Galanthus
Tép Cam
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Arc 1: Bunel Vineg

Mở đầu: Biển Máu và Gò Xương

1 Bình luận - Độ dài: 727 từ - Cập nhật:

"Thế lời hứa với bản thân khi đấy của mày chỉ là nói suông thôi à?"

Giữa hư không, có tiếng một người đàn ông vọng đến. Chỉ nghe được tông giọng như mũi khoan bào sâu vào vỏ não kia thôi, chân tay cô gái đã bủn rủn. Thân người lạnh toát mà sao mồ hôi lại ướt đẫm cả lưng áo.

"Lời hứa... nào cơ?"

Từ đâu, một mùi hôi thối nồng nặc lập tức sộc thẳng lên não cô, bò vào mũi như muốn móc cuống họng cô ra. Đó là mùi xác chết phân hủy trộn lẫn với mùi máu tanh ngòm lợm họng, nhưng không hiểu sao cơ thể cô đã thích nghi đến độ chẳng thể nôn ra được nữa.

Và ngay khi cô gái ngẩng lên, toàn bộ khung cảnh xung quanh đã biến đổi hoàn toàn.

Trên đầu, sét nối nhau thành chùm, rạch kín bầu trời đỏ quạch như mạch máu. Dưới chân, xương cốt nổi lềnh phềnh, biển máu đặc quánh trải tít đến tận chân trời.

     "Mày có thể quên đi quá khứ,

lời người đàn ông vừa cất, khúc an hồn của người chết liền nổi lên. Lúc to lúc nhỏ, lúc xa lúc gần, như một cái dùi trống đánh vào màng nhĩ cô. Ớn lạnh, choáng váng.

     quên đi cội nguồn,

ngoi lên từ dịch thể thối rữa dưới chân là những bộ xương trắng nhởn. Chúng tóm lấy tay, lấy chân, ghì đầu cô xuống thứ nước tanh tưởi lạnh thấu da thịt.

     bản thân,

cô gái chống trả, thét gào, vùng vẫy. Nhưng càng kháng cự, thân người mệt rũ lại càng chìm xuống sâu hơn.

     hay thậm chí là cả tên mình."

Khi thân thể chìm nghỉm trong dịch thể đặc quánh cũng là lúc kí ức đánh vào tâm trí cô gái, như con sóng lớn đổ bộ vào đất liền.

     "Nhưng mày không được phép quên

hàng trăm, hàng ngàn dải kí ức chiếu qua tâm thức cô. Rõ như ánh mặt trời buổi bình minh, rõ như vừa sống lại lần nữa.

“Tôi không có kí ức, không người thân, không nhà, không nơi nương tựa.”

cái ngày ấy, cô gái đã nuốt đi những uất nghẹn, nhục nhã để nói với những kẻ cầm tù mình.

“Và dường như tất cả những người ngoài đó đều biết đến tôi. Có trốn đi đâu cũng không thể thoát."

     mong muốn của mày,

"Thế nhưng tôi sẽ không chết ở trong căn phòng kia đâu... Một ngày nào đó... Một ngày nào đó chắc chắn sẽ có người nghe được tiếng gọi của tôi...!"

     mục đích của mày,

"Dù có phát điên ta sẽ không bao giờ quên cái bản mặt ngươi!"

mùi thuốc quẩn quanh, lệ đong mờ mắt, chân tay trói chặt, cổ họng rát bỏng, khi ấy cô hét. Hét vào mặt kẻ đã chất những khổ đau này lên cô, kẻ đã đày đọa cô, xóa kí ức của cô, biến cô thành người điên.

"Ừ, thế thì nhớ cho kĩ vào, vì đây là khuôn mặt của kẻ mà ngươi phải giết đấy!"

kẻ đó thản nhiên đáp, khiến tâm trí cô sôi sục.

"Thằng chó tao nhất định sẽ giết mày!"

vậy nhưng khi ấy, cô chưa kịp cất lời, thuốc an thần chúng tiêm đã men theo mạch máu đến từng tế bào, đánh ngất cô vào giấc ngủ sâu vô tận.

     dã tâm của mày!"

Cứ thế, cứ thế, mỗi khi tỉnh dậy, cô lại trở thành một con người mới. Một bức tượng im lặng, một khúc gỗ ngoan ngoãn, một con chó ngờ nghệch, một người điên.

Thế nhưng giờ đây, thù hận, đau khổ, hoang mang, sợ hãi, chờ đợi, mong mỏi, ước muốn, khao khát, hi vọng, tất cả cũng đã quay trở lại với cô, vẹn nguyên như ban đầu.

"Đừng có chây ỳ để cho chúng thuần hóa như con lợn vậy chứ. Hãy đứng dậy đi!"

Những cách tay xương xẩu dần buông khỏi cô gái. Cơ thể cô nhẹ bẫng, theo dòng nước chồi lên bề mặt. Cô hít lấy hít để khí trời, và mở mắt ra.

Tất cả đã biến mất không dấu vết.

Nhưng có một thứ đã quay trở lại.

Đó chính là bản thân cô, Nyx.

Bình luận (1)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận

CHỦ THỚT
AUTHOR
TRANS
Có bạn kêu mở dài nên tui đã cập nhật thêm chap mở nữa, có 600 chữ thui đọc đi mọi ngườiii
Xem thêm