Tập 01: Kẻ Chuộc Tội

Giao đoạn 2: Hắn

Giao đoạn 2: Hắn

Đây là lần thứ ba Don tỉnh dậy trong ngày.

Khác với lần thứ hai ngất đi vì quá liều ma túy, lần này, chàng điều tra viên lại thấy đầu mình nặng tựa hồ vớt lên từ âm ti địa phủ. Gáy cậu đau, đau như bị một đàn sói thi nhau cắn xé. Còn bụng cậu, chao ôi, nó nặng. Quá nặng.

Trong cơn mơ màng, Don vô thức đẩy dị vật đang đè chặt trên bụng ra. Ấy thế mà cánh tay cậu đã sớm vô lực, chẳng thể làm nó xê dịch nổi một li. Mùi sắt gỉ nồng đậm trộn với cái khí lạnh ơn ớn, tanh tanh bám chặt lấy từng lỗ chân lông như muốn dìm cậu xuống lòng bùn sâu thật sâu.

Don gồng hết sức bình sinh, nhấc mí mắt nặng trịch lên.

Điều đầu tiên cậu nhận thức được là bản thân đang nằm bệt trên một mặt phẳng màu đỏ, ướt và loang lổ. Cậu chớp mắt, một rồi hai lần cho tầm nhìn quang dần. Có một toán người khoác đồ bảo hộ kín mít đang khuân theo một đống những thứ gì đó, nom dáng vẻ lầm lũi hệt như đám tang phủ làm việc dưới ngọn đuốc trời. Nhưng với thần trí mơ hồ lúc này, cậu nhìn mãi mà vẫn chẳng tài nào nhận ra rốt cuộc đó là gì.

Cho đến khi mắt Don dừng lại ở thứ gì đó có màu da người, nằm lăn lóc ở một góc khuất tầm nhìn.

Đó là một cánh tay đứt lặt lìa. Bắp tay nham nhở như bị chó gặm, bê bết máu me.

Chỉ đến khi ấy, từ kí ức, cảm giác, cho đến cảm xúc... Tất cả cùng lúc ùa vào đầu Don như sóng trào.

Cậu vừa trải qua cuộc bạo loạn thứ hai chỉ trong vòng một tháng. Và lần này, thảm kịch lại xảy ra ngay tại nhà tù nơi cậu công tác. Đã có rất, rất nhiều người chết.

Nhưng bằng một phép màu quái đản nào đó, cậu vẫn sống.

Don muốn ngồi dậy, nhưng thứ toát ra hơi lạnh mơ hồ đang nằm chình ình trên bụng cậu không cho phép. Cậu liếc xuống dưới. Đó là một người. Một người đã chết. Đầu của anh ta đã bay mất một phần xương sọ, để lộ bộ não bấy nhầy bên trong.

Ớn người, Don cắn răng hất cái xác sang bên cạnh. Cậu chật vật ngồi dậy, tay ôm gáy ê ẩm ướt đẫm, tựa lưng vào mặt phẳng phía sau. Hít vào từng hơi nhờn nhợn, cậu tập trung năng lượng nguyên thủy của loài Đọa nhân, từng chút khép vết thương hở trên gáy lại.

Trong lúc thân thể đang dần ổn định, Don đưa đôi mắt ráo hoảnh nhìn quanh quất sảnh nhà giam, hay đúng hơn là một chiến trường. Những khuôn mặt méo xẹo còn chưa nhắm mắt, những thi thể la liệt còn chưa xuôi tay; những vũng máu đặc sệt đầy dấu chân, những mảnh xác nhẽo nhoẹt nằm vất vưởng. Cả sảnh tù giống như một lò mổ khổng lồ vừa bị cơn bão đào xới qua. Nhìn đi đâu cũng thấy lợm họng.

“Cậu có đứng dậy được không?”

Don mệt rũ ngước nhìn người đàn ông mặc đồ bảo hộ đang cúi xuống hỏi han tình hình. Đó là một quân cảnh, trên ngực có biểu tượng của Cục Trị an. Họ tới đây để đàn áp trận hỗn chiến.

Cậu điều tra viên nhấc tay lên thay cho lời đáp. Bá lấy vai người quân cảnh, cậu khó nhọc hỏi:

“...Các anh đến đây từ khi nào vậy?”

“Nhận được thông báo khẩn, năm phút sau chúng tôi đã có mặt rồi. Mà tình hình cũng chẳng khác gì lúc này cả. Be bét.” Anh quân cảnh tặc lưỡi. “Nhưng mà cậu thì may đấy. Có cái xác đè lên người cậu nên bọn tù nhân không để ý. Bọn chúng sát hại hầu hết các quản giáo tham gia đàn áp cuộc bạo loạn rồi. Đội cơ động thì may mắn hơn một chút, trụ được đến khi chúng tôi có mặt.”

Don chẳng dám cúi nhìn sàn nhà. Không thì đến cả một điều tra viên vững tâm như cậu sớm muộn cũng bị mùi tanh hôi nồng nặc chọc cho nôn mất. Cậu đánh mắt qua một vài buồng giam bên cạnh. Có những cánh cửa sắt vẫn khóa chặt đó giờ. Cậu mơ hồ thấy bóng dáng một vài tù nhân đang khép nép ngồi trong góc. Không rõ tại sao Hawk Cánh Cụt lại tha cho họ, nhưng điều đó chẳng chứng minh được hắn còn dù chỉ một chút nhân tính.

Thế rồi, Don mới hướng mắt về phía phòng giam của Cánh Cụt. Bên trong không một bóng người.

Anh quân cảnh dẫn cậu ra khỏi tòa giam số tám, tiến vào khu vực y tế. Đâu đâu cũng có quân của Cục Trị an giăng kín như lưới trời. Bên trong sân khu, một toán quân cảnh đang dựng lán trại tạm thời. Trông đoàn người đang hối hả khiêng những chiếc cáng, nối đuôi nhau đổ vào khu cấp cứu, Don đoán khu vực phía bên trong đã quá tải rồi.

Cậu thẫn thờ nhìn những chiếc cáng trên tay các quân y. Từ tù nhân cho đến các sĩ quan cơ động, chẳng có bất cứ ai lành lặn.

Và khi đặt chân vào phòng khám, cậu mới thật sự thấy rợn người. Đó là lần đầu tiên trong đời, một người thường xuyên ở tiền tuyến như cậu thấy rõ được những khung cảnh đớn đau đến trần trụi nơi hậu cần.

