Dị Thoại
Choeng Mèo Ú Nu
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Chi Thoại

Cá - Vy(5)

4 Bình luận - Độ dài: 5,168 từ - Cập nhật:

Trước tiên thì xin thứ lỗi vì tình tiết có hơi không được tuyến tính cho lắm, cơ mà sau khoảng 1 tiếng rưỡi thì chúng tôi hiện đang ở nhà của Thảo Vy. 

Chỉ có điều… tôi chả biết gọi đây là “nhà” thì có phải phép không nữa...

Chứ thể loại nhà nào mà chỉ rộng có tầm mười mét vuông. Đèn đóm cho đàng hoàng thì chả có, thay vào đó là một mớ đèn led được đan vào nhau một cách rối mù trên trần. Phía trong góc trái là cái bàn gỗ thấp lè tè chất đầy đống vật dụng như sách vở, hộp bút, khăn giấy… và ngứa mắt hơn cả là ly mì ăn dở đã chuyển sang cái màu quá là muốn quăng. Trên tường treo đúng một bức tranh, à không, một tờ lịch cũ mèm - thứ còn được giữ lấy chắc vì tiếc lấy mẫu hình con mèo đang vẫy tay.

Tóm lại, đây chẳng phải là bối cảnh thường thấy cho những câu chuyện lãng mạn. Nhưng nếu bạn cần một nơi để ngẫm lại xem cuộc đời này đáng bao xu, để rồi sau đó lại phải hoài nghi vì sao Volthra lại nằm ngủ lăn quay mà chảy dãi tùm lum ở đằng kia thì phòng trọ của Thảo Vy quả là ứng viên sáng giá.

Mà phải rồi.

Trọ.

Nó nên là từ chính xác nhất để miêu tả chốn này. Bởi trước khi cả hai bước vào thì Thảo Vy đã bảo với tôi rằng cô ấy sống “tạm” ở đây. Và hẳn là câu chuyện đằng sau của nó phải còn hơn thế nữa. 

Nhưng có vẻ như đó không phải là vấn đề duy nhất mà tôi cần phải tỏ ra quan tâm vào lúc này.

“Thì… chỉ là cho chắc thôi. Bộ nhiêu đây là toàn bộ thức ăn ở nhà cậu đó hả?”

Dù câu nói trên chẳng phải lời biểu tình thay cho cái bụng đói meo của chúng tôi khi đã quá giờ cơm tối, cơ mà với kinh nghiệm 17 năm được sinh sống dưới đất nước nơi ai cũng xem đồ tươi như thực phẩm chuẩn mực nhất thì…

Thứ khung cảnh trước mặt tôi hiện tại là một loại khủng hoảng hiện sinh thứ thiệt!

Cá ngừ đóng hộp, heo hai lát đóng hộp, cà rốt đóng hộp, bắp đóng hộp, pa tê đóng hộp, đậu hà lan đóng hộp, cà ri gà đóng hộp, đậu hũ non đóng hộp, cháo thịt đóng hộp, măng đóng hộp, nấm rơm đóng hộp, cocktail trái cây đóng hộp, vải ngâm đóng hộp, cá mòi sốt cà đóng hộp, trứng cút ngâm tương đóng hộp, cà chua nghiền đóng hộp, đậu hầm sốt cà đóng hộp, canh rong biển đóng hộp, bò hầm đóng hộp, mực xé cay đóng hộp, gà xé sợi đóng hộp, nem chua rán đóng hộp, củ sen hầm đóng hộp, nấm kim châm đóng hộp, bí đỏ nghiền đóng hộp, khoai tây nghiền đóng hộp, súp lơ xanh đóng hộp, rau muống chua đóng hộp…

Chắc vậy là đủ rồi, có lẽ tôi nên dừng ngay cái việc liệt kê cái đống “lon thiếc” đang hiện diện ở mọi ngóc ngách trong chiếc tủ lạnh trước mắt này đi, chứ còn đếm nữa thì chắc tới sáng mai có khi còn chưa xong mất.

Cảm nghĩ của tôi về chuyện này rất đơn giản.

Võng mạc tôi bị đóng hộp luôn rồi.

“Sao thế? Bộ thiếu thứ gì hả?” 

Thảo Vy đặt một tay trên thành cửa tủ lạnh, tay còn lại thì chống nạnh, sau đó nhìn xuống phía tôi đang ngồi chồm hổm ở dưới đất.

