Tập 02 - Trại tập trung

Chương 06 - Quen mà lạ

Chương 06 - Quen mà lạ

—— 3 giờ 33 phút sáng ——

Mặt Trời treo cao trên đỉnh đầu chiếu xuống những tia nắng chói chang một cách đầy gắt gỏng. Dưới lòng Thung Lũng Dreadalley, chiếc xe bọc thép của Kaffine vẫn lầm lì lăn bánh. Phía sau xe, Hải ngồi vắt vẻo trên khối tinh thể, miệng vẫn liên tục càm ràm đủ thứ chuyện. Bên trong xe, màn hình hiển thị bản đồ nhảy loạn cào cào; nhiễu động không – thời gian do ảnh hưởng của Rift càng lúc càng mạnh.

Newton ghì chặt tay lái, cố gắng giữ cho chiếc xe đi đúng hướng. Bên cạnh, Kaffine đang hiệu chỉnh tấm bản đồ kỹ thuật số. Trán hai người vã mồ hôi vì nóng và căng thẳng, nhưng mắt thì vẫn dán chặt vào màn hình.

- 300 mét nữa là hết lộ trình dự tính. Sau đó chúng ta sẽ phải tự lo, cô Northernstrom.

- Giữ xe chạy thẳng đi Newt. Tôi lo được. – Kaffine đáp, mắt vẫn không rời màn hình.

Chiếc xe cứ chậm rãi bò đi. “100 mét nữa đến điểm cuối hành trình”, tiếng báo hiệu khô khốc vang lên. “50 mét...”. “40 mét...”. “30 mét...”.

- Rẽ trái đi Newt, rẽ trái ngay. – Kaffine đanh giọng mà ra lệnh.

- Nhưng thưa cô, cảm biến báo đó là đường c..

- Rẽ trái mau! Làm ngay đi! – Kaffine gằn giọng.

Newton bẻ mạnh tay lái, chiếc xe quặt gấp sang bên trái. Từ bên ngoài, tiếng Hải đang mắng xa xả vang vào bên trong: “Đường cụt Kaf ơi! Cô điên à!”.

Lúc này, màn hình hiển thị camera trước xe cũng dừng nhiễu, hình ảnh hiện lên trước mắt Kaffine và Newton. Trước mặt họ là một cảnh tượng mờ ảo, trông như một bức màn nước pha dầu mỡ.

- Cô Northenstrom...!

- Đâm thẳng qua nó đi Newt. Đó là lệnh!

- Tôi chưa muốn chết đâu Kaf. Con điên này! – Tiếng mắng của Hải lí nhí vọng từ ngoài vào.

Chiếc đâm thẳng vào bức màn. Như một viên đá rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, những gợn sóng vồ vập xuất hiện, bao phủ lấy toàn bộ chiếc xe và khối tinh thể cùng Hải.

Thực tại xung quanh họ vặn xoắn dữ dội. Mọi thứ vật chất lẫn quy luật lúc này như bị bẻ cong, phá vỡ và tái định hình lại dưới một “hình hài” khác.

Ngồi trên khối tinh thể, Hải hét toáng lên — nhưng tiếng hét không bật ra khỏi miệng, mà ngoằn ngoèo chui ngược vào tai, khiến cậu ta tự làm choáng chính mình. Đôi mắt Hải phình to, đồng tử nảy tưng như bóng cao su, văng ra ngoài rồi pặc! chui trở lại hốc. Mũi anh ta bị kéo ra, dài ngoằng như củ cà rốt, hàm dưới Hải ngoạc ra, chảy xệ xuống tới tận ngực, méo xệch thành một nụ cười thảm hại.

Cơ thể Hải bị Rift ép dẹt, trông như tờ giấy bay phấp phới, rồi bất ngờ co dúm lại thành một khối tròn lăn lông lốc trên mặt tinh thể. Chưa kịp hoàn hồn, tứ chi lại bật dài ra như dây thun, hai chân vắt ngoéo thành nút thắt, còn tay thì xoắn thành hình xoắn ốc như lò xo đồ chơi.

Trong thoáng chốc, Hải giống hệt một nhân vật hoạt hình sống: đầu bẹp dí, mắt lồi, miệng kéo ngang tới tận mang tai — một cảnh tượng vừa ghê rợn vừa nực cười, như thể Rift đang lấy cậu ra làm trò tiêu khiển.

Trong khi đó, chiếc xe phía trước vẫn ung dung lăn bánh, màn chắn năng lượng sáng trưng, hoàn toàn phớt lờ màn hài kịch khủng khiếp đang diễn ra ngay sau lưng nó.

