Năm cuối cấp ba, cái chặng mà ai cũng mong sẽ kịp để lại dấu ấn đáng nhớ nào đó dưới mái trường… nơi tôi xin tạm gọi là “kính yêu” đi cho phải phép. Dù là điều gì to tát hay chỉ đơn thuần là các mẩu ký ức mơ hồ, những trang kỷ niệm từa lưa và tà la kiểu thế hẳn đều sẽ được chúng ta gấp gọn rồi quẳng bừa vào góc nào đó trong lòng.
Vậy nên chắc chỉ có chúa mới hiểu lý do vì sao mà Nguyễn Trần Thảo Vy – cô bạn ngồi ngay phía trước tôi trong lớp lại luôn nổi bật theo một cách chả giống ai.
Về khoản học tập, mấy lần phát bài kiểm tra về đều là lúc tôi thấy phát hãi với điểm số gần như tuyệt đối trong mọi môn của cô nàng, nhưng cái đáng nói là Thảo Vy lại chưa từng là hạng nhất, cũng chẳng bao giờ là hạng nhì, sau 3 và trước 10 mới là những vị trí mà người thiếu nữ này yêu thích.
Có lẽ con người kiểu thế thông minh đến độ có thể điều khiển mọi con điểm của mình theo ý muốn, khiến cho chúng đủ cao để phục vụ cho các lợi ích của một học sinh kiểu mẫu. Nhưng cũng chẳng quá nổi bật để bản thân bị cuốn vào mấy cuộc ganh đua thường thấy với đám sinh vật sẵn sàng so kè đến từng con số sau dấu phẩy... Rồi thì, ý tôi là cái bọn cho rằng mục đích duy nhất của việc đến trường là để học tập ấy.
Dẫn cho người dẫn có hơi lan man một tẹo, nhưng thôi cứ tạm chịu đựng đi ha, bởi lẽ thằng này có thừa lý do để lảm nhảm về cái giả thuyết vừa rồi như thế.
Trước tiên, sự thật được ai cũng công nhận đó chính là nhỏ xinh thấy tợn. Nếu phải nói ra cho cầu kỳ hơn nữa thì vẻ ngoài của nhỏ rất chi là khớp với cái được gọi là “chất liệu bạn gái”, một loại hình mẫu mà mấy thằng khố rách áo ôm về mặt tình cảm nam nữ (như tôi) thường hay mơ về… đó là nếu ta tạm thời ngó lơ một sự thật đắng cay rằng tính tình của cô nàng này thì lại…
Thẳng thừng một cách khó ưa.
Tôi chẳng biết rằng cái nết có thể đánh chết cái đẹp như mấy đầu chuyện xưa kể lại hay không, nhưng một điều tôi dám chắc là đã có lần Thảo Vy được một nhóm bạn trong lớp rủ đi karaoke trước kỳ thi quan trọng vài ngày, ai mà ngờ nhỏ chỉ quẳng lại một câu xanh rờn rằng: “Tôi không muốn tụ tập cùng mấy loại vô lo vô nghĩ như các người.". Nói thật nhé, dù cho chả thích tham gia vào các hoạt động xã giao thì cũng đâu nhất thiết phải khiến người khác quê mặt như vậy ngay giữa lớp, chọn cách từ chối mềm mỏng hơn cũng có khiến cô nàng mất thêm miếng thịt nào trên người đâu.
Nhắc tới chuyện này mới nhớ, hình như tôi chưa từng bắt gặp cô ấy đi cùng với ai bao giờ cả.
Chưa từng bao giờ.
Lúc đến trường cũng không.
Lúc ra về cũng thế.
Mà điều đó cũng dễ hiểu thôi, bởi một cuốn sổ cùng với cây bút chì là hai người đầy tớ trung thành nhất với Thảo Vy trên trường học. Cô cứ ngồi lì ở chiếc bàn gỗ của mình để dùng chúng để ghi chú mỗi khi có thời gian rảnh. Chủ đề thì đa dạng, có khi là một công thức toán học, nét vẽ nguệch ngoạc hay bất kỳ cái khỉ gió gì đó càng thiếu i-ốt càng tốt.
Chính nó!
Chính cái thói quen tưởng chừng ngớ ngẩn đó đã khiến cho cô nàng lặng lẽ trượt khỏi mọi mối quan hệ xung quanh. Bởi chẳng ai muốn bắt chuyện với một người mà thứ thanh âm duy nhất đáp lại chỉ là tiếng sột soạt của ngòi chì khi chạy dài trên mặt giấy cả.
Động cơ cho các kiểu hành xử kỳ lạ như trên của cô ấy cũng chẳng quá khó để nhận ra, Thảo Vy muốn tạo khoảng cách với những người xung quanh. Thế nên đã sang học kỳ hai của năm cuối cấp rồi mà cô nàng vẫn chưa hề làm thân được với một người bạn nào.