Ngó cái điệu bộ của cô nàng lúc này… vậy mà còn tỏ ra đắc ý được luôn mới ghê chứ.

“Thiếu gì thì chắc là không.” Tôi thở dài một hơi, cố tìm từ mà nói. “Mà cậu tậu được cái mớ này kiểu gì hay vậy.”

“Có ý kiến gì thì đi mà phàn nàn về đống chính sách mua hàng khuyến mãi của đám tư bản ngoài kia ấy.”

Tư bản?

Cái cuốn tiểu thuyết ba xu này từ khi nào trở nên vĩ mô dữ vậy cà.

“Kiểu như buôn sỉ bán lẻ rồi tặng kèm các thứ ấy hả?”

“Thì thế đó, tôi chẳng có thời gian cho mấy chuyện mua sắm cho lắm, nên mấy lúc nửa đêm ở cửa hàng tiện lợi chỉ có cái mớ này thôi, chẳng thể đòi hỏi thêm được.”

Rồi ai lại đi mua đồ ăn vào lúc nửa đêm? 

Đã vậy lại còn ở cửa hàng tiện lợi nữa chứ!

Tôi rất không đồng tình đến mức tính gân cổ lên mà cãi, hên cho cô nàng này là biết trưng ra cái bộ mặt lườm nguýt đằng kia để tôi lại vào chế độ người hèn.

Thật là, đâu phải ai lúc nào cũng muốn nhớ đến cái chuyện cô ấy kỳ thị ánh sáng và mấy thời điểm đông người ra sao đâu.

“Dù có thế thì cũng đâu cần phải mua lắm thứ như vậy.” Tôi lại lần nữa thở dài một hơi. “Bộ cậu tính trữ đồ cho tới năm sau luôn chắc?”

Ngó cái tủ lạnh lúc này trông khác gì cái nhà kho không.

“Sau hai năm nữa thì kinh tế đi xuống, giá xăng và đủ loại thuế tăng vọt, lạm phát tới mức giá của vật phẩm nào cũng như lên trời. Tới lúc đó thì đồ ăn cũng chỉ là cái loại hàng hóa được trưng bày trong lồng kính mà thôi, chả ai mua nổi nữa.” 

Bà con ra mà xem nè! 

Ra mà xem cái con người vốn chẳng thèm bận tâm đến thế giới xung quanh ra sao, giờ lại đang bàn về chuyện chính trị quốc gia như thật đây nè!

“Nói ra được cái tràng đó mà chẳng thèm chớp mắt lấy một cái cũng phục cậu thật. Khoác lên tấm áo choàng với cầm quả cầu trên tay chắc cũng chả khác gì đám tự xưng là tiên tri ngoài kia là bao đâu.”

“Muốn tôi đoán cho vài đường luôn không?”

“Hử?”

“Chẳng cô nào thèm ngó cho đến năm 40 tuổi.”

Lại nói nhăng nói cuội cái gì đây…

“Mà bộ… sau 40 thì có ha?”

Tôi cho rằng bản thân cần nên tò mò về cái thứ quỷ này.

“À, thật ra thì tôi chẳng dám chắc là cậu sống tới được cái độ tứ tuần cho lắm.”

Trù ẻo vừa thôi! 

Và điều quan trọng hơn cả là trọng tâm câu chuyện từ nãy đến giờ bị cái cô nàng này kéo sang tận đâu luôn rồi!

Dẫu có như thế. 

Tôi cũng không nghĩ rằng bản thân nên có ý kiến trái chiều gì về chuyện này. Bởi lẽ từ khi bước vào căn phòng này tới giờ, trong đầu tôi vẫn luôn có một thắc mắc cứ đeo bám mãi mà chẳng dám nói ra…

Đính chính lại tí thôi.

Đó chẳng phải là cái chuyện tôi bỡ ngỡ ra sao khi lần đầu đến nhà một sinh vật lạ nào đó mang lấy nhiễm sắc thể XX. 

Cũng chẳng phải là do bực mình vì cái chứng OCD nổi lên với ly mì đằng kia. Hay là quá buồn phiền với cái tủ lạnh chất đầy đồ đóng lon này.

Chỉ là tới nước này, có vẻ như tôi chẳng thể tự lừa mình dối người thêm được nữa được rồi.

“Cậu sống ở đây… một mình hả?”

“Chứ chẳng lẽ hai mình?”

