Giao ước của pháp sư
Đào Anh Đào Chưa có
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Giao ước của pháp sư

Chương 05: Căn phòng thí nghiệm giữa rừng sâu

0 Bình luận - Độ dài: 3,426 từ - Cập nhật:

Trong lúc Ming Ming đang cố gắng vùng ra khỏi Nguyên Anh, Xiang Ling cố liếc về phía cô, giọng trầm xuống:

“Con khốn! Nhận ra nhau rồi chứ?”

Nguyên Anh không buồn trả lời, tay vẫn nắm chặt áo Ming Ming

“Đi vào.” Cô nói bằng giọng điệu ra lệnh.

Nazuna âm thầm than trời than đất. Làm ơn đấy, cho cô một chút bình yên được không. Hai mí mắt đã nhớ nhau lắm rồi.

Nazuna ngồi thừ người trên giường, ánh mắt lờ đờ nhìn Ming Ming khó khăn lôi chiếc ghế trói Xiang Ling đặt sát tường. Lần này cô miêu nữ không thèm phản kháng chửi mắng Ming Ming nữa, đối tượng mới là Nguyên Anh.

“Chết tiệt con ranh khốn kiếp. Chuyện dưới hầm ngục đó tao tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mày đâu!” Cô gầm gừ

"Rồi xong! Giờ giải thích được chưa?” Nguyên Anh làm lơ cô, trực tiếp yêu cầu Nazuna giải thích mọi chuyện.

“Con khốn, đừng có làm lơ tao. Cái chân bị mày bẻ gãy vẫn còn đang nhắc nhở tao phải lột da mày ra đấy!” Xiang Ling tiếp tục gào thét, cô gần như phát điên vì Nguyên Anh thậm chí còn không coi cô tồn tại. “Thả tao ra ngay. Tao với mày sẽ tính sổ mọi nợ nần ở hầm địa ngục. Đừng có lờ đi tao. Tao phải cào nát gương mặt biến thái giả tạo của mày r ...”

Xiang Ling bất chợt im bặt. Nguyên Anh thẳng chân đạp mạnh vào tường, ép cô vào tư thế Kabedon. Tiếng động lớn đến mức Nazuna và Ming Ming giật thót người, mặc dù Nguyên Anh vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh nhưng 2 người biết, cô thực sự đang nổi điên.

“Im lặng một chút được không, mèo con? Cái chân còn lại ấy, có cần ta bẻ gãy luôn không?” Cô ghé sát vào tai Xiang Ling buông lời cảnh cáo. Cô miêu nữ vẫn còn chưa định thần lại sau cú đá hụt kia, mồ hôi bất giác tuôn ra. Đợi Nguyên Anh thả chân xuống, cô mới nhìn cô gái tóc ngắn nguy hiểm này bằng ánh mắt đề phòng, hơi thở vẫn còn hơi bấn loạn.

Nazuna đành kể hết mọi chuyện. Cũng không phải vấn đề gì to tát ngoài vụ ẩu đả giữa hai cô gái trong phòng bệnh. Chủ yếu vì cô đang còn yếu, hơn nữa đã mất đi ma lực nên bị cô miêu nữ áp đảo một chút. Dĩ nhiên Nazuna không kể ra chuyện pháp lực biến mất, vì thế Nguyên Anh chỉ biết Xiang Ling đột nhập vào đây ám sát Nazuna mà thôi.

“Ừm hiểu rồi.” Nguyên Anh giữ vẻ mặt tươi tắn, nhẹ nhàng xoay người về phía Xiang Ling. Cô nắm chặt một bên tai mèo của miêu nữ, lẩm bẩm:

“Lần trước ta tha cho ngươi vì đã cho ta mượn chiếc chuông thôi. Sao giờ lại tự chui đầu vào rọ thế này? Quỷ thì nên về địa ngục mà sống chứ. Hay là ngươi thích địa ngục ở nhân gian hơn?”

