Galanthus
Tép Cam
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Arc 1: Bunel Vineg

Chương 0: Bạo Loạn

2 Bình luận - Độ dài: 5,169 từ - Cập nhật:

Ở một không gian nằm sâu dưới tầng tầng lớp lớp địa chất mà người ta vẫn thường gọi là Đọa Ngục, có một ngọn đuốc khổng lồ vẫn luôn rực sáng bất kể ngày đêm.

Không như Nhân Giới bên trên có mặt trời chiếu rọi, có những thảm thực vật phong phú, nơi đây chỉ có duy nhất một cây đuốc mọc lẻ loi giữa bình địa rộng lớn hiu hắt, đất đá chồng đất đá, và gần như không có dấu hiệu sự sống. Tưởng chừng như trong điều kiện ấy chẳng có sinh vật nào tồn tại được, thế nhưng ngoài bán kính cách đó vài chục cây số chính là nơi sinh sống của Đọa nhân - chủng tộc có thể chịu đựng sức nóng khủng khiếp của dung nham cách hàng ngàn dặm dưới chân, trong không gian kín gió bí bách và trên mặt đất khô cằn không một bóng cây ngọn cỏ.

Chẳng ai có thể tưởng tượng một nơi như vậy cũng đã từng rất xinh đẹp, chẳng kém gì Nhân Giới khi vị đế vương thống nhất toàn cõi Đọa Ngục - Đọa Đế còn sống.

Bấy giờ, canh tư đã điểm ở Vương quốc Paimonia, nơi có dòng sông Stynx chảy khắp lãnh thổ Đọa Ngục đi qua. Ngọn đuốc trời không bao giờ tắt, vậy nên ở nơi đây ngày cũng như đêm. Ánh sáng nhạt nhòa yếu ớt tựa như ánh chiều tà ở Nhân Giới phủ lên những ngôi nhà ngói đỏ im lìm. Hầu hết người dân đã vào giấc. Thế nhưng vẫn có những người đến giờ mới bắt đầu ca làm của mình.

Giữa thành phố trung ương tù mù và tĩnh mịch, có một ngôi nhà hai tầng nhỏ nhắn vẫn đang sáng đèn.

Đứng trước tấm gương phủ đầy bụi, Quincy Jacqueline chỉnh lại chiếc cà vạt và vuốt vội một vòng quanh cổ áo, không quên khoác lên thân hình cân đối mà rắn rỏi chiếc áo vest đen đã nằm yên trong góc tủ cả một năm.

Thân là Cục trưởng Cục Trị an của Vương quốc Paimonia, chẳng mấy khi cô rũ bỏ bộ quân phục cứng nhắc trên người, chỉ trừ duy nhất một dịp.

Chính là lễ tưởng niệm hàng năm của Đọa Đế, người cha đã khuất của tộc Đọa nhân.

Trong vòng bảy ngày tới, tất cả người dân đến từ khắp nơi trên Đọa Ngục sẽ đổ về vương quốc này để tham dự lễ tưởng niệm. Chắc chắn tuần này sẽ lại là một tuần cực kì bận rộn với Quincy rồi đây.

Mùi nhang ám dày trên áo vẩn lên sống mũi cô, có chút cay đắng.

Đã 40 năm trôi qua kể từ ngày Đọa Đế ra đi, vậy mà nỗi đau trong lòng người dân Đọa Ngục vẫn luôn còn đó, mãi chẳng thể nguôi ngoai. Bởi lẽ Đọa Đế không chỉ tồn tại bên trong người dân như một vị đế vương, mà còn giống như một vị thần, người đã cứu vớt họ khỏi số phận bị đày đọa dưới biển dung nham của Hỏa Ngục và tái sinh họ thêm một lần nữa.

Đúng vậy, họ được gọi là Đọa nhân cũng đều có lí do cả.

Con người tạo nhiều nghiệp chướng khi chết đi sẽ hóa quỷ và bị đày xuống Hỏa Ngục, nơi chẳng có gì ngoài sức nóng của dung nham thiêu cháy từ xương tủy đến tận linh hồn.

Những kẻ muốn hoàn lương mong mỏi được nhận ân xá, hay những kẻ có chết mười kiếp cũng không rửa được tội, tất cả đều bị đày hết xuống Hỏa Ngục.

Cho đến khi Đọa Đế xuất hiện và đưa tay cứu giúp họ.

