Tập 01

Chương 06

Chương 06

Rời khỏi tiệm Aʋawɔnu Deŋgɔwo, Lena tiếp tục dẫn Will qua vài con phố, hướng thẳng đến xưởng rèn nhà Doran như những gì đã hứa. Tuyệt nhiên trên suốt quãng đường cậu chàng chỉ im thin thít, khuôn mặt thì lầm lì bí xị, không khí cũng nhờ vậy mà khó xử hơn rất nhiều. Lena biết rằng cậu đang hoang mang trước cái giá kinh hoàng để sở hữu một món vũ khí Mithril, nhưng nếu giờ cô nói trên Mithril còn có Adamantine, rồi cả Orichalcum nữa thì hẳn là cậu sẽ sốc đến lúc về già luôn cũng không chừng. 

Lena hiểu chứ, rằng trong cái nghề mạo hiểm giả này, thì ai mà chả muốn sở hữu một vũ khí tuyệt vời - thứ mà bản thân tự hào kêu nó là chiến hữu vào sinh ra tử. Ngay cả cô cũng không khác gì mấy. Bởi từ khi biết nhiều hơn về thế giới rộng lớn ngoài kia qua những trang sách cổ, thì ước mơ cầm trong tay cây trượng phép - thứ tương tự cái mà pháp sư vĩ đại nhất lịch sử từng dùng đã được nhen nhóm.  

Thân trượng làm từ nhánh đọt của cây thế giới, lõi bắt buộc là ma hạch của rồng, rồi được phù thêm hằng hà sa số các phép hỗ trợ trong việc thi triển, lẫn giảm hao tổn ma lực đến mức tối đa. Thậm chí ngay cả miếng lót tay cũng phải là hàng cao cấp nhất. 

Mới chỉ nhiêu đó thôi là đã thấy một pháp sư hạng xoàng tựa Lena sẽ chẳng bao giờ chạm có thể tay vào tới - bởi nó quá mức xa vời, xa đến độ tuyệt vọng. Vậy nên dù cô có cười và nói cậu nhà quê, thì việc mạnh dạn tuyên bố mình hiểu tâm trạng của Will là rất nghiêm túc. Rằng thực tế luôn luôn tàn nhẫn, nhưng cũng chính vì nó khốc liệt, nên việc học cách buông bỏ và tìm thứ thay thế là điều mà Lena sớm đã làm được. Và giờ đây cô muốn dùng chính những gì mình trải qua để an ủi cậu chàng.  

Hít vào một hơi thật sâu, mắt đảo vài vòng lựa lời khôn khéo, ngay khi khoảnh khắc thích hợp nhất để bắt chuyện đến, cô nhảy vào thăng chủ đề chính thay vì vòng vo. 

“Được rồi, tôi biết là cậu muốn mua nó, tôi hiểu, tôi hiểu cảm giác đó. Nhưng cũng đừng có tin hết lời gã kia nói chứ, biết đâu ổng thêu dệt nên câu chuyện ấy để tăng giá không chừng. Ừ thì ngoại trừ việc cây thương đó có yểm phép. Mà cứ vui lên đi, biết đâu chừng tới xưởng nhà Doran cậu lại thấy có thứ ưng ý khác thì sao?” 

Một sự im lặng kéo dài là thứ cô nhận được sau khi nói một tràng bằng khuôn mặt rạng rỡ nhất mà mình có thể rặn ra được. Tắt ngóm nụ cười, khóe môi giật giật vài cái nhưng vẫn cố gắng giữ vững bình tĩnh lẫn biểu cảm hiện tại. Bởi cô biết để kéo một người ra khỏi giấc mơ đẹp khó tới nhường nào. 

Nói không ngoa khi giờ đây Lena đã hơi hơi đồng cảm với cha mình, cô tự hỏi, rằng nếu mình không phải con gái của ông, thì liệu ông có đủ kiên nhẫn để làm những điều ấy. Lena không biết, nhưng ít ra giờ đây cô thấy thương cha mình hơn. 

