Arc 1: Bunel Vineg
Chương 6.2: Ván Cờ của Thằng Nghiện (2)
0 Bình luận - Độ dài: 5,064 từ - Cập nhật:
Bấy giờ đã điểm canh năm ở một thị trấn nhỏ nọ. Trong màn đêm thanh tĩnh, dưới những ánh đèn điện mờ ảo, chiếc xe ngựa lọc cọc băng qua những ngôi nhà nhỏ im lìm trên con phố không một bóng người. Người đánh xe ghì dây cương, và chiếc xe cũng dừng lại ở trước cửa một quán trọ bình dân vẫn đang sáng đèn. Từ trong khoang xe, một người đàn ông mình đầy hơi men lảo đảo chống gậy bước xuống. Anh ta thảy cho người đánh xe một đồng bạc, đôi mắt đã mờ câm vì rượu nheo lại để nhìn cho rõ chiếc đồng hồ vàng trên tay. Sớm hơn giờ hẹn bốn lăm phút.
Dù cho mọi thứ trước mắt có mờ nhòe, dù cho cơ thể có bị cơn say rút cạn sức, và dù cho tâm trí cứ mơ mơ màng màng, người đàn ông vẫn hít một hơi thật sâu, lấy lại tâm thế và rảo bước vào bên trong quán trọ.
“Có đặt trước một phòng cho hai người.” Biết trông bộ dạng lúc này của mình vẫn lịch lãm hơn bao giờ hết, anh ta dừng lại ngay trước quầy lễ tân, tay mân mê dấu khắc gia huy của gia tộc Evangelous trên chiếc gậy.
"Tên của ngài là gì ạ?"
"Douglas Evangelous."
“Vâng, chìa khóa phòng của ngài đây ạ.”
Douglas chỉ thể thấy hình bóng mờ ảo của chiếc chìa khóa, thế nhưng bản năng không cho phép anh ta phạm bất cứ một sai sót nào dù là trong những việc nhỏ nhất, và cũng nhờ nó mà anh mới có thể lên tới phòng trọ trên tận tầng ba.
Ban nãy ở sòng bạc, sau bàn thua thê thảm với Vict Kovski, Douglas đã lại vào vai một gã Giám đốc ăn chơi trác táng, cờ bạc đổ đốn, đàn đúm với đám cò mồi và nợ hàng trăm đồng bạc chỉ cho việc uống rượu. Anh luôn làm như thế mỗi khi đến sòng, và nhờ vậy mà không có ai là không tin cái sản nghiệp nhà Evangelous sẽ sớm sụp đổ chỉ vì cái gã Tổng giám đốc uống tiền như nước này cả.
Sở dĩ anh dám nốc nhiều rượu như vậy dù chưa bao giờ đưa thứ cồn đỏ đó vào miệng, đều là vì muốn thử lượng chất gây nghiện mà chúng cho vào trong rượu mà thôi. Nếu như chỉ là một Đọa nhân bình thường thì với tốc độ tiêu thụ rượu đó, có lẽ anh cũng đã nghiện ngập từ lâu rồi. Vậy nhưng thể chất của một Đọa nhân vốn đã tốt, cộng thêm với cái bản năng khiến anh luôn gói mình trong khuôn khổ, đã khiến cho tác dụng của ma túy không ảnh hưởng quá nhiều lên tâm trí anh.
Vậy nhưng tác động của rượu lên thân thể này thật sự không thể chối bỏ được.
Douglas tra khóa, dù đang say bí tỉ nhưng chỉ cần một lần thôi anh đã mở được cửa. Khu trọ anh chọn thuê không quá nổi tiếng, thế nhưng lại đáp ứng hai tiêu chí: Thứ nhất là vô cùng sạch sẽ, thứ hai là đủ vắng vẻ, đủ kín đáo và đủ hợp lí để anh có thể tiếp tục tròn vai với bạn diễn. Lúc này, vai Tổng giám đốc của Douglas đã không còn có thể thoả sức vung tiền như trước nữa, bởi lẽ gã đã thua quá nhiều và cũng đã nghiện quá sâu. Giờ gã đã là con nợ của Vict Kovski rồi. Và kết quả là chỉ có thể thuê thứ phòng trọ này đây.
