——"Vậy là chị Lino sẽ tham gia Vương Quốc Võ Đấu Hội một năm sau đúng không ạ?"
——"Vâng. Và tôi định sẽ giải nghệ mạo hiểm giả sau khi giành chức vô địch."
Võ Đấu Hội bắt đầu từ những lời đồn đại, nay đã chuyển sang thông báo tổ chức chính thức.
Kể từ khi câu chuyện đó bắt đầu, học viện dường như lúc nào cũng trong trạng thái phấn khích.
Nào là mạo hiểm giả này mạnh, binh đoàn lính đánh thuê nước kia ghê gớm, hay biết đâu dũng giả sẽ đến... những lời đồn đại cứ bay nhảy suốt.
Học kỳ hai cứ thế trôi qua.
Ngay trước kỳ nghỉ đông, cuối cùng tuyên bố tham chiến của Mạo hiểm giả Lino cũng được phát sóng.
Không hề có ý kiến nào phản đối hay cho rằng thông báo của một mạo hiểm giả quèn thì không đáng để phát trên Magic Vision.
Chà, nếu ép phải kể ra thì chỉ có mỗi chính chủ Rinokis là thốt lên: "Có phô trương quá không ạ?". Chỉ mỗi câu đó thôi.
Đơn vị cung cấp hình ảnh là đài bán chuyên của học viện.
Không phải Liston, không phải Vương đô, cũng chẳng phải Silver, chúng tôi nhờ những người yếu thế nhất, trung lập nhất và vẫn chưa phải là dân chuyên nghiệp quay giúp.
Hiện tại cả Artwall đang sục sôi vì chủ đề Võ Đấu Hội, đương nhiên chuyện về Mạo hiểm giả Lino cũng thường xuyên được nhắc tới.
Cái tên này được nuôi dưỡng để trở nên như vậy, nên mọi thứ đều đúng như dự tính.
Hơn nữa, đời tư của cô ấy hoàn toàn là một ẩn số, nên cô ấy là sự tồn tại đang được rất nhiều người săn lùng.
Chính vì thế, nó tạo ra một khoảng trống cho trí tưởng tượng. Không ai biết cô ấy ở đâu, một sự tồn tại cô độc không ai có thể gặp mặt, bị coi như một loại thú hiếm mà nếu bắt được sẽ bán được giá rất cao.
Vì là một tồn tại như thế, nên nếu lỡ Rinokis bị lộ là Lino thì sẽ rắc rối to.
Tôi nghĩ là ổn thôi, nhưng nhỡ đâu có chuyện vạn nhất. Cẩn thận vẫn hơn.
Vốn dĩ, Rinokis sống cùng tôi trong ký túc xá học viện. Chẳng có lý do gì để mạo hiểm ra ngoài, nên tôi đã nhờ đài truyền hình gần nhất thực hiện việc quay phim.
Phải, chính là đài truyền hình nằm ngay trong khuôn viên học viện.
Một phần vì độ nhận diện của đài bán chuyên này còn thấp, nên tôi nhắm đến hiệu quả cộng hưởng để nâng cao tên tuổi cho họ. Trong Võ Đấu Hội sắp tới, chắc hẳn họ cũng sẽ nỗ lực hết mình.
Thông qua sự giới thiệu của Hildethora, mạo hiểm giả Lino đã xuất hiện. Chúng tôi quay trong nhà để tránh bị lộ địa điểm cụ thể.
Nội dung chỉ gồm một cuộc đối thoại đơn giản, và quan trọng nhất là lời tuyên bố tham chiến Võ Đấu Hội.
Khoác lên mình bộ trang phục cổ cao cùng chiếc mũ rộng vành che khuất phần lớn khuôn mặt, mạo hiểm giả Lino đã truyền đạt đầy đủ những điều cần thiết.
Không chút căng thẳng, không hề sai sót, nhân viên đài bán chuyên Josecott Coys đã hoàn thành xuất sắc vai trò phỏng vấn viên với những câu hỏi được chuẩn bị kỹ lưỡng. Chỉ sau một đêm, cậu ta đã trở thành nhân vật nổi đình nổi đám không ai không biết trong học viện.
Cả học viện lẫn Vương đô đều trở nên náo loạn.
Một mạo hiểm giả bí ẩn, người được đồn đại là ứng cử viên vô địch dù hiếm ai từng thấy mặt. Một nhân vật như thế lại xuất hiện trên Magic Vision, hơn nữa còn nhận lời phỏng vấn độc quyền của đài bán chuyên học viện. Chẳng trách sao mọi sự chú ý cũng đổ dồn vào Josecott, người trực tiếp trò chuyện với cô ấy.
Chắc chắn tại các lãnh địa khác, chủ đề về mạo hiểm giả Lino cũng sẽ chiếm sóng trong một thời gian.
Và tôi tin rằng, chỉ với tuyên bố này, tình hình đã bắt đầu thuận buồm xuôi gió hơn đôi chút.
—— "Tôi sẽ biến mất cho đến Võ Đấu Hội năm sau, nhưng trước đó...
Tôi dự định sẽ tham gia chương trình 'Cắm trại một ngày' của bé Leliared và 'Đuổi Bắt' của bé Nia theo lời mời nhiệt tình bấy lâu nay. Sau đó tôi mới rời khỏi đất nước này nhé."
Vương Quốc Võ Đấu Hội, ban đầu vốn là một phần trong hoạt động phổ cập Magic Vision.
Về mặt cá nhân, kế hoạch đó bắt nguồn từ dục vọng muốn tập hợp những kẻ mạnh, muốn gặp kẻ mạnh hơn mình của tôi, nhưng giờ tôi cũng hơi nản lòng rồi. Dù là thời đại trước hay thời đại này, có vẻ cũng chẳng có mấy ai mạnh được như tôi.
... Mà, tôi cũng từ bỏ rồi, nên sao cũng được.
Có điều, tôi đã đánh giá sai sự nổi tiếng của mạo hiểm giả Lino.
Tôi cứ nghĩ việc này sẽ chẳng giúp ích mấy cho việc kích cầu, nhưng không ngờ chỉ với thông tin Lino "sẽ xuất hiện trong các chương trình sắp tới", doanh số bán ra của Ma Tinh Bản đã tăng vọt.
Chính sách giảm giá 20% cho Ma Tinh Bản trong thời gian giới hạn được tung ra như thể đã canh chuẩn thời điểm này cũng đóng góp một phần lớn. Mà, cái này chắc là ngẫu nhiên thôi.
Giảm hai mươi phần trăm.
Vốn dĩ giá thành đã cao, nên mức giảm này là một con số đáng kể.
Kết quả là, đã xuất hiện những người quyết định "Chơi lớn...!" và mạnh tay mua sắm.
Chắc là tác phẩm của Đức vua rồi. Ông ấy cũng rất tích cực trong các hoạt động phổ cập mà.
Thêm vào đó, hàng loạt học viên đòi hủy bỏ kế hoạch về quê nghỉ đông.
Đó là những người muốn ở lại học viện để xem chương trình có Lino. Bởi vì dù là khu cho quý tộc hay thường dân, trong ký túc xá đều có sẵn Ma Tinh Bản.
Nếu chỉ là một nhóm nhỏ học viên thì có thể coi là "đám người hiếu kỳ", nhưng nghe đâu khi đếm lại thì con số đã lên tới gần ba mươi phần trăm.
Quả thật không thể phớt lờ con số đó. Cha mẹ chúng cũng đang đợi con về mà.
Hildethora đã phải khẩn cấp đưa ra thông báo: "Sẽ thương lượng để phát lại vào cuối kỳ nghỉ đông", nhờ đó mới vất vả thu xếp êm xuôi tình hình. Ý là lỡ có bỏ xem trực tiếp cũng không sao đâu, về nhà đi.
Đúng là một tình huống bất thường.
Mọi người muốn xem Lino đến thế sao? Tôi ngày nào cũng nhìn thấy mặt cô ấy nên không hiểu rõ cảm giác đó lắm. Thậm chí tôi còn nghĩ vài ngày không nhìn thấy nhau cũng tốt ấy chứ.
Ngoài ra, Hildethora còn nhắn riêng với tôi: "Nhờ cậu bảo cô ấy tham gia cả 'Công Chúa Nấu Ăn' nữa nhé".
Nhắc mới nhớ, lúc tuyên bố tham chiến, hình như cô ấy chưa nhắc đến "Công Chúa Nấu Ăn" thì phải.
Vì lẽ đó, lịch trình quay phim của Rinokis cũng được xếp vào kỳ nghỉ đông.
"Tiểu thư..."
"Lần này chịu khó đi."
Lễ bế giảng kết thúc suôn sẻ, kỳ nghỉ đông chính thức bắt đầu.
Tại bến cảng, đám trẻ cũng đang tập trung để lên tàu về quê giống như chúng tôi. Thỉnh thoảng có người gọi với theo nên tôi vẫy tay đáp lại. Về cẩn thận nhé. Đừng để cảm lạnh đấy.
