Tập 01 - Người Bản Xứ
Chương 08 - “Mẹ Đêm Dài Cất Lên Lời Hát Ru.”
0 Bình luận - Độ dài: 2,377 từ - Cập nhật:
Chương 8: “Mẹ Đêm Dài Cất Lên Lời Hát Ru.”
/---
Đã từng, “tôi” rất thích đọc sách. Tôi rất thích cái cảm giác làm người đứng xem, thông qua từng dòng chữ để quan sát cuộc hành trình của những nhân vật mà bản thân cảm thấy ưa thích.
Chẳng hạn như bây giờ, “Hai cô nàng tuy nhỏ người nhưng có chí lớn đã bỏ qua những xích mích cá nhân, bắt tay vào chuyến mạo hiểm tràn đầy nguy cơ trong một trang trại quái đản.” Là lời giới thiệu đầu tiên mà tôi sẽ đọc được khi nhìn thấy cảnh tượng đang diễn ra tại nơi đây.
Vào lúc này, ánh trăng dường như đã không còn nhiệt tình như trước. Trong làn sương mờ mịt đang bao phủ khắp nơi, quang cảnh che đậy tầm mắt có vẻ như chỉ còn bị soi rõ bởi ánh lửa vàng chập chờn của những cây cột đèn thảng hoặc xuất hiện ven đường.
Tôi có thể nhìn thấy, lấp ló phía sau đó, hai bóng hình nhỏ nhắn đang lén lút lảng tránh những “đứa trẻ” nghịch ngợm chỉ biết cuộn tròn rồi quấy phá kia. Chúng vẫn luôn như vậy, thích vùi mình vào mặt đất chờ đợi một “món đồ chơi mới” đi ngang qua, hay hoặc là kết bè kết lũ rồi ùa tới mục tiêu như một đàn bò đực, chẳng màng đoái hoài hậu quả.
Không phải khi không mà chúng được gọi là “đứa trẻ khóc đêm”. Chúng rất là phiền, nhưng mà chả ai làm gì được chúng cả. “Mẹ” sẽ tức giận. Không cần biết là Mẹ Đêm Dài vì cái gì vẫn luôn mặc kệ chúng lâu như vậy, song, nếu như có người thật sự làm tổn thương lũ oắt này, toàn bộ cá thể có liên can đều sẽ phải chịu sự trừng phạt, theo đúng quy tắc của Thần.
Tôi không biết là hai cô bé này có biết chính xác nội dung của quy tắc đó hay không, nhưng mà mọi cử chỉ hành vi cẩn thận của bọn họ, lại thật sự không phạm phải bất kỳ sai lầm thường thấy nào khi gặp phải tạo vật đến từ Nhà Trẻ cả. Ôi chà, thậm chí ngay bây giờ cô bé áo choàng kia còn biết lợi dụng cả đặc tính của “kẻ mộng du” to con nữa cơ kìa.
Tôi có thể nhìn thấy, xuyên qua lớp sương mù vốn đã quá quen thuộc này, là bóng hình dài ngoằng to lớn đến ngoại cỡ được nối liền từ vô số “ngôi nhà xập xệ” của “con rết người” khổng lồ kia. Mỗi một đốt cơ thể của nó đều sở hữu một bộ tứ chi bị bo tròn đầu, đang đung đưa qua lại như con lắc đồng hồ, mà một trong số đó, đang bị một khối bong bóng nước sặc sỡ màu sắc bám vào.
Tất cả mới chỉ bắt đầu từ vài phút trước đó thôi. Ngay khi hai cô bé này vừa tiếp cận một đốt cơ thể của kẻ mộng du; với vẻ ngoài là một gã người khổng lồ nằm sấp, da thịt thối rữa, tứ chi co quắp vào bụng, đầu cắm vào trong lòng đất; cô bé áo choàng liền ôm chầm lấy người bạn đồng hành của mình. Một lớp bong bóng nước lập tức toát ra từ hai bờ vai người trước, bao phủ cả cô nàng và đối phương.
Theo sau, “Rầm!” Mặt đất bắt đầu rung chuyển. Gã người khổng lồ vốn luôn vật vờ theo luồng gió ngay lập tức lên cơn co giật, như đang muốn rút cái đầu cắm chặt vào mặt đất của nó ra, không ngừng nghiêng trái nghiêng phải, không ngừng giãy đành đạch, trông như một con cá mắc cạn. Và rồi chỉ trong chớp mắt, phần cổ của nó đã kéo dài ra thêm một đoạn, đồng thời hậu phương cũng giống như đang muốn lôi một thứ gì đó từ trong lòng đất ra bên ngoài. Toàn bộ khung cảnh bất chợt được phủ lên mình một bức bình phong quái đản đến khó tả.
Song, rất nhanh sau đó, nhanh đến độ hai cô bé bên kia còn chưa kịp nhìn rõ những gì đang xảy ra, lại “Ầm!” một tiếng, toàn bộ khu kiến trúc tại trung tâm của trang trại đã hoá thành một vòng đu quay làm từ xương khô và thịt nát lơ lửng trên không. Là con rết người kia, với cái “đầu” lúc này đang ngậm chặt lấy phần đốt “đuôi” của nó - tôi cũng không biết nên diễn tả như thế nào để phân biệt chúng, bởi lẽ, đầu đuôi của một con rết vốn luôn có thể đổi chỗ cho nhau.
