Cuối cùng, có tổng cộng bốn đội đã tham gia tấn công khu vực Suginami trong trận tranh đoạt Lãnh thổ vào tuần thứ năm của tháng Sáu. Đội hình bao gồm một đội từ Leonids, một từ Great Wall, một từ Pound Bag—một Quân đoàn nhỏ có trụ sở tại quận Toshima—và đội còn lại đến từ Prominence.
Biệt đội phòng thủ gồm Haruyuki, Utai và Akira đã lần lượt chạm trán với các đội tấn công từ Pound Bag và Prominence, giành chiến thắng oanh liệt trong cả hai trận. Trong khi đó, nhóm của Kuroyukihime và Fuko, dù thiếu một người, cũng đạt được những chiến thắng tuyệt đối trước hai đội Xanh dương và Xanh lá. Kết quả là phe phòng thủ đã đạt tỷ lệ thắng 100% trên mọi mặt trận, bảo vệ thành công lá cờ của Nega Nebulus. Thực tế thì kể từ khi tuyên bố lãnh thổ vào tháng Mười Một năm ngoái, họ chưa từng để mất một tấc đất nào.
Lý do khiến Nega Nebulus—vốn chỉ được xếp vào hàng Quân đoàn nhỏ xét theo số lượng thành viên—có thể duy trì tỷ lệ thắng từ 50% trở lên, dĩ nhiên là nhờ sự góp mặt trực tiếp của Hắc Vương. Dù khoảng cách về cấp độ không phải là một bức tường tuyệt đối trong Brain Burst, nhưng những người đạt cấp 9 thực sự ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt. Để đánh bại Black Lotus với những "chi chiết" kiếm sắc lẹm có thể cắt đứt mọi vật thể đúng như biệt danh "World End" (Kẻ kết thúc thế giới), cách duy nhất là dùng các kỹ năng cầm chân phi vật lý để khóa chặt cô lại, rồi dồn hỏa lực tầm xa cực mạnh vào tấn công. Tuy nhiên, điều này cực kỳ khó thực hiện trong các trận đấu Lãnh thổ, nơi số lượng người tham gia của phe tấn công bị giới hạn.
Vì vậy, trong tình hình hiện tại, khi các "Vương" khác không đích thân xuất chinh, những khu vực có khả năng thất thủ chỉ giới hạn ở những nơi Kuroyukihime không tham gia phòng thủ. Thực tế, đội ba người trẻ tuổi (Haruyuki, Takumu và Chiyuri) thỉnh thoảng vẫn nếm mùi thất bại, nhưng họ thường duy trì được tỷ lệ thắng 50%, giúp lá cờ của quân đoàn vẫn được bảo vệ dù đôi khi khá suýt sao. Haruyuki luôn tự nhủ rằng, nếu họ để thua khi trong đội có đến hai người thuộc "Tứ tố" (Four Elements), dù không có Kuroyukihime ở đó, cậu vẫn phải chịu trách nhiệm vì đã được giao trọng trách dẫn dắt cả đội.
Do đó, ngay khi vừa trở lại sân sau trường trung học Umesato khi thời gian thi đấu kết thúc, Haruyuki đã đổ rụp xuống băng ghế. "Phù... Ơn giời... Chúng ta không thua..."
Đó chẳng giống một tiếng reo hò chiến thắng chút nào. Ngồi bên cạnh cậu, Utai nở một nụ cười ẩn ý đầy hóm hỉnh.
UI> LÀM TỐT LẮM, ARITA-SAN. TRONG TRẬN ĐẤU THỨ HAI VỚI POUND BAG, CẬU ĐÃ THỂ HIỆN ĐƯỢC KHẢ NĂNG LÃNH ĐẠO KHÁ CHIẾN THUẬT ĐẤY.
Nhìn qua thì những dòng chữ trong cửa sổ chat là lời khen ngợi, nhưng chúng cũng ngầm ám chỉ rằng khả năng lãnh đạo của cậu vẫn chưa đạt đến độ "hoàn hảo", đặc biệt là trong trận đầu tiên chống lại Prominence.
Thu mình lại một chút, Haruyuki cố gắng bào chữa trước cô bé lớp bốn nhưng lại là tiền bối dày dặn kinh nghiệm của mình: "Nếu cậu chỉ định tớ làm thủ lĩnh sớm hơn một chút, tớ đã có thể chuẩn bị tâm lý kỹ hơn rồi."
UI> TRONG MỌI TÌNH HUỐNG, CẬU PHẢI BIẾT ỨNG BIẾN TỨC THÌ CHỨ!
"Ừ-ừm, tớ hiểu rồi... Nhưng thật tốt khi Curren đã quay lại nhỉ? Giờ chúng ta có nhiều lựa chọn hơn cho đội hình đấu Lãnh thổ rồi."
Cậu vừa dứt lời một cách bâng quơ thì Utai đã bĩu môi đầy vẻ đáng yêu và lườm cậu. Với vẻ mặt đó, cô bé thoăn thoắt gõ lên bàn phím ảo.
UI> CẬU BIẾT TỪ KHI NÀO THẾ, ARITA-SAN? CHUYỆN REN QUAY LẠI NEGA NEBULUS ẤY?
"Đ-đêm kia." Đối mặt với câu hỏi trực diện, Haruyuki không thể giấu giếm thêm nữa. Dù sao trước trận đấu cậu cũng đã nói đó là một bí mật để gây bất ngờ. "Tính ra thì cũng chưa đầy bốn mươi tám tiếng mà! Tớ cũng bất ngờ lắm chứ. Curren đột nhiên xuất hiện giữa trận Battle Royale rồi cứu tớ với Ash. V-với cả, cậu vừa nói là phải biết ứng biến mà—"
UI> TỚ ĐANG NÓI LÀ ỨNG BIẾN TRONG TRẬN ĐẤU CƠ MÀ! Cô bé gõ một cách dứt khoát rồi đột nhiên vẻ mặt dịu lại.
Ánh sáng phản chiếu trong đôi mắt to tròn của cô bé cứ lớn dần khi nhìn lên Haruyuki. Một tia sáng, mang màu của ánh nắng hoàng hôn len lỏi qua tầng mây xám, cuối cùng hóa thành một giọt lệ lăn dài trên má.
Haruyuki tròn mắt kinh ngạc, và những dòng chữ màu hồng anh đào chậm rãi chạy qua tầm mắt cậu.
UI> TỚ CHẮC CHẮN RẰNG LẦN NÀY CHỊ ẤY QUAY LẠI CŨNG LÀ NHỜ CÓ CẬU ĐẤY, ARITA-SAN.
"Hả...? Lần này sao...?"
UI> CHÍNH VÌ NHỮNG NỖ LỰC CHÂN THÀNH CỦA CẬU MÀ CHỊ FU, TỚ VÀ CẢ CHỊ SACCHI MỚI CÓ THỂ QUAY VỀ VỚI NEGA NEBULUS. VẬY NÊN TỚ BIẾT VỚI REN CŨNG VẬY THÔI.
"T-tớ chẳng làm được gì đâu. Thực ra là Sư phụ, rồi cậu và cả Kuroyukihime đã quay lại giúp tớ đấy chứ. Và cả... Curren nữa."
UI> CẬU NÊN TỰ HÀO VỀ ĐIỀU ĐÓ. Utai gạt đi giọt nước mắt và nhìn trân trân vào giọt lệ trong suốt trên đầu ngón tay trong giây lát.
Hướng ánh mắt về phía Haruyuki một lần nữa, cô bé nhỏ hơn cậu bốn tuổi mấp máy môi. Miệng cô bé run rẩy vì cố gắng. Những sợi gân trên chiếc cổ thanh mảnh hiện rõ và co giật liên hồi.
"Sh-Shinomiya...!" Haruyuki thốt lên nghẹn ngào. Utai đã mất đi giọng nói vì cú sốc sau cái chết của anh trai mình, đồng thời cũng là "cha mẹ" Burst Linker của cô—Kyoya Shinomiya. Những gì cô có thể thốt ra bằng giọng thật chỉ là hai câu lệnh liên quan đến Brain Burst, kết quả của nhiều năm luyện tập khổ cực.
Chứng mất ngôn ngữ của cô biểu hiện qua giọng nói, nhưng thực chất đó là một trở ngại trong chức năng não bộ. Tình trạng của Utai được phân loại là chứng mất ngôn ngữ biểu đạt dưới vỏ não (subcortical expressive aphasia). Dù cô có thể hiểu và viết chữ bình thường, nhưng việc phát ngôn tự nhiên bằng giọng thật là cực kỳ khó khăn. Nguyên nhân chính là do sự tắc nghẽn thần kinh ở vùng hồi trước trung tâm (precentral gyrus) của đại não. Trong trường hợp của Utai, cú sốc tâm lý quá lớn đã gây ra sự xáo trộn trong mạng lưới thần kinh liên quan, và điều này không thể phục hồi ngay cả khi có chip cấy ghép não.
Vì vậy, nếu cô cố ép mình nói bằng giọng thật, Utai sẽ không chỉ thấy đau đớn về thể xác mà còn phải chịu đựng nỗi đau tinh thần tột cùng. Haruyuki định giơ tay ngăn cô lại, nhưng ngay trước khi cậu kịp làm vậy, một âm thanh yếu ớt nhưng rõ rệt đã thoát ra từ đôi môi run rẩy của cô bé.