Giữa khung cảnh đó, tôi và Rinokis đang đứng đối diện nhau.
Đúng vậy, chỉ riêng lần này tôi không thể hành động cùng Rinokis. Tôi không thể đưa cô ấy về lãnh địa Liston cùng mình.
Cô ấy phải đi quay phim với tư cách mạo hiểm giả Lino, khác hướng với tôi. Cụ thể là tại Vương đô và lãnh địa Silver. Sau đó, cô ấy dự kiến sẽ đến lãnh địa Liston để quay phim với tư cách Lino vào những ngày sau.
Tôi đã thông báo với nhà Liston rằng "Rinokis xin nghỉ phép để về quê".
Và trong thời gian Rinokis vắng mặt...
"Về sớm nhé, Rinokis. Nhất định phải về thật sớm đấy."
Tôi đã nhờ Linette, hầu nữ riêng của anh trai, đảm nhận vai trò hầu nữ cho tôi.
Việc rèn giũa cô ta vừa là nhiệm vụ cấp bách vừa là nghĩa vụ, nên cũng tiện cho tôi. Được rồi được rồi, vui đến phát khóc cơ à? Đệ tử dễ thương của ta. Mùa đông này ta sẽ yêu thương cưng chiều cô hết mực. Thật kỹ càng.
Kể từ Lễ hội Bội thu mùa hè, lượng người hâm mộ của anh trai tôi tăng đột biến. Thư từ fan gửi đến chất đống mỗi ngày khiến anh ấy trông thấy rõ là kiệt sức, nên mùa đông này chắc anh ấy cũng chẳng còn sức lực đâu mà chạy nhảy vui chơi.
Vì thế, anh ấy đã đồng ý ngay tắp lự việc cho tôi mượn Linette. ... Dù trông Linette có vẻ hơi sốc. Hình như cô ta còn lẩm bẩm: "Sao lại cho phép dễ dàng thế chứ...".
Mà, chắc không cần bận tâm đâu.
Thay cho anh trai, ta sẽ cưng chiều cô nhé.
... Về chuyện thư từ và người hâm mộ, tôi nghĩ anh ấy chỉ còn cách làm quen thôi. Anh trai à, từng chút một cũng được, hãy rèn luyện con tim mình đi.
Bởi vì tôi nghĩ đó là vấn đề sẽ đeo bám anh cả đời. Đó là định mệnh của trưởng nam nhà Liston.
"—— Nia, chúng ta đi thôi."
Tôi đáp "Vâng" với anh trai đang đứng đợi, rồi bước lên chiếc phi thuyền mang phong cách hoài cổ.
Ngoảnh lại, Rinokis, người mọi khi vẫn luôn đi cùng, đang đứng dưới cầu thang lên tàu ngước nhìn theo.
—— Cũng đâu phải sinh ly tử biệt, đừng có làm cái mặt sắp khóc thế chứ. Theo kế hoạch thì chỉ bốn ngày nữa là gặp lại rồi mà.
Cứ thế, tôi chia tay Rinokis tại cảng Vương đô.
Cô ấy sẽ tham gia quay phim tại Vương đô và lãnh địa Silver với tư cách mạo hiểm giả Lino, rồi dự kiến sẽ hội quân tại buổi quay ở lãnh địa Liston bốn ngày sau.
Thú thật, tôi cũng khá lo lắng khi để cô ấy đi một mình.
Cô ấy ghét Leliared, thái độ với Hildethora thì chẳng coi ra dáng công chúa chút nào.
Tôi lo không biết cô ấy có thất lễ trong lúc quay phim hay không.
—— Không, chắc là ổn thôi.
Dù chưa từng lên sóng, nhưng Rinokis đã luôn quan sát tôi quay phim suốt thời gian qua. Chắc cô ấy cũng nắm được đại khái rồi.
Nói cái này thì thành tai nạn phát sóng, nói cái kia thì hỏng bét, làm cái nọ thì hậu quả ra sao.
Những việc được làm, những việc không được làm, chắc chắn cô ấy phải biết.
............
Không, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy hơi lo...
◆
"Này, Lino nổi tiếng đến thế sao?"
"Chà, vâng ạ. Nói thẳng ra thì cô ấy mang lại cảm giác như một người đã hiện thực hóa 'Giấc Mơ Mạo Hiểm Giả' trong nháy mắt vậy. Tóm lại là rất có sức hút về mặt ước mơ. Chắc là ăn khách ở điểm đó."
Hô hô, Giấc Mơ Mạo Hiểm Giả cơ à.
Nghe nói vậy thì đúng là có thể thật. Những kẻ muốn làm mạo hiểm giả, toàn là đám mơ mộng một bước lên tiên dù có phải đánh cược cả tính mạng.
Và những người không thể sống cuộc đời như thế, nhưng chính vì không thể nên mới ngưỡng mộ, chắc cũng đông đảo đến bất ngờ.
—— Đêm thứ ba của kỳ nghỉ đông.
Tại phòng riêng ở dinh thự Liston, tôi đang trong giờ tu hành cho cô hầu nữ mượn tạm, Linette.
Tôi thử hỏi cô ta chuyện về mạo hiểm giả Lino.
Trong dinh thự mọi người cũng hay bàn tán, thậm chí có người hầu còn xin đi theo buổi quay "Đuổi Bắt" vào ngày mai.
Nên tôi mới hỏi thử.
Xem đánh giá và danh tiếng ngoài xã hội thực hư thế nào.
Tôi quá gần gũi với Rinokis, lại còn mang tâm lý không tin tưởng, nên thiếu đi sự khách quan.
"Ngoài ra, lý do đơn giản chắc là vì mạnh. Một người mạnh mẽ có thể chiến thắng những ma thú là mối đe dọa của con người. Với trẻ con thì điều này càng dễ hiểu."
Ra là vậy, sức mạnh sao.
Tâm lý ngưỡng mộ sức mạnh thì tôi hiểu. Tôi cũng ngưỡng mộ kẻ mạnh hơn mình. Dù chẳng có ai.
"Dù là lý do nào, tôi nghĩ đó cũng là đề tài tuyệt vời để bàn tán.
Một mạo hiểm giả đột ngột xuất hiện và kiếm được vài trăm triệu chỉ trong một năm, cứ như truyện cổ tích về anh hùng vậy. Ai cũng có thể kể lại câu chuyện đó một cách đầy thú vị mà."
"Nghe cô nói vậy thì ta cũng hiểu được đôi chút. Đúng là vừa khéo hợp gu bọn trẻ."
"Nói đơn giản thì là vậy đó ạ."
—— Ừm.
"Dù sao thì tố chất của cô cũng khá lắm đấy. Nhắm chức vô địch được luôn chứ đùa?"
Thú thật thì cô ta tiến bộ còn nhanh hơn cả Rinokis.
Tôi đã nghĩ từ trước rồi, nhưng tài năng võ thuật của cô ta đúng là không phải dạng vừa.
Tôi không biết tại sao cô ta lại ở đây và cam phận làm hầu nữ nhà Liston, nhưng nếu trở thành mạo hiểm giả một cách bình thường, thì giờ này chắc cô ta cũng đã thành công ở mức độ nào đó rồi.
"Em không có mấy hứng thú với giải đấu hay tiền bạc. So với chuyện đó——"
Trong đôi mắt của cô hầu nữ ánh lên một tia sáng mãnh liệt.
Kỳ dị, và rực lửa.
"... Phải trở nên mạnh hơn bất cứ ai, phải bảo vệ ngài Niel khỏi bất cứ kẻ nào... Nếu em không làm thì ai làm đây..."
Hô.
Miệng thì nói "muốn bảo vệ" nhưng ta lại cảm thấy đầy phiền não và dục vọng. Tuy nhiên, ý chí mạnh mẽ đó đang thể hiện rõ qua "Khí".
Mấy kẻ cuồng tín kiểu này dù tốt hay xấu cũng sẽ tiến rất xa.
Kể cả những kẻ bị mê hoặc bởi giết chóc, hay những kẻ quỳ gối dưới danh nghĩa thần linh.
Và cả những kẻ nguyện dốc lòng vì người mình đã chọn.
Chỉ có cảm xúc thôi thì không thể chiến thắng, nhưng có cảm xúc thì mọi thứ sẽ khác. Chuyện gì cũng vậy.
"Nhưng anh trai cũng đến tuổi cập kê rồi, sắp tới chắc cũng sẽ có người con gái mình thích thôi."
"Xin đừng nói chuyện đó."
"Thậm chí có khi còn có hôn thê nữa ấy chứ."
"Aaa! Aaa! Không nghe! Không nghe! ... Á."
Rồi, xong phim.
"Bị tán 'Khí' rồi, làm lại nhé."
Chúng tôi đang tập bài duy trì "Khí" ở trạng thái dâng trào mà không để nó dao động.
Nếu không làm hay nói những điều gây xao nhãng một chút thì đâu gọi là tu hành. Thế nên tán gẫu đôi chút lại được khuyến khích. Đây cũng là bài tập rèn luyện tâm bình tĩnh mà.
Cơ mà, đúng là cô hầu nữ này yếu đuối trước mấy chuyện về anh trai thật. Ngang ngửa với Rinokis luôn.
... Cái nhà này không có cô hầu nữ nào bình thường sao?
"Vừa rồi là chơi xấu đấy ạ! Rung cây dọa khỉ kiểu đó là chơi xấu! Sao mà không dao động cho được chứ!"
"Rồi rồi, chơi xấu chơi xấu. Thế là ba lần rồi nhé. Chà, tu hành vui thật đấy. Nhìn dáng vẻ cố gắng của đệ tử làm ta cũng thấy khỏe ra."
Tiện thể nhắc luôn, tôi vẫn duy trì trạng thái dâng trào nãy giờ. Chẳng dao động chút nào. A, vừa rồi hơi rung rinh một tí. Tại lòng thấy vui quá.
Chà, cưng chiều đệ tử vui thật đấy! Cảm giác như đây mới là cái thú của việc nhận đệ tử ấy nhỉ!
"—— Nào, tiếp tục thôi. Chưa xong là ta không cho ngủ đâu."
"... Rinokis ơi về nhanh lên...!"
Nói là nhanh, nhưng thực ra là ngày mai rồi. Theo dự kiến.
Dù vậy, sự nổi tiếng của mạo hiểm giả Lino đúng là đáng gờm.
—— "Buổi quay của Lino là ngày mai nhỉ? Anh đi cùng được không?"
Trong bữa tối, việc đến cả anh hai Niel cũng nói ra câu đó làm tôi ngạc nhiên.
Đúng vậy, thực ra anh trai cũng là fan của Lino.
... Giấc Mơ Mạo Hiểm Giả sao.
Tôi cứ tưởng là nổi tiếng quá mức, nhưng hóa ra ngược lại, là tôi đã làm quá lố sao?
Những việc có vẻ sẽ gây tiếng vang.
Chỉ trong một năm mà làm bao nhiêu thứ.
Có lẽ do cuộc sống trên giường bệnh và cuộc sống tiểu thư quý tộc đã kìm nén linh hồn võ nhân của tôi quá lâu, khiến nó bùng nổ hơi quá đà chăng.
Chuyến đi kiếm tiền đó vui thật mà... chắc là tôi đã quá phấn khích rồi.
Tuyên bố vô địch Võ Đấu Hội xong sẽ giải nghệ mạo hiểm giả —— biến mất khỏi sân khấu chính, có lẽ là một quyết định đúng đắn.
Bây giờ đã bất thường rồi, nếu sự nổi tiếng còn sôi sục hơn nữa thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Rinokis cũng chẳng tha thiết gì với cái tên Lino, nên thế này chắc là tốt rồi.
... Không, nhưng mà này.
Tôi thấy số tiền kiếm được từ việc săn mấy con ma thú cấp độ đó cũng đâu có gì to tát. Chẳng bõ bèn gì. Mấy con đó có săn bao nhiêu cũng đâu chứng minh được thực lực. Làm quá lố là sao chứ. Tôi còn thấy chưa đã thèm nữa là.
Nhưng, người đời thì không thấy thế.
Hừm... mãi mà không học được cảm nhận về sức mạnh thông thường và giá trị tiền bạc đàng hoàng nhỉ.
"—— Ti, ti, tiểu thư ơi... em không chịu nổi nữa rồi..."
"Mới được có mười ba lần thôi mà? ... Đành vậy. Về phòng đi."
Việc duy trì "Khí" lúc đầu thì dễ, nhưng bài tập này càng kéo dài thời gian và số lần thì độ khó càng tăng.
Đáng lẽ phải đạt được trong một khoảng thời gian nhất định, nhưng cứ hễ sắp được là lại bị phá đám, rốt cuộc mới được mười ba lần.
Thôi, cũng coi là có cố gắng.
Tôi cho Linette, người cuối cùng cũng đã tuôn trào cả mồ hôi, nước mắt lẫn mấy thứ dịch lạ lùng, trở về phòng.
Trong lúc còn thời gian chỉ dạy, tôi muốn dạy dỗ cho đàng hoàng.
Nhưng ngặt nỗi cơ thể Linette cũng có giới hạn... không thể ép quá được. Làm hỏng thì phiền lắm.
Được rồi, tôi cũng đi tắm rồi ngủ thôi.
—— Ngày mai là buổi quay phim "Đuổi Bắt" với Lino, Giấc Mơ Mạo Hiểm Giả đó.
Sáng sớm hôm sau, tôi cùng đoàn làm phim xuất phát từ dinh thự Liston theo đúng kế hoạch và đến địa điểm quay là Phù Đảo.
Lino, người dự kiến sẽ hội quân tại đây, chẳng cần phải tìm kiếm, chúng tôi đã gặp được ngay lập tức.
"Nia-chan!"
Chẳng những không cần đi tìm, tôi còn được Lino chờ sẵn ở cảng ra chào đón.
Hừm... mà thôi, cũng được.
――Cho đến khi buổi quay phim này kết thúc, tôi đã dặn Rinokis phải hành xử như Lino.
Ê-kíp quay phim vốn đã làm việc cùng nhau một thời gian dài, họ đều biết Rinokis luôn túc trực bên cạnh tôi với tư cách người hầu. Nghĩa là khả năng họ nhận ra thân phận thật sự của Lino là rất cao.
Vì thế, tôi đã bảo cô ấy hãy cư xử như một người xa lạ. Đã dặn là vậy rồi, nhưng mà...
Tuy tôi cảm thấy cô ấy có hơi niềm nở thái quá, nhưng chắc vẫn nằm trong phạm vi cho phép. Có lẽ vẫn có thể xem là một bà chị yêu trẻ con thôi.
Dù vậy, chỉ cần thay đổi cách trang điểm và kiểu tóc một chút mà trông cứ như người khác hẳn. Người đời thường bảo phụ nữ cứ trang điểm vào là như biến hình, quả không sai chút nào.
Với diện mạo hoàn thiện thế này, chắc chỉ những người cực kỳ thân thiết mới có thể nhìn thấu đó là Rinokis. Có vẻ như cả đoàn làm phim cũng chưa ai phát hiện ra.
"Xin chào, cô Lino. Hôm nay mong được cô giúp đỡ."
"Chào cậu, tôi cũng mong được giúp đỡ. Cậu đã dùng bữa sáng chưa? Trước khi quay chúng ta cùng ăn nhé."
Này này, khoan đã. Đừng có thản nhiên nắm tay thế chứ. Đừng có lôi kéo người ta đi.
"Trước đó, tôi xin giới thiệu anh trai tôi. Anh ấy là người hâm mộ của cô đấy."
"...Hả?"
Nè, hơi ngạc nhiên đấy nhé? Hôm qua tôi cũng bất ngờ y hệt vậy. Tôi cứ tưởng anh trai chẳng có hứng thú gì với mấy lời đồn đại trần tục kiểu giấc mơ mạo hiểm giả chứ.
Mà, dù sao anh ấy vẫn còn là trẻ con. Chắc hẳn trong lòng vẫn ấp ủ trái tim thiếu niên khao khát những chuyến phiêu lưu.
"Chào buổi sáng, cô Lino. Hôm nay trăm sự nhờ cô giúp đỡ em gái tôi."
"A, vâng. Mong được, anh, giúp đỡ."
Khi anh trai chào hỏi một cách lễ phép, chuẩn mực, Lino đang dao động liền lúng túng đáp lời.
Rinokis là người hầu. Với tôi thì cô ấy đã quen rồi, nhưng quả nhiên đối mặt với Tộc trưởng tương lai thì vẫn thấy khó xử.
Sau màn gặp mặt đó, lịch trình diễn ra suôn sẻ mà không gặp rắc rối nào đặc biệt.
Nơi đây là một hòn đảo nổi nhỏ bé, một hòn đảo nông nghiệp thưa thớt dân cư.
Chỉ có những cánh đồng rộng vừa phải, thiên nhiên và động vật hoang dã ở quy mô vừa phải; ngoài tàu vận chuyển nông sản ra thì đây là vùng quê hẻo lánh chẳng mấy ai lui tới.
Vì mạo hiểm giả Lino đang là người nổi tiếng, để tránh gây náo loạn, chúng tôi đã chọn địa điểm quay ít người.
Chỉ cần một góc đảo là đủ cho công việc, nên dù đã xin giấy phép quay phim, chúng tôi cũng không thông báo cho dân đảo biết ai sẽ đến. Dự định là quay nhanh rồi rút gọn.
"――Thưa Tiểu thư."
Khi máy quay đã được dựng lên ở đằng xa và chúng tôi cùng đứng vào vạch xuất phát, Lino... không, là Rinokis đã nói thế này.
"Tôi sẽ chạy hết sức mình mà không suy nghĩ gì cả. Vì vậy, thắng hay thua xin Tiểu thư hãy tự quyết định."
............
Nhắc mới nhớ, Rinokis đã phản đối vụ dàn xếp để tôi cố tình thua lần này.
Cô ấy bảo rằng lòng kiêu hãnh của Nia Liston quan trọng hơn thương hiệu của mạo hiểm giả Lino.
Cô ấy cảm thấy khó chịu khi kỷ lục bất bại của tôi bị phá vỡ, và trớ trêu thay người phá vỡ nó lại chính là Rinokis, người luôn ủng hộ tôi. Tâm trạng cô ấy có vẻ phức tạp lắm.
"Nếu ngươi thắng được bằng thực lực thì đâu có vấn đề gì."
"...Xin Người đừng nói vậy chứ."
Đạo diễn hiện trường giơ một tay lên.
Ngay khi cánh tay ấy hạ xuống, tôi và Rinokis cùng lao đi.
◆
Quả nhiên, hay phải nói là như thông lệ rồi.
Lần này cũng vậy, kỳ nghỉ đông của tôi đã bay biến trong khi bị rượt đuổi bởi lịch trình quay phim dày đặc và đống bài tập về nhà đáng ghét. Vốn dĩ kỳ nghỉ đông đã ngắn, cảm giác như nó trôi qua cái vèo.
À, nhắc mới nhớ, lần này tôi nhận được một món quà kỷ niệm khắc sâu trong tim.
Gặp lại Benderio sau một thời gian dài, tôi đã châm chọc hắn một câu đầy mỉa mai: "Nghỉ ngơi là cái gì ấy nhỉ?", và gã đó đã trả lời với nụ cười dai dẳng đáng ghét: "Mọi người thì nghỉ ngơi, nhưng là ngày bé Nia làm việc nha."
Tôi không thể nào quên được cái bản mặt đó.
Nụ cười lúc đó, tôi cho là món quà tệ hại nhất. Đáng ghét đến mức tôi suýt nữa đã động thủ theo bản năng. Thật sự nguy hiểm. Tôi tuyệt đối không tha cho hắn. Tuyệt đối không. Cái điệu cười phát ghét.
――Mà thôi. À không, chẳng thôi được đâu, nhưng hãy chuyển đổi tâm trạng nào.
Tôi hội ngộ với Rinokis, người vừa hoàn thành buổi quay phim với tư cách mạo hiểm giả Lino, và cùng nhau trở về Vương đô.
Vẫn còn dư dả khoảng hai, ba ngày nữa mới đến học kỳ mới. Đối với tôi, đây là kỳ nghỉ đông quý giá. ...Dù vẫn còn tồn đọng chút ít việc quay phim và bài tập.
Và rồi, vừa bước vào ký túc xá nữ dành cho quý tộc của học viện, tôi đã bị các học viên bao vây.
Mục đích của các cô ấy là những chuyện liên quan đến mạo hiểm giả Lino.
Có lẽ là về tập phim "Cuộc rượt đuổi" của Lino, cái tập mà chắc đã được phát lại đến hai, ba lần rồi.
Độ nhận diện và sự nổi tiếng vượt ngoài mong đợi, hiện trạng cứ như thể độc chiếm mọi chủ đề ở Vương đô vậy: sự xuất hiện của mạo hiểm giả Lino trong lời đồn, một cuộc đối thoại ngắn, và rồi kỷ lục bất bại của Nia Liston bị phá vỡ... chà, nội dung chương trình quả là có đủ mọi hương vị để thưởng thức.
Nhìn phản ứng của mọi người, có vẻ họ cũng khá thích thú.
Đúng vậy, kỷ lục bất bại của tôi đã dừng lại.
Bởi vì tôi đã thua mạo hiểm giả Lino.
Với đối thủ mà tôi có thể thắng bất cứ lúc nào, tôi không có ý định cố chấp với chiến thắng.
Nếu việc dàn xếp tỉ số khiến mọi thứ sôi động hơn và giải quyết êm đẹp nhiều vấn đề, tôi chẳng ngại chọn cách đó. Kỷ lục bất bại hay gì đó cũng chẳng quan trọng. Đó chỉ là kỷ lục có được khi chạy thi với chó hay thắng những đối thủ mà thắng là chuyện đương nhiên thôi.
Thực tế thì Rinokis cũng rất nhanh. Chắc sẽ chẳng ai nghĩ là tôi cố tình thua đâu.
Với khả năng điều chỉnh điêu luyện của mình, tôi đã tạo ra cảm giác thua trong một trận đấu sít sao. Chắc chắn đó là một màn kịch hoàn hảo không ai phát hiện ra.
Hơn nữa, tôi đã xác nhận được rằng "Khí" của Rinokis tiến bộ hơn tôi nghĩ.
Có thể nói cô ấy đã sở hữu sức mạnh thuộc hàng top đầu đất nước này rồi. Thậm chí có khi là mạnh nhất quốc gia cũng nên. Tất nhiên là trừ tôi ra.
Không, cả Gandolf, Anzel và Fressa đều đang tiến bộ, chưa đấu thử thì chưa biết được. Linette có tham gia không nhỉ? Cô ấy cũng có thể tính là ứng cử viên vô địch đấy.
Chà chà, ai sẽ là quán quân Vương Quốc Võ Đấu Hội đây.
Hay là, sẽ có kẻ mạnh từ nước ngoài đến?
Phufu, tôi nghĩ chẳng có ai mạnh bằng tôi đâu, nhưng cũng bắt đầu thấy mong chờ rồi đấy.
――"Tuy chỉ là một cây gậy bình thường không có gì đặc biệt, nhưng chúng ta có thể dùng nó để kiểm tra bẫy trên sàn nhà như thế này. Đặc biệt là hố bẫy, nếu rơi xuống có thể dẫn đến cái chết ngay lập tức. Như các bạn thấy, trong hầm ngục, những vật dụng không ngờ tới lại hữu hiệu――"
"Thưa Tiểu thư. Chúng ta đổi kênh được không ạ?"
Hửm?
"Sao vậy? Ta muốn xem kỹ dáng vẻ oai phong của Lino mà."
"Thôi được rồi mà. Xem chương trình có chính mình xuất hiện xấu hổ lắm."
Khi tôi đang xem Magic Vision trong phòng riêng, Rinokis nhăn nhó mặt mày.
"Nhưng ta cũng tò mò về cách đi lại trong hầm ngục nữa."
"Người đã xem đến ba lần rồi thì chắc thuộc lòng rồi chứ?"
Với tôi thì xem ba lần cũng chưa chán đâu.
Khoan bàn đến chuyện Rinokis thấy thế nào, tôi khá thích tập "Trại hè một ngày của Leliared" có Lino tham gia. Vì cô ấy tốt nghiệp khoa mạo hiểm của học viện này nên nói về những kiến thức cơ bản của mạo hiểm giả khá chắc chắn. Có hình ảnh minh họa nên giải thích cũng dễ hiểu.
Hơn nữa, đây là tập duy nhất chương trình được phép chiếu công khai. Vẫn còn nhiều chương trình tôi chưa được xem.
Đặc biệt là Kênh Silver với nội dung về mạo hiểm giả, có rất nhiều video bị cấm. Người ta bảo thỉnh thoảng có những hình ảnh quá khích nên không được xem. ...Tôi nghĩ thật sự đã đến lúc nên gỡ bỏ lệnh cấm rồi đấy chứ.
Nhưng mà, cũng không phải tôi không hiểu cảm giác của Rinokis, nên tôi quyết định chuyển kênh. Chính tôi cũng chẳng muốn ngồi xem chăm chú chương trình có mình xuất hiện đến ba lần. Chỉ xem kiểm tra một lần là đủ.
――"Như các bạn thấy đấy, những thí sinh hừng hực khí thế tham gia Vương Quốc Võ Đấu Hội đã sớm có mặt tại đây!"
Ồ, là Kikirira.
Trên kênh vừa chuyển sang, những gương mặt quen thuộc và khung cảnh quen thuộc hiện lên.
Địa điểm là bến cảng Vương đô. Người đang xuất hiện ở trung tâm màn hình là Kikirira Amon của đài truyền hình phụ trợ học viện. Vẫn là nụ cười đầy sức sống như muốn bùng nổ ấy.
Ra là vậy, nhìn qua màn hình thế này trông cũng khá đấy chứ.
Một cô nàng phóng viên lúc nào cũng tràn trề năng lượng, thuộc tuýp người hoàn toàn khác biệt với tôi, Leliared hay Hildethora. Chẳng có chút vẻ trí thức nào, nhưng rất ra dáng trẻ con và cũng không tệ. Hay nói đúng hơn, đó chính là điểm quyến rũ của cô ấy.
Rất hợp với nụ cười và bầu trời xanh.
Đứng trước những mạo hiểm giả vạm vỡ cũng không hề nao núng chút nào.
Được đấy chứ.
"A, tộc Mãnh Hổ."
Đi phía sau Kikirira là hai thú nhân hình hổ to lớn.
Là tộc Mãnh Hổ. Hơn nữa còn là chiến binh.
Xét về cấu tạo cơ thể, họ vốn dĩ cường tráng hơn người thường nên không thể nào yếu được. Và phần lớn họ thuộc tuýp người theo bản năng tìm kiếm kẻ mạnh. Tức là tự nhiên sẽ có nhiều kẻ nhắm đến con đường bá đạo.
Tuy nhiên―― đám kia thì còn non lắm.
"Trông mạnh thật đấy. To con hơn cả Gandolf nữa kìa."
Hửm?
"Đám đó á? Trông mạnh á? Mấy tên trông yếu nhớt thế kia, búng trán một cái là khóc thét ngay ấy chứ?"
Nói thẳng ra thì bọn đó rèn luyện chưa đủ.
Chỉ là cái cơ thể thú nhân được trời phú ấy nó khỏe thôi, chứ chẳng hơn gì đâu. Những kẻ non nớt lầm tưởng sức mạnh thể chất là tất cả. Tập luyện đi, tập luyện đi. Tập luyện nhiều vào. Vẫn còn thiếu lắm. Uổng phí cả tiềm năng phát triển.
Tiềm năng của tộc Mãnh Hổ là quái vật. Cơ thể vốn đã mạnh mẽ, kết hợp cả sức mạnh lẫn sự dẻo dai, sức sống sinh học vượt xa con người.
Nhưng mà, đám kia yếu quá.
"...Chuyện đó chỉ có Tiểu thư mới làm được thôi."
"Vậy sao? Ta nghĩ Rinokis của bây giờ cũng làm được đấy chứ?"
Cô ấy thở dài kiểu "làm gì có chuyện đó"... nhưng tôi nói khá nghiêm túc đấy.
Cô ấy vẫn chưa hiểu rõ thực lực của bản thân và của tôi, sư phụ cô ấy.
Đặc biệt là chưa hiểu thực lực của tôi. Hiểu đi chứ. Sắp đến lúc phải hiểu rồi. Hãy dâng lên. Sự kính trọng. Cho sư phụ đây này.
――"Này anh ơi! Anh là người tham gia Vương Quốc Võ Đấu Hội phải không!? Cho tôi phỏng vấn một chút nhé!?"
A, Kikirira lao vào tấn công tộc Mãnh Hổ rồi.
Đối phương là hai gã đàn ông to lớn phải ngước nhìn mới thấy mặt, lại còn mang khuôn mặt hổ dữ tợn. Con bé đó đúng là không biết sợ là gì.
――"Gì đây tiểu cô nương. Có việc gì với bọn ta?"
――"Này, nhìn kìa huynh trưởng. Chẳng phải là cái thứ gọi là 'máy quay' trong lời đồn đó sao?"
――"Ồ? Ờ, chắc chắn là vậy rồi đệ giả. Này, cái đó đang quay hình đúng không? Quay bọn ta đi."
――"A, ể, khoan đã."
――"Chẳng biết nguyên lý thế nào, nhưng tất cả nghe cho rõ đây! Võ Đấu Hội năm nay, bọn ta sẽ vô địch!"
――"Cái tên Lino trong lời đồn kia! Nếu sợ rồi thì mau chạy ngay đi! Nghe cho rõ đây, tên của bọn ta là――!"
Này này, dí sát quá, sát quá rồi. Chỉ thấy mỗi cái mũi đen ươn ướt, lại còn bị hơi thở làm mờ cả ống kính nữa.
Ừm, được đấy.
Quay được những thước phim thú vị rồi còn gì, đài truyền hình phụ trợ. Cái này chắc chắn sẽ được dùng để phát sóng. Tôi không thể rời mắt, cứ thế say sưa xem.
Đài truyền hình phụ trợ có quy tắc là hình ảnh không tốt thì sẽ không phát sóng. Nhưng cái này được dùng thì cũng dễ hiểu thôi.
"Trông cũng thư giãn phết nhỉ."
"Đúng thế."
Dù bọn họ có xưng tên, nhưng tôi chỉ tiếp nhận nó như một đoạn phim hài hước. Bọn họ nói gì ấy nhỉ? ...Mà thôi kệ đi. Đám đó không có cửa vô địch đâu.
Dù sao thì, các thí sinh tham gia Vương Quốc Võ Đấu Hội có vẻ đang lục tục kéo đến.
Ngày tổ chức giải đấu là cuối năm nay, tức là còn khoảng một năm nữa lận. Đến sớm quá không vậy?
...Chà.
Dù cực kỳ ghét, nhưng chắc tôi phải làm cái đống bài tập về nhà đáng nguyền rủa kia thôi.
Sắp tới chắc Leliared cũng sẽ đến nữa.
◆
"Nia-dono, tôi có chút chuyện muốn thảo luận..."
Hửm?
Vào một đêm khi kỳ nghỉ đông sắp kết thúc, tôi đến võ đường Thiên Phá Lưu để xem tình hình của Gandolf.
Và rồi, tôi đã "vắt" cậu ta một chút.
"Thảo luận?"
Tôi ghé mắt nhìn khuôn mặt đang bẹp dí vì kiệt sức của cậu ta.
Biểu cảm của cậu ta khi ngước nhìn lên với mồ hôi nhễ nhại trông thật khổ sở.
Lúc nào tôi cũng chỉ tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi ít ỏi để ghé qua rồi phải về ngay, nên không có nhiều thời gian.
Vì vậy đúng thật chỉ mang tính chất ngó qua xem thế nào. Thỉnh thoảng tôi cũng muốn rèn giũa cậu ta tử tế, nhưng ngặt nỗi thời gian không cho phép...
Dù vậy, cũng không tệ.
Gandolf đang dần trở thành một nhân tài thú vị.
Ban đầu chỉ được mỗi cái to xác và sức khỏe, nhưng từ khi học được "Khí", phong cách chiến đấu đã thay đổi một chút... không, hay là căn bản vẫn chưa đổi nhỉ.
Cú đạp chân đã sắc bén hơn.
Nắm đấm, cú đá, đã nhanh hơn.
Đúng như vẻ ngoài cục mịch, chuyển động của cậu ta chậm chạp.
Nhưng, từng động tác xử lý cơ thể đơn giản đã nhanh hơn đáng kể.
Cái này e là nhờ sức mạnh của "bài quyền". Chắc hẳn cậu ta đã mài giũa không ngừng dựa theo bài quyền đó.
Bài quyền vốn không có tác dụng trong thực chiến. Chính vì Gandolf hiểu rõ điều đó nên nó mới thực sự trở thành sự rèn luyện kỹ thuật.
Nói là cần cù hay tham lam cầu tiến cũng được, Gandolf chắc hẳn đang tu luyện rất nghiêm túc. Không phải là những người khác không nghiêm túc, nhưng mà...
Đơn giản là tôi nghĩ thời gian cậu ta dành cho việc tu luyện rất dài.
Kết quả đó thể hiện rõ ở "Khí" và cách xử lý cơ thể.
"Thật sự xin lỗi, tôi không có nhiều thời gian lắm. Nếu là chuyện dài dòng thì để dịp khác được không?"
"A, vâng... có lẽ sẽ hơi tốn thời gian một chút..."
A, vậy thì căng nhỉ.
Nhưng nếu đệ tử đã phiền lòng thì phận làm sư phụ không thể không nghe.
...Phải rồi.
"Trưa mai cậu có rảnh không?"
"Tôi thì không sao... nhưng Nia-dono bận lắm mà?"
"Bận chứ."
Ngày mai có lịch quay phim.
Thật sự là bận từ đầu đến cuối kỳ nghỉ đông.
Nghĩ đến lại thấy bực mình. Tên Benderio chết tiệt. Cái tên Benderio chết tiệt đó.
"Nhưng mà, buổi trưa thì tôi có chút thời gian đấy. Nếu là ở khu phố dưới chân lâu đài thì chắc sẽ gặp được."
Đó là khoảng nghỉ giữa các ca quay phim.
Sáng mai tôi phải quay ở Vương đô, chiều lại phải di chuyển đến một Phù Đảo nào đó để quay đúp hai chương trình.
Thế nên, giờ ăn trưa là chút rảnh rỗi hiếm hoi.
Vốn định vừa ăn vừa họp với nhân viên, nhưng giờ đó tôi có thể tự do sử dụng.
"Phố dưới chân lâu đài... Vâng, tôi cũng định tới đó. Hay nói đúng hơn là... ừm, tôi muốn thảo luận về chuyện ngày mai..."
Hửm?
"Có chuyện gì sao?"
"Vâng, thực ra hiện giờ người của Tổng đàn Thiên Phá Lưu đã đến. Tôi có lịch gặp người đó nên muốn xin ý kiến cô về việc này..."
Hô.
"Nhắc mới nhớ, anh là Quyền Đại diện Sư phạm nhỉ. Nghĩa là đại diện của đại diện Sư phạm, hiểu thế có đúng không?"
Nghe có vẻ hơi lằng nhằng.
Sư phạm, Đại diện Sư phạm, Quyền Đại diện Sư phạm. Chắc là xếp theo thứ tự này.
"Vâng. Chuyện đó cũng có chút liên quan..."
—Nghe có vẻ thú vị đấy. Tôi cũng có chút hứng thú với cái gọi là Tổng đàn Thiên Phá Lưu.
Mà, chắc cũng yếu nhớt thôi.
Nhưng lịch sử lâu đời đồng nghĩa với việc có rất nhiều chuyện hay ho. Không biết có đề tài gì thú vị không nhỉ. Như là vụ án trong nội bộ tập đoàn võ thuật, hay là săn được ma thú khủng khiếp nào đó chẳng hạn.
Trong giới võ lâm, mấy chuyện quan hệ nam nữ cũng xảy ra nhiều bất ngờ lắm, chuyện đó cũng được nha. Mà dù có thì chắc họ cũng tuyệt đối không kể cho một đứa trẻ con như tôi đâu.
"Trưa mai gặp nhé. Lúc đó tôi sẽ nghe anh kể chi tiết."
"Cảm, cảm ơn cô. Nhờ cô giúp đỡ ạ."
Hẹn xong cuộc gặp ngày mai, tôi rời khỏi võ đường.
Chà, không biết là chuyện gì đây.
"——Vậy hẹn ở bến cảng."
***
Buổi sáng, kết thúc chương trình "Tham quan nghề nghiệp", tôi chia tay với các nhân viên.
Aaa, mệt quá đi mất.
Lần này tôi trải nghiệm nghề "Nghệ nhân bùa chú ma pháp", đại loại là làm mấy cái bùa hộ mệnh. Có đủ loại từ trừ tà, cầu sức khỏe, cho đến cầu mẹ tròn con vuông.
Hiệu quả thì... có hay không trời mới biết.
Thần thánh thì có đấy, nhưng tôi chưa từng nhận được sự bảo hộ nào từ họ cả. Không ai rảnh mà đi chiều theo sự thất thường của mấy gã đó. Lũ đó chẳng coi con người ra gì đâu. Thế nên chúng mới tùy hứng cứu giúp hay bỏ mặc người ta.
Mà, làm đối thủ đánh nhau thì vừa đẹp.
Với tôi hiện tại thì e là không thắng nổi, nhưng vẫn là đối thủ để mình có thể chiến đấu hết mình. Aaa, quanh đây không có vị thần nào sao ta... Chắc là không rồi.
"Tiểu thư, chúng ta đi chứ?"
"Ừ."
Tôi di chuyển cùng Rinokis.
—Việc hẹn gặp Gandolf, tôi đã nói từ tối qua rồi.
Vì còn lịch trình tiếp theo nên không thể lãng phí quá nhiều thời gian.
"—A, là Nia-chan kìa!"
"—Hàng thật đó! Là Nia-chan!"
A, vâng vâng.
Là số mệnh của người nổi tiếng sao, dạo gần đây tôi hay được nhiều người bắt chuyện. Tôi nghĩ điều này tỷ lệ thuận với độ phổ cập của Magic Vision.
Độ nhận diện của những người xuất hiện trên hình ảnh như chúng tôi gắn liền trực tiếp với độ thâm nhập của Magic Vision. Khoan bàn đến sự nổi tiếng, tôi muốn đà này cứ thế mà phổ cập rộng rãi hơn nữa.
Nếu là bình thường, tôi sẽ giao họ cho nhân viên xử lý, nhưng giờ thì không được.
Tôi vừa vẫy tay qua loa, vừa di chuyển thật nhanh.
Sau đó, nhanh chóng cắt đuôi đám đông và bước vào quán ăn đã hẹn.
Cảm giác như một quán ăn bình dân nhưng hơi cao cấp một chút. Nhà hàng "Hương Hắc Bách Hợp" mà tôi hay lui tới là quán khá sang trọng, còn chỗ này thì dễ vào hơn nhiều.
Chưa cần xưng tên, tôi đã được dẫn vào phòng riêng bên trong. Chắc cũng nhờ độ nhận diện cao. Hả? Chữ ký? Được thôi. Treo trong quán hả? Treo á? Thật luôn? Ở chỗ dễ nhìn nhất? Vậy chắc tôi sẽ quay lại lần nữa quá.
"A, cô Nia!"
Trong phòng riêng, Gandolf đã đợi sẵn.
"Anh gọi món chưa? Chưa hả? Rinokis, gọi gì đó đi."
"Em hiểu rồi ạ."
Xin lỗi vì vội vàng, nhưng chiều nay tôi còn phải quay phim. Không thể thong thả quá được.
"Cảm ơn cô đã cất công đến đây... Hôm nay hãy để tôi mời nhé!"
"Hả? Tiền nong ổn chứ?"
"Quán này thì không sao ạ! Bữa trưa rẻ lắm!"
À thế à.
"Vậy giao cho anh đấy."
Dù sao thì Gandolf cũng là phía muốn xin tư vấn mà. Để tôi trả tiền nữa thì chắc hắn cũng thấy áy náy.
Rinokis quay lại và ngồi xuống, ba người chúng tôi vây quanh bàn ăn.
"Rồi sao?"
Vì đang mong chờ nên tôi hỏi ngay vào vấn đề.
Gì đây? Xích mích với Tổng đàn à? Hay là cuối cùng cũng định rời khỏi Thiên Phá Lưu? Tôi không muốn hắn nghỉ đâu, nhưng nếu đó là con đường Gandolf chọn thì tôi sẽ ủng hộ.
"Chuyện là... tôi đã định tham gia giải đấu."
Ừ.
Ừm?
"Đã định tham gia? Tức là không tham gia nữa à?"
Gandolf là quân bài quan trọng để tôi ném vào mạo hiểm giả Lino. Tôi đã tính dùng hắn làm ngựa ô đối trọng.
Nhìn vào các bài phỏng vấn người tham gia, hiện tại chẳng có ai có vẻ làm đối thủ được cho Rinokis cả. Kẻ nào kẻ nấy đều không đáng để tâm.
Nhưng Gandolf thì khác.
Gã này mạnh, lại có tính cách không ngại khổ luyện. Rốt cuộc thì kiểu người nỗ lực từng chút một thế này mới là kẻ mạnh nhất.
Hiện tại thì hơi khó nói, nhưng nếu rèn luyện kỹ càng cho đến giải đấu, tôi nghĩ khả năng Gandolf thắng là hoàn toàn có.
Kết quả thế nào chưa biết, nhưng chắc chắn sẽ là một trận so tài gay cấn.
Người xem chắc chắn sẽ thấy thú vị.
Tiện thể nói luôn, Rinokis ghét tu luyện lắm. Cái đồ đại đệ tử kia, cứ lười biếng là bị vượt mặt thật đấy.
"Chuyện là thế này—"
Gandolf vừa nhíu mày, vừa ấp úng nói ra điều trăn trở.
Hừm, ra là vậy.
"Tôi hiểu câ—"
"Tiểu thư, miệng người."
"Ưm."
Đang định nói thì bị Rinokis lau miệng. Ta tự làm được mà, đâu cần chăm sóc đến mức này. Mà phải tỏ lòng kính trọng với sư phụ đi chứ. Đừng có lau vết dầu mỡ quanh miệng sư phụ như thế.
...Mà thôi kệ.
Việc Rinokis thiếu tôn trọng đâu phải chuyện ngày một ngày hai.
"Tôi hiểu câu chuyện rồi. Tóm lại là bị ép bán độ chứ gì?"
Tôi hỏi thẳng, Gandolf cũng chẳng buồn giấu vẻ mặt khó xử.
"Quả nhiên nghe giống vậy nhỉ?"
Ừ. Tiếc là vậy đó.
—Nghe nói gần đây, có gần mười cao thủ thực lực từ Tổng đàn Thiên Phá Lưu đã tới.
Mục đích là Võ Đấu Hội.
Là võ giả, khó mà ngó lơ được sân khấu lớn thế này. Võ là thứ để đối diện với bản thân, nhưng cũng có nhiều khi ta hiểu được bản thân nhờ đối diện với kẻ khác.
Nếu nói là nơi tập trung những kẻ mạnh thì lại càng thu hút. Đơn giản là ai mạnh đến mức nào, hay ai là kẻ mạnh nhất trong các nước lân cận, bình thường ai cũng sẽ tò mò thôi. Nhà vua bảo không hứng thú, nhưng tôi nghĩ đó là ngoại lệ của ngoại lệ rồi.
Thêm nữa, nếu đạt thứ hạng cao thì việc đó sẽ giúp ích cho việc chiêu mộ môn sinh cho Thiên Phá Lưu.
Tuy nhiên.
"Cũng có kiểu chuyện như thế ha."
Phái lớn thì đương nhiên sinh ra quan hệ trên dưới.
Gandolf là Quyền Đại diện Sư phạm, còn đám người từ Tổng đàn đến nghe đâu toàn cấp bậc từ Sư phạm trở lên.
Mấy kẻ đó đã gọi Gandolf - chủ nhân võ đường Thiên Phá Lưu chi nhánh Vương đô Artwall - đến, yêu cầu báo cáo tình hình qua loa, rồi sau đó phán một câu.
—"Nếu gặp nhau trong giải đấu, hãy đầu hàng trước khi bị thương."