Có thể thấy, ngay bây giờ nó, được nối liền từ từng đốt từng đốt cơ thể trông giống hệt nhau, đang xoay vòng trên bầu trời xua tan sương mù tạo thành một khoảng không trống trải. Sau lại, con rết này đột nhiên “nhả” ra, hai đầu trước sau đồng thời cùng hạ xuống vùng đất tràn đầy ánh lửa vàng vốn luôn giữ nguyên tại vị trí trung tâm của trang trại, gấp khúc tạo thành hình ảnh một chiếc bục cao với hai dãy cầu thang trải đều ở hai bên.
Lũ oắt khóc đêm sớm đã lẩn mình vào lớp sương mù vừa bị xua đuổi ra xa. Khối bong bóng nước sặc sỡ bằng cách nào đó lại nằm đúng ngay trung tâm của bục cao kia, vẫn luôn bất độn… Ngay khi tôi vừa nghĩ đến điểm này, nó lắc một cái.
Ánh sáng cầu vồng chói mắt, như bộ đặc hiệu màu mè vẫn luôn xuất hiện trong các bộ phim hoạt hình tôn vinh giấc mơ và tình yêu, đột nhiên loé lên bao phủ toàn bộ khối bong bóng đó. Một dải màu cực quang đúng lúc này tuôn ra nối liền với đích đến bên dưới mặt đất. Hai cô bé bên trong cũng không lãng phí thời gian, nhanh chóng trở mình trượt xuống từ vị trí ban đầu.
Ánh trăng đã gần như hoàn toàn biến mất, sương mù bên ngoài cũng không có biểu hiện như muốn tràn ngược trở vào. Trên bầu trời, kẻ mộng du vẫn lờ đờ giữ nguyên tư thế cũ, trong khi lũ oắt khóc đêm tản ra xung quanh như nhận ra điều gì mà một lần nữa hoàn toàn vùi mình thành từng nắm mồ lặng lẽ.
Cô bé áo choàng mở lên mớ hình chiếu ba chiều của bản thân, đầu ngón tay phát sáng bắt đầu vẽ lên không trung một đồ thị vô hướng phức tạp. Ngay bên cạnh, cô bé tóc đuôi ngựa có vẻ như cũng không muốn chịu thua, lấy ra một cái điện thoại thông minh, một chất giọng mà tôi không thể nào quen thuộc hơn nữa liền phát ra từ đó: “Tất cả đều là vì…”
“Quý cô của bình minh.” Không thể kìm lại chính mình, tôi lẩm bẩm theo đoạn ghi âm mà chú dê non đáng thương đã từng cầu xin bản thân cho phép để lại cho người đến sau.
Theo từng tiếng phát âm, sương mù bắt đầu dao động. Đồ thị vừa được vẽ nên giống như đạt được mảnh ghép cuối cùng, dần dần toả ra ánh sáng nhạt nhoà.
Thời gian dường như dừng lại trong giây lát. Chẳng mấy chốc đoạn ghi âm ngắn ngủi đã hoàn toàn kết thúc. Đồ thị ánh màu xanh lam lúc này đã trở nên sáng ngời như một biểu đồ chòm sao, lấn át toàn bộ ánh lửa vàng chập chờn vốn vẫn luôn lơ lửng như một bầy ma trơi ở chốn này.
Cùng với đó là, “La la la la”, đếm không hết âm thanh nói mớ phối hợp vang lên. Sương mù xung quanh không biết từ lúc nào đã bắt đầu cô đọng, xoắn lại như quá trình làm một cây kẹo bông gòn, một lần nữa tràn vào phủ lấy con rết người vẫn còn đang mơ màng trên cao.
“La la la la.” Đúng như tên gọi của nó, một “kẻ mộng du”, thứ vẫn đang là trung tâm của câu chuyện cho đến hiện tại, phần lớn những âm thanh phát ra từ con rết người đều hoàn toàn chẳng mang ý nghĩa nào cả.
“Oe…”
“Mẹ… mẹ ơi…” Nhưng xen lẫn vào đó, một phần rất nhỏ còn lại…
“Lũ nhỏ… lại khóc đêm rồi…” Rất nhiều thời điểm, lại hàm chứa nội dung quan trọng nhất.
Như là lúc này đây, “Ầu ơi…”, một chất giọng du dương không rõ cội nguồn bất chợt xuyên thấu tâm hồn toàn bộ người nghe - những người có mặt tại nơi này.
Mẹ Đêm Dài, sau ngần ấy năm, một lần nữa lại cất lên lời hát ru.
Tôi thở dài. Trơ mắt bất lực trong khi “góc nhìn toàn tri” của mình đang dần dần biến mất theo làn sương mờ mịt.
Mẹ Đêm Dài đã ban xuống thần tích. Kẻ mộng du đã về lại trên giường. Lũ trẻ khóc đêm đã trở lại thành đàn con thơ say ngủ.