Căn phòng vốn rộng rãi là thế, nay lại chật ních một biển người. Bệnh nhân không ghép giường thì cũng nằm la liệt, băng trắng quấn kín mít. Hệ thống y tế vỡ trận, từ nền đất cho đến cáng thương đều trở thành giường bệnh. Không chỉ có y tá trại giam, đến cả lực lượng quân y cũng túc trực. Mùi thuốc sát trùng và bông băng nồng nặc khiến Don không khỏi ớn lạnh.

Nghĩ đến vết thương không quá nghiêm trọng sau gáy, Don lặng lẽ lùi về hàng ghế chờ phía bên ngoài.

Thật khó mà tin những gì xảy ra lúc này lại là thật.

Dù cậu có làm gì cũng không thể ngăn được việc hàng chục sinh mạng đang chết dần chết mòn trước mắt mình. Và kẻ mang đến thảm kịch không thể cứu vãn này... không ai khác ngoài cậu.

Chính cậu đã dung túng cho hắn. Chính cậu đã tạo ra kẽ hở cho hắn ra tay. Chính cậu đã cứu con ác quỷ đó trở về từ cõi chết.

“Nay cậu mà không xuất hiện, thì giờ cái thây tôi đã đầy ma túy rồi.”

Cậu biết cách hắn thầm lặng thao túng mình, biết cách hắn khiến cậu rủ lòng thương, cũng đã đề cao cảnh giác trước chiêu trò của hắn.

“Đến chí cốt nó còn trở mặt được, thì mày người dưng nước lã thá gì nó phải nghe theo.”

Ấy thế mà sao khi hắn lật lọng, cậu lại bàng hoàng đến vậy?

Don nghiến răng trèo trẹo. Đôi tay xước xát túm chặt chân tóc như muốn bứt tung cả mảng da đầu. Từng thớ cơ trên người cậu run rẩy, ngập trong thứ gia vị mang tên uất hận. Từng tấc da trên người cậu rợn lên, tiếng gào nghẹn đặc chỉ chực ùa ra khỏi kẽ răng.

“Xin cho hỏi, tên anh là gì?”

Chợt, có giọng nói cứng nhắc vang lên. Don bần thần ngẩng dậy. Trước mặt cậu là một nữ quân y, trên tay cầm theo một sấp giấy, hẳn là danh sách đầu người của trại giam. Dẫu đầu óc vẫn chưa đủ tỉnh táo để suy đoán mục đích của cô, cậu vẫn vô thức bật ra tên mình.

“Tôi là Don. Don Sergei.”

“Vâng, mời anh đi theo tôi.”

“Tôi... gáy tôi đau quá.” Ngửi thấy mùi, Don lập tức dựng lên hàng phòng vệ theo bản năng. Cậu cố tình cúi đầu xuống để nữ quân y thấy được vết thương tổ chảng trên gáy. “Tôi đang chờ sơ cứu. Cô cần gì vậy...?”

Don làm vậy không phải không có lý do. Chẳng cần dùng đến trực giác, cậu cũng biết họ tìm mình với mục đích gì.

“Chúng tôi chỉ muốn thu thập một số thông tin thôi. Vì anh là quản giáo duy nhất còn sống trong số những người có mặt để đàn áp cuộc bạo loạn.”

Đó rõ ràng không phải là mục đích duy nhất. Giữa tình cảnh hỗn loạn này mà họ vẫn làm công tác điểm danh đầu người thì Don tin họ chỉ có duy nhất một mục đích, chính là khoanh vùng các đối tượng tình nghi. Và để làm được điều đó, không nhất thiết phải thông qua thẩm vấn. Lấy mẫu máu xét nghiệm phát hiện chất gây nghiện cũng là một cách. Vừa xác định các đối tượng sử dụng chất cấm, vừa có cơ sở để ép cung. Hơn nữa, nhiều loại ma túy chỉ tồn tại trong máu khoảng vài giờ. Có lẽ vì vậy nên họ mới sốt sắng sử dụng cách tiếp cận này.

“Vậy... Cô có thể đợi tôi thăm khám xong được không? Tí nữa tôi gặp cô ở đâu thì được nhỉ?”

Don giả đò hỏi, cậu định bụng sẽ chuồn êm. Cậu không biết mình đã vô tình hấp thụ bao nhiêu ma túy, nhưng một khi có kết quả xét nghiệm, thì chỉ cần một nồng độ nhỏ thôi cũng có thể trở thành dấu chấm hết cho sự nghiệp của cậu.

“Chúng tôi chỉ xin một vài phút thôi.”

Nữ quân y nghiêm giọng, tay thò vào chiếc túi vuông xách bên hông định rút ra thứ gì, không để cậu có cơ hội từ chối. Don toan chồm dậy cứu cái thân mình trước, thì mới nhìn thấy cái bóng hộ pháp đứng lù lù sau lưng cô ta. Đó là một quân cảnh, vóc dáng cao lớn, hung tợn đến vô cùng. Phải nói là một chín một mười với Đầu Bò. Và cậu không nghĩ cái thây rã rời này chịu được một đấm của anh ta đâu.

“... Được.”

Don miễn cưỡng đồng ý. Dù sao cậu cũng không thể trốn tránh được. Đây chính là cái giá phải trả khi cậu đã dấn thân vào con đường không thể quay đầu.

Ngay khoảnh khắc nữ quân y mở chiếc túi ra, cậu biết chắc, mình tiêu đời rồi.

Một lô các ống nghiệm chứa máu thoáng lọt vào mắt Don khi cô ta lôi ra từ túi một chiếc hộp sắt hình con nhộng. Bên trong là đủ các loại kim tiêm bạc loáng bóng. Suy đoán của cậu đã đúng.

Có lẽ đây là lần đầu tiên Don cảm thấy e dè một thứ nhỏ bé đến vậy. Máu rút đến đâu, thần trí cậu lại rời khỏi thân xác đến đấy. Sự nghiệp mày rồi sẽ ra sao? Họ sẽ tống mày vào nhà tù này à? Thiếu tá Ashley sẽ nghĩ gì về mày chứ?

“Cảm ơn anh vì đã hợp tác.” Bỏ lại một câu lạnh lùng, nữ quân y và gã quân cảnh nhanh chóng rời đi. Nhìn bóng lưng của hai người họ, Don thấy lại mình cô độc hơn bao giờ hết.

