Golden Parade - Tham Lam...
Fakebi 1llusori, BunnyOnShell
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01

Chương 23: Long Nhân

2 Bình luận - Độ dài: 4,368 từ - Cập nhật:

Con người thật sự có thể thích nghi với bất cứ thứ gì.

Khi mới vừa bước vào hầm ngục này, mỗi giây trôi qua dài như một kiếp người. Vài phút như cả vĩnh cửu. Tôi có thể đếm từng hơi thở, đo từng nhịp tim, ghi nhớ từng chuyển động cơ bắp khi tôi vung những đường kiếm đầu tiên của mình - những tia sáng của ngục chúa xé nát mặt đất, đám Man-Fly vô tận từ mọi hướng, sức nóng từ ma lực thiêu đốt không khí khi chúng tôi chiến đấu.

Thế mà giờ... hàng giờ đã trôi qua.

Và bằng cách nào đó, chúng tôi vẫn tiến lên phía trước – vẫn chiến đấu – vẫn xoay sở được.

Bản thân tôi thì không nói – Chiếc nhẫn Mesikämmen Jumala che chắn tôi khỏi mọi sự mệt mỏi, đói khát, và giữ cho tâm trí của tôi luôn luôn nhạy bén. Đó là sức chịu đựng phi tự nhiên, đánh đổi bằng những cảm xúc tôi không cần lúc này. Những người đang theo chân tôi - những người long nhân - chiến đấu chỉ bằng máu, xương và ý chí, mới thật sự phi thường.

Freya từng nói với tôi rằng nô lệ người rồng bị săn tìm và được định giá cao như những chiến binh hạng nhất, và giờ tôi hiểu tại sao.

Con người của thế giới này mạnh hơn con người ở thế giới cũ của tôi rất nhiều, ít nhất là theo như những gì tôi được biết từ Freya, Siora và La Rue. Một người trưởng thành nếu được rèn luyện có bài bản hoàn toàn có thể sử dụng kiếm để xẻ tường thành, hoặc dùng cung với uy lực ngang ngửa với súng đạn. Đó là chuyện tất yếu, gần như sống còn, khi họ sống trong một thế giới đầy rẫy quái vật như nơi này. Ngay cả thế, khả năng chiến đấu của tộc long nhân vẫn ở một cấp độ hoàn toàn khác.

Có thể là nói không ngoa khi cho rằng họ được ban phúc bởi chính chiến tranh.

Làn da họ có vẻ mềm mại như bất kỳ con người nào, nhưng nó cứng cáp ngang ngửa với giáp trụ ở thế giới của tôi, cho phép họ luyện tập với kiếm thật như kiếm gỗ. Dưới lớp da ấy là khối cơ bắp dày, đặc, và nặng gấp đôi người thường, cho phép họ nhổ cây bật rễ như việc trở bàn tay. Xương của họ cũng cứng cáp đến mức tôi nghĩ rằng ngay cả khi nếu họ có bị xe tải tông phải đi nữa xương họ cũng đừng hòng rạn nổi. Phản xạ của họ đủ nhanh và sắc bén để có thể so sánh với bất cứ thú săn mồi đầu bản nào ở thế giới cũ của tôi, còn thể lực của họ thừa sức bỏ xa bất cứ vận động viên hạng nhất nào tôi từng biết.

 Rồi còn những món quà khác từ chủng tộc của họ nữa. Một số có cánh - không lớn như của tôi, nhưng đủ mạnh mẽ để giúp họ bay lượn trong một khoảng thời gian ngắn, nhảy cao hơn, di chuyển và gia tốc nhanh hơn hoặc thành những động tác nhào lộn khó tin. Một số khác sử dụng đuôi của họ nhuần nhuyễn như chi thứ ba, lúc thì để giữ thăng bằng, lúc thì giúp họ tấn công như một cây roi vậy.

