Tập 09

Chương 3

Chương 3

Buổi thu âm đầu tiên của chương trình 『Yuuhi-senpai Yui-kouhai』 đã kết thúc, Chika tháo tai nghe ra.

Ngay lập tức, cô hậu bối ngồi đối diện── Takahashi Yui nở nụ cười rạng rỡ và mở lời.

"Vất vả rồi ạ, chị Yuuhi!"

"Ừ, vất vả rồi."

Cô bé cười tít mắt trông hệt như một chú cún quấn người.

Mái tóc bob ngắn tạo ấn tượng hoạt bát, cùng làn da màu lúa mạch khỏe khoắn. Đôi mắt to tròn long lanh trông thật đáng yêu, gương mặt vẫn còn nét ngây thơ. Tuy vóc dáng nhỏ nhắn nhưng lại tràn đầy năng lượng, đúng là dân mê bơi lội có khác, thể lực tốt thật. Chắc nhờ vậy mà tay chân cô bé trông rất săn chắc.

Hôm nay em ấy mặc bộ đồng phục thủy thủ màu trắng, làn da trắng thấp thoáng ẩn hiện dưới gấu áo. Khi trời trở lạnh, chắc hẳn cô bé sẽ mặc chiếc áo khoác Sukajan thêu hình mèo yêu thích đến cho mà xem.

Takahashi Yui, trực thuộc Blue Crown.

Xét về tuổi đời, em ấy kém Chika hai tuổi, còn về tuổi nghề lồng tiếng thì là hậu bối sau một năm.

Cô bé thở hắt ra một hơi thật dài, vẻ mặt vốn thay đổi liên tục giờ đây chỉ còn đọng lại sự mệt mỏi.

"Hàa ~......, nhưng mà em căng thẳng quá đi mất. Lần đầu tiên có chương trình riêng mà lị. Takahashi này nãy giờ cứ loay hoay vô ích nhỉ?"

"......Mà, cũng đúng. Takahashi-san, có lẽ em hơi tăng động quá rồi đấy."

Tôi có cảm giác trong lúc thu âm, vai em ấy cứ gồng cứng cả lên.

Tôi từng thu âm chung với em ấy ở một chương trình radio khác, nhưng so với lúc đó thì lần này em ấy chẳng bình tĩnh chút nào.

Dù sở hữu tài năng diễn xuất và vũ đạo có một không hai, nhưng có vẻ em ấy cũng có những điểm yếu.

Dường như tự nhận thức được điều đó, Yui rũ vai xuống cái rụp.

"Đúng là vậy thật ha ~...... Nhưng mà chị Yuuhi thì điềm tĩnh, vững vàng lắm luôn, quả không hổ danh tiền bối. Em cứ nghĩ thầm là chị đáng tin cậy quá chừng."

Vừa cười hì hì, ánh mắt em ấy vừa toát lên sự tin cậy.

Takahashi Yui có cái tật hay tâng bốc Yuugure Yuuhi lên tận mây xanh.

Thế nên, tôi định cứ thế cho qua chuyện, nhưng một giọng nói thứ ba bỗng chen vào.

"Đúng đó. Yuuhi-chan điềm tĩnh lắm luôn. Chị nhìn mà thấy yên tâm hẳn."

Là biên kịch phát thanh, Asaka Mirei.

Vẫn bộ dạng mặc đồ nỉ như mọi khi, trên trán dán miếng hạ sốt.

Gương mặt mộc không trang điểm, tóc mái buộc túm cẩu thả cùng quầng thâm dưới mắt vẫn là hình ảnh quen thuộc.

Hình như chị ấy lại bị đùn đẩy thêm chương trình nào đó, nên mới tham gia với tư cách biên kịch như thế này.

Dù mảng radio cho seiyuu thay đổi nhân sự liên tục, nhưng tôi không nghĩ là số lượng chương trình chị ấy phụ trách cứ tăng mãi được đâu.

".................."

Asaka cũng thuộc kiểu người luôn chăm sóc tinh thần cho các MC, nên tin lời chị ấy hoàn toàn thì hơi nguy hiểm.

Tuy nhiên, ngẫm lại thì có lẽ đúng là tôi đã bình tĩnh thật.

Dù thi thoảng có xuất hiện trên các radio khác, nhưng kinh nghiệm từ "Yuuhi to Yasumi no Kokosei Radio" mới là yếu tố cốt lõi.

Chương trình đã kéo dài gần một năm rưỡi, và hiện tại đã vượt qua con số bảy mươi số phát sóng.

Hồi đầu chương trình, tôi còn phải tạo dựng nhân vật và nói những chuyện vô thưởng vô phạt, nhưng bây giờ thì không như thế nữa.

Sự tích lũy ấy dường như đang đơm hoa kết trái.

Trong lúc tôi đang nhớ lại gương mặt của cô ấy với một cảm giác tự hào mơ hồ, Yui bỗng chạm vào đúng điểm đó.

"Nhưng mà Takahashi muốn cố gắng hết sức với chương trình này ạ ~. Em biết mình hơi tự mãn, nhưng mục tiêu của em chính là Yasuyasu-senpai đấy ạ!"

Yui nắm chặt hai tay giơ lên cao.

Nếu nói về seiyuu làm radio thuộc thế hệ trẻ, công ty chúng tôi có hai cái tên đứng đầu là Yuubi Saki Mekuru và Yomatsuri Hanabi.

Vậy mà, tại sao cái tên Utatane Yasumi lại được thốt ra chứ?

Thấy Chika làm vẻ mặt nghi hoặc, Yui trả lời đầy mạnh mẽ.

"Tại vì, xét về tư cách bạn diễn radio, Yasuyasu-senpai và chị Yuuhi cực kỳ hợp nhau luôn mà! Em tức lắm á! Takahashi cũng muốn được người ta gọi là bạn diễn của chị Yuuhi......!"

Hừ hừ, Yui tỏ vẻ ghen tị ra mặt.

Thấy thế, Asaka vừa cười khổ vừa đáp.

"Chà, hai đứa nó ổn định mà lị. Nếu Yui-chan mà trở nên giống như Yasumi-chan, thì với tư cách là biên kịch, chị vui lắm đó."

Chị ấy buông một câu nhẹ bẫng.

Chika ghét Yumiko, dù là trên radio hay ngoài đời tư thì cũng toàn cãi nhau suốt.

Vậy mà bị người ngoài bảo là bạn diễn ăn ý, tôi cũng thấy khó xử.

Thấy Chika làm vẻ mặt khó tả, Asaka nở một nụ cười nhẹ.

"Chị nghĩ em cứ tự hào đi? Cả Yuuhi-chan lẫn Yasumi-chan đều đã trở thành mục tiêu và hình mẫu radio cho các hậu bối rồi còn gì. Đó là kết quả nỗ lực của hai đứa đấy."

Lại thêm một câu khiến tôi thấy ngứa ngáy trong lòng.

Quả thực bản thân Chika cũng cảm nhận được điều đó.

Ở hiện tại.

Chỉ là ở hiện tại thôi, nhưng mà...

So với Yui thì Yumiko xuất sắc hơn trong vai trò MC, và chúng tôi cũng ăn ý hơn.

Sự thoải mái khi làm việc chung khác nhau một trời một vực.

Điều đó, ngay cả cảm giác phản hồi cũng y hệt.

Tuy không phải chuyện cần nói ra, và Chika cũng sẽ dốc toàn lực để khuấy động chương trình.

Thế nhưng, một Yui nhạy bén với Yuugure Yuuhi dường như đã cảm nhận được điều đó ngay lập tức.

Ánh sáng trong mắt em ấy vụt tắt, đôi đồng tử đen láy nhìn chằm chằm về phía này.

"......Chị Yuuhi. Chị vừa mới nghĩ là, 'Takahashi còn lâu mới địch lại được Yasuyasu-senpai', đúng không?"

"......Chị không có nghĩ vậy."

"Nói dối."

Yui đáp gọn lỏn, rồi rù rù...... ghé sát mặt lại gần tôi.

Sợ quá.

Tôi đã không nói ra miệng rồi thì thôi chứ, có sao đâu......

"Chị Yuuhi á......, thật sự rất thích Yasuyasu-senpai nhỉ......"

Có thích đâu chứ......

Cái gì vậy, con bé hậu bối này......

"Yui-chan. Tấm ảnh chụp chung quảng bá cho chương trình lúc nãy, em có lấy không?"

"Hả. Em muốn em muốn, cảm ơn chị Asaka nhiều ạ!"

Thấy tôi đang khó xử, Asaka đã ra tay cứu giúp. Quả không hổ danh.

Ngay lập tức, luồng khí u ám quanh người Yui tan biến, em ấy vui vẻ lấy điện thoại ra.

Trong lúc đó, chủ đề câu chuyện cũng chuyển sang hướng khác.

"Nhắc mới nhớ Takahashi này, hôm nọ em có đi ăn với Yasuyasu-senpai đấy ạ."

Yui nói tỉnh bơ, nhưng Chika thì ngán ngẩm trong lòng.

Vẫn như mọi khi, Yumiko có vẻ hay đi cùng ai đó.

Tuy nhiên, những lời tiếp theo lại chẳng mấy êm ả.

"Yasuyasu-senpai có vẻ không được năng nổ lắm. Nghe bảo là do ôn thi vất vả. Em thấy lo ghê."

".................."

Chika không đáp lại lời nào.

Không năng nổ, có lẽ là── do tình cảnh hiện tại của cô ấy.

Tôi không trực tiếp nghe kể.

Nhưng qua những cuộc trò chuyện giữa Yumiko với Asaka, Kagasaki hay Wakana, vẫn có những thông tin lọt vào tai tôi.

'Utatane Yasumi sẽ tạm thời không tham gia Audition để tập trung ôn thi'.

Đó dường như là kết luận mà Yumiko và Kagasaki đã đưa ra.

Việc ôn thi của Yumiko có vẻ không suôn sẻ lắm, nên tôi nghĩ đó là một quyết định sáng suốt.

Thế nhưng, nếu không đi Audition thì sẽ không có thêm công việc.

Chắc chắn sẽ nảy sinh sự sốt ruột, và cũng chẳng thể nào mà vui vẻ tràn trề năng lượng được.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, có vẻ cô ấy không thể kể tình hình thực tế cho hậu bối Yui biết.

Asaka, người nắm rõ tình hình, điềm tĩnh trả lời.

"Chị cũng nghe chuyện đó khi đi uống trà với Yasumi-chan rồi...... Mà, không cần lo lắng quá đâu. Thi cử xong xuôi là em ấy lại lao vào làm việc ầm ầm ngay ấy mà. Chị nghĩ là ổn thôi."

Chika cũng đồng ý kiến.

Đằng nào thì, cứ mặc kệ đấy rồi cô ấy cũng sẽ quay trở lại ngay thôi.

Từ trước đến giờ vẫn luôn là như vậy.

Cứ tơi tả bầm dập, rồi rốt cuộc lại lấy đó làm bàn đạp để tiến một bước thật dài.

Và cuối cùng, cô ấy sẽ cho chúng ta thấy một diễn xuất khiến người ta phải run rẩy.

Đó chính là diễn viên lồng tiếng Utatane Yasumi.

Đang thẫn thờ suy nghĩ những điều đó, tôi chợt nhận ra Yui đang nhìn mình chằm chằm.

"......Chị Yuuhi, chị đang nghĩ về người phụ nữ khác!"

"Thì đúng là vậy rồi......, là chuyện của Yasu mà......"

Mà khoan, tại sao tôi lại bị em bắt bẻ từng tí một như thế hả?

Mới đó mà tôi đã thấy nhớ cái Kokosei Radio rồi.

"Mời cả nhà ăn cơm ~......"

"Ừ, mời cậu."

Yumiko đưa mắt nhìn cô gái đang ngồi đối diện bên kia bàn ăn.

Cô ấy chắp tay lại với vẻ ngại ngùng, sau đó cầm đũa lên.

Rụt rè gắp một miếng thịt hầm khoai tây.

Khi đưa miếng khoai tây bùi bùi vào miệng, biểu cảm của cô ấy cuối cùng cũng giãn ra.

Cô ấy thưởng thức chậm rãi, thật chậm rãi, rồi nuốt xuống với vẻ mặt như sắp thở dài vì quá ngon.

N, ngon quá ~......

Cảm giác như nghe được cả tiếng lòng ấy.

Có lẽ chẳng có ai hợp với từ "thấm thía" hơn người này.

Nhìn cái vẻ mặt thành thật hiếm hoi của cô nàng trái tính trái nết này, Yumiko cũng thả lỏng cơ mặt.

Thế rồi, nhận ra điều đó, cô ấy nhìn tôi với vẻ khó chịu.

"Tớ muốn cậu đừng có nhìn người ta lúc đang ăn được không hả. Yasumi-chan đồ biến thái ~"

"Rồi rồi, xin lỗi nhé Kazari-chan."

Ohana Kazari.

Trực thuộc công ty Teacup, tuy là tân binh năm nhất nhưng lại 19 tuổi, lớn hơn Yumiko.

Một cô gái có đặc điểm nhận dạng là mái tóc uốn xoăn nhẹ và đôi mắt lúc nào cũng lim dim buồn ngủ.

Hôm nay cô ấy mặc một chiếc áo sơ mi màu be rộng thùng thình, bên dưới là váy dài màu nâu.

Tại sao cô ấy lại đang ăn cơm do chính tay Yumiko nấu tại nhà Satou?

Lý do rất đơn giản, vì lâu lắm rồi mới thấy cô ấy đến ăn chực.

'Yasumi-chan ơi ~......, cho tớ ăn nhờ bữa cơm được không ~......?'

Cô ấy đã liên lạc như thế đấy.

Cuộc sống của Kazari có vẻ chật vật, chuyện ăn uống cũng không được đầy đủ cho lắm.

Vì vậy, chuyện Yumiko lần đầu mời "Đến nhà tớ ăn cơm đi" là chuyện của vài tháng trước.

Kể từ đó, dù rất hiếm hoi, nhưng Kazari cũng có ghé qua nhà Satou để ăn cơm.

Dù tôi đã bảo là đến lúc nào cũng được, nhưng Kazari không mấy mặn mà với việc ghé nhà Satou.

Dù tôi có bảo "Không cần phải khách sáo đâu", cô ấy cũng chỉ tỏ vẻ khó xử: "Không phải chuyện đó ~......".

Khi tôi kể chuyện này với tiền bối Yuubi Saki Mekuru, chị ấy cười khẩy bảo:

'Chắc là nó sợ bị mày cảm hóa đấy. Chỉ là đang giữ cái thế ghét bỏ mày thôi, nên không thể dễ dàng bị khuất phục thế được. Kiểu cố chấp ấy mà'.

Giới thiệu bản thân đấy hả? Yumiko nghĩ thầm trong bụng nhưng vẫn im lặng.

Tóm lại, việc Kazari đến nhà Satou là khá hiếm.

"Cậu ăn thêm không?"

"Ừm......, cảm ơn......"

Thấy tôi chỉ vào cái bát rỗng, Kazari rụt rè đưa bát ra.

Trong lúc tôi xới cơm, Kazari húp một ngụm canh thịt heo, rồi lại làm cái mặt thấm thía kiểu "ngon quá đi ~......". Lén nhìn bộ dạng đó, Yumiko cười tủm tỉm.

Chika thì sẽ nói "Ngon quá, ngon quá" với vẻ vui sướng, thể hiện cảm xúc rất dễ hiểu.

Nhìn cảnh đó không bao giờ chán, và Yumiko thích điều đó.

Còn Kazari thì lại có phản ứng thú vị theo kiểu của Kazari.

Cả hai người đều khiến mình thấy bõ công nấu nướng ghê, Yumiko nở một nụ cười.

"Nè, Yasumi-chan ~"

Khi hai đứa đang thong thả ăn, Kazari bỗng lên tiếng.

"Làm seiyuu ấy mà ~, hay có mấy cái Audition bất thình lình đúng không? Cái đó không thay đổi được hả ta. Lúc nào cũng cứ như thế mãi à?"