Dẫu Hawk có cho cậu ngậm nuốt bao nhiêu đắng cay, cậu vẫn chẳng có tư cách gì để đổ lỗi cho hắn cả. Chính cậu đã nhờ vả hắn. Chính cậu đã lựa chọn kết cục này. Đó cũng là cái giá phải trả khi cậu tìm đến hắn.

Đúng là hắn đã châm ngòi cho một cuộc bạo loạn điên rồ chẳng kém cuộc phản động nhắm vào điện thờ Đọa Đế. Nhưng nhờ vậy, chính quyền mới có lý do đường hoàng để can thiệp vào nhà tù bất khả xâm phạm này.

Đồng nghĩa với việc chẳng ai có thể bao che cho bản án của cậu nữa. Kể cả Thiếu tá Peterson.

Bóp vỏ bao thuốc rỗng trong túi, Don quay sang người đàn ông ngồi cách đó vài ô ghế, bần thần hỏi:

“Này, anh có thuốc lá không?”

. . .

Điếu thuốc cháy dở nhẹ lăn giữa những ngón tay chàng điều tra viên. Những tưởng nicotine sẽ tạm thời dìm óc cậu vào tê liệt, thế nhưng hiện thực chẳng dễ gì tha cho Don. Thần trí cậu vẫn y nguyên một mớ bòng bong, và thân thể thì cóng lạnh vì cái không khí lúc chập tối ở sân sinh hoạt đằng sau tòa số 8. Cậu đã rời khỏi phòng cấp cứu. Đứng trên hành lang phân khu, cậu bâng quơ quan sát không gian tù mù trước mặt.

Dưới ánh đuốc trời lập lờ, bảy mươi tư cái xác phủ vải trắng nằm ngay ngắn trên nền đất. Các quân cảnh, những người vừa dựng lên nơi tập kết xác tạm bợ ấy, bấy giờ vẫn đang dáo dác khiêng một loạt thi thể mới ra từ khu y tế. Trong số những xác chết đó, Don thoáng thấy vài người không toàn thây, vài người không còn nhận dạng được, và cũng không ít mảnh thân xác đứt lặt lìa, chẳng rõ là của ai.

Đờ đẫn đưa điếu thuốc nguội lạnh lên môi, thật khó để Don không hồi tưởng lại những lời căn dặn của Ashley. Anh chính là người dạy cậu cách cai thuốc, cho đến khi thứ cậu đưa vào miệng chỉ còn là đầu lọc để môi dần quen với cảm giác trống vắng.

Thế nhưng giờ cậu lại tự mình đạp đổ hết những nỗ lực ấy, bắt đầu bằng một ngụm thuốc lào, và giờ là một điếu thuốc lá. Trớ trêu thay, cái vị đắng chát của thuốc lẫn lộn quyện với vị mặn tanh tứa ra từ vết cắn trên môi thật quả là khó nuốt.

Ngày xưa mình mà lại nghiện cái thứ dở ói này ư...?

“Không lên y tế à?”

Một tông giọng quen thuộc cộc lốc vang lên. Don chột dạ ngoái đầu nhìn. Và người xuất hiện sau lưng... lại là người cậu không muốn đối diện nhất lúc này.

“Tổ... à, Thiếu tá Peterson... Sao anh lại ở đây ạ?”

Tiếng giày đáng lẽ phải nặng như tiếng chuông đồng nay lại quá đỗi khẽ. Ashley Peterson đến lúc nào mà cậu chẳng hay. Ngỡ ngàng với sự xuất hiện bất ngờ của anh là thế, cậu vẫn chẳng hề giấu nhẹm điếu thuốc như vẫn thường làm. Don không biết mình lấy đâu ra cái gan đó. Có lẽ chỉ đến khi chia ly con người ta mới gom đủ bản lĩnh để làm những việc trước đây chưa từng.

“Không định gặp nhau một bữa trước khi tôi đi công tác à?”

Tựa mình vào lan can hoen ố, anh Thiếu tá lẳng lặng quan sát chốn nghĩa địa đoàn quân cảnh mới dựng lên. Không dám nhìn thẳng vào anh, Don đưa điếu thuốc méo xẹo lên đôi môi bầm máu. Chẳng phải đang làm bộ làm tịch gì, mà là cậu cần dũng khí. Rất, rất nhiều dũng khí để nói chuyện với anh. Cậu không muốn trốn tránh. Càng trốn thì mọi chuyện càng sớm vỡ lở. Thú nhận với anh là cách duy nhất để cậu giữ lại chút tôn nghiêm.

“Thật ra em cũng có chuyện muốn nói...”

Dù đã tự mình gợi chuyện là thế, lời bộc bạch lại cứ dần dứ mãi nơi đầu môi. Hai chữ “thất bại” quả thật nặng nề hơn cậu nghĩ.

“Em xin lỗi. Em làm hỏng chuyện rồi...”

“Đừng nói là vì chuyện đó mà cậu không chịu lên y tế đấy nhé?” Thiếu tá quay đầu lườm nguýt. “Không phải tôi đã nói làm điều tra viên thì phải ưu tiên cái mạng lên hàng đầu à?”

“Không ạ... Em ổn mà.”

“Trông cậu như vừa vật nhau với một con gấu ấy.” Anh phất tay, quay gót tỏ ý muốn cậu đi theo. “Xuống lán trại dưới kia đi, để tôi nhờ người sơ cứu cho. “

“Không.” Don dứt khoát từ chối. Bấy giờ, chỉ đến khi adrenaline dâng cao đến độ tim đập thùm thụp, cậu mới có dũng khí để thành thật với anh. “Thiếu tá, em không còn đường quay đầu nữa rồi. Em... phạm tội rồi.”

Cậu nhìn thẳng vào Thiếu tá, nhìn vào khuôn mặt nghiêm nghị có phần tiều tụy, nhìn vào những sợi râu lún phún tỉa vội dưới cằm, và nhìn vào đôi mắt khô đỏ như thể đã trằn trọc nhiều đêm của anh. Hơn mười năm qua, đã không ít lần cậu thấy Thiếu tá với bộ dạng như vậy khi đứng trước những trọng án bế tắc.

Don nín lặng, chờ đợi một cơn thịnh nộ ập tới.

