Đã bốn tháng kể từ khi Galanthus đặt chân lên Nhân Giới, và gần năm tháng kể từ ngày xác Đọa Đế biến mất trong đêm bạo loạn.
Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, Lễ Bồi Hoàn, ngày lễ lớn nhất trong năm của Thiên Tử Giáo sẽ được tổ chức. Vậy nhưng năm nay, nghi lễ này lại trở thành một sự kiện vô cùng quan trọng với cả cõi Tithonia, vì sức mạnh của bức tượng Lilith sẽ được giải phong ấn. Và sau sự kiện ấy sẽ lại là chuỗi những ngày Tithonia lần nữa ngập trong khói lửa chiến tranh. Vậy mà mọi thứ vẫn chưa đâu vào đâu cả. Nyx, hi vọng le lói của Đọa Ngục, vẫn đang nằm trong tay địch. Sĩ quan Albert và các nạn nhân khác vẫn biến mất không một dấu vết chẳng có ngày trở về. Địch thì lắm mưu nhiều kế, quân đội ngày một lớn mạnh. Người dân thì đang dần rời bỏ mẫu quốc, bờ cõi mỏng manh, lực lượng suy yếu theo từng ngày.
Hans Hamilton, thân là người đứng đầu Đại Sứ Quán, đại diện cho Đọa Ngục lẫn giống loài Đọa nhân ở Nhân Giới, bận đến độ chẳng kịp soi mình trong gương. Cứ mỗi lần nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình, ông lại thấy bản thân như già thêm một tuổi.
Hôm nay là một ngày quan trọng, ngày mà các thành viên Galanthus tụ lại về một điểm, trên con thuyền MaryDE này, sau bốn tháng ròng rã trong lòng địch. Hôm nay là ngày bọn họ vạch ra phương hướng hoạt động và kế sách đối phó với địch, cũng sẽ là ngày cuối cùng mà Đại Sứ Quán của Đọa Ngục chịu nhân nhượng trước đám chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng kia.
Bên trong buồng lái tĩnh lặng, chỉ có tiếng tít đều vang lên từ bảng điều khiển. Người đại diện cho Đại Sứ Quán, Hans Hamilton và các thành viên Galanthus đã có mặt đầy đủ. Bọn họ đang trôi trên độ cao hàng ngàn mét cách mặt đất, và có lẽ đây là nơi an toàn nhất để bàn chiến lược.
"Để bắt đầu cuộc họp ngày hôm nay, tôi thay mặt toàn đội xin phép được trình bày trước. Vì ta không có nhiều thời gian nên tôi sẽ vào thẳng vấn đề luôn."
Vẫn như mọi khi, vẫn với cái đầu lạnh và phong thái điềm đạm ấy, Douglas, Đội trưởng của Galanthus sẽ chủ trì cuộc họp ngày hôm nay.
"Sau bốn tháng ở Gladiolus, tôi đã phát hiện ra được rằng, để câu dẫn nạn nhân, sòng bạc sẽ dùng những tay cò mồi. Bọn chúng sẽ từ từ tiếp cận nạn nhân qua những trò chơi, sau đó mới mời rượu có chứa một lượng thuốc phiện nhỏ để tăng cảm giác gắn bó và tần suất đến sòng bài."
Mặc dù đã biết Douglas có khả năng điều khiển mọi ngóc ngách trong cơ thể dễ như trở bàn tay, Hans vẫn không khỏi bất an khi thấy y phải thử đủ loại chất gây nghiện đến vậy. Với người nắm trong tay cả sản nghiệp của nhà Evangeline, chẳng có gì là y không mua được cả. Dùng những mối quan hệ có được từ vị trí Tổng giám đốc đó thì lại càng dễ dàng hơn.
"Trong quá trình đó, tôi đã thu thập được kha khá chất gây nghiện từ bọn chúng. Và Oswald cũng đã mang những mẫu vật ấy trở về Đọa Ngục cho Đọa Vương Demonyo phân tích."
Oswald đặt một sấp giấy dày và trải đều lên bàn. Mỗi tập giấy lại là bản phân tích chi tiết về thành phần của một loại chất gây nghiện.
"Dù trình độ y học của Vương quốc Demonyo phát triển chẳng kém gì Nhân Giới hiện đại nhưng vẫn có nhiều thành phần mà họ không thể phát hiện ra được."