Đúng là một câu hỏi đậm chất tân binh.

Vừa gỡ xương cá thu nướng, Yumiko vừa trả lời.

"Sao nhỉ. Những người ở đẳng cấp cao hơn thì có thể khác, nhưng ít nhất với tớ thì vẫn đang như thế đấy. Kiểu như 'Tuần sau đi được không?', hay 'Mai đi được không?'. Tất nhiên, nếu báo lịch NG thì người ta sẽ chừa ngày đó ra cho mình."

「Đúng là vậy thật ha……, nghề này phiền phức ghê. Ca làm thêm mà cứ bị trùng lịch kiểu đó thì căng lắm đấy……」

Kazari chán nản buông thõng vai, đưa tay với lấy cốc trà.

Hiếm khi nào thấy Kazari than thở một cách thành thật thế này.

Có lẽ em ấy vừa gặp rắc rối vì chuyện nghỉ đột xuất hay đổi ca làm việc.

Thực tế, việc vừa làm seiyuu tân binh vừa đi làm thêm bán thời gian cực kỳ khó nhằn, những rắc rối kiểu đó nhiều không đếm xuể.

Kazari liếc mắt nhìn sang phía tôi.

「Chị Yasumi cũng từng vất vả vì không lên được lịch trình cụ thể đúng không~? Mang tiếng là nữ sinh cao trung, mà muốn hẹn đi chơi với bạn bè cũng khó nữa chứ.」

「Cũng đúng. Nhưng chị quen rồi. Giờ mọi người đều biết chị làm seiyuu nên cũng không thấy phiền lắm.」

「Eo ôi. Bất thường thật đấy, chuyện đó ấy~」

Nói là bất thường thì cũng chẳng sai.

Vì một công việc chưa biết có nhận được hay không mà phải cố gắng không sắp xếp bất kỳ lịch trình nào khác.

Dù đã có hẹn, nhưng nếu ưu tiên công việc thì sát nút cũng phải hủy kèo.

Thế nhưng, sống cuộc sống như vậy tròn ba năm, giờ đã bước sang năm thứ tư.

Tôi cũng đã quen với nếp sống kỳ quặc này rồi.

Kazari thở dài thườn thượt, lại một lần nữa buông thõng vai.

「Lịch trình thì không chốt được, việc phải làm ở nhà thì nhiều, lương lậu cho tân binh thì bèo bọt như nước mắt chim sẻ…… Người ngoài nhìn vào thì thấy hào nhoáng lắm, chứ vào làm rồi mới thấy nghề này chẳng như mơ tẹo nào~……」

「Chán rồi hả?」

Tôi thử hỏi một câu đầy ác ý.

Y như rằng, Kazari bĩu môi vẻ khó chịu.

「Chưa chán đâu nhớ~. Em chỉ than vãn chút thôi. Chị làm ơn đừng có hở ra là tìm cách khiến tân binh nản lòng thoái chí được không? Bà chị tiền bối đáng ghét này.」

Em ấy ném trả lại tôi những lời mỉa mai đầy phong cách thường ngày.

Ăn xong bữa cơm, có vẻ em ấy đã lấy lại được chút tinh thần.

Rồi, cô bé chợt thay đổi biểu cảm.

Vừa lảng tránh ánh mắt tôi, em ấy vừa lẩm bẩm như đang nói với chính mình.

「Vui mà. Cảm giác rất trọn vẹn. Dù em nghĩ là vất vả thật.」

Đúng vậy ha, tôi mỉm cười đáp lại.

Trong lúc trò chuyện dông dài những chuyện như thế, các đĩa thức ăn dần dần trống trơn.

「Hàa~……, cảm ơn vì bữa ăn ạ.」

Kazari chắp hai tay lại, thở ra một hơi đầy thỏa mãn.

Tôi cứ tưởng gọi hơi nhiều, nhưng Kazari đã chén sạch sành sanh một cách ngon lành.

Được người ta ăn sạch sẽ đến mức này nhìn cũng thấy mát lòng mát dạ.

Trong lúc tôi đang rót trà sau bữa ăn, Kazari bâng quơ mở lời.

「Nhắc mới nhớ, chị Yasumi này. Nghe nói Yuugure-san và Takahashi-san bắt đầu làm radio chung hả~?」

「À~, chị cũng nghe nói vậy.」

Phải một thời gian nữa mới phát sóng, nhưng chương trình radio của hai người họ sắp bắt đầu. Tôi đã thấy thông báo đó.

Tôi cũng đã nghe chuyện này từ chính miệng Yui.

Con bé lắc lư cả người, sung sướng từ tận đáy lòng mà khoe: 「Được làm radio cùng tiền bối Yuuhi cứ như là mơ vậy ạ!」.

Dù không có mặt ở đó, tôi cũng có thể hình dung rõ mồn một vẻ mặt khó ở của Chika.

Chuyện đó thì sao? Khi tôi hỏi lại, Kazari nở một nụ cười nham hiểm.

「Thì là~, em nghĩ chắc chị Yasumi thấy phức tạp lắm nhỉ. Bạn diễn cặp radio của mình lại đi bắt đầu một chương trình radio với người khác, đúng không? Kiểu như là, không muốn họ nổi tiếng quá chẳng hạn, chị có nghĩ vậy không?」

Chắc là do no bụng nên rảnh rỗi sinh nông nổi, em ấy bắt đầu nói mấy lời chọc ngoáy.

Có lẽ em ấy vẫn còn để bụng chuyện bị tôi trêu lúc nãy.

Tôi cũng tự nhận thấy mình cứng đầu cứng cổ chẳng thua kém gì Chika, nên nếu bị chọc vào mối quan hệ này, cũng có khi tôi sẽ phản bác lại đầy cảm tính.

Tuy nhiên, nếu bị hỏi như thế.

「Thì cũng phải nghĩ chứ, chuyện thường tình mà.」

「Ủa, vậy hả?」

Kazari tròn mắt ngạc nhiên.

Để tránh hiểu lầm, tôi bồi thêm một câu giải thích.

「Mà, bảo là không muốn họ nổi tiếng thì hơi quá. Nhưng mà không muốn thua, kiểu gì chẳng nghĩ thế đúng không? Bên này làm nghề lâu hơn mà. Nếu họ nổi tiếng hơn thì sẽ thấy cay cú, chị nghĩ cảm thấy như vậy cũng đâu có gì lạ.」

「Hưm. Ra là vậy.」

Kazari bĩu môi vẻ chán chường.

Có lẽ em ấy đã mong chờ một phản ứng kiểu: 『Hả? Làm gì có chuyện đó. Họ thích làm gì thì làm, liên quan gì đến tôi đâu?』.

Rất tiếc, đây là những lời thật lòng của Yumiko này.

Chính vì đã làm cùng nhau một thời gian khá dài, nên đối với tôi, Kokosei Radio đã trở thành một chương trình quan trọng.

Tôi muốn nó nổi tiếng hơn nữa, và muốn nó tiếp tục kéo dài.

Ấy vậy mà nếu một chương trình khác bắt đầu và cướp sạch mọi thứ, chắc chắn tôi sẽ thất vọng lắm.

Đó là những suy nghĩ thật lòng không chút giấu giếm của tôi.

Chỉ là.

「…………………………」

Sự thật việc Chika bắt đầu làm radio với Yui khiến tôi có chút suy nghĩ.

Rõ ràng tôi đâu có nghỉ làm Kokosei Radio.

Chika có làm radio ở đâu đi nữa, lẽ ra cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tôi.

Vậy mà tôi lại rơi vào cái cảm giác như thể Chika đang bị Yui dẫn đi đến một nơi nào đó xa lắm.

Nghĩ đến đó, tôi bật cười.

Chỉ là bạn diễn bắt đầu làm radio mới thôi mà, sao mình lại trở nên đa sầu đa cảm thế này chứ.

Tôi được Kazari hỏi về lịch trình của seiyuu thế nào, và tôi đã trả lời dựa trên những gì diễn ra từ trước đến nay.

Tuy nhiên, có một điều tôi chưa nói với Kazari.

Đó là tình trạng hiện tại.

Suốt bốn năm qua, tôi đã sống cuộc sống y như những gì đã kể với Kazari.

Chờ đợi những công việc không biết có đến hay không, và lảng tránh mỗi khi bạn bè rủ đi chơi.

Nhưng, Yumiko của hiện tại thì khác.

Trong suốt bốn năm qua, đây là tình trạng có thể nói là độc nhất vô nhị.

「Nè, Yumiko. Dạo này cậu không có lịch làm việc đúng không? Thứ bảy chủ nhật tuần này, tụi mình họp nhóm học bài không?」

Buổi sáng, khi vừa đến trường và bước vào lớp, Wakana đã vui vẻ cất tiếng gọi.

Chuyện dạo này không có việc làm, tôi đã kể cho cậu ấy rồi.

Thế là Wakana lại vui vẻ hỏi lịch trình của tôi như thế này đây.

Trước giờ tôi đã khiến Wakana phải bận tâm rất nhiều vì lịch trình của mình.

「Ồ, được đó. Qua nhà tớ không? Hay là ngủ lại nhà tớ luôn, học thâu đêm?」

Vì thế, việc có thể trả lời ngay lập tức mà không cần suy nghĩ gì khiến tôi rất vui.

Chuyện này thoải mái và dễ chịu hơn tôi tưởng.

Nếu là mọi khi, tôi sẽ phải đắn đo một lúc, mở cuốn sổ lịch trình trong đầu ra, xác nhận tình hình công việc rồi mới trả lời.

Nhưng lịch trình cần suy nghĩ lúc này, cùng lắm chỉ có mỗi công việc radio.

Cuốn sổ lịch trình trắng tinh, có điền vào bao nhiêu cũng không sợ phiền.

「Tớ đợi câu này mãi! Triển thôi, tiệc ngủ học bài! Hóng ghê~. À, với lại hôm nay tụi mình tạt qua đâu đó luôn đi? Ra quán ăn gia đình hay đâu đó học bài đi.」

「Okie okie. Đi đâu giờ nhỉ.」

Việc tôi trả lời ngay lập tức khiến Wakana nở nụ cười tươi rói, điều đó lại càng làm tôi vui hơn.

Đang nói chuyện thì mấy đứa con gái trong lớp tò mò tiến lại gần.

「Nhóm Yumiko hôm nay định đi đâu học bài hả?」

「Tụi này cũng đang tính thế, hay là nhập hội luôn đi?」

Đi chứ đi chứ! Vậy chốt nhóm này nha~. À, thế thì dạy tớ Tiếng Anh với. Tớ cân Toán cho. Môn Văn của tớ nát bét rồi nè? Mọi người nhao nhao hưởng ứng.

Cả nhóm quyết định sẽ đến quán ăn gia đình hoặc cửa hàng đồ ăn nhanh để cùng học bài.

Một cách trải qua giờ tan học đậm chất học sinh.

Dù mục đích là học tập, nhưng được tụ tập, cười đùa, vui vẻ bên bạn bè.

Với những học sinh cao trung bình thường, đây có thể là khoảng thời gian hiển nhiên, nhưng với tôi, sự "bình thường" ấy lại vô cùng quý giá.

Thế nên, tôi thấy vui lắm.

──Thế nhưng, ngay lúc đó.

Bất chợt, tôi nhìn về phía Chika.

Không phải tôi nghĩ: 「Liệu Chika có đi cùng không nhỉ?」. Cô ấy đời nào mà đi.

Chỉ là, tôi lỡ bận tâm thôi.

「…………………………」

Chika đang ngồi tại chỗ, cắm cúi viết cái gì đó.

Vừa nhìn điện thoại, tay vừa thoăn thoắt ghi chép.

Nhìn góc nghiêng nghiêm túc đó là đủ đoán ra, chắc chắn là chuyện liên quan đến công việc.

Trước đây cũng từng có chuyện tương tự.

Chika tranh thủ thời gian rảnh để làm việc, trong khi mình thì đang bàn chuyện tụ tập học nhóm với bạn bè.

Ôm lấy cảm giác lấn cấn trong lòng, một sự sốt ruột suýt chút nữa nhen nhóm lên.

Tôi vội vàng lắc đầu, xua tan suy nghĩ đó đi.

Bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện đó.

「? Sao thế, Yumiko.」

「Không có gì. Thế, hôm nay đi đâu?」

Kagasaki đã bảo tôi hãy tập trung vào việc học một thời gian.

Tôi nên tin tưởng chị ấy và làm những việc trước mắt.

Tôi khẽ lảng tránh ánh mắt khỏi Chika.

Đúng lúc đó, một bạn nữ thốt lên 「A」.

Cô bạn đang nhìn vào thời khóa biểu.

「Có khi hôm nay không đi được rồi…… Nhìn kìa, tiết một hôm nay là sinh hoạt chủ nhiệm.」

Nghe vậy, cả nhóm nghiêng đầu thắc mắc.

「Sinh hoạt chủ nhiệm thì…… liên quan gì?」

「Thì đấy. Giờ sinh hoạt hôm nay là──」

「Hôm nay, chúng ta sẽ thảo luận về tiết mục tham gia Lễ hội văn hóa nhé.」

Tiết một, giờ sinh hoạt chủ nhiệm.

Lớp trưởng đứng trước bục giảng, vừa mở lời đã nói ngay câu đó.

Thầy chủ nhiệm đang đứng quan sát ở góc lớp, có vẻ như sẽ giao quyền điều hành cho bạn ấy.

Lớp trưởng tết tóc ba bím, đeo kính, cách mặc đồng phục cũng khá nghiêm túc. Tuy nhiên, tính cách lại không cứng nhắc như vẻ bề ngoài, là một cô gái biết đùa. Tôi cũng từng đi chơi với bạn ấy vài lần.

Trước đây, khi tôi cải trang thành gái ngoan, tôi đã âm thầm lấy cô bạn này làm hình mẫu tham khảo.

Học cùng lớp từ năm hai, nhưng từ hồi đó dù chưa làm lớp trưởng, bạn ấy đã bị gọi là 『Lớp trưởng』 rồi.

Và đến năm ba thì danh chính ngôn thuận trở thành lớp trưởng thực thụ.

Lớp trưởng dùng phấn trắng viết lên bảng dòng chữ 『Tiết mục của lớp 3-1』.

「Tiết mục của lớp chúng ta sẽ làm gì đây? Ai có ý kiến gì thì giơ tay nhé.」

Nghe tiếng lớp trưởng, vài người lập tức giơ tay.

Nhưng trước khi lớp trưởng kịp gọi tên, thầy chủ nhiệm đã chen ngang: 「Thầy nói chút được không?」.

Nhìn những cánh tay từ từ hạ xuống, thầy chủ nhiệm chậm rãi nói.

「E hèm, đúng là Lễ hội văn hóa đang đến gần. Nhưng học sinh lớp 3 không cần phải cố quá đâu nhé. Vì các em là sĩ tử cả rồi. Chuyện đó các thầy cô đều hiểu. Cứ lấy mấy cái đồ trưng bày cũ ra dùng lại cho qua chuyện, rồi tập trung dùi mài kinh sử cho kỳ thi cũng hoàn toàn ok nhé.」

Thầy chủ nhiệm nói với vẻ như muốn bảo "tốt nhất là nên làm thế".

Thế nhưng, học sinh lập tức nhao nhao phản đối.

「Ể~! Lễ hội văn hóa cuối cùng rồi mà, tụi em muốn làm cho ra trò cơ! Cuối đời học sinh rồi đó thầy!」

「Đúng đó đúng đó, trưng bày thì chán òm!」

「Chính vì ôn thi stress nên mới muốn xả hơi ở đây chứ lị!」

Thầy chủ nhiệm nhìn sự phản kháng của đám học trò với vẻ mặt đầy phiền phức.

Tôi bất giác nhìn sang Chika, thấy cô ấy cũng đang có biểu cảm y hệt.

Biết ngay mà, tôi nén cười.

