Galanthus
Tép Cam
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Arc 1: Bunel Vineg

Chương 5.1: Kẻ Hai Mặt (1)

0 Bình luận - Độ dài: 5,553 từ - Cập nhật:

Vẫn như mọi ngày, đầu giờ chiều ngày hôm ấy ở trong căn phòng nghiên cứu nơi tầng hai Cung Triển Lãm, chỉ có tiếng giấy bút sột soạt và tiếng thủy tinh va leng keng. Trong không gian rộng lớn nồng mùi ngai ngái của thuốc, có ba dãy bàn làm việc dài, và phủ kín những chiếc bàn ấy là hàng sa số giấy tờ, chai lọ, dụng cụ thí nghiệm xô bồ. Nhân viên ai nấy cũng khoác lên mình những chiếc blouse trắng xộc xệch, luôn chân luôn tay.

Ở một góc bàn, cô y tá Bell cũng đang vùi mặt vào đống giấy tờ đến quên cả thời gian. Chỉ khi có tiếng sấm rền vọng lại từ phía xa, cô mới có một khắc ngẩng đầu lên và nhìn ra bên ngoài. Bầu trời đã chẳng còn lấy một vệt nắng. Chỉ có ánh sáng từ những tia chớp ánh lên sau tầng tầng lớp lớp mây đen.

Bell vươn vai mấy cái. Từ sáng sớm cô đã lao đầu vào làm việc liền tù tì, ấy thế mà tám tiếng đã trôi qua chỉ trong nháy mắt.

“Cuối cùng cô cũng chịu ngẩng đầu lên rồi đấy à?”

Mấy cô đồng nghiệp vừa mới ngơi tay giờ đang túm năm tụm ba lại với nhau, bàn mấy chuyện vặt vãnh về thời tiết.

“Ừ, tôi đang thử nghiệm công thức mới ý mà.” Bell lơ đãng trả lời, vẫn chỉ chúi mắt vào tập giấy trước mặt.

“À, giờ cô đang hẹn hò với Sếp tổng mà! Đám con gái cười khúc khích. “Cần gì phải lo nữa.”

Nghe thấy câu đùa này Bell chỉ biết cười trừ. Biết thế cô đã không đáp lời tụi nó.

Thế nhưng mấy con nhỏ đồng nghiệp nào có chịu buông tha cô.

“Ngày nào Sếp tổng cũng gửi hoa với thư luôn mà.”

“Sướng nhất cô rồi nhớ! Từ trước đến giờ anh ý chưa nhìn trúng ai bao giờ đâu.”

Những lời đùa giỡn của bọn họ đối với Bell lại chứa đầy ác ý.

Kể từ ngày đầu tiên Bell đến Khu phức hợp để phỏng vấn, cô đã vô tình gặp được Vict Kovski qua cuộc đào thoát không thành của Nyx. Không hiểu tại sao từ đó về sau, tần suất bắt gặp nhau của họ ngày một nhiều hơn, mặc dù lần đầu gặp mặt anh ta để lại trong cô ấn tượng chẳng mấy tốt đẹp.

Và rồi vào khoảng nửa tháng trước, anh ta đã hẹn cô đi ăn tối ở nhà hàng nằm ngay trong Khu phức hợp và nói: “Từ ngày mai hãy làm người yêu của ta nhé.”

Vậy mà khi ấy, Bell lại chẳng thể thốt lên được lời nào, vì cô cảm thấy nếu như mình từ chối ngay lúc đó thì anh ta sẽ lao vào xiên chết cô vậy.

Vào cái ngày mà cuộc Đại Diệt Chủng Aconite giáng xuống Nhân Giới, cô đã bị dòng nước lũ cuồn cuộn đổ từ trên núi xuống cuốn đi. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, đã có một con quỷ nghe thấy tiếng cầu cứu và mời gọi cô kí Giao ước Thế thân với nó. Nó nguyện chia sẻ một nửa sức mạnh và đưa cô ra khỏi dòng lũ, với điều kiện là sau khi chết cô phải thế chỗ con quỷ ở dưới Hỏa Ngục để nó có thể được tự do ở trên Nhân Giới.

Để sống sót, Bell đã không ngần ngại nắm lấy sợi thừng mỏng manh đó. Vậy mà cô lại chẳng ngờ rằng con quỷ kia chỉ có thể chất và sức mạnh nhỉnh hơn con người một chút.

Hơn nữa, "chia sẻ một nửa sức mạnh" trong lời của nó có nghĩa là cả hai phải chia sẻ thể chất lẫn trạng thái cho nhau. Kết quả là cô cũng phải chịu một nửa sức nóng Hỏa Ngục mà con quỷ phải chịu, còn nó thì bớt đi được một nửa gánh nặng!

