Đôi mắt rực đỏ của tên mặc áo chùng không chớp, không dao động, chằm chằm nhìn con rối vô diện của Freya và chúng tôi đến mức như ghim cứng tất cả chúng tôi vào thực tại, vào dòng thời gian đông lạnh, làm cho ngay cả việc hít thở tưởng chừng cũng có cảm giác mạo phạm đến sự vĩnh hằng của nơi này.
Không một cơn gió.
Không một gợn sóng.
Không còn đâu tiếng thét và vỗ cánh của lũ Man-Fly mới đây còn thống trị bốn bề chúng tôi nữa.
Tiếng động duy nhất chúng tôi có thể nghe được chỉ bé như tiếng vỗ cánh của một con chuồn chuồn—tiếng của vầng hào quang kim loại đang lơ lửng trên đầu của tên tầng chúa. Vù vù. Nó kêu lên vậy trong lúc xoay mồng tại chỗ với tốc độ nhanh đến mức không khác gì đứng lặng. Nó là một chiếc vương miện, là vật thể duy nhất cử động bất chấp mọi thứ khác đang bị đóng băng, là âm thanh với quyền ngự trị duy nhất trong không gian này. Tuy nhiên, bởi nó quay tại chỗ nhanh như vậy mà thà rằng nếu nó cũng đứng yên chắc sự khác biệt chắc chắn cũng chẳng tày gang tay, và tiếng nó xoay cũng đều đặn và nhỏ nhẹ đến bão hoà vào khung cảnh, thành một tiếng nhiễu không đáng kể.
Sự im lặng giữa chúng tôi quả thật ngự trị nặng nề đến điếc đặc màng nhĩ, khiến đôi tai của chúng tôi ong lên khi não bộ tuyệt vọng tự huyễn lấy một thứ âm thanh nào đó để trấn áp sự trống rỗng. Và trong sự trống rỗng và khao khát âm thanh ấy, chúng tôi bắt đầu bắt lấy những tiếng động bên trong chính chúng tôi—tiếng tim đập, tiếng mạch máu vận động, tiếng buồng phổi giãn ra và co rút. Chúng cho chúng tôi biết chúng tôi vẫn còn đang sống, nhưng chúng đồng thời cũng là sự hoang mang, lo âu, và sợ hãi trong lốt âm thanh. Bất chấp ma lực của tôi vẫn đang lưu chuyển trong không trung và mang lại hơi ấm cho tất cả chúng tôi, không khí có cảm giác lạnh tới vô cùng, vô lý, như thể bằng một cách nào đó chúng tôi lại tìm thấy mùa đông dưới trại lửa nóng.
Không một ai trong số chúng tôi cử động.
Đôi bàn tay của chúng tôi nắm chặt vũ khí đến tái nhợt, có lẽ còn để bám víu lấy sự trấn an và minh mẫn.
Những chiến binh long nhân giữ vững hàng ngũ như bản thân hành động ấy cũng là một nghi thức. Không, có thể đây chính xác là một nghi thức, ngay cả khi chúng tôi không hề nghĩ đến việc đó. Không một ai rời mắt khỏi tên áo chùng, không một ai dám, trong lúc những con Man-Fly Bách Túc cuối cùng khuất dạng đằng sau đường chân trời như lũ côn trùng tháo chạy ánh sáng.
Bởi một lý do nào đó, tên mặc áo chùng cũng đứng yên và im lặng như tượng.
Tư thế của hắn thoạt nhìn có vẻ thư giãn—lưng hắn hơi gù, còn hai tay hắn thả lỏng—nhưng ánh mắt hắn bén chẳng khác dao cạo. Cộng với âm thanh vù vù vầng hào quang quay mồng của hắn vẫn đang du dương, nó nhấn chìm chúng tôi vào trong sự vô định tê rân xương cốt. Hắn chặn đường chúng tôi dưới tư cách không phải hòn đá cản đường như lũ Man-Fly. Hắn là ngọn núi, một bức tường không cho phép bất cứ con đường vòng nào khác ngoài trực diện nghênh đón hắn.