Ming Ming nắm tay Nguyên Anh, giao tiếp với cô bằng ánh mắt. Cô hiểu ý cậu, đang muốn bảo vệ Xiang Ling sao? Nhưng cô không có ý định buông cô ả ra. Ming Ming đành lên tiếng, giọng điệu thân thiện:

“Bạn Nguyên Anh hung dữ quá đi. Cậu hứa cho mình mượn con mèo này rồi mà. Giờ thì đã được nghe giải thích rồi, phải để mình đem nó về thôi chứ.”

“Tôi bảo nếu tôi thấy hài lòng với lời giải thích đó thì cậu mới được đem về. Nhưng tôi đã hài lòng đâu.” Cô thản nhiên trả lời, mắt nhìn thẳng vào cậu con trai.

“Ể nhưng mà...” Giọng cậu thoáng hiện hữu sự gượng gạo. Thú thực cậu không biết phản bác thế nào. Cậu ngoảnh mặt về phía sau, hai tay ôm đầu rồi ngồi thụp xuống khẽ vò mái tóc rối bời, nhìn như thể đang bất lực lắm.

“Thôi để cậu ta đem cô ấy về đi. Hình như là giống quỷ mới, dù gì bệnh viện cũng cần phải nghiên cứu.” Nazuna lên tiếng giải vây.

Nguyên Anh nhìn Xiang Ling đang vô  cảm nhìn ra phía cửa, lời Nazuna nói cũng có lí. Cô buông tay ra khỏi miêu nữ. Ming Ming mừng quýnh giật lấy chiếc ghế, lê lết kéo Xiang Ling ra cửa.

Bây giờ đã gần 22 giờ đêm, Nazuna nằm phờ phạc vì quá buồn ngủ. Nguyên Anh cũng bắt đầu thấy mệt, cô đưa chiếc chăn vừa cầm về từ kho cho cô bạn:

“Muộn rồi. Tôi về đây. Ngày mai tôi sẽ lại đến.” Cô nói trong lúc để gọn chiếc chăn xuống đuôi giường. 

Nazuna không buồn ngẩng mặt lên, cứ vùi đầu vào gối, đến cả việc lên tiếng đáp lại cô cũng không nói nổi. Đến khi Nguyên Anh ra khỏi cửa cũng chỉ nghe cô “ừ” một tiếng thật nhỏ.

Sáng sớm hôm sau, tại quỷ giới, Akuzru khó khăn dùng gậy di chuyển ra khỏi cổng bệnh viện. Phía sau Demon đang kè kè đi theo hộ tống. Cậu đã đề nghị thiếu chủ dùng phép dịch chuyển tức thời nhưng Akuzru muốn tự đi bộ cho nhanh hồi phục, mặc cho đôi chân và bụng thỉnh thoảng lại nhói lên từng cơn đau nhức.

Vì cặp chân chậm chạp của Akuzru mà quá trưa hai thanh niên mới đến phòng nghiên cứu của tiến sĩ Science. Đó là một căn nhà nhỏ 2 gian nằm giữa rừng hoang vắng, trước cổng có một đầm lầy, nước trong vắt nhìn thấy cả đáy nhưng lại mang màu xanh rêu nhìn rất độc. Những cây cổ thụ nghìn năm mờ mờ ảo ảo trong lớp sương mỏng manh, đứng yên lặng vì xung quanh không một gợn gió. Xung quanh chúng những ngọn nấm đỏ hồng mọc lia lịa với đủ loại kích cỡ. Cảnh quan vừa huyền bí vừa ma mị, nhưng cũng gợi cho người ta một chút lưu luyến.

 Akuzru và Demon tự ý đẩy cửa đi vào. Cậu đoán giờ này lão Science vẫn còn ngủ say sưa. Căn phòng giống như mọi khi, bừa bãi những ống nghiệm muôn hình vạn trạng nằm trên hai dãy bàn trước cửa. Chính giữa có một quả cầu dùng để quan sát thế giới loài người. Hai bên tường ghi chú những nghiên cứu mà lão Science đã ngẫm ra trong cuộc đời dài dằng dặc của mình. Cảnh cửa sổ to lớn và duy nhất trong phòng bám đầy bụi, nhìn mờ mờ vì sương phủ lấp mặt kính bên ngoài. 