Và trên hết, họ là những tinh hoa được Siora đích thân tuyển chọn. Họ không chỉ biết tận dụng lợi thế chủng tộc của họ. Đa số bọn họ đều là cựu binh phải dấn thân vào những trận chiến nguy hiểm nhất. Chiến đấu và sinh tồn là hai thứ họ hiểu rõ hơn cả việc ăn và thở, và họ cho tôi thấy rõ điều đó. Họ mang đến danh dự cho vũ khí, giáp trụ, và niềm tin mà tôi dành cho họ, không phải ngược lại.

Trước sự kiến của tôi, họ đã học được cách để giữ sức mà vẫn giúp tôi tiêu diệt kẻ thù và mở đường—hàng giờ đã trôi qua, thế nhưng kĩ thuật của họ chỉ trở nên tốt hơn, và ý chí chiến đấu của họ chỉ trở nên mạnh mẽ hơn mà thôi.

Nhưng có một điều Freya đã bỏ sót khi nói về người long nhân, một điều dễ hiểu khi đây rất có thể là lần đầu tiên họ cùng chiến đấu với đồng tộc của mình—đó là khả năng phối hợp của họ.

Sau hàng giờ quan sát, tôi có thể khẳng định nó chính là vũ khí sắc bén nhất của họ. Nếu mỗi người là một bánh răng, thì cùng nhau họ tạo thành một cỗ máy hoàn hảo được bôi trơn kĩ lưỡng, hoặc một con thú săn mồi duy nhất. Giữa họ hầu như không cần tới lời nói để giao tiếp. Khi có một vị trí bị chao đảo hoặc mắc lỗi, toàn bộ đội hình lập tức di chuyển để ứng trợ. Khi một vị trí khác chiếm được thế thượng phong, toàn bộ đội hình cũng lập tức xông đến hỗ trợ để tận dụng tối đa cơ hội ấy.

Nếu phải miêu tả, đội hình của họ giống như kim loại lỏng vậy- cứng rắn khi cần, nhưng cũng có thể trở nên mềm dẻo trong nháy mắt. Nhìn họ khiến tôi liên tưởng đến những đội bóng xuất sắc nhất thế giới cũ của mình, nơi mà từng cầu thủ đều hiểu rõ vai trò của mình, của đồng đội, hiểu được toàn đội đang cần gì, và có đủ năng lực để đáp ứng chúng.

Xét đến việc vài ngày trước họ chỉ là những người xa lạ với nhau, với mỗi người một tính cách và quá khứ riêng biệt, càng khiến cảnh tượng này trở nên phi thường hơn. Khả năng phối hợp ấy không thể được hình thành trong một sớm một chiều được, nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại. Tôi có thấy Siora đã bắt họ trải qua vô số những khoá rèn luyện khắc nghiệt, không chỉ rèn giũa sức mạnh cá nhân của họ mà còn rèn giũa khả năng chiến đấu như một tập thể của họ - nhưng chắc chắn đó không phải là tất cả. Sợi dây liên kết giữa họ có cảm giác cổ xưa hơn, sâu sắc hơn... như một bất ngờ vô hình, không thể bị phá vỡ, đến lúc này mới có cơ hội lộ diện.

Nhưng trong số họ, có ba người nổi bật hơn cả.

Đầu tiên là Ozgos – người chiến binh to lớn nhất. Ngay cả khi đứng từ xa, bất cứ ai cũng có thể thấy dáng vẻ cao lớn của anh ta thống trị toàn bộ chiến trường như một bức tường cơ bắp, hoặc một con quái vật, bất chấp chiến trường có rộng lớn hay hỗn loạn thế nào đi nữa. Mái tóc hổ phách dài tuyệt đẹp cùng bộ râu mang màu tương tự của anh ta tung bay trên chiến trường như lửa cháy, còn đôi mắt sắc bén của anh ta có thể khiến người đối diện mắc nghẹn với hơi thở của chính họ, hoặc tê liệt như bị vùi dập bởi một áp lực vô hình khổng lồ.

