Volume 01: Bình minh và Đêm tối
Chương 33: Thần Thoại chi chiến - Surgeon
0 Bình luận - Độ dài: 3,199 từ - Cập nhật:
Khi tất cả rơi vào sự im lặng của bi thương và tiếc nuối, một tia linh cảm chợt xẹt ngang tâm trí Christina. Cơ thể đã kiệt sức cộng thêm tinh thần buông lỏng khiến cô khó lòng phản ứng kịp thời. Một con dao thấm đẫm độc tố cắt ngang vai trái người phụ nữ, để lại vết thương sâu hoắm. Nếu không phải cô đã vội né sang thì thứ bị cắt chính là đầu cô.
Fenix nghe thấy động tĩnh thì ngoái đầu nhìn lại, đập vào mắt cậu là hình ảnh Sekt đang lao đến tấn công Christina. Đôi mắt vị bác sĩ nhanh chóng khóa chặt vào vết thương trên vai đồng đội rồi đến đôi mắt vô hồn của người em trai, não chạy nhanh như chớp.
Dối Trá à, quả nhiên là hậu hoạn từ đợt đó. Điều kiện kích hoạt có lẽ là khi Sarah - người gieo hạt chết. Đây hẳn là con át chủ bài của cô ta, chính vì điều kiện kích hoạt quá khắc khe đã tạo ra lớp phòng thủ vô cùng hiệu quả trước sự tìm kiếm của Cynthia. Liar duy nhất đã mất khả năng chiến đấu, Christina bị thương nặng, khó mà bắt giữ… vậy giết thôi.
Nghĩ tới đó, Fenix xoay ghót định tiến lên thì chợt khuỵu xuống. Đầu cậu đau kinh khủng như đang bị xé ra từ bên trong. Chút nhân tính cuối cùng còn sót lại mà Fenix cố tình giữ lấy đang ngăn chính bản thân hủy hoại đi thứ quý giá duy nhất mà cậu còn lại. Ôm lấy đầu, vị bác sĩ không khỏi gào thét vang đến chín tầng trời. Nỗi đau khiến cậu vô phương suy nghĩ chứ đừng nói chi là tiếp tục tham chiến.
Christina đã từng kinh qua vô số tình huống sinh tử, khả năng tự trấn an của cô hơn xa người thường. Đang từ trong tình trạng thư giãn khiến dòng adrenaline của cô không thể đột ngột tăng cao, điều đó làm nỗi đau hoàn toàn không hề giảm bớt đối với nữ Mind Scholar nhưng cô vẫn cố duy trì sự nhận thức không chỉ với riêng Sekt mà còn là môi trường xung quanh.
Mặc cho nỗi đau thiêu ruột đốt gan, Christina vẫn ép buộc não bộ phải phân tích tình huống với tốc độ tối đa. Fenix rõ ràng không thể tham chiến và đã chạm đến ngưỡng phát điên. Chất độc đang nhanh chóng thấm vào cơ thể cô thông qua vô số mạch máu từ vết cắt đáng sợ bắt chéo trên vai nữ nhân. Còn kẻ đã gây nên tất cả điều đó… hẳn là con bài tẩy cuối cùng của Sarah. Tất cả đều tạo thành một kết luận cuối cùng, Christina phải hạ con rối đó nhanh nhất có thể, trước khi cô gục xuống vì độc.
Xin lỗi Fenix… vì lợi ích lớn hơn, tôi buộc phải xuống tay.
Kết luận ấy nhanh chóng và lạnh lùng, không có chỗ cho sự do dự. Để bước lên con đường của quyền lực và điên loạn, phải luôn buông xuống thứ gì đó dọc đường đi. Càng tiến xa, họ càng phải mất đi nhiều hơn. Christina thường ngày có vẻ dễ gần nhưng là Mind Scholar thâm niên, cô có thể vô tình đến như vậy.
Cầm máu… Giảm đau…
Hai dòng rune nhẹ nhàng tỏa sáng trên vai nữ nhân, khiến miệng vết thương nhẹ nhàng khép lại và tâm trí Christina phần nào minh mẫn hơn. Dồn Tinh Thần Lực xuống chân, phản lực mạnh mẽ đẩy bật cô về trước. Gần như ngay lập tức, cô đến trước mặt Sekt. Lưỡi dao thấm đẫm độc tố và Tinh Thần Lực lao vun vút về phía cô, gia trì lên tới bởi sự tăng cường của lực co cơ khiến nó như tàn ảnh siêu thanh. Tuy nhiên phản xạ của cô không chậm hơn, vi phản lực ẩn trong từng khớp nối của siêu chiến giáp kim loại khiến cô bất chấp quán tính mà nghiêng người.