Quay lại với thực tại khách quan mà nói thì… 

“Thôi được rồi, vẫn nhất quyết muốn vũ khí làm bằng Mithril chứ gì? Tôi có cách rẻ hơn cho cậu đây, nghe không?”

Mặc dù có hỏi qua, nhưng chẳng đợi Will trả lời hay phản ứng gì, Lena tiếp tục nói. 

“Như vầy đi, thay vì cố chấp cây thương Mithril nguyên chất kia, thì cậu chỉ cần cày một chút, à không, cũng rất nhiều khi so với trình độ và những nhiệm vụ mà cậu có thể nhận ở hiện tại, khoảng một trăm năm mươi vàng gì đó. Với một trăm thì mua cục Mithril kha khá đủ làm mũi thương, cán thì dùng vật liệu nào mà chả được, số còn lại dư sức kiếm cái xưởng rèn có tiếng nào đó ngoài kia đúc. Về phần yểm phép thì để xem nào… hừm, có lẽ tôi sẽ học thử vài ba cái coi sao. Thế nào hả, nghe khả thi hơn rồi đúng không?”

Cũng là nguồn năng lượng tích cực kèm điệu bộ muốn khích lệ ấy, nhưng rồi thứ Lena nhận về sự lặng thinh đến khó chịu. Will vẫn vậy, vẫn chẳng đoái hoài gì tới xung quanh hay người bên cạnh, vẫn trơ trơ cái mặt thả hồn theo gió ra đó như muốn nói lên rằng những gì cô tận tâm nói nãy chỉ là tự biên tự diễn. Lena có cảm tưởng mũi mình vừa phồng to lên rồi chuyển sang màu đỏ. 

Ngước mặt lên trời, rít lấy một hơi thật sâu rồi thở phào ra, muốn chửi, rất rất rất muốn chửi ầm lên. Nhưng không, cô vẫn kìm cơn điên tiết xuống. Lena nhớ đến bài học đầu tiên của cha, rằng để trở thành một pháp sư thì lúc nào cũng phải giữ vững sự bình tĩnh, lẫn một cái đầu đủ lạnh để phán đoán tình hình và nhanh chóng đưa ra phương án tối ưu nhất cho mọi tình huống. 

Xin lỗi cha, nhưng lần này con nghĩ mình sẽ bỏ qua vế đầu vậy! Sau vài giây nhưng đã cân nhắc rất cẩn thận, thì việc chửi, sau đó đấm cho Will tỉnh mộng là những gì mà Lena có thể nghĩ tới. Không phải bị chi phối bởi cơn tức giận, đơn giản vì đấy là cách tốt nhất dành cho kẻ chấp mê bất ngộ này. 

“Này, tên kia, quay mặt qua đây coi!”

Ngay khoảnh khắc cơn giận chuẩn bị bùng phát, thì Will lại đột ngột quay mặt sang, đó là một khuôn mặt hào hứng đến bất thường - khác hoàn toàn với những gì Lena đang nghĩ. 

“Nếu bây giờ tôi làm ba ngày được mười lăm bạc, vậy một năm tôi sẽ có một ngàn tám trăm hai mươi lăm bạc nhỉ? Trừ đi phí sinh hoạt, ăn uống chắt chiu, thì tôi sẽ có một trăm hai mươi vàng mỗi năm. Tức chỉ cần tu chí cày từ bây giờ, tôi sẽ mất khoảng bốn năm rưỡi để gom đủ tiền. Đúng không?”

Không suy sụp, không rầu rĩ, cứ như thể cậu chàng vừa tìm ra được một chân trời mới, con đường mới mà bản thân có thể đi dù hơi khó khăn. Tuyệt nhiên đối diện vẻ rạng rỡ ấy của Will thì Lena chỉ biết méo mó nhăn mặt, mắt trái giật liên hồi biểu thị cho việc không nói nên lời. 

C-Cái tên điên này! Hóa ra im lặng nãy giờ là để tính toán! Nghĩ đoạn Lena dừng phắt lại rồi ngồi thụp xuống bởi nhiều lý do, nhưng chính đáng nhất hẳn là vì cảm thấy mình giống kẻ hề, khi mà nãy giờ đã nghĩ ngợi đủ kiểu và đi lo lắng cho kẻ tâm thần này. Đã vậy còn cố gắng an ủi bằng cách thấu hiểu. Thế rồi sau tất cả, những thứ cô làm, những điều cô nói đều bị ném hết xuống con kênh gần đó. Lena như muốn phát điên, trong khi cái tên kia chỉ đang ngơ ngác nhìn bởi chưa định hình được việc gì đang xảy ra. 

“N-này, không sao đó chứ? Có cần vào chỗ mát nghỉ chút không?”

Đơn thuần chỉ nghĩ cô nàng mệt hay bị say nắng, Will cúi người xuống ân cần hỏi, tiện thể đưa tay ra muốn đỡ Lena lên, nhưng đáp lại Will chỉ là một cú lườm nguýt. Cô hất tay ra khước từ sự giúp đỡ, tự mình đứng dậy xong đi một mạch mà chẳng thèm đoái hoài gì tới hắn ta nữa. 

“Bộ mình tính sai chỗ nào hả ta?”

Gãi gãi đầu, thử nhẩm tính lại xem có thật sự sai sót không, nhưng rồi cậu nhận ra đây không phải việc cấp thiết nên làm hiện giờ. 

Will hớt hải chạy theo bóng dáng nhỏ nhắn của Lena, cậu có gọi vài lần nhưng dường như bị ngó lơ. Cô không dừng bước, không ngoài đầu, như thể bản thân đang dạo phố một mình, bằng cái tốc độ bước chân nhanh hơn người đi bộ thông thường. Chỉ là khoảng cách dần bị thu hẹp, để rồi Lena khó chịu trước sải chân mà mình sở hữu. 

Không nói thêm lời nào, cả hai tiếp tục tiến bước. Chẳng mấy chốc mà họ đã dừng lại trước một ngôi nhà khá to với cánh cửa nâu đen lớn nổi bật, nằm tách biệt giữa những khu nhà gỗ hơi phần xập xệ. Nó khác biệt rõ rệt so với những căn xung quanh khi được xây hoàn toàn bằng đá và gạch, mái được ốp ngói đỏ, mang theo vẻ kiên cố và cổ kính. 

“Chỗ này là… ?”

Đứng từ vị trí này, Will có thể nghe rõ âm thanh leng keng va vào nhau vang lên bên trong. Biết mình đã đến đúng chỗ, cậu hớn hở quay sang Lena với ánh mắt đầy mong chờ. Thế nhưng, thứ cậu chàng nhận được chỉ là một cái liếc khẽ pha chút thờ ơ. Song, thay vì đi vào bằng cửa chính như bình thường, Lena lại dẫn Will rẽ sang lối bên hông nhà, nơi được biết đến dưới cái tên “xưởng rèn của Grakk” – cha của Doran. Đồng thời cũng là chốn lý tưởng dành cho những mạo hiểm giả có hầu bao khiêm tốn. 

Càng tiến lại gần hơn, xộc thẳng vào mũi cậu là mùi khói, than cháy và cái gì đó hôi hăng hắc khó diễn tả. Nhưng nó đặc quánh, ngập tràn trong không gian làm việc, khiến Lena phải lấy từ trong túi ra loại lá cây gì đó vò nát rồi ngửi. Và rồi Will chú ý, đứng cách cái lò nung cháy rực là một người đàn ông cởi trần cỡ tuổi trung niên, mái tóc đen rối nùi đã lún phún nhiều mảng bạc. Tuy nhiên cơ thể lại lực lưỡng vô cùng dưới lớp mồ hôi bóng nhẫy, cặp bắp tay cuồn cuộn cơ bắp, phần bụng dù không được như thanh thiếu gì, nhưng nó vẫn rắn chắc theo kiểu mạnh mẽ của riêng mình. 

“Bác Grakk ơi!”

Lena lớn tiếng gọi, nhưng dường như chẳng mấy hiệu quả khi Grakk vẫn miệt mài với công việc.