Quincy đưa tay quét bụi thành một vòng tròn giữa gương để ngắm rõ khuôn mặt  mình. Mái tóc đỏ rực như dòng dung nham ôm lấy khuôn mặt mệt mỏi trắng nhợt. Đôi mắt đã từng cháy như biển lửa giờ đây lặng tĩnh như một đốm sáng le lói. Trên mặt cô lúc này chỉ có biểu cảm lạnh lẽo của một người lính đã trải qua hàng ngàn trận tử chiến. Những vết sẹo còn lưu lại trên cổ, trên gò má lại càng làm tôn lên vẻ đẹp chết người của cô.

Mỗi khi nghĩ đến Đọa Đế, cô lại vô thức đưa mắt nhìn hai chiếc sừng trắng ngà dài bằng một gang tay mọc thẳng thớm trên trán mình.

Sừng chính là niềm kiêu hãnh của một con quỷ.

Vậy nhưng đối với Quincy, chúng chỉ là minh chứng sót lại cho thấy cô đã từng là một con quỷ đầy tội lỗi mà thôi.

Và dù cũng nợ cha Đọa Đế nhiều ân tình, nhưng không giống những người dân khác, trong Quincy chưa từng cảm thấy nỗi đau, chưa từng rơi bất cứ một giọt nước mắt nào khi nghe tin Ngài qua đời.

Vậy mà cứ mỗi lần tham dự đám giỗ của Ngài, khoảng trống sâu hun hút trong cô cứ ngày một lớn dần và lớn dần.

Chớp mắt đã được 20 năm kể từ khi cô còn là một người lính, phục vụ trong đội đặc nhiệm Galanthus dưới sự chỉ huy trực tiếp của Đọa Đế.

Thế nhưng kí ức về những tháng ngày ấy đã bị chôn vùi vào hố đen bên trong cô rồi.

Hoặc có lẽ không phải do cô không thấy xót thương trước sự ra đi của Ngài, mà vốn trong cô chưa từng có bất cứ xúc cảm nào cả.

Người ta thường nói, quỷ không có trái tim, cho đến khi Đọa Đế đến và giúp chúng trở lại với hình dáng con người.

Có lẽ Ngài đã quên mất cô rồi. Chỉ có mỗi cô là không có trái tim thôi.

Những tiếng ồn ào từ xa vọng vào phòng cắt ngang dòng suy nghĩ của Quincy. Cảnh giác nép sát vào tường, cô hé mắt nhìn xuống con đường lát đá vẫn đang chìm trong ánh sáng mù mờ phía bên dưới.

Cách nơi cô đứng khoảng nửa cây số, có một đám người đang tràn vào khu phố như kiến vỡ tổ. Chúng đập phá, la hét inh ỏi. Đứa nào đứa nấy đều lăm trên tay những ngọn đuốc bập bùng, đi đến đâu lại đốt nhà dân đến đó.

"Con mẹ nó."

Quincy buột miệng. Nữ Cục trưởng nheo mắt lại nhìn những khuôn mặt lấp ló dưới ánh lửa lập lòe. Dù đứng từ khoảng cách rất xa nhưng với thị lực của quỷ cô vẫn nhận ra được danh tính chúng.

Đó chẳng phải là những kẻ tù tội mà tự tay cô đã bắt nhốt vào nhà giam trung ương hay sao?

Thế nhưng bọn chúng đang đồng thanh hô cái quái gì vậy?

Quincy chỉ mất khoảng mười giây để xác định tình hình, vậy mà đã có kẻ lăm le tấn công cô từ bên dưới.

Choang!

Một con dao phóng vỡ cửa kính nhà nữ Cục trưởng, găm thẳng vào tường.

Cũng theo đó, tiếng hô lọt vào trong phòng cô.

"Đọa Đế mất xác. Đọa nhân tan tác!"

"Đọa Đế mất xác. Đọa nhân tan tác!"

Quincy không mấy khi tức giận.

Vậy nhưng lúc này máu nóng đã dâng ầng ậng lên họng cô rồi.

Phụt!

Lửa trên tay đám tù nhân bạo loạn tắt ngúm. Chúng ngơ ngác nhìn nhau.

Roẹt! Roẹt!

Nhanh như chớp. Từng tên một ngã xuống như cây đổ. Máu phun tung tóe.

"Cái đéo gì..."

Đuốc tắt. Tên Đọa nhân cầm đầu đám bạo loạn chỉ vừa mới quay đầu ra sau, vậy mà đoàn biểu tình hai mươi tên của hắn đã ngã xuống toàn bộ.