Thoạt nghe có vẻ là lời nói vì lòng tốt, nhưng thực tế thì khác.
Tóm tắt lại là "Thua nhanh đi".
Để không tiêu hao thể lực của đồng môn, để không bị chấn thương.
Từ góc độ của đám Sư phạm trở lên, là để không bị thua bởi một gã Quyền Đại diện Sư phạm quèn.
Vì những lý do đó mà gây áp lực.
Chà, bán độ là chuyện thường ngày ở huyện. Tôi cũng từng thua trong trò đuổi bắt với mạo hiểm giả Lino mà. Thua bán độ đấy.
"Rồi sao? Anh tính thế nào?"
"Tôi không biết phải làm sao..."
Nên mới cần tư vấn, hả.
"Mệnh lệnh và ý hướng của cấp trên là tuyệt đối. Thiên Phá Lưu là môn phái nổi tiếng lan rộng khắp thế giới, môn sinh đông đảo. Nhờ có quan hệ trên dưới rõ ràng nên mới giữ được sự thống nhất."
Đúng vậy.
Khi tổ chức lớn mạnh, mắt xích sẽ không thể vươn tới tận cùng. Quan hệ trên dưới chặt chẽ là để ngăn chặn điều đó. Sự tồn tại của nó đều có lý do cả. Không chỉ riêng trong võ thuật.
"Nhưng tôi đã được cô Nia truyền thụ 'Khí'. Tôi không thể làm cái trò hèn hạ bôi tro trát trấu vào mặt mũi cô Nia được."
Rinokis gật đầu cái rụp như muốn nói "Chuẩn luôn", nhưng mà.
"Cũng chẳng sao đâu."
"Hả?"
"Tôi cũng đâu có cấm bán độ. Nếu làm thế mà mọi chuyện êm đẹp thì cứ làm thôi.
—Cố chấp với chiến thắng. Thắng bằng mọi giá. Muốn thắng.
Khi suy nghĩ như vậy, người ta mới muốn dùng đến những thủ đoạn hèn hạ. Nên tôi không quá coi trọng chuyện thắng thua đến mức đó."
Mà với tôi, nếu muốn thắng, muốn thắng đến mức dùng cả thủ đoạn hèn hạ, thì cứ việc làm.
Điều tôi ghét nhất là dùng thủ đoạn hèn hạ rồi bao biện rằng "vì có lý do không thể thua".
Không đường hoàng, rất khó coi.
Nếu đã làm, thì hãy mạnh miệng tuyên bố: "Hèn hạ cũng được, ta không nghe thấy tiếng sủa của chó thua cuộc". Nếu đã làm thì hãy triệt để cố chấp với chiến thắng đến mức đó.
"Khi nào được phép thua thì cứ thua. Nhưng khi không thể thua, thì phải thắng bằng mọi giá. Võ giả như thế là được rồi."
Nào là bị nhờ bán độ, nào là không muốn làm. Nào là quan hệ trên dưới.
Mấy chuyện phức tạp đó, không cần phải nghĩ.
Võ giả cứ ngu ngốc và đơn giản là được.
"Không biết phải làm sao à. Vậy thì, hãy nghĩ xem mình muốn làm gì. Nếu thế thì câu trả lời của anh đã có rồi chứ?"
"—Muốn làm gì, sao..."
Nói câu "Cảm ơn vì bữa ăn" xong, Nia dẫn Rinokis rời đi.
Gandolf ngồi lại một mình bên bàn ăn, chìm trong suy tư.
Bán độ cũng được.
Khi được phép thua thì thua, khi không thể thua thì phải thắng.
Nếu không biết phải làm sao, hãy nghĩ xem mình muốn làm gì.
Cảm giác như vừa được nghe những lời có vẻ cao siêu nhưng thực ra lại rất đơn giản.
"...Ra là vậy."
Cảm giác như bị nói những điều đơn giản, nhưng cứ suy nghĩ đơn giản là được.
Phải rồi.
Đúng là như thế.
Thế giới võ thuật, đơn giản thôi là được.
Chính là, cứ làm đúng những gì mình muốn làm.
Làm điều không hổ thẹn với võ đạo của bản thân.
"Được!"
Gandolf đứng phắt dậy.
Điều mình cần phải làm đã hiện ra rõ ràng trước mắt.
—Ngày hôm đó, Gandolf đã bị bắt.
◆
"Á ha ha ha ha ha!"
Đêm hôm đó sau khi gặp Gandolf, một tin đồn chấn động lan truyền khắp ký túc xá học viện.
—Rằng Quyền Đại diện Sư phạm mở võ đường Thiên Phá Lưu trong học viện đã bị bắt.
Thôi xong, tôi lỡ bật cười mất rồi.
"Không, đâu phải chuyện để cười đâu ạ!? Chắc chắn là tại Tiểu thư đấy!"
Rinokis mang tin đồn về có vẻ khá hoảng hốt. Bình thường thì lạnh lùng với các đệ tử khác lắm mà. Cô ta là kiểu người như thế đấy. Dù gì cũng đã từng đi uống rượu cùng nhau mà lị.
Không nhưng mà, cái này phải cười chứ.
Ra vậy, Gandolf bị bắt rồi sao.
—Tức là, hắn đã làm rồi nhỉ.
"Có sao đâu. Chẳng phải rất ra dáng võ giả sao."
Đúng, thế là được rồi.
"Tôi có thể hình dung rõ mồn một diễn biến sự việc."
"Dạ!?"
"Gandolf đã tẩn cho bọn họ một trận. Cái đám người từ Tổng đàn đến ấy."
Rất thuyết phục.
Nếu tôi ở vị trí của Gandolf, chắc chắn tôi cũng làm y hệt.
Phải, câu trả lời rất đơn giản.
"Chẳng cần biết là Sư phạm hay Tổng đàn, ta không có ý định nhường chiến thắng cho kẻ yếu hơn mình. Nếu các ngươi mạnh hơn ta thì vào trận ta sẽ thua cho, còn giờ thì nhào vô mà đấu. Chắc hắn đã nói đại loại thế chứ gì?"
Khả năng cao là thế rồi dẫn đến đại loạn đả và bị bắt.
Bị bắt bớ là chuyện thường tình của võ giả mà. Không phải chuyện đáng bận tâm.
"Nhưng Tiểu thư chấp nhận chuyện bán độ hay dàn xếp tỉ số mà?"
"Ừ. Nhưng đâu phải làm vô điều kiện."
Chắc chắn là hắn không tha thứ được.
Cái tâm của một võ nhân trong Gandolf ấy.
Rõ ràng là môn phái để rèn luyện võ nghệ, cạnh tranh lẫn nhau, vậy mà lại có những võ nhân bắt nhường chiến thắng ở sân khấu lớn mà không cần đánh. Bắt người ta chọn cái sự thua cuộc không đánh mà hàng đầy nhục nhã thay vì một thất bại vinh quang.
Kể cả khi có quan hệ trên dưới tuyệt đối.
Vốn dĩ, nếu đã biết có quan hệ trên dưới tuyệt đối mà vẫn băn khoăn "làm sao đây", thì câu trả lời đã rõ rồi.
Trong lòng đã nhen nhóm ý định "muốn chống đối, muốn phản kháng" rồi.
Vậy thì kết luận chỉ có một thôi.
Là võ nhân thì không cần nghĩ chuyện sau này, muốn đánh thì cứ đánh. Cách sống khôn khéo không hợp với họ đâu.
...Mà, không suy nghĩ gì quá cũng không tốt. Vì tôi của trước kia cũng từng ngu ngốc khủng khiếp.
"—Nia! Xin lỗi tớ vào chút nhé! Có chuyện lớn rồi!"
Người đột nhiên lao vào phòng không thèm gõ cửa là Leliared.
Cô nàng cũng giống chị gái, đều là môn sinh của Thiên Phá Lưu mà. Hèn gì mà cuống lên.
"Chuyện về Quyền Đại diện Sư phạm Thiên Phá Lưu hả?"
"A, cậu biết rồi sao!? Thầy bị bắt rồi!"
Đúng thế, nghe đâu bị bắt rồi. Buồn cười thật đấy. ...Giờ mà cười trước mặt nhỏ này chắc bị giận lắm nên tôi phải ráng nhịn.
"Nè tớ phải làm sao đây!? Phải làm sao đây!?"
Tuy tôi có thắc mắc là tại sao lại đi hỏi tôi.
Tôi không thuộc Thiên Phá Lưu, mối quan hệ sư đồ với Gandolf cũng chẳng công khai rầm rộ, nên chắc cô ấy không biết đâu.
Nếu có bàn bạc, chắc cô ấy sẽ tìm đến chị gái Ririmi hoặc cô hầu gái của mình thôi.
Mà, nếu người đầu tiên cô ấy nghĩ đến là tôi, thì cũng chẳng sao cả.
"Trước mắt, nhà Silver tốt nhất đừng nên ra mặt. Khéo lại chuốc thêm rắc rối đấy."