Tay trái ông nắm chặt chiếc kìm rèn, giữ cố định thỏi kim loại trên mặt đe. Trong khi đó, tay phải ông vung chiếc búa đầu dẹp, nện từng cú đầy uy lực xuống một cách đều đặn. Mỗi lần tiếp xúc, tia lửa lại bắn lên, hòa cùng tiếng inh ỏi của sự va chạm là vang dội và dứt khoát. Âm thanh ấy lặp đi lặp lại liên hồi, tựa như một bản đồng ca thô kệch giữa không gian xưởng rèn. Will chăm chú quan sát Grakk, dù rằng gương mặt ấy đã khắc khổ ấy đã in hằn sự mệt mỏi, nhưng cậu vẫn loáng thoáng thấy một nụ cười nhẹ nơi khóe môi. Điệu bộ ấy như minh chứng cho một người đàn ông đã dùng gần hết quãng đời của mình để cống hiến với công việc này. Chứng kiến người khác say sưa làm thứ mình thích, Will bất giác cảm thấy bản thân cũng bị cuốn vào. 

Nhưng người đứng cạnh cậu lại không nghĩ vậy. 

Lena huých mạnh vào mạn sườn Will, hất hất chiếc cằm nhỏ tới chỗ ông. Không lời giao tiếp, chỉ bằng ánh mắt, tuyệt nhiên Will vẫn phần nào hiểu được con nhỏ này muốn mình làm gì. Dù chẳng mấy cam lòng, nhưng cũng không biết khước từ sao cho đúng. Thở hắt ra, cậu từ từ tiếp cận Grakk, hắng giọng, lên tiếng mà không mong đợi gì nhiều về việc được hồi đáp. 

“Xin lỗi, cháo đến mua đồ ạ!”

Gọi như thét, nhưng Grakk chỉ liếc mắt qua nhìn, ông chỉ để lại vài câu ngắn gọn rồi lại trở về với công việc. 

“Qua kia đợi chút đi, chờ ta xíu.”

“À… vâng.”

Lủi thủi bước ngược về phía Lena, chẳng nói chẳng rằng mà chỉ kéo cô lùi xa chỗ này ra đôi chút nhằm tránh bớt cái mùi hôi nãy giờ. 

Dưới tấm mái hiên bám đầy bụi than đen của xưởng, hai người đứng im lặng, không nói gì, chỉ lắng nghe tiếng búa nện rền vang giữa không gian nhỏ. Có chút rảnh rỗi, Will nhòm ngó xung quanh, để rồi thấy được chỗ này ngoài làm vũ khí ra thì còn rất nhiều thứ linh tinh khác. Từ dụng cụ nông nghiệp, rồi tới yên lẫn móng ngựa, thậm chí có mấy món mang hình thù kỳ lạ khiến cậu khá hoang mang khi chẳng thể nhận ra nó dùng cho mục đích gì. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, việc Grakk rèn được đủ mọi loại đồ ấy đã tự chứng minh tay nghề của ông ở mức độ nào. Thích thú, Will tiếp tục dõi theo từng chuyển động ấy mà không hề chớp mắt. 

Trái ngược hoàn toàn với cậu chàng thì Lena chán nản thấy rõ. Cô khoanh tay, lưng tựa vào cây cột nhà, thỉnh thoảng liếc sang Will rồi lại quay đi chỗ khác như sợ bị phát hiện. Sau khoảng thời gian tưởng dài nhưng hóa ra cũng ngắn ngủi ấy, Grakk dừng tay, ném thỏi kim loại đã phần nào được định hình vô lại lò nung. Ông ưỡn lưng, tháo găng tay, với lấy chiếc khăn treo gần đó lau mồ hôi trong khi hướng tới chỗ hai người đang đứng. 

“Được rồi, cậu muốn mua gì từ cái cửa hàng nhỏ này của ta nào… Ặc! Lại nữa à?”

Đi tới trong tâm thế chăng mấy bận tâm, để rồi khi thấy Lena đang đứng cạnh bên vẫy tay chào thì Grakk lập tức nhăn mặt. Ông liền thay đổi thái độ, trợn cặp mắt lên nhìn sang Will như kiểu vừa quan sát vừa thăm dò từ trên xuống dưới. 