Lạ thay, tốc độ này… chậm hơn nó đáng lẽ nên là. Não Christina nhanh như chớp tìm ra câu trả lời, lực cản không khí đã được tăng cường! Không chút hoảng loạn, cô đơn giản dồn thêm Tinh Thần Lực và xuyên qua rào cản vô hình trói chân bản thân. Lưỡi dao có thể cắt kim loại như giấy đi ngang qua tai người phụ nữ, để lại làn gió mát lạnh.
Cùng lúc, nắm đấm mang theo vô số phản lực từ cùi chỏ gia tốc đẩy mạnh vào ngay lồng ngực Sekt. Sặc ra một hơi, cậu ta bay về sau vài mét. Không cho em trai Fenix lấy lại hơi thở, cô nhanh chóng tiếp cận. Thoát khí cộng thêm mất trọng tâm, Sekt vô lực hoàn thủ - như cá trên thớt.
Ngón tay nén đầy Tinh Thần Lực nhắm nay trán Force Amplificator, định nã đạn thì bất chợt cô mắt chạm mắt với cậu ta. Bên trong đôi tròng đen vô hồn đó như có một dòng xoáy đang xoay chuyển chậm rãi…
“Á!”
Cơn đau đầu như não bị kim đâm ập tới bất chợt, khiến cô không phòng bị và mất hoàn toàn ưu thế. Dòng Tinh Thần Lực mất kiểm soát, luân chuyển hỗn loạn khiến cơ giáp thoáng mất đi nguồn năng lượng, loạng choạng giữa không trung đồng thời pháo năng lượng ở đầu ngón tay tán đi.
Hãy nhớ, Ranger luôn đứng giữa một rừng bẫy rập!
Sekt bình thản như không chuyển mình, lưỡi dao tựa khoan thai lại tựa thần tốc hướng cổ Christina mà tiến. Rõ ràng Christina đã không chuẩn bị cho một Mind Weapon công kích tinh thần như thế, đây lại chẳng phải ưu thế của Học Thuật Cơ khí học khiến cô không thể phản xạ kịp.
Tính năng tự động hộ chủ của cơ giáp kích hoạt, tạo ra lớp rào chắn xanh thuần bao lấy người phụ nữ làm chệch hướng đòn tấn công nhưng cũng tiêu đi lượng lớn Tinh Thần Lực của cô. Đây vốn là tính năng chót đáy của nó, kích hoạt tự động khi cảm nhận được tính mạng chủ nhân bị đe dọa mà không có sóng não phản xạ từ chủ nhân và không có sự kiểm soát tinh vi nên sẽ mang lấy tất cả Tinh Thần Lực còn sót lại tạo nên tấm khiến dày nhất.
Christina bấy giờ cũng kiệt quệ tinh thần mà bất tỉnh, như rùa rụt đầu. Sekt cố gắng đâm thêm nhiều lần nhưng chẳng thể xê dịch rào chắn cũng nhanh chóng hiểu ra. Dù cậu bị thôi miên nhưng não bộ và sự vận hành logic không hề bị ảnh hưởng. Quay sang Fenix, người vẫn đang vật lộn trên mặt đất bởi cơn đau đầu thấu trời, cố cân bằng bản thân giữa điên loạn và tỉnh táo, Sekt cất bước.
Cạch… cạch… cạch…
Tiếng bước chân ngày một gần không hề lọt vào tai vị bác sĩ. Án tử mỗi lúc một gần, lưỡi liềm thần chết treo ngay trên cổ. Ngay lúc này, một giọng nói cổ xưa quen thuộc vang lên trong tâm trí Fenix:
“Đứng lên… ta sẽ trấn áp sự điên loạn tạm thời này cho cậu, nhưng xong việc… hãy tự xử lấy. Bây giờ… buông lỏng tinh thần đi.”
Lời nói ấy như mang theo từ tính, khiến Fenix nghe theo mà chẳng chút do dự. Tất cả đấu tranh, chống đối và kháng cự tâm lí bị cậu buông xuống. Theo đó, ý chí cổ xưa lẩn khuất sâu trong linh hồn vị bác sĩ tiến sâu vào, bằng một thao tác kì diệu nào đó đè xuống mọi vướng bận nơi Fenix.
Cậu bấy giờ mới ngẩng đầu lên, thu vào tầm mắt muôn trùng cảnh vật. Tình hình đại khái nhanh chóng nắm bắt, nhẹ nhảy lùi lại cậu tránh xa tầm tay người em trai.
Nếu không giết… người chết sẽ là mình, là Christina,... thậm chí là hậu hoạn vô cùng về sau. Xin lỗi, Sekt. Anh sẽ giết tất cả bọn chúng, bằng mọi giá. Thậm chí là chính sinh mạng này của anh!
Do dự đã không còn, hỗn loạn đã tiêu tan. Đáy mắt Surgeon lần nữa phẳng lặng như mặt hồ không đáy… Không, nó còn phẳng lặng hơn tất cả mọi lần trước. Bằng cách nào đó đây chính là trạng thái bình tĩnh hoàn hảo nhất của vị bác sĩ. Không do dự, không xao nhãng, chỉ có quyết tâm và tính toán tuyệt đối nhất.
Sức mạnh nào cũng có cái giá của nó…
Không biết giọng nói ấy đã tác oai tác oái gì trong linh hồn mình nhưng giờ không phải lúc Fenix quan tâm đến điều đó. Ngay trong lúc nguy cấp nhất, chuyện gì cũng khẩn cấp, nhưng có những chuyện phải được giải quyết lập tức, có những chuyện có thể trì hoãn. Đó chính là một trong những Thần Ngữ của Surgeon, đã thấm vào não Fenix khi cậu thực hiện Nghi lễ nhưng đến bây giờ mới hoàn toàn thấu hiểu. Chính tại lúc này… cậu mới chính thức là một Hạng 9 Surgeon!
Từng luồng điện quang sáng lên rực rỡ trên cơ thể vị bác sĩ, đôi mắt cậu tựa màn đêm phản chiếu hình bóng vô hồn của Sekt. Một tiếng nổ lớn vang lên, cả hai cùng biến mất khỏi vị trí bằng thứ tốc độ đáng sợ. Có lẽ nhờ vào giọng nói ấy mà Tinh Thần Lực Fenix đã phục hồi đáng kể, đủ cho cậu toàn lực chiến đấu lần nữa.
Sự mệt mỏi thể chất gần như tan biến trong sự tập trung tuyệt đối, tựa như giữa một ca phẫu thuật căng thẳng. Từng tiếng nổ vọng đến từ mọi hướng khi sáo kim loại va chạm với lưỡi dao độc. Tia lửa bùng lên rồi tắt ngúm, Fenix di chuyển từng bước chính xác tuyệt đối. Một bác sĩ phẫu thuật không được phép sai sót, họ không có cơ hội thứ hai!
Nghiêng người né đi lưỡi dao đang lao tới, vị bác sĩ khẽ cúi xuống hạ thấp trọng tâm củng cố thế đứng. Thế rồi cậu xoay hong, dồn toàn lực cho một cú vung ngang. Thanh sáo xé gió hướng thẳng đến eo Sekt bằng một lực đủ đánh nát xương sườn. Bất chợt, cơ thể Fenix trở nên nặng trịch khó chịu. Cú quét ngang cũng vì thế mà nghiêng xuống, tạo cơ hội cho người em trai né được. Đưa mắt liếc sang, quả nhiên là Quân Bài Trọng Lực.
Thấy rõ cơ hội đã đến, Sekt dồn lực đem dao đâm tới toang kết liễu thì cảnh báo nguy hiểm gióng lên từng hồi trong tâm trí cậu. Không chút do dự, Force Amplificator cất bước nhảy lùi lại nhanh chóng và ẩn sau một bức tường đổ nát.
Không đến nửa giây sau đó, ánh sáng chói lóa lấp đầy con phố tăm tối. Fenix giải phóng Tụ Điện toàn lực, khiến những con rắn bạc vươn ra tứ phương nhưng không thể chạm đến Sekt đã nhanh chóng tránh đi. Không cho bản thân thời gian hít thở, vị bác sĩ lần nữa bắt đầu tích lũy Tụ Điện đồng thời lao đến bức tường mà Sekt đang trốn.
