Tập 01: Đến. Thấy. Chinh phục.

Chương 24

Chương 24

Hiện tại, Eris đang phải kiềm chế để bản thân không mở toang chiếc rương mà cô đang nằm trong đó và diệt sạch bất kỳ ai cô gặp ở phía trên kia.

Sự chật chội và bí bách của một thứ chắc chắn không thiết kế để chứa người là điều mà Eris đã hơi quá xem nhẹ, và thời gian đi lên cũng dài hơn so với dự tính. Đồng thời, chất lượng rất tốt của chiếc rương cũng đồng nghĩa với việc không khí bên ngoài gần như không có cách nào để lọt vào đây, góp phần tăng thêm một điểm rắc rối cho cô. Việc không thể biết được thời gian lại càng khiến cô thêm phần sốt ruột.

Và khi cô vừa đang nghiêm túc suy nghĩ đến những phương án không mấy gọn gàng để hoàn thành công việc được giao, chiếc thang hàng đã dừng lại.

Dựa theo những âm thanh nghe được, Eris dự tính đang có khoảng hơn chục tên lính sẵn sàng chào đón mình ở ngay ngoài kia nếu lúc nãy cô thiếu kiên nhẫn hơn. Không hẳn là cô không tin bản thân không thể chiến đấu với tất cả bọn chúng cùng lúc, nhưng làm vậy khi sau lưng mình là vực thẳm chắc chắn là một ý tưởng tồi.

Điều hòa nhịp thở chậm lại, Eris đưa bản thân vào trong trạng thái im lặng tuyệt đối, nhằm hạn chế tạo ra bất kỳ thứ gì có thể khiến chúng nghi ngờ. Dù vậy, một câu nói suýt chút nữa đã khiến sự hiện diện của cô bị bại lộ.

“Vũ khí đợt này nặng vậy, tụi nó mới tăng cân à.”

Dùng hết toàn bộ kho dự trữ sự kiềm chế bên trong, Eris buông tay mình ra khỏi mũi giáo đang nằm ngay cạnh bên cô. 

Mày nên cầu nguyện mày sẽ không phải một trong những tên được giao nhiệm vụ phải mở cái rương này ra là vừa.

Đưa câu nói lúc nãy ra ngoài tai, cô chú ý tập trung lắng nghe những gì đang diễn ra quanh mình. Những chiếc rương bắt đầu đưa cho lên những cỗ xe kéo bằng sức người, điều mà Eris nhận ra thông qua màn cãi cọ kéo dài vài phút giữa mấy tên lính để xem hai kẻ xui rủi nào sẽ phải nhận kéo chiếc rương vũ khí mà cô đang nằm trong đó. Một cách chậm rãi và hoàn toàn bí mật, cô tiến vào bên trong nhà tù khắc nghiệt nhất của Vương quốc Himmelreich.

Theo bản vẽ nhà tù nguệch ngoạc được Johan vẽ lại bằng trí nhớ mà Eris được thấy trong buổi họp bàn chiến lược hôm trước, chiếc thang hàng sẽ đưa cô đến tầng đầu tiên của nhà tù này, nơi đặt trụ sở, chỗ ở và các phòng ban chức năng của lực lượng nhân sự vận hành nó. Và cũng theo lời kể của Johan, tầng này được tạo ra từ một chiếc hang tự nhiên to đến nỗi có đủ không gian để chứa cả một ngôi làng nhỏ bên trong. Thế nhưng, dựa theo tiếng vang từ môi trường xung quanh, Eris không nghĩ kích thước của nó quá khác biệt so với chiếc hang của Lumina đang ở. Chưa kịp để cô nghi ngờ về độ chính xác của thông tin vừa rồi, ngay lập tức, những luồng âm thanh xung quanh Eris bắt đầu vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác.

Số lượng giọng nói bắt đầu tăng lên một cách rõ rệt, với con số là khoảng hơn hai mươi trước khi Eris cảm thấy việc đếm số người nói là bất khả thi. Không gian xung quanh cũng biến từ một đường hầm nhỏ trở thành thứ gì đó với kích thước lớn hơn nhiều, mà theo dự đoán của Eris thì có thể trần hang ở khu vực này đã vượt mức vài chục mét. Những tiếng bước chân trên bề mặt gỗ cũng xuất hiện, chứng tỏ trong đây có những công trình nhân tạo được xây dựng, chỉ không rõ được mức độ kiên cố và số lượng của chúng. Không khí phấn khích bên ngoài kia cũng bắt đầu lan vào trong chiếc rương của cô, khi những kẻ ở ngoài kia rất rõ ràng đang rất trông chờ vào đợt hàng tiếp tế này.

Tiếc là, có vẻ Eris sẽ phải phá hỏng cuộc vui ấy.

Khi mà những tiếng nói bên ngoài bắt đầu vơi bớt, đó là lúc mà những chiếc xe kéo dừng lại. Tiếng hai cánh cửa gỗ, có vẻ khá to, mở ra ở phía bên trái, những dấu hiệu giúp Eris đoán chừng đây là kho chứa hàng của nhà tù này. Nửa hồi hộp, nửa phấn khích, cô không thể chờ thêm được nữa để có thể thoát khỏi chiếc hộp này.

Cánh cửa nhà kho kia đóng lại, và Eris có thể xác định được đang có bốn tên lính xấu số cũng đang ở trong nơi này. Tính thêm một tay sĩ quan nào đó mà bọn chúng vừa nhắc đến sẽ vào đây để kiểm tra hàng, tổng số người cô cần xử lý sẽ là năm. Hai khẩu súng cùng cây kukri đương nhiên vẫn ở trên người cô, dù vậy, so với quân số của chúng, lợi thế về vũ khí của cô chắc còn chẳng thể xem là lợi thế được nữa. Vì thế, quy tắc giao tranh của lần này là càng im lặng càng tốt. Lần lượt, từng chiếc rương được mở ra. Và khi ba tiếng bước chân tiên đến gần nơi cô đang núp, thứ vũ khí cô chọn lại không nằm trên người mình.

"... mày mà hốc hết chai Absinthe đó thì coi chừng tối đi nhầm ra ngoài vách đá đấy, ở đây không có cửa chặn đâ..."

Đó là những lời cuối cùng của một trong ba tên ấy nói, ngay trước khi một bóng người tóc đỏ lao ra từ bên trong chiếc rương và vật hắn xuống đất. 

Lực của cú đập đầu đi kèm với pha vật ấy đã giúp Eris xử lý gọn ghẽ một tên, trong sự sững sờ của hai tên còn lại. Dù vậy, trong trạng thái nằm úp mặt xuống sau tình huống xử lý vừa rồi, bất lợi lớn đang thuộc về cô. Và hai tên còn lại bên cạnh đương nhiên ngay lập tức lao vào để cố gắng khống chế cô.

Dễ hơn mình nghĩ.

Hai chân của Eris, được hỗ trợ bởi lực bật hơn người của phần thân dưới, như được điều khiển bởi hai con mắt vô hình phía sau, tặng mỗi tên một đòn vào phần dưới cằm của chúng bằng gót giày của mình. Rất tiếc, pha xử lý của cô không thể hạ gục chúng hoàn toàn, nhưng ít nhất bây giờ Eris đã có đủ khoảng trống để thoát khỏi tầm của chúng và lao lên về phía của hai tên còn lại trong này đang có ý định chạy ra ngoài để báo động.

Eris, trong một cuộc chạy đua mà đối thủ của minh đã đi được hơn nửa quãng đường, hiểu rõ sự bất lợi mà mình đang đối mặt. Xung quanh cô lúc này là một kho đồ tương đối lộn xộn với mọi thứ được sắp xếp không theo quy củ nào, nên việc tìm một món gì đó hữu ích không phải là một phương án có thể nghĩ đến. Không còn thời gian để suy nghĩ, cô rút khẩu súng ngắn của mình, cầm sẵn trong tay để đề phòng trường hợp tệ nhất, và chọn tin vào tốc độ của bản thân.

Mỗi bước chạy của cô cứ như tương đương với ba bước của chúng, thế nhưng hiện tại, bọn chúng đã đến rất gần cánh cửa nhà kho kia rồi, và Eris vẫn còn cách một quãng tương đối. Xét lại những lựa chọn mình đang có, quyết định của cô là…

"Giỏi thì chụp này!"

Khẩu súng ngắn đã được Eris sử dụng, nhưng không phải theo cách thông thường. Dùng hết sức mình, cô ném nó thẳng về đầu của tên lính ở phía bên trái. Và không rõ do khả năng tính toán siêu phàm của cô, hay do may mắn, hay do sự kết hợp của cả hai yếu tố trên, một cú ném mà thông thường chắc chỉ đủ gây một cơn đau đầu khó chịu, bằng cách nào đó đã rơi vào cổ, hạ gục hắn ngay lập tức. Và một khoảnh khắc chần chừ của tên lính duy nhất còn lại khi thấy chuyện vừa xảy ra là đủ để Eris có       thể đến gần hắn và thực hiện một đòn chặt cổ cơ bản.

"Dọn rác thôi."

Việc tìm chỗ và di dời năm cơ thể người đến nơi khuất tầm mắt tốn khá nhiều công sức và thời gian, nhưng chắc chắn vẫn tốt hơn là để ai đó phát hiện có người đã đột nhập được vào bên trong nhà tù. Với cả, Eris khá chắc rằng nơi này sẽ có nhiều thứ để lo hơn là nhớ về năm người mất tích chỉ trong một khoảng thời gian ngắn nữa thôi.  

Công cuộc dọn dẹp diễn ra khá trơn tru, đến nỗi bây giờ Eris mới nhận ra một sự thật bất thường.

Đây là một nhà kho đúng nghĩa. Bao gồm đầy đủ những thứ để được gọi là "nhà”.

Và đây là bên trong một chiếc hang.

Đi theo lối cửa phụ phía sau để bước ra ngoài, Eris bây giờ mới hiểu được cách so sánh "có thể chứa được cả một ngôi làng" không chỉ là một kiểu ví von thông thường.

Bởi trước mắt cô là một ngôi làng đúng nghĩa, được xây ngay bên trong hang động này.

Chất liệu gỗ dùng để xây nên những ngôi nhà ở đây trông khá giống với thứ dùng để xây nên cái kho mà Eris vừa thoát ra, và tất cả chúng đều có cùng một kiểu thiết kế vô cùng đơn giản. Chúng xếp thành hai hàng, được xây để tạo thành một lối đi tương đối lớn ở giữa, còn mặt sau thì dựa gần như sát về phía thành hang. Xét tới bầu không khí ẩm ướt mà Eris đang cảm nhận ở trong hang động này, thêm vào đó là những giọt nước liên tục rơi từ trên trần, có vẻ như đây là cách để chống lại chúng phần nào. Và chiều cao của chiếc hang này theo ước lượng của Eris phải lên đến sáu tầng, yếu tố giúp cô hiểu tại sao người ta đã từng cân nhắc biến nơi đây thành chỗ trú ẩn. 

Với những gì mà cô quan sát được, lối đi duy nhất của nơi này là con đường ở giữa hai dãy nhà, và đương nhiên đó không phải là một lựa chọn. Để có thể quay lại chỗ thang hàng, Eris sẽ buộc phải sáng tạo một chút.

Bám theo những điểm có thể dọc theo bức tường của căn nhà gần nhất, cô trèo lên trên mái. Khoảng cách đủ gần của những ngôi nhà giúp cô có thể dễ dàng nhảy qua mà không quá tốn sức và tạo ra tiếng động. Lượng ánh sáng trong đây cũng giúp đỡ cô khá nhiều, khi những ngọn đuốc không được đặt ở những vị trí có thể soi rõ được mái nhà. 

Tuy vậy, dãy nhà không kéo dài đến chỗ cô cần đến, buộc Eris phải tìm cách để đánh lạc hướng lũ lính canh ngục một lúc.

Lẻn vào bên trong một căn nhà đã khóa ngoài từ cửa sổ ở phía trên, dùng lượng dầu đốt đèn mà cô lấy trong nhà kho lúc nãy, một ngọn lửa nhỏ được tạo ra. Với không khí ẩm thấp ở nơi này, sẽ cần một ít thời gian trước khi nó có thể bùng lên, nhưng với chất liệu dùng để xây nên những căn nhà này, những tên lính canh kia chắc chắn sẽ rất bận rộn.

Khi Eris có thể cảm nhận sức nóng rõ rệt từ phía sau mình, con đường trước mắt cô cũng trở nên trống trải hơn hẳn. Đến lúc này, mọi thứ vẫn đang diễn ra một cách ổn thỏa. Và khi đến gần chỗ chiếc thang hàng đã đưa mình lên đây, vận may của cô có vẻ như vẫn chưa kết thúc.

Ngay trước một hệ thống điều khiển kỳ lạ được cấu thành từ hàng chục viên tinh thể sáng màu, được sắp xếp theo các hàng dọc một cách có chủ đích rất rõ ràng, là một người đàn ông khá kì lạ, với bộ trang phục giống của một quý tộc hơn là một lính canh ở chỗ này. Ông ta có vẻ đang rất tập trung vào thứ trước mặt mình và không hề nhận ra sự xuất hiện của Eris ngay lúc này, 

Rất nhẹ nhàng và nhanh chóng, cây kukri mà Eris vừa rút ra đã kè sát vào sau cổ của người đàn ông kia.

"Làm theo lời tôi, hoặc số lượng xương dưới kia sẽ tăng thêm một bộ."

Bị Eris đặt vào trong hoàn cảnh này, thế nhưng cô không thể nhận ra bất kỳ sự thay đổi nào trong biểu hiện của ông ta. Thậm chí, người có phần hoảng sợ nhiều hơn có khi lại chính là cô bây giờ. 

"Từ từ nào cô gái trẻ, tôi nghĩ chúng ta có thể giải quyết vấn đề này một cách gọn gàng nhất có thể..."

Giọng điệu từ tốn xen lẫn chút mỉa mai của ông ta khiến Eris cảm giác như mình mới là người bị dao kề vào cổ ngay lúc này. Hàng trăm kịch bản được vẽ ra trong đầu cô lúc này, thế nhưng điều thật sự xảy ra lại không phải bất cứ cái nào trong số chúng.

"... nhưng, tôi nghĩ chúng ta nên tiếp tục ở một nơi riêng tư hơn."

Ngay sau câu nói ấy, đoạn hang chật chội mà cô đang ở trong đó bỗng hóa thành một thảo nguyên rộng lớn đến mức không thấy được điểm kết. Thế nhưng, cả khung cảnh ấy chẳng có gì ngoài bầu trời, những ngọn cỏ thấp đều tăm tắp, cùng cô và người đàn ông kia.

Khi nghĩ đến kế hoạch này từ ban đầu, Eris đã tính đến chuyện sẽ có những tên trên này có thể dùng được phép thuật. Thế nhưng, loại phép thuật mà tên này dùng là hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, bởi cô chưa hề nhìn thấy hay được cảnh báo gì về thứ gì tương tự.

"Hơi chần chừ rồi đấy, đối thủ nặng ký của tôi."

Sau câu nói ấy, ông ta thong dong bước ra khỏi tầm đánh của Eris, còn hai chân cô lúc này lại nặng như đeo chì. Cảm giác như lúc này, cô phải dùng ba đến bốn lần lượng sức bình thường mới có thể nhấc nổi chân mình lên được. Và chiếu theo những gì Eris hiểu được về phép thuật, tên này đã khéo léo chèn những lời niệm phép của mình vào trong các câu nói của hắn.

"Tôi nghĩ tôi và cô sẽ có... vài chuyện cần nói với nhau một chút, trước khi gửi cô lên một trong những phòng nghỉ đặc biệt ở nơi này. À với lại, chắc là một dân thường như cô sẽ không nhận ra được đâu, nhưng thứ tôi đang dùng chỉ là phép thuật ảo ảnh thôi. Thế nên nhớ cẩn thận bước chân của mình, kẻo bên dưới kia sẽ có thêm một bộ xương đấy. "

Trong sự cay cú, Eris nhận ra mình sẽ có một thử thách không hề đơn giản để có thể mang được những người còn lại lên đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!