Bất kể là tôi đã từng chiến đấu với sáu Ma Thần, Siora và La Rue là tay sai thân cận của Đãi Nọa và Phẫn Nộ, hay các chiến binh long nhân với hàng thập kỉ chinh chiến, chắc chắn không ai trong số chúng tôi đã từng gặp một kẻ địch nào như hắn cả. Hắn là một mảnh kí ức—ký ức về một thế giới mà thế giới này chưa từng biết đến và mang theo một phần quyền năng của nó.
Đối đầu với hắn, chúng tôi không có trong tay một ghi chú chỉ dẫn, một câu chuyện, hay kinh nghiệm nào để dựa dẫm. Chỉ biết rằng hắn là kẻ duy nhất ở tầng ngục này tên ngục chúa trân quý, và chỉ bằng sự hiện diện của hắn, toàn bộ lũ Man-Fly liền tháo chạy khỏi tầm nhìn và tiềm thức của chúng tôi.
Tất cả chúng tôi đều đã cố gắng hết sức có thể để bảo toàn thể lực. Bất kể vài phút trước chúng tôi đã chiến đấu khốc liệt thế nào đi nữa, thể trạng của chúng tôi vẫn còn trong trạng thái hoàn hảo. Nếu đây là trận chiến chúng tôi không thể tránh khỏi, ít nhất tôi có thể cam đoan rằng chúng tôi sẽ có thể chiến đấu với tất cả những gì chúng tôi có.
Ngay cả vậy… liệu như vậy đã đủ chưa?
Tôi chợt cảm nhận được một nguồn nhiệt khổng lồ bùng nổ bên trái của tôi. La Rue.
Nguồn ma lực của cô ấy đang tuôn ra như thác lũ— đặc quánh, nặng nề, phảng phất mùi chì, nóng bỏng đến khiếp đảm, và trên hết là nó có cảm giác tà ác. Nó hoàn toàn không phải ngọn lửa cô ấy hay vui vẻ phô diễn với tôi trong những buổi tập hay biểu diễn; đây là lò lửa của địa ngục đang hé cửa.
Tôi nhớ rõ cảm giác này. Ma lực không chỉ đơn thuần là quyền năng có thể bẻ cong vật lý—nó còn mang theo nhiều phương diện và loại hình khác nhau. Cho tới thời điểm hiện tại, có sáu loại hình ma lực phổ biến nhất, tương ứng với quyền hành, quyền cai trị và đại tội của sáu Ma Thần.
Và ma lực của La Rue, tương ứng với chủ nhân của cô ấy, là ma lực Phẫn Nộ. Một món quà nguy hiểm mà với La Rue, theo một lần cô ấy chia sẻ với tôi biết, vừa là niềm vinh hạnh lớn nhất vừa là con dao hai lưỡi nếu trong trường hợp không cần thiết, cô ấy tuyệt đối sẽ không dám mạo hiểm sử dụng.
Bên phải của tôi, nơi Siora đang đứng, toả ra một nguồn năng lượng khác. Nó lạnh lẽo hơn nhưng không kém cuồng nhiệt, đến mức có cảm giác bị bỏng lạnh nếu chạm phải. Về phần Siora, cô ấy hạ cây nỏ của mình xuống một thoáng, rồi liền nâng nó lên lại. Cây nỏ phút chốc sau toả ra một vầng hào quang xanh lục thẫm.
Tương tự La Rue, cô ấy đang giải phóng món quà được chủ nhân của cô ấy trao cho—Đãi Nọa. Cũng giống như chủ nhân của mình, ma lực của cô ấy nặng nề như đường sánh đặc, làm trì trệ cả không gian lẫn thời gian xung quanh nó. Đến cả ánh sáng tưởng chừng cũng ngần ngại chạm vào cô ấy. Còn cây nỏ— sợi dây nỏ của nó căng cứng chờ đợi. Trong sự chờ đợi ấy là một lời đe doạ ngay cả tôi cũng không dám trực diện đương đầu với nó.