Thế nhưng, trái với dự tính của Don, không có bất cứ lời trách móc nào cả.

Anh lấy trong ngực áo ra vật gì đỏ sẫm to bằng một ngón tay, chìa cho cậu, đoạn nói: “Cầm lấy.”

Don ngẩn người khi nhận ra thứ đó chính là một ống nghiệm đựng mẫu máu, với nhãn dán có ghi tên cậu ngay bên ngoài.

“Giờ thì đi được chưa?” Không để cậu thắc mắc, Thiếu tá đã quay lưng bước.

Lẽo đẽo theo sau anh, Don không ngừng lao đao trong những viễn cảnh đang chờ cậu phía trước. Chuyện anh kéo cậu vào một góc vắng người và cho ăn tẩn là điều không thể tránh khỏi. Nhưng thành thật mà nói, một trận đòn tơi tả vẫn tốt hơn là vòng lao lý. Ít nhất thì anh đã cứu cậu một mạng.

Khi họ xuống tới sân phân khu, Thiếu tá chỉ nói qua loa với mấy quân y vài lời, rồi cứ thế thảy cậu cho bọn họ xử lý. Người ta gọi cậu vào trong lán trại, tỉ mẩn thăm khám cả thảy những vết thương trên người cậu. Đến khi cậu thoát được khỏi tay bọn họ với cái cần cổ quấn kín băng, Thiếu tá vẫn đang đợi phía bên ngoài.

“Em tưởng... tuần sau anh đi công tác rồi ạ?”

Don mở lời cho không khí bớt ngượng khi Thiếu tá dẫn cậu đi nơi khác. Anh đã từ chức được một tuần, vậy nên việc anh đột ngột xuất hiện ở đây chắc chắn không liên quan gì đến Tổ chuyên án.

“Tôi qua đưa lệnh điều động cho thằng Hawk kí.”

“Vậy... Vậy cái thủ trưởng cầm là giả sao ạ?” Don sực nhớ về tờ điều động mà Đầu Bò đã xé làm từng mảnh ngay trước mặt Hawk. Và rồi cậu mơ hồ nhận ra một điều. Rằng nếu Thiếu tá mang hàng thật đến đúng lúc mọi chuyện sắp ngã ngũ, thì không có lý gì anh lại là người ngoài cuộc được...

“Có phải...anh đã lên kế hoạch trước với Hawk không?” Cậu điều tra viên hỏi thẳng, thừa biết anh sẽ không nổi giận chỉ vì cậu có gan chất vấn. “Hắn đưa thủ trưởng và Đầu Bò vào phòng để em ép cung cũng là kế hoạch của anh à?”

Anh dàn xếp trước với hắn mà không báo cho cậu một tiếng nào ư? Để cậu bị hắn xoay vòng trong lòng bàn tay mà vẫn chẳng thu về được cái quỷ gì hết? Trong mắt anh cậu vô dụng đến nỗi để anh phải bắt tay với một tên đồ tể chết mục ở trong tù sao?

Trong thoáng chốc, sự oán trách lại choán lấy trí óc Don.

“Không. Việc duy nhất tôi làm chỉ có gửi cậu và lệnh điều động đến thôi. Còn lại nó làm gì, nó tấn công những ai, nó âm mưu cái gì thì giờ gặp cậu mới biết được.”

Nghe được câu trả lời, Don nhẹ nhõm đi đôi phần, nhưng đồng thời cũng ngỡ ngàng chẳng kém. Hai người đó không hề trao đổi lấy một câu, thế mà Hawk vẫn có thể tự mình vạch ra và thực hiện kế hoạch điên rồ đến vậy. Cũng chỉ đến khi cái đầu đã nguội lại, cậu mới nhận ra việc thao túng người khác để đạt được mục đích như cách Hawk làm... chưa bao giờ là phong cách của Thiếu tá cả.

Nhưng làm cách nào gã người tàn tật kia biết được anh ấy nhắm đến cái gì chứ? Thậm chí...

Thậm chí cậu còn chưa từng tiết lộ bất cứ điều gì về Thiếu tá, cũng chưa từng nói rằng cậu là cấp dưới của anh.

Vậy thì làm cách nào mà Hawk lại nhắm đến cậu trước cả khi cậu chủ động tiếp cận hắn?

“Sao hắn biết em được anh cử đến...?”

Anh Thiếu tá lặng đi một khoảng, rồi mới thấp giọng đáp: “Do loại thuốc lá cậu hay hút ấy.”

Don mới ngờ ngợ rút ra từ túi áo ra một vỏ bao thuốc rỗng không. Trong quá trình cai thuốc, chính Ashley Peterson là người đã giới thiệu cho cậu loại thuốc lá này. Vị của nó nhạt nhẽo y như hút khói từ một mẩu gỗ, nếu không muốn nói là dở ẹc, nên mới khiến khẩu vị của cậu chán dần theo thời gian.

“Nó xuất phát từ một loại cây đặc thù chỉ có ở vùng hẻo lánh phương bắc Nhân Giới. Tôi muốn hắn nhận ra cậu nên mới bảo cậu mang theo để tiếp mấy tên quản giáo ở đây. Với cả loại này...” Anh dừng một nhịp, lời định nói lại nấn ná nơi đầu môi. “Hồi còn ở Galanthus tôi dùng nhiều.”

Thành thật, Don không nghĩ đầu cậu có thể đón nhận thêm một cú sốc nào nữa. Tổ trưởng mẫu mực của cậu – người dùng cả sự nghiệp để uốn nắn cấp dưới, người chưa một lần buông thả bản thân kể cả trong những buổi liên hoan, người tiên phong dẫn dắt cả Tổ chuyên án lẫy lừng của Cục Hình sự mà cũng có một thời như vậy ư?

“Anh cũng... từng hút thuốc ấy ạ?”

“Thế cậu nghĩ sao tôi biết cách cai?”

Don nín lặng. Chính vì cái thói quen ngậm đầu lọc thuốc lá mà tên đồ tể Hawk mới nhìn thấy hình bóng của Thiếu tá ở nơi cậu. Sát cánh bên anh ngót nghét mười năm, cậu cứ ngỡ mình đã thấm thía con người anh rồi. Ấy thế mà đến khi chia ly cậu mới nhận ra, mười năm mình tự hào ấy cũng chỉ như cơn gió thoảng trên mặt nước hồ.