「Rồi rồi, hiểu rồi. Nhưng làm gì thì làm cũng vừa phải thôi. Thầy nhắc lại, các em là sĩ tử rồi đấy. Vụ này mà làm thành tích giảm sút là thầy gõ đầu từng đứa đấy nhé. Với lại, đang có dịch cúm ác tính hoành hành, có hoạt động gì cũng phải cẩn thận!」

Dặn dò xong, thầy chủ nhiệm ra hiệu cho lớp trưởng.

Được thầy nhắc, lớp trưởng hô hào lại: "Vậy thì...".

Bắt đầu thu thập ý tưởng cho tiết mục của lớp.

Ý kiến của học sinh chẳng mấy chốc đã chất đống.

「Đúng là nếu làm thì mở gian hàng ăn uống là nhất.」「Năm ngoái tao làm tiệm hotdog, vui cực luôn.」「Tán thành. Mở hàng ăn đi~」「Gian hàng ăn uống được đấy chứ.」「Cho khách vào lớp được đúng không? Xếp bàn ghế lại là thành bàn ăn ngay.」「A, ra dáng gian hàng rồi đấy. Duyệt nha.」「Vấn đề là nấu món gì thôi.」「Nên chọn món nào dễ làm ấy.」「L-Livestream phát thanh thì sao?」「Kimura, sao lại làm cái đó?」

Yumiko cũng hòa theo không khí của cả lớp mà đưa ra ý kiến. Đã mất công làm thì phải làm cho thật vui vẻ mới được.

Cuộc thảo luận cứ thế tiếp diễn, và ý định của cả lớp dần chốt lại ở phương án mở "Gian hàng".

Tuy nhiên, đúng lúc đó, Lớp trưởng đang viết phấn lên bảng bỗng xoay người lại.

"Khoan đã, khoan đã nào. Mọi chuyện đang đi theo hướng khá quy mô rồi đấy. Nhưng mà làm gian hàng thì mọi người có chuẩn bị được không? Nếu gánh nặng lớn quá thì không ổn đâu, đúng không? Tớ sẽ bị thầy giáo 'xử đẹp' mất thôi."

Vì ánh mắt thầy chủ nhiệm đang sáng quắc lên kia kìa, nên nỗi lo của Lớp trưởng cũng là điều đương nhiên.

Thế nhưng, vài cánh tay đã mạnh mẽ giơ lên.

"Nếu làm gian hàng thì tớ sẽ lo khâu chuẩn bị", một người nói, rồi những tiếng "tớ nữa", "cả tớ nữa" cứ thế vang lên dồn dập.

Cũng có những ý kiến như "Tớ không giúp được mọi buổi nhưng sẽ cố gắng hết sức", hay "Ca trực hôm đó cứ giao cho tớ". Tất cả đều đồng lòng hướng tới mục tiêu chung, nhân lực có vẻ đã đủ.

Yumiko cũng hừng hực khí thế muốn giúp một tay.

Nếu mọi người đều hứng thú đến vậy, thì việc mở gian hàng chắc sẽ không thành vấn đề.

Trong lúc không khí đang sôi nổi, một cô gái uể oải giơ tay lên.

Đó là cô bạn thường hay đi cùng Lớp trưởng, người được gọi là Miyocchi.

"Lớp trưởng ơiii. Cậu không định nói là cậu muốn diễn kịch hả?"

Nghe thấy lời cô bạn, Lớp trưởng ngay lập tức lộ vẻ khó xử.

Cô nàng nhíu mày, xấu hổ nói: "Đừng có nói thừa."

"Gì cơ, sao lại là diễn kịch?"

Khi Yumiko quay sang hỏi, Miyocchi vui vẻ chỉ hai tay về phía Lớp trưởng.

"Lớp trưởng ấy, là thành viên Hội nghiên cứu Kịch đó. Thật ra tớ cũng thế. Với lại, Lớp trưởng từng nói là muốn thử diễn kịch."

Câu nói đó khiến cả lớp xôn xao một chút.

"Lớp trưởng ở CLB Kịch hả? Cả Miyocchi nữa?", "Không biết luôn đó", "Trường mình có CLB Kịch à?", "Chưa thấy bao giờ", "Cũng chưa từng thấy diễn ở Lễ hội văn hóa nhỉ", "Vì không thể diễn ở CLB nên muốn diễn ở lớp sao?", "Lớp trưởng, sao nào~?"

Vài câu hỏi dồn tới khiến Lớp trưởng càng thêm lúng túng.

Cô nàng lắc đầu, trả lời cộc lốc.

"Không phải CLB, chỉ là Hội nghiên cứu thôi. Nếu mọi người muốn thì diễn kịch cũng được, nhưng cái mọi người muốn làm là gian hàng đúng không? Tớ tuy thích diễn kịch thật, nhưng cũng không muốn làm đến mức đó."

Rõ ràng có pha chút che giấu sự ngại ngùng, nhưng lời cô nàng nói cũng có lý.

Dòng chảy hiện tại gần như nhất trí hoàn toàn là làm gian hàng.

Có thể cũng có người hứng thú với kịch, nếu phản đối mạnh mẽ thì biết đâu sẽ thay đổi được tình hình.

Nghĩ đến đó, Yumiko bất giác nhìn về phía Chika.

Nếu là Chika, người xuất thân từ đoàn kịch, chắc chắn cậu ấy sẽ phô diễn trọn vẹn kỹ năng diễn xuất của mình.

Trên sân khấu lấp lánh ánh đèn, biết đâu cậu ấy sẽ mê hoặc toàn bộ khán giả.

...Cái đó thì, mình cũng hơi muốn xem.

Nhưng nhân vật chính là Chika thì lại chẳng có vẻ gì là hứng thú, cứ lơ đễnh nhìn về phía trước.

"Vâng. Nếu là diễn kịch thì tôi tán thành. Tôi cũng muốn tham gia diễn xuất."

Cái viễn cảnh cậu ấy giơ thẳng tay lên và nói như thế, chắc chắn là không thể xảy ra rồi.

Trong lúc Yumiko đang tưởng tượng ra mấy chuyện kỳ quặc, Wakana quay mặt về phía này.

"Yumiko thì sao? Nếu diễn kịch thì Yumiko có hứng thú không? A, nhưng mà là dân chuyên nghiệp thì mấy cái này có bị cấm tham gia không nhỉ?"

"Không, tớ nghĩ là không cấm đâu. Nhưng mà, dù nói là chuyên nghiệp thì tớ cũng là diễn viên lồng tiếng mà. Diễn kịch sân khấu thì tớ chưa từng làm bao giờ. Chắc không tự tin lắm đâu."

Nếu hỏi là có hứng thú hay không, thì là có.

Nhưng tớ không đủ can đảm để lôi kéo cả lớp làm cùng.

Có lẽ Lớp trưởng cũng có cùng suy nghĩ đó.

Khi Yumiko đưa mắt nhìn lại lên bảng, Lớp trưởng chẳng hiểu sao lại đang nhìn chằm chằm vào cô.

"...?"

Tuy nhiên, cô nàng lập tức lảng tránh ánh mắt, vỗ tay bôm bốp.

"Rồi rồi. Quay lại chủ đề chính nào~. Chốt lại là làm gian hàng nhé. Thế? Chúng ta sẽ bán gì?"

Và thế là, câu chuyện về "vở kịch" coi như chưa từng tồn tại.

Tiết mục sẽ là gian hàng.

Nhiều ý kiến được đưa ra, nhưng cuối cùng cả lớp quyết định sẽ làm món mì xào Yakisoba.

Mọi người tiếp tục bàn bạc các chi tiết cụ thể, nhưng mà... đột nhiên, một cậu con trai buột miệng nói.

"Khoan đã, lớp mình có Satou và Watanabe mà. Nếu để hai cậu ấy đứng tiếp khách, chẳng phải khách sẽ kéo đến nườm nượp sao? Người nổi tiếng cơ mà."

Chính vì phát ngôn thiếu suy nghĩ đó, sự chú ý dồn cả vào Yumiko và Chika.

Đúng như dự đoán, Chika làm cái mặt ghét cay ghét đắng như muốn chết đi cho rồi, lườm cậu con trai kia cháy mặt.

Uầy, đáng sợ ghê.

Vẫn như mọi khi, ánh mắt hung dữ thật.

Cậu nam sinh bị lườm trông rõ là sợ hãi, mắt bắt đầu đảo như rang lạc.

Ánh mắt của Chika thực sự rất sắc bén, nếu không quen thì chắc không đỡ nổi đâu.

Chẳng còn cách nào khác, Yumiko đành mở lời.

"Tớ thì không sao đâu. Nhưng nếu dùng bọn tớ với tư cách diễn viên lồng tiếng, tớ nghĩ công ty quản lý sẽ gửi hóa đơn thanh toán đến đấy."

Cậu nam sinh kia mặt mày càng thêm tái mét.

Thêm vào đó, xung quanh cũng bắt đầu chỉ trích: "Đừng có làm thế", "Vừa rồi là không hay đâu".

Mà, cứ để cậu ta bị coi là kẻ xấu thế này cũng tội.

Yumiko đập mạnh tay xuống bàn cái rầm.

"Với lại, nếu làm mì xào thì tớ thầu vụ bếp núc cho."

Trước tuyên bố của Yumiko, Wakana và đám con gái trong lớp hưởng ứng nhiệt liệt.

"Cái đó thì chuẩn rồi", "Không để Yumiko nấu ăn thì phí của giời", "Nấu ăn thì Yumiko đỉnh nhất rồi còn gì", "Có người quen tay hay việc đúng là yên tâm hẳn", "Nói thật lòng chứ còn ngon hơn mẹ tớ nấu nữa", những tiếng tán đồng vang lên, khiến đám con trai nhìn nhau ngơ ngác: "Thật á?"

Tuy có chút rắc rối nhỏ, nhưng cuộc thảo luận nhìn chung diễn ra suôn sẻ.

Thậm chí, vì mọi chuyện tiến triển quá thuận lợi nên khối lượng công việc cần quyết định lại tăng lên.

Chỉ trong giờ sinh hoạt chủ nhiệm thì không thể chốt hết được.

"Vậy thì, chúng ta bắt đầu chuẩn bị từ sau giờ học hôm nay luôn nhé."

Gần hết giờ sinh hoạt, Lớp trưởng đề xuất như vậy và kêu gọi những ai có thể ở lại sau giờ học.

Yumiko nhìn Wakana và các bạn, im lặng hỏi bằng ánh mắt: "Tính sao đây?"

Tất cả đều hiện rõ chữ "Muốn làm!" trên mặt.

Có vẻ như buổi học nhóm hôm nay sẽ bị hủy rồi.

Từ ngày hôm đó, công tác chuẩn bị cho Lễ hội văn hóa bắt đầu, ngày nào cũng có người ở lại sau giờ học.

Lễ hội văn hóa diễn ra vào tháng Mười Một, nhưng bây giờ mới là tháng Chín.

Mọi người bàn nhau rằng sẽ bắt đầu sớm, làm từ từ để không ảnh hưởng đến việc ôn thi.

Đúng như lời thầy chủ nhiệm nói, chỉ làm vừa phải, chậm rãi thôi.

Cứ đến sau giờ học, việc Lớp trưởng hô hào đã trở thành thông lệ.

"Hôm nay cũng chuẩn bị cho Lễ hội văn hóa nhé! Ai ở lại được thì ở lại nha. Trong phạm vi không quá sức thôi!"

Mặc dù đã thêm câu rào trước đón sau, nhưng số người giơ tay nói "Có tớ" vẫn rất đông.

Và trong số đó, có cả Yumiko.

"Yumiko, hôm nay cậu cũng ở lại à?"

Wakana sán lại bên cạnh, đặt cằm lên vai cô.

Nói vậy chứ chính nhỏ cũng thuộc nhóm tham gia mà.

"Ừm. Bài vở tớ vẫn làm đầy đủ, thời gian bị giữ lại cũng không dài. Với lại, được tham gia mấy hoạt động thế này vui mà."

Cô vô thức nở một nụ cười thoải mái.

Trước đây, cô luôn cố gắng không dính dáng quá nhiều đến các sự kiện trường lớp.

Vì công việc lồng tiếng luôn là ưu tiên hàng đầu.

Việc ở lại trường như thế này, hay cùng mọi người chuẩn bị, trước giờ chưa từng có.

Vốn dĩ tính cách cô cứ ở bên mọi người là thấy vui, nên lúc này đây cô đang tràn ngập cảm giác mãn nguyện.

"Vậy hả, vậy hả. Dạo này trông Yumiko có vẻ vui lắm. Tốt quá rồi."

Wakana cười dịu dàng.

Yumiko bất giác đưa tay lên má mình.

Khác biệt đến thế sao?

Nhưng thắc mắc đó ngay lập tức bị thổi bay.

Bởi vì, Chika thế mà lại đang tham gia chuẩn bị cho Lễ hội văn hóa.

"Ái chà. Watanabe-chan cũng ở lại kìa. Hiếm thấy nha."

Wakana vừa nói dứt lời đã chạy tót lại chỗ Chika. Yumiko cũng đuổi theo sau.

Chika đang đứng ở góc phòng học, lơ đãng nhìn các học sinh khác.

"Yaho~, Watanabe-chan. Watanabe-chan cũng ở lại hả?"

Trước câu hỏi đó, Chika chỉ đáp gọn lỏn: "Ừ."

Cậu ấy không phải là người có tính hợp tác.

Nếu là bắt buộc thì không nói, chứ nếu là tự nguyện thì cậu ấy thuộc kiểu sẽ tránh xa mấy vụ tụ tập này.

Yumiko vừa thắc mắc, vừa buông lời cà khịa theo thói quen.

"Cơn gió nào thổi cậu lại đây thế? Bà vốn ghét cay ghét đắng mấy vụ này mà. Đổi tính đổi nết rồi hả? Hay là chán ghét cái bản mặt u ám của mình rồi? Một hình thức sám hối mới à?"

"Lại bắt đầu rồi đấy. Tôi thực sự ghét cái nết đó của cô. Tôi tham gia hay không tham gia thì cũng ồn ào vô nghĩa như nhau thôi. Cô bớt nhảy cẫng lên trước hành động của người khác được không?"

Kèm theo tiếng tặc lưỡi, Chika lườm cô một cái.

Wakana, người đã quá quen với cảnh này, vừa cười xòa can ngăn "Thôi nào, thôi nào", vừa hỏi Chika.

"Không có ý xấu đâu, chỉ là tớ tò mò thôi. Vì mọi người ở lại là do thích, nên nếu Watanabe-chan cảm thấy áy náy hay ép buộc bản thân thì tớ không muốn đâu."

"Watanabe làm gì có dây thần kinh nhạy cảm thế."

"Yumiko~?"

Yumiko vừa châm chọc thì bị Wakana mắng ngay.

Tuy nhiên, trước những lời chân thành của Wakana, Chika có vẻ cũng đã bớt gay gắt.

Cậu ấy khẽ lắc đầu, nói tiếp: "Không phải như vậy."

"Trong tác phẩm tôi đang tham gia có cảnh Lễ hội văn hóa. Thế rồi Đạo diễn bảo: 'Em là học sinh mà, chắc em đồng cảm được với những cảm xúc này nhỉ?'... và tôi đã hoàn toàn không trả lời được..."

Chika làm vẻ mặt như vừa nuốt phải mướp đắng.

Ra là vậy, thế nên hôm nay mới cất công ở lại.

"Ra là thế. Đúng là kiểu hiếu thắng của bà. ...Hừm."

Trong khi Yumiko đang gật gù hiểu chuyện, thì chẳng hiểu sao lồng ngực lại nhói lên một cái.

Trong tim, một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm cháy âm ỉ.

Yumiko vừa thấy lạ lẫm vừa đưa tay xoa ngực, còn Wakana thì thốt lên "Hể~" đầy thán phục.

"Diễn viên lồng tiếng vất vả thật đấy. Mà, nếu là vậy thì cùng chuẩn bị đi. Vui lắm đó."

Trước nụ cười rạng rỡ của Wakana, vẻ mặt Chika cũng giãn ra.