—— 4 giờ 12 phút sáng ——

Chiếc xe rùng mình, rồi lao xuyên qua bức màn dầu mà không hề hấn gì.

Ngay lập tức, bóng tối đặc quánh nuốt chửng lấy mọi thứ, dày đặc như dầu loang. Bên ngoài lại tối đen như mực, đúng như quy luật tự nhiên.

Hai ngọn đèn pha bật sáng, xé toạc màn đêm thành hai vệt trắng nhợt, run rẩy như lưỡi dao cùn cắt qua giấy.

Phía sau, Hải nằm chèo ngheo trên khối tinh thể, mép sùi bọt trắng, mắt trợn ngược, bất tỉnh nhân sự; trông anh ta chẳng khác gì nạn nhân vừa thoát ra từ phim hoạt hình kinh dị rẻ tiền. Một hình ảnh nửa thảm hại, nửa buồn cười.

Bên trong xe, các màn hình nhấp nháy rồi dần ổn định, cảm biến trở lại bình thường. Âm thanh điện tử nhè nhẹ vang lên như một khúc nhạc kết thúc trận đấu. Kaffine thở ra một hơi đầy nặng nề, ngả lưng xuống ghế. Dưới vành mũ nồi, gương mặt cô vẫn trắng bệch, nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười mỉm.

Cô chìa tay, vỗ nhẹ vai Newton, cậu chàng vẫn đang ôm chặt vô-lăng, run như cầy sấy. Kaffine cười mỉm, nhẹ nhàng nói:

- Làm tốt lắm, lính mới. Giờ thì… – cô dừng lại, hạ giọng, ấm mà sắc – …đưa chúng ta về nhà nào.

Vừa dứt câu, Kaffine cũng từ từ thiếp đi vì mệt.

Giữa cánh đồng đêm đen đặc, chiếc xe cứ bon bon mà tiến về phía trước.

Trong khối tinh thể, Varyn cũng đã bắt đầu hồi tỉnh.

- Cuối cùng cũng chịu tỉnh rồi à, nhãi con. – Giọng nói xa lạ mà quen thuộc lại vang lên trong đầu cậu.

—— 5 giờ 7 phút sáng ——

Chiếc xe băng qua vùng đồng bằng rộng rãi, thi thoảng lại xóc lên khi chạy qua vài cái ổ gà.

Một âm thanh đầy khó chịu bật lên trong chiếc xe. Cú xóc khiến người Kaffine nảy lên, đầu cô va phải trần xe đánh cốp! một tiếng rõ to.

Kaffine lúc này mới giật mình tỉnh dậy, tay xoa xoa cục u trên trán, mắt lườm lườm Newton như muốn ăn tươi nuốt sống gã ta.

- Xin lỗi cô Northenstrom! – Newton rối rít xin lỗi khi thấy cách Kaffine nhìn mình – Tôi vô ý quá, làm phiền giấc ngủ của cô rồi.

Kaffine vẫn lườm gã, nhưng ánh mắt có phần dịu lại. Rồi cô cúi xuống, nhặt chiếc mũ, đội lên đầu, hỏi một cách cộc lốc đầy khó chịu:

- Vị trí hiện tại?

- 42 dặm về phía Đông Bắc của thành, thưa cô. Chúng ta sẽ đến nơi trong chưa đầy 1 giờ nữa.

Kaffine không đáp mà chỉ hừ lạnh một tiếng như để xác nhận. Rồi cô đừng dậy, bật nóc xe mà trèo ra ngoài.

Không khí lạnh buổi sáng sớm lướt qua da khiến cô khẽ rùng mình. Ngồi trên tháp pháo, Kaffine hít sâu một hơi. Không khí trong lành buổi sáng sớm ngay lập tức tràn vào, lấp đầy phổi cô làm vòng một hơi căng lên. Hơi sương lẫn trong gió làm không khí ngậm đầy nước, hơi ẩm nhẹ khiến Kaffine cảm thấy vô cùng sảng khoái. Người cô nhẹ nhõm đi hẳn, mọi gánh nặng mà Vùng Chết (Death Shroud) phủ lên người như được trút bỏ.

Kaffine đưa tay lên quan sát; đồng hồ chỉ 5 giờ 19 phút sáng.

Sau lưng cô, những tia sáng đầu tiên từ phía Đông chiếu tới, rạch thành những vệt sáng trên nền trời đen kịt. Cô lại được xem bình minh một lần nữa trong ngày. Chỉ có điều, lần này, mọi thứ đã đúng như quy luật tự nhiên.