Tuy nhiên, ở ngay sau bức tường lại không hề tồn tại bóng dáng cậu ta. Fenix sau một thoáng bất ngờ nhanh chóng đưa mắt tìm kiếm. Một cách chậm rãi, cậu bước đến gần bức tường toang tìm chút manh mối gì đó. Ngay khi chỉ còn cách một sải chân, cảm giác nguy hiểm trong đầu Fenix dâng lên kịch liệt. Không chút nghĩ ngợi, vị bác sĩ bật lùi lại nhưng đã quá trễ. Ở nơi vốn chẳng có gì bóng dáng Sekt chợt xuất hiện, trong đôi mắt dòng xoáy vẫn đang chậm rãi xoay chuyển, mũi dao hướng thẳng yết hầu mà đâm tới.
May thay phản ứng Fenix nhanh nhạy, đã sớm lùi lại nên tránh thoát được đòn chí mạng nhưng một vết rạch dài đã cắt ngang từ ngực đến giữa bụng cậu. Dù khá nông khiến xuất huyết tương đối nhẹ nhưng vấn đề là lượng lớn kịch độc đã nhanh chóng tan vào mạch máu vị bác sĩ và đang chạy khắp cơ thể. Bây giờ càng vận động, cậu sẽ chỉ càng chết đi nhanh hơn.
Biết rằng mình chẳng còn nhiều thời gian khi tim vẫn đang đập với tần suất vô lí nhờ Tụ Điện tạo ra tốc độ dòng máu đáng kinh ngạc, não cậu chạy nhanh đến mức tưởng chừng có thể bốc khói. Vô số kế hoạch liên tục nảy ra rồi lại bị dập tắt, từng trường hợp, khả năng bị phân tích đến cực hạn để rồi đưa ra một bản thảo tương lai hoàn hảo nhất.
Fenix mặc kệ tất cả mà nghiêng người về trước. Tay rảnh rỗi của cậu vươn tới, nắm chặt con dao trong lòng bàn tay mặc cho máu chạy ra như suối. Bất ngờ với phản ứng của vị bác sĩ, Sekt hoàn toàn trở tay không kịp. Vừa dùng sức ở tay kéo mình về phía em trai lại vừa dùng chân tạo đà bật về trước, cậu ngay lập tức áp sát đồng thời bằng tất cả Tinh Thần Lực tăng tốc Tụ Điện.
Một chưởng toàn lực được Khuếch Đại của Sekt đập vào bụng Fenix, khiến cậu trào ngược ra cả máu và acid, nội tạng vỡ nát như tương nhưng vị bác sĩ gần như miễn nhiễm với nỗi đau mà chẳng hề buông tay. Lại một chưởng tiếp một chưởng, hoàn toàn nghiền nát lục phủ ngũ tạng cậu, bây giờ ngay cả hít thở cũng khó khăn. Nhưng rồi những tia sét rực rỡ cũng đã sáng lên khắp cơ thể Fenix, một nụ cười đượm buồn hiện lên trên nét mặt cậu.
Đến ngay cả thứ quý giá nhất cuối cùng… mình cũng chẳng thể giữ được nữa rồi. Anh sẽ xuống với em sớm thôi…
Bất chợt, trong đôi mắt vô hồn của Sekt lại xuất hiện vòng xoáy chậm rãi xoay tròn. Toàn thân Fenix mất lực, Tinh Thần Lực dồn lên tới chuẩn bị giải phóng Tụ Điện nhanh chóng mất khống chế, khiến từng dòng điện cuồn cuộn lại trào ngược về cơ thể. Biểu cảm cậu cứng lại, một tiếng chửi không thể kiềm chế được thốt lên:
“Chết tiệt!”
Hai chữ ngắn ngủi mà mang theo vô vàn phẫn uất, căm hận, cay đắng không thể che giấu được nữa. Đó cũng chính là những lời cuối cùng mà cậu có thể thốt ra trước khi mất đi sự tỉnh táo do công kích tinh thần. Một lưỡi dao mang theo sự vô cảm tột cùng đâm tới, đe dọa cắt xuyên cổ họng vị bác sĩ.