Thêm một bằng chứng nữa cho thấy cô nàng này chẳng hiểu được hai từ “lẽ thường” là như nào.

“Ý tôi không phải thế! Người thân của cậu đâu rồi?”

“Vậy ý cậu là ba mẹ, anh chị em gì gì đó hả?”

“Chứ còn cái gì khác nữa hả?”

“Tôi làm gì có mấy thứ đó.” 

“Hở?”

Cái loại trò đùa mới nổi nào nữa đây?

"Hay nói đúng hơn là tôi không biết.”

Càng ngày tôi càng chả hiểu cô nàng này đang muốn truyền đạt cái gì.

“Thật là… chúng ta nói cùng thứ tiếng với nhau có được không?”

“Thì tôi được nhận nuôi mà.” Thảo Vy nói ra câu đó với khuôn mặt tỉnh bơ. “Tới tận năm lên 10 thì tôi vẫn là trẻ mồ côi.”

“...”

Hoảng hốt hẳn là hai từ mà tôi nên thét lên vào lúc này.

“R-ra… ra là vậy ha.” Tôi có hơi chột dạ mà ấp úng.

Dù cho có kỳ cục cỡ nào thì hẳn là ai cũng phải có lý do cho việc nói rằng chẳng biết được “đấng sinh thành” của mình là ai. Tuy nhiên, nhiêu đó thì vẫn chưa đủ để giải đáp cho mọi chuyện, rõ ràng là cô nàng này vẫn còn giấu rất nhiều điều… 

Thôi vậy, đã lỡ đóng vai phản diện rồi thì làm cho tới luôn đi.

“Cậu vừa nói là được nhận nuôi… ờm thì… cô chú đâu rồi ha? Để tôi chào hỏi cái.”

“Còn giả vờ tử tế kiểu thế làm gì!” 

Cả cánh cửa tủ lạnh sượt qua tầm mắt tôi chỉ trong gang tấc.

Rồi sau đó đóng sầm lại!

Thứ chẳng hề có một lời cảnh báo trước.

Lúc tôi quay sang để tìm lấy lời giải thích thì bắt gặp ngay khuôn mặt lạnh tanh của người thiếu nữ.

“Tốn điện.”

Tiết kiệm là quốc sách!

“Xin lỗi…”

“Đừng có nói ra mấy lời thừa đó chứ.” Lần này thì đến lượt Thảo Vy thở dài. “Bởi việc cậu còn hít thở khí trời như này vốn đã là chuyện có lỗi với người khác rồi mà.”

“...”

Và thế là khả năng đâm chọt thâm hậu của cô nàng này lại lên một tầm cao mới, thứ hẳn là phải tỉ lệ thuận với cái pha chơi ngu vừa rồi của tôi. 

Như bao người đàn ông nhận ra sai lầm của bản thân, tôi vô cùng biết điều mà làm ra hành động mang tính hối lỗi nhất - ngậm họng và cúi đầu.

Hay nói một cách khác là chịu trận.

Thảo Vy có những điều bản thân không muốn nói. Tôi thì có những điều bản thân muốn biết. 

Nản cái là hai vế trên vốn chẳng bao giờ ăn nhập vào nhau trong mấy tình huống kiểu này.

“Tính tò mò của cậu như lũ chuột và gián vậy, cứ thích bò lổn nhổn ở mấy cái xó mà chẳng ai muốn rờ tới bao giờ, đúng cái loại đáng bị khinh bỉ nhất trên cái cuộc đời này.”

Tôi lần nữa liếc qua cái đống bừa bộn trong phòng của cô nàng, thứ hẳn chẳng phải là nơi định cư cho mấy loài mà ai đó vừa nói ra đâu ha!

“Ngó lung tung lần nữa là tôi móc mắt ra luôn giờ!”

Dữ dằn thấy ghêêêêêêêêêêêêêêêêêêê!

“Được rồi, đây không phải là tôi muốn tọc mạch gì. Chỉ là ai bước vào cái chuồ… à cái phòng này cũng đều phải có thắc mắc tương tự mà thôi.” Tôi cứ thế thanh minh cho bản thân.

“Thế bộ không biết lời nào nên nói, lời nào thì không à?”

Vậy rồi ai vài tiếng trước vừa phát biểu là thấy mắc ói với mấy cái loại người có suy nghĩ gì trong lòng cũng giấu nhẹm cả đi?