“Giờ đi gặp thằng Hawk. Cậu có thắc mắc gì thì cứ chất vấn, không mấy ngày nữa nó mãn hạn tù rồi.”

Tới giờ khi nghĩ về Hawk, Don chẳng còn cảm xúc nào sót lại. Cậu đã đổ lỗi đủ nhiều, đã oán hận đủ nhiều, để rồi chỉ còn sót lại cảm giác tự trách bản thân. Suy cho cùng, cậu mới là người thả xích con quỷ đó...

Thiếu tá dẫn cậu vào phòng tiếp khách vắng tanh. Khác hẳn với khu cấp cứu bận rộn ngoài kia, trong căn phòng lặng thinh chỉ có duy nhất một bóng người. Bên chiếc bàn họp, Hawk hiện lên như một vị khách lữ hành từ xứ xa xôi ghé thăm chốn hẻo lánh này. Dẫu cái gông trên cổ đang tố giác hắn, hắn vẫn bình thản đặt tay lên bàn như đang muốn cho họ thấy sự vô hại của mình. Cái vẻ ngoài xơ xác và nhom nhem như con búp bê vải phơi bao sương nắng kia cũng chẳng lấn át được phong thái điềm nhiên và vô ưu toát ra từ trong cốt cách hắn. Chỉ dựa vào bầu không khí hắn đem đến cho căn phòng này, đâu ai nghĩ hắn là nguồn cơn của cuộc bạo loạn vừa rồi chứ?

“Cậu đi lâu quá, tôi tưởng cậu bỏ tôi ở lại đây luôn đấy.”

Không còn vẻ chán chường và đờ đẫn như lần đầu gặp, cũng không còn vẻ lấc cấc và xấc xược như khi đối mặt với Thủ trưởng, giờ đây hắn ngồi ngoan như một con cún. Don tự hỏi, rốt cuộc đâu mới là bộ mặt thật của hắn đây?

“Không có lệnh triệu tập thì đến chết tao cũng không gặp mày.”

Thiếu tá không quát tháo như Don nghĩ. Anh chỉ lấy mũi giày khều chiếc ghế ở mé bàn rồi ngồi phịch xuống đối diện hắn. Don đứng phía sau, im lặng quan sát cuộc đối đầu ngấm ngầm nổi lên giữa hai người.

“Cậu nói vậy không sợ tôi buồn à? Ở trong này lâu quá, tôi nhớ các cậu chết đi được. Ngoài Oswald với Quincy ra chẳng có ai đến thăm tôi cả.”

Giọng hắn trầm ấm và dễ chịu, giống như một người đồng hành đáng tin cậy. Đó cũng chính là vũ khí của hắn, thứ khiến hắn trở nên khó lường hơn bao giờ hết.

“Thằng Đầu Bò siết cổ Thủ trưởng đến lòi cả mắt cũng là do mày đúng không? Mẹ, cái loại man rợ như mày bố ai mà dám tiếp?”

“Không phải nhờ tôi mà cậu mới có cơ hội đường đường chính chính vào đây gặp cấp dưới à?”

Sau hai lần tỏ thiện ý bất thành, Hawk lập tức trở mặt. Don nhìn sang Thiếu tá, chỉ thấy nắm tay anh siết rất chặt. Cơ mặt anh không căng, nhưng gân trán lại nổi phừng phừng như sắp sửa lao vào xé xác tên đồng đội cũ.

“Đấy là lý do để mày hại chết thêm gần trăm mạng người nữa hả? Hai mươi năm tù vẫn chưa đủ với mày đúng không?”

“Cậu đưa cấp dưới tới đây chỉ để chỉ trích tôi thôi à?”

Ashley hít một hơi rất khẽ, rất sâu. Anh đang kiềm lại bản thân, Don biết. Họ đúng là không đến đây để buộc tội Hawk, mà nhân lúc có đủ ba người để ba mặt một lời. Khi được Thiếu tá yêu cầu trình bày, Don cũng tiết lộ mọi thông tin cậu thu thập được: về cách mà Hawk điều khiển Đầu Bò, về đầu nguồn ma túy ở Nhân Giới và cả về những điều mà Thủ trưởng đã tiết lộ.

“Don à, chắc ban nãy bị bắn vào gáy nên trí nhớ cậu cũng xiêu vẹo rồi.”

“Sao cơ?”

Cậu điều tra viên trừng trừng nhìn Hawk – kẻ gian trá vừa đưa ra lời quy chụp hết sức vô lý ấy. Thế mà hắn lại chỉ dùng một tâm thế bình thản để vẽ nên câu chuyện y như thật:

“Rõ ràng lúc ở trong phòng, thủ trưởng đang bàn giao giấy tờ cho tôi thì Đầu Bò tự nhiên xông vào. Bấy lâu nay hắn sống dưới cái tên Hawk nên giờ sinh ra ảo tưởng, cứ nghĩ mình là thành viên danh dự của Galanthus thật. Thấy lệnh điều động trên tay tôi, hắn liền giật phắt lấy. Đọc xong một hồi thì lại quay ra cãi nhau với thủ trưởng. Không hiểu ông ta nói gì mà chọc giận hắn. Lại sẵn có máu ma túy trong người, hắn lên cơn khùng điên, lao vào giết hết những người xung quanh. Tôi với cậu may mắn lắm mới giữ được mạng đấy chứ, không phải sao?”

Don câm nín khi nghe từng lời bịa đặt trơ tráo ấy.

Ý hắn chỉ có một. Rằng câu chuyện bịa đặt kia sẽ trở thành lời khai của bọn họ. Còn chân tướng phía sau căn phòng khóa kín, sẽ trở thành bí mật chỉ có ba người biết.

Với khả năng thao túng tâm trí lẫn vật lý của Hawk, chẳng khó gì để hắn bóp méo những sự thật đã xảy ra. Trên hết, hắn đã mượn tay Đầu Bò để chi phối tất cả, từ bịt đầu mối cho đến châm ngòi bạo loạn. Cho dù hắn có tự mình khai nhận thì cũng chẳng có ai tin cả. Nhìn cái thân người tàn tật không chỗ nào là không có thương tích kia, cộng với bằng chứng là dấu vân tay của Đầu Bò nằm trên người các xác chết thì dù có bị dí súng vào đầu, Don cũng không có cách nào buộc tội hắn được!