Đến lượt Tristia trong chiếc đài đang được kết nối với bảng điều khiển báo cáo.
"Và đó đều là do những thứ chất đó không hề tồn tại ở nơi mà Đọa nhân chúng ta có thể với tới. Tức là từ Đọa Ngục cho đến Nhân Giới.
Qua đó cũng có thể kết luận rằng chúng đến từ Thánh Địa, lãnh địa của Thiên thần và Thiên nhân."
Vào thời chiến ngày xưa, khi Tristia thực sự còn đang sống, cô vừa có thể chiến đấu lại vừa là người đảm nhận nhiệm vụ chữa thương cho các thành viên, và vẫn luôn làm đồng thời hai nhiệm vụ ấy một cách xuất sắc. Giờ thì Galanthus đã mất đi một cánh tay đắc lực. Nếu vẫn còn cơ thể ở đây, chắc chắn cô ấy sẽ tự mình thử và trực tiếp phân tích những loại ma túy kia rồi.
"Trong số đó, có một nguyên liệu khá đặc biệt mà Đọa nhân chúng ta có thể dễ dàng nhận biết. Đó chính là nước từ suối thiên thần."
Năm xưa, khi Đọa Ngục hỗn chiến với Thánh Địa, Thiên thần đã sử dụng thứ nước ấy làm vũ khí chống lại Đọa nhân. Đối với Thiên thần, dòng suối ấy chính là một thứ nước thánh chữa lành. Còn đối với Đọa nhân, chúng như thể thuốc độc thiêu cháy tộc họ từ trong ra ngoài vậy.
"Đúng là một lượng nhỏ nước suối thiên thần có thể khiến chúng ta đau đớn đến độ lộ ra hình dáng Đọa nhân vốn có. Nhưng làm thế nào mà bọn chúng có thể kiếm được một lượng lớn nước suối để khiến Albert quay trở về với hình dạng của loài quỷ chứ..."
Nếu như bọn chúng sử dụng suối thiên thần theo cách đó, chỉ cần mỗi ngày nhỏ một vài giọt xuống con sông Acheron thôi, ngay trong tình cảnh nhạy cảm lúc này, khi mà Đọa Ngục không có dòng máu của Đọa Đế để thanh tẩy nguồn nước, cũng có thể khiến cả Đọa Ngục lâm vào đường cùng.
"Năm đó, Đọa nhân chúng ta đã khiến cho suối thiên thần cạn thấy đáy rồi." Ashley trông bình tĩnh, lời nói có chút ngông nhưng lại vô cùng thực tế. "Không lí nào bọn chim câu đấy lại rộng lượng đến nỗi mang nước quý ra chỉ để chiêu đãi một vài Đọa nhân ở sòng bạc đâu nhỉ?"
"Ở thời bình thì nước suối thiên thần cũng chỉ như nước lọc." Vị Đại tướng nhận xét. "Nhưng cuộc chiến tranh giành các mảnh vỡ Lilith sắp diễn ra rồi."
"Vâng, theo như tôi điều tra thì có thể trong suốt những năm thời bình đó, chúng đã âm thầm chuẩn bị nhân lực cho cuộc chiến sắp tới rồi ạ..." Quincy nói, trông cô vẫn chẳng khá hơn so với bốn tháng trước khi xác Đọa Đế biến mất là bao.
"Cô có manh mối nào không, Quincy?"
Vì Douglas đã kí Khế ước Câm Lặng và không thể tiết lộ bất cứ điều gì nên Hans cũng không muốn hỏi y sâu hơn nữa.
"Vâng. Quay lại với câu chuyện về sòng bạc. Một khi đã nghiện, nạn nhân sẽ không ngừng vung tiền vào sòng và chẳng mấy chốc sẽ phá sản. Khi đó, Vict Kovski sẽ dụ họ kí vào Thỏa ước Linh hồn. Tuy vậy theo như tôi điều tra thì người kí Thỏa ước không chỉ có các con bạc, mà còn có cả bảo an và cảnh vệ bên cạnh Vict Kovski nữa.
Từ đó chúng ta dựng nên giả thuyết rằng bọn chúng có thể đang xây dựng một đội quân từ chính những nạn nhân ở sòng bài và thao túng họ tham gia vào trận chiến."