Lời lẽ với hành động của cô nàng cứ tự tát vào mặt lẫn nhau chan chát kiểu này thì ai mà phục cho được.

“Mà tò mò vốn cũng đâu phải là tính cách tệ hại gì.” Tôi cứ thế phản bác.

“Cái câu ‘sự tò mò giết chết một con voi’ còn tồn tại là có lý do cả đấy.”

Thảo Vy vừa dùng từ sai.

Phải là sự tò mò hại chết một con mèo mới đúng.

“Tới cả thành ngữ mà còn nói lung tung kiểu này, hẳn là cô giáo ngữ văn cũng phải ngao ngán về cậu lắm.”

“Đừng có bắt bẻ câu từ của tôi như thế chứ, tôi cũng biết xấu hổ đấy.”

Giá mà cô thật sự biết được cái khái niệm đó là như nào!

“Được thôi.”

“Hả?”

“Nếu cậu đã thành tâm muốn biết, thì tôi cũng sẵn lòng trả lời.”

Sao cái câu này nghe quen quen vậy cà. Hy vọng là không có ai bị đánh bản quyền sau vụ này.

“Tự nhiên… xuống nước vậy?”

“Thì làm gì có ai thấy thoải mái với việc chuột gián cứ bò loạn quanh nhà bao giờ.”

Tự dưng tôi có cảm giác rằng bản thân sẽ còn được gắn với hai loài kém tắm này dài dài đây.

“Cậu muốn biết lý do vì sao tôi lại sống ở đây một mình đúng không?”

Tôi không nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào cô ấy.

Cũng đồng nghĩa với việc ngầm đồng ý cho câu hỏi vừa rồi.

“Cha mẹ nuôi của tôi muốn từ tôi, thế nên giờ tôi đang ở đây.”

Tình huống ngày càng trở nên lạ lùng rồi đây.

Chẳng phải là vì Thảo Vy lại vừa tiết lộ một bí mật gây sốc nào đó, mà cái cách cô ấy trình bày nó ra kia kìa, bình tĩnh thấy sợ, như thể đang vừa nói ra một sự thật hiển nhiên vậy.

“Tôi vẫn… chưa thật sự hiểu.”

“Thì cứ xem như là họ quẳng tôi ra khỏi nhà cũng được, xong sau đó thì tôi bắt đầu sống ở đây từ đầu học kỳ này.”

“Cậu nào có phải là con chó con mèo gì đâu… mà tự ví bản thân bị quẳng ra khỏi nhà như thế.”

“Phải ha, vì tôi chẳng phải là con chó con mèo được lượm ngoài đường, mà là một con nhóc được nhận nuôi có lấy giấy phép đàng hoàng nên bây giờ họ đang phải làm việc với người đại diện của tôi kia kìa.”

Có một sự thật rằng tôi chẳng biết tí gì về mấy thủ tục phức tạp hay quy định của việc từ bỏ con nuôi cho lắm, và hẳn là cũng chẳng có nhu cầu muốn biết, cơ mà dựa theo cách mà cô ấy vừa nói thì…

“Bộ họ… “ Tôi có hơi ngập ngừng. “Không muốn còn dính líu… ý tôi là thật sự muốn cắt đứt quan hệ với cậu trên danh nghĩa lẫn giấy tờ luôn ấy hả?”

“Và chắc chắn là điều đó sẽ thành hiện thực trong tương lai không xa, giờ thì tôi vẫn nhận lấy trợ cấp của họ hằng tháng để sống tại đây.” Thảo Vy ngó lại xung quanh căn phòng, như thể đang xác nhận lại lần nữa đây là “nhà” hiện tại của mình.

Tôi chính thức chẳng biết nên nói cái gì tiếp vào lúc này luôn. Bởi cô ấy chấp nhận mọi thứ quá mức bình thản. Cứ như thề là chẳng hề đặt tí hy vọng gì vào mọi chuyện đang xảy ra cả.

Một bí mật được tiết lộ lại làm cho ta tò mò hơn. Cứ như thể bạn vừa mở hộp quà xong rồi lại nhận ra bên trong nó chứa một hộp quà khác cả. Trường hợp này cũng thế…

Hỏi cặn kẽ thì không phải phép.

Không nói gì thêm thì cũng kỳ.

Rất may là nơ ron thần kinh của tôi đã hoạt động đủ công suất để tìm ra cách giúp bản thân thoát khỏi cái tình cảnh oái ăm này.