Cả hai đều đang chuẩn bị cho viễn cảnh chúng tôi phải chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Ngay cả vậy, cơ may chiến thắng với tôi vẫn chưa rõ ràng. Nó vẫn chưa chắc chắn, với tôi không quay trở về dạng rồng của mình.
Nếu tôi phải sử dụng đến phương án đó, nó đồng nghĩa với chiến bại. Quả thật trước khi bước chân vào hầm ngục này, tôi và Freya đã nhất trí rằng trong trường hợp chúng tôi phải đối mặt với nguy cơ bị huỷ diệt hoàn toàn, và chỉ duy nhất trong trường hợp đó, tôi sẽ quay trở về dạng rồng của mình, đánh lạc hướng và gây tổn thất nhiều nhất có thể cho kẻ thù, tất cả để những người khác có cơ hội rút lui.
Nếu điều đó xảy ra, cơ hội chúng tôi có thể chiếm đóng hầm ngục này là con số không tròn trĩnh. Chúng tôi sẽ buộc lòng phải tìm một nơi khác.
Đương nhiên, đó là vấn đề nhỏ. Vấn đề lớn hơn là ở tôi.
Dù sao đi nữa, lần tiếp theo tôi hoá thành rồng luôn có thể là lần cuối cùng.
Tuy nhiên, mặc cho tất cả, tôi vẫn còn có một người tôi có thể dựa dẫm vào lúc này.
“Frey.”
Tôi gọi nhỏ cô ấy.
Freya vẫn đang bám lấy tôi từ đằng sau—ngực cô ấy áp sát vào lưng tôi, tay cầm cây chùy ôm lấy cổ tôi, còn tay trái của cô ấy thì vươn ra phía trước, chiếc nhẫn vàng trên ngón đen nhẫn bắt sáng lấp lánh. Qua bàn tay và những ngón tay đang vươn ra ấy, Freya dường như đang điều khiển con rối đang chắn ngang giữa chúng tôi và tên tầng chúa.
Dưới ánh sáng mạ vàng của tôi, thân hình gỗ của con rối khẽ sáng lên—bề mặt nhẵn nhịn, bạc bẽo của nó không gợi lên chút sự sống gì ngoài sự lạnh lẽo. Trống trãi. Vô hồn.
Ấy thế mà nó lại đang toả một vầng hào quang nặng nề kì lạ. Cách nó đứng thẳng trên nền nước đen gợi ý hình ảnh của một lời đe dọa.
“Kế hoạch của cô là gì?”
Với đôi mắt không rời tên tầng chúa áo chùng, Freya đáp lại tôi cũng nhỏ tương tự.
“Chúng ta sẽ không đánh bại hắn tại đây.”
Đôi môi của Freya dừng một lát như để lời nói của cô ấy thấm vào tâm trí tôi trước khi tiếp tục.
“Thay vì thế, chúng ta sẽ mang hắn về phía của chúng ta.”
Không hồ nghi, không do dự. Trong lời giải thích của cô ấy là một sự kiên quyết và chắc chắn tôi không tài nào hiểu được.
Mang hắn về phía của chúng tôi ư?
Ánh mắt của tôi từ Freya neo đậu lại lên hình hài của hắn.
Trên nền biển nông tuyệt không một cơn gió, tuy nhiên những mảnh vải trên người hắn, quá khổ, muôn hình muôn trạng nhưng nhờ xếp thành tầng tầng, lớp lớp mà ra hình hài của một chiếc áo chùng, khẽ lững lờ nơi đầu nếp gấp, ngọn vải, như thể hắn và chỉ một mình hắn đang trôi nổi dưới nền biển. Hình ảnh ấy có cảm giác phi thực đến gai ốc sống lưng.
Trong một nhịp tim, tôi không biết phải phản ứng như thế nào. Trong một giây ngắn ngủi ấy, với tôi kế hoạch ấy còn điên rồ hơn là đánh bại hắn mà không chịu tổn thất gì.
Freya tiếp tục bên tai tôi.
“Bởi mục tiêu của chúng ta không phải là huỷ diệt hầm ngục này, chúng ta nên giữ nó toàn vẹn nhất có thể. Nếu đám Man-Fly có thể tái sinh, có thể sinh sôi sử dụng nguồn ma lực mà ngài có thể cung cấp cho nó sau này, thì ngục chúa là trường hợp ngoại lệ,” Freya khẽ nheo mắt lại, “Không chỉ vậy, chúng ta sẽ cần tới sự phục vụ của hắn để chinh phạt những tầng ngục tiếp theo.”
Đôi mắt của tôi nhìn xuống con rối của cô ấy—của chúng tôi, đang chắn giữa chúng tôi và tên tầng chúa.
“Và con rối đó là thứ gì?” Tôi hỏi thầm, “Nó có thể giúp chúng ta như thế nào?”
Freya không trả lời tôi bằng lời ngay, mà bằng cử chỉ.
Cánh tay phải của Freya ghì lấy cổ tôi—không mạnh đến nghẹt thở, nhưng đủ để dán chặt cơ thể của cô ấy vào lưng tôi. Trong khi ấy, bàn tay trái đang vươn ra chợt tìm xuống bàn tay trái của tôi. Tôi đáp lại theo bản năng; ngón tay của chúng tôi đan vào nhau, rồi khoá chặt.
Đúng khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận được nó.
Một nguồn ma lực mới chảy vào trong huyết quản của tôi—ma lực của cô ấy. Từ hai bàn tay của chúng tôi đang nắm chặt, nó truyền đến tâm can tôi không phải bằng vũ lực, thay vì thế hiện hữu dưới dạng những cơn sóng nhẹ nhàng, rõ ràng nhưng thầm lặng. Cô ấy đang đặt một thứ gì đó vào trong tay tôi.
Và rồi tôi thấy mình bước vào khe cửa ký ức không thuộc về tôi.
Tôi thấy con rối, không phải dưới góc nhìn của thực tại, mà của quá khứ, qua con mắt của nó.
Như một thước phim tua nhanh—Freya một mình trong một gian phòng đổ nát của con thuyền cổ đại, với chỉ duy một vài ngọn nến là nguồn sáng duy nhất trong bóng tối ngột ngạt. Trong khi ấy, tôi là con rối nằm trên chiếc bàn trước mặt cô ấy. Những ngón tay mảnh khảnh và tái nhợt của Freya đan những sợi chỉ ma lực vào thân hình gỗ của tôi— một nghi thức tôi không thể hiểu được, nặng mùi cháy, kim loại, nhang hương, máu khô, và thần chú. Trong ánh nến mờ ảo ấy, Freya trông mệt nhoài, một gương mặt ngày thường chắc chắn cô ấy sẽ không bao giờ cho bất cứ ai thấy, kể cả tôi.
Tuy nhiên, đó không phải là thứ quan trọng nhất, rõ ràng là vậy.
Con rối này có kí ức của riêng nó. Và rất có thể, có cả tri thức nữa.
Nó không chỉ đơn thuần là một công cụ.
“Xin hãy cảm nhận lấy nó,” Cô ấy thủ thỉ, “Cảm nhận lấy sự kết nối của nó… với thần, với ngài, với chính hầm ngục này.”
Tôi làm theo sự hướng dẫn của cô ấy.
Tôi cảm nhận được thứ mà cô ấy đang nói, và tôi chào đón nó. Tôi để bàn tay của mình được ma lực của cô ấy dẫn dắt.