Akuzru lướt qua phòng thí nghiệm, đi dọc hành lang mở cánh cửa cuối cùng. Cậu chắc mẩm lão tiến sĩ lại đang nằm gục dưới sàn nhà, tay ôm cuốn sách đang nghiên cứu dở. 

“Lão tiến sĩ!” Akuzru giơ tay lên hớn hở chào lúc đá tung cửa phòng, định làm lão giật mình một tí. Nhưng biểu cảm hào hứng trên mặt cậu dần vụt tắt, căn phòng không có ai cả.

Hay lại ra ngoài nghiên cứu gì rồi. Cậu tự nhiên tiến vào phòng, giấy tờ sách vở vương vãi khắp nơi. Trên bàn vẫn đầy những những dấu vết vẽ ma trận bùa chú, lần nào cũng thấy nhưng chúng chưa bao giờ ngừng thu hút cậu. Cậu tiến ra chỗ cửa sổ nơi đầu giường, bất chợt để ý thấy cuốn sách người mẫu áo tắm lấp ló dưới gối, liền cầm lên dở ra xem. Lão già biến thái này, sao hôm nay lại bất cẩn không thèm giấu sách người lớn đi nữa thế? Chắc nghĩ cậu đến nhân gian rồi nên mới lơi là cảnh giác.

Trong lúc Akuzru thản nhiên xem sách, gương mặt thỉnh thoảng lại nhăn nhó vì một vài cảnh chụp quá bạo, Demon cũng lặng lẽ quan sát. Cậu chợt để ý dưới sàn có vài vết tích như thể ai đó đã vẽ nguệch ngoạc lên. Cậu cúi xuống nhìn kĩ, gọi Akuzru:

“Thiếu chủ, nhìn xem cái này!”

Akuzru bỏ cuốn sách xuống đến gần Demon, trên sàn nhà mờ mờ dấu vết của một hình tròn được trang trí công phu, cứ như ai đó đã vẽ một ma trận lên đó. Cậu nhìn giấy tờ vương vãi dưới đất, không có gì liên quan đến việc vẽ ma trận.

“Là trận triệu hồi! Ai đó từ thế giới loài người đã triệu hồi ông ta rồi.” Cậu kết luận, gương mặt tràn ngập sự lo lắng xen lẫn bàng hoàng.

“Những tin đồn về trận triệu hồi lan truyền trong đám người đó đều là do chúng bịa ra. Làm sao có thể triệu hồi được quỷ thật chứ?” Demon khó hiểu hỏi lại, “Thiếu chủ, chắc là ngài Science đã vẽ ra rồi giấu sách đi rồi đó thôi.”

Giả thiết đó nghe có lí hơn. Nhưng bằng trực giác của mình, Akuzru vẫn tin là lão tiến sĩ bị con người gọi đi. Người như lão, ngoại trừ nâng niu cất giữ sách người lớn bằng cả tính mạng thì làm gì biết giấu giếm cái gì.

“Chúng ta chuẩn bị đến thế giới con người thôi.” Cậu hạ lệnh cho Demon

“Nhưng vết thương của ngài chưa lành, còn ma thuật của ngài nữa. Nhỡ rơi vào tay lũ pháp sư thì...”

Akuzru phớt lờ Demon chạy thẳng ra cửa, giờ đầu cậu lấp đầy suy nghĩ lão tiến sĩ có thể đã rơi vào tay đám con người. Lão già đó, cũng vì mải mê tìm hiểu về loài người mà bị đuổi khỏi hiệp hội nghiên cứu quỷ giới. Không lẽ lại còn bỏ mạng dưới tay giống loài mà lão yêu mến đến mức hi sinh sự nghiệp cả đời hay sao?