“Này là thằng đồng đội mới của tụi bây đấy à? Ừ, trông cũng gì và này nọ đấy. Rồi thôi, muốn mua cái nói nhanh mẹ đi, ta còn nhiều việc phải làm lắm.”

Không ngạc nhiên lắm khi hai cha con nhà này có cách nói chuyện cộc lốc như nhau. Nhưng Will không mấy bận tâm, mà ngay tắp lự đi vào chủ đề chính mà mình muốn. 

“Bác có vũ khí Mithril không?”

“Phụt!”

“Hả? Ê Lena, thằng này có thật sự ổn không vậy?”

Khác với những gì Will kỳ vọng, thì đáp lại cậu vẫn là cái ánh mắt như nhìn sinh vật lạ vừa mới xổng chuồng của Grakk. Ông gãi gãi đầu, kiếm chỗ ngồi xuống rồi ngước mặt lên. Hậm hừ đôi chút, xong lên tiếng. 

“Chú mày nghĩ cái xưởng nhỏ như cái lỗ mũi này có thứ kim loại quý hiếm đó à? Mà cho dù có đi, thì thằng nào sẽ mua?”

“Xin lỗi bác, do khứa này mới thấy Mithril ở tiệm Aʋawɔnu Deŋgɔwo xong nên có hơi ngáo, tưởng chỗ nào cũng bán.” Lena đứng ở bên thêm vào, tông giọng có chút bất lực. 

Lặng thinh giữa cái cau mày bởi Gakk và vẻ bất lực từ Lena. Will ngước mặt lên trần nhà tự hỏi vì sao cuộc sống của mình cứ như một trò đùa, đi tới đâu cũng bị người ta trêu ghẹo. Bộ thiếu hiểu biết có là một cái tội? Cậu không chắc, cậu chỉ biết giờ mà phát biểu ngu thêm thì mình sẽ thiệt thòi. 

Đột nhiên chẳng còn tha thiết nán lại chốn này thêm tẹo nào nữa, Will nhanh chóng nhưng chán nản tả sơ qua thứ mình muốn mua cho Grakk, ông nghe xong thì cũng đi lấy nó dựa trên yêu cầu. Chẳng mấy chốc mà trước mặt Will là một cây giáo dài khoảng hai mét, phần lưỡi nhọn được thiết như mũi tên, nhưng lại có thêm hai cánh lưỡi nhỏ nhô ra bên dưới. Trông nó có chút đơn điệu và không như kỳ vọng làm Will cau mày cái nhẹ. Tuy nhiên bấy nhiêu đó vẫn lọt được vào mắt của Grakk và khiến ông phật lòng. 

“Ê, thái độ gì đó hả thằng kia?”

“Dạ?”

Bất ngờ bị áp sát làm Will đứng hình trong giây lát. Như không có phép cậu được mở lời, Grakk dí hẳn cây giáo thẳng vào mặt Will rồi bắt đầu thuyết giảng. 

“Thấy gì đây không? Gỗ sồi đỏ đấy, nhìn sự dẻo dai này đi.” Ông nói, rồi dùng hai tay bẻ lấy thanh giáo cong xuống thành hình vòng cung, xong rồi lại thả tay để nó trở lại hình dáng ban đầu. 

“Biết hai cái ngạnh này có công dụng gì không? Là để chặn vũ khí của đối thủ đấy biết chưa hả. Còn phần da này nữa, mà thôi, cầm thử đi, tổng trọng lượng có năm cân, khá là vừa tay cho mấy thằng tay mơ như chú mày đấy!”

Sau một tràng thao thao bất tuyệt về sự tinh xảo và những gì có trong thiết kế, Grakk bất ngờ vung tay, ném thẳng món vũ khí về phía Will, còn bản thân lại khoanh tay đứng đó nhướng một bên mày lên như thể chờ đợi một lời nhận xét. 