"Đúng vậy. Vì là lần đầu tiên nên chắc phải nhờ cậu chỉ bảo nhiều rồi."

Đến mức nói ra được những lời mềm mỏng như thế cơ đấy.

Sao cậu dịu dàng với Wakana quá vậy hả?

Thái độ khác biệt một trời một vực khiến Yumiko ngứa mắt, bèn chọc vào người Chika.

"Gì đây. Watanabe, với Wakana thì thành thật gớm nhỉ. Nếu làm được cái thái độ đó thì bình thường cứ thế đi. Tiếc rẻ gì à? Nếu sợ lạm phát sự thành thật thì lo bò trắng răng rồi đấy."

"Thái độ của tôi tệ đi là do Satou cứ gây sự đấy chứ? Tôi cũng đâu phải ai cũng cắn càn. Đừng có đánh đồng tôi với mấy con khỉ như cô. A, giờ thì đúng là đang bị cắn thật đây. Oa, đau quá, đau quá."

"Con nhỏ này... Bà mới là đứa hở ra là cắn người khác ấy. Hồi trước bà chẳng lườm cho đám con trai trong lớp sợ chết khiếp còn gì. Hơi tí là lườm. Thế mà bảo không cắn càn à, nghe vô lý không~"

"Hả?"

"Á?"

Cuộc cãi vã quen thuộc lại nổ ra, và Wakana lại phải "Thôi nào, thôi nào, thôi nào" để xoa dịu.

Thấy Chika hừ một tiếng rồi quay mặt đi, Yumiko định ném thêm vài câu nữa.

Nhưng Wakana đã vỗ vỗ vào lưng Yumiko.

Nhỏ ghé sát mặt lại, thì thầm vào tai cô.

"Yumiko cũng phấn khích quá đà rồi đấy. Tớ biết là cậu vui vì Watanabe-chan ở lại, nhưng mà trêu chọc ác quá là bị ghét đấy nhé?"

「……Khoan đã, Wakana. Làm gì vậy? Ơ, cái gì thế này? Đừng có đối xử với người ta như học sinh tiểu học được không?」

Tôi hoảng hốt gọi giật Wakana lại để giải thích sự hiểu lầm tai hại đó, nhưng nhỏ chẳng thèm lọt tai lấy một lời.

Wakana đặt tay lên vai Chika, cứ thế lôi tuột cô ấy đi.

「Nào nào, Watanabe-chan. Tụi mình đi chuẩn bị trang trí thôi. Mình sẽ vẽ tranh lên mấy cái thùng các-tông xin được ở siêu thị nhé. Tranh vẽ mì xào ấy mà~. Watanabe-chan nè, cậu vẽ được không?」

「Hả, ơ kìa…… Vẽ thì được thôi. Nhưng Satou không tham gia nhóm này à?」

「Yumiko nhìn vậy chứ vẽ xấu tệ hại luôn á.」

「À, cái đó tôi biết. Trên radio cậu ta cũng hay vẽ mấy hình thù kỳ quái mà.」

「…………………………」

Mặc dù nhóm Chika đang hào hứng theo ý họ, nhưng thực tế đúng là tôi không có khiếu hội họa.

Tuy cảm thấy hơi bực bội, tôi quyết định tham gia vào khâu chuẩn bị khác.

Giữa chừng, tôi nghe thấy tiếng ai đó khen: 「Ồ, Watanabe-chan, vẽ đẹp ghê!」, làm tôi càng thấy cay cú hơn, nhưng vẫn cố lờ đi.

Cứ thế, trong lúc mọi người cùng làm việc, mặt trời dần khuất bóng.

Bên ngoài trời sập tối, ánh đèn điện bắt đầu chiếu sáng rực rỡ bên trong phòng học.

Đến khi tiếng hô hào của câu lạc bộ thể thao vốn nãy giờ văng vẳng bên tai hoàn toàn tắt lịm.

「Này~. Làm đến đó thôi nhé~」

Giáo viên chủ nhiệm ghé qua xem tình hình, buông một câu như vậy.

Chỉ với câu nói đó, mọi người bắt đầu vội vã dọn dẹp.

「A, xin lỗi. Yumiko với Watanabe-san này. Nếu hai bạn đang rảnh tay thì dọn giúp mình đống này được không?」

Lớp trưởng đang thu gom mấy thùng các-tông cất tiếng nhờ vả.

Số lượng thùng các-tông dùng để trang trí rất nhiều nên không thể cứ để bừa bộn trong lớp học được.

Thế nên, lần nào cũng phải chuyển chúng sang phòng học trống.

Chuyện tôi và Chika được chỉ định chắc cũng chẳng có ý nghĩa sâu xa gì đâu.

Cũng chẳng có lý do gì để từ chối, hai đứa tôi mỗi người kẹp thùng các-tông bên hông rồi bê đi.

Bước ra hành lang, tôi mới cảm nhận rõ bóng tối bao trùm bên ngoài.

Mặt trời đã lặn hẳn, ráng chiều cũng đang dần tan biến vào hư không.

Hai đứa sóng vai nhau, lặng lẽ bước đi dọc hành lang.

Bất chợt, Chika thốt lên.

「Những khoảng thời gian thế này, chắc là quý giá lắm nhỉ. Tự dưng tôi nghĩ, phải chăng thanh xuân là những thứ như thế này.」

「Cô mà cũng nói chuyện thanh xuân cơ đấy.」

Tôi lỡ miệng châm chọc, nhưng tôi cũng hiểu cảm giác đó.

Ở lại lớp muộn cùng bạn bè, chuẩn bị cho lễ hội văn hóa.

Vẫn mặc nguyên bộ đồng phục, vừa cười đùa vừa tất bật làm việc.

Một cảm giác phấn khích tĩnh lặng.

Cảm giác phi thường nằm ngay trong sự tiếp diễn của những điều bình thường.

Cũng không phải là tôi không hiểu cái suy nghĩ "đây chắc hẳn là thanh xuân".

「Cô cũng hiểu được chút ít rồi còn gì? Tâm trạng của những người chuẩn bị cho lễ hội văn hóa ấy. Tốt quá rồi ha. Có thể vận dụng vào diễn xuất được đấy, hay là cảm ơn bọn tôi đi?」

「Hừm……, cũng phải…… Có lẽ đúng là tôi đã hiểu được thật……」

「………………」

Bị trả treo bằng mấy lời đáng ghét thì bực mình, nhưng bị hùa theo thế này thì kể ra cũng thấy hơi hụt hẫng.

Đúng là ích kỷ thật.

Trong lúc Chika còn đang trầm ngâm, chúng tôi đã đến phòng học trống.

Khi tôi xếp gọn mấy cái thùng các-tông vào chỗ cũ, Chika đang hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bầu không khí phi thường này chắc hẳn đã khiến cô ấy trở nên đa cảm.

Vừa ngắm nhìn bầu trời tối đen, Chika vừa lẩm bẩm.

「Tôi chắc chắn đã không trải qua một thanh xuân như người bình thường tưởng tượng. Nên tôi không hiểu cảm giác đó. Nhưng mà, thanh xuân của tôi nằm ở nơi khác.」

A, tiếng thở dài khẽ lọt ra.

Đó là cảm xúc mà ở ngôi trường này, chỉ có duy nhất tôi mới có thể đồng cảm.

Những buổi lồng tiếng đầy thử thách trước micro và màn hình, trong bầu không khí căng thẳng như dây đàn.

Những buổi radio cùng nhau xây dựng kịch bản với biên kịch, chắt chiu từng câu từng chữ.

Khán đài rực rỡ ánh đèn cổ vũ đung đưa.

Phòng tập nhảy đầm đìa mồ hôi.

Cả khoảng thời gian cứ nhìn chằm chằm vào kịch bản để diễn xuất tốt hơn dù chỉ một chút.

Thanh xuân của cô ấy, chắc chắn nằm ở những nơi đó.

「Chắc chắn cô cũng vậy thôi.」

Chika quay mặt về phía này, còn tôi thì im lặng.

Cùng mọi người ồn ào chuẩn bị cho lễ hội văn hóa, không nghi ngờ gì nữa, chính là một trang của thanh xuân.

Thế nhưng, những lúc bất chợt.

Tôi lại nhớ về không gian căng thẳng đến mức như bào mòn cả thể xác ấy.

Chika đang khẳng định rằng, bước đi trên con đường chông gai đó mới là thanh xuân của chúng tôi.

「……………………」

Nếu là trước đây một chút.

Tôi sẽ gật đầu không chút do dự.

Chỉ cần nói một câu "Phải ha", là đủ để cảm thấy tâm ý tương thông.

Chỉ cần như thế là đủ.

Nhưng mà.

Nhưng mà, bây giờ thì...

「Chị ấy thì……」

Tôi định nói gì đó, rồi lại thôi.

Chika làm vẻ mặt nghi hoặc, ghé sát nhìn vào mặt tôi.

Chính tôi cũng không biết mình định nói gì, bèn xua tay bảo: 「Không có gì đâu」.

Giống như Chika vừa làm lúc nãy, tôi cũng hướng mắt ra ngoài cửa sổ.

Ở đó chỉ có bầu trời tối đen và chút ráng chiều còn sót lại.

Tôi cứ im lặng ngắm nhìn cảnh tượng đó.

Sau khi trải qua khoảng thời gian tĩnh lặng ấy ở phòng học trống, chúng tôi quay lại lớp.

Các học sinh khác cũng đã dọn dẹp xong, có vẻ họ đã chuẩn bị xong xuôi để ra về.

Nhóm Wakana vẫy tay rối rít.

「Yumiko~! Mọi người vừa bàn nhau là giờ sẽ ghé qua siêu thị đó! Nghe nói có tiệm bán nguyên liệu làm mì xào rẻ lắm! Tiện thể tụi mình đi ăn quà vặt luôn!」

Xung quanh Wakana là đám con gái đang tụ tập, cười nói rôm rả nào là "Đói bụng quá~" với "Muốn ăn đồ ngọt ghê~".

Xem ra, khoảng thời gian vui vẻ vẫn chưa kết thúc.

Đương nhiên, tôi gật đầu cái rụp: 「Đi chứ đi chứ」.

「A, Watanabe-chan. Watanabe-chan có đi cùng không?」

Wakana tiến lại gần Chika với vẻ vui vẻ, buông lời rủ rê.

Biết đâu đấy, nếu là lời mời của Wakana thì có khi Chika cũng nhận lời.

Tôi thoáng nghĩ vậy, nhưng Chika đã từ chối thẳng thừng.

「Không. Tôi xin kiếu.」

「Vậy hả? Thế mai gặp nha~」

Wakana cũng chẳng tỏ vẻ gì là tiếc nuối lắm, chào tạm biệt.

Chika cầm cặp lên, cứ thế lẳng lặng bước ra khỏi lớp.

Tiếng bước chân lạnh lùng vang vọng trên hành lang, rồi xa dần từng chút một.

Dù chẳng có chuyện gì đặc biệt, nhưng tôi cứ lắng nghe tiếng bước chân ấy mãi.

「Được rồi, đầu tiên mình ghé đâu trước đây?」

Ai đó lên tiếng, rồi cả nhóm đông đúc ồn ào kéo nhau ra hành lang.

Tất cả cùng bước đi trong tòa nhà trường học, tà váy đồng phục đung đưa.

Trường học vào buổi đêm mang lại cảm giác đặc biệt nào đó, khiến sự phấn khích lan tỏa giữa mọi người.

「Mấy chuyện thế này, quả nhiên là vui thật đấy. Nhỉ Yumiko.」

Sau khi cười ngặt nghẽo vì câu đùa của ai đó, Wakana nhìn tôi với nụ cười rạng rỡ.

Chẳng biết từ lúc nào, tôi cũng đang cười to hết cỡ.

Ôm bụng cười vì những chuyện vớ vẩn, rồi vỗ vai nhỏ bạn bên cạnh kêu lên: Đau ruột quá~!

Ồn ào, êm ả, buổi tan trường của những học sinh cấp ba bình thường cứ thế trôi đi.

「Đúng ha. Thế này cũng tốt thật đấy.」

Mọi áp lực trên vai hoàn toàn biến mất, tôi cười từ tận đáy lòng, cơ thể nhẹ bẫng như bông.

Ôn thi vất vả thật, nhưng cứ làm bao nhiêu là tiến bộ bấy nhiêu.

Trong lúc vội vã học bù lại kiến thức, nỗi bất an về kỳ thi cũng dần vơi bớt.

Cái cảm giác bước đi mò mẫm trong bóng tối không còn nữa.

Trải ra trước mắt là một cuộc sống đầy cảm giác thành tựu.

Chính vì thế, tôi đã nghĩ thế này.

Thanh xuân thật đấy.

Buổi thu âm thứ ba của chương trình 『Tiền bối Yuuhi và Hậu bối Yui』 kết thúc, Chika tháo tai nghe ra.

Ngay khoảnh khắc đó, Yui gục cằm xuống bàn.

Cô bé lẩm bẩm bằng giọng ỉu xìu đầy tiếc nuối: 「Trường cấp ba của tiền bối Yuuhi, em muốn thử đến đó quá đi à……」.

「……Là lễ hội văn hóa trường cấp ba thôi mà? Tôi nghĩ nó giản dị hơn nhiều so với em tưởng tượng đấy.」

Chika trả lời với vẻ nghi hoặc, Yui liền bật dậy cái rụp.

Cô bé trình bày lý do với vẻ khẩn khoản.

「Không phải chuyện đó ạ. Tiền bối Yuuhi, năm sau là chị tốt nghiệp cấp ba rồi còn gì. Em sẽ không còn được nhìn thấy tiền bối Yuuhi ở trường cấp ba nữa đâu. Chỉ một lần thôi cũng được, em muốn thử đến ngôi trường có tiền bối Yuuhi đang học mà~」

Hừm, Yui chu mỏ lên.

Tuy đã biết rồi, nhưng cô bé này có vẻ thực sự thích Yuugure Yuuhi.

Xét theo lẽ thường thì chắc cô bé thuộc nhóm 『Hậu bối dễ thương』.

Nhưng với người không giỏi giao tiếp như Chika, việc được thể hiện thiện chí nồng nhiệt đến mức đó khiến cô thấy hơi chùn bước.

「………………」

Hơn nữa, cô cũng có chút suy nghĩ.

Lễ hội văn hóa trường cấp ba. Thanh xuân. Kỷ niệm.

Đó là những thứ không có duyên nợ gì mấy với Chika.

Tuy nhiên, cô nghĩ như vậy cũng được.

Như đã nói với Yumiko, vì thanh xuân của cô nằm ở một nơi khác.

Điều đó, với Yumiko cũng vậy.

……Đáng lẽ, cô đã nghĩ như thế.

Satou Yumiko, phải chăng đã khác rồi?

Cô ấy đang ở nơi đó, cười nói vui vẻ hơn bất cứ ai, tỏa sáng rực rỡ như chiếu sáng cả không gian xung quanh.

Khi trở thành sự kiện trường học, cảm giác đặc biệt tăng lên, thứ ánh sáng đó càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Nhìn bóng lưng của cô ấy như vậy, cô lại cảm thấy bồn chồn không yên.

Bởi vì Yumiko đã không gật đầu trước câu nói 「Chắc chắn cô cũng vậy thôi」 của cô.

Trong lúc Chika đang chìm trong suy tư, Asaka mở lời giải vây.

「Yuuhi-chan này, năm sau em là sinh viên đại học rồi đúng không? Nếu vậy thì Yui-chan, em đến lễ hội văn hóa trường đại học đi? Nhiều trường đại học mở cửa công khai lắm, quy mô cũng lớn hơn trường cấp ba nhiều. Người ngoài cũng dễ vào nữa.」

Nghe câu đó, gương mặt Yui bừng sáng.

Cô bé chắp hai tay cái bốp, reo lên vui sướng: 「Hay quá đi ạ」.

Rồi ghé sát mặt vào Chika với vẻ hạnh phúc.