Chỉ một lời kết luận của Quincy đã để lộ ra không biết bao nhiêu vấn đề hệ trọng.
"Nếu như bọn chúng đã thực hiện điều này từ rất lâu thì con số nạn nhân lẫn Thỏa ước đã kí quả thực không đếm xuể." Tristia e ngại.
"Các cô cậu còn nhớ điều ta nói khi mới tới Nhân Giới không? Rằng trong khoảng thời gian cuộc Đại Diệt Chủng Aconite diễn ra, đáng lẽ phải có rất nhiều Giao ước Thế thân được thực hiện, rất nhiều con quỷ được giải thoát, nhưng thực tế lại chỉ có một ít thôi ấy?"
"Có thưa ngài. Nhưng ngài nhắc lại vấn đề đó... Có lẽ nào là..."
"Theo như ta suy đoán, có lẽ nội dung Thỏa ước Linh hồn cũng có liên quan đến việc này."
Ở đây, Hans muốn ám chỉ rằng, nếu như bọn chúng bắt nạn nhân kí vào Thỏa ước Linh hồn với mục đích phục vụ cho chiến tranh, thì khi các Thế thân chết đi, quỷ sẽ ngoi lên từ Hỏa Ngục và lộng hành. Khi đó, không chỉ Thánh Địa vỡ trận mà Đọa Ngục cũng sẽ lâm nguy.
Nhưng nếu như Thỏa ước Linh hồn này cũng trói buộc cả con quỷ Giao ước thì sao?
"Ý ngài là bọn chúng dùng Thỏa ước Linh hồn để thao túng cả Thế thân lẫn quỷ Giao ước ấy ạ?
"Đúng vậy... Có nghĩa là có thể bọn chúng đã xây dựng nên được một thế lực cực kì hùng mạnh, một đội quân vô cùng đông đảo."
"Mẹ nó..." Ashley lầm bầm "Chúng nó không những kéo cái chủng loài chúng khinh rẻ về phe mình mà còn mang người của ta đi để thử thuốc nữa à?"
"Vậy các cậu còn nhớ về Helix, những kẻ đã gây ra các cuộc bạo loạn trên khắp Đọa Ngục không? Bọn Helix đó vừa có thể là người của bè lũ Thiên thần, cũng vừa có thể là một phe khác đang muốn đối đầu với chúng ta."
Thánh Địa ở trên cao kia chẳng có kẻ thấp cổ bé họng nào với tới, còn Đọa Ngục ở dưới đáy sâu lại có rất nhiều kẻ trà trộn vào. Hiện tại lực lượng quân đội của Đọa Ngục chẳng còn được vững chãi như xưa, sẽ rất khó để có thể tìm ra được kẻ phản nghịch. Đơn cử như vụ bạo loạn trong lễ tưởng niệm của Đọa Đế vừa rồi.
"Thế là có khả năng mình vừa phải giải quyết bọn Thiên thần, vừa phải tìm ra cái lũ Helix ấy nữa ạ?" Ashley tròn mắt ngạc nhiên.
"Phải... Và nếu đội quân của chúng toàn Thế thân và Đọa nhân, những người đều có liên quan đến quỷ, thì đúng là chẳng cần đến suối thiên thần thật. Chỉ cần cử một vài Thiên nhân chỉ huy quân đội thôi cũng có thể đánh ngang sức với chúng ta rồi."
Tình hình lúc này phải nói là tệ. Cực kì tệ.
"Linh hồn người kí Thỏa ước đều bị trói lại bởi một sợi xích, nhưng dù có cố gắng thế nào tôi cũng không thể nhìn thấy được phía bên kia của nó." Quincy tiếp tục báo cáo. "Nhưng chắc chắn người cầm chuôi không phải Vict Kovski rồi, vì hắn cũng chỉ là một con tốt thí."
"Nói về kẻ đứng sau thì, từ Vict và cha hắn, Matthew Kovski - Giáo chủ Thiên Tử Giáo thì tôi cũng có được một cái tên. "Ông Lớn"."
Douglas nói.
"Hắn chính là chủ tịch của Khu phức hợp, cũng là người đã rót vốn vào xây dựng nên Gladiolus khi nơi đó mới chỉ là một sòng bạc tư nhân nhỏ. Còn về tiểu sử của hắn thì quả thực người của tôi không tài nào lần ra được. Vụ đầu tư vào Khu phức hợp Gladiolus là điều duy nhất mà chúng tôi biết được về hắn."
