầu đàn đứng sừng sững giữa sân thượng, mắt dán chặt vào Varyn, lúc nãy vẫn còn lồm cồm dưới sàn.

Rồi từ trên thân người của sinh vật to lớn ấy, những cái khe mở ra như những mảnh giáp sinh học. Ngay lập tức, không khí xung quanh bị những cái khe ấy hút vào ồ ạt như một cái máy hút bụi khổng lồ.

Con đầu đàn cứ từ từ to lên sau từng luồng khi bị hút vào. Lông nó dựng đứng lên, tết lại thành từng bó nhọn hoắc như những cái gai; móng vuốt nó dài ra, bấm sâu xuống nền bê tông.

Rồi những cái khe ấy đóng lại, con chó đầu đàn cũng ngừng lớn lên.

Thân hình của nó lúc bấy giờ trở nên to lớn khủng khiếp. Kích thước của nó phải lấn át cả con Manticore mà Varyn gặp hôm qua.

Nó ngửa mặt lên trời và gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Sóng âm tạo ra thổi bay mọi thứ trên sân thượng.

Varyn lúc ấy vừa kịp găm mũi giáo xuống nền khi làn sóng âm dập đến.

Bấu víu vào đoạn xích trên tay, Varyn bị thổi tung lên không, thân người cậu neo vào sân thượng bằng sợi xích như một con diều nhỏ trước trận cuồng phong.

Những làn sóng yếu dần khi con chó ngưng tiếng gầm, gió cũng ngừng thổi.

Varyn rơi phịch xuống đất. Không kịp hoàn hồn, cậu liền bật nhảy về phía sau, tay đưa đoạn xích lên thủ thể.

Cậu cầm đoạn xích, xoay mạnh rồi phóng mũi giáo về phía con chó đầu đàn nhằm đánh phủ đầu.

Mũi mâu xé gió, nhắm ngay mặt con chó mà lao đến.

Choang một tiếng, mũi giáo chạm vào giữa mặt con chó, vỡ tan thành nhiều mảnh như thủy tinh va phải kim loại.

Varyn tròn mặt kinh ngạc.

Con đầu đàn sau khi trúng đòn vẫn giữ phong thái cũ, từ từ tiếp cận con mồi của mình. Mỗi khi nó tiến lên một bước, Varyn lại lùi về sau một nhịp. Cậu cứ lùi lại dần dần cho đến khi chân chạm đến mép tòa nhà.

Varyn quay lại, cậu nhìn xuống bên dưới rồi khẽ nuốt nước bọt mà thầm nghĩ: “Rớt xuống dưới đó nếu không chết thì cũng nát bét”.

Tính thế bấy giờ thật đúng là tiến thoái lưỡng nan; phía trước là một con quái thú mà cậu không thể đối đầu, sau lưng là vực thẳm hàng trăm mét.

Rồi Varyn nhìn xuống cánh tay mình, cậu thầm nghĩ đến cái năng lực phục hồi quái gở mà mình đang nắm dữ. Nhưng, chính cậu không chắc liệu rằng cái năng lực đó có giới hạn nào hay không. Thế rồi cậu lại nhớ về khoảnh khắc mà bản thân trở về từ ngưỡng cửa từ thần khi bị đàn chó con xâu xé; lẫn cảm giác lúc tâm trí bị dìm trong một cơn cuồng nộ và khát máu mà đến chính bản thân cậu cũng phải cảm thấy sợ hãi.

Nhìn về con chó đầu đàn to lớn đang từ từ tiến đến, Varyn khẽ rùng mình khi thấy mép nó khẽ nhếch lên như đang cười.

Lúc này cậu phải lựa chọn, hoặc là làm thức ăn cho chó, hoặc là liều mạng nhảy xuống bên dưới. Cách này hay cách kia, đều không có kết cục tốt đẹp nào cho cậu cả.

Varyn từ từ buông tay, đoạn xích còn vươn trên tay cậu khẽ rơi xuống sàn, đánh lên những tiếng leng keng.