"Cảm..."
Rồi sau đó là "ơn." Và cuối cùng là "cậu."
Khi thốt ra được những lời đó, những hạt mồ hôi đã lấm tấm trên trán Utai. Dẫu vậy, một nụ cười trấn an vẫn nở trên môi, và cô bé khẽ cúi đầu chào cậu.
Cố nén những giọt nước mắt sắp trào ra, Haruyuki thì thầm: "Tớ cũng vậy. Cảm ơn cậu, Shinomiya. Vì đã ở đây cùng tớ lúc này... thực sự, cảm ơn cậu rất nhiều."
Utai ngẩng đầu lên, gương mặt rạng rỡ với nụ cười ngây thơ đúng với lứa tuổi của mình.
Khi đồng hồ điểm năm giờ rưỡi chiều, Haruyuki bước qua cổng chào lễ hội vẫn còn đang dang dở trước cổng trường, chào tạm biệt Utai và lững thững đi bộ về nhà một mình.
Không chỉ Kuroyukihime, Takumu và Chiyuri vẫn chưa chuẩn bị xong cho lễ hội trường, mà cả ngôi trường cũng đang hừng hực khí thế của đêm trước ngày hội lớn, nên việc về nhà một mình khiến cậu thấy hơi chạnh lòng. Nhưng nếu muốn ở lại trường sau giờ giới nghiêm sáu giờ chiều, cậu sẽ phải xin phép ban giám hiệu để gia hạn thời gian làm việc của nhóm triển lãm. Mà nhóm của Haruyuki ở lớp 8C đã báo cáo hoàn thành công việc từ lâu, nên dĩ nhiên cậu chẳng có lý do gì để xin phép cả.

Cậu lê bước ra quốc lộ Oume và nhìn trân trân vào trạm xe buýt đối diện. Nếu đằng nào cũng bị "đuổi" khỏi trường, cậu chỉ muốn nhảy lên một chuyến xe như hôm qua để đi "thực tế" ở khu Nakano, nhưng đáng tiếc là Kuroyukihime đã cấm tiệt chuyện đó.
Lý do là vì các Burst Linker của Quân đoàn Đỏ đã phá vỡ thỏa thuận ngừng bắn (điều mà Haruyuki đã báo cáo trong cuộc họp sau trận đấu Lãnh thổ). Ngay khi nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Kuroyukihime đã im lặng đúng ba giây rồi lẩm bẩm đầy khó chịu: "Đây là việc của họ."
Haruyuki lờ mờ đoán được "họ" là ai, nhưng khi chị tuyên bố: "Chị sẽ giải quyết việc này," cậu đã không nỡ thốt ra cái tên đó. Nhưng Chủ tướng của cậu đã nói tiếp, lời lẽ chủ yếu hướng về phía Haruyuki: Cho đến khi lễ hội trường kết thúc, không ai được tự ý thách đấu bên ngoài Suginami, thậm chí là không được đi xem đấu.
"...Thôi thì, mình chỉ cần cố gắng một ngày nữa thôi..."
Lễ hội trường sẽ kết thúc vào chiều mai—Chủ nhật—nên cậu đoán lệnh cấm di chuyển có thể sẽ được dỡ bỏ vào tối mai. Cậu hy vọng thế. Và rồi cậu sẽ đến Nakano, đấu với Wolfram Cerberus một lần nữa, và nói với cậu ấy thêm một lần nữa: Hãy đi cùng tớ.
Tuần tới, cuộc họp của Bảy vị Vương sẽ được tổ chức. Nếu họ đồng ý rằng năng lực Quang dẫn (Optical Conduction) mà Haruyuki đạt được tương đương với năng lực Gương lý thuyết, họ sẽ chính thức thực hiện cuộc tổng tấn công vào Tháp Tokyo Midtown. Cậu sẽ đứng ở đội tiên phong tấn công Enemy cấp Legend—Tổng lãnh thiên thần Metatron, kẻ thù mạnh nhất mà Haruyuki từng đối mặt bên ngoài Thần thú Chu Tước. Trước tất cả những điều đó, cậu muốn làm sáng tỏ những sợi dây vô hình đang trói buộc Cerberus và chặt đứt chúng.
Cảm giác muốn giúp đỡ Cerberus có lẽ là ngạo mạn, tự phụ, thậm chí là ích kỷ. Một phần không nhỏ là vì liệu Silver Crow cấp 5 và Cerberus cấp 1 có thực sự cân sức để trở thành đối trọng của nhau hay không.
Nhưng hai đêm trước, Cerberus mà Haruyuki đối mặt ngoài đời thực chỉ trong vài giây, giữa biển người chen chúc, đã nhìn cậu bằng đôi mắt như đang khẩn thiết cầu cứu một điều gì đó. Trong trường hợp đó, Haruyuki muốn đáp lại tiếng gọi ấy. Cậu muốn chìa tay ra, muốn nói điều gì đó bao nhiêu lần cũng được. Giống như cách mà biết bao nhiêu người đã làm cho Haruyuki trong quá khứ.
"...Ngày mai tớ nhất định sẽ đến gặp cậu," cậu thì thầm khi nhìn lên những đám mây tím ngắt về phía Nakano, rồi rảo bước về nhà.
Khi bước vào thang máy của tòa nhà B, biểu tượng thư ở góc trên bên phải tầm mắt cậu bắt đầu nhấp nháy. Cậu mở hòm thư, nghĩ thầm chắc là từ mẹ mình, người đã đi công tác nước ngoài từ hôm qua và đến tối mai mới về. Cậu đoán đó sẽ là lời xin lỗi vì không thể đến dự lễ hội trường của cậu. Thế nhưng, người gửi hiển thị không phải là mẹ, mà chỉ là một chữ cái duy nhất: N.
"...Ai thế nhỉ?" Nghiêng đầu thắc mắc, cậu mở thư ra, bên trong chỉ vỏn vẹn dòng chữ: CÓ MẶT SAU NĂM GIÂY NỮA. Vừa mới kịp ngẩn người ra thì thang máy đã dừng lại, cậu bước ra ngoài theo bản năng.
Ngay khoảnh khắc đó, cửa chiếc thang máy bên cạnh cũng mở ra. Vẫn theo phản xạ vô thức, cậu nhìn sang, và một "ai đó" lao mạnh ra hành lang rồi búng tay một cái chóc về phía cậu.
"Này! Lâu rồi không—À không phải, chắc mới có năm ngày nhỉ?"
"Ơ... Hảaaa?! T-t-t-tại sao chị lại ở đây?!" Haruyuki ngả người ra sau vì quá sốc, suýt chút nữa thì mất thăng bằng.
"Chị đã báo trước rõ ràng rồi, đừng có làm bộ ngạc nhiên thế chứ," người gửi bức thư và xuất hiện đúng năm giây sau đó lên tiếng đầy vẻ ngán ngẩm. "Mà này, tính ra chị đã đến đây bao nhiêu lần rồi hả?"
"Ơ, ừm. Ba, bốn... năm..."
"Đó chỉ là cách nói thôi, không cần phải đếm thật thế đâu!" Bước nhanh tới vỗ nhẹ vào bụng cậu một cái, cô bé với mái tóc đỏ buộc hai bên—Hồng Vương, Scarlet Rain, hay còn gọi là Yuniko Kozuki, hay gọi tắt là Niko—nở một nụ cười rạng rỡ rồi hiên ngang bước dọc hành lang về phía căn hộ nhà Arita. Haruyuki phải mất một lúc mới khởi động lại được bộ não để vội vã chạy theo sau.
Niko đến trước cửa phòng 2305, và ngay khi cô bé chạm ngón tay phải vào đó, tiếng cửa mở khóa vang lên khiến cậu càng thêm bàng hoàng. "C-c-cái gì cơ?! Chị lại có chìa khóa nhà tớ à?! Chìa khóa tạm thời chị có hồi trước hết hạn lâu rồi mà—"
"À, lần trước khi cho chị ngủ lại, chị đã vọc vạch một chút vào máy chủ nhà cậu và đổi nó thành chìa khóa vĩnh viễn luôn rồi." Niko thốt ra một câu còn đáng sợ hơn thế trong khi cởi giày ra. "Chị vào nhé," cô bé tuyên bố rồi bước vào trong như thể mình mới là chủ nhà.
Đi được nửa hành lang, Niko quay lại nhìn cậu chàng vẫn còn đang đứng hình.
"Chị tự lo được, cậu cứ vào thay đồ trước đi," cô bé thong thả nói rồi biến mất sau cánh cửa phòng khách.
"...Báo trước. Ý tớ là người ta thường báo trước năm tiếng, chứ không phải năm giây." Chẳng còn cách nào khác, Haruyuki chỉ biết lầm bầm than vãn.
Dù vậy, cậu vẫn nghe theo lời Niko, thay bộ đồng phục bằng áo phông và quần đùi rồi quay lại phòng khách. Niko đang nằm nghiêng trên chiếc sofa đôi, gối đầu lên tấm đệm. Ngay khi cậu vô thức mỉm cười vì thấy cô bé tự nhiên như ở nhà mình, cô bé đã lườm cậu sắc lẹm.
"Cười cái gì đấy?"
"K-không có gì đâu... Uống trà lúa mạch nhé?"