「Vậy thì vậy thì, tiền bối Yuuhi! Khi nào lên đại học, chị nhớ mời Takahashi đến lễ hội văn hóa nhé!」

Như một chú mèo con không chút cảnh giác, Yui hướng nụ cười tươi rói về phía này.

Chika vừa thả lỏng vai, vừa trả lời cô bé.

「Tôi biết rồi. Lễ hội trường đại học cũng hay có mấy buổi talkshow của diễn viên lồng tiếng mà. Tôi sẽ thử vận động để có thể mời Takahashi-san đến.」

「Đó là công việc rồi còn gì nữa ạ á á!」

Tiếng kêu như tiếng hét của Yui vang vọng khắp phòng thu.

Nhóm Yumiko lớp 3-1 ngày nào cũng ở lại sau giờ học để chuẩn bị cho lễ hội văn hóa.

Công việc chuẩn bị rất thuận lợi.

Không, là quá thuận lợi.

「……Vâng. Ờ thì, tạm thời không còn việc gì để làm cho khâu chuẩn bị lễ hội văn hóa nữa.」

Một buổi chiều sau giờ học, lớp trưởng tuyên bố như vậy trước cả lớp.

Hôm nay mọi người cũng ở lại làm việc như mọi khi.

Nhưng nhờ nhân lực dồi dào đẩy nhanh tiến độ, nên đến hôm nay mọi việc đã được giải quyết sạch sẽ gọn gàng.

「Chà chà…… Mọi người hăng hái quá ha.」

Tôi nhìn quanh lớp học, gian hàng mô phỏng đã hoàn toàn sẵn sàng.

Việc trang trí lớp học và hành lang, biển hiệu, những thứ cần thiết hầu như đã làm xong hết cả rồi.

Việc lắp ráp mấy thứ này hay chuẩn bị món yakisoba đều phải gác lại đến tận ngày hôm trước. Nói cách khác, hiện tại gần như chẳng còn gì để làm cả.

「Uầy. Thế là từ giờ phải cắm đầu vào học một thời gian hả trời...」

Trong khi Wakana đang ỉu xìu chán nản, đám bạn cùng lớp xung quanh lại nhao nhao: 「Coi như đổi gió cũng tốt mà ha~」, 「Vui mà nè」.

Hình như mọi người đều xem việc này là cơ hội xả stress sau những giờ ôn thi căng thẳng.

Tuy nhiên, Yumiko lại có chút băn khoăn.

「Lớp trưởng nè. Vụ chuẩn bị thì coi như ổn rồi, nhưng đội nấu ăn có nên làm một buổi tổng duyệ... à nhầm, làm bài test thử món mì xào một lần không?」

Lớp 3-1 dự định dùng bếp nướng điện ngay trong phòng học để làm mì xào phục vụ khách.

Quả thật, nếu cứ thế mà làm thật luôn thì cũng hơi lo ngại.

Nỗi lo đó dường như cả đội nấu ăn ai cũng có, nên mọi người đồng thanh hưởng ứng: 「Muốn làm, muốn làm!」, 「Yumiko, dạy cách làm đi」, 「Làm thử một lần xem sao đê」.

Cô bạn lớp trưởng đung đưa bím tóc, gật đầu cái rụp.

「Cũng phải ha. Vậy chúng ta thử làm tại lớp một lần xem sao. Tớ sẽ đi xin phép thầy.」

Nhờ những lời nói đáng tin cậy đó của lớp trưởng, buổi tổng duyệt cho Lễ hội văn hóa đã bắt đầu.

Nghe đâu giáo viên chủ nhiệm đã nhăn nhó bảo 「Không phải hơi sớm sao?」, nhưng lớp trưởng đã kiên trì thuyết phục. Cuối cùng thầy cũng miễn cưỡng cấp phép với vẻ mặt đầy phiền phức.

Và rồi, vào một buổi tan học ngày hôm khác.

Một vài thành viên đội nấu ăn ở lại lớp, hì hục chuẩn bị bếp nướng điện.

Tất nhiên, trong số đó có cả Yumiko.

「Có cái bếp nướng trong lớp học cảm giác cứ sai sai sao ấy nhỉ.」

「Chuẩn. Lại còn đặt trên bàn học nữa chứ.」

Lớp trưởng cười đồng tình với ý kiến của Yumiko.

Vật thể lạ mang tên "bếp nướng điện" đột ngột xuất hiện giữa phòng học mà mọi người vẫn sử dụng hằng ngày.

Nếu là dịp đặc biệt như hôm Lễ hội văn hóa thì không nói, đằng này hôm nay chỉ là một ngày trong tuần bình thường.

Ngoài sân trường, các câu lạc bộ thể thao đang hô hào đầy khí thế.

Trong bối cảnh đó, việc cái bếp nướng chễm chệ nằm trong lớp tạo ra cảm giác lạc quẻ vô cùng.

Nhưng mà, chẳng hiểu sao lại thấy nôn nao, háo hức.

「Nhóm Wakana bao giờ mới về nhỉ?」

「Đội đi chợ tốn thời gian ghê ha.」

Nhóm đi chợ của Wakana đang mua nguyên liệu ở siêu thị gần đây.

Chuyện đó tốn nhiều thời gian một cách kỳ lạ.

Nếu họ không về thì không thể tiến hành bước tiếp theo được.

「Không biết có bị lạc khi tìm đồ không ta?」

Biết thế mình đi cùng cho rồi.

Ngay khi Yumiko bắt đầu cảm thấy hối hận, bộ ba đi chợ đã trở về.

Chẳng hiểu sao, mặt ai nấy đều tự tin tràn trề.

「Nhìn nè nhìn nè! Bọn tớ săn được món hời đó!」

Nhóm Wakana hí hửng đặt mấy túi đồ siêu thị lên bàn.

Mấy cái túi phồng to một cách bất thường.

Cứ thế, họ đổ ào hết đồ bên trong ra mặt bàn.

「Mì xào rẻ cực kỳ luôn! Chỉ với ngân sách hôm nay mà bọn tớ mua được cả đống nè!」

Đúng như lời cô nàng nói, trên bàn lăn lóc vô số gói mì.

Loại gói ba vắt mì thường thấy ở siêu thị; một, hai, ba... tóm lại là nhiều vô kể.

Chúng được chất thành đống cao ngất.

Trong khi mấy đứa khác đang khen ngợi: 「Ê, mua được nhiều dữ!」, 「Nhóm Wakana giỏi ghê~」, thì Yumiko và lớp trưởng lại sa sầm mặt mày.

Yumiko cầm một gói lên, hỏi nhóm Wakana đang đắc ý.

「...Này nhé. Có nhiều mì thế này thì tớ nghĩ cũng không dùng hết được đâu.」

「Ủa? Cái đó thì cứ bỏ tủ lạnh là được mà. Đâu cần dùng hết hôm nay. Tại rẻ quá nên bọn tớ mua luôn cho phần hôm Lễ hội văn hóa đấy.」

Wakana thở phì phò đầy tự hào, trả lời như thể đó là chuyện đương nhiên.

Lớp trưởng đưa tay che mắt.

Yumiko cũng vừa lắc đầu vừa hỏi dồn.

「À ừm... Mấy cậu có biết... mì xào có hạn sử dụng trong bao lâu không?」

Nghe câu đó, nhóm Wakana dường như mới ngộ ra tình hình.

Sự phấn khích tụt dốc không phanh, họ rụt rè hỏi lại: 「...Là mì mà, chắc để được lâu chứ nhỉ...?」

Quả nhiên mình nên đi theo mới phải, Yumiko vừa hối hận vừa chỉ tay vào dòng hạn sử dụng.

「Mì khô thì đúng là thế... nhưng mì tươi thì không được vậy đâu. Nhìn nè, hạn sử dụng toàn bộ sẽ hết trong tuần này đấy. Rẻ là do cận date chứ gì nữa?」

「Hả, hảảả!? Thế á!? Uầy, làm sao bây giờ!?」

Với người hay nấu ăn như Yumiko thì đây là thường thức, nhưng trong đội nấu ăn có nhiều bạn bình thường chẳng bao giờ vào bếp.

Mình từng chê bai Chika, nhưng biết đâu trình độ đó mới là bình thường?

...Không, đánh đồng với Chika - người mà đến trứng ốp la cũng làm hỏng - thì hơi ác quá.

Yumiko vừa cười khổ vừa kiểm tra các nguyên liệu khác.

Rau thịt thì mua đủ cả rồi, chỉ có mì là nhiều một cách dị thường thôi, chắc không vấn đề gì.

「Dù sao cũng mua trong ngân sách cho phép, chắc không sao đâu nhỉ? Nè lớp trưởng.」

「Cũng đúng. Chỉ là, xử lý đống mì này thế nào đây... Hay là ai muốn thì cho mang về nhà?」

Lớp trưởng nhìn quanh đội nấu ăn.

Tuy nhiên, mấy cô nàng vốn ít nấu nướng chỉ biết nghiêng đầu: 「Cần không nhỉ?」, 「Chả biết nữa」.

Mà đúng là cũng ít dịp dùng đến.

Bản thân Yumiko giờ cũng chẳng cần.

Nếu có Kazari ở đây, chắc em ấy sẽ vui vẻ nhận lấy ngay.

「...Làm sao bây giờ nhỉ.」

Lớp trưởng nhìn đống mì chất cao như núi mà thở dài.

Nếu đã vậy, chỉ còn một cách thôi.

「Được rồi. Vậy thì xào hết lên đi. Mọi người cùng ăn chắc sẽ giải quyết được thôi. Liên lạc với mấy bạn đang sinh hoạt CLB nữa. Mấy đứa con trai tập xong mà qua ăn thì kiểu gì chả hết.」

Lớp trưởng đáp 「Ừ ha」 rồi nhìn quanh lớp.

「Mấy bạn còn ở lại ơi, có thể giúp bọn tớ ăn bớt không? Có vẻ sẽ làm ra nhiều mì xào lắm á~」

"Được thôi~", "Ngon~", tiếng trả lời vang lên.

Vốn dĩ chỉ định làm quy mô nhỏ trong nội bộ đội nấu ăn, nhưng xem ra sắp biến thành đại tiệc mì xào rồi.

Mà như thế chắc chắn sẽ vui lắm đây.

Chợt Yumiko nhớ ra.

Hình như nhỏ đó hôm nay trực nhật.

Cô lấy điện thoại ra gọi, sau vài hồi chuông thì đầu dây bên kia bắt máy.

「A lô, Chika-chan hả?」

『Gì?』

「Giờ cậu đang ở đâu? Lên tàu chưa?」

『Chưa, đang đi ra ga thôi. Có gì không?』

「Giờ bọn tớ làm tiệc mì xào, qua ăn đi. Coi như bữa tối nay luôn.」

『...Hảả?』

Và thế là.

Đại tiệc mì xào đã được tổ chức một cách đầy ngẫu hứng.

Địa điểm là phòng thực hành nấu ăn.

Mọi người đã xin phép sử dụng đàng hoàng, và tất cả học sinh có mặt đều đã đeo tạp dề và khăn trùm đầu tam giác.

Đứng trước đống nguyên liệu nhóm Wakana mua về, cả bọn xốc lại tinh thần.

Yumiko vừa chuẩn bị dụng cụ vừa nhanh nhẹn chỉ đạo.

「Trước mắt mọi người cùng thái nguyên liệu nhé. Mì thì nhiều nhưng rau thịt cũng không quá nhiều đâu nên chắc không tốn thời gian lắm. Đông người thế này cơ mà.」

Nếu làm một mình thì xử lý chừng này đúng là cực hình, nhưng đội nấu ăn có khá nhiều người.

Hơi lo là ít người quen việc bếp núc, nhưng mà món làm là mì xào thôi.

Tóm lại, mọi người chia nhau ra thái thịt và rau.

Lúc đó.

「Uầy, Yumiko. Thao tác điêu luyện ghê. Thái cũng đẹp nữa. Đầu bếp hả?」

「Thế á?」

Yumiko đang thái bắp cải thoăn thoắt... thì bị bạn cùng lớp nhìn chằm chằm.

Vì là việc làm mỗi ngày nên giỏi hơn mấy đứa khác là đương nhiên.

Nhưng được khen thế này cũng không tệ.

「Hứ hứ. Chứ sao. Yumiko nhà tớ nấu ăn giỏi lắm đó nha. Nêm nếm cũng ngon nữa.」

Chẳng hiểu sao Wakana lại phổng mũi tự hào hộ mình nữa.

Sau đó, cô mượn thêm cái rổ của phòng thực hành. (May là có cái rổ to).

Cô đổ đống mì xào khổng lồ vào đó, rửa sơ qua với nước.

Thấy vậy, Wakana hoảng hốt ghé vai vào.

「Ủa, Yumiko làm gì dợ? Rửa mì chi? Bộ có đồ dơ lẫn vào hả?」

「Không, không phải thế. Sợi mì này có lớp dầu bao quanh, nên rửa qua một lần sẽ tốt hơn. Làm thế sốt dễ thấm hơn. Sợi mì tơi ra với bay bớt mùi nữa.」

「Hể~... Cậu rành ghê ha. Mấy vụ đó ấy.」

「Tớ thầu vụ bếp núc nhà Satou mà lị.」

Vừa cười, cô vừa tiếp tục nấu nướng.

Mấy bạn khác cũng thái xong thịt và rau, bắt đầu chuyển nguyên liệu về lớp học.

「Nào nào, tránh đường tránh đường~」

Đám học sinh mặc tạp dề bê đống nguyên liệu to đùng chạy rầm rập ngoài hành lang.

Học sinh còn lại trong trường nhìn với vẻ mặt "Gì thế kia?", nhưng vì sắp đến Lễ hội văn hóa nên họ cũng hiểu ra ngay. Có tiếng xì xào: "Sướng ghê~", "Làm món gì đấy?".

Giữ nguyên khí thế đó, cả bọn lao vào lớp học của mình.

「Satou.」

Có vẻ như vừa mới quay lại, Chika cất tiếng gọi.

Cô nàng đeo cặp trên vai, nhìn về phía này với vẻ đầy ngờ vực.

Cái gì đây? Cô nàng nhìn vào trong lớp rồi lại nhìn đám người mặc tạp dề.

「Ồ, Chika-chan đến rồi hả. Giờ bắt đầu làm mì xào đây, chờ tí nha.」

「Hả... cái gì. Tình hình này là sao?」

Thấy Chika đang bối rối, Wakana vẫn ôm cái tô lớn chạy lại mếu máo.

「Watanabe-chaaan~. Bọn tớ lỡ tay mua lố cả đống mì luôn nè~. Cậu ăn giúp bọn tớ nha? Phải dùng cho hết ấy.」

「Cứ bảo quản là được mà. Mì thì làm gì có hạn sử dụng đâu?」

Có đấy.

Vừa nghe câu nói không nằm ngoài dự đoán của Chika, Yumiko vừa đứng vào trước bếp nướng.

Đầu tiên là xào nhân trước...

Yumiko định bắt tay vào nấu ngay, nhưng bị một bạn khác cuống quýt ngăn lại.

「Ê ê, từ từ đã Yumiko. Bọn tớ cũng phải làm nữa, dạy cách làm đi.」

「Hả? À ừ nhỉ. Nhưng mà cũng không có gì khó đâu. Tớ sẽ vừa làm vừa giải thích một lần, mấy bạn chưa tự tin thì lượt hai lượt ba cứ làm thử thực tế là được. Dù sao cũng có cả đống mì mà.」

Khổ nỗi, hôm nay là tổng duyệt nên chỉ có một cái bếp nướng.

Số lượng làm được một lần là có hạn.

Nhìn lượng mì thế kia thì có vẻ phải xào vài mẻ mới hết.

「Cũng tốt đấy chứ? Có nhiều cơ hội luyện tập đúng là mục đích của buổi tổng duyệt còn gì.」

Lớp trưởng chống tay lên hông, nhìn xuống đống mì.

Trong lúc Wakana và mấy đứa khác đang reo lên "Lớp trưởng muôn năm~", thì rau thịt đã bắt đầu chín.