Mặt khác, Will giơ tay đón lấy theo phản xạ, và ngay khoảnh khắc ngón tay chạm vào thân cán, cậu không hề bất mãn quay sang than phiền - thay vào đó, ánh mắt cậu thoáng chốc thay đổi khi cảm nhận được độ nặng vừa phải lẫn sự đầm tay của ngọn giáo. Mân mê nó đôi chút, xoay nó vài vòng, trong lòng Will dường như đã đưa ra được quyết định. Cậu nhìn sang Lena, gật gật hai cái biểu thị cho việc bản thân rất ưng ý món vũ khí này. 

“Chà… xem chừng cậu ta rất thích nó thì phải?”

“Còn phải hỏi sao.” Grakk hếch mũi, không hề từ chối lời khen ngợi, tuy nhiên điều ấy chỉ khiến Lena tiếp cận mục tiêu chính nhanh hơn. 

“Vậy cây gậy này bao nhiêu tiền?”

“Nó là giáo, không phải gậy! Mà thôi, hai mươi bạc đi, giá hữu nghị lắm rồi đấy.”

Nghe tới hai mươi bạc sắc mặt Will thoáng chút nhăn nhó, tuy rằng cậu có thể chi, chỉ là sau khi trả sẽ phải quay về cái lối sống khổ sở ấy lần nữa. Nuốt khan ngụm nước bọt, cậu ngó sang Lena, nhưng trông cô vẫn thản nhiên như chẳng có gì. Ngược lại là nhún nhẹ vai, xong cứ vậy thốt ra những lời đến cả Will cũng không thể tin. 

“Hai mươi bạc? Mắc quá, hữu nghị thì mười bạc thôi.”

Lời chạy vào tai làm Grakk muốn bật ngửa té nhào. Ông cố đứng vững, lườm tới Lena bằng ánh mắt của người bán hàng đáng thương. 

“N-Nó thậm chí còn không đủ tiền nguyên liệu!”

“Vậy… mười ba thì sao?”

“Thật sự đó, bây tới đây mua hàng hay tới để trấn lột cái xưởng nhỏ không người chống lưng này thế hả? Lần nào cũng vậy chắc thằng già này dẹp tiệm sớm quá!”

“Thôi thì mươi lăm nha, vừa đẹp luôn á.”

Xoáy sâu vào ánh mắt của Lane, Grakk chỉ thấy một vẻ kiên định không thể lay chuyển. Bởi ông biết giờ mà có thương lượng thêm thì giá chỉ giảm chứ chẳng thể tăng. Thở dài, Grakk đành ngậm ngùi chịu lỗ ít hơn vài bạc. 

“Rồi rồi, mười lăm thì mười lăm, đưa tiền đây!”

Hậm hực trả lời, xong lại hướng tới chỗ Will đứng mà chìa tay ra. Được cái Wil cũng nhanh nhạy hiểu ý, thò tay vào túi móc tiền rồi đưa cho Grakk. Cầm mười lăm đồng bạc nặng trịch trong tay mà chẳng hề vui nổi miếng nào, ông đếm lại vài lần trong khi quay về chỗ đe rèn. 

Trái ngược hoàn toàn với một Grakk khó chịu, thì cầm chặt vũ khí mới trong tay, Will không giấu nổi sự vui sướng mà bất giác nở nụ cười. Cậu muốn kiểm nghiệm ngay, rằng thứ này sẽ giúp bản thân mạnh lên bao nhiêu. Nhưng gác chuyện đó sang một bên, Will trước hết định mời Lena một bữa thay lời cảm ơn vì đã dẫn mình đi đây đó sáng giờ. 

“Lena này, từ giờ đến tối có bận gì nữa không?”

“Không bận, hay nói đúng hơn là chưa có kế hoạch gì, sao đấy?”

“Ờ thì… nếu được thì ăn tối với tôi không? Ấy, đừng nghĩ ngợi sâu xa, tôi chỉ muốn mời một bữa xem như cảm ơn vì đã giúp tôi rất nhiều trong hôm nay thôi.”

Will gãi gãi má, vội vàng giải thích để Lena không kịp hiểu lầm. Nhưng ngay khi Lena chuẩn bị gật đầu đồng ý, thì một âm thanh lớn kèm giọng nói oang oang phía sau vang lên, khiến Will lẫn Lena theo phản xạ tự nhiên phải ngó sang hướng ấy. Riêng chỉ có Grakk vẫn bình thản trước sự việc, như thể điều này đã quá quen thuộc với ông. Bởi dù sao kẻ vừa làm vậy không ai xa lạ ngoài thằng con trời đánh của mình. 

“Tụi bây định nhậu mà không có tao sao?”

Doran đứng đó với trang phục xộc xệch, đầu tóc thì bù xù, cứ như vừa mới ngủ dậy là liền chạy xuống đây. Bỏ qua hai ánh nhìn chẳng mấy thiện cảm dành cho mình, Doran một mạch đi tới, khoác vai Will, một mực kéo cậu đi bằng vũ lực. 

“Đi nào, thời tiết này mà làm một cốc bia mát lạnh thì còn gì bằng nữa, nhỉ?”

“Sao cũng được, nhưng anh có thể tắm rồi ăn mặc chỉnh chu lại trước được không?”

“Hở…?!”

Vùng vẫy thoát ra được khỏi cái cánh tay to đầy cơ bắp của Doran, Will lùi lại sát bên chỗ Lena với một tay che mũi. Khi này nhìn kỹ lại mới thấy, rằng thứ Doran đang mặc là bộ đồ từ bữa nhậu tối qua, bảo sao nó lại bốc mùi kinh khủng tới vậy. 

“Tao thấy nó vẫn bình thường mà ta?”

Đưa tay lên ngửi nách mình vài lần xong tự đánh giá, nhưng khi lướt thoáng qua biểu cảm chẳng khác nào đang nhìn một bãi rác của Lena, thì Doran đã tự hiểu bản thân cần phải làm gì. 

“Rồi rồi, đợi tao chút. Mẹ kiếp, phiền phức thật đấy!”

Rời đi trong mấy lời lèm bèm khó chịu, bỏ lại Will và Lena trong sự hoài nghi bất tận - rằng liệu anh ta có đang nghiêm túc với những gì mình nói. Dù vậy, nhưng thứ hai người có thể làm lúc này là đợi chờ. 

●▬▬▬๑۩۩๑▬▬▬●

Sau hơn ba mươi phút gì đó, Doran đã quay trở lại. May mắn là anh đã thay trang phục mới, đầu tóc trông cũng tương đối tươm tất hơn, và quan trọng nhất, chính là sự biến mất của cái mùi hôi chua từ việc  lâu ngày không tắm.

Không dông dài thêm, tiếp đó cả nhóm liền hướng thẳng tới hội mạo hiểm giả. Trong suốt quãng đường di chuyển, chẳng ai nói với nhau câu nào, bởi hầu như cả bả đều muốn thật nhanh tránh khỏi cái nắng nóng xế chiều này. Chẳng mấy chốc mà tòa nhà lớn giữa quảng trường đã hiện ra trong tầm mắt. Cánh cửa lớn hiệp hội luôn luôn rộng mở chào đón tất cả mọi người, bước vào trong, cảm nhận đôi chút khác biệt, xong rồi lại tìm ngay tới một bàn trống mà ngồi xuống. 

Ban đầu nơi Will muốn đến là Nanh Độc, nhưng nghe Doran bảo giờ này nó chưa mở cửa, nên cuối cùng hiệp hội chính là nơi dừng chân tốt nhất. Để mà nói thì không khí ở hội lúc nào cũng nhộn nhịp, nhất là thời điểm mà mọi người trở về trả lẫn nhận thêm nhiệm vụ cho ngày mai. 

Tuy nhiên mục tiêu chính của Will đến đây hôm không phải những con người ấy, cho nên bỏ qua hết mấy thứ làm mình phân tâm, cậu đi thẳng tới quầy lễ tân, không phải quầy chính, và chỉ là quầy phụ nằm sát vách bên trái - nơi dùng để gọi đồ ăn thức uống. 

Đứng đó ngẩn ngơ suy nghĩ ít lâu, sau cùng Will chỉ gọi hai cốc bia và một cốc nước cam, cùng vài món ăn kèm có giá mềm khác. Đợi thêm chốc lát trước khi rời đi, hai tay cầm theo ba cốc nước, nhưng điều khiến cậu ngạc nhiên nhất không phải tốc độ phục vụ uống siêu nhanh. Mà ngay tại bảng nhiệm vụ, có một người đứng đó giữa đám đông, làm Will phải nán lại nheo mắt nhìn, để rồi gọi lớn. 

“Anh Roy?” 

Người ấy nhất thời quay đầu, đúng thật ấy là Roy. 

Đợi Roy chạy đến, Will liền giải thích qua loa rồi ném cho anh mấy cốc nước và chỉ đến chỗ Lena và Doran đang ngồi, còn bản thân mình thì đi mua thêm một cốc bia nữa. 

Chẳng mấy chốc mà cả nhóm đã hội họp đầy đủ, chỉ là trông Roy hoàn toàn không vui vẻ gì mấy. Hỏi ra mới biết, hóa ra anh giận, giận rằng trong khi bản thân đang phải nai lưng tìm kiếm nhiệm vụ, thì ba người còn lại rảnh rang tới nỗi rủ nhau đi uống bia. 

Nhưng muốn giận cũng không được giận quá năm phút, nhất là khi có một nhóm mạo hiểm giả lạ đã tiếp cận chỗ này. Dẫn đầu là gã trông khá điển trai với mái tóc màu nâu cam gạch men, hắn dừng lại trước Roy, nghiền ngẫm vài giây rồi mới cất lời. 

“Xin lỗi vì đã làm phiền lúc mọi người đang dùng bữa, tôi là Luke, đội trưởng của Thiên Dực. Hôm nay đến đây để đưa ra đề nghị hợp tác cho một ủy thác vận chuyển hàng hóa, thế nào, bên mấy người có hứng thú với vụ này không?”

Ngay khoảnh khắc giọng nói hào sảng ấy kết thúc, một khoảng không im lặng lập tức hình thành giữa bốn người. Chỉ là tất cả đều tập trung ánh mắt ở Roy, chờ đợi anh lên tiếng. 

“Cảm ơn vì lời mời, dù có hơi đường đột. Nhưng tại sao lại là chúng tôi?”

“Chà… Thú thật thì có chút khó giải thích, nhưng mấy người là một trong số ít tổ đội đáp ứng đủ điều kiện mà bên chủ thuê yêu cầu. Rồi, mấy người có tham gia không?”

“Trước hết thì phiền anh cho tôi biết ai là chủ thuê, đích đến, và cả…”

“À à, quên mất đấy.”

Dưới nụ cười xòa của Luke, thì gã kéo ngay chiếc ghế gần đó lại rồi bắt đầu giải thích. 

Rằng người đưa ra nhiệm vụ ấy là một thương nhân mới nổi lên gần đây, tên là Doen. Hành trình hộ tống sẽ khởi hành từ Morico đến Rankan - thị trấn cách đây ba ngày đường. Về phần tiền thưởng, mỗi người sẽ nhận được mười bạc nếu chuyến đi yên ổn lẫn không thất thoát hàng hóa. 

Roy chăm chú nghe rất nghiêm túc, anh sàng lọc đôi chút thông tin mà Lake đưa ra, đánh giá tổng thể một lượt và thấy vụ này cũng không quá tệ. Nhưng chỉ mình Roy thấy ổn thì cũng chẳng đi đến đâu, anh ngó qua những người đồng đội, xác nhận họ đều đồng ý rồi mới cất tiếng. 

“Chúng tôi xin chấp nhận lời mời này.”

Sau đó Luke ngồi lại ít lâu nhằm trao đổi thêm về địa điểm cũng như giờ giấc xuất phát. Trong khi ấy những thành viên còn lại ở hai bên chỉ việc uống bia, nhắm đồ, và làm quen nhẹ nhàng. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!