"Ừm, cảm ơn nhé."
Cậu gật đầu rồi đi vào bếp, rót hai ly trà lúa mạch mang ra phòng khách, ngồi xuống đối diện với Niko. Đến lúc này, cậu mới cảm nhận được một sự bất ổn nhẹ trong lòng. Cậu nghiêng đầu qua lại vài lần trước khi tìm ra nguyên nhân.
"Mà nghĩ lại thì, sao hôm nay ngay từ đầu chị đã ở 'chế độ bình thường' vậy, Niko?" cậu hỏi.
"Hả?" Cô bé lớp sáu chớp mắt vài lần rồi mỉm cười đắc ý. "Gì đây? Muốn chị diễn cho xem à?"
Cô bé bật dậy đối diện với Haruyuki, đặt hai tay ngay ngắn lên đầu gối khép chặt, và nở một nụ cười thiên thần rạng rỡ. "Em cũng yêu anh trai lắm! Em hạnh phúc quá đi!"
Lâu rồi cậu mới thấy lại "chế độ thiên thần" này kể từ bữa tiệc cà ri năm ngày trước, và nó thực sự gây ra một cú sốc không hề nhẹ cho tâm trí cậu. Trong chốc lát, cả người cậu cứng đờ, đầu óc quay cuồng.
"T-tớ không có ghét, nhưng ý tớ không phải vậy! Tớ chỉ thắc mắc tại sao thôi!" Ngay khi vừa nói xong, Haruyuki chợt nhận ra cậu vốn đã biết câu trả lời. Không chỉ là tại sao Niko không diễn kịch, mà còn là lý do thực sự cho chuyến viếng thăm đột ngột này.
Cậu hít một hơi thật sâu, nén lại trong lồng ngực một lát rồi mới thở ra. "D-dù sao thì... Lý do chị ở đây... chắc chắn là để nói về chuyện xảy ra ở Unlimited Neutral Field hôm qua, đúng không?"
Gương mặt Niko trở lại bình thường, cô bé từ từ ngả người ra sau cho đến khi dựa hẳn vào lưng sofa. Cô bé gật đầu theo nhịp nhún của đệm. "Ừ thì, cũng có chuyện đó," cô bé nói giọng hơi uể oải. "Nhưng đó mới chỉ là một phần ba lý do thôi."
"Hả? Vậy hai phần ba còn lại là gì?"
"Cậu biết ít nhất một nửa rồi đấy. Lời xin lỗi. Chị phải xin lỗi."
"Xin lỗi? Ý chị là chị đến đây để nhận lỗi sao?"
"Dĩ nhiên rồi! Chứ cậu tưởng chị đến đây để đàm đạo trà đạo với cậu chắc?"
"H-hả? Niko, chị cũng biết về ý nghĩa của trà đạo cơ à?"
"Đừng có mà coi thường chị! Trông chị trẻ con thế này thôi chứ hồi trước chị từng tham gia câu lạc bộ trà đạo ở trường đấy nhé!"
"Hồi trước... Thế là giờ bỏ rồi à?"
"Im đi! Chị đã học đến nơi đến chốn, tinh thông hết rồi! Thế nên..." Có lẽ nhận ra mình đã hơi quá khích khi nhổm dậy khỏi sofa, Niko chớp mắt vài lần trước khi một nụ cười gượng gạo nở trên môi. "Haizz, thật tình, chị cũng chẳng hiểu sao cứ nói chuyện với cậu là chị lại thành ra thế này. Cứ sồn sồn lên. Trước khi chúng ta lại lạc đề, việc đầu tiên là chị phải xin lỗi đã!"
Sau lời tuyên bố dứt khoát đó, Niko khép đôi chân gầy guộc lại, đặt hai tay lên đầu gối. Rồi cô bé cúi đầu thật sâu, mái tóc buộc hai bên với những dải ruy băng đen nhỏ đung đưa theo. "Với tư cách là Chủ tướng của Quân đoàn, tôi chân thành xin lỗi vì ba thành viên của Prominence đã phá vỡ thỏa thuận ngừng bắn và tấn công lãnh thổ của Nega Nebulus trong trận chiến hôm nay! Tôi vô cùng xin lỗi!"
Haruyuki suýt chút nữa thì bật cười trước lời xin lỗi này, vì sự tương phản giữa lời mở đầu trang trọng và vẻ đáng yêu của hai bím tóc, nhưng cậu vội vàng nghiêm mặt lại ngay khi Niko ngẩng lên.
"Nhớ kể lại chuyện này cho cái bà chị 'Đen thui' của cậu nhé," Niko nói thêm một cách trơn tru trong khi cậu còn đang lúng túng không biết đáp lại thế nào.
"Hả?! T-tớ á?!"
"Chứ sao! Chị xin lỗi mỗi cậu—kẻ đứng bét bảng trong Quân đoàn—thì có ích gì cơ chứ?!"
"B-bét bảng... V-v-vậy thì ngay từ đầu chị nên đến gặp chị ấy luôn đi chứ!"
"Hết cách rồi. Chị chỉ biết mỗi chỗ này thôi. Thôi được rồi, chị rút lại vụ bét bảng, thăng chức cho cậu thành 'Người đàn ông Quạ đen bí ẩn' nhé."
"C-cái đó mà là thăng chức hả? Sao nghe cái thứ bậc này giống tổ chức phản diện vậy—" Cậu nhận ra cả hai lại chuẩn bị lạc đề, liền hắng giọng rồi im lặng. Gạt những gì muốn nói sang một bên, cậu gật đầu. "Tớ hiểu rồi. Tớ sẽ kể lại với Hắc Vương. Nhưng không ai trong bọn tớ, từ tớ, Kuroyukihime cho đến các thành viên khác, nghĩ rằng nhóm Blaze Heart hoàn toàn sai khi tấn công lãnh thổ của bọn tớ cả. Họ có một động lực khiến họ không thể làm khác được. Vậy nên nếu có thể, chị đừng phạt họ quá nặng nhé, Niko?"
"Chị đang tự hỏi cậu sẽ nói gì, hóa ra lại bắt đầu bằng chuyện đó à?" Cười khúc khích, Niko đan hai tay sau đầu và khẽ gật đầu. "Chà, dĩ nhiên chị không thể để họ nhởn nhơ được, nhưng chị đang tính sẽ phạt họ đi săn Enemy gấp đôi vào tuần tới. Mà nói đi cũng phải nói lại, chị—người đứng đầu Promi—liệu có thể chỉ xin lỗi suông bằng lời mà không có hành động thực tế nào không? Đó mới là vấn đề."
"H-hành động? Ý chị là sao?" Haruyuki hỏi, đột nhiên trở nên nghiêm túc hơn.
Niko liếc nhìn cậu một cái trước khi dừng lại, đưa hai tay nắm chặt trước ngực và nở một nụ cười rạng rỡ. "Oàiii, anh trai ơi, anh có muốn em làm gì giúp không? Lau nhà? Giặt đồ? Hay là..."
"K-không, không, không! Chị không phải làm gì cả! Mà chính vì chị cứ diễn trò đó làm bọn tớ xao nhãng nên câu chuyện mới cứ đi theo hướng kỳ quặc đấy, chị biết không?"
"Hướng kỳ quặc? Là hướng nào cơ? Chị mới chỉ nói là sẽ giúp việc nhà thôi mà? Vậy ra, chắc chắn là cậu đã tưởng tượng ra điều gì đó kỳ quặc rồi. Anh trai đúng là đồ biến thái mà." Cô bé giữ nụ cười đó trong khoảng hai giây, rồi nhanh chóng đổi chế độ và tiếp tục. "Vừa rồi coi như là lời xin lỗi đi kèm hành động 'tinh thần' nhé?"
"Ừ-ừm... Chị cứ chuyển đổi chế độ xoành xoạch thế làm đầu óc tớ quay cuồng quá..."
"Thế thì chị sẽ nói nhanh hơn một chút vậy! Này Crow... Vấn đề thực sự chính là sự cố ở Unlimited Neutral Field mà cậu vừa nhắc đến lúc nãy."
"Ừ-ừm, đúng thế." Cậu gật đầu, ôm lấy đầu mình.
"Crow." Niko, gương mặt giờ đây hoàn toàn là một vị Hồng Vương, nhìn thẳng vào Haruyuki với ánh mắt sắc sảo. "Cậu đã có manh mối gì về sự thật của vụ đó chưa?"
"Hả? S-sự thật?"
"...Chị cũng không nghĩ kẻ cưỡi trên lưng Enemy cấp Legend đó là Lotus thật đâu. Chị chỉ thấy trong thoáng chốc, nhưng áp lực thông tin hoàn toàn khác biệt..."
Lời nói của Niko đã kích hoạt tư duy của Haruyuki, cậu nhanh chóng tóm lược lại tất cả thông tin mình có được cho đến nay.
Theo lời Blaze Heart và đồng đội, Quân đoàn Đỏ đã đi săn Enemy ở Unlimited Neutral Field vào hôm qua—thứ Sáu—với một nhóm đông đảo hơn hai mươi người, bao gồm cả thủ lĩnh Scarlet Rain. Địa điểm: khu vực Toshima; nói cách khác là gần Ikebukuro. Tại đó, một Enemy cấp Legend với một avatar duy nhất cưỡi trên lưng đột nhiên xuất hiện và tấn công. Avatar đó ngay lập tức biến mất như thể lặn xuống mặt đất, còn nhóm của Niko chỉ vừa kịp chạy thoát khỏi con Enemy đang lồng lộn qua một cổng dịch chuyển. Và avatar cưỡi con Enemy đó có lớp giáp đen tuyền cùng đôi tay sắc lẹm như kiếm...