「Nếu muốn cầu kỳ thì tớ muốn áp chảo mì trước một chút... Nhưng mà lượng nhiều quá nên đành chịu vậy. À ừm, đầu tiên là nhân...」

Sau khi làm chín nhân, cô vừa làm tơi mì vừa xào, rồi canh lúc thích hợp đổ sốt vào.

Dùng toàn bộ mặt bếp để xào lượng mì lớn khá vất vả, nhưng không khó.

Trong chớp mắt, mùi thơm ngào ngạt bắt đầu lan tỏa khắp phòng học.

Tiếng xèo xèo vang lên kích thích cơn đói cồn cào.

Đám học sinh cao trung đang tuổi ăn tuổi lớn bắt đầu bu lại quanh bếp nướng.

Trong số đó có cả Chika.

Cô nàng ban nãy còn tỏ thái độ lạnh nhạt, giờ lại đang nhìn chằm chằm vào đĩa mì xào như muốn ăn tươi nuốt sống.

Đôi mắt đó lấp lánh vẻ mong chờ, trên mặt hiện rõ chữ "ngon quá đi...".

...Thiệt tình, mấy lúc thế này nhìn cũng dễ thương ghê.

Yumiko vừa nén cười vừa không ngừng tay.

Sau khi xào chín kỹ, cô rắc thật nhiều rong biển vụn và cá bào lên.

Mì xào được đơm ra đĩa giấy, mùi sốt thơm nức bốc lên cùng làn khói nóng hổi.

「Rồi rồi đây. Mọi người cứ lấy đi nha~」

Cô thoăn thoắt chuyền tay từng đĩa giấy.

Sau khi tất cả mọi người trong lớp đều đã có phần, cả bọn cùng chắp tay: 「Itadakimasu」.

Và đồng loạt đưa mì xào lên miệng.

Ngay khoảnh khắc ấy, gương mặt đám bạn cùng lớp bừng sáng, những lời tán thưởng nồng nhiệt vang lên: "Ngon vãi!", "Ổn áp phết nha", "Chà, đúng là Yumiko có khác".

Yumiko cũng tự mình nếm thử món mì xào Yakisoba còn nóng hổi.

Hương thơm đậm đà của nước sốt xộc vào mũi, cảm giác sợi mì dai dai trong miệng thật dễ chịu.

Ngon tuyệt. Duyệt.

"Hưm... Quả nhiên nấu số lượng lớn thì hương vị đặc trưng thật..."

Vị này khác hẳn lúc làm ở nhà, thật kỳ lạ. Cô vừa nghĩ vừa nhìn xuống đĩa mì xào.

Tuy nhiên, vẫn có điểm khiến cô lấn cấn.

Đám bạn cùng lớp vừa cười vừa chỉ ra đúng điểm đó.

"Cơ mà ít nhân quá ha!", "Ê không thấy miếng thịt nào luôn á", "Bới đâu cũng toàn thấy mì là mì thôi à".

Đúng là vậy thật. Tỉ lệ giữa mì và nhân rõ ràng là sai sai.

Thế nên ít nhất cô cũng đã rắc thật nhiều vụn rong biển và cá bào katsuobushi lên trên để bù lại rồi.

Dù vậy, đây cũng chỉ là những lời buột miệng trong tiếng cười đùa chứ chẳng phải bất mãn gì.

Mọi người đều đang ăn rất ngon lành, và bản thân cô cũng tự chấm điểm đậu cho món này.

Khi đã yên tâm về điều đó, người khiến cô để ý tiếp theo là phản ứng của Chika.

".................."

Chika nhìn đĩa mì xào đang bốc khói nghi ngút bằng đôi mắt lấp lánh, rồi từ từ đưa đũa ra.

Cô nàng đưa vào miệng, nhai nhồm nhoàm.

Ngay lập tức, đôi mắt Chika mở to, nhìn chằm chằm vào đĩa mì với vẻ mặt như muốn thốt lên "Ưm~!".

Cô nàng gật đầu lia lịa, rồi nhanh chóng gắp tiếp miếng nữa.

Chika đang thưởng thức món mì xào một cách vui vẻ và ngon lành.

"Ngon ha, Watanabe-chan."

"Ừ. Ngon lắm, thật sự. May mà tớ đã quay lại đây. Ngon quá..."

Dù Wakana bắt chuyện cười nói hớn hở, Chika vẫn trả lời lại một cách thành thật như thế.

Sau đó, cô nàng tiếp tục cắm cúi ăn với sức ăn mãnh liệt.

...Nói sao nhỉ.

Quả nhiên, cho Chika ăn là một việc rất bõ công.

Thỏa mãn ghê.

"Hửm?"

Wakana dường như nhận ra điều gì đó, ghé sát mặt vào đĩa của Chika.

"Yakisoba của Watanabe-chan, sao trông nhiều nhân thế nhỉ...?"

"? Vậy sao."

"À không, mà. Cũng chẳng phải chuyện gì to tát..."

Wakana liếc nhìn về phía này, ánh mắt như muốn nói điều gì đó.

...Gì chứ, gì chứ.

Tớ chia phần ngẫu nhiên mà, chuyện nhân bị lệch một chút là bình thường thôi.

Có một đĩa nhiều thịt và rau hơn một chút thì cũng đâu có gì lạ!

Lời biện hộ trong lòng trở nên hoàn toàn vô lực ngay khoảnh khắc Yumiko lảng tránh ánh nhìn của nhỏ.

Wakana cười tủm tỉm, lẩm bẩm một mình: "Thôi thì cứ coi là vậy đi ha~".

Cái trực giác nhạy bén của nhỏ, riêng lúc này thôi sao mà đáng ghét thế.

"Lớp trưởng ơi~. Nghe bảo được ăn ké yakisoba, thiệt không đó?"

Đúng lúc đó, đám con trai vừa kết thúc hoạt động câu lạc bộ bước vào lớp.

Lớp trưởng lập tức đứng dậy.

"Ừ, vào ăn phụ đi. Được rồi, nướng mẻ hai, mẻ ba tiếp nào! Ai muốn tập dượt hay đang rảnh tay thì vào giúp một tay nhé!"

Có vẻ như Lớp trưởng sẽ đứng ra chỉ huy.

Yumiko tốt nhất không nên nhúng tay vào, chỉ khi nào bị hỏi thì trả lời thôi.

Cô ăn nhanh đĩa mì của mình rồi tiến lại gần nhóm nấu nướng.

Thế nhưng, chẳng hiểu sao Lớp trưởng lại nhìn chằm chằm vào cô.

"? Sao dợ, Lớp trưởng."

"...À không. Không có gì."

Cậu ấy nói vậy rồi quay đi chỗ khác.

Không hiểu lý do cậu ấy nhìn mình là gì, nhưng cô cũng không hỏi thêm nữa.

Dù sao thì mì vẫn còn thừa rất nhiều.

Họ xào thêm vài mẻ nữa, giữa chừng còn đổi sang vị muối để thay đổi khẩu vị, tiêu thụ hết lượng mì khổng lồ.

Đám bạn vừa xong hoạt động câu lạc bộ đã phát huy tối đa sức ăn của mình.

Hương thơm nức mũi bao trùm phòng học, tiếng xèo xèo vui tai vang lên, mọi người cùng nhau ăn mì xào không ngớt.

Cảm giác đặc biệt đến lạ kỳ, ai nấy đều phấn khích.

Dù Lễ hội văn hóa vẫn còn ở phía trước, nhưng không khí cứ như thể đêm hội tiền sự kiện vậy.

Đó thực sự là một khoảng thời gian vui vẻ, trôi qua nhanh như chớp mắt.

"Ngon lắm. Cảm ơn nhé. Cảm ơn vì bữa ăn."

Chika cũng nói lời cảm ơn đàng hoàng rồi ra về với vẻ mãn nguyện.

Cậu ấy vui là tốt rồi.

Dù mép miệng cậu ấy có dính chút nước sốt, nhưng cô quyết định im lặng không nhắc.

Lượng mì yakisoba cũng được giải quyết hết sạch, lễ hội mì xào chính thức khép lại.

Giờ là lúc dọn dẹp.

Tại phòng thực hành gia đình, Yumiko đang đứng rửa bát bên cạnh Wakana.

Có lẽ vì khoảng thời gian vừa rồi quá vui vẻ, những bạn khác vừa rửa bát vừa khúc khích cười.

Yumiko cũng có cùng tâm trạng đó.

Khóe miệng cô tự nhiên giãn ra, nhưng rồi Wakana bỗng ghé mặt vào nhìn cô.

"Sao dợ Yumiko? Mệt rồi hả? Thấy bà cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ sao á."

"Hả? Đâu, có mệt gì đâu. Tớ chỉ đang nghĩ là vui thật đấy~ thôi."

Bị nói trúng điều không ngờ tới, cô xua tay phủ nhận ngay.

Wakana vốn dĩ đã có điều gì đó bận tâm, nên vẫn dò xét thái độ của cô với vẻ lo lắng.

"Hưm? Vậy thì tốt... Cơ mà, tớ hơi lo á. Nè Yumiko, dạo này bà cứ ở cùng bọn tui suốt đúng không? Trước giờ đâu có như thế. Cảm giác như là... bà bị mệt mỏi hay sao ấy."

Wakana vừa nói lấp lửng, vừa thì thầm tiếp lời.

Gần đây, từ chuẩn bị cho Lễ hội văn hóa đến các buổi học nhóm, cô luôn ở bên cạnh nhóm Wakana.

Đây là lần đầu tiên cô dành nhiều thời gian chung với họ đến thế.

Ai rủ cũng đi, rủ ai cũng được, lúc nào cô cũng ở cùng ai đó trong trường.

Nhưng suy nghĩ đó của Wakana là một sự hiểu lầm to lớn.

Yumiko cười hề hề, dùng vai mình hích nhẹ vào vai Wakana.

"Vì vui nên tớ mới ở cùng mọi người chứ bộ. Mệt thì tớ đã không đi rồi. Tớ mà lại đi khách sáo kiểu lạ lùng thế với Wakana sao, không có đâu."

"A, thế hả?"

Mối lo ngại dường như đã được xóa bỏ, Wakana thở phào nhẹ nhõm.

Không ngờ nhỏ lại lo lắng cho mình theo kiểu đó.

...A. Không, nhưng mà.

Mầm mống của sự bất an, có lẽ là có thật.

"Tớ ở lại vì tớ thích, vì vui thật mà... Nhưng có lẽ tớ cũng thấy sợ cái sự vui vẻ đó. Nói sao ta, vui quá nên thành ra bất an, kiểu vậy... Tớ cũng không diễn tả rõ được..."

"Hửm? Là sao?"

Chính bản thân cô cũng không hiểu rõ, khiến Wakana phải hiện lên dấu chấm hỏi to đùng.

Dù không thể nói là đã sắp xếp được suy nghĩ, Yumiko vẫn cất lời.

"Tớ ấy mà. Làm Seiyuu từ năm ba cấp hai, từ lúc đó đến giờ toàn là diễn xuất thôi. Một khoảng thời gian mà hoàn toàn không nghĩ gì đến diễn xuất như thế này, đây là lần đầu tiên. Thế nên, có lẽ tớ đang thấy bất an. Rằng liệu lần tới, tớ có thể diễn xuất đàng hoàng được không, liệu tớ có thể quay lại làm Seiyuu được không nữa."

Cuộc sống hiện tại rất vui. Điều đó là chắc chắn.

Chỉ là, điều đó đồng nghĩa với việc bản thân cô với tư cách là một Seiyuu đang dần mất đi.

Utatane Yasumi đang nhạt nhòa dần.

Utatane Yasumi đang dần biến mất khỏi Satou Yumiko.

Vì thế, cô sợ rằng lần tới khi đứng trước micro, cô sẽ không thể diễn xuất như trước đây được nữa.

Và rồi.

Lẽ ra phải sốt ruột, nhưng những ngày tháng chạy đôn chạy đáo chuẩn bị cho Lễ hội văn hóa, những con đường về nhà rộn rã tiếng cười cùng bạn bè, những buổi học nhóm ồn ào sau giờ học.

Những ngày tháng trọn vẹn ấy đã cuốn trôi cả nỗi lo lắng đó đi.

Chuyện như vậy chưa từng xảy ra bao giờ.

"A thôi, xin lỗi. Tớ nói linh tinh đấy. Đằng nào cũng bị bảo là tập trung ôn thi đi, có nghĩ ngợi cũng chẳng giải quyết được gì."

Yumiko cười khổ, Wakana chớp chớp mắt: "Thế hả?".

Hiện tại thế này là được rồi. Không nghĩ đến chuyện Seiyuu nữa, chỉ tận hưởng đời sống học đường thôi, là được rồi.

...Được mà nhỉ? Chị Kagasaki.

Công việc chuẩn bị cho Lễ hội văn hóa cũng tạm thời xong xuôi một chặng.

Yumiko lại quay trở về với những ngày tháng vùi đầu vào ôn thi.

Tuy nhiên, nó hoàn toàn không phải là cực hình.

Học nhóm với bạn bè bản thân nó đã vui rồi, việc học ở nhà cũng tiến triển tốt.

Trông thì có vẻ giống sĩ tử, nhưng thực chất cô đang trải qua những ngày tháng khá mãn nguyện.

Rồi vào một buổi tan trường nọ.

"Nè nè, Yumiko! Hôm nay đi với tớ chút đi!"

Wakana tiến lại gần cô với vẻ năng nổ lạ thường.

"Được thôi. Hôm nay cũng học nhóm hả? Ở đâu dợ?"

"Không phải, không phải. Có mấy người tớ muốn bà gặp mặt nè!"

Người muốn cô gặp?

Đang bối rối trước lời mời mọc hiếm hoi này, cô đã bị Wakana nắm lấy tay.

Đi nào đi nào, nhỏ hào hứng kéo cô đi.

Bị lôi đi một cách cưỡng ép thế này, có lẽ là lần đầu tiên kể từ khi Chika nói "Croquette. Cậu bảo sẽ dẫn tôi đi mà" rồi lôi cô đi dạo nọ.

Cũng giống như lúc đó, Yumiko cứ thế để mặc cho người ta kéo tay mình đi theo.

Nơi họ đến là một khu vực mà Yumiko hầu như chưa bao giờ đặt chân tới.

Khu nhà cũ, tầng cao nhất. Đã thế còn là góc trong cùng của hành lang.

Ở cái nơi mà người ta sẽ tự hỏi liệu có phòng ốc nào ở đây không, lại có một cánh cửa cũ kỹ.

Trên cửa có đề biển "Câu lạc bộ Kịch".

"Kịch...?"

Sự bối rối càng tăng thêm.

Nhớ không nhầm thì trước đây cô có nghe nói Lớp trưởng và mấy bạn kia ở trong Câu lạc bộ Kịch.

Nhưng tại sao mình lại bị dẫn đến đây chứ.

Mặc kệ Yumiko đang thắc mắc, Wakana hô lớn "Xin chỉ giáo~!" rồi đẩy mạnh cửa bước vào.

Căn phòng có chiều sâu nhưng lại khá hẹp.

Nói nó vốn là nhà kho thì người ta cũng tin ngay.

Đã là phòng dài hẹp rồi, hai bên còn đặt đầy kệ tủ nên càng chật chội hơn.

Có lẽ là đồ dùng cho diễn kịch, các loại đạo cụ chiếm hết không gian phòng.

Và, có ba chiếc ghế được xếp dọc.

Ba nữ sinh ngồi ở đó đều là người quen mặt.

"A, tới rồi hả. Yumiko."

"Lớp trưởng. Với cả Riiko và Miyocchi nữa."

Người mở lời đầu tiên là cô gái đeo kính tết tóc bím trông rất nghiêm túc.

Là Lớp trưởng lớp cô cùng bạn thân Miyocchi, và cô bạn có biệt danh Riiko ở lớp khác.

Cả Yumiko và Wakana đều đã đi chơi với họ nhiều lần.

"Tớ cũng bất ngờ khi biết Lớp trưởng và Miyocchi ở Câu lạc bộ Kịch đấy, nhưng cả Riiko cũng thế hả?"

"Non non, giờ là Hội Yêu thích Kịch nghệ rồi nha Yumiko. Tại chỉ có ba thành viên thôi à."

"Không được tính là Câu lạc bộ đâu. Nghe bảo ngày xưa từng là Câu lạc bộ và hoạt động sôi nổi lắm."

Riiko và Miyocchi vừa cười vừa trả lời.

Dù không phải là Câu lạc bộ chính thức, nhưng là Hội yêu thích.

Cô không hề biết ba người này lại có liên quan đến kịch nghệ.

"Ê~, gì dợ. Mọi người đều diễn kịch hả? Sao hổng nói cho tớ biết chớ."

Yumiko phàn nàn nửa đùa nửa thật, Lớp trưởng gãi má vẻ ngại ngùng.

Hai người kia cũng trả lời với vẻ ngượng nghịu.

"Thì là... Cũng đâu có hoạt động gì đàng hoàng, hay thực sự diễn vở kịch nào đâu."

"Thỉnh thoảng cả đám mới đi xem kịch một lần thôi. Gọi là thưởng thức kịch ấy mà. Hoạt động chính chỉ có thế, còn bình thường toàn ngồi đây tán gẫu."

Có vẻ như đây là một hoạt động câu lạc bộ lỏng lẻo hơn cô tưởng nhiều.

Wakana cũng nhìn cô cười: "Tớ cũng mới được biết gần đây thôi à".

"Vì chẳng ai biết đến sự tồn tại của nó nên cũng chẳng có thành viên mới nào vào cả~", Riiko tiếp lời.

"Bọn tớ tốt nghiệp xong là giải thể luôn đó~", Miyocchi nói với vẻ chẳng có gì là tiếc nuối lắm.

"Hả~, lỏng lẻo thế mà cũng được sao?"

Yumiko buột miệng hỏi.

Yumiko chưa từng tham gia các hoạt động câu lạc bộ kiểu này bao giờ.

Nhưng nhìn từ bên ngoài, cô cảm thấy mọi người đều làm việc khá nghiêm túc.

Quả đúng là vậy, Lớp trưởng trông có vẻ đang dốc toàn lực nghiêm túc đến thế kia mà. Dù thoáng chút ngượng ngùng, nhưng vẫn nở một nụ cười thật dịu dàng.

"Thế cũng được mà. Dĩ nhiên, tớ thấy những người nghiêm túc cống hiến cho câu lạc bộ rất tuyệt vời. Tớ không phủ nhận mình có ngưỡng mộ những đội kịch hoạt động bài bản. Họ ngầu lắm chứ. Nhưng mà, tớ nghĩ việc tận hưởng ba năm cấp ba một cách 'thong dong' thế này cũng là thanh xuân. Bởi vì chúng tớ tụ tập ở đây là do yêu thích diễn kịch mà."

"Hể..."

Vì thích, nên mới tụ tập lại.

Câu nói ấy nhẹ nhàng thấm sâu vào lòng Yumiko.

Quả thật, dù dốc hết sức cho hoạt động câu lạc bộ hay chỉ tận hưởng một cách thong thả, đó đều là tự do của mỗi người.

Cô cảm thấy việc có thể "tận hưởng" như thế thật sự là một điều rất tuyệt vời.

Nghĩ lại thì, Yumiko lúc nào cũng bị công việc cuốn đi, thành ra đã bỏ lỡ cơ hội chạm vào những điều như thế.

"Miệng thì bảo đi tập huấn, nhưng lại kéo nhau đi xem kịch ở tỉnh xa cũng vui ha."

"Kỳ nghỉ hè, chẳng có việc gì làm cũng tụ tập lại làm mấy chuyện vô nghĩa nữa chứ."

Có lẽ do Lớp trưởng nhắc đến hai chữ "ba năm", nên hai người còn lại cũng vui vẻ tiếp lời.

Trong từng câu chữ của họ đều thấm đẫm sự ấm áp.

Giống như Lớp trưởng đã nói từ "thanh xuân", những ký ức quý giá đó chắc chắn sẽ còn lại suốt đời.

Đến cả Wakana cũng tỏ vẻ ghen tị: "Biết thế tớ cũng tham gia hoạt động câu lạc bộ cho rồi~".

"Thích thật đấy, mấy chuyện kiểu đó."

Yumiko buột miệng nói ra trong vô thức.

Các cô ấy biết về một cuộc sống cấp ba mà cô không hề hay biết.

Họ sở hữu một thanh xuân để có thể nhìn lại và thốt lên rằng "vui thật đấy".

Dù Yumiko cũng có rất nhiều kỷ niệm thời cấp hai và cấp ba, cũng đã rất vui vẻ.

Nhưng nếu bị hỏi liệu cô có tận hưởng đời học sinh hết mình như họ hay không, cô không tự tin để trả lời.

Chỉ là, chắc họ gọi Yumiko đến đây không phải để khoe khoang đâu nhỉ.

"Thế, tóm lại sao tớ lại bị gọi đến đây?"

Khi cô hỏi lại lần nữa, ba người họ nhìn nhau.

Chẳng hiểu sao cả ba đều đồng loạt nở nụ cười ngờ nghệch "Ehehe".

Mắc cỡ cái gì không biết.

Trong lúc Yumiko còn đang nghi hoặc, Miyocchi huých nhẹ vào người Lớp trưởng, khiến cô ấy phải mở lời.

"À thì, thực ra là... Lễ hội văn hóa sắp tới là lần cuối của thời cấp ba rồi đúng không? Tụi tớ muốn diễn kịch một lần, dù chỉ một lần cuối cùng thôi cũng được..."

"Hả, nghe đỉnh dữ vậy."

Đó quả là một thanh xuân khiến người ta phải ghen tị.

Diễn kịch ở Lễ hội văn hóa, nghe thôi đã thấy sẽ trở thành một kỷ niệm để đời rồi.

Có lẽ vì thấy Yumiko phản ứng tích cực, Riiko và Miyocchi cũng ngượng ngùng đáp lời.

"Lần cuối rồi mà lị~. Để kết thúc mà không hối tiếc, tụi này bàn nhau hay là thử làm một cú xem sao."

"Trước giờ tụi tớ chẳng bao giờ đủ can đảm cả. Nhưng mà, đây là lần cuối rồi? Nghĩ thế nên là..."

Nghe những lời đó, Yumiko thầm nghĩ "À, ra là vậy".

Lễ hội văn hóa cuối cùng của thời cấp ba.

Bọn cô sắp sửa tốt nghiệp rồi.

Thời gian còn lại ở ngôi trường này chưa đầy nửa năm, và số ngày đến trường thực tế còn ít hơn nữa.

Vừa nhận thức được điều đó, lòng cô bỗng trở nên bồn chồn lạ thường.

Chính vì thế nên các cô ấy mới cảm thấy "Muốn diễn kịch!" sao?

"Vậy, Yumiko. Cậu thấy sao?"

"? Sao là sao?"

Bị Wakana hỏi, Yumiko ngớ người ra.

Cô hoàn toàn không hiểu mình đang bị hỏi về cái gì.

Tuy nhiên, khi thấy ánh mắt của cả ba người đều đang hướng về phía mình, cô mới vỡ lẽ.

"Có khi nào... tớ đang được rủ rê đóng kịch không?"

Cô vừa dứt lời, cả ba người đồng loạt gật đầu.

Không không không, Yumiko phản xạ xua tay ngay lập tức.

"Tớ á, tớ chưa từng diễn kịch bao giờ đâu nha? Tớ là Seiyuu đó. Diễn viên lồng tiếng. Khác nhau hoàn toàn mà."

"Dù vậy thì Yumiko vẫn là diễn viên chuyên nghiệp mà? Tụi này toàn dân nghiệp dư thôi. Nói đúng hơn là chưa từng diễn xuất bao giờ luôn... Nhưng nếu Yumiko tham gia, thì vở kịch sẽ ra dáng lắm...!"

"V-Vậy hả ta...?"

Nói mới nhớ, cũng có những Seiyuu tham gia diễn xuất trên sân khấu kịch.

Trường hợp của Yuugure Yuuhi thì khác vì vốn xuất thân từ đoàn kịch, nhưng cô cũng biết vài vị tiền bối làm cả hai mảng.

Chính miệng cô vừa nói diễn xuất sân khấu là một thể loại hoàn toàn khác.

Thế nhưng, khi được hỏi có muốn thử không.

"Mà... cũng... có chút... hứng thú..."

Đó là suy nghĩ thành thật của cô.

Dù không tự tin, nhưng chỉ cần tưởng tượng thôi cũng khiến lồng ngực cô đập thình thịch, nôn nao khó tả.

Mình muốn thử, cô lỡ nghĩ như vậy mất rồi.

Nghe câu trả lời của Yumiko, gương mặt Lớp trưởng bừng sáng.

"Thật hả!? Vậy cậu đóng vai chính giúp tớ nhé!?"

"Ng... Ngốc ngốc ngốc, cậu nói cái gì vậy hả?"

Bị ném cho một câu trả lời không ngờ tới, cô bối rối đáp trả.

Cứ tưởng là đùa, nhưng không, Lớp trưởng chắp hai tay lại cái "Bốp!".

"Nếu Yumiko chịu đóng vai chính, tớ sẽ biết ơn lắm luôn đó...!"

"Hả, ể...? Không, tớ đóng vai chính là không ổn đâu. Tớ có phải người trong hội đâu chứ. Với lại, đây là vở kịch của ba người mà."

Đang nói cái gì vậy trời, cô nhìn quanh ba người họ.

Người khác sẽ không chấp nhận đâu, và bản thân Yumiko cũng không chấp nhận nổi.

Nhưng Miyocchi và Riiko lại lắc đầu nguầy nguậy.

"Không, tớ thuộc tổ đạo cụ. Tớ không diễn đâu. Diễn trước mặt mọi người là chịu chết."

"Tớ là tổ trang phục. Ý kiến y hệt. Tớ muốn dựng kịch, nhưng người muốn diễn chỉ có Lớp trưởng thôi."

"Tớ muốn diễn, nhưng vai chính thì chịu...! Quá sức lắm! Đây là lần đầu tiên của tớ mà! Tuyệt đối không được!"

Ba người nhao nhao lên mỗi người một ý.

Ra là vậy, thì ra tình hình là thế này sao, Yumiko cảm giác cơ mặt mình sắp giật giật.

Lúc này, Wakana nở một nụ cười tủm tỉm rồi ghé sát người vào.

"Tớ nghe chuyện đó từ Miyocchi rồi," Wakana nói.

"Nghe bảo Lớp trưởng cứ than thở là 'Ước gì có ai đóng vai chính cho mình'. Với lại, chẳng phải Yumiko từng bảo là cậu đang lo lắng vì không được diễn xuất sao? Nên tớ mới nghĩ hay là cứ dắt cậu tới nói chuyện thử một lần xem sao."

Hóa ra là vậy.

Hồi làm tiết mục của lớp, Miyocchi cũng từng hỏi "Không diễn kịch hả?", chắc là cậu ấy vẫn luôn để tâm đến chuyện của Lớp trưởng.

Đúng là cô có hứng thú với kịch nghệ, và nếu hỏi có muốn tham gia hay không thì...

Muốn.

Muốn thì muốn, nhưng vai chính đối với Yumiko vẫn là một gánh nặng quá lớn.

Bởi vì, cho đến tận bây giờ, Utatane Yasumi chưa từng một lần được đóng vai nhân vật chính.

Trong tình huống này, quả nhiên cô cảm thấy chùn bước.

".................."

Ngực cô nhói lên một cái.

Nếu chuyện này là Yuugure Yuuhi.

Thì chắc cậu ấy sẽ chẳng phiền não vì những chuyện thế này, mà chỉ quyết định dựa trên việc có muốn làm hay không thôi nhỉ.

Trong khi cô đang bị cầm tù bởi những suy nghĩ kỳ quặc, Lớp trưởng cúi đầu vẻ tiếc nuối.

"Quả nhiên là hơi quá sức nhỉ...? Nhưng mà nhé, chuyện tớ vui nếu Yumiko đóng vai chính là thật lòng đó... Cậu cứ khiêm tốn, chứ Yumiko đã làm diễn viên chuyên nghiệp suốt bao lâu nay rồi còn gì? Tớ thấy chuyện đó thật sự rất tuyệt vời... Yumiko không phải đến trường với tư cách Seiyuu, nên tớ biết nói những lời này là không tốt... nhưng mà, tớ vẫn luôn ngưỡng mộ cậu."

Lớp trưởng cụp mắt xuống, thở ra một hơi đầy nhiệt huyết. Gò má cô ấy cũng ửng hồng.

Điều đó, cô không hề hay biết.

Hóa ra cô ấy vẫn âm thầm dành cho cô một sự tôn trọng.

Ngay lập tức, Riiko và Miyocchi lên tiếng.

"Lớp trưởng đã xem anime Yumiko đóng rồi đó."

"Cậu ấy cứ luôn miệng bảo là cùng tuổi mà cậu giỏi thật đấy. Mặc dù tụi này mang tiếng là Hội yêu thích kịch."

"Này! Không được tiết lộ với chính chủ chứ!"

Lớp trưởng hiếm khi luống cuống như vậy, cô ấy định đánh hai người kia.

Riiko vừa né đòn vừa chỉ tay vào Lớp trưởng.

"Cơ bản là Lớp trưởng chưa nói cái quan trọng nhất mà. Tại sao lại muốn Yumiko đóng vai chính, phải nói cả lý do đó nữa chứ. Thế là không thành thật đâu nha."

Lớp trưởng làm vẻ mặt như kiểu "Hự".

Cô ấy xấu hổ nghịch nghịch bím tóc tết, rồi đứng dậy lấy từ trên kệ ra một quyển sách.

Cô ấy chìa nó ra.

Có vẻ là một cuốn sách cũ, gáy sách cũng đã sờn rách khá nhiều.

Trên trang bìa đen tuyền cục mịch, dòng chữ trắng 『Đóa hoa trắng trên sân khấu cuối cùng』 được in rõ.

"...Tớ muốn diễn vở này."

Yumiko nhận lấy, nhưng đó là một tựa đề cô chưa từng nghe qua.

Thế nhưng Wakana lại lên tiếng: "A, cái này tớ biết nè~. Tớ xem phim rồi."

"Thế á?"

"Ừm. Để xem nào, là SF (Khoa học viễn tưởng) nhỉ. Nhân vật chính đặt mục tiêu trở thành diễn viên số một thế giới, rồi đi ngủ đông (cold sleep). Nhưng mà, lúc tỉnh dậy thì thế giới đã diệt vong mất tiêu rồi, ôi chao ôi. Thế giới lúc đó chỉ còn lại mỗi nhân vật chính và con robot chăm sóc thôi. Dù vậy thì câu chuyện về nhân vật chính và con robot vẫn rất tích cực... hình như là thế."

"Nghiêm túc dữ vậy?"

Yumiko hỏi, Wakana lắc lắc đầu: "Đại khái là hài hước ấy mà", còn Lớp trưởng thì gật đầu đầy tự hào: "Là Human Drama (Tâm lý xã hội) đó".

"Vở kịch này nổi tiếng lắm đấy. Chỉ có hai nhân vật, bối cảnh sân khấu cũng không thay đổi, nên nhiều học sinh chọn diễn lắm. Kiểu như nếu thiếu nhân lực thì cứ chọn cái này. Nó cũng ngắn nữa."

"Kịch cao trung là cuộc chiến về chi phí mà lị. Như cái 'Natsu Fuyou' ấy... à, có một vở kịch lấy bối cảnh trường học tên là thế. Cái đó nổi tiếng một phần vì nội dung hay, nhưng phần lớn là vì chỉ cần đồng phục, bàn và ghế là diễn được rồi."

Nghe lời chú giải của Riiko và Miyocchi, Yumiko thầm nghĩ "Ra là thế".