Trong cơn mê man mơ màng, Fenix mơ hồ cảm nhận được vô số sợi tơ rực rỡ đang chậm rãi siết lấy bản thân. Cái chết của cậu là kịch bản của thực tại, không thể thay đổi hay phá vỡ. Nhưng rồi… một sợi xích hoàng kim còn lung linh hơn tất cả ẩn hiện trên làn da cậu, như đã ở đó từ rất lâu. Nó tựa hồ tỉnh giấc mà chuyển dịch, tạo ra từng luồng uy áp kinh thiên khiến những sợi tơ phải lùi xa vô hạn.
Một tiếng kính vỡ hư ảo vang lên, đưa vị bác sĩ trở về thực tại. Tỉnh giấc sau cơn choáng váng linh hồn, đập vào mắt Fenix là con dao đáng sợ chỉ cách mặt bản thân chưa tới năm centimet. Xa hơn chính là vẻ mặt thống khổ của Sekt, một con mắt vẫn vô hồn như thế nhưng cái còn lại đã mang theo hơi ấm của sự sống. Từng giọt nước mắt lăn dài xuống từ đó, khiến chính con tim đã nguội lạnh của vị bác sĩ quặn lên.
“Mau lên! Em không thể tỉnh táo lâu hơn nữa!”
Sekt gào lên bằng tất cả sức mạnh, chính cậu bây giờ đang phải dùng tất cả nghị lực và ý chí để kiểm soát phần nào cơ thể của mình. Tự tay đánh bất tỉnh đồng đội, phế nát cơ thể anh trai, hai điều đó đã dằn vặt nội tâm cậu đến tận xương tủy. Đúng, cậu từng vì bị Dối Trá thao túng mà giết chết rất nhiều người, nhưng họ chẳng thân cũng không quen với cậu. Điều đó hoàn toàn khác việc ra tay tàn độc đến thế với hai người cùng cậu vào sinh ra tử, thậm chí một trong số đó còn là anh trai đã nuôi lớn Sekt. Nỗi đau của cậu… đã vượt qua ngưỡng mà ngôn ngữ có thể diễn tả.
Fenix lúc này mới tỉnh dậy từ sau cơn mê, tinh thần vẫn đờ đẫn mà vô thức nghe theo lời Sekt. Từng dòng điện rạng rỡ trong cơ thể cậu dâng lên, chực chờ trào ra tới. Tuy nhiên ngay trước khoảnh khắc cuối cùng, vị bác sĩ mới hoàn hồn nhận thức mọi chuyện đang xảy ra. Nguồn Tinh Thần Lực khổng lồ sắp tàn phá thế giới bị cậu khẽ kìm hãm lại. Một bàn tay như siết chặt lấy trái tim đã vỡ nát của Fenix, ngăn cậu tự hủy hoại đi trụ cột niềm tin duy nhất còn lại của bản thân - nhất là khi Sekt đã thể hiện hy vọng lấy lại ý thức.
Tuy nhiên ngay lúc này, con mắt chất chứa muôn ngàn cảm xúc không thể diễn tả của Sekt chậm rãi tối đi, sự vô cảm dần quay trở lại. Trong khoảnh khắc cuối cùng đó, Fenix thấy được sự hối hả, vội vàng và gần như thể cầu xin trong cửa sổ tâm hồn đang dần bị khép lại ấy. Và rồi cả một con phố sáng tỏ với thứ ánh sáng bạc uy nghiêm cùng lúc với tiếng thì thầm oán trách lại yêu thương của vị bác sĩ:
“Đồ khốn ích kỉ…”
Một phút giây huy hoàng như thế mau chóng dập tắt, từng tia sét chậm rãi tan đi để lại cơ thể cháy đen đã không còn có thể nhận dạng của Sekt. Khẽ nghiến răng ken két, Fenix với chút cảm xúc cuối cùng của mình nghẹn ngào:
“... sao em lại bắt anh gánh nỗi đau này thay em…”
Rồi cậu gục xuống, đơn độc giữa những tàn tích đổ nát nơi chiến trường. Một cơ thể tàn tạ đầy máu đã mất ý thức nhưng vẫn ôm chặt lấy nhân dạng cháy đen, cùng nhau đón lấy thứ ánh sáng đang ló dạng nơi chân trời.
0 Bình luận