“Nhân tiện thì… nhà cậu có chảo chống dính không đấy?”

“Có hai cái, chỉ là tôi chẳng biết nó có chống dính hay không.”

Đồ bếp của nhà mình mà còn tự đặt câu hỏi kiểu này, hình như tôi có hơi đánh giá cao về cái con người ngửi lấy đồ hộp để sống qua ngày này rồi thì phải.

“Cậu lại vừa mới mỉa tôi trong đầu phải không?”

“Làm gì có.” Tôi vội gãi đầu mà làm bộ.

Riết rồi tôi nghi ngờ cái cô nàng này có khả năng đọc suy nghĩ ghê.

“Biết được tí tài lẻ là nấu ăn mà lên mặt thấy ghê.”

Tài lẻ nào mẹ trẻ, kỹ năng sống cơ bản cả đấy!

“Còn cái con người nào đó không biết lấy cái ‘tài lẻ’ này mà vẫn vênh mặt mọi lúc mọi nơi mới là thấy gớm kia kìa.”

“Ai mà biết được thần linh lại chẳng biết khui đồ hộp chứ!”

Sự thật đầy bất ngờ!

Thế kỷ 21 rồi mà vẫn có người nghĩ rằng đồ hộp là một lựa chọn hay để dâng lên cho thần linh.

Báng bổ thì cũng vừa vừa phải phải thôi!

Nhân tiện thì đó chính xác là những gì mà chúng tôi đang làm hiện tại.

Chuẩn bị một bữa cúng cho thần.

Volthra đã đồng ý giúp đỡ, và đây là một loại điều kiện kèm theo. Cũng hợp lý thôi, “cho và nhận”, trước khi bạn muốn mè nheo cái gì đó với một vị thần thì phải biết tỏ ra thành kinh kiểu này đã.

Bây giờ đang khoảng 10 giờ tối. Chắc chắn là chẳng còn rạp chợ nào đủ khùng mà còn buôn bán thứ gì. Cửa hàng tiện lợi thì… thôi bỏ đi, tôi không nghĩ rằng cái tủ lạnh này còn muốn chứa thêm bất kỳ cái đồ hộp nào nữa đâu.

“Dù tôi có nói rằng sẽ nấu hộ cậu… nhưng mà mấy món đơn giản thôi nhé. Đậu hũ sốt cà với cá ngừ kho tiêu.” Tôi giơ lấy hộp đậu phụ trên tay mà tiếp tục nói. “Tôi chỉ nghĩ tới được mấy món đó thôi.”

“Có vẻ không hợp cho lắm.”

“Một chay một mặn là vừa đủ tiêu chuẩn rồi, tôi sẽ cố làm cho chúng trang trọng nhất có thể… về phần đậu hủ chắc là chú ý cho bớt nát một chút, còn…”

“Đủ rồi.” Thảo Vy chen ngang ”Cứ làm thế đi, cảm ơn cậu.”

Ngạc nhiên thật. Lần đầu tiên tôi nghe được lời lẽ này đến từ cô nàng, người tưởng chừng là chẳng biết ơn đến một ai.

“Chỉ là…” Thảo Vy ngước mặt lên mà nhìn về phía tôi. “Tôi phải nợ cậu điều gì?”

“Sao?”

“Đừng có mà làm bộ, cậu nghĩ rằng bản thân trông giống mấy người rỗi hơi đi làm thiện nguyện trên truyền hình lắm hả?”

Ra là thế.

Lại là vấn đề về lòng tin nữa đây.

“Tôi sẽ không lấy gì của cậu cả, tôi chỉ muốn giúp, thế thôi.”

“Ngà bài giùm tôi cái. Ra giá đi.” Cô ấy nói để xác nhận lại lần nữa.

Còn tôi thì lắc đầu ngao ngán về cách mà giới trẻ nghĩ về khái niệm tình người hiện nay.

“Chẳng lẽ cậu… tính lấy lãi đó à?”

“Bộ tôi trông giống mấy đứa cho vay lắm hả?”

“Tướng tá thì bặm trợn, trông cũng hao hao ha-...”

“Câu hỏi trên vốn không thật sự dùng để hỏi, và làm ơn đừng giả bộ trả lời như thật kiểu đó!” 

Mới có mấy tiếng thôi mà tôi đã bị cô nàng này gán ghép cho đủ loại thành phần bất hảo trên đời luôn rồi.