Nếu nhà Silver dùng quyền lực quý tộc để can thiệp, chắc chắn ông ấy sẽ được thả ngay lập tức. Đó là trong trường hợp chỉ bị bắt vì ẩu đả thông thường.
Nhưng nếu bây giờ ra mặt bênh vực Gandolf quá rõ ràng, e là sẽ gây xích mích với Tổng đàn Thiên Phá Lưu.
Nếu lý do bắt giữ đúng như tôi dự đoán, thì nguyên nhân nằm ở lục đục nội bộ của Thiên Phá Lưu. Quý tộc mà chõ mũi vào thì có khi chuyện bé xé ra to.
Lúc đó sẽ phiền phức lắm. Vì đây là vấn đề quốc tế mà.
"V-Vậy sao? Nhưng thầy ấy..."
Leliared lộ rõ vẻ lo lắng.
Hả? Gandolf cũng được yêu mến phết nhỉ. Mà tên đó vốn nghiêm túc, chắc cũng giỏi chăm sóc người khác. Hắn cũng tôn trọng tôi nữa. Tôn trọng như một người thầy.
"Hiểu rồi. Vậy để tớ nhờ người quen xem sao, cậu chờ một chút được không?"
"Người quen á?"
"Ừ. Mà có khi họ đã bắt tay vào việc rồi cũng nên."
Và, thêm nữa.
"Lelia thử thương lượng với bên Học viện xem sao? Cứ nói là 'Em nghĩ việc thầy bị bắt có nhầm lẫn, xin hãy hoãn xử phạt lại một chút', chắc sẽ câu được thêm thời gian đấy. Trong lúc đó tớ sẽ xác nhận tình hình để điều tra chính xác hơn. Biết đâu lại được trắng án cũng nên.
Làm thế thì tớ nghĩ dù có dùng danh tiếng nhà Silver cũng không vấn đề gì đâu."
"Ra, ra là vậy... Được, tớ đi ngay đây!"
Rồi, đi cẩn thận nhé.
Cô nàng lao vào như một cơn gió, giờ lại lao đi với tốc độ y hệt. Đúng là vội vàng hấp tấp.
"Tiểu thư, người quen là sao ạ? Người định nhờ ai làm gì đó ư?"
Hửm? À.
"Gặp khó khăn thì cứ tìm Thương hội Sedoni."
"A, ra là vậy."
Thương hội Sedoni là một trong những tổ chức lớn nhất nhì Artwall. Nếu ở trong nước Artwall, chắc chắn mặt mũi họ đủ lớn để lo liệu mọi phương diện.
Tôi nghĩ nếu tôi nhờ thì họ sẽ làm thôi, mà khéo họ đã xử lý xong rồi cũng nên. Dù sao Gandolf và thương hội cũng có quan hệ làm ăn qua vụ một tỷ Clam mà.
"Rinokis, ngày mai cô đến Thương hội Sedoni một chuyến đi."
Ngày mai tôi vẫn phải quay phim, xét theo lịch trình thì chắc không có thời gian lẻn ra ngoài.
Vì thế, tôi quyết định để Rinokis mang thư đến đó.
Ngay sau đó, Gandolf đã bình an trở về.
Đúng như dự đoán, hắn đánh nhau với đám người của Tổng đàn Thiên Phá Lưu, vì quy mô vụ ẩu đả quá lớn nên mới bị tạm giam.
Cũng có sự tác động của Thương hội Sedoni, nhưng quan trọng hơn là nhờ sự chênh lệch quân số nên hành động của hắn được công nhận là phòng vệ chính đáng, và được tuyên trắng án.
Nhờ tiếng nói của Leliared, Học viện cũng không đưa ra án phạt nào.
Rốt cuộc vụ việc được xử lý êm thấm như một vụ phòng vệ chính đáng vô tội.
Nếu có tin tức gì tiếp theo về vụ này, chắc phải một thời gian nữa.
Tôi định sẽ nhờ Anzel và Fressa để ý giúp.
...Mong là chuyện này kết thúc ở đây thôi.
◆
Cuối kỳ nghỉ đông, dù có xảy ra vụ việc chủ nhân võ đường Thiên Phá Lưu trong Học viện bị bắt giữ, nhưng học kỳ ba vẫn bắt đầu như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Dạo gần đây, mọi người chỉ toàn bàn tán về chương trình của mạo hiểm giả Lino và Vương Quốc Võ Đấu Hội, sự kiện vẫn còn gần một năm nữa mới diễn ra. Chẳng ai còn nhắc đến chuyện ai đó bị bắt nữa. Mà cũng tại có thông tin đính chính rằng đó là "tin vịt" nên mọi chuyện chìm xuồng nhanh chóng. Gandolf cũng đã về rồi mà.
Học viện và Vương đô đang sôi sục đến mức tôi muốn hỏi liệu họ có giữ được nhiệt đến ngày thi đấu không, hay là đến lúc đó thì hụt hơi hết cả.
Các mạo hiểm giả và võ đấu gia từ nước ngoài lũ lượt kéo đến, nghe nói trong số đó cũng lác đác vài cái tên nổi tiếng. Đài truyền hình bán chuyên cũng thường xuyên lui tới bến cảng, liên tục phỏng vấn những nhân vật có vẻ "máu mặt", đều đặn thu thập những thước phim "dùng được".
Chuyện đó lại trở thành chủ đề nóng, ngày nào cũng có chuyện để nói không bao giờ hết.
Josecott, người tôi tình cờ gặp ở Học viện, đã than thở: "Thật ra tôi muốn quay những người tham gia từ Học viện cơ". Ví dụ như Sanowill của phái Tốc Kiếm Satomi, hay chị gái Ririmi của Leliared chẳng hạn.
Nhưng Đài truyền hình Vương đô bảo rằng đó chỉ là chuyện nội bộ nên không dùng được. Quả thật mấy tin đó có vẻ chỉ thu hút người trong Học viện, nên cũng đành chịu.
Mà, khi tình hình trở nên rõ ràng hơn, tôi nghĩ cơ hội quay phim sẽ lại đến thôi. Bây giờ nhìn chung mọi thứ vẫn còn đang lơ lửng và lộn xộn lắm.
"Em thấy lãnh địa Liston cứ thế này là ổn mà."
Rinokis, người đang xem Magic Vision bên cạnh trong lúc tôi làm bài tập, buông một câu như vậy.
Vương đô, Silver, và cả đài bán chuyên.
Các chương trình về mạo hiểm giả và Vương Quốc Võ Đấu Hội ngày càng nhiều.
Trong bối cảnh đó, chỉ có chương trình của lãnh địa Liston là không thay đổi mấy.
Vốn dĩ nội dung đã ít kích thích, chủ yếu là những thước phim chậm rãi, thư thái. Nghe nói rất được lòng các khán giả lớn tuổi hay hoài niệm về quê hương.
Giờ đây khi tất cả các kênh xung quanh đều trở nên hối hả, kênh của chúng tôi lại càng có vẻ thong dong hơn.
Thiếu sự đổi mới quá nhỉ. Tập "rượt bắt" của Lino cũng đã phát lại đến hai mươi lần rồi, chắc cũng không chiếu nữa đâu.
Giờ cái đó kết thúc rồi, mọi thứ lại trở về guồng quay bình thường.
"Ta cũng không ghét kiểu này. Nhưng độ nổi tiếng đang có chiều hướng bị lép vế..."
Chắc phải có cái gì đó mới được.
Một kế hoạch mới chẳng hạn.
Nhưng làm cái gì mới vào thời điểm này cũng khó mà thu hút sự chú ý.
...Vụ một tỷ Clam đã giải quyết xong, cũng dư dả chút đỉnh, hay là nghĩ thử xem sao nhỉ.
"Tiểu thư, bài tập kìa."
"Chẳng phải cô là người bắt chuyện trước sao."
Quả nhiên là hơi bực mình. Chẳng tôn trọng gì cả. Đệ tử kiểu gì thế không biết.
Suốt học kỳ ba, tôi đã suy nghĩ về Kênh Liston.
Đã đến lúc thực sự cần một chương trình mới rồi.
"Công Chúa Nấu Ăn" của Vương đô, "Cắm trại một ngày" và Kịch Giấy của Kênh Silver.
Nhưng Kênh Liston của chúng ta thì cứ lửng lơ thế nào ấy...
Chỉ có mỗi chương trình "Tham quan nghề nghiệp" của tôi là được coi là chương trình đinh.
"Liston Lãnh Du Bộ Đàm" thì số lần phát sóng đã giảm hẳn. Mà cái đó phát lại nhiều nên vẫn được nhìn thấy cái gương mặt nhàm chán của Benderio là yên tâm rồi. Dù tôi thì chẳng muốn nhìn chút nào.
Vừa suy nghĩ những chuyện đó, nhưng rốt cuộc chẳng đi đến kết luận nào, tôi trải qua kỳ thi lên lớp và trở thành học sinh lớp ba tiểu học.
Và rồi, ngay thời điểm bước vào kỳ nghỉ xuân, tôi đã có một cuộc gặp gỡ không ngờ tới.
0 Bình luận