“Demon, mở cổng dịch chuyển! Đến hầm chứa của lâu đài ngay. Chúng ta sẽ đến nhân gian lập tức.” Akuzru đứng trước cửa nhà tiến sĩ, dứt khoát hạ lệnh.

*

Chưa đầy một tuần nghỉ ngơi, Nazuna đã phải tháo bó bột sớm và rời bệnh viện. Đêm trước khi rời đi, cô còn nhận được thông báo đi làm nhiệm vụ. Tổ chức MGC, cái tên viết tắt của 3 từ “Máu lạnh”, “Giày vò”, “Cường bạo”, đã sử dụng lao động dưới 18 tuổi còn bắt nhân viên làm việc trong lúc người ta đang nằm liệt giường trong phòng bệnh. Mục nát, quá sức mục nát.

Theo lí mà nói thì đó là những gì Nazuna nên nghĩ về tổ chức vì gấp gáp giao nhiệm vụ khi sức khỏe cô còn chưa bình phục hoàn toàn. Nhưng cũng đành chịu, mấy lão già lãnh đạo làm vậy cũng là có lí do của nó. Gần đây nhân lực của tổ chức đang bị thiếu. Nghe đồn phần lớn những người có năng lực và kinh nghiệm đều đã được cử đi xử lí một vụ án bí mật, đám học sinh của viện ma pháp bị đốc thúc ra ngoài săn quỷ đến mức học viện được yêu cầu cắt bớt gần một phần tư lịch học của chúng. Việc này khiến ai cũng bất mãn, ngoại trừ Nazuna. Cô thà bị tổ chức bóc lột sức lao động ngoài kia còn hơn giam mình trong căn phòng bệnh trống rỗng ngập ngụa mùi thuốc này.

Nazuna lấy đống quần áo bỏ hết vào ba lô, gấp gọn chăn gối lại rồi đóng cửa căn phòng bệnh cô đã nằm gần một tuần. Trước khi về, cô ghé qua chỗ Ming Ming.

Thanh niên đang tập trung vào việc nghiên cứu, cậu thích thú giơ ống nghiệm chứa máu lên cao nhìn bằng ánh mắt nghiện ngập, nở một nụ cười quái dị. Đang say sưa thì Nazuna đẩy cửa bước vào. Cô lướt qua những chiếc bàn đặt ngay ngắn trong phòng, bên trên những ống nghiệm, chất độc, thuốc thang nằm bừa bãi. Ming Ming ngồi giữa phòng, không hề hay biết là cô đã đến. Trước mặt cậu là đống tag màn hình sắp xếp lộn xộn, hình ảnh nhảy loạn hết lên. Ngay bên cạnh, Xiang Ling bị nhốt trong một lồng chứa trong suốt. Cô miêu nữ đang ngồi nhai rệu rạo chiếc bánh mì cứng ngắc, ánh mắt vô hồn đờ đẫn.

“Cậu làm gì Xiang Ling vậy? Chưa đầy một tuần mà cô ta tiều tụy trông thấy kìa.”  Nazuna lên tiếng  bằng giọng điệu bất lực.

“Há lô. Cậu đến sớm thế. Tận sáu giờ chiều mới đến lịch hẹn cơ mà,” Ming Ming trả lời, mắt và tay vẫn không buông ống thí nghiệm.

“Ờ! Tôi có tí việc muốn nhờ nên đến trước.” Cô xoay chiếc ghế cạnh cậu ngồi xuống, “Máu Xiang Ling à? Có nghiên cứu được gì mới không”

“Không có gì đặc biệt. Giống hệt máu động vật bình thường.” Cậu nói trong lúc lắc lắc ống nghiệm, “Chắc là phải phân tích sâu hơn”

Nói rồi cậu đặt ống máu xuống, đứng dậy tiến lại gần lồng nhốt Xiang Ling. Cậu cứ thế im lặng bước vào, tự nhiên cầm kim tiêm chọc vào cánh tay thiếu nữ rút máu.