Những tia nắng vàng ấm áp từ từ chiếu đến, soi sáng thân hình nhỏ bé của Kaffine. Dưới ánh nắng ban mai, làn da trắng không tì vết như tuyết đầu mùa hiện lên rõ ràng. Mái tóc dày, vàng óng của cô tung bay trong gió như một dải lụa mềm mại.

Người con gái ấy khẽ rút từ túi áo ra một cái hộp giấy. Mở cái hộp ra, bên trong là vài điều thuốc nhỏ và một cái bật lửa. Cô khẽ rút ra một điếu, châm lửa rồi đặt lên đôi môi nhỏ nhắn.

Rít một hơi, khói thuốc và hơi nóng đi sâu vào phổi, làm người cô nóng lên.

Kaffine ngồi phệch xuống, nghiêng người ra sau, tận hưởng điếu thuốc đầu ngày, cố gắng thư giãn sau một khoảng thời gian vật lộn trong Rift. Nhưng khoảnh khắc yên bình ngắn ngủi không kéo dài được lâu, ánh mắt Kaffine liền va phải thứ gì đó khiến cô phải nhíu mày, lộ rõ sự khó chịu trên khuôn mặt thanh tú.

Là Hải, người vẫn còn bất tỉnh, đang nằm vắt lưỡi mà ngáy trên khối tinh thể kỳ lạ kia.

Cô nàng lúc này mới dập điếu thuốc đang cháy dở rồi mới ném nó vào đầu Hải.

Vài giây sau, anh chàng cũng hồi tỉnh. Ngay khi thức dậy, cơ quan đầu tiên mà Hải kích hoạt chính là cái mồm của mình; những tràn dài tiếng chửi, tiếng càm ràm không ngớt lập tức vang lên oang oang từ cái mồm trời đánh của anh ta.

Kaffine thấy thế thì cũng chỉ biết thở dài đầy ngao ngán. Nhưng nghe Hải chửi một hồi thì cô cũng thấy cũng hơi ong ong cái đầu. Lần này cô cũng không chịu kém cạnh nữa.

Cô mới cúi xuống, mở dây kéo, rút chiếc bốt cao cổ của mình ra ném thẳng vào đầu Hải rồi quay lại chửi tay đôi với cậu ta.

Hai người, một nam, một nữ cứ ngồi đó mà trao nhau đủ thứ “lời hay ý đẹp”. Tiếng chửi của họ cứ vậy mà vang lên xa xả, làm huyên náo khắp nơi mà chiếc xe chạy qua.

—— 5 giờ 52 phút sáng ——

Kaffine mang vẻ mặt hậm hực chui vào xe sau nửa tiếng cãi nhau với tên trời đánh kia. Cô ngồi phịch xuống ghế, gác cả 2 chân lên bảng điều khiển, rút bi-đông ra mà tu ừng ực rồi vứt nó luôn vào góc xe. Cái chai bay vèo đi, đánh leng keng khi va vào thành xe.

Thấy cấp trên có vẻ khó chịu, Newton mới mở lời, nhưng tên này cũng chả khéo léo gì cho kham, hắn mới hỏi một câu đầy chưng hửng:

- Cô Northenstrom, giày của cô? – Gã chỉ vào đôi chân đang gác vắt vẻo của Kaffine, một chiếc bốt đã bị cô rút ra mà ném Hải nên chỉ còn độc phần tất đùi là lộ ra.

Kaffine khẽ giật mình xấu hổ, cô hạ chân xuống, hỏi vặn lại cộc lốc như để lấp liếm đi câu hỏi của Newton:

- Vị trí hiện tại, tân binh?

- Chúng ta còn cách thành 1,5 dặm thưa cô – Newton giật mình đáp lại.

- Tốt lắm, giảm tốc đi. – Kaffine đáp.

Không đợi Newton trả lời, cô đứng dậy, bật tung nóc xe mà trèo ra ngoài.

Lên trên nóc xe, cô tháo luôn chiếc bốt thứ hai ra mà ném tiếp vào đầu Hải. Tội nghiệp anh chàng, vốn Hải đang ngồi chầu hẫu mà nghệt mặt ra ngắm cảnh như chó chực tát ao thì cái bốt của Kaffine xé gió lao đến, đánh thẳng một cái bụp! vào trán làm anh ta ngã ngửa. Ngay tức thì, Hải ngồi dậy, bật công suất tối đa cho cái mồm của mình mà chửi Kaffine.

Cô lần này không quan tâm đến tên nghiệp chướng ấy nữa, mà quay về phía trước xe để ngắm nhìn khung cảnh trên đường về nhà.

Nhưng, lần này, mọi thứ không giống như trí nhớ của cô.