Mùi máu tanh cũng chỉ vừa kịp thoảng lên mũi hắn.

Tất cả chỉ diễn ra trong vòng mười giây.

"Sao chúng mày ra được? Nói."

Quincy nghiến răng, tay dí dao vào cổ hắn, răn đe. Ấy vậy mà máu điên hàng chục năm giờ mới dâng lại khiến cô chẳng thể kìm mình. Con dao sắc lẻm thọc cả vào họng hắn, máu phun tung tóe lên mặt cô.

Thế là đến chết chúng vẫn chẳng ngờ mình sẽ bị giết bởi chính con dao chúng phóng vào nhà cô gái ấy.

Thường lệ, dù có gây ra tội tày trời gì, đám tù tội này cũng chẳng bao giờ được chứng kiến dáng vẻ tức giận đến điên cuồng của cô.

Có lẽ mình hơi quá tay nhỉ.

Suy nghĩ ấy thoáng qua đầu Quincy.

Không.

Không hề.

Nếu như chúng không xúc phạm Đọa Đế chúng mang ơn lẫn chính dân tộc cưu mang mình thì đã chẳng phải bỏ mạng ở đây rồi.

"Quincy! Bên trái!"

Ngay khi tiếng gọi truyền đến tai, Quincy lập tức quay sang trái, vào thế phòng thủ.

Một con quỷ đỏ hình người bay vút từ mái nhà phía bên xuống, vật Quincy ngã sóng soài. Bộ vuốt nhọn hoắt chọc xuyên bả vai trái cô, tê tái. Nữ Cục trưởng chỉ vừa kịp kêu lên một tiếng, thân hình to lớn của nó đã đè chặt lên lồng ngực khiến cô không tài nào thở nổi.

Từ đâu, một bóng người lao thẳng vào con quỷ. Đôi chân đạp văng nó vào ngôi nhà bên kia đường, dễ như đạp một cái bao cát.

Con quỷ chưa kịp nhổm dậy, một tia sét khổng lồ đã đánh xuống. Đoàng! Cơ thể lực lưỡng của nó giờ chỉ còn là một que củi cháy khô.

Mắt Quincy mờ dại. Cô thở hổn hển lấy không khí. Vai đau nhói, vết thương hở thì cứ ậng máu liên tục. Vừa tháo cà vạt để bịt miệng vết thương, cô gái vừa căng mắt ra chỉ để nhìn hình bóng quen thuộc trước mặt.

Người vừa cứu cô ban nãy là một chàng trai tóc vàng hoe, mình khoác vội chiếc áo choàng đen, cốt để che đi bộ đồ ngủ xộc xệch bên dưới.

"Mẹ cái bọn này, canh đúng ca mình không trực để làm loạn chứ!" Miệng lầm bầm, anh ta cáu bẳn vò mái tóc lù xù. "Bố mày đang ngủ ngon thì chớ..."

Đoạn, anh trỏ tay về phía con quỷ đang rình rập cách đó một dãy nhà. Lập tức, một tia sét nổ vang trời nữa đánh xuống. Con quỷ chỉ còn là cái xác cháy khô.

"Ashley!"

Chẳng mấy bất ngờ vì sự xuất hiện của người đồng đội cũ, Quincy nắm lấy bàn tay anh đưa ra, cứng cỏi gượng dậy.

"Lâu lắm không gặp, trông cô bạn vẫn khỏe quá!" Ashley Peterson cười, đôi mắt xanh điển trai như đang phát sáng trong bóng đêm mịt mờ. "Có vẻ tôi vừa cứu cô một bàn thua đấy nhờ."

"Cảm ơn cậu."

Quincy lau tạm máu dính trên tay vào cái quần đầy đất bụi. Dù gì thì bộ vest cô gìn giữ cả năm chỉ dành riêng cho lễ tưởng niệm cũng bẩn hết rồi. Cô lấy ra chiếc máy liên lạc đeo lủng lẳng trên cổ, nhưng dưới sức nặng của con quỷ tấn công cô ban nãy, sớm đã chẳng còn nguyên vẹn nữa rồi.

"Thế chúng nó vừa chọc cô cái gì à?"

"Cậu mà nghe được có khi còn giết chúng nó dã man hơn cả tôi đấy." Đoạn nữ Cục trưởng đánh ánh mắt về ngọn đồi phía xa xa, nơi điện thờ của Đọa Đế vẫn đang say giấc dưới ánh sáng êm dịu tỏa ra từ ngọn đuốc trời. "Tôi thấy vụ này không đơn giản là vượt ngục đâu. Giờ phải mau đến đền thờ bảo vệ thi hài của Đọa Đế luôn."