Và rồi, phía sau dòng ma lực ấy, bên dưới thân hình gỗ của con rối, tôi cảm nhận được nó.
Mờ nhạt. Non trẻ.
Nhưng không thể nhầm lẫn với bất cứ thứ gì khác.
Quyền hành.
Không phải sức mạnh, không phải tham vọng.
Quyền thống trị.
“Nó là…” Đôi mắt của tôi tròn ra khi tôi nhận ra điều đó.
“Vâng,” Freya khẽ gật đầu, “Con rối đó chính là ngục chúa của nơi này.”
Freya áp gương mặt của cô ấy vào má của tôi, đầu của cô ấy chỉ hơi nghiêng một chút để tôi thoáng thấy đôi mắt sáng lên vì tự hào của cô ấy.
“Chính xác hơn, nó sẽ là ngục chúa của nơi này, một kẻ soán vị. Nhưng không như tên ngục chúa kia, nó phục tùng chúng ta—phục tùng ngài. Còn đám tầng chúa—bọn chúng được thiết kế để tuân theo nó. Tất cả những gì chúng ta cần là một cái đẩy nhẹ.”
Tôi sững sờ nhìn lại Freya. Đôi đồng tử vàng của cô ấy nhìn lại tôi chằm chằm ở khoảng cách của một hơi thở— kiên định, không chớp, phản lại hình ảnh của cả tên tầng chúa lẫn con rối.
“Nó do cô tạo ra ư?” Tôi đáp, “Thật tuyệt vời… Nhưng làm sao nó có thể thuyết phục hắn về phía chúng ta?”
Freya khẽ lắc đầu, mái tóc của cô ấy vuốt nhẹ má tôi.
“Con rối là chiếc cầu, là công cụ, không phải phương án.” Những ngón tay của cô ấy siết chặt những ngón tay của tôi, “Ngài phải là người thuyết phục hắn, và những tên tầng chúa khác.”
Đúng lúc ấy, con rối bỗng bước về phía trước, tới chỗ tên tầng chúa.
Đôi chân của nó ban đầu bối rối, cứng nhắc, để lại những gợn sóng loạn nhịp trên nền biển bạc. Nhưng dần dần tư thế của nó vững vàng hơn, quyết đoán hơn, rối cuối cùng tự nhiên như một con người thật sự. Cũng như vầng hào quang trên đầu tên tầng chúa, nó đã xâm phạm vào sự im lặng đang ngự trị tất cả chúng tôi.
“Xin hãy chiếm lấy quyền kiểm soát con rối,” Freya đột nhiên tiếp tục bên tai tôi. “Thần không còn cần tới nó nữa. Ngài là chủ nhân duy nhất của nó, là người duy nhất có thể thuyết phục bọn chúng đứng về phía chúng ta. Dù sao đi nữa, không phải ngài là người duy nhất có thể hiểu ngôn ngữ của loài người Cựu Giới ư?”
Trước khi tôi có thể đáp lại, tay trái tôi đang nắm với Freya bỗng cảm nhận được một sức nặng xa lạ.
Những sợi chỉ ma lực nối với con rối, vốn đang vươn ra từ những ngón tay của cô ấy, bỗng chuyển hướng và nối lại vào đầu ngón tay của tôi thay vào đó. Cả tôi lẫn con rối liền chao đảo trong một hơi thở. Về phần con rối, nó gần như đổ rạp về phía trước trước khi tôi kịp thời điều chỉnh cho nó đứng lại.
Đúng lúc ấy, năm giác quan của tôi bỗng nhiên được mở rộng.
Không chỉ tứ chi của tôi, tôi cảm nhận được cả tứ chi nhỏ bé của con rối, cách mà dòng nước nông mơn man quanh hai mắt cá chân của nó. Lồng ngực của tôi, đáng lý ra có trái tim tôi đang đập, bây giờ mang cảm giác trống rỗng đến kì lạ.
Không có gì phải nghi ngờ cả, Freya đã chuyển giao quyền điều khiển con rối lại cho tôi. Và trước sự kinh ngạc của tôi, thay vì điều khiển nó với những ngón tay của tôi, con rối đã trở thành cơ thể thứ hai của tôi, cho phép tôi thoải mái cử động trong hình hài của nó.
“Bây giờ tôi phải làm gì?” Sau một quãng ngắn im lặng, tôi hỏi.
Freya trả lời bằng cách nắm chặt tay của tôi, rồi hướng dẫn những ngón tay của tôi như chỉ cho một đứa trẻ tập viết.
“Bước tới gần hắn.”
Tôi gật đầu. Thông qua con rối, ý muốn của tôi trở thành hiện thực. Một bước, rồi hai bước, và tiếp tục như vậy, nhẹ nhàng rẽ đôi dòng nước để đến gần tên tầng chúa. Tên tầng chúa, trong khi ấy, đứng lặng. Hắn không tấn công, hay thậm chí cử động. Hắn chỉ im lìm quan sát.
“Vươn tay của ngài ra.” Khi khoảng cách giữa con rối và tên áo chùng chỉ còn lại hai cánh tay, Freya nói, “Mời gọi hắn với bàn tay của ngài.”
Tôi làm đúng như vậy. Con rối chậm rãi giơ cánh tay của nó lên, lòng bàn tay mở ra, hướng đến tên áo chùng.
Tất cả chúng tôi cùng nín thở chờ đợi.
Dòng thời gian giãn ra như tới vĩnh hằng.
Và rồi khi tôi bắt đầu lo lắng—
Tên tầng chúa cử động.
Cánh tay phải của hắn chậm rãi hé ra từ bên dưới lớp áo chùng. Cánh tay ấy khẳng khiu, ốm yếu, trắng bệch, nhưng chắc chắn đó là cánh tay của con người.
Bàn tay của hắn nhận lấy bàn tay của con rối, và của tôi.
Chớp mắt tiếp theo, thế giới xung quanh tôi thay đổi.
Bầu trời đen đặc trên đầu tôi và bầu không khí nghẹt thở biến mất, được thay thế bằng một vòm trời ửng hồng của buổi hoàng hôn.
Một cơn gió nhẹ lướt qua má tôi. Trong cơn gió ấy có mùi của muối và màn đêm đang cập kề.
Khi tôi quay đầu lại, tất cả mọi người đã biến mất. Không chỉ các long nhân, Siora, La Rue mà cả Freya.
Khi tôi nhìn về phía trước, tôi thấy mình đang đứng trên một bờ cát trắng nhìn ra biển lớn. Sóng vỗ vào bờ theo nhịu điệu dịu dàng và êm ả.
Rồi khi tôi nhìn sang bên cạnh, tôi thấy một khung cảnh tôi không tài nào có thể tưởng tượng được.
Tôi thấy một bóng đen to lớn.
Nhìn thoáng qua, nó như một lâu đài kỳ lạ. Những bức tường ngoài của nó được sơn trắng, màu nước sơn như đang lấp lánh dưới ánh nắng vàng. Quan sát những ô cửa sổ vòm, những tấm mái lót, ban công và thậm chí ống khói của nó, liên tưởng đầu tiên tôi nghĩ tới là một tòa lâu đài tuyệt đẹp. Tuy nhiên khi nhìn kĩ hơn, hình dáng tổng thể của nó không giống như bất cứ toà lâu đài nào cả.
Thay vì thế, nó giống như một con thuyền khổng lồ hơn.
Đúng khoảnh khắc ấy, tôi liền nhận ra thứ tôi đang chiêm ngưỡng là gì.
Nó là con tàu cổ đại trong thời hoàng kim của nó. Sakarya.
Không chỉ vậy, tôi còn nhận ra một điều khác. Tôi và con tàu đang đứng trên một hòn đảo nhỏ. Đủ nhỏ để đi bộ từ đầu này sang đầu khác chỉ trong vòng nửa tiếng. Hầu hết diện tích của nó đã bị con tàu chiếm cứ, phần còn lại chỉ có cát, đá, và một vài bóng cây nhỏ.
Bằng một cách nào đó, tôi lập tức hiểu được nơi này là đâu.
Tôi đang bên trong một giấc mơ.
Nếu hầm ngục mà chúng tôi đang chinh phạt được tạo ra từ giấc mơ của tên ngục chúa, thì đây là một tầng sâu hơn của giấc mơ ấy.
Cuối cùng thì tôi để ý đến cô ta.
Đứng bên cánh cổng như đã quan sát tôi từ ban đầu, kiên nhẫn chờ đợi sự chú ý của tôi, là một người phụ nữ.
Cô ta có vẻ đang ở tuổi trung niên, mặc một bộ trang phục giản dị— áo dài xám thắt ngang lưng, quần kaki nâu, và một chiếc áo khác dài da. Trên đai đeo lưng của cô ấy trang bị một thanh kiếm bạc và một khẩu súng ngắn. Trên ngực của cô ấy còn đeo một tấm bảng tên cũ đến mức dòng chữ in trên nó đã mờ nhạt đến mức không thể đọc được nữa.
Mái tóc của cô nửa đen, nửa trắng, phần lớn được cột lên thành một búi cao sau đầu chỉ chừa lại hai lọng tóc bên mai dài. Trên hai bên mắt, trán và má của cô ấy có vài nếp nhăn mờ nhạt. Ngay cả vậy, chúng cũng không thể che dấu hết vẻ thanh tú cũng như sự dịu dàng trên đôi mắt của cô ấy.
“A,” cô ấy lên tiếng với một tiếng cười thầm, “một vị khách bất ngờ. Đã một thời gian dài rồi chúng tôi mới được đón tiếp một chàng trai trẻ và bảnh bao như cậu.”
Chất giọng của cô ấy sôi nổi hơn tôi nghĩ. Nhưng thứ làm tôi thật sự kinh ngạc là ngôn ngữ cô ấy đang sử dụng.
Nó hoàn toàn không giống như bất cứ ngôn ngữ nào tôi từng biết.
Kể từ khi tái sinh, tôi đã được tiếp xúc với nhiều ngôn ngữ khác nhau. Các long nhân, La Rue, Siora và Freya, tất cả bọn họ đều có một ngôn ngữ mẹ đẻ riêng tương ứng với nguồn gốc của họ. Trừ tôi ra là trường hợp ngoại lệ, để có thể giao tiếp với nhau tất cả đều phải sử dụng ngôn ngữ gọi là Ngôn ngữ Phổ thông, một thứ ngôn ngữ đơn giản, thiếu những từ vựng phức tạp nhưng cũng chính vì thế được sử dụng vô cùng rộng rãi.
Tuy nhiên, ngôn ngữ mà cô ấy đang sử dụng không giống như bất cứ thứ ngôn ngữ nào tôi từng nghe qua cả, gần như có thể nói là ngoài hành tinh—và bằng một cách nào đó, tôi hiểu được nó với độ chính xác hoàn hảo, như thể tôi đã sử dụng nó từ khi mới lọt lòng vậy.
“Không chỉ vậy…” Nụ cười của cô ta trở nên đậm hơn trong lúc nhìn xuống hai tay tôi, “Ngài còn mang theo một món quà cho chúng tôi nữa chứ.”
Tôi nhìn theo ánh mắt của cô ấy. Và trước sự ngạc nhiên của tôi, từ khi nào không hay tôi đang ôm lấy con rối gỗ của Freya.
Con rối nằm yên trong vòng tay của tôi, đầu của nó hơi ngả về phía trước. Không như khi nãy, tôi không còn cảm nhận được sự kết nối giữa tôi và nó, như thể nó đã quay trở về lại thành một con rối thật sự.