Trước mặt cô là con đường lát đá granit nối dài đến tòa thành ở đằng xa. Thứ này trông vô cùng mới vì lần trước cô rời đi, khu vực này chỉ là một cánh đồng trọc. Hai bên con đường đá, những cấu trúc kim loại kỳ lạ mọc lên. Chúng trông như những thanh thập tự giá khổng lồ với một ngôi sao sáu cánh trên đỉnh. Hai bên thanh đòn đặt ngang là những bàn cân được treo phủ xuống. Những cái giá kim loại ấy xếp dọc thành hai hàng, hướng thẳng lên trời những một rừng chông.

- Kỳ lạ, mình có nghe gì về việc tân trang lối đi đâu nhỉ? – Kaffine lầm bẩm.

Chiếc xe cứ chậm ra đi qua giữa rừng thánh giá rồi dừng lại trước một cái cầu treo lớn. Bên kia mương nước chính là cổng thành.

Newton lúc này mới trèo ra khỏi xe thì thấy Kaffine đã nhảy xuống tự lúc nào. Thấy cô đi chân trần với độc đôi tất, gã tính cất lời hỏi nhưng sợ mình lại chọc giận cấp trên nên lại thôi.

Kaffine đi vòng ra sau xe, gọi với về phía Hải:

- Này! Trước lúc trốn đi anh có nghe gì về mấy thứ này không?

- Hả? Ý cô là sao? – Hải đáp, giọng hơi khó chịu.

Kaffine chỉ mấy cây thập tự giá rồi tiếp lời:

- Thứ này nè.

Hải lúc này mới nhảy xuống, đi lại gần một cây thánh giá gần đó, gã áp tai vào rồi dùng tay gõ gõ sau đó lè lưỡi mà liếm. Sau một hồi khám nghiệm thì Hải mới quay về phía Kaffine:

- Tôi chịu. Nhưng thứ này được làm bằng bạch kim nguyên chất đấy. Để đúc ra từng này không phải ngày một ngày hai đâu.

Chưa kịp chắp nối được điều gì, ba người giật mình vì những âm thanh kỳ lạ phát ra từ phía khối tinh thể kia. Họ mới chạy về phía sau chiếc xe thì thấy khối tinh thể đang rung lên bần bật, những vết nứt to lớn xuất hiện, phủ khắp khối cầu. Rồi rắc! một tiếng, quả cầu tinh thể vỡ tan. Từ bên trong, một người thanh niên lạ mặt, người trần như nhộng hiện ra. Đó là Varyn.

Anh ta đứng dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh một cách khó hiểu. Thấy có ba người sống đang đứng sờ sờ trước mặt mình, Varyn mừng rỡ toang hỏi thăm gì đó. Nhưng chưa kịp cất lời thì Kaffine đứng đối diện đã đỏ mặt và hét to khi thấy cảnh tượng hơi nhạy cảm trước mắt. Hải thì nhanh trí, lấy luôn chiếc mũ nồi nhỏ trên đầu Kaffine ném cho Varyn rồi ra hiệu cho anh ra dùng nó để che đi chỗ “ấy” của mình.

Thấy cái mũ yêu quý bị tên nghiệp chướng đưa cho người khác làm “quần”, Kaffine mới điên tiết mà tống cho Hải một cú vào bụng khiến anh ta quỵ xuống.

Cả đám người đang nhốn nháo thì bất chợt, một tiếng rè to và kéo dài vang lên, thu hút sự chú ý của họ.

Bốn người mới lục tục chạy về phía cổng thành, nơi âm thanh phát ra. Từ trên tường thành, hai cái loa tổ bố được nâng lên cùng đủ thứ súng ống chĩa thẳng vào họ.

Chưa kịp hiểu mô tê gì thì cặp loa kia đã phát ra âm thanh thông báo: “Những người bên dưới, vui lòng hạ vũ khí và khai báo danh tính hoặc bị xóa sổ”. Âm thanh khô khốc ấy lặp đi lặp lại đến lần thứ ba thì một tia laser từ trên chiếu xuống, đốt cháy mặt đất và vẽ thành một vòng cung quanh bốn người họ

- Nhóc, vứt thứ đó xuống nếu không muốn bị nó thui! – Hải mới hét về phía Newton.

- Hả? – Newton đáp.

- Súng của mày, vứt nó xuống! Mau lên! Không là chết cả lũ bây giờ.

Newton lúc này mới giật nảy mình mà ném khẩu súng sang một bên. Kaffine lập tức bước về trước, cô rút từ túi ra một cái huy hiệu rồi xưng danh:

- Ta là sĩ quan Contractor bậc S, Kaffine Esdeath Von Northenstrom, chỉ huy đại đội xung kích Bão Tố Phương Bắc. Mau hạ vũ khí xuống và để ta nói chuyện với chỉ huy đơn vị các anh.