Ozgos là thủ lĩnh không chính thức của các chiến binh long nhân. Sự hiện diện của anh ta là điểm tựa để họ neo đậu vào, còn lời nói của anh ta là mệnh lệnh chỉ đứng sau tôi và Siora. Đó không phải là điều bất ngờ, dù là sức mạnh thể chất, kích thức, hay khả năng lãnh đạo, tất cả anh ta đều vượt trội.

Trong vai trò lãnh đạo, mệnh lệnh của Ozgos rõ ràng, dứt khoát, cắt ngang qua mọi thứ dù có là sự hỗn loạn, do dự, hay sợ hãi. Không bao giờ mắc phải lỗi lầm nào hay thiếu xót, tôi dám chắc rằng gần một nửa lý do mà các chiến binh long nhân đã và đang phối hợp với nhau tốt như vậy là công lao của anh ta.  

Trong vai trò của một chiến binh dẫn đầu, Ozgos là một thế lực của tự nhiên. Với hai cánh tay rộng ngang eo của một người đàn ông trưởng thành, anh ta cầm cây kích lớn nhất mà chúng tôi có – đáng lẽ ra quá nặng để có thể sử dụng như một món vũ khí, nói gì đến trở thành một phần cơ thể của anh ta – liên tục xẻ đôi không khí và hàng loạt lũ Man-Fly như việc trở bàn tay. Trong khi ấy, tiếng gầm của anh ta nghe như tiếng súng đại bác, liên tục thu hút sự chú ý của kẻ thù và tạo ra cơ hội phản công cho đồng đội.

Tôi từng thấy Ozgos bên dưới bộ giáp anh ta đang mặc, khi Siora ra lệnh cho những người long nhân chạy trần truồng giữa tuyết trong một buổi tập. Dưới lớp giáp ấy là cơ thể màu ô liu phủ đầy sẹo – từ đỉnh đầu xuống gót chân. Mỗi một đường trắng mỏng, vết bỏng lởm chởm, những khía sâu ấy đều kể lại một câu chuyện về các trận chiến mà anh ta đã trải qua từ đông sang tây, bắc chí nam. Nhìn anh ta lúc đó, tôi gần như không thể tin rằng anh ta vẫn còn sống được sau tất cả những vết thương ấy. Trong số tất cả các long nhân, Ozgos chắc chắn là người có tuổi nhất với kinh nghiệm chiến đấu dày dạn nhất.

Tuy nhiên, những năm chiến đấu dài đằng đẵng của Ozgos không phải không ám ảnh anh ta, cả về mặt tinh thần lẫn thể chất. Nhiều vết sẹo anh ta đã phải chịu đựng đến tận bây giờ vẫn chưa lành. Anh ta có thể mạnh hơn bất cứ ai, nhưng anh ta hoàn toàn không phải là người bền bỉ nhất.

Và rồi đến Renesax. Thoạt nhìn, cậu ta trông chỉ mới tuổi đôi mươi nhưng đương nhiên tuổi thật lớn hơn thế nhiều –  một người đàn ông đẹp đẽ đến mức dường như không thuộc về nơi này. Mái tóc bạc ngắn gọn gàng như bạc đánh bóng, làn da trắng ngà gần như phát sáng dưới ánh lửa, gương mặt quyến rũ chẳng khác nào từ tranh vẽ ra, đó là chân dung của cậu ta - sắc sảo nhưng đủ mềm mại để trông dễ gần, một sự cân bằng có thể khiến người ta mất cảnh giác, có thể đầy nguy hiểm. Nhưng chính đôi mắt xanh biếc như pha lê mới là điểm thu hút nhất của cậu ta - chúng như có thể nhìn xuyên thấu qua mọi thứ, mọi suy nghĩ, và vén lộ mọi bí mật.