"Phải hỏi ý kiến bọn này xem chúng nó có cho mình đi không đã."

Ashley khoanh tay, hất cằm về phía đám bạo loạn đang xấn tới. Lại có thêm một lũ phạm nhân khác xuất hiện. Như một cơn lốc, chúng phá hủy mọi thứ trên đường đi.

Bỗng, từ trong con ngách nhỏ, một bóng người nhỏ thó lao như bay tới chỗ Ashley.

Bộp!

Dứt khoát, bàn tay to lớn của anh chàng thô bạo chộp lấy cổ hắn. Giây phút anh chạm tay, một nguồn điện cực lớn đã được phóng thích. Chỉ trong nửa giây ngắn ngủi, dòng điện đã truyền đi khắp cơ thể khiến hắn co giật, sùi bọt mép mà chết.

"Ôi, Thiếu tá Peterson lại đánh chết mấy tên tù nhân của tôi rồi!" Quincy lúc này đã lấy lại được phong thái ban đầu, buông mấy câu đùa cho tình hình bớt căng thẳng.

"Tù nhân của tôi mới đúng, thưa Cục trưởng Jacqueline. Cô chỉ bắt giữ thôi, còn cấp dưới của tôi mới là người quản giáo chúng nó."

"Vâng, thế xin hỏi ngài Thiếu tá, ngài quản giáo kiểu gì mà nay tù nhân ở trại giam của ngài được hẳn một ngày ân xá thế ạ?"

Giương hai ngón tay phải chĩa về phía địch, Quincy hất lên. Từ đâu, lửa bừng cháy dưới chân chúng như một ngọn đuốc người, thắp sáng cả một góc phố. Và rồi chỉ trong vài giây, lửa đã tắt. Chẳng còn gì sót lại ngoài tro bụi.

Soạt!

Vụt ra từ trong đám cháy, một tên tù nhân khác nhảy bổ vào người Ashley như con nhái. Như nhận ra danh tính hắn, chàng trai liền túm lấy cổ áo, thụi liên tục vào mặt gã Đọa nhân xấu số.

"Thề luôn cô không biết đâu, cái thằng ngáo ngơ này ở trong ngục lắm mồm dãaa man mà tôi không làm gì được nó." Đánh đấm xong xuôi, Ashley cầm cổ áo thảy hắn lăn lóc sang một bên. "Cô đừng có giết nữa được không? Tôi còn phải tra khảo tụi nó đấy! Và ừ thì, không chỉ mỗi trại của tôi được ân xá thôi đâu."

"Cậu đùa à? Thế còn bao nhiêu ngục giam bị phá nữa?"

"Phạm nhân ở tất cả các trại giam đã bị phóng thích...."

Chợt, có tiếng loa phát thanh vang lên, vọng đi khắp các ngõ hẻm.

"...Yêu cầu người dân nhanh chóng sơ tán dưới sự hỗ trợ của Cục Trị an. Sư đoàn 2 và 3 có mặt ngay lập tức để dẹp loạn. Tập hợp lực lượng đặc nhiệm Galanthus tại điện thờ Đọa Đế. Chúng tôi xin nhắc lại, phạm nhân ở tất cả các trại giam đã bị phóng thích...."

Vừa nghe, cả hai đã nhận ra đó là giọng của Tristia - một người đồng đội cũ của bọn họ, cùng với lệnh triệu tập đến từ cung điện Paimonia.

"Cô đi trước đi. Tôi phải xử lí xong mấy thằng này đã."

"Khéo đừng có giết hết tụi nó nhé."

"Yên tâm, tôi hơi bị nhẹ tay đấy!"

Thế rồi, Quincy nở một nụ cười hiếm hoi. Đã lâu lắm rồi cô không được gặp người đồng đội này, kể từ khi ai cũng được thăng tiến và đi trên con đường của riêng họ.

"Thế thì trông hết vào cậu nhớ."

Dặn dò xong xuôi, nữ Cục trưởng liền ôm bả vai bị thương phóng vọt đi luôn, để lại Ashley tay không đấu với hàng chục quân nổi loạn. Mặc dù lệnh triệu tập cũng đã được gửi đến những thành viên khác của đội đặc nhiệm Galanthus, vậy mà cô lại có linh cảm chẳng lành.