Xiang Ling giật mình “Ngoao” lên một tiếng như mèo hàng chính hãng, cào Ming Ming một vuốt lên mặt, máu tuôn đầy mặt cậu, dính bê bết lên chiếc kính một tròng, nhìn hơi hơi kinh dị.

“Thằng khốn. Có thể mở mồm ra nói trước khi lấy máu được không hả?”  Xiang Ling gắt gỏng, một tay bóp cổ cậu thiếu niên, tay còn lại giơ vuốt đe dọa.

“Xin lỗi mà. Tôi quên mất.” Cậu lại trả lời bằng giọng điệu vô cảm trong khi gương mặt trưng ra nụ cười từ thiện.

“Còn nữa!! Bà đây còn phải nhai đống bánh mì giẻ rách này đến bao giờ nữa!? Nhà mi không biết ăn gì khác ngoài nhai đi nhai lại cái của nợ này à??” Cô bất mãn đạp cậu ra khỏi lồng giam, ngồi xuống chống tay lên cằm nhìn ra cửa sổ, sát khí cháy bừng bừng chắc sắp đốt phăng cái lồng trong suốt. Cô cáu kỉnh vì bị lấy máu thì ít, mà phát điên vì ăn bánh mì không hai tư trên bảy thì nhiều.

Nazuna đưa khăn tay cho Ming Ming lau máu. Nhưng mùi tanh đặc trưng của sắt cứ thoang thoảng trên mặt cậu khiến cô nhăn mặt:

“Đi rửa mặt luôn đi. Nhìn bết bát quá đấy.”

Ming Ming ném chiếc khăn vào thùng rác, điềm nhiên ngồi lên chiếc ghế cạnh bàn thí nghiệm:

“Đợi chút, xong cái này đã.” Cậu đáp trong lúc tiến hành phân tích mẫu máu, “Mà cậu đọc qua tóm tắt nhiệm vụ chưa”

Công việc lần này của Nazuna là đến điều tra một hội giáo tà đạo đang nổi lên gần đây. Theo như suy đoán của tổ chức, có một nhóm quỷ lập ra tà giáo đó, việc chính của chúng là tẩy não những người nhẹ dạ bị lừa tham gia. Tối nay chúng sẽ tổ chức một buổi tiệc mừng 1 năm thành lập tại khách sạn WTF. Nguyên Anh đã sớm đột nhập vào đó giả làm phụ bếp, tối nay đến lượt cô và Ming Ming cải trang khách mời tham dự, ba đứa trong ứng ngoài hợp điều tra, nếu tiện thì đánh cho lũ quỷ cầm đầu một trận bắt về, giải tán cái hội thất đức đó cho nhẹ nợ.

“Tôi đọc rồi. Có thể tối nay sẽ phải đụng tay đụng chân. Trong 3 đứa có mình tôi là có thể đánh nhau nhỉ?” Nazuna nghiêm túc phân tích nhiệm vụ.

“Tổ chức tin vào chiến lực của cậu ghê. Chưa biết bầy quỷ đó có bao nhiêu con mà tin tưởng giao việc như vậy.” Ming Ming điềm nhiên đáp.

Nazuna im lặng, thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, khẽ “ừ” một tiếng. Vinh dự thật.

“Cậu tốt nhất nên khai thật ra ma lực đã mất rồi đi.” Ming Ming quâng bơ nói, mắt vẫn tập trung vào việc phân chia máu vào các ống nghiệm sao cho đều. Gương mặt Nazuna thoáng hiện sự bàng hoàng. Cô bất chợt đứng lên, nắm lấy tóc cậu, giọng cô trầm xuống không che giấu nổi cơn giận dữ và sự điên tiết:

“Thằng ranh này! Cậu lại chích trộm máu trong lúc tôi ngủ đúng không?”

