Tình trạng tuyệt vọng này kéo dài suốt nhiều thế kỷ. Không ai còn đếm xuể tổng số người chết, hay lượng nước mắt đã rơi của những người ở lại. Kỳ vọng của con người dần dần điều chỉnh, và Bạo Chúa Rồng trở thành một "sự thật hiển nhiên của cuộc sống".
Nhận thấy sự vô ích của việc kháng cự, những nỗ lực giết Rồng đã chấm dứt. Thay vào đó, mọi nỗ lực giờ đây tập trung vào việc xoa dịu nó. Mặc dù con Rồng thỉnh thoảng vẫn tấn công các thành phố, người ta nhận thấy rằng việc giao nộp đúng hạn định mức sinh mạng đến ngọn núi sẽ làm giảm tần suất của những cuộc tàn sát bất ngờ này.
Biết rằng lượt mình trở thành thức ăn cho Rồng luôn cận kề, người ta bắt đầu sinh con sớm hơn và nhiều hơn. Không hiếm khi thấy một cô gái mang thai vào sinh nhật thứ mười sáu. Các cặp vợ chồng thường sinh cả tá con. Nhờ đó, dân số loài người không bị suy giảm, và con Rồng không bao giờ bị đói.
Qua nhiều thế kỷ, con Rồng, được nuôi dưỡng đầy đủ, chậm rãi nhưng chắc chắn ngày càng lớn hơn. Nó đã trở nên to lớn gần bằng ngọn núi nơi nó trú ngụ. Và cơn thèm ăn của nó cũng tăng theo tỷ lệ thuận. Mười ngàn cơ thể người không còn đủ để lấp đầy cái bụng của nó. Giờ đây, nó đòi hỏi tám mươi ngàn người phải được giao đến chân núi mỗi tối khi màn đêm buông xuống.
Điều chiếm trọn tâm trí Đức Vua không phải là những cái chết hay bản thân con Rồng, mà là công tác hậu cần để thu gom và vận chuyển ngần ấy người đến ngọn núi mỗi ngày. Đó không phải là một nhiệm vụ dễ dàng.
Để tạo thuận lợi cho quy trình này, nhà vua đã cho xây dựng một tuyến đường sắt: hai đường ray thép sáng loáng dẫn thẳng đến hang ổ của Rồng. Cứ mỗi hai mươi phút, một chuyến tàu chật ních người sẽ đến nhà ga trên núi và trở về trống rỗng. Vào những đêm trăng sáng, những hành khách trên chuyến tàu này – nếu có cửa sổ để họ thò đầu ra – sẽ thấy trước mặt họ bóng đen kép của con Rồng và ngọn núi, cùng hai con mắt đỏ rực như hai ngọn hải đăng khổng lồ chỉ đường đến sự hủy diệt.
Nhà vua tuyển dụng vô số người hầu để quản lý việc cống nạp. Có những quan lại đăng ký theo dõi xem đến lượt ai phải đi. Có những "kẻ thu gom người" được phái đi trên những chiếc xe đặc biệt để bắt những người được chỉ định. Thường di chuyển với tốc độ chóng mặt, họ v vã đưa "hàng hóa" của mình đến nhà ga hoặc trực tiếp đến ngọn núi. Có những thư ký quản lý tiền lương hưu trả cho những gia đình bị tàn phá không còn khả năng tự nuôi sống. Có những "người an ủi" đi cùng những kẻ bị kết án trên đường đến gặp Rồng, cố gắng xoa dịu nỗi thống khổ của họ bằng rượu và thuốc men.
Hơn nữa, còn có một đội ngũ các "Nhà Rồng học" (Dragonologists) nghiên cứu cách làm cho quy trình hậu cần này hiệu quả hơn. Một số nhà Rồng học cũng tiến hành nghiên cứu sinh lý và hành vi của con Rồng, thu thập các mẫu vật – vảy rụng, dãi nhớt, răng gãy và phân của nó, thứ lốm đốm những mảnh xương người. Tất cả đều được ghi chép và lưu trữ cẩn thận. Càng hiểu rõ về con quái vật, nhận thức chung về sự bất khả chiến bại của nó càng được củng cố. Đặc biệt, lớp vảy đen của nó cứng hơn bất kỳ vật liệu nào con người từng biết, và dường như không có cách nào để tạo ra dù chỉ một vết xước trên bộ giáp đó.
Để tài trợ cho tất cả các hoạt động này, nhà vua đánh thuế nặng lên người dân. Các khoản chi tiêu liên quan đến Rồng, vốn đã chiếm một phần bảy nền kinh tế, đang tăng trưởng thậm chí còn nhanh hơn cả chính con Rồng.
0 Bình luận