Khác với đa số những người long nhân khác, Renesax không sử dụng kiếm, kích hay giáo. Trên tay cậu ta chỉ có một con dao găm cong duy nhất. Thứ vũ khí ấy trông có vẻ nực cười khi đối mặt với lũ Man-Fly – cho đến khi cậu ta sử dụng nó. Một phần nhờ kĩ thuật, một phần nhờ đôi cánh sau lưng, cơ thể cao và mảnh khảnh của cậu ta di chuyển giữa bạn lẫn thù như một bóng ma luồn lách giữa những ngọn đuốc, hoặc một cơn gió giữa một cánh đồng. Lưỡi dao của cậu ta không bao giờ trượt mục tiêu của mình, và hình bóng của cậu ta luôn xuất hiện kịp thời để hỗ trợ những người đồng đội cần đến cậu ta nhất.

Tôi có nghe qua một chút về quá khứ của Renesax. Từ khi còn bé, cậu ta đã được huấn luyện để thành sát thủ cho Giáo Hội. Trong hàng chục năm, cậu ta bị ép phải rèn luyện để trở thành một món vũ khí có thể xâm nhập bất cứ đâu, hạ sát bất cứ ai. Trong hàng ngũ sát thủ của Giáo hội, cậu ta không phải kẻ mạnh nhất hay mưu mô nhất, nhưng việc cậu ta còn sống đến tận bây giờ như một long nhân đã là một minh chứng rõ ràng cho năng lực của anh ta. Ngay cả Siora cũng phải dành lời khen ngợi cậu ta với tôi.

Những mục tiêu của Renesax trải dài từ tiểu thương đến quý tộc cấp cao, nhưng đó không phải là tất cả. Đôi khi, cậu ta còn theo lệnh Giáo Hội xoá sổ cả một ngôi làng hoặc thậm chí một thị trấn nữa. Theo lời thừa nhận của chính Ozgos, số sinh mạng cậu ta đã tước đoạt có khi còn vượt qua cả anh ta.

Cuối cùng thì Renesax giết chết chính chủ nhân của mình, làm giả cái chết của bản thân, rồi biến mất khỏi tầm với của Giáo hội. Số phận đưa cậu ta vào tay Ishtar, Ma Thần Dục Vọng, và từ đó, đến với tôi. Có thể thấy khác với đa số các long nhân khác, Renesax không được ai giải phóng cả. Tự cậu ta dành lấy tự do cho bản thân mình.

Dù đã phải trải qua rất nhiều bi kịch và hối hận như vậy, Renesax luôn đeo trên gương mặt mình một vẻ ngoài điềm tĩnh và dịu dàng.

Renesax có thể tiếp cận bất cứ ai. Ngoại lệ duy nhất tôi có thể nghĩ đến là Freya, và người long nhân tôi chuẩn bị nói đến tiếp theo. Dễ nhìn, dễ tiếp cận, thân thiện, cực kì thông minh và nhạy bén, cậu ta có thể tiếp cận trái tim của mọi người, dù là già hay trẻ, nam hay nữ. Ngoài ra thì cậu ta còn là một người vô cùng đáng tin cậy và luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người nữa. Chẳng trách tại sao các cô gái long nhân nhiều người mang lòng cảm mến cậu ta chỉ sau vài ngày.

Tuy nhiên, dù khen ngợi Renesax thế nào đi nữa, Siora cũng cho tôi một lời khuyên nặng nề về cậu ta.

Rằng trong số tất cả các long nhân, Renesax là người dễ tự đưa mình vào chỗ chết nhất. Lý do thì rất đơn giản – vẻ ngoài bình thản của cậu ta chỉ là một bức mặt nạ không hơn.

Và cuối cùng là Tepes, một tiểu long nhân với chiếc đuôi còn lớn hơn cả chính cô bé.