Nếu vậy thì chỉ cần Lớp trưởng và một diễn viên nữa là giải quyết được vấn đề nhân sự.

Lớp trưởng nhìn chăm chú vào cuốn sách với ánh mắt nồng nhiệt, rồi chậm rãi nói.

"Tớ rất thích tác phẩm này. Tớ bắt đầu hứng thú với kịch cũng là nhờ nó. Tớ đã luôn ngưỡng mộ nó. Cũng từng nghĩ là muốn diễn thử xem sao... nhưng quả nhiên là không đủ can đảm. Nhưng đây là năm cuối cấp rồi, và khi nhìn thấy Yumiko... tớ bỗng có cảm giác muốn làm thử."

".................."

Được nói như vậy, thú thật là cô thấy rất vui.

Cũng giống như Yumiko ngưỡng mộ Pritea, sự ngưỡng mộ của Lớp trưởng nằm ở đây.

Tác phẩm hằng ngưỡng mộ.

Nếu có cơ hội vươn tay tới nó, thì ngay cả Yumiko cũng sẽ muốn bước tới.

Chính vì thế, một nghi vấn nảy sinh.

"Nếu vậy, chẳng phải Lớp trưởng nên đóng vai chính sao? Như thế mới không hối tiếc chứ."

Nếu có thể thử sức với tác phẩm mình ngưỡng mộ, thì tốt nhất không nên thỏa hiệp một cách kỳ cục.

Thế nhưng, Lớp trưởng lặng lẽ lắc đầu.

"Nhân vật chính của tác phẩm này... Harvey, là một kẻ tự tin, vui vẻ hết nấc, xấc xược, nhưng cũng rất mong manh và yếu đuối. Là một nhân vật rất 'người' và giàu cảm xúc. Chính vì thế nên rất khó... Tất nhiên, Emma... là con robot ấy nhé. Cũng không phải là vai dễ... nhưng tớ vẫn muốn vai chính do một người diễn giỏi đảm nhận."

Nếu nói là vai khó, thì rào cản có lẽ sẽ cao hơn.

Dù vậy, chẳng phải vẫn nên thử sức sao?

Tuy nhiên, có vẻ lý do không chỉ dừng lại ở đó.

Miyocchi vừa cười nham hiểm vừa chỉ vào Lớp trưởng.

"Nói trắng ra là Lớp trưởng muốn đóng vai Emma đó. Vì thích Emma quá nên mới muốn diễn vở này. Dù Yumiko có nói gì thì Lớp trưởng cũng không nhường vai Emma đâu."

"Này! Đã bảo là đừng có tiết lộ mà!"

Lớp trưởng bắt đầu nổi giận, còn hai người kia thì rú lên trêu chọc.

"Thì tại cậu không chịu nói rõ ràng là không thành thật còn gì," họ vừa cười khanh khách vừa nói.

Bầu không khí thoải mái chỉ có ở giữa bọn họ, chắc chắn là thứ đã được vun đắp trong suốt ba năm qua.

Lớp trưởng cũng để lộ những biểu cảm khác hẳn so với lúc ở trong lớp học.

Wakana cũng cười bảo: "Thân nhau ghê ha".

".................."

Yumiko nhìn xuống cuốn sách trên tay mình một lần nữa.

Trong mắt Yumiko, tác phẩm ấy trông như đang tỏa sáng.

Không chỉ vậy, cả căn phòng câu lạc bộ chật hẹp này, cả Lớp trưởng và các bạn nữa.

Cái suy nghĩ thẳng thắn và thuần khiết rằng "Vì tụi mình muốn làm nên muốn thử làm", đối với Yumiko lại mới mẻ và mang lại một cảm giác sảng khoái lạ thường.

Về cơ bản, Seiyuu là nghề bị động.

Nếu không có lời mời nhận vai, bọn họ sẽ không thể diễn xuất.

Thế nhưng, Lớp trưởng lại tha thiết muốn diễn nhân vật này.

Cậu ấy muốn trải qua Lễ hội văn hóa cuối cùng mà không còn gì để hối tiếc.

Giờ đây, cậu ấy đã lấy hết can đảm, tự mình bước về phía trước, tự tay mình lựa chọn.

Hình ảnh đó trong mắt tôi mới rực rỡ làm sao.

"Yumiko, quả nhiên là không được hả...?"

Thấy Yumiko cứ im lặng mãi, Lớp trưởng cất giọng yếu ớt.

Cậu ấy nhìn tôi thăm dò với vẻ mặt nửa lo âu, nửa kỳ vọng.

"Tớ biết là quá sức mà. Yumiko là diễn viên lồng tiếng. Bảo là chưa từng diễn kịch bao giờ nên thấy bất an thì cũng là lẽ thường. Nhưng mà, tớ cũng y chang vậy thôi. Ngoài cậu ra chẳng còn ai có kinh nghiệm cả, nên tớ rất muốn dựa vào kinh nghiệm của Yumiko. Về khoản diễn xuất thì chắc chắn là có điểm chung mà."

Quả thực, nếu cùng là "tay mơ trong mảng sân khấu kịch", thì một diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp như Yumiko chắc chắn có lợi thế hơn hẳn.

Kinh nghiệm tích lũy suốt ba năm qua chắc chắn sẽ giúp ích cho việc diễn kịch.

Được người khác tin cậy dựa vào mang lại cho Yumiko một cảm giác lâng lâng khó tả.

Tuy nhiên, vẫn còn một lý do khác khiến cô không thể gật đầu ngay tắp lự.

"Nói về chuyện căn bản trước đã. Ba người các cậu, chuyện học hành ổn cả chứ? Nếu định làm thật thì phải tập luyện dữ lắm đấy, không phải sao?"

Tuy không tưởng tượng được việc tập kịch sẽ như thế nào, nhưng chắc chắn là sẽ rất vất vả.

Lý do Yumiko bị Kagasaki bảo "hay là tạm ngưng đi audition" cũng là vì cô đã quá mải mê với diễn xuất.

Tất cả mọi người ở đây đều là sĩ tử chuẩn bị thi đại học, làm như thế liệu có ổn không.

Thế nhưng Lớp trưởng lại dứt khoát phủ nhận điều đó.

"A, chuyện đó thì không sao đâu. Tụi tớ sẽ chỉ làm trong phạm vi vừa sức thôi. Vở 'Đóa hoa trắng trên sân khấu cuối cùng' cũng khá ngắn, tớ nghĩ nếu chuẩn bị từ bây giờ thì sẽ kịp. Khâu chuẩn bị của lớp cũng xong cả rồi."

Về mặt thời gian thì có vẻ không thành vấn đề.

Nghe vậy, lần này đến lượt Wakana lên tiếng.

"Thế còn đội trang phục và đạo cụ thì sao? Làm mấy cái này ngốn thời gian kinh khủng luôn ấy chứ?"

Trước thắc mắc đó, chẳng hiểu sao Lớp trưởng lại lảng tránh ánh mắt đầy bối rối.

Riiko và Miyocchi nhìn nhau cười toe toét, rồi đi về phía sâu trong phòng câu lạc bộ chật hẹp.

Cứ tưởng là lục lọi cái gì, hóa ra họ đầy tự hào giơ cao một vật.

Nhìn thấy thứ đó, Yumiko thốt lên đầy ngỡ ngàng.

"......Trang phục xong luôn rồi kìa."

Thứ mà Riiko bên đội trang phục đang cầm là một bộ váy tạp dề đen trắng.

Có cả bờm cài đầu và một chiếc vòng cổ choker trông có vẻ máy móc đi kèm nữa.

"A, đó là đồ diễn của Emma hả?"

Wakana chỉ tay vào, Riiko cười hớn hở: "Chuẩn luônnn."

"Thật ra là vầy nè, Lớp trưởng cứ bảo 'nếu mà diễn thì tớ muốn làm Emma', nên tớ đã thử làm từ trước rồi. Lúc đó tớ cũng không ngờ là sẽ diễn kịch thật đâu nha."

"Vai Harvey thì chỉ cần sửa lại bộ áo đuôi tôm là được, không tốn thời gian lắm đâu. Thế nên nói toạc ra là khâu chuẩn bị hậu cần dư dả lắm luôn á~. Đạo cụ cũng không có nhiều nữa."

Có vẻ như niềm khao khát ấy đã được họ biến thành hình hài từng chút một từ trước rồi.

Việc Lớp trưởng cúi gằm mặt xấu hổ chắc là do ngượng vì đã lỡ "cầm đèn chạy trước ô tô".

Nhưng mà.

Có khác gì chuyện Yumiko hồi nhỏ từng mặc bộ đồ Pretia, nhắm đến mục tiêu trở thành diễn viên lồng tiếng, và hiện tại đang theo đuổi vai diễn đó đâu chứ.

Thậm chí, cô bạn này còn đang định tự mình hiện thực hóa niềm khao khát ấy ngay tại đây.

Theo cách như thế này.

Yumiko sững sờ khi nhận ra cũng có cách để biến niềm khao khát thành hiện thực như vậy.

Lúc đó, cô chợt nhận ra ánh mắt của Wakana.

Cô bạn vẫn giữ nụ cười tủm tỉm, chăm chú nhìn Yumiko.

Biểu cảm ấy như muốn nói: Thử đi chứ?

Dù sao cũng là đời học sinh mà.

Đúng vậy, dù sao cũng là đời học sinh.

Từ trước đến giờ Yumiko luôn ưu tiên công việc, cố gắng không dính dáng quá nhiều đến lễ hội văn hóa ở trường.

Nhưng mà, năm nay.

Là lễ hội văn hóa đầu tiên và cũng là cuối cùng mà cô có thể cháy hết mình.

"──Hiểu rồi. Tớ làm. Nếu mọi người thấy tớ ổn thì cho tớ nhận vai chính nhé."

Yumiko vừa trả lời, gương mặt Lớp trưởng lập tức bừng sáng: "Thật hả!?", rồi hai người họ giơ hai tay lên reo hò: "Làm được rồi~!". Lớp trưởng hào hứng lấy ra một tờ giấy.

"Vậy để tớ đi đăng ký sử dụng sân khấu nhà thể dục nhé!"

Chu đáo từ A đến Z luôn. Cô chỉ biết cười khổ.

Lễ hội văn hóa của trường này, nếu đăng ký thì có thể sử dụng sân khấu trong nhà thể dục.

Thường thì các tiết mục của ban nhạc hay CLB nhạc cụ bộ hơi hay dùng chỗ đó.

Vở kịch "Đóa hoa trắng trên sân khấu cuối cùng" này cũng sẽ được công diễn trên sân khấu nhà thể dục.

Cảm giác sẽ phải diễn xuất ở nơi mà bình thường vẫn dùng để học thể dục hay tập trung toàn trường thật là kỳ lạ.

".................."

Yumiko từng đứng trước ánh nhìn của khán giả ở những hội trường rộng lớn hơn cả nhà thể dục này.

Cô cũng từng thực sự diễn xuất trong các vở kịch đọc tại sự kiện.

Tuy nhiên, một nỗi căng thẳng hoàn toàn khác biệt với những lúc đó đang bắt đầu bao trùm lấy cơ thể cô.

Có vẻ Lớp trưởng cũng vậy.

Vừa viết lên tờ đơn đăng ký, đôi mắt cậu ấy vừa dao động.

Cô có thể thấy bàn tay đó đang run lên nhè nhẹ.

Kỳ vọng và bất an, cùng với sự căng thẳng đang đè nặng lên cậu ấy.

Khung cảnh giấc mơ của ai đó trở thành hiện thực đang sắp sửa mở ra ngay trước mắt.

Nhân tiện.

Một khi đã quyết định "Diễn kịch!", thì có một "vị phụ huynh" cần phải liên lạc báo cáo.

Nếu bị người đó mắng, thì đành phải hủy bỏ thôi.

Nghĩ là làm, cô gọi điện ngay cho Kagasaki.

『Ồ, Yumiko. Cảm giác lâu lắm rồi không gặp nhỉ.』

Vừa mở miệng, giọng Kagasaki nghe có vẻ tâm trạng đang tốt.

Dạo này không có việc, cũng chẳng cần ghé qua văn phòng, nên cô ít khi gặp Kagasaki.

Đang tính hay là hôm nào qua chơi, nhưng sợ sẽ bị mắng là lo học đi, thì Kagasaki đã nói trước điều đó.

『Có học hành đàng hoàng không đấy?』

"Có chứ, có chứ ạ. Ơn giời là đang tiến triển cực kỳ tốt đẹp luôn ạ."

Cô vừa cười gượng vừa trả lời.

Nếu mà không tập trung học được thì có khi cô đã từ chối vụ diễn kịch rồi.

Thế nhưng, câu tiếp theo thốt ra từ miệng Kagasaki lại là một điều khó hiểu.

『Vậy à. Thế có làm được mấy việc đúng chất học sinh không?』

"? Hả? À, ừm, cũng có ạ. Mới đây em có chuẩn bị cho lễ hội văn hóa. Vui lắm chị. Mọi người cùng làm mì xào, rồi cùng ăn. Có điều mọi người hăng hái quá nên hết việc để làm rồi. Giờ đang nghỉ xả hơi. Còn lại thì chắc toàn học thôi à~. Tuy là hay tổ chức học nhóm nhưng cũng vui lắm."

Tuy không đọc được ý đồ trong câu hỏi của Kagasaki, nhưng khi nói ra thì lời lẽ cứ tuôn trào.

Cô chợt nhận ra cuộc sống của mình đang sung túc thật sự.

"Vậy à, vậy à", Kagasaki ở đầu dây bên kia có vẻ rất vui.

Cảm giác như giọng của chị ấy hôm nay dịu dàng hơn mọi khi.

『Rồi sao? Có chuyện gì à?』

Vào vấn đề chính thôi.

Yumiko đã bị Kagasaki chỉ thị phải rời xa công việc seiyuu để tập trung ôn thi.

Thế mà giờ lại bảo là đi diễn kịch! Có khi nào bị tính là phạm quy không.

Dù có nói là hoạt động trường lớp đi nữa.

Chính vì vậy Yumiko mới phải cất công gọi điện báo cáo.

"À thì là, chị Kagasaki ơi...... Thật ra là em bị mấy bạn ở trường rủ diễn kịch trong lễ hội văn hóa...... Vì nhiều lý do nên có vẻ em sẽ đóng vai chính...... em làm có được không ạ?"

Cô rụt rè hỏi.

Vừa lo lắng không biết có bị mắng hay không.

Kagasaki không trả lời ngay lập tức.

Cô định chờ câu trả lời của chị ấy, nhưng khoảng thời gian im lặng đó thật không thể chịu nổi.

"Không, ý là, tất nhiên em sẽ làm ở mức độ không ảnh hưởng đến thi cử rồi! Vì mọi người đều là sĩ tử cả nên ai cũng hiểu chuyện đó, chỉ làm trong phạm vi vừa sức thôi ạ! E-Em cũng sẽ chú ý để không bị sao nhãng......"

Cô ấp úng, chồng chất những lời như thể đang biện minh.

Thế rồi, cô nghe thấy tiếng cười khẽ qua điện thoại.

『Cũng được chứ sao. Nếu em đã biết những điểm cần lưu ý rồi thì chị không còn gì để nói nữa.』

Nghe câu trả lời ấy, cô thở phào nhẹ nhõm một hơi dài thườn thượt.

Trong lúc cô đang thả lỏng vai, Kagasaki tiếp lời bằng chất giọng còn dịu dàng hơn nữa.

『Lễ hội văn hóa trường Yumiko có bán vé không? Nếu dư thì cho chị xin một vé. Chị sẽ đến xem sân khấu đầu tay của Yumiko.』

"Hả~, nghe xấu hổ thế nào ấy......"

『Nói cái gì vậy. Chị đã xem em diễn xuất đến mòn con mắt rồi còn gì.』

Tuy bị cười, nhưng chuyện này với chuyện đó khác nhau mà.

Đã thế lại còn bị gọi là "sân khấu đầu tay" nữa chứ.

Một nỗi căng thẳng không ngờ tới suýt nữa thì nảy sinh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!