Và chỉ có các Thế thân mới biết cảm giác nóng bức đó ngột ngạt và tù túng đến nhường nào. Bản thân Bell cũng thấy cơ thể mình luôn trong trạng thái như bị người ta nhét vào một cái bao và ném ra giữa sa mạc vậy.

Khi chạm trán với kẻ mạnh, bản năng của kẻ yếu sẽ là phục tùng hoặc tháo chạy.

Đó là lí do Bell luôn thấy lạnh ghê người hoặc sợ hãi đến tê cứng khi gặp những Thế thân kí Giao ước với con quỷ mạnh hơn mình.

Đứng trước Vict Kovski cũng không ngoại lệ.

Trong tình thế đối mặt với mệnh lệnh của kẻ săn mồi ác quỷ đó, Bell chẳng còn cách nào ngoài phục tùng cả.

Và kể từ tối đó, gần như ngày nào anh ta cũng cho người gửi thư kèm với đống hoa xa xỉ đến phòng làm việc của cô.

Vấn đề đáng nói ở đây là: Tại sao anh ta lại chọn mình chứ? Bell biết người luôn được vây quanh bởi một rừng phụ nữ xinh đẹp và giỏi giang như Vict Kovski sẽ không bao giờ để mắt đến một cô gái nhà quê kém hấp dẫn như cô. Vậy thì rốt cuộc anh ta muốn sử dụng mình cho mục đích gì?

Hơn nữa, mặc dù bọn họ không công khai mối quan hệ, thế mà ngày nào văn phòng của Bell không chất đầy hoa thì cũng là bánh kẹo, socola, bữa sáng bữa trưa và ti tỉ những thứ khác nữa. Chứng kiến cảnh tượng đó thì ai mà không một đồn mười cái câu truyện chàng hoàng tử đem lòng yêu nàng lọ lem giữa đời thực chứ?

Tất nhiên trước đây chuyện anh ta cưng chiều một cô gái đến vậy không phải là hiếm gặp. Thế nhưng đối tượng tán tỉnh là một cô nhân viên quê mùa thì có lẽ đây là lần đầu tiên.

Tay Giám đốc đó thường xuyên mời Bell cùng dùng bữa tối, và cô cũng muốn nhân cơ hội để nói với anh ta đừng có làm phiền cô nữa. Ấy vậy mà mỗi khi đối diện với anh ta, đôi môi cô lại run rẩy chẳng thể cất nên lời. Đứng trước Vict, cô không những cảm nhận được sức mạnh đến từ bóng dáng con quỷ phía sau anh ta, mà còn cả cái khí thế đầy quyền uy của anh ta nữa. Nếu như cô buột miệng nói ra, liệu anh ta có giết cô ngay tại chỗ luôn không?

Bell bất an đến nỗi chẳng tài nào tập trung được. Vậy mà đúng lúc ấy, lại có gã bảo an gõ cửa phòng và lạnh giọng gọi cô ra nhận hoa như thường ngày. Lúc này Bell chỉ muốn trả quà và đuổi quách gã về thôi. Thế nhưng cô chưa kịp đứng dậy thì mấy con nhỏ đồng nghiệp đã thi nhau túm tụm lại ở cửa, người cầm hoa, kẻ cầm quà thay cô. Đoạn, có một con nhỏ rút bức thư kẹp trong bó hoa lên, chẳng hề nể mặt cô mà xé ra đọc to vanh vách cho cả phòng nghe.

“Gửi Bell yêu dấu…

Ta xin lỗi vì dạo này phải lo nhiều công chuyện nên không thể hẹn gặp em ăn tối được.”

Rồi mấy con nhỏ đứa nào đứa nấy đều bụm miệng cười khúc khích. Còn Bell chỉ biết cắn răng bất lực, hận mình không thể trốn chui trốn lủi vào cái hố nào đấy để thoát khỏi tình cảnh này.

“Mấy hôm nay em vẫn ăn uống đầy đủ đấy chứ? Sức khỏe em vốn đã không tốt rồi nên phải ăn đủ ba bữa đấy nhé!”

“Bell ơiii Sếp tổng còn chuẩn bị cả cơm trưa cho cô nàyyy!

“Không ngờ Sếp tổng trông lạnh lùng mà cũng sến sẩm quá nhỉ?”

Rồi mấy con nhỏ cười phá lên.

Thế này là quá đủ rồi. Bell bật dậy khỏi ghế, toan bước đến dằn mặt cho mấy con nhỏ đó một trận. Nể mặt đồng nghiệp làm cái quái gì nữa chứ?

“Ta có nghe thuộc hạ kể chuyện rồi. Mấy con nhỏ ở đó...làm phiền em đúng không? Nụ cười trên môi cô ta héo dần, mặt biến sắc. “Nếu như tụi nó...dám làm vậy nữa thì ta...sẽ...giết…”

ĐOÀNG!

Choang!

Một tiếng sét kinh hoàng giáng xuống ngay sát bên tai chúng. Toàn bộ bóng đèn vỡ toang. Căn phòng hoàn toàn chìm nghỉm trong bóng tối. Chớp nháy lên ngoài cửa sổ, và Bell có thể thấy những khuôn mặt sợ cắt không còn giọt máu của mấy con nhỏ đồng nghiệp thoáng hiện lên. Không gian xung quanh nín lặng, chỉ có tiếng mưa rào đổ xuống mái hiên và tiếng sấm rền vang vọng lại từ xa.

Dù sao thì Vict Kovski cho người mang quà cáp đến tuy cũng phiền thật, nhưng ít ra hôm nay anh ta gửi thật đúng lúc, cũng đủ để làm cho mấy con nhỏ kia phải im miệng một thời gian rồi.

Ngày hôm đó, hơn nửa số bóng điện trong Cung Triển Lãm đều bị sét đánh cháy, và các thợ điện ở Trung tâm quản lý điều hành thông báo rằng không thể sửa hết trong ngày một ngày hai được, vậy nên công việc của bọn họ cũng tạm thời phải ngưng lại. Nhưng một số loại thuốc và nguyên liệu trong tủ buộc phải được cấp đông, nên Bell nhận nhiệm vụ mang chúng đến trữ tại nhà hàng đã được sửa xong xuôi.

Dắt chiếc xe đẩy đến chỗ tủ đông, Bell cẩn thận nhặt nhạnh những lọ thuốc đủ màu từ bên trong ra. Nhìn thấy đống chai lọ này, cô lại không khỏi chạnh lòng. Đa số đều là những loại thuốc đắt giá được chính tay Rus, anh họ cũng là đồng nghiệp của cô, sáng tạo công thức và bào chế ra. Thực ra thì nhiều lọ trong số đó không phải là thuốc...

Mà là chất gây nghiện phục vụ cho sòng bạc.

Bell đẩy xe lên thang máy chở hàng. Cô nhớ lại về hơn một tháng trước, cả hai đã cùng xin việc ở đây dưới danh nghĩa bác sĩ và y tá. Vậy mà cuối cùng họ lại làm việc ở trong ban Nghiên cứu Phát triển. Hơn nữa, dù bọn họ có chung một xuất phát điểm là nhân viên. Thế nhưng chỉ sau một tháng thử việc, nhờ có bộ óc thiên tài liên tục sáng tạo ra được những công thức mới và bào chế ra những loại thuốc chỉ có dân chuyên mới làm được, Rus đã có cho mình một văn phòng riêng.

Rus vốn là một cá nhân vô cùng xuất sắc, nhưng không hiểu sao trước đây anh ta lại chôn vùi tài năng của mình trong một trạm xá bé xíu và hẻo lánh. Cũng thật may là bà Wilkins đã giới thiệu công việc này cho họ, và cuối cùng Rus đã có chỗ để bộc lộ và phát triển năng lực.

Nhưng Bell không ngờ lĩnh vực anh ta giỏi nhất lại chính là bào chế chất gây nghiện.

Nhìn vào bản thân, cô chẳng thấy gì ngoài một nỗi thất vọng. Đúng vậy, nếu không nhờ có Rus đàm phán với Vict thì Bell đã chẳng thể có được một công việc tốt với mức lương cao ngất ngưởng như này. Còn cô thì chẳng hề làm được gì ngoài dựa dẫm vào anh ta.

Bell nhìn ra bên ngoài hành lang khi đã xuống đến tầng trệt. Trời chiều sau mưa thật quang đãng và dễ thở, không khí vương đầy mùi cỏ đất.

Cô gái không quên ghé qua chiếc lồng của đứa trẻ loài người. Hiện tại, Bell vẫn là một điều chế viên kiêm y tá riêng của Nyx. Bất cứ khi nào bảo an gọi đàm, cô đều lập tức phóng xuống tầng trệt để kiểm tra tình trạng của con bé.

Sau vụ Nyx dùng súng bắn Rus và bắn chết tên trưởng phòng cũ của cô từ một tháng trước, vào đúng cái ngày mà cô tới phỏng vấn, con bé đã không còn được ra khỏi căn phòng đó nữa. Đúng vậy. Nó đã bị biệt giam trong gian tù ấy. Chúng chỉ cho phép mở cửa khi y tá tới, khi có người dọn phòng, hoặc khi con bé lên cơn điên vì tác dụng của thuốc. Mỗi khi nó có nhận thức được về thế giới bên ngoài và cố gắng vùng vẫy trốn thoát, cô cùng với Rus sẽ có nhiệm vụ phải tiêm cho nó một loại thuốc ức chế trí nhớ mà bọn họ vẫn thường hay gọi là “tẩy trắng”.

Sau khi được tẩy trắng, con bé sẽ lại ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ trong phòng như người chết vậy. Đến cả khách thăm quan cũng thường xuyên thắc mắc tại sao con bé lại bất động hàng giờ liền như một bức tượng...

Bell không biết liệu ngày đó cô chọn làm công việc này là đúng hay sai nữa. Dù phúc lợi rất nhiều, vậy nhưng cô lại phải làm những việc trái với lương tâm là bào chế ma túy và ngó lơ sự tồn tại của Nyx. Rõ ràng nó là một con người, vậy mà lại bị đám người cùng tộc đối xử chẳng khác nào một con thú.

Không, thậm chí còn không bằng một con thú nữa. Bởi thú thì vẫn được tự do chạy nhảy hít khí trời, còn con bé thì không.

Bell nhìn khuôn mặt đằng sau tấm kính dần dần lộ ra bên dưới ánh sáng rọi từ cửa sổ. Nyx đang ngồi đờ đẫn dưới sàn, không động đậy dù chỉ một chút. Đôi mắt trước đây xanh thăm thẳm như phản chiếu cả bầu trời bao la, lúc này lại vô hồn như biển cả sâu không thấy đáy.

Sâu đến độ cả ánh mặt trời cũng chẳng thể nào soi sáng được.

Đôi mắt đó cứ mãi ám ảnh Bell kể cả trong những giấc mộng.

Năm tuần trước, vào cái ngày mà con bé bắt cô làm con tin chỉ để được nhìn thấy hoa một lần, nó đã dùng duy nhất một phát đạn làm bị thương đến hai người. Và người bị nó bắn vào đùi, trưởng phòng cũ của cô, đã không may qua khỏi.

Bọn họ vốn là những con người, thế nhưng hơn 80 năm về trước đã phải đối mặt với Đại Diệt Chủng Aconite, như một sự trừng phạt cho tội lỗi của mình. Trên đường sơ tán, con người thi nhau tháo chạy, dẫm đạp, đè lên kẻ yếu để trốn thoát. Sau lưng là bão tố, lốc xoáy, lũ lụt, sạt lở, băng tuyết, dịch bệnh và núi lửa phun trào. Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát, chẳng còn mấy ai sống sót. Khi đó, những con quỷ đã xuất hiện như một vị cứu tinh còn vĩ đại hơn cả Đấng Tối Cao trên trời kia, và dụ bọn họ kí vào Giao ước Thế thân.

Cô thỏa thuận với tôi, tôi cho cô sức mạnh. Đổi lại khi chết hãy xuống Hỏa Ngục thay tôi nhé!

Dù nội dung của Giao ước đơn giản là vậy, thế nhưng chính vì nó đơn giản nên cũng có rất nhiều lỗ hổng.

Chết ở đây không có nghĩa là ngừng thở, mà trong định nghĩa của đám quỷ, chết là mất nhiều máu.

Khi máu đã chảy xuống đất đủ lượng, một cánh cổng dẫn đến Hỏa Ngục sẽ mở ra qua vũng máu đó, và con quỷ kí Giao ước sẽ theo đó mà từ Hỏa Ngục bò ra.

Ngày hôm ấy, bọn họ đã không kịp sơ cứu cho tên trưởng phòng xấu số đó.

Máu của Thế thân bọn họ loãng, tốc độ chảy cũng rất nhanh.

Và chỉ trong một phút, máu túa ra từ vết bắn của hắn đã đủ lớn để mở một cánh cổng kết nối đến Hỏa Ngục.

Con quỷ kí Giao ước của tên trưởng phòng đã trồi lên và kéo thân xác hắn xuống dưới đó.

Vậy nhưng, Bell nghe đồn rằng, trước khi con quỷ kia kịp bỏ trốn thì Vict Kovski đã xuất hiện và xử lí nó chỉ bằng một nhát.

Nếu câu chuyện đó là thật thì anh ta quả là người còn đáng sợ hơn những gì Bell có thể tưởng tượng.

Trên đường đến kho lạnh đằng sau nhà hàng, Bell bỗng nghe thấy tiếng cãi nhau chí chóe vọng ra từ đâu đó rất gần. Cô vốn không phải người tò mò, thế nhưng cuộc cãi vã đó lại xảy ra ngay trên lối đi của cô. Có một đám con gái, dựa vào những chiếc váy đồng phục ngắn cỡn đó thì Bell đoán họ đến từ sòng bạc, đang vây quanh bắt nạt một cô gái. Chợt, có một con nhỏ dạn tay nắm lấy mái tóc đỏ của cô gái ấy và dúi ngã xuống nền cỏ ướt sũng.

Lúc này, Bell đã đứng hình mất năm giây. Cô gái đó... chẳng phải là người lên chung một chuyến tàu điện với Bell vào ngày đầu tiên đến phỏng vấn ở Khu phức hợp hay sao?

Thấy vậy, Bell không chần chừ bỏ lại chiếc xe, xông xáo lao tới và hét lên: “Này! Mấy cô đang làm cái quái gì thế hả?”

Bell thoáng nghe thấy tiếng mấy con nhỏ tặc lưỡi: “Người yêu mới của Sếp tổng đấy”. Rồi bọn chúng cũng quay gót bỏ đi, không quên bồi cho cô gái kia một cái tát bốp vào đầu.

Bell vội đỡ cô ấy dậy, vuốt qua mái tóc xinh đẹp đã bị tụi nó nắm cho bù xù hết cả, và đưa tay phủi bộ đồng phục dính đầy bùn đất.

“...Cảm ơn cô nhé.”

Cô gái né tránh ánh mắt của Bell như không muốn để ai thấy tình trạng hiện tại. Lúc này trông cô ấy khác hoàn toàn so với cái ngày họ gặp nhau ở trên tàu chở khách. Vô cùng khổ sở và yếu đuối.

Tại sao cô ấy lại vào làm việc ở đây nhỉ? Thời gian qua ở sòng bài đã bào mòn cô ấy đến thế sao?

Rồi cô ấy ngước đôi mắt đẫm nước như chú cún lên nhìn thẳng vào Bell, khuôn mặt khắc khổ ánh lên vẻ ngạc nhiên: “Có phải... Cô là người từng ở chung một khoang tàu với tôi có đúng không?”

Thấy cô gái vẫn còn nhớ mình, Bell liền vui sướng không tả xiết: “Đúng rồi! Tôi cũng vẫn nhớ cô! Tôi là Bell. Tên cô là gì vậy?”

“Tôi là Quincy.” Cô gái tóc đỏ nở nụ cười rạng rỡ khiến Bell thoáng đỏ mặt. “Không ngờ tụi mình lại có duyên đến thế! Cô...” Đoạn cô ấy tròn mắt nhìn chiếc áo khoác blouse trắng và tấm thẻ đeo trên cổ của Bell: “Cô cũng làm việc ở đây hả?”

“Đúng vậy, tôi làm ở Phòng nghiên cứu bên Cung Triển Lãm ấy! Còn cô làm việc ở sòng bạc đúng không?”

Quincy có hơi bối rối, ngượng ngùng đưa tay lên vuốt tóc, chỉnh trang lại quần áo: “Ừ đúng rồi, nhưng tôi không có nhiều kĩ năng nên chỉ được làm hầu rượu thôi...”

Lúc này Bell mới để ý, trên trán cô gái ấy không còn bóng dáng hai chiếc sừng trắng nữa. Cũng có thể cô ấy đã giấu chúng đi để được nhận vào làm ở đây rồi.

Đoạn, Quincy ngó ra đằng sau Bell để nhìn chiếc xe đẩy chứa đầy thuốc nằm ở phía xa.

“Tôi... Tôi có thể đi chung với cô một lúc được không? Tôi có chuyện cần nói...” Mặt Quincy đầy vẻ ái ngại.

“Được chứ!” Bell đồng ý ngay tắp tự. Nhìn Quincy cô chợt nghĩ, một Đọa nhân như cô ấy phải giấu mình để làm việc ở một nơi đầy thù ghét thế này chắc hẳn phải khổ sở lắm.

Bell đẩy chiếc xe chứa đầy những ống nghiệm, rảo bước giữa lối đi xuyên qua vườn hoa. Quincy thì lẽo đẽo đi sát cô, cứ thập thò cảnh giác nhìn ngó xung quanh như con mèo vậy.

“Cô định nói với tôi chuyện gì vậy, Quincy?”

Bell chợt hỏi làm Quincy giật bắn mình.

“Thực ra thì...” Cô gái ngập ngừng, mãi không bật ra được bao từ, mắt cứ chúi xuống đất không thôi. “Thực ra thì tôi đến đây đều có mục đích cả... Cô có biết về Nyx không?”

“Có chứ.” Bell thẹn lòng giấu chuyện mình là y tá riêng của Nyx. “Ở đây ai cũng biết mà. Có chuyện gì vậy?”

“Bọn tôi đã theo dõi tình trạng của em ấy từ rất lâu rồi. Tôi cũng đến đây là vì muốn đưa em ấy ra khỏi cái nơi này...” Quincy thì thầm nói, giọng dần nghẹn lại. “Nhưng mà dạo này trông em ấy không được ổn cho lắm...”

Nghe đến đây, Bell chỉ biết nuốt nước bọt câm lặng trong nhục nhã, vì chính cô là kẻ đã tự tay tiêm cho Nyx những mũi thuốc an thần và thuốc tẩy não, thậm chí không chỉ một lần. Nhưng phận một nhân viên như cô liệu còn cách nào khác nữa chứ?

“Bell... Cô làm việc ở Phòng Nghiên cứu... Vậy cô có biết hay vô tình nhìn thấy loại thuốc mà bọn họ tiêm cho con bé không?”

Đáp án cho câu trả lời lại là điều mà Bell rõ hơn ai hết.

Tôi biết chứ, vì tôi chính là kẻ tội đồ đó mà.

Nhưng một lần nữa, Bell vẫn chẳng dám nói ra. Nhìn chằm chặp vào mấy lọ thuốc đang rung nhẹ lên theo chuyển động của chiếc xe đẩy, Bell thấy tâm can mình như đang bị giằng xé.

“Bọn tôi chỉ muốn yên lặng thực hiện kế hoạch mà không làm ảnh hưởng đến ai thôi, nhưng mà... Tôi thấy cô... là người thật thà chất phác nên mới muốn nhờ cô giúp đỡ. Tôi biết cô sẽ không làm hại chúng tôi đâu...!" Và rồi giọng Quincy run lên như sắp khóc, Bell chẳng có gan đâu mà nhìn mặt cô ấy nữa. "Với lại... Nyx cũng đã ở trong đó rất lâu rồi... Tôi sợ rằng nếu cứ tiếp tục ở nơi đó, con bé sẽ không chịu nổi mất...!”

Là y tá riêng của Nyx, Bell cũng biết rõ hơn ai hết, tình trạng của Nyx dạo gần đây rất tệ. Thứ nhất là vì con bé đã rất lâu không được ra bên ngoài, và thứ hai là vì không biết nó đã bị tiêm bao nhiêu liều thuốc tẩy não vào người rồi.

Bell chỉ nghe nói một liều thuốc đó có thể khiến người trưởng thành quên đi tất cả mọi thứ, thậm chí là cả bản năng của mình.

Chuyện Nyx bị tiêm đủ các loại thuốc không chỉ mới xảy ra dạo gần đây, mà đã xảy ra từ rất lâu rồi, ước chừng cũng đã được hơn một năm kể từ khi con bé rơi vào tay Vict Kovski.

Trước khi Bell đến thì Nyx mặc dù trong thân xác con người nhưng vẫn ổn với lượng thuốc đó, là vì nó được giao tiếp và tương tác với thế giới bên ngoài. Nhưng kể từ khi những cánh cửa xung quanh đóng kín, và nó bị mắc kẹt trong bốn bức tường, tình trạng tinh thần của Nyx đã trở nên trầm trọng hơn bao giờ hết.

“Được rồi, Quincy, không sao đâu mà.” Bell nắm chặt lấy hai tay Quincy, nhân lúc đó lén nhét vào tay cô hai lọ thuốc vẫn còn vương hơi lạnh. “Rồi con bé sẽ ổn thôi. Chắc chắn là vậy.”

Ngay khi cảm nhận được hai lọ thuốc ở trong tay, Quincy như vỡ òa. Đôi mắt sáng bừng như bông hoa đỏ lửa giữa trời hè của cô ngấn nước. “Cảm ơn cô nhiều lắm...!”

Nhìn thấy nụ cười trong trẻo và rạng rỡ của Quincy, bóng đen đang đè nặng lên tim Bell như vơi đi bội phần.

Cuối cùng cũng đã có người nghe thấy tiếng gọi của Nyx rồi...!

Thế nhưng mãi đến sau này, Bell mới biết được sức mạnh của nước mắt đáng sợ đến nhường nào...

. . .

Tối hôm đó, Vict lại hẹn Bell đi ăn tối, và tất nhiên cô chẳng thể từ chối rồi. Giữa căn phòng VVIP trang hoàng với những nội thất mang sắc đỏ vàng sang trọng, có một chiếc bàn ăn gỗ được chạm khắc họa tiết vô cùng tinh xảo, ở một đẳng cấp mà chỉ có giới quyền quý mới được nhìn thấy. Bày trí trên chiếc khăn trải bàn trắng phẳng phiu là những cánh hoa hồng và ánh nến lãng mạn. Nhờ cái không gian tráng lệ lẫn bầu không khí đầy sến súa này mà từ nãy đến giờ Bell chẳng thể nuốt nổi miếng nào.

Tay Giám đốc Vict Kovski thì vẫn điềm nhiên thưởng thức đĩa bít tết một cách ngon lành, còn Bell thì lại chẳng đụng dĩa lấy một cái.

“Em không thích món này à?”

Bell luồn chặt các ngón tay lại với nhau, ngồi thẳng và lấy hết dũng khí, nói: “Ngài Kovski, tôi có chuyện muốn nói ạ.”

“Em cứ nói đi.”

Vict hạ dao nĩa xuống và nhìn thẳng vào mắt Bell. Thoạt nhìn thì trông anh ta chỉ đang lịch sự muốn tập trung nghe Bell nói, nhưng trong mắt con quỷ Giao ước của cô thì lại giống như anh ta đang săn mồi bằng ánh mắt vậy.

Hắn sẽ giết cô đấy Bell!

Đừng có nói gì hết!

Con quỷ của Bell hét lên trong tâm trí cô. Ánh nhìn của Vict đối với nó như một liều thuốc độc đang dâng sát miệng. Và nó sợ hãi cũng khiến cô, một người đang tràn đầy dũng khí, run rẩy theo.

Trật tự!

Bell quát con quỷ, đoạn hít thở một hơi thật sâu và nói ra hết những khúc mắc trong lòng.

“Từ nay về sau, mong ngài đừng gửi hoa đến phòng làm việc của tôi nữa ạ!”

Bell không đếm nổi mình đã luyện tập câu này bao nhiêu lần rồi. Dù cô đã chuẩn bị để hứng trọn cơn thịnh nộ của Vict, vậy mà mồ hôi vẫn túa ra ướt lưng áo.

“Haha... Cuối cùng em cũng đã chịu thành thật rồi à?”

Vict không giận, không cáu, mặt cũng không biến sắc, trái lại chỉ cười nhẹ khiến Bell ngơ ngác. Mặc dù cô rất muốn nói tất cả đều là do anh dùng quyền lực để bắt ép tôi đấy chứ, vậy nhưng những lời đó Bell vãn kiếp chẳng dám nói ra.

“Nếu em không thích thì lần sau ta sẽ không làm vậy nữa. Ta cứ nghĩ em là kiểu người thích lãng mạn cơ.”

Đó mới chính là vấn đề đấy, Vict Kovski ạ! Bell cắn răng thầm trách khi anh ta nói câu đó với vẻ mặt điềm nhiên. Bọn họ thậm chí còn chưa có một buổi tìm hiểu nhau chính thức nữa. Anh ta chỉ thảy cho cô duy nhất một câu: “Từ ngày mai hãy làm người yêu của ta nhé”, có khác nào giao việc cho nhân viên đâu!

“Tôi vẫn thắc mắc... ngài Kovski... Việc coi tôi là người yêu có lợi ích gì cho ngài vậy?”

“Em hiểu sai rồi, Bell. Ta không yêu cầu gì từ em cả.”

Bell nhìn vào đôi mắt hạt dẻ đầy hiền từ của anh ta, thật trái ngược hẳn với ánh mắt khiến người khác phải quỳ gối phục tùng vào cái lúc mà bọn họ lần đầu gặp mặt ở vườn hoa Cung Triển Lãm.

“Ý tôi là... Xung quanh ngài có rất nhiều phụ nữ khác mà. Tại sao ngài lại chọn tôi vậy?”

Bell cũng đã nghe không biết bao nhiêu câu chuyện về những người phụ nữ ở xung quanh Vict và những mối tình chóng vánh của anh ta. Trong những lời kể đó, Vict giống như một gã trai hư khi tán các cô gái xinh đẹp rất nhiệt tình và chẳng bao lâu sau đó thì đá họ không thương tiếc. Vậy nhưng họ cũng chẳng dám bóp méo câu chuyện ấy như những câu chuyện trai gái khác, vì Vict vốn đã là kẻ quá đỗi đáng sợ với họ rồi.