Sương mù, cũng nên tan.
Nhìn vào khung cảnh đang dần dần thay đổi xung quanh, tôi chợt nhớ đến một thoại bản xa xưa, nhớ đến những câu chuyện đã từng được dân gian truyền miệng mà ngày nay chẳng còn được nhắc tới. Một thoại bản về Mẹ Đêm Dài, về những gì mà Thần đã từng trải qua, đã từng đạt được, khi thế giới này vẫn còn có bình minh, khi Thần vẫn… còn là con người.
Rất lâu trước kia, đã từng có một thiếu nữ. Cô rất thích viết nên những câu chuyện đề cao vẻ đẹp của nhân gian. Cô rất thích cái cảm giác quan sát ở “góc nhìn toàn tri”, trở thành người thổi hồn cho những nhân vật mà bản thân sáng tạo qua từng dòng chữ.
Cô đã sáng tác rất nhiều tác phẩm. Từ những vở kịch nhân văn ca ngợi niềm hân hoan khi đón chào một ngày mới, từ những bài ca đậm chất cổ điển, cho đến những câu chuyện cổ tích tràn đầy bản chất ngây ngô, thơ mộng. Suốt một khoảng thời gian dài, Quý Cô Của Bình Minh, Bầu Trời Hoàng Kim, Ánh Ban Mai Rồi Sẽ Kết Thúc Đêm Dài,... là những cái tên luôn được nhắc đến trong các nhà hát ca kịch. Thậm chí, cô còn viết nên một bài luận văn đi vào lịch sử, với cái tên: Chân Lý Giữa Những Vì Sao…
Cho đến một ngày, cô đọc được một câu chuyện về chính mình. Đó chỉ là một câu chuyện cực kỳ bình thường như biết bao câu chuyện khác, do một người hát rong tự mình viết nên, thậm chí còn chưa được đưa vào thoại bản.
Cô chợt nảy ra một ý tưởng. Nếu như cô viết một đoạn tự sự về chính mình thì sẽ như thế nào? Sử dụng góc nhìn toàn tri, thổi hồn vào một nhân vật được sáng tạo nên từ hình mẫu của chính mình.
Sau đó, cô điên rồi. Mọi người đều nói là cô điên rồi. Thánh Nữ toàn tài… đã điên rồi.
Chưa một ai có cơ hội đọc được tác phẩm tự sự kia cả. Nhưng mà ai đều biết, Thánh Nữ muốn tự viết nên câu chuyện về chính bản thân mình. Ngay từ đầu ai cũng cho rằng nó sẽ trở thành một thần thoại mới của đương thời, trở thành một “Kinh Thánh” đưa cô bước lên vị trí thần linh.
Không có người ngờ được rằng, nó sẽ trở thành kíp nổ chôn vùi toàn bộ lý trí của một thiên tài đứng đầu thời đại. Cũng không có người hiểu được rằng, vì cái gì một câu chuyện tự sự lại có thể khiến cho một nữ tu sĩ vô cùng thành kính bắt đầu buông lời nhục mạ báng bổ thần linh.
Nhưng mà mọi người đều biết, Thánh Nữ đã điên rồi. Cô phát điên là vì tự viết nên câu chuyện tự sự về chính bản thân mình.
Họ không biết là từ lúc nào. Chỉ bất chợt nhận ra khi một nữ tu sĩ học việc vô tình nghe được Thánh Nữ đang tự mình lẩm bẩm: “Bình minh? Tận cùng của đêm dài đằng đẵng thật sự là bình minh sao?”
“Thần linh, thần linh, ai lại xứng làm thần linh? Toàn tri, toàn tri? Tại thế giới dối trá này, ai lại dám cả gan tự xưng bản thân là toàn tri cơ chứ?”
Vào lúc đó, tất cả đều biết. Thánh Nữ thật sự đã điên rồi.
Và cho đến tận lúc này đây, tôi mới có cơ hội hiểu ra, cả hai chúng tôi đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng đến nhường nào...
Đã từng, tôi rất thích đọc sách. Tôi rất thích cái cảm giác sử dụng một góc nhìn từ bầu trời để quan sát cuộc hành trình của những nhân vật mà bản thân cảm thấy ưa thích. Song.
“Góc nhìn toàn tri” liệu có thể thật sự đạt được “toàn tri” chân chính? Hay vẫn chỉ là một người đứng xem, vẫn có khả năng bị che mắt bởi chính những nhân vật mà bản thân đang cảm nhận qua từng dòng chữ?
Chẳng hạn như bây giờ, kể cả có là những lời độc thoại nội tâm này, hay là cuộc gặp gỡ không thể tránh khỏi với hai cô bé nhỏ xinh vừa bước đến trước mặt tôi đây, suy cho cùng đều cũng chỉ được thể hiện qua những hàng chữ không có sức ảnh hưởng nào mà thôi. Đố ai biết được những gì mà tôi đang lải nhải nãy giờ, liệu có thật sự là diễn biến chân chính câu chuyện hay không đâu nào?
Nhỉ? Các bạn độc giả?
---/


0 Bình luận