300-400
400. Bất cứ lúc nào, bao nhiêu cũng dành cho em (1)
0 Bình luận - Độ dài: 3,078 từ - Cập nhật:
"Chuyện xảy ra ở Rose Garden sẽ bị cấm vận thông tin đấy. Evelyn đã nói thế mà."
Cấm vận thông tin sao.
Seo-yeon nhìn Stella với vẻ mặt thắc mắc.
Bên trong chiếc xe đang lăn bánh.
Tiện đây, cô đã liên lạc riêng với Eun-ha, quản lý của mình, để chị ấy về trước.
Cô bảo rằng mình sẽ về cùng Stella.
"Có vẻ không chỉ đơn thuần là một bữa tiệc thôi đâu nhỉ."
"Ừ, tất nhiên rồi. Tớ đã nói rồi mà?"
Dưới ánh đèn đường hắt qua cửa sổ.
Stella nhìn Seo-yeon bằng đôi mắt xanh lấp lánh.
"Cuộc trò chuyện giữa cậu và Evelyn. Cả câu trả lời của cậu nữa."
Dĩ nhiên cũng không có gì quá đặc biệt.
Vì có quá nhiều thứ hệ trọng mà Seo-yeon không thể khẳng định ngay tại chỗ được.
"Và cả việc cậu đã nhảy cùng tớ."
"Chuyện nhảy cùng nhau thì dù có lộ ra chắc cũng không sao đâu."
"Cũng đúng."
"Mà ngay từ đầu, việc nhảy cùng Stella lại là vấn đề lớn đến thế sao?"
Seo-yeon hỏi với vẻ tò mò.
Chẳng phải chỉ là nhảy với một người bạn thôi sao?
Trước câu hỏi chứa đựng tâm tư đó, Stella bất giác bật cười.
Thật lòng thì để tin tức lộ ra ngay có khi lại hay, nhưng đáng tiếc là không thể làm vậy.
Bởi việc chỉ tiết lộ nhanh thông tin của riêng mình là một điều khó khăn.
"Ở Mỹ có nhiều người sống nhờ vào tin tức về tớ lắm."
"Chắc là vất vả lắm nhỉ."
"A ha ha, cũng không hẳn đâu. Với lại, ở Hàn Quốc thì Seo-yeon cũng vậy còn gì? Cậu không hay gặp paparazzi sao?"
Vị thế của Seo-yeon ở Hàn Quốc cũng chẳng khác cô là bao.
Nếu cô được gọi là "Yêu tinh", thì Seo-yeon ở Hàn Quốc chính là "Nữ diễn viên thiên tài".
Thậm chí cô còn biết Seo-yeon nổi tiếng với danh xưng "Công chúa".
Có lẽ đó là ảnh hưởng từ những vai diễn hồi nhỏ.
Dù có vẻ cũng có nhiều meme ác ý, nhưng cô cũng đoán được phần nào lý do.
Dù là phương diện nào, việc để lại ấn tượng mạnh mẽ trong lòng công chúng cũng cho thấy Seo-yeon đang làm rất tốt.
"Tớ có thể nhận ra khi những người đó tiến lại gần nên chỉ cần tránh đi là được."
"À, vậy sao?"
"Vâng."
"Cậu không dùng được mấy thứ như kiểu niềm lực à?"
Stella thực sự tò mò.
Mắt đã phát sáng như thế, chẳng lẽ không dùng được niềm lực sao?
"Tớ không dùng được."
"Tiếc quá nhỉ~."
Stella nói rồi nở nụ cười rạng rỡ.
Cô liếc nhìn khuôn mặt Seo-yeon.
Rồi chợt nhận ra mình đã nhìn quá lâu, cô vội quay mặt ra ngoài cửa sổ.
Khuôn mặt phản chiếu trên kính xe vẫn là gương mặt "Yêu tinh" với nụ cười nhẹ nhàng như thường lệ.
Nhưng cảm giác lại khác.
'À.'
Chuyện này khó hơn mình tưởng đấy.
Thật lòng chính cô cũng không ngờ lại đến mức này.
Khi làm bạn qua thư từ xa thì thấy vui, nhưng khi ngồi ngay cạnh bên thì quả nhiên...
Khoảnh khắc đối mặt tại sân bay lúc rời Hàn Quốc lại hiện lên trong tâm trí.
Và cả những lời Seo-yeon đã nói với cô nữa.
「Để sau này không xảy ra chuyện như vậy nữa, em sẽ giúp chị là được mà.」
Những lời cứ văng vẳng bên tai.
Mỗi khi nhớ lại câu nói đó, cô lại cảm thấy mình như trở thành một người khác.
"Dù sao thì là ban đêm nên cũng may thật. Đúng không?"
"......?"
Tất nhiên Seo-yeon vẫn chẳng khác gì lúc đó.
Chỉ là vẻ mặt ngơ ngác không hiểu gì.
Dù cô đã bảo các bạn hãy học hành chăm chỉ, nhưng có vẻ chỉ có đám bạn là nỗ lực thôi.
Mà đúng là Seo-yeon vốn chẳng thích học hành cho lắm.
"Stella."
"Ơi?"
"Tai cậu đỏ lên rồi kìa. Cậu bị sốt à?"
"~~!"
Stella mở to mắt, vội vàng dùng hai lòng bàn tay áp chặt lấy tai.
Cô cứ ngỡ trong xe tối thế này thì sẽ không thấy chứ.
Rốt cuộc mắt cậu ấy tốt đến mức nào vậy?
Vẫn áp tay che tai, Stella quay sang nhìn Seo-yeon, đôi môi mấp máy.
Dù là người hiếm khi bị vấp thoại, nhưng lúc này Stella lại chẳng nghĩ ra được lời nào để nói.
Giống hệt một diễn viên mới vào nghề quên mất lời thoại.
Cô ngập ngừng một hồi, cắn chặt môi dưới.
Sau khi hít một hơi thật sâu, cô mới nở nụ cười tươi.
"Hừm, hừm, xem nào? Chẳng lẽ cậu nhìn nhầm rồi không?"
"Vậy sao?"
Vậy sao cái gì chứ.
Thật là, không thể lơ là được mà.
Chẳng lẽ cậu ấy cũng biết tim mình đang đập nhanh không?
'Không, chẳng thà cậu ấy nhận ra luôn không phải tốt hơn sao?'
Nghĩ vậy, cô định khẽ bỏ tay ra khỏi tai, nhưng đôi tay lại chẳng chịu rời đi dễ dàng.
"......"
"Sao vậy cậu?"
"Này nhé."
"Vâng."
"Có vẻ tớ hay xấu hổ hơn tớ tưởng đấy."
"Làm gì có chuyện đó chứ."
Làm gì có chuyện đó, nghe phũ phàng thật đấy.
Dù muốn nói vậy, nhưng Stella lại dời mắt khỏi Seo-yeon.
Vì đã lâu mới gặp lại, và ở bữa tiệc cũng có thể thản nhiên trò chuyện nên cô đã chủ quan.
Bên trong chiếc xe kín mít.
Chiếc limousine có vách ngăn mà ngay cả tài xế cũng không nghe thấy gì này quả thực là một không gian mật thất.
Chính vì thế cô mới trở nên căng thẳng thế này.
Thật chẳng giống mình chút nào.
Dù nghĩ vậy, cô vẫn không thể quay lại nhìn Seo-yeon.
Bởi lúc này cô chẳng thể nhớ nổi cách diễn vai "Yêu tinh" là như thế nào nữa.
"Cậu vẫn còn một ít thời gian trước khi về Hàn Quốc đúng không?"
"Vâng, vì Stella nói để đề phòng thì nên ở lại khoảng một tuần mà."
"Đúng rồi. Thế là vừa đẹp."
Lúc này cô muốn nhìn vào mắt Seo-yeon mà nói.
Nhưng đành chịu thôi. Ai mà ngờ mình lại là kẻ hay thẹn thùng thế này chứ.
"Vậy ngày mai cậu muốn đi đâu với tớ không?"
"Đi đâu cơ?"
"Dù sao cũng đã đến New York rồi, đi tham quan chút cũng tốt mà."
"Cũng đúng nhỉ. Được thôi."
Giọng nói của Seo-yeon lộ rõ vẻ hứng thú.
Dù sao Mỹ cũng là nơi không dễ gì đến được, nên có vẻ cô cũng thấy tò mò.
Thật may mắn.
Cô cứ lo nếu Seo-yeon ghét hẳn thì sao.
Vì nếu vậy thì sẽ không thể dễ dàng đưa cậu ấy đến Hollywood được.
'Và cả.'
Stella nhớ lại chương trình giải trí mà Seo-yeon từng tham gia.
Cả những buổi phát sóng nữa.
Là chương trình sinh tồn trên đảo hoang thì phải.
Trong cảnh kết thúc của chương trình đó có câu nói thế này.
'Hôm nay là sinh nhật em ạ.'
Các thành viên khác đã ngỡ ngàng trước câu nói đó.
Cảnh phim kết thúc bằng việc họ cuống cuồng tặng quà sinh nhật cho cô.
Và cả hồ sơ diễn viên được đăng trên Nova Entertainment.
Có thể nói đó là sinh nhật chính thức của cô.
'Thời điểm rất tốt.'
Theo trí nhớ của cô.
Sinh nhật của Seo-yeon chính là ngày mai.
"Khi nào Seo-yeon mới về Hàn Quốc đây?"
Jo Seo-hee nói với vẻ mặt sốt ruột, nhưng Lee Ji-yeon chỉ lẳng lặng bốc khoai tây chiên ăn.
Không biết là cậu ấy đang thản nhiên hay là chẳng nghĩ ngợi gì nữa.
"Vì sinh nhật Joo Seo-yeon à?"
"Hừ, hứ. Cũ-cũng không hẳn là vậy đâu nhé? Chỉ là bạn mình đi Mỹ nên mình lo lắng thôi."
"Giờ này dù Tổng thống có đang đứng tuyên thệ trước mặt Joo Seo-yeon thì tớ cũng chẳng thấy lạ đâu, lo cái gì không biết. À, thuế quan giảm rồi kìa."
"Cậu nói thật hay đùa đấy?"
"Nửa đùa nửa thật."
Vậy là một nửa là nói thật sao.
Jo Seo-hee nhìn Lee Ji-yeon đang nhấm nháp khoai tây chiên và cảm nhận được.
'À, tâm trạng cậu ấy không tốt rồi.'
Theo cô biết, người luôn tặng quà sinh nhật sớm nhất cho Seo-yeon chính là Ji-yeon.
Thường thì Seo-yeon sẽ đón sinh nhật cùng gia đình, nhưng thời gian còn lại thường là dành cho Ji-yeon.
Cho đến tận bữa tối khi gia đình tụ họp.
Dù cũng có những năm không thể ở bên nhau, nhưng họ đã quy ước như vậy.
Thế nhưng, năm ngoái thì vướng lịch quay phim.
Năm nay lại đang ở Mỹ, nên chắc hẳn Ji-yeon đang rất khó chịu.
'Nhưng mà ghen tị thật đấy.'
Mười năm mà mình không hề biết tới.
Việc độc chiếm khoảng thời gian đó khiến giữa Ji-yeon và Seo-hee có một khoảng cách rất lớn.
Thực tế, Seo-yeon đối với Ji-yeon đặc biệt không hề có ranh giới.
Dù không cần nói ra, Seo-yeon vẫn tin rằng Ji-yeon sẽ hiểu, và khi Ji-yeon nhận được đánh giá tốt trong <Quý cô Gyeongseong>, Seo-yeon đã vui mừng như thể đó là việc của chính mình.
'Nh-nhưng chuyện đó mình cũng tương tự mà?'
Phải rồi, khi mình nhận được đánh giá tốt trong <Mine>.
Khi có người nói rằng diễn xuất của mình có thể sánh ngang với mẹ, Baek Seo-ran.
Cô nhớ lại lúc Seo-yeon nhìn mình và mỉm cười rạng rỡ.
Hừm hừm, vậy là hòa nhé.
Không đúng, nếu tính thời gian gặp gỡ thì bên này thắng điểm rồi còn gì?
Bên kia mất mười năm, còn bên này chỉ mất một năm mà đã thân thiết đến mức đó?
"......Cậu cứ một mình gật đầu cái gì đấy."
"Hứ, không có gì đâu."
Thấy Jo Seo-hee khoanh tay nói giọng kiêu kỳ, Ji-yeon bỗng thấy hơi bực mình.
Chẳng hiểu sao cậu ta lại trưng ra bộ mặt như thể vừa chiến thắng vậy.
'Stella cũng là một chuyện, nhưng mà.'
Lee Ji-yeon vừa nhai khoai tây chiên vừa suy nghĩ.
Phía Park Jung-woo cũng khiến cô bận tâm.
Vì khoảng cách tuổi tác và vì Seo-yeon vẫn còn là trẻ vị thành niên nên Park Jung-woo vốn dựng lên một bức tường khá vững chắc với Seo-yeon.
Thế nhưng sau vài lần quay phim cùng nhau, bức tường đó đã trở nên rất mỏng manh.
'Vẫn còn những cảnh quay chung nữa mà.'
Nghe nói bộ phim truyền hình chuyển thể từ web tiểu thuyết cũng quay cùng Park Jung-woo.
Thậm chí lúc đó Seo-yeon còn đóng vai công chúa.
Vậy thì coi như xong đời rồi còn gì.
Hay là mình cũng nên tìm phim điện ảnh hay truyền hình nào đó để đóng chung nhỉ.
'....... Không, mình đang nghĩ cái quái gì thế này.'
Việc yêu đương của Joo Seo-yeon mắc mớ gì mình phải bận tâm chứ.
Tụi mình đều là con gái, và dù sao cũng là bạn bè mà.
「Hãy học hành chăm chỉ nhé.」
Lời nói của Stella thoáng hiện lên trong đầu, nhưng cô liền lắc đầu nguầy nguậy.
Kh-không. Mình không hề có ý đồ đen tối gì đâu nhé.
"......Ji-yeon à."
"Gì."
"Trông mặt cậu giống hệt mấy đứa đang yêu đương ấy."
"Cậu-cậu nói cái gì thế hả!"
Ngay khoảnh khắc Ji-yeon, người nãy giờ vẫn trưng ra vẻ mặt thờ ơ, hét toáng lên và đứng bật dậy.
U u u uùng!
Điện thoại của Ji-yeon đột ngột rung lên.
Ánh mắt của cả hai tự nhiên hướng về phía màn hình điện thoại đang rung bần bật.
Cái tên hiển thị là "Joo Seo-yeon".
Ngay khi cái tên đó hiện lên, Ji-yeon đã đưa tay ra, nhưng.
"Ừ, Seo-yeon à."
Jo Seo-hee đang ngồi đó đã nhanh tay nẫng mất.
"Này, đó là điện thoại của tớ."
"Ừ ừ, ở Mỹ không có chuyện gì chứ?"
"Cái đồ phản bội này, giờ lại còn đi ăn trộm nữa."
Dù nghiến răng kèn kẹt, nhưng dù sao cậu ấy vẫn còn tâm trí để quan tâm đến bên này sao.
Trong lòng Ji-yeon thầm an tâm.
Vì có vẻ Stella không làm trò gì kỳ quặc.
Cô cứ ngỡ cô nàng diễn viên người Mỹ trơ trẽn đó có thể làm bất cứ điều gì kỳ lạ mà mình không biết.
Vốn dĩ Ji-yeon và Seo-hee mới chỉ thực sự trò chuyện với Stella lần đầu là ở rừng Aokigahara.
Trước đó dù thỉnh thoảng có gặp gỡ đi chơi cùng nhau nhưng cũng không có sự giao lưu sâu sắc.
Nên vẫn còn nhiều điều họ chưa biết.
Điều duy nhất họ biết là tình cảm mà Stella dành cho Seo-yeon.
'Cái đó là đùa hay là thật nhỉ.'
Đúng là một người không thể hiểu nổi.
Đối với Ji-yeon, Stella chính là một sự tồn tại như vậy.
"Ơ kìa, gọi video sao?"
Lúc này, Jo Seo-hee với vẻ mặt ngỡ ngàng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại vừa đột ngột chuyển sang cuộc gọi video.
"Gì thế?"
Thấy vẻ lúng túng của Seo-hee, Ji-yeon cũng khẽ tiến lại ngồi cạnh cậu ấy.
Tiếp đó, hình ảnh trên màn hình hiện ra.
Đầu tiên là bầu trời xanh ngắt.
Và một địa điểm với những tòa nhà thấp tầng san sát nhau hiện lên trên màn hình.
Gì vậy, chẳng phải cậu ấy đã đến New York rồi sao?
Trong lúc Ji-yeon đang xem với suy nghĩ đó.
"Đây là Woodbury Outlet đấy."
"Chỗ đó là chỗ nào?"
"Thánh địa mua sắm của Mỹ. Khách du lịch cũng hay đến đây lắm."
Thánh địa mua sắm sao.
Vậy thì chắc không phải Joo Seo-yeon tự tìm đến đâu.
Nếu là mấy nơi như Akihabara thì còn có thể.
"Nhưng sao chỉ thấy phong cảnh thôi vậy?"
"Tớ mà biết được chắc."
Cứ thế một lúc lâu, điện thoại quay một vòng cho họ xem xung quanh.
Tiếp đó, một giọng nói vang lên.
『Yê yê, Jo Seo-hee, Lee Ji-yeon. Mọi người vẫn khỏe chứ~?』
Mái tóc vàng rực rỡ như ánh nắng.
Và đôi mắt xanh.
Cùng đôi môi đỏ mọng đang nở nụ cười thong dong hiện lên trên màn hình.
Vừa nhìn thấy cảnh đó, Ji-yeon và Seo-hee cùng áp sát mặt vào camera khiến cơ thể hai người dính chặt lấy nhau.