“Ta thật lòng thích em mà.”

Vict lại nhìn thẳng vào mắt Bell, và con quỷ của cô cứ cho rằng hành động đó như một dấu hiệu chuẩn bị tấn công của đám thú vật.

“Nhưng chúng ta thậm chí còn chưa tìm hiểu nhau mà?”

Vict im lặng một lúc và nhìn ra cửa sổ phản chiếu những đốm sáng lấp lánh từ đèn điện ở bên ngoài, khiến Bell thấy bầu không khí thật gượng gạo.

“Ta thấy em giống một người mà ta từng quen.” Vict nhẹ giọng. “Một cô gái hiền lành, ngốc nghếch, giàu lòng nhân ái, không toan tính, cũng không màng thế sự...”

Mắt Bell giật nhẹ khi anh ta nói đến từ “ngốc nghếch”, vì anh ta nói trúng tim đen của cô rồi.

“Ta cũng muốn được sống như vậy.”

Vict thẳng thắn. Lúc này, Bell thấy khuôn mặt thanh thoát của anh ta có một nét gì đó cay đắng và tiếc nuối vô cùng.

“Khoảng mười năm về trước, khi Khu phức hợp mới được thành lập, lúc đó nơi đây mới chỉ là một sòng bạc bình dân thôi, nhỏ bằng hai căn phòng này.”

Vict gõ ngón trỏ lên kính cửa sổ.

“Khi ấy, ta gần như chẳng có gì trong tay cả. Những ngày đầu mới thành lập ấy dù rất khó khăn, thế nhưng vẫn có những người phụ nữ làm công việc chia bài và hầu rượu nguyện ở bên cùng ta xây dựng Gladiolus lớn mạnh. Có những khi, đến ngày phát lương mà trong túi ta thậm chí còn chẳng đủ một xu để ăn bát cháo nữa.

Nhưng kể từ khi Ofelia xuất hiện vào hai năm trước, tất cả mọi thứ đã thay đổi. Những người phụ nữ đó đã quay lưng với ta, và rồi xung quanh ta giờ chỉ còn lại những kẻ lợi dụng đến với ta vì tiền bạc và danh phận.

Nhưng mà cũng chẳng trách họ được. Vì vị trí của ta đã lung lay đến độ không còn có thể bảo vệ được cho họ nữa. Không như ta, nếu chọn sai phe, kết cục của họ cũng sẽ giống như người mà họ nguyện đi theo vậy.”

Lần này, Bell chủ động nhìn vào mắt Vict, và anh ta thể hiện ra một khía cạnh mềm mại hơn mà cô chưa từng biết đến.

“Tôi cứ nghĩ anh sẽ dẹp loạn phe cánh của Ofelia vì cô ta là lí do khiến vị trí của anh bị lung lay cơ. Nhưng tại sao anh không làm vậy?”

Mặc dù Phó giám đốc Ofelia không ngừng bành trướng sức ảnh hưởng của mình ở sòng bạc, thậm chí còn thực hiện những hoạt động đi trái với quy định ban đầu mà Vict đặt ra. Nhưng Bell nghe nói anh ta vẫn không hề có bất cứ động thái nào với chuyện đó để giữ hòa khí.

“Tại vì Ofelia cũng là một thiên tài có năng lực kinh doanh ngàn người có một. Có được cô ta thì chắc chắn Gladiolus sẽ ngày càng ăn nên làm ra hơn nữa.”

Nhắc đến Ofelia, Vict liền xốc lại vai và chấn chỉnh lại tư thế, chẳng còn dáng vẻ nhẹ nhàng như ban nãy nữa mà đã quay trở lại thành một vị Giám đốc quyết đoán và lãnh đạm.

“Ta cứ nghĩ như vậy nên đã làm ngơ để cho cô ta tha hồ vùng vẫy ngay dưới mũi ta.”

“Khu phức hợp này là do ta đặt nền móng từ những ngày đầu, và cũng một mình ta xây dựng từ hai bàn tay trắng đến khi trở nên lớn mạnh.”

Thế rồi, Bell bỗng dưng thấy cả người cô lạnh toát, chân tay thì cứng đờ nhưng mồ hôi căng thẳng chỗ nào cũng thi nhau túa ra.

Lúc này, Bell thấy mình như lại đang ở trong hang cọp một lần nữa.

“Vậy nên, bất cứ kẻ nào dám nhắm đến Gladiolus, hay có ý định khiến cho Gladiolus lụn bại, thì dù có phải tan xương nát thịt, ta vẫn sẽ cắn chết không buông.”

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận