Đã gần một tuần lễ trôi qua, và cũng ngần ấy thời gian tôi không thấy Freya đâu cả. Đương nhiên là không phải cô ấy đột nhiên biến mất. Cô ấy ở trên con tàu thời Cựu Giới mà tôi muốn biến thành hầm ngục của mình. Chỉ có điều kể từ một tuần trước, cô ấy chưa từng rời khỏi nó bao giờ. Sau khi giao cho tôi chiếc nhẫn và cho tôi biết kế hoạch của cô ấy— ép buộc bóng ma bí ẩn đang trú ngụ bên trong con tàu thành ngục chúa và khiến nó sửa chữa lại con tàu giúp chúng tôi— cô ấy liền lao đầu vào công việc và các hành lang tối tăm ấy.
Lần cuối tôi thấy Freya, cô ấy bận rộn với vô số cuộn giấy với nội dung tôi không tài nào hiểu được. Có những tờ giấy vẽ chật kín pháp trận, những cuộn khác thì lại đầy những chữ viết xa lạ. Theo như Freya giải thích, ngoài việc biến con tàu thành hầm ngục ra, cô ấy còn muốn giới hạn quyền năng của bóng ma bí ẩn lại nữa. Nói cách khác, cô ấy không muốn để cho bóng ma bí ẩn ấy cải tạo con tàu cổ đại này thành một thành trì bất khả xâm phạm. Dù sao đi nữa, đâu ai có thể đoán được một hầm ngục với sức mạnh công nghệ thời cựu giới có thể trở nên nguy hiểm đến mức nào.
Do đó mà những ngày qua, tôi chỉ thi thoảng thấy bóng dáng và mái tóc vàng của cô ấy lướt qua những ô cửa sổ mà thôi, không để tôi cơ hội để bắt chuyện hay một cái nhìn lâu.
Điều khiến tôi bất ngờ nhất là đoàn buôn Talvaz’han có ghé đến vài lần nữa theo yêu cầu của Freya. Tôi thường vắng mặt vào những lúc như vậy nên tôi không tận mắt chứng kiến mọi thứ, nhưng theo như Siora, bộ xương cá voi bọn chúng cưỡi nhỏ hơn lần đầu tiên chúng xuất hiện, và Mundzucus cũng chẳng thấy đâu. Có vẻ bọn chúng chỉ là một nhánh nhỏ của đoàn buôn.
Vì tin tưởng vào Freya nên tôi cũng không tìm cô ấy để gặng hỏi. Về phần Freya, chắc hẳn cô ấy cũng không thấy những thứ cô ấy mua thêm quan trọng đến mức để báo với tôi. Tôi nghĩ rằng cô ấy sẽ giải thích cho tôi tất cả sau khi mọi thứ đã hoàn thành.
Thế là thay vì Freya, ít nhất là ở thời điểm hiện tại, một người khác đi kèm bên tôi. La Rue. Cô ấy chính là người mà một tuần qua tôi dành thời gian cùng nhiều nhất, theo gợi ý của Freya. Để chuẩn bị cho cuộc chinh phạt hầm ngục đầu tiên của tôi, Freya muốn tôi học hỏi tất cả những gì có thể từ La Rue, cụ thể hơn là kiếm thuật.
Bởi đương nhiên là tôi không thể dựa dẫm vào hình dạng thật sự của tôi trong mọi trường hợp được. Cá nhân tôi thậm chí còn không muốn dính líu gì tới nó nữa. Nếu dạng người này là một cái mặt nạ và tôi được quyền quyết định, tôi chắc chắn sẽ đeo nó cả đời mình. Thế nên tôi cần học cách để chiến đấu trong dạng người của mình, và giữa Siora và La Rue, Freya tin rằng La Rue là người thích hợp hơn để chỉ dẫn tôi.
Thân là một Ma Thần, không chỉ dạng rồng mà cả dạng người của tôi cũng sẵn rất mạnh rồi. Chỉ riêng về khả năng thể chất thì chắc chắn tôi không thua kém ai cả. Tuy nhiên, La Rue ngay trong ngày đầu tiên đã chứng minh cho tôi thấy kĩ thuật quan trọng tới mức nào. Không cần biết phản xạ của tôi có nhanh thế nào đi nữa, La Rue cũng tìm được cách để lách vào sơ hở của tôi, và không cần biết sức mạnh của tôi có vượt trội đến đâu đi nữa, cô ấy cũng gạt đi hoặc tránh được đường kiếm của tôi dễ như trở bàn tay.
Trái ngược với bầu không khí vui tươi tràn trề năng lượng của mình, La Rue với kiếm trên tay như một con người hoàn toàn khác vậy, ngay cả khi nụ cười trên môi của cô ấy chưa từng biến mất. Nếu phải thú nhận thì cô ấy trở nên đáng sợ hơn hẳn, đặc biệt là ở đôi mắt. Kiêu ngạo, khát máu, và không khoan nhượng.
La Rue cũng sớm chứng tỏ bản thân mình là một kiếm sĩ kỷ luật hơn tôi nghĩ. Ngày nào cũng vậy, khi mặt trời chưa ló dạng cô ấy đã đánh thức tôi dậy— gương mặt tràn đầy năng lượng, chiếc đuôi sói vẫy đầy nhiệt huyết, còn môi của cô ấy thì cười tươi đến tận mang tai. "Dậy nào, ngài Midas!", cô ấy cứ thế kéo tôi tới một khoảng trống nào đó cách xa con tàu, nơi tôi có thể tập luyện mà không bị làm phiền bởi bất cứ ai.
"Đừng lãng phí thời gian của mình", giọng nói của Freya đôi khi lại văng vẳng bên tai tôi, "Học tất cả những gì La Rue có thể dạy cho ngài. Thủy Kiếm của cô ta chính là thứ ngài cần. Nó sẽ không chỉ giúp ngài mạnh hơn mà còn kiểm soát con rồng của ngài nữa."
Thủy Kiếm, hay Thủy Cầm Vũ Đạo, là trường phái kiếm chính mà La Rue theo đuổi.
Phong cách này yêu cầu người kiếm sĩ phải vận dụng khả năng linh hoạt của mình một cách uyển chuyển nhất có thể, chẳng những để né tránh mà còn để chuẩn bị phản công, hoặc tấn công. So với những trường phái khác, Thủy Kiếm thiếu sự chủ động nhưng lại mạnh về khả năng phản ứng và phòng thủ.
Theo như La Rue, người đã sáng lập trường phái Thủy Kiếm, Thủy Kiếm Thánh đầu tiên Eryndra Veyl là một kiếm sĩ lang thang. Theo truyền thuyết, cô ta từ khi chỉ mới là một đứa trẻ đã theo chân một con hạc xanh lam. Con hạc không bao giờ nán lại bất cứ dòng sông nào quá một ngày, và cô ta cũng vậy. Đến một hôm, bằng một cách nào đó, con hạc đã dạy cho cô ta chính trường phái kiếm được biết đến như Thủy Cầm Vũ Đạo này.
"Chuyển động là sự sống." La Rue trong ngày đầu tiên giải thích với tôi, hai tay dang rộng còn đôi tai sói của cô dựng đứng để đón làn gió sớm. "Còn sự ứ đọng là thối rữa. Thủy Cầm Vũ Đạo, về căn bản, tôn vinh sự uyển chuyển và di động là cơ sở của sự sống." Vừa nói vậy, La Rue vừa cầm thanh đại kiếm của mình lên, một thanh Zweihander cao còn hơn cả cô ấy, và biểu diễn cho tôi một điệu múa kiếm mê mị đến phi thường. Đến cả tiếng gió rít cũng nghe như một bản nhạc, làm cho tôi không thể rời mắt khỏi cô ấy được.
Nói về tầm quan trọng của võ thuật, nó là một phần căn bản không thể thiếu đối với bất cứ ai. Bởi nguồn ma lực, hoặc thánh lực, giới hạn và không dễ gì lấy lại được, người ở thế giới này tìm cách để khiến ma lực tuần hoàn trong cơ thể mình để gia tăng khả năng phản ứng, sự bền bỉ, và sức mạnh thay vào đó, dẫn đến sự ra đời của nhiều trường phái khác nhau.
"Nhìn Rue kĩ nhé," Cô ấy nói, và một lần nữa xông tới tôi và tấn công với những đường kiếm mượt như lụa, thế mà cuồn cuộn như một con sông siết. La Rue đã sớm cho tôi thấy ngay những ngày đầu tiên rằng chỉ một giây lơ là cảnh giác là đủ để thanh Zweihander ấy tìm đến cuống họng của tôi.
La Rue thật sự là một giáo viên nghiêm khắc. Dù là từ khế ước với tôi hay từ sự trung thành của cô ấy với nhiệm vụ mà Phẫn Nộ Ma Thần giao cho, La Rue tận tụy huấn luyện cho tôi từ tờ mờ sáng đến tối muộn, không để cho tôi hay bản thân cô ấy than phiền trong suốt những ngày luyện tập không ngừng nghỉ mỗi ngày ấy.
Nếu có một điểm mà La Rue không giỏi, thì chắc hẳn đó là khả năng thuyết giảng của cô ấy. Ít nhất thì tôi nghĩ như vậy, bởi La Rue không bao giờ giải thích cụ thể tôi cần phải làm gì mà chỉ làm mẫu cho tôi mà thôi. "Rue nghĩ ngài cần làm thế này," Sau mỗi lần như thế, La Rue sẽ ép tôi phải tự học và suy nghĩ lấy qua nhiều giờ đấu tập.
La Rue rõ ràng cũng thích đấu tập, và đấu với tôi trong mắt cô ấy chẳng khác gì trò chơi cả.
La Rue sử dụng thanh Zweihander cao còn hơn cả cô ấy, mặc dù vậy cô ấy vẫn có thể sử dụng nó chỉ với một tay nếu cô ấy muốn. Thế nhưng, thường xuyên hơn, cô ấy sử dụng nó theo phong cách half-sword: một tay cầm chuôi kiếm, một tay nắm trực tiếp lưỡi kiếm. Bằng một cách nào đó, chỉ với một sự thay đổi nhỏ trong cách cầm kiếm như vậy, thanh Zweihander đã có thể biến hóa như chính trường phái mà La Rue sử dụng— lúc thì là một thanh trường kiếm, lúc thì một con dao, lúc thì lại trở thành một cây chùy. Và thường thì cô ấy sẽ xông thẳng vào tôi, không cho tôi cơ hội để giữ khoảng cách trước khi ép tôi vào một trận đấu vật, thử thách không chỉ kỹ thuật mà cả sự tập trung của tôi.
Về phần tôi, khả năng cường hóa cơ thể bằng ma lực của tôi, có vẻ như được thúc đẩy mạnh mẽ nhờ vào cơ thể Ma Thần này, không phải là một lợi thế nhỏ chút nào. Tôi có thể dễ dàng mạnh và nhanh nhẹn gấp đôi, gấp ba lần La Rue nếu muốn. Thế nhưng với Thủy Kiếm, La Rue vẫn có thể làm chệch hướng, né tránh, hoặc phản lại tất cả các đón tấn công của tôi. Khi tôi muốn áp đảo cô ấy bằng sức mạnh thuần túy, La Rue liền sử dụng chính sự nóng nảy của tôi để gia tăng sự linh hoạt của mình để kết hợp cả phòng thủ lẫn tấn công thành một.
Những lúc như vậy, tôi thấy mình nhanh chóng mất kiểm soát nguồn ma lực tuần hoàn trong cơ thể, để rồi cuối cùng bị La Rue đánh vào đầu hoặc sau lưng bằng mặt bên kiếm, còn cô ấy thì bật cười vui vẻ.
Hoặc con rồng bên trong tôi cựa mình thức dậy.
"Không tồi," La Rue một hôm nói với tôi trong lúc quệt đi mồ hôi lấm tấm trên trán của mình. "Ngài đã biết cách để cường hóa bản thân ngài bằng ma lực rồi đấy. Giờ chỉ còn mài dũa nó nữa thôi."
Kỳ lạ thay, tôi cảm thấy an bình lạ mỗi khi La Rue chỉnh lại tư thế của tôi hoặc hướng dẫn tôi họa theo phong cách Thủy Kiếm. Từng đường kiếm, từng hơi thở, từng động tác mà tôi học được từ quan sát La Rue— tất cả như một bài thiền định. Và rồi tôi nhận ra, tôi không chỉ đang học kiếm thuật— tôi đang học để kiểm soát bản thân mình.
"Đừng gò bó cơ thể của ngài, thả lỏng đi," La Rue vỗ vào vai của tôi. "Đừng đánh vật với thanh kiếm của ngài— để nó dẫn lối cho ngài."
Theo sự hướng dẫn của La Rue, tôi hít vào chậm rãi, thở ra, và cảm nhận nguồn ma lực chảy trong cơ thể tôi sau mỗi lần bị cô ấy đánh bại. Bằng một cách nào đó, dù không bao giờ có vẻ như biết mình đang chỉ dạy cái gì, La Rue luôn để cho ma lực của tôi có cơ hội để vận động một cách tự nhiên, đều đặn, không bao giờ va chạm hay xung đột.
Cũng chính nhờ vậy, con rồng bên trong tôi chưa bao giờ có cơ hội để thật sự xuất hiện, ngay cả khi tôi bị La Rue đánh bại không biết bao nhiêu lần. Ngược lại, tôi cảm thấy việc kiểm soát nó trở nên dễ dàng hơn một chút nữa.
Tâm trí tôi trở nên bình an hơn. Các giác quan của tôi được mài dũa hơn, trong khi sự nóng nảy của tôi lại dễ được kiểm soát hơn. Từng đường kiếm, từng cử động, từng đòn phản công, chắc chắn và không thể bàn cãi, trở nên rõ ràng hơn. Tôi thừa biết là chỉ trong vỏn vẹn vài ngày thì tôi có cố gắng thế nào đi nữa thì vẫn chưa đủ để đánh thắng La Rue, nhưng tôi chắc chắn đang cải thiện, và muốn cải thiện— một điểm mà La Rue luôn động viên với nụ cười đầy hào hứng của mình.
Ngày thứ bảy, một lần nữa khi bình minh đang chuẩn bị ló dạng, tôi và La Rue đứng đối diện nhau trên một khoảng trống vắng lặng. Tuyết nhẹ rơi xuống từ bầu trời xám xịt, phủ trắng mặt đất. Hơi thở của chúng tôi phả vào trong không khí lạnh giá khi chúng tôi rút kiếm. La Rue, vẫn là La Rue mà tôi biết, nhe răng cười với tôi. Vài phút trước, tôi còn nghe cô ấy ngâm nga nữa. Đôi tai sói của cô ấy dựng đứng lên còn đuôi thì ve vẩy tràn trề năng lượng.
"Buổi sáng, Điện Hạ!" Một tay cô ấy cầm thanh Zweihander đang tựa lên vai, một tay cô ấy vẫy với tôi. Đứng ở đây, tôi vẫn có thể thấy được tư thế tràn đầy tự tin của cô ấy. Những ngày luyện tập khắc nghiệt vừa qua chỉ tiếp thêm nhiệt huyết cho La Rue hơn mà thôi.
"Sẵn sàng chưa?" Tôi hỏi, tay phải cầm cao thanh Giltfang ngang tầm mắt, tay còn lại vòng ra sau lưng. Thanh kiếm cong mạ vàng có thiết kế giống với những thanh Shamshir này từ khi nào đã trở nên thân thuộc đến nỗi như một phần cơ thể của tôi vậy.
"Sẵn sàng." La Rue hăng hái trả lời. Giọng nói vui vẻ của cô ấy vang dội trong không gian trống rỗng. "Để xem hôm nay ngài có thể đánh trúng được Rue không."
Tuyết nằm thành từng đụn nhão quanh mắt cá chân chúng tôi, và tiếng gió thổi qua nơi này chỉ khiến sự im lặng trở nên sâu lắng hơn. Đuôi của La Rue lắc lư nhẹ nhàng, thanh kiếm lớn của cô ấy lấp lánh trong ánh sáng nhợt nhạt.
Tôi thở ra, truyền một luồng ma lực ổn định qua cả tứ chi và cảm nhận nó nuôi dưỡng cơ thể mình. Hít thở, di chuyển, và phản ứng. Nhưng quan trọng hơn hết, nhịp điệu.
Với tiếng cười vui vẻ, La Rue là người lao đến đầu tiên— thanh Zweihander khổng lồ của cô ấy vung theo một vòng cung lấp lánh, lưỡi kiếm của nó xé gió hét lên như tự nó cũng là một con thú săn mồi. Tôi chống đỡ, dùng thanh Giltfang, món quà của Sắc Dục Ma Thần, đỡ lấy cô ấy và gạt thanh Zweihander đi, vô vàn tia lửa bắn ra khi hai thanh thép va chạm vào nhau. Hai bàn tay của chúng tôi cùng rung lên bần bật, nhưng cả hai chúng tôi đều giữ bình tĩnh— quan sát, và phản ứng.
La Rue không dừng lại, một chân cô ấy đạp mạnh xuống nền tuyết làm trụ. Trước khi tôi có thể điều chỉnh lại tư thế của mình, tay không cầm kiếm của cô ấy đã nắm lấy lưỡi kiếm theo tư thế half-sword, và đâm mũi kiếm vào mạn sườn của tôi. Tôi vặn người lại, để thanh kiếm sượt qua trong gang tấc, trước khi chém bổ xuống đầu của La Rue. Còn cô ấy thì sử dụng chính lực quán tính vừa rồi để vòng ra sau lưng tôi.