Nếu như người có tầm ảnh hưởng rộng và mạng lưới thông tin lớn như Douglas Evangelous cũng không thể tìm ra được Ông Lớn thì có khả năng cao cái gã này chính là người của Thánh Địa.
Hoặc tệ hơn, một Thiên thần.
"Qua báo cáo của cô cậu thì ta cũng đã nắm được tình hình rồi." Hans nói cùng với một tiếng thở dài nhẹ. "Hiện tại thì Matthew, Giáo chủ Thiên Tử Giáo lại đang lên nhiếp chính tại Theia thay cho Quốc vương đang lâm bệnh nặng. Cứ tạm thời cho rằng gã Ông Lớn đó là người của Thánh Địa đi. Con thì cậy cha là Giáo chủ, cha thì cậy có người của Thánh Địa chống lưng. Chẳng trách bọn ở Khu phức hợp đó cứ tung hoành ngang dọc."
"Ta cũng đã cùng Oswald tới cung điện yết kiến Quốc vương, nhưng lần này vẫn không thể vào được... Quân đội hoàng gia thì bị bọn chúng thay thế bằng người của Thiên Tử Giáo hết rồi."
"Như vậy thì Lễ Bồi Hoàn sắp tới... sẽ rất khó cho chúng ta rồi đây..." Oswald từ đầu cuộc họp mới lên tiếng. Giọng cậu không còn khàn, mũi cũng không còn sụt sịt kể từ khi trở về Đọa Ngục nữa.
"Nhất định phải tìm ra kẽ hở trong mối quan hệ của bọn chúng. Douglas, cậu là người tiếp xúc nhiều nhất với Vict Kovski nhỉ? Cậu đánh giá hắn ta thế nào?"
"Nếu để so sánh thì tôi sẽ nói hắn giống một con chó vừa bị xích cổ vừa bị nhốt trong lồng, bên trong một ngôi nhà khóa trái vậy. Dù có thoát khỏi xích thì vẫn không thể ra khỏi lồng. Dù có thoát khỏi lồng thì vẫn không thể ra khỏi nhà. Và nếu có ra được khỏi nhà thì vẫn còn những kẻ săn chó lùng ở bên ngoài nữa."
Từ trước đến nay, Douglas luôn có những phép so sánh rất... đặc biệt. Nhưng nói về tình cảnh của Vict trong trường hợp này thì lại cực kì chính xác.
"Hắn có được vị trí đó nhờ mối quan hệ của cha hắn với Ông Lớn nên mới lâm vào cảnh một cổ nhiều tròng như vậy."
"Thật ra thì Vict vẫn có uy với đám thuộc hạ của hắn lắm. "
"Nếu ta có được một tay trong như hắn thì vẫn tốt hơn nhỉ?"
"Ừ, nhưng dù có tâm có tầm đến đâu thì hắn cũng chỉ là con rối thôi."
"Hắn có dã tâm và chấp niệm rất lớn với Gladiolus đấy."
"Là kẻ có thể hợp tác nhưng lại không thể hợp tác à?"
Các thành viên bình luận qua lại với nhau. Từ trên bàn chiến lược đến chiến trường thực tế, bọn họ vẫn luôn là những người phối hợp ăn ý nhất, thậm chí rất hiếm khi xảy ra xung đột ý kiến.
"Đúng vậy. Dù có kéo hắn về được phe ta đi nữa thì vẫn phải hỏi chủ hắn trước, vì hắn là con chó chắc chắn đã kí Thỏa ước Linh hồn lẫn Khế ước Câm lặng rồi. Chúng ta sẽ chẳng thể moi được thông tin gì từ hắn đâu..."
Quincy chau mày nói. Vict Kovski chính là mấu chốt của vụ này, là kẻ có quan hệ mật thiết với cả Giáo chủ Thiên Tử Giáo lẫn Ông Lớn của Thánh Địa, là kẻ nắm đầu chuôi của Khế ước Câm lặng, cũng là kẻ dễ tiếp cận và dễ biến thành đồng minh nhất. Vậy nhưng hắn lại có quá nhiều ràng buộc.