"Ý chị là áp lực thông tin của avatar đen mà chị thấy... còn mạnh hơn cả Kuroyukihime sao?" Haruyuki rụt rè hỏi.
Thật bất ngờ, Hồng Vương lắc đầu. "Ngược lại. Nó yếu hơn Lotus khá nhiều. Ý chị là, mắt chị cơ bản còn không nhìn thấy áp lực đó."
"Áp lực thông tin" là thước đo cá nhân của Niko để đo lường sức mạnh tiềm tàng trong một avatar và kinh nghiệm chiến đấu tích lũy được thông qua khả năng Mở rộng Tầm nhìn (Vision Extension). Với năng lực này, cô bé đã thấy rằng trong số Bảy vị Vương, Lục Vương Green Grandé và Lam Vương Blue Knight sở hữu áp lực thông tin vượt xa những người còn lại.
Nhưng những lời Niko vừa nói thật đáng ngạc nhiên, vì nếu hình ảnh trong đầu cậu về danh tính thực sự của kẻ giả mạo Black Lotus là đúng, thì avatar đó cũng phải sở hữu áp lực thông tin ngang ngửa với các vị Vương.
"Ch-chị không nhìn thấy được. Vậy nghĩa là avatar đen đó chỉ là một lính mới cấp 1 hay cấp 2 thôi sao?"
"...Hừm, nói thế thì chị lại cảm thấy không đúng lắm. Giống như là, dù họ có ở đó, nhưng họ lại không có một cơ thể thực sự vậy... Đại loại thế..." Lầm bầm một hồi với hai tay khoanh trước ngực, Niko đột ngột ngẩng phắt đầu lên và lườm cậu lần nữa. "Này, Crow! Nghe cách cậu nói, chắc chắn cậu đang biết điều gì đó đúng không!"
"Ơ, ừm, ừm..." Lùi lại một chút, cậu đấu tranh tư tưởng trong vài giây rồi đành buông xuôi. "Đ-đúng thế. Tớ sẽ kể cho chị. Tất cả những gì tớ biết. Nhưng chuyện dài lắm đấy, hay là chúng ta vừa ăn tối vừa nói chuyện nhé..."
Haruyuki định hỏi xem pizza đông lạnh có được không, nhưng chưa kịp mở lời, Niko đã tuyên bố: "Cà ri!" Có vẻ như cô bé rất thích món cà ri nấu tại nhà trong bữa tiệc hôm nọ (bất kể cô bé đã nói gì về nó), nhưng yêu cầu này thực sự quá khó.
"K-không, chuyện đó là không thể đâu Niko. Món cà ri đó chủ yếu là do Chiyu và Shinomiya nấu mà."
"Chị có bảo cậu phải nấu y hệt thế đâu. Chỉ cần băm chặt mấy thứ, bỏ vào nồi đun sôi rồi cho viên súp vào là xong thôi mà... Chị cũng sẽ giúp một tay, nên làm đi anh trai!"
Và thế là cuộc hành trình bắt đầu. Qua giai đoạn đi chợ rồi đến nấu nướng, khi món "giống cà ri" được hoàn thành thì đồng hồ treo tường đã chỉ bảy giờ tối.
Sau khi chuẩn bị xong hai đĩa cơm lớn (cậu đã thuyết phục được cô bé dùng cơm đông lạnh có sẵn) và món cà ri chỉ gồm khoai tây, cà rốt, hành tây và thịt gà, Haruyuki hỏi lại một lần nữa: "Ừm, Niko, hôm nay chị định...?"
"Ngủ lại đây."
"Th-thật sao?"
May mà không trùng với buổi ngủ lại của Kuroyukihime và Sư phụ hôm qua! Với ý nghĩ đó trong đầu, Haruyuki cùng Niko đồng thanh "Chúc ngon miệng". Cậu cầm thìa, múc một miếng đầy đủ cả cơm lẫn cà ri và rụt rè đưa lên miệng.
"...Ô! Cái này thực ra..."
"...Hơ. Ăn được phết đấy chứ."
Quá ấn tượng, cả hai cùng lúc sục thìa vào đĩa. Dù họ chỉ làm theo một phiên bản cực kỳ giản lược từ video hướng dẫn trên bao bì viên súp cà ri, nhưng việc nó có hương vị của một món cà ri thực thụ có vẻ vừa kỳ diệu, vừa hết sức tự nhiên.
Sau khi suy nghĩ về điều này, Haruyuki chợt nhớ lại món quà Niko đã tặng cậu sáu tháng trước trong sự cố Chrome Disaster lần thứ năm. Cậu nghiêng đầu, múc thìa thứ hai và hỏi: "Ơ? Mà chẳng phải thực ra chị nấu ăn rất giỏi sao, Niko?"
"...Nhìn miếng cà rốt chị thái trên thìa cậu là biết rồi còn gì! Chẳng khác gì trình độ của cậu đâu. Muốn kiếm chuyện hả?!" Niko đe dọa sẽ chuyển từ chế độ Bình thường sang chế độ Hồng Vương.
"K-k-không phải!" Haruyuki vội vàng phủ nhận. "Ý tớ là, mấy cái bánh quy chị tặng tớ hồi trước ngon cực kỳ luôn..."
Vừa nghe thấy thế, những nếp nhăn trên trán Niko biến mất, thay vào đó, hai má cô bé hơi ửng hồng. "Đ-đừng có nói mấy câu đó với vẻ mặt nghiêm túc thế chứ! Ch-chỉ là, đúng rồi, đồ ngọt thì khác. Ý chị là, Pard gần như là dân chuyên nghiệp rồi, nên chị cũng học được vài chiêu từ chị ấy..."
"Ồ! Hóa ra là vậy..."
Pard, hay Blood Leopard, phó tướng của Prominence và cũng là người giám hộ của Niko, đang làm việc tại một tiệm bánh ở Sakuradai, quận Nerima. Haruyuki vẫn nhớ hình ảnh oai phong của chị ấy khi lái chiếc mô tô điện trong bộ đồng phục kiểu hầu gái.
"Vậy ra Pard không chỉ đứng quầy mà còn vào cả bếp nữa sao? Oa. Không biết sau này chị ấy có theo đuổi con đường đó luôn không nhỉ."
"Hả? Cậu nói gì thế? Pard là... của cái tiệm đó mà." Không hiểu sao Niko im bặt rồi mỉm cười đầy ẩn ý. "Thôi kệ đi. Dù sao thì kỹ năng nấu nướng của chị cũng chỉ giới hạn ở đồ ngọt thôi, mà cũng chỉ mấy món dễ làm thôi."
"Nhưng mấy cái bánh quy đó giòn tan mà bên trong vẫn mềm mịn cực kỳ! Thực sự rất n-ngon—"
"Chị! Đã! Bảo! Thôi đi mà. Ăn nhanh đi kẻo nguội hết bây giờ!!" Cô bé hét lên và bắt đầu sục thìa một cách quyết liệt.
Haruyuki nhìn cô bé trong chốc lát, bất giác mỉm cười, rồi cậu cũng bắt đầu múc đầy những thìa cà ri gà và ăn ngấu nghiến. Những miếng cà rốt và khoai tây được cắt vụn về, lại hơi quá lửa một chút, nhưng nó ngon gấp nhiều lần bất kỳ bữa tối đông lạnh nào mà cậu phải ăn một mình.
Khi cả hai đã đánh chén xong đĩa thứ hai, chiếc nồi nhỏ đã sạch trơn. Họ cùng nhau dọn dẹp, thay phiên nhau đi tắm rồi ngồi cạnh nhau trên sofa làm bài tập về nhà. Chẳng mấy chốc đã chín giờ tối.
Haruyuki thường đi ngủ lúc mười một giờ, nhưng thấy Niko ngáp ngắn ngáp dài, cậu đứng dậy, nghĩ thầm hôm nay nên đi ngủ sớm. Ngày mai là lễ hội trường rồi, tốt nhất là nên ngủ một giấc thật ngon.
"Mẹ tớ ngày mai mới về, nên chị cứ dùng phòng của mẹ tớ nhé," Haruyuki nói.
"Oáp... được thôi," Niko đáp lời, ngáp thêm cái nữa. Cô bé mặc chiếc áo phông dáng dài thay cho đồ ngủ, lững thững đi về phía phòng ngủ của mẹ cậu.
Họ chúc nhau ngủ ngon ngoài hành lang. Khi bóng dáng nhỏ nhắn của cô bé biến mất sau cánh cửa, cậu thở dài một tiếng rồi bước vào phòng ngủ của mình ở phía đối diện. Cậu dùng lệnh giọng nói cài báo thức cạnh giường rồi đổ ụp xuống nệm.