Con chó đầu đàn tiến đến sát người Varyn, nó đưa cái mũi to lớn ra khịt khịt mà đánh hơi. Nó sau đó mới thè cái lưỡi đen nhẻm ra, liếm một lượt khắp người Varyn rồi liếm cả một vòng quanh mép mình.

Khi nó thu cái lưỡi về và đang chuẩn bị há miệng nuốt sống Varyn, con chó bỗng thấy người thanh niên trước mặt đứng dậy.

Varyn đưa tay vuốt đi từng bãi nước dãi bám trên mặt, trừng mắt nhìn con đầu đàn.

- Hẹn gặp mày dưới địa ngục. Đồ chó chết! – Varyn gằn lên từng tiếng đầy cay độc.

Rồi cậu dang rộng hai tay, ngã người ra sau mà rơi xuống.

Varyn rơi thẳng xuống từ đỉnh tòa nhà đổ nát. Gió rít qua tai khi thân thể cậu đi xuyên qua lớp không khí.

Nhìn lấy bầu trời trong xanh một lượt, Varyn khẽ nhắm mắt lại và cầu nguyện: “Hơi Chúa trên cao, nếu Ngài nghe thấy lời con, hãy đưa con về bên Ngài. Và nếu bây giờ chưa phải lúc, xin Ngài hãy cho con nhìn lại bầu trời này thêm lần nữa!”

- Ha...Ha...Ha...a! Ta nghe thấy ngươi rồi nhóc – Một giọng nói nhỏ đầy giễu cợt khẽ vang lên trong đầu Varyn.

ẦM!

Varyn rơi thẳng xuống đất, không rõ sống chết.

—— 15 phút trước khi Varyn nhảy xuống, ở một khu rừng cách tòa nhà bệnh viện cũ mà Varyn tỉnh dậy không xa ——

- Này, mấy người có thể chậm lại được không? Tôi đang đi bộ đấy – Tiếng càu nhàu vang lên từ một góc khu rừng

Đó là lời từ một người thanh niên cao lớn, hai tay anh ta đang bị còng lại, nối với một đoạn xích tạo bằng trường năng lượng được liên kết với đuôi của một chiếc xe bọc thép to lớn.

Chiếc xe chậm lại, tiếng lầm rầm khi dải bánh xích nghiền qua nền rừng hòa cùng tiếng động cơ vang lên nghe vô cùng chói tai.

Từ bên trong xe, một người thanh niên khác ngoi đầu lên, anh ta chĩa một khẩu súng về phía anh chàng đang bị còng tay, nói một cách đầy khó chịu:

- Im mồm đi thằng cặn bã! Mày có biết bọn tao phải băng qua bao nhiêu dặm đường rừng chỉ để tóm mày không? Giờ thì nhanh cái chân lên nếu không tao đục thêm vài cái lỗ trên người mày.

Gã đó quát to, rồi lên đạn khẩu súng. Một âm thanh lách cách lạnh lẽo vang lên.

- Thư giãn đi sĩ quan Galand. Cậu không cần khó chịu với hắn đâu. – Một giọng nữ từ trong chiếc xe cất lên.

Từ bên cửa sập còn lại của chiếc xe, một cô gái ngoi lên.

Đó là một cô gái nhỏ nhắn trong bộ quân phục kỳ lạ với mái tóc dài thướt tha màu vàng nhạt; đôi mắt cô to và tròn như hạt sồi, phủ màu xanh biếc; khuôn mặt thanh tú với chiếc mũi cao và gò má nhỏ màu hồng phấn; đôi môi nhỏ của cô hơi chu lên vì ngậm một cây keo mút. Rồi cô ta tiếp lời với người tên Galand kia:

- Cứ để hắn ta khua môi múa mép thoải mái thêm một lúc nữa cũng được. Dù sao thì khi về tới Thánh Thành Jerusalem thì hắn cũng không phải trách nhiệm của chúng ta nữa. Coi như chút ân huệ cuối với hắn đi nhỉ.

- Nếu.. nếu cô đã nói thế thì tôi cũng không có ý kiến gì đâu, sĩ quan Northenstrom. Và ...cô cứ gọi tôi là Newton là được rồi.

Tên kia đáp một cách ngập ngừng. Hắn quay lại về phía anh chàng đang bị chiếc xe kéo đi, lên giọng:

- Coi như mày may mắn đấy, thằng cặn bã.

- Rồi rồi, coi như hắn may mắn đi. Giờ thì anh quay lại buồng lái đi, tôi không tin tưởng hệ thống lái tự động lắm. Còn tên này cứ để tôi lo liệu. Thế nhé, Newt. - Cô gái có tên Northenstrom đáp một cách nhí nhảnh.

Gã Newton đỏ mặt, rồi hắn chui lại vào trong xe.

Lúc này, cô gái ấy mới quay về phía anh chàng bị còng tay nói một cách đầy tinh nghịch:

- Còn phần cậu thì ...Nếu còn tiếp tục gây rối, tôi sẽ cân nhắc việc trói cậu vào gầm xe như những lần trước đấy, Hải à. Giờ thì hãy ngoan ngoãn và giữ im lặng giúp tôi cho đến khi chúng ta về đến thành nhé, làm ơn.

- Ôi thôi nào Kaf! Cô biết lý do tôi bỏ đi mà – Người thanh niên bị còng tay lên tiếng đáp lời – Tôi bảo cô bao lần rồi, hội đồng và Tổng thống đốc, bọn họ đang âm mưu gì đó mờ ám sau lưng chúng ta, và việc đó chả tốt lành tẹo nào đâu. Cô phải tin tôi chứ.

- Vậy thì chuyện mờ ám mà anh bảo họ đang ủ mưu là gì thế Hải? Khai sáng cho tôi đi – Cô gái đanh mặt lại, lạnh lùng đáp.

- À thì... thì... thì đó là mấy chuyện mờ ám không tốt lành đó. – Hải cười trừ một cách đầy ngượng ngùng.

- Thấy chưa, chính anh cũng chả biết mình đang nói gì nữa. Thật là hết nói nổi! Hải, anh là một sĩ quan Contractor. À thì, ít nhất là đã từng. Nên làm ơn cư xử cho đúng mực đi. Anh có biết cái mớ hổ lốn anh gây ra khi bỏ trốn làm tôi mất bao lâu để giải quyết không? Giờ thì im lặng và suy nghĩ về những chuyện mình đã làm đi vì lần này chính tay Besthenda sẽ xử lý chuyện của anh. Tôi quá mệt mỏi rồi. – Cô gái đáp một cách đầy chán nản.

Sau đó cô ta chui lại vào bên trong chiếc xe.

Ngồi bên trong chiếc xe kín như bưng, nhìn vào những thông tin khô khan hiện trên màn hình LED màu xanh thi thoảng chập chờn, cô gái ngửa đầu ra sau, kéo chiếc mũ che đi khuôn mặt nhỏ nhắn mà thở dài đầy phiền não.

Nhưng chỉ vài phút sau, bên ngoài xe lại phát ra những tiếng gọi ồn ào của Hải.

Cô gái bung nóc xe, ló đầu ra gắt gỏng:

- Tôi bảo cậu im lặng mà! Tôi cũng cần nghỉ ngơi đấy nhé!

Hải đáp một cách cợt nhả:

- Này, cô có biết bên ngoài này nóng thế nào không, và tôi đang đi bộ đấy. Có chút tình người đi nào!

Thấy cô gái ấy không có phản ứng gì, Hải lại tiếp tục van nài:

- Thôi nào Kaffine, vì chút tình xưa nghĩa cũ đi! Tôi cũng cần nghỉ một chút mà.

Cô gái trên xe – Kaffine, lúc này mới thở dài một hơi rồi đùng tay gõ lên nóc xe đánh bồm bộp.

Chiếc xe bọc thép từ từ chậm lại rồi dừng hẳn.

Kaffine trèo xuống, vươn mình như để nới lỏng gân cốt. Tên Newton lúc này cũng hì hục trèo xuống theo. Hắn hỏi một cách đầy khó hiểu

- Thưa cô Northenstrom, chẳng phải chúng ta nên đi tiếp hay sao? Từ đây về thành cũng ít nhất 80 dặm nữa. Tôi sợ chúng ta sẽ không về kịp trước hoàng hôn nếu cứ nghỉ giữa chừng thế này.

- Không sao đâ...

Giữa lúc Kaffine đang cất lời thì Hải mới bất ngờ lên tiếng cắt ngang:

- E hèm! Rất xin lỗi vì đã làm phiền hai người, nhưng tôi nghĩ đã đến lúc tôi phải đi rồi. Và cảm ơn cô nhé Kaf. Hẹn gặp lại sau!

Chưa để hai người kia kịp hiểu mô tê gì, Hải, người đã lén bẻ khóa chiếc còng tự lúc nào, đã đưa tay lên rồi vỗ mạnh.

- Không ổn rồ... – Kaffine cất lời nhưng chưa kịp thành câu thì từ hai lòng bàn tay Hải, một làn sương trắng lạnh toát ồ ạt thoát ra, che kín cả một vùng xung quanh.

Kaffine và Newton quờ quạng trong làn khói lạnh, ho sặc sụa.

- Thằng chó chết này! Tao mà bắt được mày thì ... – Newton vừa ho, vừa nói một cách vô cùng giận dữ.

Khi chúng tan đi, Hải đã chạy biến đi từ lúc nào.

- Chết tiệt! Giờ chúng ta phải làm sao đây cô Northenstrom. Ngài Besthenda sẽ không hài lòng nếu chúng ta về tay trắng đâu – Newton nói trong sự bối rối pha lẫn chút bất mãn.

- Lên xe đi! – Kaffine đáp một cách lạnh lùng – Tôi biết hắn đi đâu.

Nói đoạn, cô mở từ chiếc đồng hồ trên cổ tay lên một màn hình hologram nhỏ, trên đó hiện một chấm đỏ đang di chuyển.

Ở phía này, Hải vẫn cắm đầu chạy mà không hay biết gì về thiết bị theo dõi đang gắn trên người mình.

Anh ta cứ băng rừng mà phòng đi trên con đường mòn quen thuôc. Nhưng sau khi vừa rẽ ra khỏi một đám cây dày đặt, Hải mới dừng khựng lại vì bất ngờ.

Trước mặt anh là một tòa nhà đổ nát cao chót vót.

Hải hốt hoảng thốt lên:

- Cái quái gì thế này? Cả một tòa nhà? Vùng Tối có bao giờ nhả ra thứ gì với kích thước thế này đâu?

Chưa kịp suy nghĩ nhiều, tiếng xe bọc thép rềnh vang trong khu rừng sau lưng làm Hải giật mình. Ngay lập tức, anh ta chạy men theo chân tòa nhà tìm chỗ lẩn trốn.

Sau một hồi di chuyển, Hải dừng lại trước một dãy cửa kính. Chưa kịp bước vào, một âm thanh rít gió từ bên trên vọng xuống. Hải ngước đầu lên nhìn rồi vội vàng nhảy phóc sang một bên.

RẦM!

Từ trên cao, Varyn rơi thẳng xuống nơi Hải đang đứng. Tại chỗ cậu ta tiếp đất, một cái hố to lớn hiện ra, từ bên dưới, hơi nước cũng khói bụi bốc lên mù mịt

Hải lúc này mới lồm cồm bò dậy, men theo mép hố mà nhìn xuống. Bên dưới lòng hố sâu hoắm là một quả cầu pha lê to lớn màu đỏ quạnh như máu chứa thân thể nát bấy vì va chạm của Varyn bên trong, xung quanh khối cầu là một vũng máu to và những mảnh cơ thể dập nát rơi vãi lung tung.

- Cái quái gì thế này? – Hải ngạc nhiên mà cất lời cảm thán.

Đột nhiên bầu trên trên đầu Hải dần dần tối sầm lại. Rồi anh ngước lên và nói:

- Gì nữa đây? Đang là giữa tr....

ẦM!

Chưa kịp nói hết câu, một vật thể to lớn khác đã rơi xuống gần đó. Vụ va chạm này còn lớn hơn lúc Varyn đáp đất, nó tạo ra một làn sóng xung kích đẩy Hải lăn quay ra sau.

Khói bụi tan đi, Hải ngửa mặt lên nhìn và anh không khỏi kinh ngạc khi thấy trước mặt là con chó đầu đàn khổng lồ.

Nó đã nhảy theo Varyn từ trên đỉnh tòa nhà xuống đây mà không có lấy một vết thương tích.

- Một con Crowler? Nhưng mà ... làm thế quái nào mà nó lại to như thế chứ?

Hải bột miệng mà nói to. Rồi cậu đưa tay ra sau lưng toang cầm lấy thứ gì đó rồi bất ngờ nói lớn:

- Bỏ mẹ! Không có mang theo rồi!

Con chó Crowler đầu đàn từ từ tiến đến, toang làm thịt cả Hải lẫn Varyn thì bất thình lình một tiếng pháo nổ khô khốc vang lên.

UỲNH!

Một khối cầu plasma bay đến, phát nổ ngay giữa mặt con Crowler làm nó bật lùi ra sau.

Khối năng lượng bùng cháy dữ dội trên mặt con vật làm nó lồng lên vì đau đớn.

Một phần mặt của nó đã bị phát đạn pháo đốt cháy đến tận xương; da thịt và lông cháy đen, rơi xuống từng mảng.

Con chó lúc này quay lại về phía Hải gầm to. Nhưng liền sau đó là thêm nhiều phát đạn plasma khác nổ vang bên cạnh khiến nó sợ hãi mà quay đầu, lao thẳng vào bên trong tòa nhà mà biến mất.

Hải lúc này mới thả lỏng người, ngồi phịch xuống.

Rồi anh quay lại, hướng ánh mắt về nơi những tiếng pháo phát ra; thì từ sau những rặng cây, Newton nhảy xổ ra, lao thẳng tới mà dùng bán súng tán mạnh vào đầu Hải làm anh ta ngã xuống, bất tỉnh nhân sự.

Gã Newton lúc này mới lên đạn khẩu súng rồi dí nó sát vào thái dương Hải, ngón tay kề lên cò súng, gã hét to:

- Tao hết chịu nổi mày rồi! Thằng chó này, để tao tiễn mày về với chúa cho đỡ rách việc.

Thấy thế, Kaffine vội hét to ngăn cản:

- Sĩ quan Galand, mau dừng lại! Chúng ta cần hắn sống. Đó là lệnh từ Besthenda, cậu nhớ chứ.

Newton mới từ từ thu khẩu súng lại, rồi gã quỳ xuống trên một chân, dùng 2 chiếc còng mà còng cứng tay Hải lại.

- Để xem lần này mày trốn kiểu gì? – Gã lẩm bẩm.

Rồi hắn chỉ tay về phía khối tinh thể khổng lồ của Varyn, cất lời hỏi Kaffine:

- Thế thứ này là gì vậy cô Northenstrom? Và chúng ta nên làm gì với nó bây giờ?

Kaffine từ từ tiến tới, cô rảo bước vòng quanh khối cầu mà quan sát rồi trả lời:

- Tôi không biết nữa. Nhưng cứ đưa nó về thành đi, có lẽ Doc sẽ biết làm gì với nó. À mà cậu đánh dấu chỗ này đi, khi về ta sẽ báo một đội khác đến kiểm tra khu vực này sau. Xem ra Vùng Tối đang có biến động lớn rồi.

Hai người ấy sau đó mới dùng những đoạn xích năng lượng trói gô Hải đang bất tỉnh vào khối cầu của Varyn rồi dùng chiếc xe bọc thép kéo cả hai đi.

Bên trong quả cầu tinh thể, Varyn dần tỉnh lại. Trong cơn mơ màng, cậu nhìn thấy những hình ảnh mù mờ xảy ra xung quanh mình từ sau khi con Crowler đầu đàn bị đuổi đi, và cậu loáng thoáng nghe về Vùng Tối, tòa thành.

Nhưng chưa tỉnh được bao lâu, Varyn lại dần lịm đi vì mệt mỏi bên trong quả cầu.

Bên ngoài, chiếc xe vẫn ầm ầm mà lăn xích, kéo theo Varyn và anh chàng tên Hải về một nơi được gọi là Thánh thành Jerusalem.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!