Không để cho bản thân nao núng, tôi ép mình đuổi theo cô ấy. Tôi vòng lại, xoay kiếm, và thực hiện một cú đâm thẳng vào người La Rue. La Rue gạc được cú đâm, nhưng cú đâm chỉ là để tôi ước đoán khoảng cách giữa tôi với cô ấy. Hay nói cách khác, nó chỉ là khởi đầu. Tôi xông tới, giáp lá cà với La Rue, một hành động mà chỉ gần đây tôi mới đủ khả năng để làm. Thay vì hô hấp như bình thường, cơ thể của cả hai chúng tôi cùng hô hấp bằng ma lực khi chúng tôi giao tranh với nhau ở khoảng cách này. Hai chân chúng tôi mờ đi, tuyết bắn tung tóe, khi chúng tôi cùng quên mình trong điệu múa kì ảo của Thủy Kiếm.
Và rồi, tôi tìm được một cơ hội. Có thể vì may mắn, có thể vì cô ấy sơ sẩy, nhưng La Rue trong chớp mắt đã giơ kiếm hơi quá cao. Tôi lao nửa thân trên của mình sang một bên, xoay kiếm lại theo thế cầm ngược, và từ bên dưới đâm chỉ thiên vào sơ hở của La Rue.
La Rue trợn mắt và nghiêng đầu trong giây phút cuối cùng, khiến cho lưỡi kiếm của tôi sượt qua má của cô ấy.
Nhưng tôi đã đánh trúng La Rue. Đây là lần đầu tiên kể từ khi chúng tôi bắt đầu, ngay cả khi nó chỉ là một vết xước.
Tuy nhiên, tôi đã sớm phải quên đi chiến thắng nhỏ bé ấy. La Rue xoay kiếm lại, móc lấy thanh kiếm của tôi hòng hất văng nó đi. Nếu tôi quên truyền ma lực đến cánh tay mình đúng lúc ấy, chắc chắn cô ấy đã thành công rồi. Thay vào đó, tôi dùng cánh tay trái để nắm lấy thanh Zweihander của La Rue. Như hai thanh kiếm của chúng tôi, bản thân chúng tôi cũng đang khóa chặt vào nhau. Ma lực của hai bên vận động điên cuồng tới mức đun sôi tuyết xung quanh chúng tôi và làm sương bốc lên nghi ngút.
Chúng tôi chôn chân vào thế giằng co như thế, đôi bên tìm cách lùi hoặc tiến. Buồng phổi tôi nóng bừng, còn máu dồn lên tai như một tràn trống dai dẳng.
Rồi đột nhiên La Rue bật cười— tiếng cười cao vót ngắn ngủi. "Thật tuyệt vời!" Hai mắt cô ấy sáng lên thích thú, trước khi cô ấy ngã đầu ra đằng sau. Tôi nhớ động tác này. Tôi muốn lùi lại, nhưng La Rue ghìm tôi quá chặt. Và trước khi tôi có thể phản ứng, La Rue đã gào lên.
Đó không phải là một tiếng gào đơn giản. Đó là Warcry, một kỹ năng mà cô ấy có. Bằng cách truyền ma lực vào thanh quản của mình, cô ấy có thể hét ra sóng xung kích đánh bay bất cứ ai đứng gần cô ấy, và ở khoảng cách này, nó đã đánh bay tôi ra đằng sau.
Chưa dừng lại tại đó, La Rue xông tới, thanh Zweihander cao quá đầu. Không thể né được. Tôi giơ cao thanh Giltfang lên để đỡ. Và khoảnh khắc tiếp theo, tôi thấy như một quả núi vừa giáng xuống thanh kiếm của tôi. Cả người tôi run lên, khiến tôi gần như quỳ gục xuống. Nhưng tôi vẫn đứng vững, ngay cả khi hai mắt của tôi như mờ đi vì kiệt quệ.
Tư thế của La Rue dao động, nụ cười của cô ấy yếu dần khi tôi bắt đầu chế ngự cô ấy. Trong một nhịp tim, tôi thấy sự hoài nghi thoáng qua trong mắt cô ấy. Sức mạnh Ma Thần của tôi đang giúp tôi chiếm ưu thế— và lần này, kỹ thuật của tôi không còn kém cô ấy quá xa nữa. Tôi đang chiến thắng.