Phải công nhận là tôi thấy khá ngạc nhiên khi tới tận giờ mà cô ấy vẫn chưa từng bị ai bắt nạt, tuy thế lời ra tiếng vào thì hiển nhiên là vẫn phải xuất hiện nhan nhản. Thế nên mới có giai đoạn mấy đứa trong lớp tôi cứ truyền tai nhau mấy lời đồn mất não rằng nhỏ là ma cà rồng, chứ ai đời lại muốn tránh khỏi mọi loại “ánh sáng” mà bản thân đáng ra phải nhận được như thế.
Ừ thì... xét cho cùng, mấy lời nhảm nhí đó lại trở thành cái cớ thường thấy để mọi người tự hợp lý hoá cho những lần cô ấy vắng mặt liên tục trong các hoạt động ngoại khóa hay sự kiện lớn ở trường. Dù cho có bị buộc phải tham gia, như là tiết thể dục chẳng hạn, thì Thảo Vy chỉ luôn ngồi thu mình vào trong những nơi có bóng râm, lặng lẽ đến mức nhiều lúc chẳng ai còn nhớ cô có mặt.
Sự hiện diện của cô ấy không phải là điều thiết yếu.
Sự xa cách của cô ấy mới là điều thường nhật.
Với cái kiểu "tận hưởng" đời học sinh như vậy, tôi không biết từ giờ cho đến ngày tốt nghiệp sẽ có bao nhiêu người nhớ tới cô nàng như là một người bạn cùng lớp đúng nghĩa đây. Và liệu bài luận kể về thời cấp ba của Thảo Vy trên giảng đường đại học có thể đi đến mặt sau của tờ đầu tiên hay không nữa.
Mà một thằng học sinh từng có tiền sử "ngổ ngáo" như tôi lại đi săm soi đời tư con gái nhà người ta như vậy không phải là một điều gì hay ho cho lắm. Đáng lẽ tôi phải như những bạn học khác, cứ ngó lơ cô nàng và tập trung vào những việc khác cần thiết hơn, như là kỳ thi sắp tới chẳng hạn.
Nhưng một chuyện đã xảy ra vào ngày 28 tháng 1, chỉ vài tuần trước kỳ nghỉ Tết. Đó là buổi trực nhật, và tôi phải quay lại lớp để trả lại hộp phấn cùng khăn lau bảng mà bản thân lỡ mang theo lúc ra về. Tôi đã cứ thế bước đi vô lo trên hành lang với tâm thế rằng mọi việc sẽ chỉ đơn giản như kiểu lặng lẽ đi vào, rồi sau đó thì ra về nhanh chóng, nhưng suy nghĩ đó hóa ra lại là một sai lầm.
Phải nói là vô cùng sai lầm!
Vì ngay khi vừa bước chân đến cửa, một âm thanh quen thuộc - thứ từng là bản nhạc nền cho những buổi học kéo dài đằng đẵng trên lớp đã khiến cho toàn thân tôi nổi hết cả da gà.
Két!
Két!
Két!
Tiếng kéo lê rít tai đến gai người của bàn ghế lúc cà xuống nền gạch.
Thứ buộc tôi phải hướng tầm mắt vào bên trong.
Ánh chiều tà cuối ngày len qua từng khung cửa sổ, nhuộm căn phòng bằng một lớp ánh sáng đỏ nhạt nhòa, khiến bóng những vật dụng chồng chéo đổ dài lên nhau. Trong ánh sáng đó dần hiện ra những chiếc bàn ghế bị xô lệch, cái nghiêng, cái ngả, vài cái thậm chí còn lật úp. Cảnh tượng lộn xộn trông chẳng khác gì vừa có một cơn bão nhỏ quét qua nơi này.
Và ở ngay “tâm bão” đó, tôi thấy được cô ấy.
Nguyễn Trần Thảo Vy.
Người thiếu nữ đứng yên với đôi tay buông thõng, ánh mắt trống rỗng hướng về phía một điều gì đó, không phải người, mà lại là… cái bóng của cô - thứ đang kéo lê một chiếc ghế ngay phía sau.
Một cảnh tượng chẳng hợp lý tẹo nào!
Bởi một người con gái khó mà tạo ra được khung cảnh phá hoại như vậy, và cái bóng thì lại càng không thể hành động khác với chủ thế như đang sống cuộc đời riêng của nó được.
Không đồng bộ, không còn là hình ảnh phụ thuộc.
Cứ như thể…
Nó đã tách rời khỏi cô ấy.
Nó là một sinh vật khác.
Hay nói một cách chính xác hơn là cái bóng của Thảo Vy đã hoạt động độc lập với cô ấy.
2 Bình luận