“Tao nghỉ rồi.” Phản ứng của Thiếu tá cũng khiến Don sững sờ không kém. “Mày khai như nào là việc của mày. Làm cho nhanh gọn vào. Mai còn đi nối lại cái tay đấy.”

Thật hiếm khi cậu thấy anh nhượng bộ trước một ai, kể cả cấp trên. Và cũng thật khó tin khi Hawk đã có được một cái gật đầu của anh mà không cần hao tâm tổn sức. Suy cho cùng, dù anh có muốn truy cứu hắn đi chăng nữa thì cũng chẳng hề dễ dàng. Bởi lẽ hắn đã biến cấp dưới của anh thành tòng phạm rồi. Và Don đã ở bên Thiếu tá đủ lâu để biết dẫu có cứng rắn đến đâu, anh cũng không phải người vô tình thấy cấp dưới chết mà không cứu.

“Don,” Ashley gọi khiến cậu giật bắn. “Còn vướng mắc gì thì giải quyết nốt đi. Để nó ra khỏi đây là không cạy miệng được nữa đâu đấy.”

Don vâng dạ. Cậu biết mình phải làm gì, và câu trả lời còn thiếu cho cái mớ bòng bong trong đầu cậu nằm ở đâu. Chỉ cần cậu khéo rẽ hướng cuộc trò chuyện, Thiếu tá sẽ trở thành bệ đỡ vững chắc giúp cậu moi ra được thông tin gì đó từ miệng gã què quặt kia.

“Vâng, nhưng trước đó em muốn làm rõ một chuyện. Về cái tên tay sai chết trong phòng thẩm vấn ở Cục mấy hôm trước... anh đã nhận được kết quả khám nghiệm chưa ạ?”

“Có rồi. Bên pháp y kết luận hắn chết vì tắc khí quản, kèm xuất huyết não nữa nên mới đi nhanh.”

Don nuốt nghẹn, mười đầu ngón tay lạnh toát. Cho đến tận bây giờ, cậu mới bàng hoàng nhận ra điểm chung của hai vụ án. Kẻ chết dưới tay Thiếu tá và kẻ chết dưới tay Đầu Bò... Cả hai đều bị giết, chứ không phải vì nguyên do nào khác.

Nhưng chỉ với vỏn vẹn manh mối ấy thì Don không thể nào suy luận ra hậu quả của việc phá vỡ Khế ước Câm lặng được!

Rốt cuộc đâu mới là căn nguyên thật sự dẫn đến cái chết của bọn họ chứ?

Cứ vần vò đống khúc mắc này mãi không ổn. Đây là lúc Don cần phải tận dụng triệt để lợi thế mà Thiếu tá đã trao cho, chính là sự hiện diện của anh. Hawk có thể không phục cậu, nhưng với Ashley Peterson, việc tóm đầu con rắn hổ mang này lại là một chuyện khác.

“Lúc ở trong phòng Thủ trưởng, em đã thấy Hawk giật dây Đầu Bò để giết một trong số các tù nhân có mặt ở đó. Nhưng hắn vẫn một mực khẳng định nguyên nhân cái chết là do Khế ước ạ.”

Thế rồi, Don mới quay sang Hawk, bắt đầu đối chất hắn:

“Trả lời tôi, sao anh lại tự tin với phán đoán của mình như thế?”

“Tôi cũng thấy Thiếu tá của cậu tự tin vào phán đoán của mình lắm đấy. Sao cậu không hỏi anh ấy xem?”

Trái với thái độ căng thẳng của cậu, cái tên tù tội kia lại thong thả đến lạ. Hẳn là vì hắn rõ cậu chẳng thể nào ép nổi một từ ra khỏi miệng mình. Vậy nhưng Don không lung lay, cũng không định nói đỡ cho Thiếu tá. Nếu cậu không nhầm thì hắn đang cạnh khóe chuyện Thiếu tá ngộ sát tên Helix trong quá trình ép cung. Mặc dù không rõ bằng cách nào hắn biết được chuyện đó, nhưng việc duy nhất Don cần làm lúc này chỉ có đứng thật vững, tránh rơi vào cái bẫy tâm lý của hắn thôi!

“Hawk, đừng lảng sang chuyện khác. Khế ước Câm lặng rõ ràng chỉ mới nổi lên từ những vụ án gần đây. Tại sao một người bị giam hãm hai mươi năm tù như anh lại biết đến sự hiện diện của nó?”

“Sao không hỏi Thiếu tá của cậu ấy?” Hawk giương ánh nhìn bỡn cợt sang phía Ashley, rồi lại chợt à lên một tiếng: “À, Thiếu tá đây có buồn đến bất cứ phiên xét xử nào của tôi đâu. Không biết cũng phải thôi.”

Khuôn mặt hắn không chút gợn sóng, khiến Don chẳng tài nào đọc được liệu hắn đang mong đợi câu trả lời, đang trách cứ Thiếu tá hay chỉ đơn giản là cố ý móc mỉa anh nữa. Và việc hắn cố tình bẻ lái câu chuyện năm lần bảy lượt, chẳng phải là đang nhân lúc bạn cũ có mặt giải quyết nốt ân oán quá khứ hay sao?

Vả lại, vụ án Cối Xay Gió có liên quan quái gì đến Khế ước Câm lặng chứ? Don bặm môi. Lẽ nào...

“Liên quan gì mà mày lôi ra? Hơn nữa, mày nói xem tại sao tao phải đến? Để xem mày thảm hại thế nào khi làm ô uế thanh danh của cả đội à?”

“Nếu cậu đến thì đã chẳng phải cử hẳn đàn em thân yêu tới đây để thăm dò tôi rồi.”

“Thì sao? Tao xuất hiện thì có chứng minh được là mày vô tội không?”

Thiếu tá chẳng những không bị hắn khiêu khích, trái lại còn chốt hạ một câu khiến hắn phải nín thinh. Don lặng lẽ quan sát Hawk. Khóe mắt hắn khẽ nheo lại, và cái vẻ điềm nhiên đáng ghét trên khuôn mặt kia bấy giờ mới héo dần.

Thiếu tá rút một tờ giấy khỏi tập hồ sơ trên bàn, đặt bộp xuống rồi đẩy sang phía hắn.

“Quyết định quản thúc của mày đây. Thấy tên tao chình ình trên đấy chưa? Khôn hồn thì khai ra những gì mày biết đi.” Thiếu tá nhìn chòng chọc vào cánh tay cụt của hắn. “Đừng để tao mang tiếng là người quản thúc mà lại gây khó dễ với mày.”

Hawk lẳng lặng liếc qua vài dòng. Trông hắn chẳng có vẻ gì là quy phục, nhưng cái miệng đanh đá kia lại chịu nhượng bộ, trầm giọng nói:

“Bản chất của Khế ước Câm lặng là hiện thực hóa nỗi sợ của chủ thể.”

“Nói rõ hơn đi.”

“Khi áp lực tinh thần bị đẩy đến cực hạn và cơ thể không còn khả năng phản kháng, não bộ sẽ khó tránh khỏi việc tự vẽ nên những viễn cảnh tồi tệ nhất. Và Khế ước sẽ biến chúng thành hiện thực.”

“Ý anh là khi nãy, tên tù nhân trong lúc túng quẫn đã nghĩ về kết cục của mình, thế nên hắn mới chết dưới tay Đầu Bò?”

“Phải.”

Chưa nghe Hawk nói hết câu, trán Thiếu tá đã nhăn lại như quả táo tàu. Miệng anh lầm bầm gì đó, chắc là đang chửi thề, vì ngay cả Don cũng vậy. Mẹ cha nó, nghe cái lời khai như muốn lừa trẻ lên ba của hắn có ứa ruột gan không chứ!

“Vậy anh giải thích thế nào về sự can thiệp của anh vào hành động của Đầu Bò? Không phải anh cũng là chất xúc tác dẫn đến cái chết của hắn à?”

“Đúng là tôi đã chủ động điều khiển Đầu Bò giết chết tên tù nhân đó. Cũng giống như việc Thiếu tá của cậu xuống tay với tên Helix kia vậy. Ở góc nhìn của cậu, đó là lựa chọn của chúng tôi. Nhưng nếu đặt mình vào góc nhìn toàn cảnh, cậu sẽ thấy việc chúng tôi làm chỉ là một phần đã được viết nên trong chuỗi các biến chuyển tự nhiên của vận mệnh. Một khi khế nô đã vi phạm nội dung của Khế ước, cái chết chắc chắn sẽ tìm đến, bằng cách này hay cách khác. Không có ngoại lệ đâu.”

“Anh nói thế tức là cái chết của hắn đã được định trước? Có cách nào ngăn nó xảy ra không?”

“Không. Nói chính xác thì tôi, cậu, và cả Thiếu tá đây, tất cả đều đang ở trên dòng chảy vận mệnh. Chỉ có thể đi tới chứ không thể đi lui, giống như một con sông vậy. Thời điểm chết chính là con đập, và lựa chọn dẫn đến cái chết chính là lựa chọn xây con đập đó.”

“Sao anh lại so sánh với con đập?” Don nhướng mày hỏi Hawk. Nếu có ai đó nói rằng mấy lời mê sảng của hắn đều là kết quả của việc chơi một kí bột mì thì cậu cũng chẳng ngạc nhiên lắm đâu. “Đập đâu phải xây ngày một ngày hai là xong. Đặt vào trường hợp của nạn nhân, từ quá trình quyết định, nói ra sự thật cho đến khi tử vong đều chưa đầy một phút kia mà.”

“Quá trình xây đập của bọn chúng đã bắt đầu kể từ lúc chúng kí Khế ước rồi.”

Dẫu khó có thể tin hoàn toàn vào lời Hawk nói, nhưng đó lại là giả thuyết duy nhất mà bọn họ có thể dựa vào lúc này. Dù hắn có chủ động ra tay hay không, cái chết vẫn luôn rình rập những khế nô đã kí vào bản Khế ước ấy.

Không giống Don, Thiếu tá dường như đã chịu hết nổi, bấy giờ mới lên tiếng:

“Mày không cần ân xá thì cứ nói thẳng một câu. Tao có khó gì đâu mà mày cứ phải nói hươu nói vượn thế?” Thiếu tá lấy chân đẩy ghế ra, đứng phắt dậy. “Cứ để tao báo với Đọa Vương Paimonia là mày từ chối nghĩa vụ lần này đi. Dù sao Galanthus cũng tan rã từ tám đời nào rồi. Còn nếu mày không thích ở tù nữa thì tao vẫn có cách vẽ cho mày thêm cái án tử hình đấy.”

Don lại quan sát tên đồ tể, chực đợi một khắc hắn cởi bỏ cái kén trắng tĩnh điềm nhiên ấy. Thế nhưng hắn vẫn không hề có lấy dù chỉ là một cái cau mày, và giọng thì lại nhẹ nhàng như đang khuyên bảo: “Giữa chúng ta đã không có sự tin tưởng lẫn nhau thì tôi có mười cái miệng cũng bằng thừa.”

“Giờ này, ba ngày nữa ở Cung điện Paimonia, mày tự đi mà giải thích với ngài.” Thiếu tá dứt khoát quay lưng đi thẳng ra cửa, chẳng buồn ngoảnh lại một cái, làm Don cũng nhanh nhanh chóng chóng cất bước theo sau. “Thế nhé.”

Đến khi cửa đóng sầm lại sau lưng, cậu điều tra viên mới dám giãy bày mối lo âm ỉ đó giờ:

“Thiếu tá, sao... hắn lại biết về cái chết của tên tay sai Helix thế ạ?”

“Thằng đấy chỗ vẹo nào chả có dấu răng của nó.”

“...Hắn có nhiều tai mắt lắm hả anh?”

“Không. Chỉ có mình nó thôi.”

Don nuốt nghẹn một cục. Cậu có thể thấu được phần nào nỗi bứt rứt trong anh. Tình cảnh hiện tại cũng không khác những vụ mà Tổ chuyên án buộc phải hợp tác với tội phạm để phá án là bao. Nhìn chúng nhởn nhơ trước mắt quả thật chẳng dễ chịu chút nào.

“Em biết Đọa Vương Paimonia có lý do nên mới để hắn quay lại Galanthus, nhưng tên này... Đến cả kết giới của Ngục trung ương cũng không thể trấn áp được hắn nữa...”

Là người ngoài cuộc, cậu không tài nào hiểu nổi tên đồ tể đó quan trọng cỡ nào mà lại được ân xá và tái nhập ngũ chỉ sau hai mươi năm tù. Rốt cuộc phiên tòa năm đó đã xảy ra chuyện gì? Vụ án của hắn có liên quan gì đến Khế ước Câm lặng? Và tại sao kẻ đã tước đoạt những năm mươi sinh mạng lại chỉ phải trả giá bằng duy nhất một cánh tay chứ?