Trước đây, Haruyuki thường tháo Neurolinker trước khi đi ngủ, nhưng dạo gần đây cậu lại cứ để nguyên như vậy. Thỉnh thoảng, dù cực kỳ hiếm hoi, cậu vẫn nhận được cuộc gọi từ các thành viên khác trong Quân đoàn khi đang say giấc; dù khi bắt máy cậu chỉ trả lời trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê với những câu từ kỳ quặc, nhưng cậu vẫn luôn muốn đáp lại họ. Bởi lẽ, Haruyuki hiểu rõ hơn ai hết cái cảm giác bất lực đột ngột ập đến giữa đêm khuya và nỗi khao khát được kết nối với một ai đó.
Vì thế, khi cậu tắt đèn, nhắm mắt và chìm dần vào giấc ngủ, cậu cứ ngỡ giọng nói vang lên bên tai chỉ là một cuộc gọi thoại trực tuyến.
"Này, ngủ rồi hả Crow?"
"Á... Ừm, chưa... tớ vẫn thức..."
"...Vậy thì chị muốn nói chuyện."
"Được thôii, chị nói đê..." Cậu chớp mắt trong bóng tối, chờ đợi cuộc hội thoại qua mạng tiếp diễn.
Phập! Chiếc giường đột nhiên rung chuyển, Haruyuki giật nảy mình bắn người lên khỏi nệm đến ba phân.
"Oái?! B-b-bật đèn ngủ!" Cậu vội vàng gọi lệnh bật đèn rồi quay sang trái. Đập vào mắt cậu là bóng dáng không thể nhầm lẫn của Niko. Cô đang nằm nghiêng trên giường, một tay chống đầu, lườm Haruyuki với vẻ mặt đầy hậm hực.
Chẳng lẽ không phải gọi thoại mà là Dive Call? Đó là avatar của Niko sao? Bộ não vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo của cậu tự hỏi. Cậu định đưa tay ra chạm thử, nhưng ngay trước đó, một mùi hương xà phòng thanh khiết sực nức qua mũi.
Avatar thì làm sao thiết lập được mùi hương. Mùi này rõ ràng là loại xà phòng trong phòng tắm nhà Arita, và chẳng có lý do gì Niko phải tốn công tái tạo lại nó cả. Điều đó có nghĩa là...
"...Chị... chị là thật sao?"
"Chứ còn gì nữa."
"...T-tại sao...? À! Đúng rồi, không sao đâu. Trong phòng của mẹ tớ không có quái vật đâu mà sợ."
"Không phải chuyện đó!" Cô vỗ mạnh vào bụng Haruyuki một cái. "Chuyện là, nghĩ lại thì cậu chưa hề kể cho chị nghe điều quan trọng nhất đấy nhé?"
"Quan trọng...?" Sau khi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Niko được chiếu sáng bởi ánh đèn cam dịu nhẹ trong vài giây, Haruyuki cuối cùng cũng nhớ ra. Đúng là vài tiếng trước, lúc chuẩn bị nấu cà ri, cậu đã nói chuyện này dài lắm nên để vừa ăn vừa kể. Câu chuyện đó chính là về avatar đen bí ẩn đã tấn công Hồng Vương cùng với một Enemy cấp Legend.
"Ôi. Ôi! Đúng rồi! Tớ quên mất!" Cậu bật dậy trên giường, theo bản năng ngồi quỳ trang nghiêm (seiza) rồi cúi đầu tạ lỗi. "X-xin lỗi! Tớ quên béng mất! Tớ không hề có ý định giấu chị đâu. Chỉ tại món cà ri ngon hơn tớ tưởng, nên tớ cứ thế mà cắm cúi ăn thôi. Tất nhiên là tớ sẽ kể mà. Vậy, ừm, chúng ta ra phòng khá—"
"Phiền phức lắm. Cứ ở đây mà nói."
Haruyuki vừa định rời giường thì bị Niko ngắt lời. Cô nằm ngửa ra, nhắm mắt lại.
"Cứ ở đây", chị ấy nói thế, nhưng mà... Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Haruyuki đành phải ngồi xuống lần nữa. Nghĩ lại thì năm ngày trước họ cũng đã ngủ cạnh nhau trên chính chiếc giường này. Có người sẽ bảo lần thứ hai rồi thì chắc không sao, nhưng rõ ràng là "có sao" chứ. Tuy nhiên, đối diện với Hồng Vương, cậu cảm thấy mình không có quyền từ chối.
"Nói vậy chứ, thực ra chị cũng đã lờ mờ đoán được rồi," Niko đột nhiên lẩm bẩm. Haruyuki tạm gác lại những suy nghĩ vẩn vơ để lắng nghe.
Niko, với mái tóc đỏ đã tháo ruy băng xõa tung trên chiếc gối mà cô vừa "trưng dụng" của cậu, mấp máy môi trong khi mắt vẫn dán chặt lên trần nhà. "Không phải về con Lotus giả đó đâu. Mà là về mục đích của chúng. Có lẽ không phải để cản trở chúng tôi săn Enemy, cũng chẳng phải để săn chị. Mục tiêu của chúng có lẽ là... để quan sát."
"Q-quan sát...? Ý chị là... thám thính sao?"
"Chính xác. Nói đúng hơn là để đánh giá sức mạnh... của lực lượng nòng cốt Prominence, và của chị, Scarlet Rain..." Gương mặt Niko lúc này mang vẻ nghiêm nghị nhất mà cậu từng thấy kể từ lúc cô xuất hiện ở sảnh thang máy hôm nay.
Haruyuki nuốt nước bọt, rồi khẽ hỏi: "N-nhưng Niko, nhóm Blaze Heart nói rằng avatar đen đó đã lặn xuống đất và biến mất trước khi trận chiến bắt đầu mà..."
"Ừ. Chúng biến mất, nhưng chắc chắn là không đi đâu xa cả. Chúng đã đứng đâu đó gần đấy để xem chúng tôi chiến đấu với con Enemy đó. Chết tiệt! Nếu biết ngay từ đầu, chị đã không dùng đến nó..."
"Dùng đến...? Cái gì cơ?"
"Trang bị Tăng cường của chị... Sức mạnh của Invincible mà chị luôn giấu kín bấy lâu nay."
Khi hiểu ra ý nghĩa của những lời đó, Haruyuki không khỏi rùng mình. Biệt danh "Pháo đài bất động" của Hồng Vương đời thứ hai vốn xuất phát từ hình dáng khổng lồ khi cô triển khai toàn bộ các kho vũ khí. Khối liên hợp mang tên Invincible đó là tập hợp những Trang bị Tăng cường mà Niko thu thập được mỗi khi lên cấp, được đánh giá là sở hữu hỏa lực tầm xa mạnh nhất Thế giới Gia tốc. Haruyuki cũng đã nhiều lần kề vai sát cánh hoặc đối đầu với Rain ở hình thái Pháo đài, nên cậu đã nếm trải sức mạnh áp đảo đó đến mức rợn người.
Nhưng theo lời cô nói, việc triển khai toàn bộ vũ khí đó vẫn chưa phải là toàn bộ thực lực của Rain. Vẫn còn điều gì đó vượt xa hơn thế nữa.
"Sức mạnh... ẩn giấu... Là gì vậy?" Haruyuki vô thức rướn người tới trước.
"Chị thèm vào mà nói cho cậu biết, đồ ngốc," Niko đáp lại theo thói quen, nhưng rồi một nụ cười thoáng qua trên môi cô. "Chị định nói thế đấy, nhưng chuyện này cũng có chút liên quan đến cậu... Này, sáu tháng trước trong vụ 'Bộ giáp', cậu, chị, Lotus và ông giáo sư đã đến Ikebukuro và dính bẫy của gã màu vàng đó đúng không? Lúc đó chị gọi Trang bị Tăng cường ra cũng được thôi, nhưng gã đó cứ bám lấy chị làm chị trông thật thảm hại."
"N-nhưng lúc đó chúng ta đâu còn cách nào khác. Với quân số đông như thế, chúng ta có thể làm gì được chứ?"
"Cậu biết thế giới này khắc nghiệt hơn thế mà! Không thể chỉ nói 'không còn cách nào khác' rồi thôi được! ...Nên chị đã 'lên núi' luyện tập thêm một chút. Học tập từ cậu đấy..."
"Luyện tập? Loại gì cơ...?"
"Hết gợi ý rồi! Dù sao thì hôm qua chị đã dùng một 'chiêu kín' để đưa đồng đội thoát khỏi con Enemy cấp Legend khổng lồ đó, và chúng đã nhìn thấy. Tệ nhất là chúng còn ghi hình lại nữa." Cô im lặng rồi lăn người sang đối diện trực tiếp với Haruyuki. "Chị chỉ biết có thế thôi. Giờ đến lượt cậu kể đấy. Về danh tính thực sự của con Lotus đen ngòm đó."
"...Được rồi, tớ hiểu rồi. Đây chỉ là phỏng đoán thôi, nhưng..." Haruyuki định thôi ngồi kiểu seiza, nhưng chân cậu đã tê rần, thế là cậu ngã nhào ra. Cậu định ngồi dậy lần nữa nhưng thấy Niko cũng chẳng bận tâm, nên cậu cứ thế nằm nghiêng trên giường, hít một hơi thật sâu rồi nói:
"Tên của avatar đen mà chị thấy là Black Vise. Hắn tự xưng là phó chủ tịch của Hội Nghiên cứu Gia tốc, tổ chức đang phát tán các bộ ISS Kit trong Thế giới Gia tốc."
"...Black Vise...", Niko khẽ lặp lại cái tên đó, còn Haruyuki thì quan sát kỹ nét mặt cô.
Cậu có lý do để giữ kín tên của Vise với Niko và Pard cho đến tận bây giờ. Cậu không muốn... và cậu sợ. Sợ rằng họ sẽ nghĩ cái avatar đầy rẫy những lớp chồng chéo mang cùng tên màu "đen" đó có bất kỳ mối liên hệ nào với vị Hắc Vương mà cậu kính trọng.
"Niko." Không chịu nổi bầu không khí im lặng, Haruyuki lại mở lời. "Chị có biết trường hợp nào mà nhiều avatar có cùng tên màu trong Brain Burst không...?"
"...Theo chị biết thì ít nhất là chưa từng có tiền lệ với các màu thuần chủng. Crow, cậu có thấy tên của Black Vise trên thanh máu hay danh sách đối kháng không?"
"Ơ, ừm..." Cậu lục lại ký ức về những lần chạm trán trước đó rồi khẽ lắc đầu. "Tớ không thấy. Tớ hầu như chỉ gặp Vise ở Unlimited Neutral Field. Lần ngoại lệ duy nhất là trong cuộc đua Hermes' Cord, nhưng lúc đó hắn xuất hiện rồi biến mất ngay lập tức nên thanh máu không hiện ra. Trong Nega Nebulus chưa ai nhìn thấy tên của Vise trên màn hình hệ thống cả."
"Hừm, đúng thế. Vậy có một khả năng là cái tên Black Vise chỉ là hắn tự xưng chứ không phải tên avatar thật."
"Cái gì?! Ý chị là... hắn dám tự tiện lấy màu 'Đen' thuần chủng để đặt tên sao?!"
"Nếu đúng là vậy thì không chỉ đơn giản là đặt tên đâu. Nó ở đẳng cấp của việc chiếm đoạt danh hiệu rồi."
Chậc! Niko tặc lưỡi, ánh mắt sắc lẹm nhìn xuyên qua người Haruyuki. Theo hướng mắt cô, cậu thấy những bóng đổ loang lổ mà ánh đèn ngủ hắt lên giá sách. Cậu thu hồi ánh mắt và bắt đầu giải thích tiếp.
"...Black Vise có thể tự do thay đổi hình dạng các tấm bảng mỏng trên cơ thể và có khả năng tạo ra ảo ảnh của các avatar khác. Tớ đã suýt bị hắn lừa khi hắn giả dạng Kuroyukihime. Hắn còn có năng lực lặn vào bất kỳ cái bóng nào trong màn chơi và di chuyển tự do trong đó. Vì thế, những gì các bạn thấy, việc avatar đó nhảy xuống từ lưng Enemy và đâm xuyên mặt đất—"
"Không phải hắn đào hố trên sàn đấu, mà chỉ đơn giản là lặn vào bóng tối thôi. Đúng không?"
"Đúng vậy. Thế nên tớ nghĩ việc hắn di chuyển qua các bóng râm để quan sát trận đấu của các bạn từ cự ly gần là hoàn toàn khả thi. Hơn nữa, với sức mạnh từ chip cấy ghép não, hắn có thể tự ý làm chậm nhận thức của mình. Tớ nghĩ hắn đã đợi sẵn để phục kích các bạn ở Unlimited Neutral Field."
"Ra là vậy... Thế là do chúng... Hội Nghiên cứu Gia tốc." Niko gật đầu, sự căng thẳng dần tan biến khỏi cơ thể cô. Cô nằm ngửa ra, vài giây sau bắt đầu lẩm bẩm. "...Về chuyện màu sắc thuần chủng lúc nãy. Chị... chị đã nghĩ về chuyện đó rất nhiều lần đấy. Kiểu như, liệu có một vật phẩm nào đó có thể thay đổi màu sắc của mình không."
"Th-thay đổi... màu sắc...?"
"Không phải chị chán tấn công tầm xa nên muốn thành màu xanh dương, hay muốn thành màu vàng để hỗ trợ hay gì đâu. Chỉ là... chị ước gì màu của mình đậm hơn một chút nữa. Từ Đỏ tươi (Scarlet)... thành Đỏ thuần túy (Red)."
"N-Niko...?" Haruyuki sững sờ đến mức chỉ biết gọi tên cô.
Màu sắc của một avatar không phải do hệ thống chọn ngẫu nhiên. Chương trình BB trích xuất hình ảnh sâu thẳm trong tâm trí bạn và biểu hiện nó thành một màu sắc duy nhất. Vì vậy, tên màu, ở một khía cạnh nào đó, tương đương với tên thật của một Burst Linker. Và Niko vừa mới nói rằng cô phủ nhận màu sắc trong chính trái tim mình.
Lúc này cô cuộn tròn người trên giường, cúi gằm mặt. Đôi môi run rẩy, rồi một giọng nói còn yếu ớt hơn thoát ra. "...Sáu tháng trước, để giải phóng Bộ giáp Tai ương, Hoàng Vương đã gọi chị ra và định dùng luật 'cái chết tức tưởi' của cấp 9 để trục xuất chị khỏi Thế giới Gia tốc. Cậu nghĩ lý do, động cơ của hắn là gì...?"
"Chuyện đó... Chắc chắn là để hắn có thể đạt tới cấp 10 rồi..."
"Chắc là không phải đâu. Dù hắn có nói gì đi nữa, thì tận sâu trong thâm tâm, hắn không hề muốn chạm tới cấp 10. Hắn săn đuổi chị chỉ vì thấy chị chướng mắt mà thôi. Chỉ vậy thôi."
"Nhưng... Prominence và Quân đoàn Vàng, CCC, một bên ở phía Tây, một bên ở phía Đông Tokyo. Các bạn đâu có lãnh thổ giáp ranh nhau."
"Thứ cản đường hắn không phải Prominence, mà là cá nhân chị. 'Radio'—hắn không thể chịu đựng nổi việc chị, một kẻ mang màu Đỏ tươi chứ không phải Đỏ thuần, lại dám tự xưng là một trong các Vương của Màu Thuần chủng. Và có lẽ, các vị Vương khác ít nhiều cũng nghĩ như vậy."
"Ch-chuyện đó—" Haruyuki nhổm dậy, kịch liệt lắc đầu. "Kuroyukihime chắc chắn không bao giờ—"
"Ừ, Lotus là ngoại lệ." Niko mỉm cười yếu ớt đầy chua chát, đưa ngón tay trái chạm vào ngực Haruyuki như để trấn an cậu. "Dù sao thì chị ta cũng từng định săn sạch cả lũ bọn họ mà. Chị ta thật tuyệt vời. Thực sự rất phi thường..."
Giọng nói ấy như sắp tan biến, run rẩy dữ dội. Cô ấn nhẹ bàn tay nhỏ nhắn lên ngực Haruyuki, nắm chặt lấy chiếc áo phông cậu đang mặc.
"...Việc chị kế nhiệm vị tiền bối để trở thành thủ lĩnh của Prominence có một nửa là do chị tự gượng ép bản thân mình. Nhưng chị không hối hận. Quân đoàn toàn những đứa trẻ ngoan, và nhờ có Prominence mà chị mới gặp được Pard. Thế nên chị... chị muốn bảo vệ Prominence, bảo vệ khu vực Nerima. Nhưng... nhưng mà..." Đến đây, Niko nghẹn lời, cô rướn người trên tấm ga trải giường, áp trán thật mạnh vào lồng ngực Haruyuki. "...Chính chị cũng biết rồi. Chị... chị yếu đuối lắm!"
Tiếng lòng thốt ra đầy đau đớn ấy xuyên thấu trái tim Haruyuki. Cậu cuống cuồng đưa tay ôm lấy bờ vai mảnh khảnh của Niko. "Kh-không phải vậy đâu. Chị rất mạnh mẽ mà, Niko. Nếu không, chị đã chẳng bao giờ lên được cấp 9..."
"Chính vì lên được rồi nên chị mới biết. Nếu thực sự đấu một-chọi-một với họ—không chỉ là hai người khởi nguyên là Knight và Grandé, mà ngay cả Thorn, Radio hay Lotus, chị... chị không thể thắng được." Niko ngẩng mặt lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn Haruyuki, rồi tiếp tục với một nụ cười gượng qua làn nước mắt.
"...Chị kể cậu nghe chuyện này. Sáu tháng trước, khi Bộ giáp Tai ương chiếm hữu Cherry, chị đã dùng vài biện pháp cưỡng chế để đột nhập vào nhà cậu ngoài đời thực. Để nhờ cậu dùng khả năng bay lượn mà bắt lấy Bộ giáp... Nhưng không chỉ có thế đâu. Chị... chị đã thực sự hoảng loạn tận sâu trong lòng khi thấy Hắc quân đoàn tái lập, khi thấy Hắc Vương trở lại Thế giới Gia tốc. Chị đã nghĩ nếu chị ta tấn công, nơi đầu tiên sẽ là Nerima. Và nếu đích thân Hắc Vương ra tay, chị không đời nào thắng nổi. Vì thế... Chị mới tiếp cận Silver Crow ngoài đời khi cậu còn ở cấp thấp. Để khiến chị ta không thể tấn công, để có một lá bài bảo hiểm. Đó là cái cách hèn hạ và rẻ rúng mà chị đã tính toán đấy."
Từ đôi mắt mở to, một giọt lệ nóng hổi cuối cùng cũng rơi xuống. Dù vậy, nụ cười tự giễu vẫn còn đó, Niko nói khẽ: "Và rồi... Và rồi, sau đó, kiểu như... Cậu và Lotus đều là những người tốt. Các người thực sự đã lắng nghe chị, cho chị ở lại đây. Cậu đã ăn cùng chị, chơi game cùng chị, ngủ cạnh chị. Chị đã cực kỳ hạnh phúc, cực kỳ nhẹ nhõm. Nhưng kể từ ngày đó, chị vẫn luôn lừa dối cậu và Lotus. Luôn gồng mình lên tỏ ra mạnh mẽ, nói chuyện như thể chúng ta ngang hàng. Nhưng sự thật là, chị không phải màu thuần chủng, chị chỉ là một màu đỏ giả tạo. Chị cũng chẳng khác gì hắn ta, kẻ tự phong cho mình cái danh hiệu quân vương!"
"Kh-không, chị sai rồi. Chị hoàn toàn sai rồi!!" Haruyuki hét lên, vòng tay còn lại qua tấm lưng nhỏ nhắn và kéo cô vào lòng. "Niko, chị không phải là kẻ giả tạo gì cả! Chị mạnh mẽ và dũng cảm hơn bất cứ ai! Chị là một thủ lĩnh tuyệt vời của Quân đoàn mình! Ý tớ là, nhóm Blaze Heart mà tớ gặp ở Lãnh thổ hôm nay, họ đều tin tưởng chị tuyệt đối; họ yêu quý chị vô cùng. Một kẻ giả tạo không bao giờ có thể truyền được cảm hứng đó đâu."
"Nhưng chị... chị không thể bảo vệ họ!! Chị thậm chí còn không bảo vệ nổi Cherry, người cha mẹ duy nhất và cuối cùng của chị!!" Niko thét lên đầy đau đớn, cô lại vùi mặt vào ngực Haruyuki. Những nắm tay nhỏ xíu bấu chặt lấy áo cậu như muốn bóp nát nó. "...Chị cảm nhận được. Điều gì đó sắp xảy ra trong Thế giới Gia tốc. Một thứ gì đó còn lớn lao hơn cả ISS Kit, lớn lao hơn cả sự xuất hiện của Metatron. Ý chị là, hiệp ước không xâm phạm lẫn nhau giữa Sáu Đại Quân đoàn có lẽ sẽ không kéo dài mãi mãi đâu. Nếu... Radio và các vị Vương khác thực sự định nghiền nát chị và Prominence một lần nữa..."
"Dù vậy... Dù có như thế, chị cũng không thua đâu! Chẳng phải đó là lý do chị đã nỗ lực hết mình để đạt được sức mạnh còn lớn hơn cả Pháo đài Bất động sao?!"
"Nếu những người cấp 9 thực sự định giết nhau... thì cuối cùng mọi quy luật đều bị vứt xẹt qua cửa sổ. Nó sẽ trở thành một cuộc hỗn chiến Tâm niệm (Incarnate). Cậu cũng biết mà. Chị không thể dùng kỹ năng Tâm niệm hệ tấn công. Thứ tạo nên avatar của chị là nỗi sợ hãi. Chị tự bao bọc mình trong một lớp vỏ vũ khí như một con nhím, và tuyệt vọng cố gắng giữ khoảng cách với thế giới bên ngoài. Đó là bản chất thực sự của chị. Dù chị có tăng cường tầm xa hay khả năng đào thoát bằng Tâm niệm đến thế nào đi nữa, chị cũng hoàn toàn không thể đánh bại Tâm niệm hệ phá hoại của bọn họ được."
Giọng Niko dần yếu đi. Cánh tay trái của cô thả lỏng, buông thõng xuống ga giường. Cô co gối vào ngực, cuộn tròn lại như thể đang cố chống chọi với một cơn lạnh đột ngột.
Dù khao khát được nói bất cứ điều gì để an ủi cô, nhưng cổ họng Haruyuki cứng lại. Niko đúng là đã từng nói với cậu và Takumu rằng cô chỉ dùng được Tâm niệm mở rộng tầm bắn và di chuyển; cô không bao giờ học được các kỹ thuật mở rộng tấn công hay phòng thủ. Và thực tế, Haruyuki cũng vậy. Các chiêu Tâm niệm cậu có là Laser Sword, Laser Lance (tầm xa) và Light Speed (tốc độ); cậu chưa có chiêu nào để tăng cường lực sát thương hay phòng ngự trực tiếp cả.
Tuy nhiên, Haruyuki hít một hơi thật sâu và nói: "...Vậy thì tớ sẽ bảo vệ chị." Tấm lưng mảnh khảnh dưới lòng bàn tay phải của cậu khẽ rung lên. "Nếu chị gặp rắc rối, tớ sẽ bay đến ngay lập tức. Bất cứ lúc nào. Và tớ sẽ thổi bay bất cứ kẻ nào dám đụng đến chị bằng một chiêu Tâm niệm phá hoại khiến cả những người khởi nguyên cũng phải rùng mình."

"...Cậu mà cũng dùng được chiêu như thế sao?" Niko hỏi, giọng nhỏ đến mức nếu họ không áp sát vào nhau thì cậu đã không thể nghe thấy. Nhưng dù vậy, nó đã mang chút âm hưởng của vẻ ngang tàng thường ngày.
"Về sức mạnh tiêu cực thì không ai thắng được tớ đâu! Một chiêu thức khủng bố cấp Giga sẽ thổi bay cả màn chơi, chứ đừng nói là một vị Vương, để kết thúc mọi chuyện. Ờ thì, dẫu sao thì tớ cũng đang định phát triển nó mà..."
"Thế là, cậu định kéo cả chị vào vụ nổ đó luôn đúng không," Niko lẩm bẩm, từ từ thả lỏng cơ thể đang cuộn tròn và ngẩng mặt lên. Mắt cô đỏ hoe, những giọt nước vẫn còn đọng trên lông mi, nhưng trên môi đã nở một nụ cười nhẹ. Cô đưa tay nhéo nhẹ má Haruyuki. "... Cậu đúng là đồ ngốc đơn giản nhỉ? Lỡ như chị vừa rồi chỉ là giả vờ khóc, tất cả là kế hoạch để lôi kéo cậu sang phe Prominence thì sao?"
Vừa dứt lời, cô mỉm cười, một giọt lệ bạc lại lăn khỏi mắt. Những giọt nước đẹp tựa đá quý này không đời nào là nước mắt giả được.
Tuy nhiên, cô chỉ để cậu thấy gương mặt khóc lóc đúng với lứa tuổi đó trong tích tắc. Buông má cậu ra, Niko không chút do dự rút ngắn khoảng cách mười lăm phân giữa họ xuống bằng không. Những ngón chân trần của cô chạm vào chân Haruyuki, và vầng trán mịn màng áp sát vào má trái cậu.
"Hả? Ơ, ừm, oái." Dù không phải lần đầu ngủ chung giường, nhưng họ chưa bao giờ tiếp xúc gần gũi thế này, nên Haruyuki muộn màng thốt lên đầy báo động. Nhưng trước khi cậu kịp nói hay làm gì thêm, cậu nghe thấy tiếng thì thầm: "... Cảm ơn."
Giọng nói ấy đi kèm với sự chuyển động của đôi môi và thấm sâu vào bên trong cậu. Đầu óc cậu bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, nhịp tim đang tăng vọt cũng bình ổn trở lại, và cuối cùng một sự yên bình kỳ lạ bao trùm lấy Haruyuki. "Ừ-ừm," cậu đáp lại, chính cậu cũng không rõ mình có ý gì, rồi đưa bàn tay phải xoa nhẹ lên mái tóc đã xõa tung của cô một cách vô thức.
Niko càng thả lỏng hơn, cô thì thầm bằng giọng tự nhiên nhất: "Ngay cả Pard chị cũng không thể nói những lời này. Xin lỗi vì đã trút hết lên đầu cậu nhé."
"Không sao đâu. Nếu chị cần người để nói chuyện, tớ luôn ở đây. Ồ, tất nhiên, lúc tớ nói sẽ bảo vệ chị là tớ nghiêm túc đấy."
"Hì hì, chị trông cậy vào cậu đấy. Nói nghiêm túc đấy," cô đáp lại, giọng pha chút tiếng cười, rồi Niko ngước nhìn Haruyuki một lát trước khi nhanh chóng cúi mặt xuống. "Để cảm ơn vì đã lắng nghe, chị sẽ kể cho cậu một chuyện nhỏ này nhé."
"Hả?... Chuyện gì?" Cậu hơi nghiêng đầu, và những lời không ngờ tới vang lên.
"Lý do tại sao chị, Pard và các cô gái trong Nega Nebulus lại quan tâm đến cậu."
"S-xin lỗi? Hả?" Cậu chớp mắt liên tục vì bối rối, nhưng thực ra đây là một chủ đề khá—không, cực kỳ thú vị. Bởi đúng là mỗi khi các cô gái trong Quân đoàn tương tác thân thiện với mình, tận sâu trong lòng cậu luôn tự hỏi: Tại sao một kẻ như mình lại được như thế?
Nhưng những lời Niko thốt ra sau một quãng nghỉ cũng hoàn toàn nằm ngoài dự tính. "Có lẽ cậu sẽ không hiểu nếu chị chỉ nói bằng lời, nhưng... những người dùng Neurolinker hệ F (Nữ) bọn chị luôn cảm thấy sợ hãi một chút khi ở thế giới thực. Một nỗi sợ khác với những gì chị vừa kể lúc nãy."
"Sợ... hãi? Sợ cái gì cơ?"
"Ừ, đúng thế. Sợ những người khác. Hay nói cụ thể hơn, là sợ hệ M (Nam) ở thế giới thực."
"Hệ M? Ý chị là... con trai sao?"
"Đúng vậy. Khi là avatar trong Thế giới Gia tốc, bọn chị được bảo vệ bởi lớp giáp cứng cáp. Hệ F hay hệ M đều có đủ sức mạnh để chiến đấu ngang hàng. Nhưng một khi cuộc đấu kết thúc và trở về thế giới thực, sức mạnh đó biến mất. Càng dành nhiều thời gian làm Burst Linker, cậu càng cảm nhận rõ rệt cơ thể thực của mình yếu đuối và bất lực đến nhường nào."
"...Cơ thể thực... bất lực..." Đúng như cô đã nói trước đó: đây thực sự là điều Haruyuki khó có thể thấu hiểu một cách trực quan. Lẽ tự nhiên, khi ở thế giới thực, cậu luôn mơ ước mình có thể bay lượn như Silver Crow. Cậu thậm chí còn ước mình mạnh mẽ như Crow. Nhưng đó không phải chuyện nghiêm túc; nó chỉ là một ảo tưởng đơn thuần.
Không. Không đúng. Cái ngày mà cậu lần đầu tiên "Gia tốc" trong đời, cậu đã khao khát điều đó vô cùng.
Sau khi biết về sức mạnh kỳ diệu của chương trình BB từ Kuroyukihime ở phòng chờ trường trung học Umesato, điều đầu tiên Haruyuki hỏi là liệu cậu có thể thắng trong một cuộc ẩu đả nếu sử dụng Brain Burst không. Lúc đó, cậu đã khao khát được đánh bại gã nam sinh đang bắt nạt mình một cách tàn nhẫn. Cậu hỏi điều đó chính vì cậu nhận thức đau đớn về sự bất lực của chính bản thân mình ngoài đời thực.
Nếu Kuroyukihime không nhanh chóng đuổi cổ đám côn đồ đó đi, có lẽ đến tận bây giờ Haruyuki vẫn khao khát điều đó. Được chiến đấu như Crow ngay cả ở thực tại. Và cậu có lẽ đã sống trong sợ hãi vì sự thật là cậu không thể làm được.
Khi đã suy nghĩ thấu đáo đến mức đó, Haruyuki cuối cùng cũng nhìn nhận tình huống hiện tại dưới một lăng kính mới. Cậu nuốt nước bọt. "Ơ... Vậy là, Niko, hiện tại. Chị cũng thấy sợ tớ sao...?" cậu rụt rè hỏi.
"Ừ, đó là điều chị đang muốn nói đấy." May mắn thay, Niko không hề chuyển sang chế độ "Anh trai ơi, em sợ lắm" vốn rất hại tim; thay vào đó, cô vỗ nhẹ vào má cậu. "... Cơ bản là cậu không làm chị thấy sợ chút nào cả. Và chị nghĩ chắc Pard, Lotus, Rake hay Maiden cũng vậy thôi. Điều này thực sự khá phi thường đấy, cậu biết không? Ý chị là, ở trường, chỉ cần vô tình ở riêng với một đứa con trai thôi là chị đã thấy lo lắng rồi. Dù trong đầu chị biết chắc hắn sẽ không làm gì mình, nhưng cảm giác đó vẫn không biến mất."
"...Chị vẫn sợ ngay cả khi có camera xã hội sao...?"
"Ừ. Không thể không cảm nhận được đâu. Việc mình không được lớp giáp bảo vệ, không có kỹ năng đặc biệt hay Trang bị Tăng cường hay bất cứ thứ gì cả—nỗi sợ đó cứ lớn dần theo thời gian cậu ở trong Thế giới Gia tốc. Dù sao thì, có lẽ nỗi sợ sẽ luôn bao vây cậu khi cậu ở thế giới thực."
"Chuyện đó..." Haruyuki chân thành lúng túng tìm lời nào đó để xoa dịu nỗi sợ của Niko, dù chỉ là một chút. Nhưng câu "Niko, chị mạnh mẽ lắm" mà cậu đã lặp đi lặp lại trước đây chẳng hề mang tính khích lệ hay ý nghĩa gì trong hoàn cảnh này. Chính vì cô đã đạt được sức mạnh bất khả thi trong Thế giới Gia tốc nên cô mới cảm thấy sự bất ổn này ở thực tại.
Haruyuki cứ há miệng rồi lại ngậm lại liên tục cho đến khi Niko, nãy giờ vẫn quan sát, bắt đầu cười khúc khích đầy vui vẻ vì lý do nào đó. "Không sao đâu. Cậu không cần nói gì cả. Chị đã bảo rồi, cậu là người duy nhất chị không thấy sợ. Và không chỉ có thế. Khi ở bên cậu—khi ở bên Haruyuki, nỗi sợ tích tụ trong chị bỗng trở nên nhỏ lại. Khi nép vào cậu, chị thấy an toàn. Những Tâm niệm tiêu cực băng giá... giống như được thanh tẩy thành một luồng ánh sáng ấm áp vậy..."
"......Ừm..." Haruyuki hoàn toàn không còn biết mình nên phản ứng thế nào nữa.
"Chị tin chắc những thành viên kỳ cựu của Nega Nebulus cũng cảm thấy như vậy." Niko tựa vào như thể đang phó mặc toàn bộ cơ thể mình cho cậu. "Tại bữa tiệc cà ri hôm nọ, ý chị là, gương mặt của họ... Họ đã hoàn toàn buông bỏ sự phòng vệ, họ đều cười đùa hạnh phúc. Ý chị là, thật đấy."
"...Th-thật vậy sao...?" Cậu hoàn toàn không nhận ra điều này, cậu chỉ nhớ lại những khoảnh khắc nghiêm nghị của Kuroyukihime và Fuko, nên cậu hơi nghiêng đầu thắc mắc. Sau khi suy nghĩ về những gì Niko nói một hồi, cậu cau mày. "Ừm. Vậy là, Niko, điều đó có nghĩa là trông tớ giống một nhân vật tuyệt đối an toàn và hoàn toàn vô hại sao?"
Nếu vậy thì điều đó thực sự nói lên điều gì về cậu với tư cách là một nam giới (hệ M) ngoài đời thực? Cậu vừa bắt đầu có những suy nghĩ không giống mình cho lắm thì Niko đã vươn cả hai tay ra áp lấy mặt cậu.
Cậu cứ ngỡ cô sẽ véo má mình sang hai bên thật mạnh như mọi khi, nhưng Niko vẫn giữ nguyên tay như thế và mỉm cười bình yên. "Không phải thế đâu. Chị đang nói về những gì bên trong cái đầu tròn vo này này. Tâm trí của cậu. Chính vì bọn chị biết cậu luôn thực lòng nghĩ cho bọn chị với tất cả những gì cậu có, nên bọn chị mới thấy an toàn khi ở bên cậu. Thậm chí chị còn nghĩ thế này—Một ngày nào đó, chị nhất định phải cảm ơn cậu một cách tử tế. Ý định đó đấy."
"Ch-chuyện đó—tớ có làm được gì đâu."
"Không sao. Chỉ cần cậu luôn ở gần bên là đủ rồi. Nên đừng có mà thay đổi đấy nhé? Ngay cả khi cậu thăng cấp và trở thành một cao thủ hàng đầu, hãy cứ cứ giữ nguyên như bây giờ thôi. Và... lỡ như sau này chị có..." Cô bỏ lửng câu nói và di chuyển đôi tay từ má Haruyuki xuống cổ cậu. Rồi cô ghé sát mặt lại như đang cố lắng nghe nhịp tim của cậu trước khi nhắm mắt lại, nụ cười vẫn đọng trên môi.
Khi thức dậy vào sáng mai, Niko có lẽ vẫn sẽ là Niko như mọi khi. Cô sẽ trở lại với quyền năng tuyệt đối của một Hồng Vương, không để lộ chút yếu đuối nào, càng không có nước mắt. Nhưng tớ sẽ không quên. Niko là Hồng Vương, nhưng đồng thời, cô ấy cũng là một cô bé kém tớ hai tuổi. Và tớ đã hứa sẽ bảo vệ Niko đó.
Haruyuki khắc ghi điều này vào lòng khi cậu bình yên chìm sâu vào giấc ngủ. Khi nhắm mắt lại, cậu nghe thấy tiếng thở khẽ bên tai. Lắng nghe âm thanh ấy, tâm trí cậu bắt đầu mở rộng, và ngay trước khi mọi thứ mờ dần vào cõi hư vô, nguồn phát ra âm thanh dịch chuyển một chút, và cậu cảm thấy như có thứ gì đó vừa chạm nhẹ vào má mình. Nhưng Haruyuki không biết đó là thực hay chỉ là một giấc mơ.
0 Bình luận