Chỉ cần nghĩ đến những gì sắp xảy ra ở điện thờ thôi, vết thương trên vai lại chẳng thể cản nổi tốc độ của cô nữa.

Điện thờ Đọa Đế cách khu phố nơi cô đang đứng khoảng hơn năm dặm. Với đôi chân săn chắc và nhanh nhẹn của một con quỷ, ước tính chỉ mười phút cô cũng có thể đến nơi.

Nữ Cục trưởng lao đến đâu, lửa bị quân bạo loạn châm vào nhà dân tắt ngúm đến đó. Kẻ nào dám cả gan chặn đường đều bị cô gái đá đi xa cả mét. Đây là lãnh địa của cô, và cô nắm rõ mọi ngóc ngách bên trong thành phố này. Bất cứ con đường nào bị chúng chặn, cô đều có thể tìm ra một lối đi khác.

Con đường phía trước cũng quang dần khi mà các sĩ quan trong Cục đều đã có mặt để sơ tán người dân và dẹp yên đám tù nhân vượt ngục.

Chỉ trong nháy mắt, Quincy đã đặt chân đến con đồi heo hút đầy sỏi đá, nơi điện thờ Đọa Đế đang ngự.

Thế nhưng không chỉ có cô, bọn phản loạn kia cũng đã men theo con đường khác đến tận đây rồi.

Đến nước này thì không còn đủ thời gian lẫn sức lực để đương đầu với bọn chúng nữa.

Thầm nhủ, Quincy đành cắn răng chọn một lối đi khác.

Chỉ cần bảo vệ được điện thờ của Đọa Đế thôi. Rồi sau đó nhất định tao sẽ giết hết... giết hết chúng mày.

Lướt trên sườn đồi dốc, cô gái với mái tóc đỏ rực phóng tầm mắt nhìn về phía xa xa.

Dường như cô đã chậm một bước...

Phía trên đỉnh đồi đỏ thẫm, xác người la liệt. Nơi nơi chúng đi qua, không còn thứ gì toàn vẹn.

Lách qua thảm xác lạnh ngắt, giày cô gái nhuộm một màu đỏ tươi. Đôi mắt nhòe đi vì mất máu, đôi chân cố chấp không dám ngơi nghỉ dù chỉ một giây.

"Đọa Đế mất xác. Đọa nhân tan tác...!"

Tiếng hô của đám tù nhân đang mở đường vào điện thờ vẳng tới tai Quincy, lại như một lưỡi cưa cứa vào hộp sọ, giữ cho cô tỉnh táo.

Ruỳnhhhhhhh!

Đỉnh đồi dưới chân nữ Cục trưởng rung chuyển như đang có động đất. Bụi bốc lên mịt mù. Cô lấy vạt áo che mặt,

chấn động này có lẽ nào là...?

Khi Quincy mở mắt ra, một rào chắn khổng lồ bằng đá đã nhô lên từ dưới mặt đất, bao quanh cả điện thờ.

Và hiện lên sau màn bụi, ngạc nhiên thay, lại chính là một hình bóng quen thuộc - người chiến hữu đã đồng hành cùng cô qua không biết bao nhiêu núi đao biển lửa. Chỉ cần thấy bóng dáng người ấy, xương cốt cô lại như có một lực vô hình nắn thẳng dậy.

"Đội trưởng Douglas."

"Giờ thì là Thẩm phán Evangelous rồi, Cục trưởng ạ."

Đó là một người đàn ông trẻ, thân hình dong dỏng cao trong bộ lễ phục đen. Đưa tay phủi đi mấy hạt bụi đậu trên vai áo, anh ta cứng nhắc nói: "Ở ngoài đã có tôi và Oswald yểm trợ rồi. Đi đi."

Không kịp chào hỏi, Quincy đã phóng mình qua khe hở giữa vách đất, lách vào trong khuôn viên điện thờ rộng lớn.

Ruỳnh!

Chưa kịp bao quát tình hình, thứ gì đó đã bay sượt qua cô, rơi thẳng vào con hồ nhỏ trong khuôn viên.

Đó là xác của một tên tù nhân.

Trên mặt đất nơi cô đang đứng, phủ lên cả ngọn đồi là lớp băng trơn và dày, tựa như một tấm màng ngăn cách bảo vệ toàn bộ điện thờ.

Và người đang vật lộn với địch ở phía cửa chính kia cũng là một đồng đội cũ của cô, Oswald Wadsworth.

