Thuở xa xưa, khi thế giới còn chìm trong màn sương của sự bất lực, hành tinh này bị thống trị bởi một con Rồng khổng lồ. Con quái vật ấy to lớn đến mức thân hình nó bao trùm cả ngọn núi cao nhất, vảy của nó cứng hơn đá và hơi thở của nó là ngọn lửa hủy diệt. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là hình hài của nó, mà là cơn đói vô tận.
Mỗi ngày, con Rồng đòi hỏi một cống phẩm tàn khốc: mười ngàn người. Mười ngàn sinh mạng, bao gồm đàn ông, phụ nữ, người già và cả những đứa trẻ, phải được dâng lên đỉnh núi để thỏa mãn dạ dày không đáy của nó. Nếu không, con Rồng sẽ trút cơn thịnh nộ xuống vương quốc, thiêu rụi mọi thành phố và làng mạc cho đến khi không còn gì ngoài tro bụi.
Trong những thế kỷ đầu tiên, loài người đã phản kháng. Những chiến binh dũng cảm nhất, những hiệp sĩ tài ba nhất đã cầm gươm giáo xông lên đỉnh núi. Nhưng tất cả đều vô vọng. Móng vuốt của con Rồng xé toạc giáp sắt như xé giấy, và ngọn lửa của nó biến những đội quân hùng mạnh nhất thành cát bụi chỉ trong nháy mắt. Không một ai sống sót trở về.
Dần dần, niềm hy vọng lụi tàn. Các vị vua và quan lại nhận ra rằng chiến đấu là vô nghĩa. Để bảo tồn sự tồn tại của vương quốc, họ đành chấp nhận thỏa hiệp với con quái vật. Việc cống nạp trở thành một phần của cuộc sống, một định mệnh nghiệt ngã mà không ai có thể trốn thoát.
0 Bình luận