"Này, tránh ra coi."
"Hứ, tớ không thích đấy? Nếu không thì tớ không lọt vào màn hình được."
Trong lúc hai người đang chí chóe, Stella trên màn hình đưa điện thoại ra xa một chút.
Có lẽ là dùng gậy selfie, chiếc điện thoại lùi ra khá xa, thu trọn hình ảnh của hai người.
Seo-yeon đang đứng ngơ ngác.
Và Stella đang khoác tay Seo-yeon ở bên cạnh.
......Stella đang khoác tay sao?
『Bây giờ Seo-yeon đang đi chơi rất vui với tớ ở đây. Đúng không nào?』
『Ừ.』
Thực tế trông Seo-yeon có vẻ khá hài lòng.
Dù ghét mua sắm, nhưng cô lại khá thích những nơi có thể ngắm nhìn thứ này thứ kia.
Chỉ là cô ít khi ra ngoài thôi. Chứ một khi đã đi thì cô xem mọi thứ khá hào hứng.
Nên khi đi mua sắm cùng Seo-hee, cô cũng có thể trải qua khoảng thời gian khá ổn.
『Hôm nay là sinh nhật Seo-yeon mà. Nào nào, các cậu phải nói "Chúc mừng sinh nhật" qua video đi chứ~.』
"C-cái này, hóa ra cậu đã biết rồi sao."
『Ư hứ~? Không biết cậu đang nói gì nhỉ.』
"Cậu lại định bắt Joo Seo-yeon làm mấy trò kỳ quặc đúng không."
『Kỳ quặc gì chứ, quá đáng thật đấy~.』
Nhìn dáng vẻ cười đắc ý của Stella, Jo Seo-hee và Lee Ji-yeon không khỏi cảm thấy lộn ruột.
『Mà thôi, dù sao thì tụi tớ cũng đã đi đến những nơi mà các cậu chưa từng được đặt chân tới rồi.』
"Hả?!"
『Đúng không?』
Trước lời cầu thị sự đồng tình của Stella, Seo-yeon ngẩn người một lát rồi gật đầu.
'Chắc là cậu ấy đang nói về Rose Garden.'
Nghĩ rằng Ji-yeon và Seo-hee chắc cũng biết việc mình đã đến Rose Garden nên cô mới gật đầu.
Vì Stella đã nói vẫn đang trong thời gian cấm vận thông tin, nên chắc cậu ấy mới nói khéo như vậy.
Vì đây là nơi công cộng, nếu lỡ lời nói ra việc mình tham gia Rose Garden thì có thể sẽ nảy sinh vấn đề.
'Nhưng mà, Stella phấn khích quá nhỉ.'
Tự dưng đòi gọi điện thoại làm mình cứ tưởng có chuyện gì, hóa ra là để trêu chọc hai người kia, trông cậu ấy hào hứng thật đấy.
Rõ ràng lúc mới đến trông cậu ấy còn có vẻ hơi ngập ngừng.
'Chẳng lẽ Stella cũng không quen với việc mua sắm sao?'
Cứ nghĩ đến việc cậu ấy lúng túng không biết nên đi đâu.
Dù sao thì.
"Này! Thế là ý gì hả! Rốt cuộc hai người đã đi đâu?!"
Tất nhiên Ji-yeon và Seo-hee chẳng thể nghĩ tới Rose Garden được.
Không, rốt cuộc là đã đi đâu cơ chứ.
Sự hiểu lầm do ngôn ngữ mang lại đã khiến hai cô gái trẻ nảy sinh đủ mọi liên tưởng trong khoảnh khắc.
『Vậy thì tụi tớ sẽ tiếp tục tận hưởng khoảng thời gian vui vẻ của hai người đây. Tạm biệt nhé~.』
『Hẹn gặp lại sau một tuần nữa.』
Seo-yeon giơ tay vẫy chào.
Hình ảnh cô cùng Stella đang khoác tay nhau biến mất.
Cuộc gọi kết thúc.
"Này, Jo Seo-hee, mau điều máy bay đi!! Sang Mỹ, chúng ta sang Mỹ là được chứ gì!!"
"B-bình tĩnh chút đi, bình tĩnh nào. Với lại tớ cũng đâu có điều được máy bay."
"Cái đồ đó, tớ thật là...!"
Vừa nãy còn tỏ ra cực kỳ lạnh lùng, hóa ra cũng chẳng phải vậy nhỉ.
Nghĩ thế, Jo Seo-hee đành phải ra sức ngăn cản Lee Ji-yeon lại.
0 Bình luận