Lần cuối
Số từ
49.641
Đánh giá
0 / 0
Lượt xem
9.548

Tóm tắt

Câu chuyện kể về một học sinh cuối cấp nhập viện vì một lý do không thể ngờ trước được. Cứ ngỡ mình sẽ kết thúc cấp ba một cách xấu hổ, nhưng không, cậu đã được nhìn, sờ những thứ và cảm nhận những điều mà mình chưa bao giờ thấy trước đây.

Sau lần nằm viện ấy, cậu học sinh đã quyết định tỏ tình với cô bạn cùng lớp cũ của mình. Và trong lúc thuyết phục, cậu đã vô tình khiến cô ấy hiểu lầm. Thế là một trò đùa tình yêu đã bắt đầu. Cậu sẽ phải làm sao để vừa chiến thắng căn bệnh quái ác của mình, vừa chiến thắng cả tình yêu đời mình?

Xem thêm
Chú thích thêm

Đây là lần đầu mình thử sức với thể loại tình cảm, nên rất mong được các bạn độc giả nhận xét và đánh giá :v

Thảo luận
Mục lục
  1. 01.Ký nhỏ chống độc
  2. 02.Mười ngày yêu em
  3. 03.Trăm mâm hạnh phúc
Ký nhỏ chống độc
Mười ngày yêu em
Trăm mâm hạnh phúc
Có thể bạn quan tâm
Xem thêm
Tổng bình luận (31)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

23 Bình luận

CHỦ THỚT
AUTHOR
Cảm ơn vì 7k view đầu tiên của truyện :D
Đây là list nhạc tôi thường hay nghe mỗi khi viết truyện buồn hoặc lúc bị suy. Tuy thiếu kha khá bài, nhưng đây vẫn là những bài hay nhất (theo cảm nhận của tôi):

Click vào đây để nghe
Xem thêm
AUTHOR
Xin chào tác giả. Mình thấy rất thú vị với tác phẩm nhưng lại không thấy người nhận xét nên mình sẽ thử bình loạn một chút về nó
1/ Ưu điểm của câu chuyện đó là gọn ghẽ và không phức tạp. Mình thực sự ấn tượng với cách miêu tả rất thực tế và đời thường của tác giả về bệnh viện, rất đáng để học hỏi. Nhân vật Minh được xây dựng với những thay đổi hợp lý và có chiều sâu đủ với lứa tuổi của mình. Tác giả cũng khéo léo lồng ghép yếu tố tâm lý vào từng tình huống, chi tiết, tạo nên một bức tranh đa chiều về nhân vật. Bên cạnh đó, tác phẩm cũng có đủ thông điệp ý nghĩa về cuộc sống, tình bạn, tình yêu và gia đình. Đây mình đánh giá là đủ sự hoàn thiện của một tác phẩm rồi.
2/ Nhược điểm cũng là nó quá gọn nên đâm ra nhanh và dễ đoán, không có tình tiết gì bất ngờ và nó chỉ đủ vậy thôi nên độc giả không bị trầm cảm hay stress bao giờ khó mà muốn hiểu tác phẩm. Tác giả hoàn toàn có thể viết thêm cái kết cho nó trọn vẹn (kiểu như 20 năm sau) để độc giả đỡ hụt hẫng nhưng có vẻ đúng như tinh thần mà tác giả muốn, mọi chuyện cứ nên ở thể tiếp diễn, chẳng ai biết được tương lai thế nào.
=> Cuối cùng, chúc cho tác giả và nhân vật Minh sống một cuộc sống ý nghĩa nhé ~



Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
@Otagira: Ui, vạn lời cảm ơn đến bạn nhé. Thực sự mình cũng chỉ viết truyện này trong hơn một tháng thôi, trong lòng cũng không suy nghĩ gì nhiều nên nếu có lỗi gì thì mong bạn và những người khác góp ý thêm nhé :v
Peace!
Xem thêm
Xem thêm 5 trả lời
AUTHOR
Đã đọc vài chương, Cà Lem không bình phẩm phần cốt truyện vì chưa đọc được nhiều. Đánh giá sơ bộ thì cảm giác câu chuyện "khá là chân thật", tưởng chừng tác giả đã từng trải qua chuyện đó.
Cái hay của bạn là dùng câu từ rất gần gũi và mộc mạc nên Cà Lem đọc cảm thấy rất dễ vô. Tuy nhiên, cách dùng từ còn khá thô, nhiều chỗ hơi sượng (kiểu thiếu vốn từ ấy).
Ngoài ra, lối kể của bạn hơi thiếu sức hút, giống như đang "bộc bạch tất cả những gì mình có ra ngoài", có thể xây dựng nhân vật qua lời thoại "ngây thơ" đúng độ tuổi, nhưng lời kể thì nên nâng lên 1 bậc nữa, mang tính sâu sắc và có cái nhìn "người lớn" hơn.
Chúc bạn ra chương đều nhé! Thân!
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
@CàLemKemQue: Cảm ơn bạn vì nhận xét này nhé! Mình sẽ cải thiện thêm trong các chương sau!
Xem thêm
BgK
AUTHOR
TRANS
Bớt vỉa :dead:
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
@BgK: Tôi bỏ vỉa lâu rồi mà ông :(
Xem thêm
Chương 02: Qua đêm ở bệnh viện
Ca bệnh của Minh thì nhập viện khoa nào nhỉ🥲.
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Cuối cùng thì cũng thi xong. Giờ tôi lại lên chương tiếp đây :v
Nếu truyện lên được 7k view thì tôi sẽ share list nhạc thường nghe khi viết truyện :D
Xem thêm
AUTHOR
Chương 01: Hai mươi tư viên thuốc
Tôi nghĩ bác nên sửa cái câu thoại: Chà, vậy là cũng mắc lâu rồi. Thế cháu có ý định ‘biến mất’ khỏi thế giới này không?" tại không có bác sĩ nào vô duyên đến mức đi bảo bệnh nhân như vậy cả, người ta phải hỏi tình trạng bệnh nhân với đưa ra lộ trình trị liệu các thứ.
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Chương 01: Hai mươi tư viên thuốc
@Roxy Foxy: Tôi sửa lại rồi nhé, ông thấy thế nào? Thực ra thì tôi muốn giữ lại đại ý của câu nói đó, vì nó là câu đầu tiên tôi được hỏi khi nhập viện như nhân vật trong truyện.
Xem thêm
AUTHOR
Chương 01: Hai mươi tư viên thuốc
@Đoàn Anh Qua Phố: tôi cũng ko ở trong tình trạng như ông nên cg ko rõ đc nhma hỏi kiểu thế nó hơi bị thiếu tế nhị thôi, tại bác sĩ biết bệnh nhân mình bị bệnh vậy cũng ko nên hỏi thẳng là định biến mất luôn nthe
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Rất xin lỗi mọi người vì đã delay >_< Hiện tại tôi đang nằm viện nên có thể tốc độ ra chương sẽ chậm hơn bình thường, mặc dù ý tưởng thì vẫn tràn trề. Rất mong mọi người tiếp tục ủng hộ truyện ạ :v
Xem thêm
AUTHOR
Lời bạt
Bình luận đã bị xóa bởi -Hạ Anh-
AUTHOR
Truyện hay phết. Mấy mem học cấp ba nên đọc qua thử
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Cảm ơn bạn nhé :v
Xem thêm
AUTHOR
Bình luận đã bị xóa bởi -Hạ Anh-