"Hơn nữa, xung quanh hắn cũng có rất nhiều tay trong của Ông Lớn nữa, đặc biệt là Ofelia." Quincy tiếp tục. Vì là người trà trộn được vào trong nội bộ nên cô nắm rõ được tình hình hơn ai hết. "Ở sòng bạc, bọn chúng còn có hẳn một phe cánh lớn mạnh và có sức ảnh hưởng ngang với Vict nữa. Giả dụ có kéo hắn thành đồng minh được thì cũng rất khó để hắn có thể cựa quậy khi mà bị quản thúc như vậy."
"Nhưng nếu chúng ta không làm gì thì hắn cũng sẽ trở là một mối nguy hại lớn. Ta cũng không biết hắn có ý định phản chủ hay không. Douglas, cậu thấy thế nào?"
"Quả thực thì hắn không phải kẻ nhu nhược. Nhưng với cái vị thế đó, với cái cơ thể mang Khế ước Câm lặng đó thì có muốn làm gì cũng vô dụng cả." Douglas nói.
"Chúng ta chỉ còn duy nhất con đường giết hắn thôi."
Giải pháp mà Hawk đưa ra cũng rủi ro chẳng kém gì việc để Vict Kovski sống, nhưng lại là lựa chọn duy nhất.
Lần này, họ chọn thà mất đi một kẻ địch mạnh còn hơn giữ lại một đồng minh.
"Nhưng vấn đề ở đây chính là Ông Lớn sẵn sàng hi sinh hắn. Một khi cuộc chiến tranh giành Lilith diễn ra, kẻ chiêu binh như hắn sẽ trở nên vô dụng." Quincy nhận định. "Ofelia đã được định sẵn là người thay thế vị trí của hắn rồi. Nếu giết Vict thì ta sẽ rơi vào cái bẫy của bọn chúng. Chúng sẽ lợi dụng việc đó để cướp lại Nyx từ chúng ta."
"Vậy chỉ cần chủ động rơi vào bẫy thôi nhỉ?" Ashley nhún vai. "Đằng nào Nyx cũng tham gia Lễ Bồi Hoàn do Thiên Tử Giáo tổ chức và kiểm soát mà. Mình cũng đâu còn lựa chọn nào khác."
"Nếu như chúng ta động vào Vict Kosvki và nhân danh Đọa Ngục đến mang Nyx đi thì có nghĩa là sẽ động vào cả Thánh Địa, giáo hội lẫn chính quyền Theia nữa. Như vậy thì dù có trốn sang Vương quốc Chios, nơi công ty Evangeline của Douglas có ảnh hưởng lớn cũng không thể nào bao che cho chúng ta được. Hơn nữa, với nguồn lực ít ỏi của chúng ta hiện giờ..."
Hans bỗng ngừng lại. Lính Đọa Ngục từng một thời chinh chiến lẫy lừng trên mọi mặt trận, quậy đục nước Thánh Địa một thời nay lại thấp cổ bé họng, tan đàn xẻ nghé, đã vậy giờ còn phải đối đầu với đội quân hùng mạnh của Thánh Địa nữa. Vấn đề này vị Đại tướng cũng đã rõ từ lâu, nhưng giờ nhắc lại mới thấy khoảng cách sức mạnh giữa hai phe chênh lệch đến nhường nào.
"Phải... Chúng đưa Nyx ra như một vật trưng bày để dụ đủ loại người từ khắp Tithonia đến." Hawk nêu quan điểm. "Giống như thả mồi câu vậy. Bất cứ bên nào có được Nyx đều là kẻ địch của những bên còn lại."
Lời của Hawk cũng khiến Hans nhận ra kẻ địch của Đọa Ngục đâu chỉ có mỗi Thánh Địa, giáo hội và chính quyền Theia...
Mà là cả phần còn lại của Tithonia đấy chứ.
"Tạm thời thì chúng ta vẫn an toàn cho đến khi hoàn thành xong Lễ Bồi Hoàn. Ít nhất thì bọn chúng sẽ không manh động, vì bất cứ động thái nào ảnh hưởng đến Nyx thì cũng sẽ ảnh hưởng đến nghi lễ." Hans day trán. Bàn tay sáu ngón của ông đã tê cứng vì căng thẳng. "Và nếu như Nyx có thể chọn phe, hoặc chúng ta có bằng chứng chứng minh con bé là người của Đọa Ngục thì tạm thời chúng ta sẽ an toàn khỏi giáo hội và chính quyền Theia."