Douglas căng mắt ra để thắp đèn dầu trong ánh sáng yếu ớt tỏa ra từ những chiếc đèn lồng thắp dọc hành lang. Nội thất bên trong căn phòng gỗ dần dần hiện ra trước mặt anh. Chiếc giường có vẻ hơi lớn hơn dự tính, có lẽ là vì hàng chục năm trở lại đây anh đã không cần dùng đến giường rồi. Nắm giữ đồng thời hai chức vụ: thẩm phán của Tòa án Tối cao tại Đọa Ngục và Tổng giám đốc của Công ty Khoáng sản Evangeline tại Nhân Giới, có thể nói ngày nào lịch trình làm việc của Douglas cũng lấn hết cả thời gian ngơi nghỉ. Thậm chí đến cả thời gian di chuyển trên thuyền của anh cũng bị chiếm dụng. Vậy nhưng Douglas vẫn ổn với việc đó, vì anh thấy mình không giống các Đọa nhân khác. Anh thấy mình giống một cỗ máy hình người hơn. Không có cảm xúc, cũng không có nhu cầu ăn uống ngủ nghỉ.
Dù sao thì giường lớn hay nhỏ cũng không quan trọng, vì anh và bạn diễn chỉ ở đây đến khoảng rạng sáng mai là sẽ rời đi thôi.
Douglas dựa gậy và ngồi vào bộ bàn ghế gỗ đơn sơ đặt chính giữa phòng. Lúc này đây, khi không gian đã rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối, anh mới có thể cảm nhận được rõ tác động của rượu và ma túy trộn lại với nhau rõ hơn bao giờ hết. Anh cảm nhận được trái tim trong lồng ngực này đang vận hết sức để bơm máu, dòng máu chứa đầy ma túy đang chảy khắp huyết quản anh, và từng tế bào, từng thớ cơ mềm nhũn như muốn cầu xin anh hãy để bản thân sa ngã một lần.
Không như những Đọa nhân khác, Douglas điều khiển từng ngóc ngách của cơ thể dễ như lật bàn tay vậy. Dễ đến nỗi anh luôn thấy cơ thể này không giống như vật sở hữu của mình, khi mà anh có thể tùy ý điều khiển và ra lệnh cho nó.
Nhưng rốt cuộc thứ chất gây nghiện này chứa gì mà lại có thể dẫn lối cho Đọa nhân về lại với bản chất của một con quỷ chứ?
Khi câu hỏi ấy hiện lên trong Douglas, cũng là lúc kí ức về bốn tháng trước, cái ngày mà họ được Đại tướng Hans giao phó nhiệm vụ thoáng xẹt qua tâm trí anh.
“Chúng ta sẽ đồng thời tiến hành do thám lòng địch từ cả sòng bạc và sở thú cùng lúc." Vị Đại tướng chỉ vào chiếc bản đồ sơ lược của Khu phức hợp được phác bằng những nét than chì đen kịt.
"Sòng bạc là nơi có vô cùng nhiều cám dỗ. Chưa kể là giờ bọn chúng đã nắm trong tay thứ ma túy có thể đánh gục cả loài quỷ lẫn cách có thể biến Đọa nhân trở về nguyên dạng. Vậy nên ta sẽ giao phó nhiệm vụ này cho hai người mà ta tin rằng có thể chống lại được những cám dỗ đó."
Đoạn Hans hướng mắt về phía họ:
"Douglas và Quincy. Cô cậu cần phải làm sáng tỏ được ba vấn đề sau:
Thứ nhất là về công thức bí mật có trong ma túy của bọn chúng.
Thứ hai là các yếu tố xung quanh Thỏa ước Linh hồn như nội dung, đối tượng thực hiện và người cầm đằng chuôi tất cả những Thỏa ước đó.
Và thứ ba là các mối quan hệ của Vict và kẻ chống lưng cho hắn.”
“Tôi nghe nói Quốc vương Theia mắc bệnh truyền nhiễm từ nhiều năm về trước thì phải.” Tristia phát biểu. Cô làm việc ở Đài phát thanh nên luôn nắm rõ được những tin tức mới nhất hơn ai hết. "Nên đám người ở sòng bạc mới tác oai tác quái đến thế."