Tepes chỉ cao vỏn vẹn một mét bốn, dáng người mảnh khảnh đến mức nếu nấp đằng sau lưng đồng đội, có khi con bé sẽ biến mất tăm luôn, nếu bỏ qua chiếc đuôi. Thoạt nhìn, cô bé xinh xắn như một món đồ tinh xảo – một con búp bê với làn da sứ, gương mặt dễ thương, mái tóc đen ngắn ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, và đôi mắt to đến mức dường như có thể thu trọn cả thế giới. Nhưng đôi mắt xám nhạt ấy không hề dịu dàng. Chúng sắc lẹm ở các góc, và hoàn toàn không để lộ bất cứ cảm xúc nào.

Không như sự điềm tĩnh lạnh lùng của Freya hay sự nghiêm nghị của Siora, sự im lặng của Tepes như một hòn than nóng hơn... một hòn than chỉ chờ một cơn gió để thổi bùng lên thành một ngọn lửa. Cô bé sẽ không nói một lời nào khi một cái gật hoặc lắc đầu là đủ, từ chối giải thích với bất cứ ai nếu cô bé có thể trốn đi, biến mất. Tepes giấu kĩ quá khứ của mình - đến mức ngay cả những người long nhân khác cũng chỉ biết tên của cô bé. Họ đã ngừng hỏi, vì biết sẽ chẳng nhận được gì.

Phần lớn thời gian, Tepes chỉ xuất hiện trong các buổi tập của Siora. Khi buổi tập kết thúc, cô bé liền biến mất. Hầu như vậy.

Bởi tôi đã nhiều lần bắt gặp Tepes lặng lẽ theo dõi tôi sau đó. Không bao giờ đủ gần để lộ diện, không bao giờ lên tiếng, chỉ... quan sát. Theo dõi tôi với sự kiên trì đến rợn người. Chỉ có điều cô bé không giỏi ẩn nấp lắm - cái đuôi rồng quá khổ luôn phản bội mọi nỗ lực của cô bé- nhưng cô bé luôn cố theo chân tôi. La Rue đương nhiên nhận ra sự hiện diện của Tepes ngay những ngày đầu tiên, và hỏi liệu tôi có muốn cô ấy can thiệp hay không. Tôi từ chối.

Tôi không cảm nhận được sự thù địch nào từ Tepes— ít nhất thì cô bé có vẻ không muốn hạ bệ tôi, tôi có thể tin là vậy. Có vẻ như cô bé muốn một thứ gì đó khác từ tôi, một thứ tôi không thể hình dung được, hay có sẵn trong tay để trao cho cô bé. Nếu phải đoán, có thể Tepes nghi ngờ tôi, chưa thể quyết định được liệu tôi có xứng đáng để được tôn sùng và phụng sự hay không. Và điều đó không hề làm tôi phật lòng chút nào. Trái lại, nó khiến tôi cảm thấy vui lòng hơn. Tôi mừng vì không phải long nhân nào cũng chỉ biết mù quáng theo chân tôi. Tôi chỉ ước rằng tôi biết cách để chứng minh bản thân mình cho cô bé mà thôi.

Mỗi khi tôi thử tiếp cận Tepes, cô bé liền bỏ chạy ngay - không phải hoảng sợ, mà như một cô mèo hoang không muốn để cho bất cứ ai dồn vào chân tường hơn.

Thế nhưng, khi chiến đấu, Tepes lột xác thành một con người hoàn toàn khác.

Tôi đã rất ngạc nhiên khi biết Siora chọn Tepes, nhưng chỉ sau một lần chứng kiến một buổi tập của cô bé, và lúc này, sau khi tận mắt thấy Tepes chiến đấu với kẻ thù trong hàng tiếng đồng hồ, tôi đã hiểu vì sao. Tepes không hề nhút nhát. Cô bé là một cơn bão hoang dã.

Lối chiến đấu của Tepes khác biệt hoàn toàn so với những người còn lại. Vũ khí thực sự của Tepes chính là chiếc đuôi khổng lồ sau lưng cô bé - không nghi ngờ gì cả, nó là chiếc đuôi to lớn nhất, khỏe nhất, cứng cáp nhất và nhanh nhẹn nhất trong số tất cả những long nhân.

Tepes có thể sử dụng chiếc đuôi của mình với một sự điêu luyện chết người. Một cú quất đuôi duy nhất của Tepes mạnh đến mức đủ để khiến một con Man-Fly nổ tung giữa không trung. Hoặc chỉ với một cú xoay hông, Tepes có thể đâm xuyên nhiều kẻ địch cùng lúc, ghim chúng như những con côn trùng trên xiên. Khi cần tốc độ, Tepes có thể chống đuôi xuống đất và phóng mình theo bất kỳ hướng nào, di chuyển với những cú bứt tốc sánh ngang tốc độ chóng mặt của Renesax. Ngoài ra, chiếc đuôi ấy còn có thể cuốn lấy quanh cô bé và trở thành một tấm khiên bất di, bất dịch, và bất khả chiến bại. Với Tepes, cây giáo cầm trên hai tay và thanh kiếm giắt bên hông chỉ là vũ khí phụ, không hơn không kém.

Hơn bất kỳ ai khác, Tepes chiến đấu với sự hung hãn đến mức gần như liều lĩnh. Mọi kẻ địch trong tầm với của cô bé đều bị tiêu diệt với sự tàn bạo khiến người ta nghĩ rằng cô bé có mối thù riêng với chúng. Thế nhưng, gương mặt sứ của Tepes không bao giờ thay đổi - không cáu gắt, không cười đùa, không một chút xúc cảm nào.

Đó là điểm yếu duy nhất của Tepes: cô bé không hợp tác tốt với người khác. Không phải vì kiêu ngạo – cô bé chiến đấu tốt nhất khi hành động theo bản năng của chính mình. Siora và Ozgos đã nhận ra điều này từ lâu, và họ không còn cố ép cô bé vào guồng máy đội hình nữa. Thay vào đó, họ lên kế hoạch xung quanh Tepes, để mặc cho cô bé nghiền nát kẻ thù như một cơn bão không ai có thể kiểm soát, biến sự hỗn loạn của cô bé thành một phần trong trật tự của họ.

Siora từng nói với tôi rằng Tepes có lẽ là chiến binh có tài năng bẩm sinh nhất trong số những người long nhân theo chân tôi bấy giờ, và mang trong tim khao khát chứng tỏ bản thân mình nhất. Không chỉ trên chiến trường, Tepes tập luyện chăm chỉ hơn bất kỳ ai, không bao giờ lên tiếng phàn nàn, không bao giờ trốn tránh bất cứ cơ hội nào để trở nên mạnh hơn.

Những chiến binh long nhân thực sự là một lực lượng chiến đấu đáng gờm được dẫn đầu bởi ba người họ: Ozgos, Renesax và Tepes. Nhưng nếu chỉ nhắc đến họ mà bỏ qua Siora và La Rue thì chẳng khác nào bỏ qua xương sống của toàn bộ đội hình. Họ chính là lý do mà tôi có thể tập trung vào nhiệm vụ của tôi.

Siora chính là kiến trúc sư của lực lượng này. Cô ấy trực tiếp huấn luyện từng người một, giúp họ rèn giũa không chỉ sức mạnh cá nhân mà còn khả năng phối hợp với nhau. Do đó, cô ấy biết rõ từng vết sẹo trên cơ thể họ, từng do dự trong tư thế của họ, từng tài năng tiềm ẩn mà ngay cả bản thân họ cũng không nhận ra, và giúp họ hoặc cải thiện, hoặc tận dụng sức mạnh của mình. Nếu Ozgos là người dẫn đầu, thì Siora chính là người cầm bản đồ, là chỗ dựa tinh thần, là người dẫn dắt họ. Họ tin tưởng Siora như tin vào nhịp đập của trái tim của chính mình, và Siora chưa từng phản bội lại sự tin tưởng đó.

La Rue, ngược lại, hành động gần như hoàn toàn độc lập với tất cả mọi người. Bởi cô ấy đóng một vai trò khác—cô ấy là át chủ bài của tôi.

Vẻ ngoài vui tươi và hồn nhiên của cô ấy che giấu một lưỡi kiếm nguy hiểm đến mức ngay cả tôi và Siora cũng chưa thể hiểu hết được. Về tốc độ và sức mạnh thuần túy, tôi có thể mạnh hơn La Rue, nhưng khi nói đến kiếm thuật, không có sự so bì nào giữa tôi và cô ấy cả. La Rue là bậc thầy kiếm sư tôi vẫn còn đang cố gắng theo học. Ngay cả khi bị bịt mắt, trói một tay và đóng đinh chân xuống đất, tôi vẫn không nghĩ rằng Ozgos, Renesax và Tepes có cơ hội nào đánh bại được cô ấy. La Rue đơn giản là mạnh đến mức đó.

Với những đồng đội đáng tin cậy như vậy bên cạnh, cuối cùng chúng tôi đã đến đủ gần với cánh cổng để có thể đối đầu trực tiếp với những con Bách Túc Man-Fly đầu tiên - hay chính xác hơn, đủ gần để những con đầu tiên quyết định xông đến để chặn đường chúng tôi.

Từ xa, kích thước của chúng đã đủ để ngột thở rồi. Nhưng khi thấy chúng đến gần, tôi gần như không thể tìm được ngôn từ gì để miêu tả chúng nữa – chúng là những cơn ác mộng cao ngất ngưỡng có thể bị nhầm với những dãy núi đang di chuyển.

Những vương miện và gương mặt trên thân hình dài của chúng phản chiếu ánh óng ánh dầu mỡ như thể phủ đầy độc tố, còn vô vàn đôi mắt lấp lánh ướt át của chúng toả ra một sự đói khát lạnh lùng và dị chủng. Cách di chuyển của chúng còn kinh khủng hơn ngoại hình của chúng - nhanh không tưởng đối với sinh vật to lớn như vậy, như cả ngọn đồi lao về phía chúng tôi với tốc độ còn nhanh hơn tên bắn. Hàng vạn chân của chúng đập xuống mặt nước và đất theo nhịp trống không ngừng, mỗi nhịp rung chuyển không khí và khuấy đảo lớp xác chết bên dưới thành những trận sóng thần xám xịt bẩn thỉu. Chỉ theo dõi chuyển động của chúng thôi đã khiến thần kinh của tôi căng như dây đàn; chỉ một cái nháy mắt là chúng vừa như di chuyển đến gần thêm hàng chục mét.

Hành trình xuyên tầng ngục này đã cho tôi thời gian suy nghĩ và quan sát. Và trong những giờ dài ấy, tôi đã nghĩ ra vài cách để hạ gục chúng. Không có phương án nào đảm bảo, và tất cả đều nguy hiểm. Nhưng chúng tôi không có sự lựa chọn nào khác – chúng tôi phải đánh bại bọn chúng, như cách chúng tôi đã tìm được cách để đánh bại lũ Man-Fly khác, mà không phải hy sinh quá nhiều sức lực. Và để làm được điều đó, tôi phải tận dụng tối đa nguồn lực của tất cả mọi người.

Tôi hạ xuống từ trên cao, vầng hào quang sôi sục quanh người tôi dịu lại một chút, đủ để những người long nhân có thể tiếp cận mà không bị bỏng. Tiếp đất bên cạnh Siora, tôi trao trả cây nỏ khổng lồ cho cô ấy, và cô ấy đáp lại tôi bằng một cái gật đầu dứt khoát.

Tôi quay về phía những người long nhân, La Rue, Freya và Siora.

"Tất cả," tôi cất giọng giữa những tiếng động rung chuyển của lũ quái vật đang tới gần. "Theo ta."

Bình luận (2)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

2 Bình luận

Ad tính lịch đăng theo chuyện cũ chuyển sinh thành kiếm à
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
TRANS
Nếu có thể... (⁠ ⁠;⁠∀⁠;⁠)
Xem thêm