Mặc dù nói vậy nhưng cả hai phương án mà Hans đưa ra đều khó mà khả thi.
Người của Hans từng báo cáo rằng Nyx đã bị sở thú tẩy não đến độ trông con bé như một bức tượng chết.
Và minh chứng chứng minh Nyx là người của Đọa Ngục chỉ có 50% là khả thi, vì bọn họ chưa thể biết được liệu Nyx thực sự có chung huyết thống với Đọa Đế hay không. Hiện con bé vẫn đang được "định dạng" là con người.
Thế rồi, Hans quay sang Ashley, hỏi:
"Ashley, cậu đã thấy qua tình trạng của con bé chưa?"
"Tôi đã xem qua rồi thưa ngài." Trông chàng trai tóc vàng có vẻ ái ngại, một biểu hiện hiếm thấy ở cậu ta. "Nhưng trông nó lờ đờ lắm, như kiểu đã mất hẳn khả năng suy nghĩ và nhận thức ấy ạ."
Có vẻ tình trạng của Nyx còn tệ hơn những gì Hans dự tính nữa.
"Ta mong là thuốc của Đọa Vương Demonyo sẽ giúp con bé đỡ đi phần nào để thuận lợi hơn cho cuộc giải cứu... Quincy, cô đã đưa cho y tá của con bé rồi nhỉ?"
"Vâng thưa ngài." Quincy trả lời. "Tôi có thể chắc chắn rằng cô ta sẽ sử dụng nó ạ."
"Còn Hawk, cậu có... thấy Albert không?"
"Có thưa ngài... Cùng với những con tin khác." Hawk bỗng ngập ngừng. "...Nhưng bọn họ đã nghiện thuốc và mắc hoang tưởng rất nặng rồi, gần như không có lúc nào tỉnh táo ạ."
Lời kể của Hawk giống như một nhát dao đâm vào lồng ngực vị Đại tướng.
Nếu như ông không đẩy Albert và Amber vào cái chốn hỗn tạp đó.
Nếu như ông ngăn bọn họ bước vào hang cọp sớm hơn.
Nếu như ông là một vị chỉ huy tốt thì có lẽ... Có lẽ giờ này họ cũng đang đứng đây để cùng bàn chiến lược với cả đội rồi.
Quả là một viễn cảnh xa vời.
"Theo cậu, có bao nhiêu khả năng là họ sẽ hồi phục trở lại như bình thường?"
Nếu là trước đây, có lẽ Hans sẽ hỏi như vậy.
Ông không thể yêu cầu Galanthus giải cứu các nạn nhân được, vì điều đó sẽ là thứ cản trở họ hoàn thành nhiệm vụ. Không ai có thể biết khi được thả ra nạn nhân có tỉnh táo để chạy trốn không, hay sẽ trở thành vật ngáng đường của chính đồng đội mình.
Nhưng Galanthus chỉ có duy nhất một cơ hội này để đột nhập vào Khu phức hợp mà thôi.
Nếu không tận dụng cơ hội này để giải cứu các nạn nhân, bọn họ sẽ mắc kẹt ở đó mãi mãi.
Cả buồng lái dần chìm vào tĩnh lặng, đến nỗi Hans nghe được cả tiếng trái tim đang mệt mỏi đập trong lồng ngực mình.
"Không thể giải cứu, vậy hãy giải thoát cho họ đi."
Và thế là vị Đại tướng đã đưa ra một quyết định tàn nhẫn. Nhưng ngay từ khi trở thành một người lính, họ đã bước một chân vào cửa tử rồi. Không ai biết ngày mai sống hay sẽ chết. Ngay cả các thành viên Galanthus, những người không hề thay đổi sắc mặt sau khi nghe được quyết định này cũng vậy.
Họ biết điều này là cần thiết, và họ cũng đã phải ra tay với quá nhiều đồng đội rồi.
"Có ai phản đối gì không?"
Galanthus im lặng.
"Vậy thì giờ chúng ta sẽ lên kế hoạch giải cứu Nyx và triệt tiêu Vict Kovski. Ngay đêm mai."


0 Bình luận