Sau màn xưng danh, hai chiếc loa liền im bặt, để lại những tiếng rè kéo dài.

Sau một hồi chờ đợi, cầu treo được từ từ hạ xuống. Kaffine thấy thế mới quay lại toang bảo đám người tiến vào thì từ bên trong, một tốp người vũ trang đầy mình rầm rập chạy ra. Họ tiến đến mà bao vây nhóm người. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một bóng đen to lớn từ trên rơi xuống.

Đó là một chiến giáp (Battlemech) khổng lồ. Nó cao phải đến 50m với đủ loại vũ khí. Cỗ titan và nhóm binh lính cứ thế mà chĩa súng ra, vây chặt lấy bốn người.

Kaffine đang định hỏi gì đó thì từ đằng sau, một người đàn ông cao lớn bước đến. Ông ta vận một bộ quân phục giống với Kaffine.

Đám lính dạt ra, mở lối cho ông ta tiến đến chỗ cô. Đến trước mặt Kaffine, gã ấy rút một khẩu súng ngắn, chĩa thẳng vào trán cô rồi nói:

- Sĩ quan Northenstrom đã mất tích trong một nhiệm vụ và được cho là đã chết từ 6 tháng trước. Người là ai mà dám mạo danh cô ấy?

- HẢ?! – Cả nhóm bốn người đồng thanh nói to vì ngạc nhiên.

Cả nhóm chưa kịp định thần sau thông báo từ viên chỉ huy thì âm thanh rền rĩ của loa phóng thanh lại vang lên, lạnh lùng như tiếng súng bên tai họ vậy:

“Xác nhận mục tiêu. Cảnh báo an ninh cấp độ một. Toàn bộ tổ lái vui lòng giữ yên vị trí. Xưng danh ngay lập tức!”.

Tiếng kim loại rít lên khi có thêm bốn bộ Battlemech khổng lồ khác từ từ bước ra sau cánh cổng, bóng chúng che kín ánh sáng buổi sớm. Mỗi bước đi khiến mặt đất rung lên, sỏi đá văng lên, bắn tung tóe, cả vùng đồng bằng cùng rung chuyển theo mỗi bước đi của chúng. Đèn cảm biến trên đầu mấy cỗ titan lóe sáng đỏ, lia quét khắp bãi trống cho đến khi khóa chặt vào chiếc xe bọc thép và khuôn mặt của bốn con người nhỏ bé bên dưới.

Khẩu pháo plasma cỡ lớn xoay xuống, nòng súng như một hố đen khổng lồ đang mở ra, đầy đe dọa. Những âm thanh xung điện rít lên nố tí tách trong không khí khi khẩu đại bác hạng siêu nặng được nạp năng lượng.

Kaffine đứng bất động, mặt cô hơi nghệt ra những vẫn giữ được sự bình tĩnh, mái tóc vàng bay phần phật trong gió, ánh mắt cô lạnh lẽo nhìn thẳng vào đội hình bao vây.

Newton thì cứng đờ, mồ hôi túa ra ướt cả cổ áo. Hải thì khỏi cần nói - anh ta há hốc mồm, rồi bật ra một tràng chửi thề nhưng không đủ to để át tiếng kim loại gầm vang.

Một giọng nói cứng rắn vang lên từ một cỗ chiến giáp:

“Kaffine Esdeath Von Northenstrom! Theo hồ sơ, cô đã mất tích và hi sinh trong vùng Death Shroud vào sáu tháng trước. Toàn bộ những kẻ lạ mặt, mau đứng im, bỏ vũ khí xuống! Nếu kháng lệnh… các người sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức!”.

Khoảnh khắc ấy, không khí như đông cứng. Những họng súng khổng lồ đồng loạt hạ thấp, ánh sáng tích tụ đỏ rực nơi đầu nòng. Bình minh ấm áp chỉ còn là phông nền mỉa mai cho sự căng thẳng đang vỡ òa.

Kaffine nheo mắt. Trên môi cô khẽ nhếch một nụ cười nửa vời—chẳng rõ là ngạo nghễ hay cay đắng.

Viên sĩ quan chỉ huy dí chặt khẩu súng vào trán Kaffine, đẩy đầu cô hơi ngửa ra sau, lên đạn và hỏi gằng:

- Giờ thì nói cho ta biết, kẻ mạo danh. Người là ai? Ta không hỏi lại lần nữa đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!