Cậu trai đó khoác lên mình một màu trắng tinh từ đầu đến chân, rất khó để nhận dạng khi đang di chuyển trên băng tuyết. Động tác thì lại nhanh nhẹn và uyển chuyển đến khó tin, dù cho đang mang theo cây búa to gấp đôi thân mình. Cậu vung búa một cái, hai tên tù nhân ngã văng lăn lóc. Cậu vung búa thêm cái nữa, đám quỷ xung quanh hóa băng ngã chết như ngả rạ.

"Cửa... Cửa sau...!"

Oswald gào hết hơi để cảnh báo Quincy.

Chúng đã vào được bên trong điện thờ bằng cửa sau rồi!

Cứ thế này thì giấc ngủ của Đọa Đế sẽ bị quấy phá mất.

Ruỳnh!

Quincy lao vút, mở toang cửa chính.

Khoảng khắc nhìn thấy cảnh tượng bên trong, tim cô hẫng một nhịp.

Giữa chính điện rộng lớn, bên dưới những chiếc đèn chùm vỡ nát, một ngọn lửa lớn cháy bừng bừng đang nuốt trọn ban thờ cha Đọa Đế.

Dưới đất, lễ vật, vòng hoa dân chúng cất công chau chuốt cả tháng trời, bị xô đổ, dẫm nát đến không còn hình.

Và trên hết, ở nơi chiếc quan tài gỗ màu trắng của Đọa Đế, Quincy thẫn thờ nhìn.

Trống không.

Bên trong quan tài không có gì cả.

Thoáng chốc, một suy nghĩ lướt qua đầu Quincy.

Nếu như cô đến sớm chỉ nửa phút nữa thôi, có chăng chuyện này sẽ xảy ra?

Nhìn thấy biểu cảm thất thần ở trên mặt nữ Cục trưởng, đám tên phản tặc lại càng hả hê, đồng thanh hô to:

"Đọa Đế mất xác.

Đọa nhân tan tác...!

ĐỌA ĐẾ MẤT XÁC

ĐỌA NHÂN TAN TÁC!!!"

. . .

Ở chiến trường phía bên ngoài điện thờ, những kẻ xâm nhập đã tạm thời được Douglas và Oswald xử lí gọn gàng. Tình hình ở bên dưới đồi cũng khá khả quan, khi mà Cục Trị an lẫn Sư đoàn 2 và 3 đều đã có mặt để dẹp loạn.

Douglas chỉ vừa mới gặp người đồng đội cũ Oswald sau một thời gian dài, vậy mà họ chẳng có thời gian để chào hỏi nhau lấy một câu. Lúc Douglas vào được trong khuôn viên cũng là lúc Oswald đã phủi tay xong việc. Ngay khi nghe thấy tiếng hô đồng thanh của đám phản loạn, cả hai lập tức lao như tên vào bên trong sảnh điện.

Douglas mở toang cửa. Vừa nhìn thấy bóng dáng Quincy đang đứng chết lặng, anh đã vội kéo tay Oswald, không cho cậu ta bước vào trong.

Thế rồi, đống lửa cháy ngùn ngụt trên ban thờ Đọa Đế lập tức tắt ngúm. Di ảnh của Ngài chỉ còn là một nhúm tro tàn, để lại chiếc bàn thờ đen ngòm, trơ trọi và xơ xác.

Giữa đám phản tặc vẫn đang rầm rộ hô vang, lay tỉnh cả một góc trời, Quincy thở ra một hơi, chậm rãi ngồi xuống.

Vậy nhưng, bên dưới cô chẳng có chiếc ghế nào hết.

Mà lại là thứ vô hình có tên Ngai Vàng Quỷ Thần.

Douglas từng được nghe bóng gió về sức mạnh Quỷ Thần mà Quincy vẫn luôn che giấu họ suốt hàng trăm năm chinh chiến cùng nhau.

Rằng

những kẻ đã tận mắt chứng kiến nó chẳng còn mấy ai sống sót.

Lạnh lẽo, cô gái ấy chỉ thốt lên hai từ:

"Khai mở."

Ngay tắp tự, Douglas lập tức lệnh cho Oswald: "Quỳ xuống mau!" và kéo cậu ta quỳ rạp xuống đất.

Không gian bắt đầu rung chuyển dữ dội. Thực tại vặn xoắn, rồi lại giãn ra, co vào, hệt như một quả tim đang đập. Dù thể chất không tệ, bụng dạ Douglas vẫn cồn cào như muốn nôn thốc nôn tháo.

Tất cả bị nhấn chìm vào bóng tối vô tận...

...cho đến khi một cảm giác bỏng rát đến toác da thịt truyền thẳng lên não.

Douglas biết đây là đâu.

Ở toàn cõi Tithonia này, duy chỉ một nơi có sức nóng khiến con người bốc cháy ngay lập tức, khiến Đọa nhân chỉ nghe tên thôi cũng thấy kinh sợ.

Đó chính là Hỏa Ngục, chốn tù đày của loài quỷ - tiền thân của Đọa nhân.

Và nơi họ đang đứng có lẽ là một mỏm đất lớn nhô lên từ lò dung nham cách hàng cây số dưới chân. Anh có thể nghe thấy tiếng dòng magma cựa mình, tiếng gầm gừ vọng lại từ tứ phía, như đang trong miệng hổ.

Quincy không dịch chuyển bọn họ xuống Hỏa Ngục, mà là cô đã mang Hỏa Ngục tới đây.

Douglas đã quỳ đến độ đầu và tay anh chạm sát rạt xuống đất. Để mà nói, người có lòng kiêu hãnh cao ngút ngàn như Douglas Evangelous đây chưa bao giờ phải luồn cúi như thế này. Kể cả trước những vị thần linh tôn quý.

Thế nhưng, có người đã nói với anh rằng, một khi Quincy đã vào trạng thái Quỷ Thần, chỉ có vứt bỏ tôn ti trật tự và cúi mình như thế này mới có cơ hội sống sót.

Vọng lại từ bốn phương tám hướng, có tiếng nhạc tế thần, tiếng cồng chiêng, tiếng trống rền rĩ, vang lên, dồn dập, liên hồi, ngày một lớn dần và lớn dần.

Đó chính là lời cảnh cáo cuối cùng.

Quỷ Thần đã đến. Duy chỉ sự hiện diện áp đảo cũng đủ khiến vạn vật quỳ gối.

Và rồi, nghi thức trừng phạt bắt đầu.

RẮC!

RẮC!

RẮC!

Một người, hai người, ba người. Tiếng ré vặn vẹo như tiếng lợn mổ tiết, tiếng xương gãy kêu răng rắc, tiếng thịt nát bấy, tiếng máu bắn tung tóe, nhễ nhại, trộn lẫn lại với nhau, phụ họa cho nền nhạc quỷ dị.

Douglas chẳng thể đếm nổi đã có bao nhiêu kẻ bị thanh trừng, chỉ biết khung cảnh khi ấy hỗn loạn giống như một đám người đang bị nhét vào lò xay thịt khổng lồ.

Chẳng mấy chốc, dưới sức nóng khủng khiếp của Hỏa Ngục, cơ thể anh đã tiết ra mồ hôi ướt đẫm như suối. Không gian xung quanh ngập trong thứ ánh sáng màu đỏ chết chóc tỏa ra từ lò dung nham dưới chân.

Tiếng nhạc cứ thế vang xa dần, xa dần và rồi tắt ngúm. Không gian lúc này trở nên tĩnh lặng tuyệt đối, đến nỗi Douglas còn nghe được tiếng răng lập cập, tiếng tim đập chối chết của đám phản đồ đang quỳ rạp dưới đất.

Đó là những kẻ cũng đã may mắn được nghe về Quỷ Thần giống như họ, khôn ngoan kịp quỳ xuống trước khi tiếng nhạc tế thần vang lên.

Nhưng cơn ác mộng vẫn chưa kết thúc đâu.

"Kẻ nào đã sai khiến các người?"

Quincy cất lời. Cả không gian rung chuyển theo từng âm tiết, tông giọng méo mó vang vọng khắp chốn.

Một khi đã vào trạng thái Quỷ Thần, cô ấy đã không còn là người đồng đội mà họ biết nữa rồi.

"Tôi... Tôi không biết... Tôi...."

Ruỳnh!

Douglas hé mắt lên nhìn. Từ dưới chân kẻ vừa bị tra khảo, một cột dung nham đỏ rực phun thẳng từ dưới lên, thiêu rụi từ da vào tận trong xương tủy hắn. Sức nóng như muốn thổi bay cả hai người bọn họ.

"Kẻ nào đã sai khiến các người?"

"Tôi... Vì họ cũng hùa nhau nên tôi..."

Ruỳnh!

Cái chết đến nhanh tới nỗi hắn chẳng kịp kêu lấy một tiếng.

"Kẻ nào đã sai khiến các người?"

Thế nhưng kẻ thứ ba bị tra hỏi chẳng còn hồn phách để mà cất lời nữa.

Ruỳnh!

Cứ thế, cứ thế, từng tên một. Cho đến khi chẳng còn chừa lại bất cứ ai, ngoại trừ hai người họ.

Không, mọi thứ vẫn chưa kết thúc đâu.

"Kẻ nào đã sai khiến các người?"

Không gian lại rung chuyển thêm một lần nữa. Ngai vàng xoay về phía hai người bọn họ.

Một Quincy trong trạng thái Quỷ Thần có thể tàn sát được vô số người cùng lúc. Tuy không thể nói là tuyệt đối nếu như so với những bậc thánh thần, vậy nhưng với quỷ và Đọa nhân bọn họ, một khi không trả lời được thì chỉ có duy nhất con đường chết.

Và điểm bất lợi của sức mạnh này chính là một khi đã kích hoạt, cả địch lẫn ta đều giống nhau, tuyệt đối không thể thoát nếu như chưa từng nghe về nó.

Douglas không hề cảm thấy Oswald run, và ngay cả bản thân anh cũng vậy. Vì dù có nghe về Quỷ Thần hay chưa, anh đều không sợ hãi cái chết. Và một khi đã chết thì Douglas Evangelous này phải chết một cách đàng hoàng nhất, kiêu hãnh nhất, không được hạ mình trước bất cứ ai.

Người đàn ông ấy bình tĩnh trả lời:

"Kẻ nào dám chọc giận Ngài? Bề tôi này sẽ đem đầu kẻ đó về làm tế vật cho Ngài, đem sọ làm đĩa cúng Ngài, đem xương làm hương dâng Ngài, đem máu cho Ngài uống, đem tim cho Ngài nhai."

Liệu câu trả lời này có thỏa mãn Quỷ Thần không?

Không cần phải hỏi, Douglas biết, chắc chắn là có.

Bởi rõ ràng, thứ đang chiếm trọn không gian lúc này là tĩnh lặng, chứ không phải tiếng xác anh bị nghiền vụn thành từng mảnh.

Và thế rồi, mặt đất dưới gối anh lại rung lên bần bận.

Chẳng bao lâu sau, Hỏa Ngục đã tan biến, và bọn họ trở về hiện thực cũng tàn khốc chẳng kém chốn địa ngục ấy. Douglas điềm tĩnh đứng dậy, phủi áo quần, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đương nhiên rồi. Kể từ lúc chứng kiến Quincy trong trạng thái Quỷ Thần cho đến lúc thoát ra, và kể cả khi có phải tận mắt chứng kiến lễ tế thần đi chăng nữa, anh vẫn chưa từng có giây nào cảm thấy run sợ.

Có được sức mạnh này, thân thế của Quincy cũng không hề đơn giản.

Ấy vậy mà Oswald ở cạnh anh thì vẫn giữ cái tư thế quỳ đấy nãy giờ. Đành lòng, Douglas cúi xuống, lật người cậu ta lại. Hóa ra, không phải cậu ta không run, mà là đã ngất lịm từ lâu rồi.

Và rồi anh lại đưa mắt nhìn người con gái kia. Cô đang đứng trước nơi an nghỉ của Đọa Đế, người cha của tộc Đọa nhân. Ánh mắt vô hồn đọng lại ở nơi quan tài trống rỗng.

Xuyên suốt hàng trăm năm đồng hành cùng với Quincy Jacqueline, anh chưa bao giờ được thấy dù chỉ một giây cô tỏ ra yếu mềm.

Thế nhưng, lúc này đây, ngay trước mắt anh, cũng người con gái ấy, đã chẳng còn dáng vẻ giống như một cây cột thu lôi bất khuất nữa rồi.

Tận mắt chứng kiến tinh thần của người con gái vô cảm bấy lâu giờ lại sụp đổ trong phút chốc, Douglas khẽ run nhẹ.

Thôi được rồi, dù gì trước mắt vẫn còn nhiều việc phải xử lí lắm.

Trước hết là cái tên Oswald thỏ đế này đã.

Bình luận (2)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

2 Bình luận

CHỦ THỚT
AUTHOR
TRANS
Ko dài thì ko bao hàm được hết nội dung đâu bác 🥹 hết cách ròi
Xem thêm