Nếu được thả tự do, chẳng phải hắn sẽ trở thành mối đe dọa thậm chí còn lớn hơn những lợi ích mà hắn có thể mang lại ư?

“Không có chuyện nó được nhởn nhơ đâu.” Dẫu chỉ nhìn thấy bóng lưng người tiền bối, Don vẫn ớn lạnh với cái sát khí đè nén trong giọng anh. “ Tôi là người quản thúc nó mà. Khắc sẽ có cách.”

“Vậy... Anh đã bao giờ nghe về việc Đọa Đế có người nối dõi chưa ạ?”

Don khéo lèo lái chủ đề, và giọng Ashley cũng dịu đi đôi chút. Anh đưa bàn tay thô ráp xoa mái tóc dài lỉa chỉa, đáp:

“Năm nào dân tình chả đồn là Đọa Đế có con rơi? Nhưng ngoài di chúc ra thì Ngài có để lại thêm gì ngoài một đống tạo vật sống đâu? Nếu có tin đồn cho rằng một trong số đó sẽ trở thành người thừa kế ngai vàng thì cũng chẳng có gì lạ.”

“Tạo vật sống ấy ạ?”

“Mấy con quỷ ba đầu sáu tay ý.” Thiếu tá nhún vai phụ họa.

“Nhưng thủ trưởng lại nói... Người nối dõi Đọa Đế là một cô gái cơ ạ. Trùng hợp là... Cô ấy đang bị giam giữ ở Khu phức hợp Gladiolus, cũng chính là đầu nguồn ma túy của bọn Helix trên Nhân Giới ấy ạ.”

Anh trầm ngâm một lúc, đoạn xâu chuỗi một loạt các sự kiện: “Đầu tiên là tệ nạn ma túy, rồi sau đó là bạo loạn, và giờ thì lại có tin đồn về người kế vị. Tất cả đều xoay quanh Helix. Nhưng mà phải có thế lực nào đấy chống lưng thì bọn nó mới dám to gan đến thế. Chỉ là... không biết địch lần này là bầu trời hay mặt đất đây.”

Hoặc cũng có thể là đồng loại của chúng ta...

Don suýt buột miệng bật ra suy đoán ấy. Tình hình hiện tại đã quá căng thẳng để cậu đưa ra thêm bất cứ giả thuyết nào, mặc dù đó chẳng phải điều gì hoang đường. Cứ nhìn Đọa Ngục lúc này mà xem. Hết tham nhũng, di dân, rồi lại đến ma túy và phản tặc. Việc Helix chẳng tốn bao công sức mà vẫn reo rắc hoài nghi vào lòng người dân không phải do chúng quá cao siêu, mà là trong lòng Đọa Ngục vốn đã có rạn nứt.

Nếu lần này chính quyền không ra tay triệt để, chuyện Đọa Ngục tan đàn xẻ nghé chỉ còn là vấn đề thời gian.

“Xem ra chuyến công tác sắp tới phải tính bằng năm rồi.”

Thiếu tá nói nửa thật nửa đùa. Nhưng Don cũng đã lường trước kết cục này kể từ lúc anh từ chức khỏi Tổ chuyên án và không nói một lời từ biệt nào rồi. Cậu có thể không hiểu hết con người anh, nhưng có một điều cậu biết rất rõ. Rằng anh đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.

“Tôi đã viết sẵn giấy chuyển tuyến cho cậu về lại Cục rồi. Đang đợt thanh lọc nên sắp tới Tổ Chuyên án có nhiều việc phải làm lắm đấy...” Anh lấp lửng, đoạn bộc bạch những lời như đã chờ đợi quá lâu để nói ra: “Xin lỗi vì đã để cậu vướng vào vụ này nhé. Tôi biết tính thằng kia điên rồi, nhưng không nghĩ nó lại to gan đến mức đấy.”

Don bất ngờ một thoáng khi nghe được lời xin lỗi từ anh. Sau chừng ấy năm cùng nhau lật qua biết bao trang án, mối quan hệ giữa họ đã không còn có thể diễn tả được bằng lời. Vậy nên Don mới không do dự gật đầu khi được anh nhờ vả đến thế. Kể cả khi đã kinh qua tất cả những cuồng điên, nếm qua bao nhiêu là hối hận, cậu vẫn chưa bao giờ cho rằng anh là người có lỗi.

Song, Don không vì thế mà bỏ lỡ cơ hội này. Có mấy ai được Thiếu tá mắc nợ như cậu đâu chứ?

“Thế... Khi nào về anh phải đãi bọn em một bữa đấy nhé.” Cậu phá lệ đưa một ra thỉnh cầu hiếm hoi. “Anh em trong tổ không thấy bóng anh cái mặt ai cũng buồn thiu.”

“Ừ, sao không. Thế cậu vẫn khoái hải sản tươi chứ? Tôi biết một quán này trên Nhân Giới pha nước chấm đỉnh lắm đấy. Nào về, tôi mời mọi người qua nhà cậu ăn nhé?”

“Vâng, được chứ ạ! Em thấy dân ở trên đó họ chấm với cái gì màu xanh xanh... Vị hăng hăng ấy anh.”

“Mù tạt hả? Quán đó cũng có đấy. Các cậu thích gì cũng có hết.”

Anh gật gù. Đôi lông mày như dính liền với nhau trên trán anh suốt ba tuần kể từ cuộc bạo loạn cuối cùng cũng có một khắc giãn ra, đủ để khiến Don nhẹ lòng. Dáng vẻ gồng gượng pha lẫn chút vấn vương của anh lúc này thật lạ lẫm mà cũng thật quen thuộc. Quen thuộc là vì cậu đã từng thấy trong những lần anh tình cờ bắt gặp đồng đội cũ. Và lạ lẫm có lẽ là vì cậu cũng đã trở thành “đồng đội cũ” của anh mất rồi.

Dẫu vậy, cậu vẫn tin vào lời hứa hẹn chẳng lấy gì làm đảm bảo ấy. Chí ít thì cậu không muốn đặt lên vai người đàn ông này thêm bất cứ gánh nặng nào nữa, ngoại trừ lời hứa vào một tương lai anh sẽ trở về.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!