Nhưng kỳ lạ thay, bề mặt cơ thể của con rối bây giờ ấm kỳ lạ. Là do tôi đang tự tưởng tượng ư?
“Tôi rất vinh dự khi được đón tiếp ngài đến với Sakarya, ngôi nhà chung của chúng tôi,” người phụ nữ tiếp tục, “Tôi sẽ rất hân hạnh nếu được hộ tống ngài đến gặp chủ nhân của tôi nữa.”
Đột nhiên, người phụ nữ ngừng lại. Bờ vai của cô ấy chùng xuống, và gương mặt chào đón, hào hứng ấy nhanh chóng bị thay thế bằng sự mệt mỏi.
“Nhưng như ngài thấy đấy,” Một cái thở dài, rồi người phụ nữ vươn tay ra, hướng ánh mắt của tôi đến khung cảnh xung quanh chúng tôi, “Sau không biết bao nhiêu năm, rác rưởi và xác chết đã tràn ngập khắp hòn đảo của chúng tôi rồi. Chúng bây giờ chất chồng lên nhau cao tới nỗi ngoại trừ Sakarya và khu vườn ra, toàn bộ hòn đảo này đã bị bao vây bởi lũ ruồi và rết rồi.”
Trước sự kinh ngạc của tôi, chỉ khi người phụ nữ nói vậy tôi mới thật sự nhận ra điều đó.
Bên ngoài cánh cổng và bốn bức tường, không cần biết là trên nền cát trắng hay vịnh đá—đồ nội thất hư hỏng, vỡ nát, cùng với đó là những mảnh thuỷ tinh, đồ ăn thiu thối, và vô số những vật thể không rõ thù hình khác vương vãi khắp nơi. Nhưng tồi tệ và rùng rợn hơn cả là xác người. Hàng trăm, có thể hàng ngàn xác người ở nhiều mức độ thối rữa khác nhau, nằm la liệt dưới ánh tàn của hoàng hôn. Một cơn gió lướt qua, vì thổi vào một cái sọ người ở đâu đó mà kêu lên một tiếng kêu oái ăm, ma mị.
Và thống trị tất cả, đúng như cô ấy nói, là lũ ruồi và rết.
Chúng ở khắp mọi nơi.
Tiếng vỗ cánh của chúng đôi lúc lấn át cả tiếng vỗ sóng biển. Và chúng bay theo đàn, tập hợp lại thành một làn mây mù đen đúa, dơ bẩn đôi khi che khuất cả ánh mặt trời. Ngay cả mùi gió biển cũng bị chúng làm vấy bẩn.
“Tôi phải dọn dẹp hết bọn chúng. Nếu mà chủ nhân của tôi thấy cảnh tượng này, ngài ấy chắc chắn sẽ đau lòng lắm…” Đôi mắt xa xăm của cô ấy quan sát lũ ruồi, đằng sau chúng có lẽ là không biết bao nhiêu cảm xúc không thể diễn tả hết thành lời, “Nên thật đáng tiếc, ngài phải tiếp tục mà không có tôi.”
Rồi người phụ nữ quay về phía cánh cổng và tiến lại gần nó. “Xin hãy đợi tôi một lát để mở cửa cho ngài.”
Cô ấy nói với một tiếng thở dài đầy thất vọng và buồn bã. Trong cái thở dài ấy, tôi cảm nhận được rõ ý muốn của cô ấy—cô ấy muốn dẫn đường cho tôi vào bên trong và giới thiệu cho tôi mọi thứ mà cô ấy biết về con tàu cổ đại, về Sakarya.
Và cô ấy cũng muốn gặp lại người mà cô ấy gọi là chủ nhân nữa.
Đúng khoảnh khắc ấy, tôi lập tức nhận ra mình phải làm gì.
“…Xin hãy để tôi giúp cô.”
2 Bình luận