Cảm thấy việc nói chuyện với con người này là một hành vi rất không tôn trọng màng nhĩ của bản thân. Tôi bắt đầu mò lấy trong chiếc tủ gỗ và lấy ra hai cái chảo để bắt đầu chuẩn bị cho việc nấu nướng.

“À mà con em gái của cậu, chính xác thì nó nhiêu tuổi vậy?”

“14, cũng cuối cấp rồi… mà tự dưng hỏi cái này chi thế?”

“Có gì đâu. Chỉ là tôi thắc mắc với nạn nhân tầm tuổi đó thì cậu cần phải bốc bao nhiêu cuốn lịch thôi.”

Tôi làm rơi ngay hai cái chảo vừa cầm trên tay xuống đất.

“Phát ngôn kiểu này có qua kiểm duyệt chưa đấy?”

“Thì ai mà biết được vì không kiếm nổi cô bạn gái nào mà cậu có nghĩ quẩn hay không?”

“Rồi thế quái nào mà tôi lại phải có ý nghĩ đó với em gái của mình?”

“Cậu không biết hả? Mấy gia đình quý tộc thời xưa cũng hay xảy ra mấy chuyện như này lắm, anh em trong nhà cưới nhau cái một à.”

“Còn chẳng phải là vì mấy cái tư tưởng ‘duy trì huyết thống thuần khiết’?”

“Có mấy trường hợp là yêu nhau thật lòng mà.”

“Nói cũng phải ha.” Tôi gật đầu theo phản xạ một cái. “Mà khoan đã, tôi không có ý gì với em gái đâu nhé!”

Ghê thật! Suýt chút nữa là bị cô nàng này dắt như dắt bò rồi.

“Vậy ra ngay cả em gái cũng không muốn à.” Thảo Vy đưa tay lên miệng, giả bộ ngạc nhiên thấy rõ luôn. 

“Còn cái của nợ gì thì nói ra hết một lượt luôn đi!”

“Thì biết đâu cậu lại không có hứng thú với phụ nữ.” Cô nàng chắp hai tay lại trước ngực, nói với cái giọng điệu trông khẩn trương lắm. “Xin lỗi nhé, có khi từ nãy đến giờ tôi đã lỡ xúc phạm đến xu hướng tính dục của cậu không?”

“Như thế thì chẳng thà để tôi làm thằng có suy nghĩ bệnh hoạn về em gái còn hơn! Mà không! Hai cái trên cái nào thì tôi cũng không phải cả!

Hẳn là giọng rống của tôi lúc bấy giờ cũng chẳng khác một con bò là bao.

“Đùa tí thôi! Nhạy cảm như thế làm gì.” 

Thảo Vy nhếch lên khóe môi như đang cố nhịn cười, sau đó đi về phía một góc tủ mà lấy ra một cái khăn to màu xám.

“Ai lại đi đùa giỡn kiểu này…”

“Thì tôi chỉ muốn chắc là cậu có hứng thú với phụ nữ hay không thôi.”

“Rồi bộ cái điều đó khó nhận ra lắm hả?” 

Tôi cúi người xuống để lượm lấy chiếc chảo, cũng vừa lúc nhận ra đôi chân của Thảo Vy bước qua, sau đó tiếp tục hướng về phía cánh cửa nhà vệ sinh đằng kia. 

“Này! Còn đang nói chuyện mà đi đâu thế?”

Thứ đáp lại tôi lúc này chỉ là cái lắc đầu đầy bí ẩn của người thiếu nữ.

***

Tôi nghĩ tiếng nước chảy róc rách là một loại âm thanh rất trữ tình, bởi nó luôn xuất hiện trong những bài thơ kèm các bài phân tích văn học nhan nhản nào đó trên mạng.

Nhưng khi tiếng kêu đó xuất hiện trong căn phòng nhỏ hẹp ở cái chốn tỉnh lẻ này thì là một loại vấn đề khó nói.

Vấn đề có thể sẽ là vấn đề, hoặc nó không phải là vấn đề, hoặc tôi đang giả vờ nó đang là vấn đề để nó khó có thể thật sự được nhận định là vấn đề….

Thôi được rồi, tôi phải thừa nhận rằng cứ lải nhải cái mở trên cũng chẳng giúp cho bản thân phân tâm ra khỏi một sự thật duy nhất rằng…

Cái cô nàng kia lại đột nhiên giở chứng mà đi tắm vào 15 phút trước.

Bạn chẳng nghe nhầm đâu!

Sắp nửa đêm tới nơi, và vẫn còn một thằng đực rựa nào đó ở đây. Thế mà Thảo Vy lại ngó lơ mọi điều trên bằng một câu trả lời rất đơn giản.

“Lết cái thân ra ngoài đường từ sáng tới giờ muốn hôi rình rồi. Tôi muốn đi tắm.”

Câu nói trên hẳn là rất logic với một người vừa giúp cho bạn cùng lớp của mình “bơi dưới hồ” vào vài tiếng trước.

Logic đến độ mà tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc ngồi dựa lưng vào chiếc tường liền với nhà tắm của căn phòng.

Và đừng hiểu lầm, tôi không biến thái tới mức làm thế để dễ tưởng tượng hơn mấy điều mà một thằng con trai khỏe mạnh sẽ nghĩ đến khi vướng vào tình cảnh như này.

Làm như tôi chưa từng thấy đứa con gái nào khỏa thân bao giờ ấy!

Ờ thì nếu như kiểu dòm qua màn hình LCD vẫn được tính.

Thật ra thì lý do cho hành động này đơn giản hơn rất nhiều, bởi Volthra đang  gãi bụng mà nằm ngủ dưới chiếc nệm gấp bên cạnh tôi.

Chính thứ sinh vật này đã từng tự xưng là đấng của một vùng biển. Giờ lại phải làm bé ngoan ngủ trước giờ khuya. Chả biết là tôi nên tỏ ra thương hại hay buồn cười về điều này nữa.

Và tôi cũng không phải là kẻ mặt dày gì mà không biết ngại, thế nên chắc cũng đến lúc cho việc hồi tưởng rồi.

Một khung cảnh hợp lý.

Tiếng nước chảy tượng trưng cho sóng biển.

Tôi thì vẫn là tôi, nhưng ngồi trên mỏm đá cao.

Còn Volthra thì có hơi khác chút, chẳng phải đang nằm ngủ… mà lại ngả lưng vào lòng tôi.

Tua lại tầm 1 tiếng trước.

“Nhân loại các ngươi toàn thích giao phối với đồng loại trẻ măng như vậy phỏng?” Volthra ngửa đầu lên mà ‘mặt đối mặt’ với tôi.

“Nếu được thì chúng ta có thể bỏ qua mấy cái trò đùa ba xu này mà vào đề luôn được không?”

Tôi cũng thấy hơi phiền khi cứ phải tỏ ra bực mình trước mấy cái mánh hài chẳng có tí sáng tạo này rồi.

“Thế nhà ngươi thay đổi khẩu vị rồi à?” Đôi tay nhỏ nhắn của vị thần lúc này cứ thế vòng qua phần cổ của tôi. 

Rồi sau đó đột ngột kéo xuống!

Khuôn mặt của cả hai gần nhau chỉ trong gang tấc.

Đủ để tôi thấy được chút “cá” tính còn sót lại trong cô nàng từng mang lấy thân phận nhân ngư này.

Lạnh lẽo.

Chết chóc.

Ăn

Hoặc bị ăn.

“Thì cái gì mà chẳng phải thay đổi.” Tôi thở phắt ra một hơi lạnh buốt như chính tâm trạng của bản thân lúc này.

“Nhưng chuyện của chúng ta thì vẫn thế.” 

Một cảm giác đau nhói cứ thế truyền sang hai bên phần cổ của tôi.

Tôi biết nó mang ý nghĩa gì.

Dù chưa bị đôi móng nhỏ nhắn kia đâm tới động mạch, nhưng hai bên cổ vẫn đang nhỏ lấy từng giọt máu của tôi.

Máu của tôi.

Thứ chất lòng màu đỏ cứ thể từ từ nhỏ xuống khuôn mặt trắng bệch đầy dửng dưng của Volthra.

Một khung cảnh dụ hoặc vô cùng. 

Gió biển.

Máu.

Và những nỗi lòng của một vị thần nay đã được bộc lộ.

Dẫu có thế, đây chẳng phải là một hình ảnh mới lạ gì. Bởi ngay tại bãi biển này, đã từng có một chàng trai quyết định nuốt lấy từng thớ thịt của một nàng người cá. Kể từ đó, cậu chẳng còn có thể tự gọi bản thân là con người bình thường nữa.