La Rue liền thay đổi phương pháp tiếp cận của mình. Cô ấy xoay người, để sức mạnh của tôi đẩy thanh kiếm của cô ấy sang một bên. Bằng một động tác uyển chuyển, cô ấy đảo ngược tay cầm, kéo lưỡi kiếm lên theo một vòng cung ngắn và hung dữ. Tôi thiếu chút nữa là không thể né được, và nhát chém của cô ấy sượt qua má của tôi.
Thế coi như là hòa.
Cả hai chúng tôi đều loạng choạng và thở hổn hển sau lần trao đổi ấy. Nhưng nếu có gì vẫn chưa thay đổi mà thậm chí còn trở nên phấn khích hơn đó chính là cái đuôi của La Rue. Đuôi cô ấy quất qua lại vì phấn khích. "Điện Hạ thiếu chút nữa là thắng thần rồi", cô ấy thì thầm, đôi mắt sáng lên vì ngưỡng mộ. "Giá như chỉ một chút nữa..."
Tôi cười run rẩy, hạ thanh kiếm xuống. Hơi nước bốc lên từ cơ thể của cả hai chúng tôi trong giá lạnh. "Cô quá khen rồi, Rue."
La Rue thì nghỉ thanh Zweihander trên vai, một nụ cười tự hào cong lên trên môi cô ấy. "Ngài thật sự học rất nhanh đấy, Điện Hạ. Một tuần trước, ngài thậm chí còn không chịu nổi quá ba nhát kiếm của thần." Cô ấy đi đến và vỗ lưng tôi. "Thật sự là tuyệt vời! Không gì khiến Rue vui hơn khi có một đệ tử tài năng như ngài."
Một làn sóng nhẹ nhõm và tự hào quét qua lồng ngực của tôi. Tôi nhận ra tay mình đang run rẩy— một phần vì căng thẳng sau trận chiến vừa qua, một phần vì cảm giác hồi hộp khi gần như đánh bại được một ứng cử viên cho danh hiệu Thánh Kiếm trên chính chiến trường của cô ấy. Và bên trên tất cả, con rồng hoàn toàn im lặng cho đến tận thời điểm hiện tại. Tôi đã không để mất kiểm soát, không để nó nắm giữ tôi. Tôi đã chiến đấu, hoàn toàn là chính mình.
Đúng lúc ấy, tôi cảm thấy một sự hiện diện mờ nhạt tiếp cận từ đằng sau lưng mình— yên lặng và êm ả đến mức nếu không nhờ đến tiếng bước chân trên nền tuyết và sự lay động của gió, tôi đã không nhận ra rồi. Ngay khi thấy bóng người ấy, lồng ngực của tôi lập tức bị thay thế bằng cảm giác hoài niệm. Mái tóc vàng của cô đung đưa trong gió sớm, còn cây chùy thì bắt nắng và rực rỡ.
"Freya."
"Ngài đã cải thiện." Freya nghiêng đầu, đôi mắt vàng của cô chăm chú quan sát tôi từ trên xuống. Giọng của cô ấy vẫn vô cảm như mọi khi, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được sự hài lòng đằng sau nó. Sau khi nhìn tôi, thanh Giltfang, và cuối cùng là La Rue, Freya khẽ cúi đầu. "La Rue, cảm ơn cô vì đã chăm sóc Điện Hạ trong khoảng thời gian qua."
La Rue nhe răng cười tươi, hai tai của cô ấy thì dựng lên. "Freya! Cô cuối cùng cũng rời khỏi cái quan tài thép đó rồi."
Freya gật đầu, không thèm sửa lại cách dùng từ thiếu tôn trọng của La Rue. Thay vào đó, cô ấy hướng về phía tôi trở lại. "Mọi thứ đã sẵn sàng."
Những lời của cô ấy khiến tôi và La Rue cùng nhìn về phía con thuyền ở đằng xa, và cả hai chúng tôi đều sững sờ trước những gì đang diễn ra trước mắt chúng tôi. Khi chúng tôi rời đi để đấu tập với nhau, con thuyền không hề có sự thay đổi nào cả. Thế nên chắc chắn "nó" chỉ mới xuất hiện mà thôi, và chúng tôi mải chiến đấu đến mức không hề để ý đến sự xuất hiện của nó.
Từ khi nào chẳng hay, con thuyền cổ đại đã hoàn toàn bị che phủ bên trong một mái vòm ánh sáng.


4 Bình luận
Nma, đoạn 23: zweihander là kiếm 2 lưỡi nên sẽ ko có sống kiếm đâu, phần ở giữa đó gọi là rãnh kiếm(fuller).
Đoạn 24: không biết có thiếu j ko, đọc thấy thiếu thiếu.