“Đúng vậy. Khi ông ấy còn nắm quyền triều thì mối quan hệ giữa Theia và Đọa Ngục vẫn rất tốt. Sau khi Quốc vương lâm bệnh, ta đã từng không ít lần viết thư và diện kiến tận nơi nhưng vẫn không thể gặp được ông ấy.”
“Vậy là..." Ashley đưa ra suy đoán. "Ngài nghi ngờ hiện tại kẻ đứng sau giật giây và điều khiển mọi hoạt động của Vương quốc Theia cũng chính là kẻ chống lưng cho Vict có đúng không?”
“Phải. Ta chỉ cần cô cậu có manh mối về kẻ đó là được. Còn lại chúng ta sẽ giải quyết sau, vì trước mắt vẫn còn nhiều vấn đề tồn đọng lắm. Ta cũng cho rằng sau lưng hắn có một thế lực hùng mạnh mà chỉ với chừng này người chúng ta không thể đấu lại được.”
“Còn về Thỏa ước Linh hồn," Quincy nói với tông giọng trầm đều. "Tôi sẽ là người…”
Thế nhưng cô chưa kịp nói hết, Douglas đã lập tức chen lời.
“Tôi sẽ là người kí Thỏa ước Linh hồn và Khế ước Câm lặng. Đâu thể để mình cô gánh hết được.”
“Vậy nhưng anh sẽ chết." Quincy đưa đôi mắt thiếu sức sống nhìn thẳng vào Douglas, anh thấy đâu đó trong cô có nhiều chút mệt mỏi. "Khế ước Câm lặng là khế ước đến từ một phía. Nếu con quỷ của chủ sở hữu yếu hơn người thề ước là tôi thì nó sẽ không thể làm gì được tôi đâu.”
“Vấn đề ở đây chính là nội dung Thỏa ước Linh hồn. Rốt cuộc chúng cần gì từ những con nghiện và chúng muốn làm gì, chúng ta không thể biết được." Douglas nghiêm giọng, anh thấy mình giống hệt như một cỗ máy. "Cô là quân Hậu vô cùng quan trọng của đội ta. Không thể hi sinh sự an toàn của cô được. Hơn nữa, cô có chắc chắn rằng con quỷ của Vict không phát hiện ra thân phận của cô khi thề với Khế ước Câm lặng không?”
“Đúng vậy.” Hans tán thành. “Hơn nữa, chúng ta chỉ cần một người nắm giữ Thỏa ước Linh hồn để lên kế hoạch thôi. Một khi đã có trong tay nội dung của nó rồi, chúng ta mới có thể biết được chuyện gì đã xảy ra với Albert và những Đọa nhân mất tích khác.”
“Đã rõ, thưa Đại tướng.”
“Còn những chi tiết khác về nhiệm vụ, cô cậu tự lên kế hoạch với nhau nhé. Và hãy nhớ, chúng ta chỉ còn thời hạn năm tháng trước khi diễn ra Lễ Bồi Hoàn thôi.”
Và thế là hai người họ đã cùng thống nhất, phân chia công việc xong xuôi ngay tối hôm đó. Douglas sẽ đảm nhận việc tìm hiểu cách thức sòng bạc khiến các tay chơi nghiện, còn Quincy sẽ chịu trách nhiệm tìm ra tệp đối tượng bị Vict Kovski nhắm đến và kẻ nắm giữ tất cả các Thỏa ước Linh hồn. Mục tiêu chung của họ là phác thảo các mối quan hệ của Vict từ nhiều phía.
Để thuận tiện cho nhiệm vụ, Douglas quyết định sẽ đóng vai thành một con mồi, và Quincy sẽ trở thành một nhân viên của sòng bạc. Qua đó bọn họ có thể do thám nơi ấy từ cả trong lẫn ngoài.
Trong suốt thời gian vừa rồi, họ vẫn luôn giao tiếp với nhau qua những tấm séc mà tay bạc Douglas nhờ cô hầu rượu Quincy mang đổi thành tiền vàng.
Sau một thời gian hoạt động trong lòng địch, cuối cùng anh cũng đã hẹn Quincy một buổi họp chính thức để trao đổi về những điều mà cả hai đã phát hiện ra trong thời gian thực hiện kế hoạch.
Cốc cốc!
Có tiếng gõ cửa.
"Vào đi." Douglas vẫn giữ chất giọng nghiêm nghị và tư thế thẳng lưng ấy.
"Tôi đến sớm hơn giờ hẹn nhỉ? Có làm lỡ công việc gì của Đội trưởng không?"
Mặc dù không thể nhìn thấy thứ gì xung quanh, ấy vậy mà hình bóng Quincy xuất hiện ngoài cửa vẫn hiện lên rõ mồn một trong mắt anh. Vẫn là mái tóc óng mượt với cặp sừng trắng ấy, đôi mắt đỏ như muốn thiêu cháy người đối diện, nhưng ánh nhìn lại vô cùng lãnh đạm.
Kể từ khi nhìn thấy Quỷ Thần của Quincy, Douglas thấy như có một thứ gì đó đổi khác. Vậy nhưng anh thật sự không biết đó là gì.
"Không hề."
Douglas rất tự nhiên móc từ trong túi áo ra một bộ bài còn mới nguyên và đặt ngay ngắn giữa chiếc bàn tròn.
"Anh vẫn muốn đấu một ván với tôi kể cả khi đối thủ của anh luôn là người thua à?"
Douglas biết, anh là một trong số những người hiếm hoi mà Quincy không phải gồng gượng để bày ra những thứ cảm xúc mà cô không thật sự có. Anh cảm thấy cơ mặt cô như được giãn ra khi ở chung với một cỗ máy chạy bằng máu như anh vậy.
"Thay vào đó thì sao cô không quyết định xem nên đặt cược thứ gì đi."
"Với một con quái vật vừa giữ chức Tổng Giám đốc vừa kiêm chức Thẩm phán Tối cao như anh thì tiền cũng chỉ là phù du thôi nhỉ?" Quincy tiến lại gần và đóng rèm cửa sổ, đoạn kéo ghế và ngồi vào bàn. Bên dưới ánh lửa lập lòe phát ra từ chiếc đèn dầu trên bàn, hình bóng cô trước mắt anh vẫn rõ hơn bao giờ hết.
"Cô cũng giống tôi thôi. Chưa kể đến cái chức Cục trưởng Cục Trị an của cô nữa."
Chỉ với số lương bổng của một thành viên trong đội đặc nhiệm thôi đã đủ để bọn họ sống cả đời mà không lo cơm ăn áo mặc rồi. Thế nhưng các thành viên Galanthus vốn không phải những kẻ an phận, vậy nên ngoại trừ Hawk, người ở trong tù suốt thời gian qua, thì những người còn lại đều có công ăn việc làm ổn định cả.
"Vậy anh muốn cược gì nào?"
"Nhắc mới nhớ, dù chúng ta đã làm đồng đội của nhau nhiều năm nhưng lại không biết nhiều về đối phương nhỉ?"
Douglas nhanh tay bóc bộ bài mới tinh một cách thành thạo. Mùi bài phảng phất lên mũi khiến anh nhớ đến những trận thua thảm bại liên tiếp ở sòng. Số tiền đổ vào những ván bạc đó chẳng thấm vào đâu so với cơ ngơi của anh, nhưng nếu không phải vì để hoàn thành nhiệm vụ thì anh cũng đã vét sạch tiền của chúng đến phá sản rồi.
"Nếu tôi thắng, tôi muốn cô kể tôi nghe, rốt cuộc ngày hôm đó ở điện Paimonia, cô đã thấy gì trong bức tranh tiên tri."
Cái ngày mà Paimonia triệu tập Galanthus để giao phó nhiệm vụ, cũng là ngày mà bọn họ hội ngộ sau gần 20 năm xa cách, khi Quincy nhìn thấy bức phác họa của tượng Lilith cũng là khi anh lại được thấy một biểu cảm khác lạ trên khuôn mặt cô.
Sự bối rối.
Anh muốn biết dã tâm của cô có hình dạng gì.
Douglas chia đều các lá bài sang hai phía. Không cần phải nhìn, anh vẫn biết những động tác tựa một tuyển thủ đánh bạc chuyên nghiệp của mình vẫn thật chuẩn chỉ như mọi ngày.
"Còn nếu cô thắng, tôi sẽ nói cho cô bất cứ sự thật nào mà cô vẫn luôn muốn nghe, dù có phải tận dụng tất cả các mối quan hệ của tôi hay phải phá vỡ Khế ước Câm lặng đi chăng nữa."
Anh không nhìn được biểu cảm trên mặt Quincy, thế nhưng có vẻ như cô hoàn toàn không phản đối ván cược của anh.
"Đây chỉ là một ván bài bình thường, vậy mà anh vẫn muốn đặt cược cả tính mạng của mình vào sao?"
"Đây không phải là một ván bài bình thường." Douglas nhìn thẳng vào mắt Quincy. Đôi mắt đó như đang thắp sáng cả căn phòng tối mịt. "Đây là ván bài duy nhất mà cô có cơ hội hòa, trong khi tôi đang say."
Khi say, người ta thường hành động theo bản năng. Thế nhưng tìm mọi con đường đi đến chiến thắng cũng chính là bản năng của Douglas.
"Được. Tôi chấp nhận thách đấu."
Quincy gom bài, và Douglas cũng nhấc năm lá trước mặt anh lên. Những chất bài và những con số đỏ đen dần hiện lên trong tầm nhìn mờ ảo của anh. Có vẻ như anh đang có một khởi đầu không thuận lợi lắm thì phải.
"Tôi thấy đám bạn xã giao ở sòng của anh cũng nhanh chân nhanh tay quá nhỉ?"
Douglas hiểu Quincy muốn nói gì. Vào ngày đầu tiên anh đến sòng và kết thân với đám cò mồi đó, có một tên trong số chúng đã làm một hành động cực kì khiếm nhã với cô.
"Tôi cứ nghĩ đến bây giờ cô phải giết hắn rồi cơ."
"Có, tôi hẹn hắn vào buồng vệ sinh và nhìn thấu hắn rồi. Linh hồn hắn bị xích cổ như một con chó ấy. Thứ đó là đại diện cho Thỏa ước Linh hồn mà hắn đã kí với Vict."
Douglas từng nghe rằng Quincy không chỉ mở được không gian của Quỷ Thần mà còn có thể kết nối với không gian của linh hồn khi ngồi lên Ngai Vàng Linh Hồn nữa. Ở trong trạng thái đó, cô ấy sẽ không giết người vô tội vạ như Quỷ Thần, mà sẽ dùng con mắt thấu thị để nhìn xuyên thấu linh hồn tất cả những kẻ ở trong lãnh địa của mình.
"Vậy cô giết hắn bằng cách nào?"
"Tiêm chất kích thích và ngụy tạo hiện trường chơi thuốc quá liều. Cũng không hài lòng lắm vì tôi phải động tay vào người hắn."
Cả hai đối thoại như hai cái máy đang chất vấn lẫn nhau. Trong khi đó, tiếng bài sột soạt đánh xuống bàn vẫn vang lên đều đều.
"Vậy còn linh hồn những kẻ khác thì sao?"
"Đối tượng khác gồm có Phó giám đốc quản lí sòng bạc Ofelia, tay chia bài Wolfol kí giao ước với Quỷ Đố Kị, cò mồi và cảnh vệ. Gần như tất cả đều bị xích."
Douglas không nghe thấy tiếng bài đánh xuống bàn từ phía đối diện nữa, cũng là lúc anh biết Quincy đã phát hiện ra một vấn đề vô cùng hệ trọng.
"Tôi sai đám quỷ đi tìm điểm cuối của những sợi xích đó rồi. Nhưng mà chúng cứ kéo dài mãi không có điểm dừng."
Anh nghe được tiếng tim Quincy đang co bóp ngày một mạnh hơn.
"Hơn nữa, có một kẻ trong số đó tôi không thể nhìn được linh hồn. Chính là Ofelia."
Và rồi Douglas cũng dừng suy tính về những nước bài tiếp theo.
Ở thế giới được Đấng Tối Cao ưu ái đặt tên là Tithonia này có rất nhiều chủng tộc cùng chung sống với nhau.
Quỷ ở dưới đáy Hỏa Ngục
Đọa nhân ở Đọa Ngục
Nhân tộc và Tinh linh ở Nhân Giới
Cuối cùng là Thiên thần và Thiên nhân ở Thánh Địa trên cao.
Trong số đó, chỉ có mỗi chủng loài Thiên thần sống ở Thánh Địa là không có linh hồn và loài Thiên nhân không thể bị nhìn xuyên thấu.
Ofelia rất có khả năng là một trong hai. Thế nhưng đám Thiên thần lại vô cùng cao ngạo, không bao giờ dám đặt chân xuống mặt đất Nhân Giới xấu xí và đầy tội lỗi này.
"Có vẻ như chúng ta vừa động vào kẻ không nên động vào thì phải."
"Chẳng trách ả cứ coi sòng bạc như nhà ả ấy." Quincy tiếp tục đánh một con bài nữa xuống. "Đến cả Vict Kovski còn phải nể ả bảy phần."
"Phe phái ở đó thì sao?"
"Loạn, nhưng ít dám cắn nhau. Cũng hòa thuận, nhưng Vict thì lép vế hẳn."
Douglas đang cân nhắc không biết có nên châm cho bọn chúng một mồi lửa, khiến chúng lao vào cắn xé nhau và phá vỡ cái trật tự phe phái đó không.
"Ván này tôi thắng." Quincy hạ bài xuống. Tầm nhìn của anh không với được tới bài của cô, chỉ thấy lốm đốm màu trắng. Nhưng có vẻ như anh đã hơi xem nhẹ đối thủ thì phải.
"Trận đấu vẫn chưa ngã ngũ mà."
"Phía anh thì thế nào?" Quincy gom bài lại, xáo lên và hỏi.
"Ở sòng tôi phải cố gắng lắm để có được mấy bàn thua đấy. Giờ cũng vậy." Dù không nhìn thấy được bài của Quincy, nhưng anh vẫn có thể thấy được khuôn mặt có chút bất mãn của cô. "Cũng nhờ thế mà trông tôi như sắp phá sản rồi."
"Ít ra thì rượu với ma túy cũng góp phần giúp tôi có được một bàn thắng nhỉ?" Quincy nhanh nhẹn chia bài.
"Cái gã bartender tên Jasper ở sòng, cô nói chuyện với hắn bao giờ chưa?" Douglas gom gọn mấy lá bài được chia cho mình, gõ vào bàn vài lượt và xòe ra.
"Tôi có, nhưng không nhiều. Hắn không phải loại thích xã giao với người như tôi. Gu hắn mặn lắm."
"Khi phục vụ rượu cô cũng phải đeo găng tay nhỉ? Lúc mới vào sòng hắn lắc cho tôi nguyên một cốc Daiquini đầy chất gây nghiện luôn."
Đánh bài xuống, Douglas vừa kể chuyện vừa suy tính những nước đi tiếp theo.
"Anh bạn đi cùng anh không uống chung bình à?"
"Có, mà hắn không có vẻ gì là nghiện. Nhưng gã Jasper đó rót cho hắn trước rồi mới rót cho tôi sau." Nhắc đến đây, Douglas thấy cơ thể mình phản ứng lại với mùi vị đã được lưu sâu trong bộ nhớ, khiến anh có chút lợm họng. "Ma túy của chúng lắng xuống đáy nên tôi là người hưởng hết. Ngọt như hoa vậy."
"Sau khi nốc một đống ma túy thì bù lại tôi có được một bữa tối, vài buổi gặp mặt để kí hợp đồng, và một đêm đánh cờ với Vict Kovski. Nhưng mà bữa ăn tối đó có sự hiện diện của cha hắn nên thần trí hắn cũng không được ổn định cho lắm."
"Cha hắn là ai vậy?"
"Giáo chủ Thiên Tử Giáo, Matthew Kovski, có ảnh hưởng vô cùng lớn với dân chúng Theia. Còn một cái tên nữa là "Ông Lớn", chủ sở hữu của Khu phức hợp. Nhưng chỉ có duy nhất Vict và Ofelia mới được gặp ông ta."
"Có vẻ vụ này cũng dây mơ rễ má với nhiều tay to quá nhỉ?"
"Vụ này không đơn giản như vẻ bề ngoài. Nhưng mà để khử Vict thì không khó. Thậm chí còn dễ như cách tôi thắng ván này vậy." Douglas xòe bài ra và hạ xuống bàn. Chẳng cần phải nhìn đến bài trên tay Quincy, anh cũng đã biết chiến thắng là của mình. Trận này đúng là nhanh thật.
"Trông anh có vẻ như đã biết trước kết quả của trận đấu nhỉ?" Quincy thở dài thật khẽ và hạ bài trên tay ngay xuống giữa bàn. Bài của cô chỉ có một bộ ba, còn bài của anh có hẳn tứ quý 10 lận.
"Phải thừa nhận là khi đầu óc tôi không tỉnh táo thì dự đoán cũng không thể hoàn toàn chính xác được." Lần này, Douglas lại là người xáo và chia bài. "Nhất là khi vẫn có nhiều điều tôi chưa biết về cô, mặc dù chúng ta đã chung đội trong suốt trăm năm ròng."
"Hiếm khi thấy anh tò mò về người khác như vậy đấy."
"Có lẽ là vì tôi và Oswald vừa suýt chết bởi Quỷ Thần của cô chăng?" Douglas thấy tâm trí có chút mê muội, đầu anh choáng như một thùng rượu đang lăn xuống những bậc thang và có thể vỡ tung bất cứ lúc nào. Có lẽ là do cồn đỏ và ma túy đến giờ đã bắt đầu ngấm sâu hơn rồi. "Cũng chẳng thể nói là vì tôi may mắn được. Tất cả là nhờ tôi đã chủ động tìm hiểu về cô cả đấy."
"Xin lỗi anh vì hôm đó tôi đã để bản thân mất kiểm soát." Quincy nói như đã có ý định xin lỗi từ trước. "Tôi vốn không bao giờ muốn sử dụng lại thứ sức mạnh đó, vậy nên cũng chưa từng có ý định nói cho ai biết cả."
"Không sao. Sau khi thắng ván này thì tôi sẽ biết được tường tận về cô thôi."
"Điều gì khiến anh tự tin kể cả khi say đến nỗi thần trí không tỉnh táo vậy?" Douglas cảm thấy như những nước bài của Quincy đã táo bạo hơn. "Tôi biết anh có thể dễ dàng điều khiển cơ thể mình như một món đồ chơi, nhưng mà anh không đùa được với tác động của rượu và ma túy đâu."
"Tôi đã tâu với Quỷ Thần là sẽ tìm ra bằng được và dâng lên kẻ khiến ngài tức giận rồi. Nếu như tôi chết ở đây, ngài sẽ xuống tận Hỏa Ngục đòi mạng tôi mất."
Douglas không đùa như đang đùa. Người như anh không có khiếu hài hước, cũng không biết cười, và tông giọng anh vẫn trầm ổn như đang trần thuật. Cơn choáng váng khiến anh cảm thấy mình như đang ngồi trên một bàn xoay roulette ngay giữa những tràng hò reo ồn ã của đám người ở sòng vậy.
"Xin lỗi vì đã khiến anh bận lại càng thêm bận nữa." Tiếng thở nặng nhưng khẽ khàng của Quincy vẫn lọt được vào tai Douglas. "Có lẽ thỉnh thoảng khi tôi và anh ở riêng với nhau thì nó sẽ lại xuất hiện để hỏi chuyện anh đấy."
"Nhưng cô và Quỷ Thần là một cơ mà?"
Đây là lần đầu tiên Douglas thấy đầu óc anh quay cuồng trong mụ mị đến nỗi anh không chắc mình đã thốt ra câu đó hay chưa.
"Vậy thì tôi lại phải cố gắng sắp xếp để tôi và cô thường xuyên có không gian riêng hơn rồi."
Mắt Douglas đã mờ đến nỗi thậm chí không thể nhìn được sắp bài trên tay mình nữa.
"Đội trưởng." Tiếng gọi của Quincy ở phía bàn đối diện mà như đang xé không gian đến thì thầm sát tai anh. "Anh có ổn không vậy?"
"Tôi ổn. Hãy kết thúc ván bài này đi nào."
"Nhưng mà ván bài này đã kết thúc rồi.
Chúng ta hòa."
Tiếng Quincy vẫn trầm đều. Nhưng vọng đến nhỏ dần. Nhỏ dần. Như thể đang ở một nơi rất xa.
Đó là điều cuối cùng mà Douglas nhớ được về đêm hôm ấy.
. . .
Douglas bừng tỉnh. Anh cảm giác như thể mình vừa mới nhắm mắt một cái thôi mà không biết bao lâu đã trôi qua rồi. Trước mắt anh là trần nhà với những thanh xà gỗ đơn sơ không chút bụi. Gió vén nhẹ tấm rèm bên cửa sổ, và ánh nắng cũng theo đó len từng đợt vào vào căn phòng nhỏ.
Lần đầu tiên trong đời, Douglas phải chống tay để ngồi dậy, vì bình thường nếu có nghỉ ngơi thì anh cũng bật dậy như một cái máy được lập trình sẵn. Tuy đầu vẫn còn hơi nặng một chút, vậy nhưng anh thấy cơ thể này thoải mái như vừa được làm mới lại. Có lẽ là vì anh vừa có một giấc ngủ sâu sau bao ngày không nghỉ ngơi ư?
Anh cũng không nhớ đêm qua đã kết thúc thế nào. Chỉ biết là ván bài hòa, Douglas vén áo để lộ chiếc đồng hồ vàng, và rượu vật anh mạnh đến nỗi đúng tám giờ sáng mới tỉnh dậy nổi.
Đây có lẽ là lần đầu tiên trong suốt hàng trăm năm tồn tại, con người cầu toàn và luôn đúng giờ như anh thức dậy vào thời điểm này. Ngồi trên vị trí Tổng giám đốc, nếu ngày nào cũng tám giờ sáng mới tỉnh thì anh đã bỏ lỡ không biết bao nhiêu công việc rồi.
Douglas đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Chiếc đèn dầu đã được tắt, bài cũng đã được xếp gọn vào hộp và đặt ngay ngắn trên bàn. Quần áo của anh thì vẫn còn nguyên trên người, chỉ có duy nhất chiếc mũ phớt là được đặt gần chiếc gậy đang dựa ngay cạnh tủ đầu giường.
Thế nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Quincy đâu.
Chắc chắn rồi, cô ấy cũng đâu có rỗi hơi mà ngồi đợi anh tỉnh đến tận bây giờ.
Douglas nhanh chóng rời khỏi giường. Anh không thể chậm trễ thêm một phút nào nữa, bởi hôm nay là một ngày hệ trọng. Là ngày mà anh kết thúc vai diễn của mình bằng một màn kịch khác. Là ngày mà Tổng giám đốc thất thế sẽ phải cúi mình cầu xin Vict Kovski cho hắn được kí Thỏa ước Linh hồn để có thể tiếp tục đâm đầu vào cờ bạc, và thề sẽ giữ bí mật trên Khế ước Câm lặng.
Douglas cầm gậy, tiến đến gần chiếc bàn và bỏ bộ bài vào túi áo vest. Anh xuống quầy để trả tiền phòng, vậy nhưng lễ tân lại báo Quincy đã thanh toán đủ rồi. Dù sao thì giờ vai diễn của anh cũng chẳng còn dư một cắc bạc nào nữa.
Người đàn ông điềm đạm đội mũ lên và bước ra ngoài. Bầu không khí vô cùng dễ chịu, gió xuân nhẹ vuốt mái tóc anh. Hương những chiếc bánh mì mới nướng phảng phất, tiếng họp chợ, người đi kẻ lại nói cười nhộn nhịp. Kẻ chỉ biết vùi mình trong giấy tờ như anh thật hiếm có khi nào được thưởng thức khung cảnh này.
Douglas gọi một chiếc xe ngựa đến.
"Lên đường đến Khu phức hợp Gladiolus."
Anh nói với tay đánh xe và bước vào trong khoang chở khách.
Cùng chuẩn bị cho màn kịch cuối cùng nào.


0 Bình luận