Thân hình nhỏ nhắn của vị thần trước mặt là minh chứng cho chút “nhân tính” còn sót lại của chính cậu. 

Đồng thời cũng đại diện cho một câu chuyện vẫn chưa có hồi kết trọn vẹn.

“Ngươi biết ta mong muốn điều gì.”

“Cô cũng biết tôi sẽ không đồng tình với mong muốn này.”

“Nhưng ngươi đã chấp nhận giao kèo.”

“Chẳng phải cô cũng từng nói rằng cho và nhận vốn dĩ là trò đùa nực cười nhất mà vũ trụ này từng tạo ra còn gì.”

“Thế à? Vậy mà ta cứ tưởng vì con nhóc đó mà ngươi sẽ nguyện làm mọi thứ chứ?”

“Đừng cố biến cuốn tiểu thuyết này thành thể loại tình yêu ngu dốt kiểu thế.” Tôi cố nặn ra một nụ cười trên mặt.

Volthra híp mắt mà mỉm cười đáp lại, thứ khiến cho tôi chẳng còn đùa cợt nổi nữa.

Bởi sự đau rát từ phần cổ đang có dấu hiệu tăng dần lên. Cũng phán ánh một điều rằng thần linh đã hết kiên nhẫn.

Có lý do cho việc Volthra bảo rằng tôi quá thảnh thơi khi dám giáp mặt với cô ấy vào thời điểm này.

Tôi không còn bất tử nữa.

Có nghĩa là nếu mất quá nhiều máu, tôi sẽ chết.

Nếu đầu lìa khỏi cổ, tôi sẽ chết.

Nếu làm phật ý vị thần này, tôi sẽ chết.

Đường sống duy nhất mà Volthra cho tôi vốn đã được bày ra ngay từ lúc đầu.

Một dĩa ăn vẫn còn đồ thừa.

Một thực khách kén chọn có lại cơ hội của mình.

Một câu chuyện mong muốn có được cái kết trọn vẹn hơn.

Nhưng chỉ có điều là như bao nhân vật chính khác, tôi không nghĩ rằng bản thân sẽ là loại người chịu chấp nhận số phận một cách ép buộc như vậy. Thế nên dù không chắc là bản thân sẽ ra sao sau khi nói ra những lời này, tôi vẫn cố gắng nuốt nước bọt một cái mà mấp máy khóe môi.

“Tôi vẫn sẽ mãi là tín đồ của người… và người sẽ mãi là thần minh của tôi.”

Khuôn mặt hờ hững đã được gọt dũa theo năm tháng của Volthra có chút khẽ động.

Có nghĩa là những lời trên đã đủ để chạm tới cô nàng này.

“Sau bao nhiêu chuyện mà ngươi vẫn nói ra được những lời tởm lợm như thế, ta phần nào hiểu được lý do vì sao ngươi lại gạt được con nhóc kia tới đây rồi.”

Dẫu cho lời lẽ vẫn còn cay nghiệt, đôi tay của vị thần đã không còn đặt trên cổ tôi nữa, mà từ từ rũ xuống, cứ thế mặc cho những cơn sóng dưới chân đánh tới.

“Ngươi nợ ta lần này.”

Tôi nén lại cơn đau mà gật đầu một cái.

“Và chúng ta cứ thế mà nguyền rủa nhau cho đến ngày tàn của thế giới này đi.”

Lời vừa hết thì Volthra nhắm mắt lại, bắt đầu thiếp đi trong lòng tôi.

Một vở kịch vẫn đang chờ tới thời khắc hạ màn.

Máu trên tay của Volthra có thể được nước biển đánh trôi, vết thương trên cổ của tôi có thể hồi phục lại, nhưng câu chuyện xưa khi đó cứ để những cơn sóng tại đây lưu lại đi.

Ôm gọn lấy thân hình bé nhỏ trước người, tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong lòng.

Giá mà ông trời đánh xuống một cú vào lúc này cho cả hai chết gọn vào, đỡ phải phiền.

Bình luận (4)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

4 Bình luận

AUTHOR
TRANS
Chờ mòn mắt mới có chương mới è 🐍
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
👽 tác sẽ cố gắng ra chương nhanh hơn, cảm ơn bác tép vì đã ủng hộ
Xem thêm
AUTHOR
Ỏ, chương mới kìa. Có mấy từ Choeng thêm chú thích vào nha, như OCD nè!
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
💀 dạ để em fix từ từ
Xem thêm