Năng lực đặc biệt của Ming Ming liên quan đến máu. Máu của cậu có thể chữa khỏi mọi thương tích, đau đớn trên cơ thể, ngoại trừ bệnh tật. Cậu cũng có thể nhận biết tình trạng cơ thể của người khác thông qua máu của họ. Chính vì khả năng kì lạ này mà cậu đặc biệt hứng thú mọi thứ liên quan đến hồng cầu, sở thích ngày càng phát triển đến mức biến thái khi cậu thỉnh thoảng tìm cách xin tí huyết của người ta mà không thèm mở mồm ra hỏi.

“Sẵn đây tôi sẽ tính sổ luôn chuyện lần trước!” Nazuna nắm đầu Ming Ming, một vài cọng tóc của cậu rơi rụng xuống sàn nhà.

“Tại tôi lo cho cậu quá mà không nhận được lệnh khám. Bạn bè với nhau bao nhiêu năm, nhìn cậu thương tích đầy mình trở về làm tôi xót xa quá nên mới tìm hiểu trước ... Á” Cậu đang biện hộ dở thì Nazuna dùng lực kéo tóc cậu lại, như thể cô muốn nhổ một bãi hói trên đầu cậu để trút giận. Cho dù không còn ma lực, cô vẫn thừa sức cho cậu nằm liệt giường vài ngày bằng cách tác động vật lí. Ming Ming quơ tay chân loạn xạ, lần mò lấy chiếc đồng hồ đeo tay ở góc bàn, cố gắng xoa dịu cơn giận của Nazuna trước khi cô lột da cậu ra.

“Và tôi đã tìm cách lấy lại ma lực cho cậu đây.” Ming Ming huơ huơ cái đồng hồ thu hút sự chú ý của Nazuna. Cô cuối cùng cũng chịu buông nắm tóc xơ rối của thiếu niên, cầm lấy chiếc đồng hồ xem thử.

“Cái gì đây?” Cô hỏi

Ming Ming chỉnh lại đống quần áo xộc xệch, cầm lấy chiếc đồng hồ trên tay cô bạn, giải thích:

“Trước đây tôi đã tìm được cách chiết xuất ma lực từ máu người. Tôi đã dùng máu của cậu để thử nghiệm, giờ ma pháp của cậu đều được lưu trữ trên cái đồng hồ này. Cậu thấy trên đây hiện 30 phút không. Đó là khoảng thời gian cậu dùng được pháp thuật trong lúc đeo đồng hồ.”

“Hết 30 phút là hết tác dụng à? Thời gian ít vậy!”

“Đó là vì đồng hồ này chỉ có một ít máu. Nó đóng vai trò như pin vậy, cậu càng bơm nhiều máu cho nó thì thời gian sử dụng càng lâu.”

“Hay đấy!” Nazuna mừng rỡ, “Vậy thì lấy thêm máu tôi cung cấp năng lượng cho nó đi. Càng nhiều càng tốt!”

“Không được. Máu phải có sẵn ma lực thì đồng hồ mới hoạt động. Giờ đây cậu mất hết ma pháp rồi, chẳng có tác dụng gì đâu.” Ming ming lắc đầu, hôm trước cậu định lấy thêm máu cô để cấp pin cho đồng hồ rồi. Ai ngờ cô lại mất đi pháp lực, đúng như cậu đoán chúng không có tác dụng gì cả.

Nazuna lấy lại đồng hồ, ngồi xuống ghế đăm chiêu quan sát. Mãi một lúc sau cô mới lên tiếng:

“Chỉ cần lấy máu tôi ở trạng thái có ma lực là dùng được chứ gì? Đợi đấy, ngày mai tôi sẽ đem đến!”

Cô khẳng định chắc nịch rồi cầm chiếc đồng hồ bỏ đi. Ming Ming nhìn bóng dáng cô bạn khuất sau cánh cửa, thả người dựa vào thành ghế, lẩm bẩm:

“Còn phải xem cậu có sống sót sau đêm nay nữa không kìa.”

Bên trong chiếc lồng giam trong suốt, Xiang Ling đã nghe hết tất cả. Cô nắm chặt chiếc thẻ điện từ vừa thó được từ người Ming Ming lúc bóp cổ cậu, xoay người nhìn ra cửa sổ.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận