Kết luận là, Magical Blue vẫn bình an vô sự.
Cô bé tỉnh lại không lâu sau khi trực thăng cất cánh, và khi hạ cánh thì đã tự mình nhảy xuống rất khỏe mạnh. Không có chấn thương bên ngoài. Kết quả khám của quân y đi cùng Đại tá Mason cũng là không có gì bất thường. Buổi chiều cô bé tham gia lớp học trượt tuyết như bình thường.
Dù bị Fairy Drops ám, có vẻ tổn thương về thể xác không lớn lắm. Tuy nhiên, tổn thương về mặt xã hội thì không thể đong đếm được. Ký ức trong lúc bị ám dường như vẫn còn nguyên vẹn, nên tùy người mà sẽ bị sự xấu hổ dày vò.
Blue sau khi tỉnh lại đã liên tục cúi đầu xin lỗi Đại tá và cấp dưới. Phía nhận lời xin lỗi đã mỉm cười đáp lại, nhưng việc xử lý tâm lý của cô bé có lẽ sẽ trở thành vấn đề quan trọng cần xem xét trong đơn vị từ giờ về sau.
Nếu không, việc thu hồi Fairy Drops có thể khiến chiến lực lớn nhất trong đơn vị quay sang làm kẻ thù.
「Mấy người các ngươi ấy mà, ngay cả với cô gái ma pháp mình đang bao nuôi cũng không thể hòa thuận được sao?」
「Ý kiến khắt khe đấy, nhưng chúng tôi luôn có ý thức cải thiện.」
「Chà, nếu bên đó là out, thì bên này đã là game set (kết thúc trận đấu) rồi còn gì.」
Đó là những lời bông đùa qua lại giữa Futari Shizuka-shi và Đại tá Mason sau khi trở về từ vùng núi.
Tôi thì giả vờ như không thấy.
Ngoài ra, trước và sau khi khám cho Blue, Đại tá Mason đã rất hăng hái trong việc bắt giữ Pink. Nào là đã cứu cấp dưới của tôi, nhất định muốn cảm ơn, vân vân và mây mây. Nhờ những nỗ lực đó, cô ấy đã quyết định ở lại khách sạn tối nay.
E rằng cô ấy bị hấp dẫn bởi món cà ri được đề xuất trong bữa tối. Cá nhân tôi vẫn còn lo ngại về cuộc chạm trán ngẫu nhiên với nhân viên Cục và những người có dị năng được bố trí trong khách sạn. Nếu lỡ bị nhìn thấy đang sử dụng dị năng thì sẽ là chuyện lớn.
Tuy nhiên, dù phải chấp nhận rủi ro đó, Đại tá Mason có vẻ vẫn muốn có được cô ấy.
Lệnh cấm sử dụng dị năng đã được ban hành cho toàn bộ các đơn vị túc trực trong khách sạn, bao gồm cả nhân viên Cục.
Cứ hùa theo những sự việc linh tinh này, chẳng mấy chốc trời đã tối.
Lớp học trượt tuyết ngày thứ hai cũng kết thúc, thời gian ăn tối và tắm rửa trôi qua trong chớp mắt. Khi nhận ra thì tôi đã trở về phòng khách được phân công để đi ngủ. Nhân tiện, trường hợp là giáo viên thì mỗi người được phân một phòng riêng.
Chắc là Đại tá Mason và Inukai-san đã thương lượng với hiệu trưởng.
Chuyến lưu trú ngắn hạn sang dị giới hôm nay cũng tạm hoãn.
Cộng thêm sự mệt mỏi về tinh thần, vừa nằm xuống giường là cơn buồn ngủ ập đến ngay.
Tôi ngủ một mạch đến sáng mà không hề thức giấc giữa đêm.
Cứ thế đón chào ngày cuối cùng của lớp học trượt tuyết.
Buổi chiều dự kiến sẽ lên xe buýt để về trường. Dù vậy, các bài học trượt tuyết vẫn được xếp lịch vào buổi sáng. Ngay cả học sinh lớp sơ cấp, vào ngày cuối cùng cũng được phép sử dụng cáp treo và trượt tương đối tự do trên các đường trượt.
Nhờ đó, bãi trượt tuyết trông vui nhộn hơn hẳn hôm qua.
Ngoại lệ hiếm hoi là bản thân tôi.
Vẫn cảm thấy bất an khi trượt xuống dốc, người giáo viên mới hôm nay vẫn miệt mài luyện tập cách sử dụng ván trượt và gậy trượt ở phía dưới bãi trượt. Động tác trượt kiểu cái cày (plough turn) dễ dàng ở nơi bằng phẳng, nhưng khi độ dốc trung bình thì độ khó tăng vọt, khổ sở vô cùng.
Trượt song song (parallel turn) chỉ là giấc mơ xa vời.
Một nam sinh lớp 1A tiến lại gần tôi như thế.
「Thầy Sasaki, à ừm, bây giờ thầy có rảnh một chút không ạ?」
「Không sao đâu. Có chuyện gì thế?」
Gọi giáo viên chủ nhiệm lại, chắc là có vấn đề gì chăng.
Vừa để chân run lẩy bẩy, tôi cố gắng chỉnh đốn tư thế và quay lại phía học sinh.
Hình như là Nakajima-san số thứ tự 18.
Nếu xếp hàng theo chiều cao trong lớp, cậu ấy là nhân vật đứng ở khá xa phía sau. Có lẽ do rèn luyện hàng ngày nên cơ bắp săn chắc, trông to lớn so với lứa tuổi học sinh trung học cơ sở. Trong hồ sơ có ghi cậu ấy là cầu thủ chính thức của câu lạc bộ bóng đá dù mới là học sinh năm nhất.
Hơn hết, ấn tượng nhất là khuôn mặt đó.
Khá là đẹp trai (Ikemen).
Đường nét khuôn mặt sâu, cảm giác chững chạc hơn so với tuổi.
Thực tế trong lớp cậu ấy cũng có vẻ được các bạn nữ yêu thích, dù đang ở tuổi dậy thì thường chia rẽ nam nữ, nhưng tôi vẫn thấy cậu ấy thường xuyên giao lưu với các bạn nữ. Chắc hẳn cậu ấy cũng khá quen với việc giao tiếp với người khác giới.
Cậu học trò đó nói.
「Đột ngột quá em xin lỗi. Em, em thích thầy ạ!」
「…………」
Tôi đã dự tính những liên lạc kiểu như ai đó bị thương ở đâu đó.
Nên hoàn toàn bị đánh úp.
「Tất, tất nhiên không phải thích kiểu kính trọng nhà giáo hay gì đâu, mà là rung động như với người khác giới ấy ạ. À không, nói là như người khác giới thì hơi kỳ nhỉ. Em thích thầy như một người trong mộng ấy ạ! Em để ý thầy lắm ạ!」
Nói đúng hơn là, cái này là cái đó nhỉ.
Mỹ nhân kế (Bijin-tsubone), phần 3.
Vì Mochizuki-sensei và Suzuki-san đã thất bại.
Nên thay đổi thủ đoạn, tiện thể đổi luôn cả giới tính xem sao, kiểu vậy.
「Thế nên là, à ừm, th, thầy có thể hẹn hò với em không ạ?」
「Xin lỗi Nakajima-san, nhưng thầy không thể nhìn em bằng con mắt đó được.」
「Quả nhiên đàn ông với nhau thì, kh, không được ạ? Vậy thì em sẽ giả gái rồi quay lại!」
「Không, không phải ý nghĩa đó.」
「Nếu vậy thì tuy tuổi tác có hơi chênh lệch, nhưng nếu được thì bắt đầu từ quan hệ bạn bè...」
Ánh mắt nhìn chằm chằm về phía này ánh lên vẻ quyết tâm kỳ lạ.
Không lẽ nào, nhưng có khi nào gia đình cậu ấy bị bắt làm con tin không. Khả năng đó cũng không hoàn toàn bằng không. Tùy thuộc vào bản chất của tổ chức đang lợi dụng cậu ấy, có thể tình hình còn tồi tệ hơn nhiều.
Nếu vậy thì việc trả lời qua loa cũng khiến tôi e ngại.
「Vốn dĩ tại sao lại là thầy?」
「Thầy Sasaki, trước đây thầy đã bao che cho bạn nữ trong trường và đối đầu với mấy kẻ như khủng bố đúng không ạ? Em, em đã nhìn thấy. Dáng vẻ của thầy lúc đó, ừm, nói sao nhỉ, em đã đổ đứ đừ luôn ấy ạ.」
「…………」
Cuộc ẩu đả với đối thủ kiểu lính thiếu niên, có vẻ như cậu ấy cũng đã nhìn thấy.
====================
Không, nếu cậu ta là một cái bẫy mỹ nhân kế, thì cũng có khả năng cậu ta đã được tổ chức đứng sau mớm lời. Dù thế nào đi nữa, với tư cách là nhân viên Cục Đối sách, đây là một tình huống nghiêm trọng. Tuy nhiên, hiện tại lớp học trượt tuyết đang diễn ra sôi nổi, tôi không thể làm gì cậu ta ngay lúc này được.
Tạm thời gác chuyện này lại, có lẽ tôi nên thảo luận với cấp trên chăng?
Ngay khi tôi vừa bắt đầu suy nghĩ đến điều đó...
"Thấy rồi, ở đằng kia! Đang ở cùng ông chú ma pháp!"
"Chẳng lẽ đã bị bắt giữ rồi sao?"
Trượt xuống dốc với tốc độ khá nhanh, Magical Pink và Futari Shizuka-shi đã tới nơi. Magical Pink thậm chí còn đang biến hình trong bộ dạng ma pháp, lướt trên tuyết mà không cần ván trượt. Có lẽ cô bé đang sử dụng phép bay ở độ cao cực thấp.
Trang phục nổi bần bật thế kia, với tư cách là nhân viên Cục, tôi cũng không thể nhắm mắt làm ngơ được.
Tiếng chất vấn tự nhiên thốt ra khỏi miệng.
"Hai người, xin thất lễ nhưng mà..."
Có thể giải thích tình hình cho tôi được không?
Chưa kịp để tôi nói hết câu, phía bên kia đã đưa ra lời giải thích.
"Người đó, đang bị Fairydrops ám."
"Chẳng lẽ ngươi không nhận ra sao?"
Hai người họ phanh lại ngay bên cạnh tôi, làm tuyết bắn tung tóe.
Cú phanh gấp trượt ngang nghe cái "xoẹt" thật ngầu.
Tôi cũng muốn trượt được như thế.
Làm sao mà họ không bị ngã nhỉ.
Ánh mắt của hai người họ đang hướng thẳng về phía Nakajima-san, cậu học sinh vừa mới tỏ tình với tôi.
"...Hả?"
Sự chú ý của tôi một lần nữa quay lại cậu nam sinh trước mặt.
Chẳng lẽ vì bị Fairydrops ám nên cậu ta mới tỏ tình dựa trên thiện cảm thực sự? Tôi đã nắm được hiệu quả của nó là "giải phóng giới hạn" thông qua bộ dạng hung hăng của Magical Blue. Chắc chắn nó sẽ khiến lý trí của đối tượng trở nên lỏng lẻo.
Nếu vậy thì đây không phải là bẫy mỹ nhân kế.
Thậm chí đối với tôi, đây còn là lời tỏ tình thuần khiết đầu tiên được nghe trong đời.
Khoan, chờ đã.
Vậy chẳng lẽ, Mochizuki-san hay em Suzuki số thứ tự 9 cũng không phải là bẫy mỹ nhân kế, mà khả năng cao là họ tiếp cận tôi đơn thuần vì tò mò cũng không chừng. Không không, nghĩ thế thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày quá. Nhưng mà, cũng không phải là hoàn toàn không thể xảy ra, vân vân và mây mây.
Trong khoảnh khắc, hàng tá thông tin chạy qua não tôi.
Ngay sau đó, cơ thể Nakajima-san lảo đảo.
Vừa thấy cậu ta nhắm mắt lại, cả người đã đổ ập về phía trước.
Không thể cứ thế bỏ mặc, tôi vội vàng đỡ lấy cậu ấy.
Từ sau lưng cậu ta, tôi thấy một vật thể nhỏ giống như côn trùng bay tách ra khỏi cơ thể cậu học sinh. Hình dáng tròn vo gợi nhớ đến con cái của loài bọ cánh cứng. Kích thước có lẽ lớn hơn đầu ngón tay cái một chút.
Nó bay đi với tốc độ khá nhanh, phát ra tiếng vo ve.
"A, nó chạy mất rồi!"
"Bắt lấy! Phải bắt lấy nó!"
Ngay lập tức, sự chú ý của Magical Pink và Futari Shizuka-shi rời khỏi Nakajima-san và chuyển sang con bọ. Và rồi, ở hướng mà con bọ cánh cứng bay tới, bóng dáng Mochizuki-sensei đang trượt về phía này xuất hiện. Cô ấy hướng về phía chúng tôi, vừa đến gần vừa cất giọng đầy năng lượng.
"Sasaki-sensei, tôi nghe nói thầy trượt tuyết kém lắm! Nhất định tôi sẽ dạy cho thầy!"
Con bọ dường như nắm bắt tình hình xung quanh khá chính xác.
Nó hạ độ cao ngay lập tức, vừa thoát khỏi tầm nhìn của cô ấy vừa vòng ra sau lưng. Cộng thêm việc cô ấy đang đeo kính bảo hộ, Mochizuki-sensei trượt đến ngay gần chúng tôi mà không hề nhận ra con bọ cánh cứng đang tiếp cận, rồi cô chụm ván trượt lại và dừng hẳn.
"Ơ kìa? Futari Shizuka-sensei, cô bé ăn mặc dễ thương kia là..."
Con bọ bám vào gáy Mochizuki-sensei mà không bị phát hiện.
Sau đó, nó bám vào bộ đồ trượt tuyết rồi chui tọt vào bên trong từ cổ áo.
"Ư..."
Ngay khi con bọ chui vào trong áo, toàn thân Mochizuki-sensei giật nảy lên.
Không chậm trễ một giây, lời nói và hành động của cô ấy lập tức thay đổi.
"Áááááááá!"
Vừa thấy cô ấy ném văng hai cây gậy trượt tuyết trên tay xuống đất, cô ấy liền ngồi thụp xuống tuyết dù vẫn đang mang ván trượt. Rồi chẳng màng đến ánh mắt người khác, cô bắt đầu gào toáng lên. Hành động đó y hệt một đứa trẻ đang ăn vạ.
"Quả nhiên là không chịu nổi mà! Tởm tởm tởm tởm tởm quá đi mất! Tởm vãi chưởng!"
"...Mochizuki, sensei?"
Tôi câm nín trước sự thay đổi chóng mặt này.
Cả Futari Shizuka-shi và Magical Pink có mặt tại hiện trường cũng vậy.
Tất cả đều ngẩn tò te nhìn Mochizuki-sensei.
Trước mặt chúng tôi, cô ấy từ từ đứng dậy.
Rồi cô trừng mắt nhìn tôi và nói.
"Aaa trời ơi, đừng có mà hiểu lầm nhé!? Vì sự nghiệp thăng tiến nên tôi mới miễn cưỡng bắt chuyện thôi đấy! Nếu không thì một cô gái trẻ trung như tôi đời nào lại đi mê một ông chú như anh chứ!? Aaa, chỉ nói chuyện thôi mà cơn buồn nôn đã dâng lên tận cổ rồi! Tởm quá, tởm quá!"
Aaa, đau lòng thật.
Nhưng mà, tôi chấp nhận.
Một phản ứng hết sức bình thường.
"Lại bị ám rồi!"
"Bắt lấy! Phải bắt lấy trong lúc nó còn đang ám!"
Magical Pink và Futari Shizuka-shi lập tức lao vào Mochizuki-sensei.
Thấy vậy, con bọ liền thoát khỏi gáy cô ấy.
Nó tránh được tay của hai người họ và bay vút lên cao với tiếng vo ve.
Con bọ cánh cứng này nhanh thật đấy.
Mochizuki-sensei sau khi được giải thoát khỏi Fairydrops cũng ngất đi giống như Nakajima-san, đổ gục về phía trước ngay trên nền tuyết. Tôi muốn đỡ cô ấy lắm, nhưng vì hai tay đã bận đỡ cậu nam sinh rồi nên đành chịu, không thể xoay xở được.
"Futari Shizuka-san, xin lỗi nhưng nhờ cô đỡ Mochizuki-sensei..."
"A, lại chạy mất rồi!"
"Đừng hòng thoát! Có chết ta cũng phải bắt được ngươi!"
Mochizuki-sensei ngã cái rầm xuống tuyết. Chẳng thèm bận tâm đến cô giáo đang bất tỉnh, Futari Shizuka-shi và Magical Pink chỉ mải mê đuổi theo con bọ. Và rồi, ở hướng mà mục tiêu bay tới, lại xuất hiện một nhân vật đang tiến về phía chúng tôi.
Cô nữ sinh đã đến gặp tôi vào ngày hôm kia.
Suzuki-san, số thứ tự 9.
"Sasaki-senseiii, hôm nay em cũng sẽ dạy thầy trượt tuyết! Sao nào? Vui lắm đúng không?"
Quả nhiên, con bọ nắm bắt tình hình xung quanh cực kỳ chính xác.
Nó bổ nhào xuống từ độ cao vài mét và vòng ra sau lưng cô bé. Rồi giống như đã làm với Mochizuki-sensei, nó tiếp cận vùng cổ. Trong khi đó, Suzuki-san vẫn trượt đến ngay gần chúng tôi mà không hề hay biết.
"Ủa? Mà sao cả Mochizuki-sensei và Futari Shizuka-sensei cũng ở đây thế?"
Con bọ đã bám vào bộ đồ trượt tuyết.
Giống hệt lúc nãy, nó chui vào bên trong từ cổ áo.
"Ư..."
Cùng lúc đó, toàn thân Suzuki-san giật nảy lên.
Phản ứng tiếp theo y hệt như của Mochizuki-sensei.
"Ááááááááá!"
"À n, Suzuki-san..."
Tôi lờ mờ đoán được diễn biến tiếp theo.
Thật đáng hận là những lúc thế này linh cảm của tôi lại chuẩn xác.
"Em ghét thế này lắm rồi! Tuyệt đối ghét! Tại sao cứ phải là em, tại sao em lại phải làm chuyện này chứ!? Em còn chưa hôn ai bao giờ, chưa từng có người yêu, thế mà lại phải đi tiếp cái ông chú này!"
"Nào, xin hãy bình tĩnh lại đi, Suzuki-san."
"Nhưng mà, nếu em không cố gắng thì bố em sẽ bị giết, sẽ bị giết mất...!"
Quả nhiên, cả hai đều là bẫy mỹ nhân kế.
Hơn nữa, tạm gác Mochizuki-sensei người có vẻ ra tay vì tham vọng thăng tiến sang một bên, hoàn cảnh của Suzuki-san có vẻ khá nghiêm trọng. Có vẻ như cô bé đã bị những kẻ xấu nhắm đến. Đây chắc chắn là chuyện không thể bỏ qua.
"Suzuki-san, xin hãy yên tâm. Bố em tuyệt đối sẽ không bị giết đâu. Mọi vấn đề em đang gánh vác tôi sẽ giải quyết hết. Vì vậy bây giờ xin hãy bình tĩnh lại. Không có bất cứ điều gì phải lo lắng cả."
Tôi lặp lại lời nói để trấn an cô học trò. Đứng trên ván trượt, chân run lẩy bẩy, tôi cố gắng hạ thấp tầm mắt ngang bằng với đối phương để thuyết phục. Thế nhưng, cô bé đang hoảng loạn vung cây gậy trượt tuyết lên, đập cái "bộp" vào sườn tôi. Cú này đau cả về thể xác lẫn tinh thần.
Trong khi đó, Magical Pink và Futari Shizuka-shi vẫn đang chết mê chết mệt với Fairydrops.
"Lần này sẽ không để thoát đâu!"
Magical Pink bay lên không trung, vươn tay về phía cổ Suzuki-san.
Tôi cứ tưởng lần này bắt được rồi.
Nhưng con bọ cánh cứng đã bay vụt khỏi cổ Suzuki-san trong gang tấc.
Nó cũng thoát khỏi tay của Magical Pink.
Hơn nữa, sau khi di chuyển tạo khoảng cách với cô bé, nó lập tức ngoặt gấp thay đổi hướng đi. Có vẻ như nó đã chọn cô bé làm con mồi tiếp theo. Lượn vòng qua đầu, con bọ nhắm vào sau lưng mục tiêu.
Magical Pink hốt hoảng định lùi lại giữ khoảng cách.
Con bọ bám chặt vào gáy cô bé.
"Ư...!"
Giống như Mochizuki-sensei và Suzuki-san, cơ thể Magical Pink giật nảy lên.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Futari Shizuka-shi hét lên thất thanh.
"Thôi xong, nó lại chọn đúng đứa nguy hiểm nhất mà ám!"
"Futari Shizuka-san, hãy tránh xa ra ngay!"
Tôi có thể tưởng tượng rõ mồn một Magical Pink sẽ làm gì khi "giải phóng giới hạn". Chẳng cần Fairydrops phơi bày, tâm tư của cô bé đã quá rõ ràng. Futari Shizuka-shi vội vã quay đầu bỏ chạy khỏi cô bé.
Về phần mình, tôi vươn tay đỡ lấy Suzuki-san đang ngã xuống. Tuy nhiên, một bên tay tôi đã đang đỡ Nakajima-san rồi. Dù là trẻ con nhưng tôi không thể nào ôm hai học sinh cấp hai cùng lúc được, đành phải để họ nằm xuống tuyết.
Trước mặt chúng tôi, Magical Pink tuyên bố.
"Bọn năng lực giả, ta sẽ giết hết!"
Đôi mắt ấy ghim chặt vào Futari Shizuka-shi.
Cây trượng trên tay giương lên không chút do dự.
"Híiiiiii!"
Futari Shizuka-shi nhảy sang ngang để tránh mũi trượng.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tia Magical Beam được bắn ra, tạo thành một cái lỗ trên dốc trượt tuyết kèm theo tiếng xèo xèo. Dù bộ đồ trượt tuyết bị sém một chút nhưng cô ấy đã né được đòn trực diện trong gang tấc. Tuy nhiên, Magical Pink liên tục bắn ra những tia beam dồn dập.
"Dừng lại đi! Aaa, trúng! Trúng bây giờ!"
Futari Shizuka-shi điều khiển ván trượt và gậy cực kỳ điêu luyện, vừa trượt trên tuyết vừa bỏ chạy. Kỹ thuật Super Skating dựa trên cơ thể nhẹ bẫng và năng lực thể chất vượt xa người thường. Thế này thì tuyển thủ Olympic mùa đông cũng phải chào thua.
Magical Pink lơ lửng giữa không trung, đuổi theo bóng lưng cô ấy.
Tôi lấy điện thoại ra gọi cho Inukai-san.
Đường dây được kết nối chỉ sau hai hồi chuông rưỡi.
Nhanh thật đấy.
『Vâng, Inukai nghe đây.』
"Xin lỗi, tôi là Sasaki. Có vấn đề xảy ra ở bãi trượt tuyết. Nhờ anh cho sơ tán học sinh. Ngoài ra, tại hiện trường Magical Pink đang trong trạng thái hỗn loạn. Xin hãy hạn chế phái cử năng lực giả đến đây."
『Đã, đã rõ. Tôi sẽ xử lý ngay!』
Một lát sau, tiếng còi báo động tuyết lở bắt đầu vang lên khắp bãi trượt.
Học sinh đang rải rác khắp nơi vội vã rút lui về khách sạn.
Trong lúc đó, cuộc rượt đuổi giữa Magical Pink và Futari Shizuka-shi vẫn tiếp diễn trên tuyết. Có lẽ vì lo ngại ảnh hưởng đến xung quanh, Futari Shizuka-shi đã chọn hướng đi vào khu vực vắng vẻ (backcountry), và Magical Pink đuổi theo sau, cả hai dần khuất xa.
Tôi cũng đuổi theo họ.
Dùng phép bay nhấc cơ thể lên một chút, tôi di chuyển trên tuyết bằng động tác giả trượt tuyết.
Hiện trường là một khu vực có nhiều cây cối rậm rạp.
Tôi vội vã tìm kiếm khí tức tranh đấu của hai người họ.
Và rồi, tôi phát hiện ra Futari Shizuka-shi đang bị dồn vào đường cùng. Có vẻ như cô ấy đã va phải thân cây, một bên ván trượt bị tuột ra, cô ấy đang ngồi bệt dưới gốc cây. Trước mặt cô ấy, đúng như dự đoán, Magical Pink đang giương trượng chuẩn bị bắn beam.
"Giết chết năng lực giả!"
Ông chú ma pháp hốt hoảng lao ra làm bia đỡ đạn, triển khai ma pháp lá chắn ngay trước mặt đồng nghiệp.
Toàn bộ mặt trước của lá chắn hứng trọn tia beam, khiến tầm nhìn trước mắt tôi trắng xóa.
Tôi nhìn xuống cơ thể mình, không có thương tích gì đáng kể. Tôi đã kịp củng cố phòng thủ vào phút chót. Cảm giác giống hệt lúc che chắn cho chiếc trực thăng khi đối đầu với Magical Blue hôm qua.
Từ phía sau, giọng của Futari Shizuka-shi vang lên.
"Ồ ồ, cứu được một mạng rồi. Lần này ta cứ tưởng chết chắc rồi chứ."
"Tôi thắc mắc từ lâu rồi, nếu bị trúng Magical Beam mà cơ thể tan xác không còn một mảnh thì năng lực của Futari Shizuka-san có phát huy được không nhỉ? Nếu chỉ bị tàu điện cán thì tôi cảm giác vẫn hồi phục được."
"Cậu hỏi thẳng chính chủ câu đó luôn hả?"
"Không, tôi tuyệt đối không ép cô trả lời đâu."
Chẳng cần tôi dùng phép hồi phục, Futari Shizuka-shi đã tự đứng dậy bằng đôi chân của mình. Có vẻ không bị thương nặng lắm. Cô ấy lắp lại chiếc ván trượt bị tuột bằng động tác thành thục, rồi cầm chắc hai cây gậy trượt tuyết trên tay.
"Cậu cứ đỡ đòn như thế này giúp ta được không? Ta sẽ vòng ra sau."
"Cô làm được không?"
"Nghĩ kiểu gì thì đây cũng là đất diễn của Ta mà."
Không đợi tôi trả lời, cô ấy lao ra, vòng qua phía sau ma pháp lá chắn.
Nhận ra khí tức của Futari Shizuka-shi, đối phương thay đổi hướng ngắm của Magical Beam chậm hơn một nhịp. Dải ánh sáng di chuyển cái "vù", đuổi theo cô ấy. Khi tầm nhìn trắng xóa tan đi, hình bóng của cả hai hiện ra trước mắt tôi.
Futari Shizuka-shi đang nằm trên đường đạn trực diện của tia beam, cô ấy ưỡn người cố gắng né tránh.
Tuy nhiên, đáng tiếc là không thể né hoàn toàn, dải ánh sáng to như cột điện đã khoét một mảng bên sườn cô ấy. Máu thịt bắn tung tóe nhuộm đỏ nền tuyết bột mới tinh. Cái này chắc chắn là đau lắm đây.
Mặc kệ điều đó, cô ấy dùng gậy trượt tuyết đẩy người lao về phía trước, áp sát đối thủ.
"Ư...!? "
Đối phương định giật lùi lại theo phản xạ.
Nhưng tay của Futari Shizuka-shi đã ập tới.
Chỉ trong tích tắc, không kịp dùng phép bay để thoát thân.
Futari Shizuka-shi vứt gậy trượt tuyết đi và lao vào vồ lấy.
Trong nháy mắt, Magical Pink bị đè xuống, ngã cái "bụp" trên tuyết. Futari Shizuka-shi cưỡi lên bụng đối phương, nở nụ cười đắc thắng. Nhìn từ bên ngoài thì chỉ giống như hai đứa trẻ đang phấn khích nô đùa trên tuyết.
Cùng lúc đó, tia Magical Beam cũng tắt ngấm.
"Cái con Fairydrops gì đó, bắt được rồi nha!"
Futari Shizuka-shi giơ cao tay phải lên đầu, reo lên cực kỳ vui sướng.
Trên đầu ngón tay cô ấy đang kẹp con bọ cánh cứng tai hại kia.
Cảnh tượng này khiến tôi lo sốt vó, sợ rằng lần này đến lượt Futari Shizuka-shi bị ám. Tuy nhiên, diễn biến tôi lo ngại đã không xảy ra. Đợi một lúc cũng không thấy cô ấy có biểu hiện gì của việc "giải phóng giới hạn".
Thấy vậy, tôi rón rén bước lại gần họ.
"Nè, nhìn con này đi. Từ chỗ mông nó có cái kim cứ thò ra thụt vào này."
"Cảm giác như bị cái đó chích là 'Game Over' nhỉ."
"Với cái hình thù chuẩn bài thế này thì còn nghĩ ra cái gì khác được nữa."
Giống như kim của ong bắp cày, cái kim thường được giấu trong cơ thể giờ cứ thò ra thụt vào liên tục. Cộng thêm vẻ ngoài là bọ cánh cứng, nhìn nó chẳng dễ chịu chút nào. Khá là tởm.
"Con bọ này, ai tạo ra và với mục đích gì thì ta chịu chết. Nếu chỉ là tội phạm gây rối cho vui thì cái Tiên Giới đó rốt cuộc dư thừa bao nhiêu kẻ rảnh rỗi vậy. Hay là còn có sứ mệnh cao cả nào đó mà trí tưởng tượng của chúng ta không với tới được?"
"Nếu nhờ Juuni-shiki-san phân tích thì có thể sẽ biết được gì đó."
"Đúng là trong tình huống này thì nên tận dụng siêu khoa học của đám máy móc."
"Hơn nữa, tôi đang lo cho tình trạng của cô bé bị ám hơn."
"Con bé ma pháp màu xanh lần trước vẫn nhảy tưng tưng mà."
Ngay sau đó, Magical Pink có phản ứng.
Tay chân cô bé khẽ cử động, rồi đôi mắt mở to. Phục hồi nhanh thế này thì đoán chừng việc ngất xỉu chỉ là tạm thời do mất Fairydrops. Nếu là do bị Futari Shizuka-shi hút năng lượng (Energy Drain) thì chắc phải nằm lâu hơn.
"Ồ, tỉnh lại rồi kìa."
"............"
Magical Pink im lặng nhìn chằm chằm vào người đang ngồi trên bụng mình.
Không lên tiếng.
Cũng không giãy giụa.
Hay là cô bé thấy khó chịu trong người?
Hay là không phục tư thế hiện tại?
Một lúc sau, từ miệng cô bé thốt ra câu nói quen thuộc.
"...Năng lực giả, giết."
"Nếu định nói để che giấu sự xấu hổ thì đừng có nói mấy câu nguy hiểm thế chứ?"
Ký ức trong lúc bị bọ ám vẫn sẽ lưu lại rõ ràng sau đó. Điều này đã được chứng thực qua lời khai của Magical Blue. Thế nên, tôi cũng hiểu được câu đùa của Futari Shizuka-shi. Chắc chắn Magical Pink cũng nhớ những gì đã diễn ra trong cuộc hội thoại.
Chỉ là, đối với bản thân cô bé, đó có lẽ là sự phô trương thanh thế hơn là che giấu sự xấu hổ.
"Nghe từ năng lực giả khác."
"Nghe cái gì cơ?"
"Năng lực của bà là giết chết đối thủ khi chạm vào."
"Thì, cũng có thể giết được."
Dạo gần đây tôi không chứng kiến tận mắt, nhưng với tư cách là năng lực giả, Futari Shizuka-shi là một sát thủ bẩm sinh. Thời gian hoạt động cũng rất dài, nên nếu nói về tổng số năng lực giả đã giết, e rằng còn nhiều hơn Magical Pink rất nhiều.
Bản thân tôi nếu không có lời nguyền của Pii-chan thì chắc chắn cũng sẽ chọn quan hệ kiểu "tránh như tránh hủi", tuyệt đối bỏ chạy khỏi cô ta.
"Ta muốn, giết nhiều năng lực giả hơn nữa."
"Hả?"
"Muốn báo thù cho gia đình, bạn bè."
"Nhà ngươi, định ngâm thơ tuyệt mệnh đấy à?"
"Nếu giết, thì giết nhanh đi."
Magical Pink tiếp tục nói đều đều như đã buông xuôi tất cả. Tứ chi buông thõng trên tuyết, cô bé thẫn thờ nhìn Futari Shizuka-shi. Tình thế bị đè chặt sau một chuỗi công kích phòng thủ dường như đã khiến cô bé chuẩn bị tinh thần cho cái chết.
Nghĩ đến quá khứ của cô bé thì cũng không phải không hiểu được.
Tuy nhiên, tôi nghĩ người đang ngồi trên bụng cô bé chẳng hề nghĩ đến chuyện đó dù chỉ một chút.
"Không, ta có nói câu nào là giết đâu?"
"...Cái gì?"
Magical Pink nhíu mày.
Ánh mắt cô bé hướng về phía sườn của Futari Shizuka-shi.
Vết thương đau đớn bị Magical Beam khoét đi vẫn đang chảy máu. Dù quá trình trị liệu đã bắt đầu nhờ năng lực của cô ấy. Nhưng chắc chắn là đau. Nội tạng màu sắc tươi rói đang lấp ló ra ngoài kia kìa.
Thú thật, nếu đây là hình ảnh hiển thị trên trình duyệt thì tôi thuộc loại sẽ bấm nút Back ngay lập tức.
"Tôi đã bắn bà."
"Đúng là dạo này ta bị bắn hơi nhiều nhỉ? Đây là lần thứ mấy rồi không biết."
" ...Vậy mà. Đã bắn rất nhiều."
"Thế mà vẫn sống nhăn răng, thấy Ta ghê chưa?"
"............"
Thậm chí hôm trước Futari Shizuka-shi cũng bị bắn.
Thực ra, tôi cảm giác cứ mỗi lần gặp mặt là cô ấy lại bị ăn Magical Beam. Vì cô ấy có bị thương chút đỉnh cũng lành ngay, nên tôi nghĩ Magical Pink cũng có phần ỷ lại vào điều đó.
Để có thể giữ vững chủ nghĩa khó chiều "giết chết năng lực giả" đến cùng.
Nếu không thì cỡ như Hoshizaki-san chắc đã bị giết hai, ba lần rồi cũng nên.
"Tại sao không giết tôi? Nếu là tôi, chắc chắn tôi sẽ giết."
"Chuyện đó còn phải hỏi sao? Là để làm thân với ngươi đó."
Dù vậy, Futari Shizuka-shi vẫn nở nụ cười điềm tĩnh và nói.
Một nụ cười rạng rỡ lạ thường.
Cười toe toét luôn ấy.
Dù không muốn thừa nhận nhưng trông rất đáng yêu.
Tuy nhiên, cảnh tượng lẽ ra phải rất đẹp đẽ ấy, chỉ vì đó là Futari Shizuka-shi, nên tôi cảm thấy nó sặc mùi ám muội. Trông chẳng khác nào nụ cười đầy dục vọng của kẻ quyền lực đang khao khát bắt giữ cô gái ma pháp - một trong bảy người duy nhất trên thế giới.
Bởi vì tôi cũng là một người lớn đã vấy bẩn rồi.
Ngược lại, Magical Pink lại sở hữu một trái tim rất thuần khiết.
"............"
Cô bé nhìn người đang ngồi trên bụng mình với vẻ kinh ngạc tột độ.
Có lẽ trong mắt cô bé, đó là một nụ cười rất tuyệt vời. Dù không đến mức như Juuni-shiki-san, nhưng cô bé vốn ít biểu lộ cảm xúc, nên khuôn mặt ngẩn tò te kia trông rất ấn tượng.
"Sao lại ngạc nhiên thế? Ta đã nói điều tương tự từ trước rồi mà."
"Nói thì nói vậy, nhưng cứ hễ gặp mặt là lại thuyết giáo. Toàn phàn nàn."
"Thì phải thế chứ? Vì đối tượng mình muốn làm thân đang làm chuyện xấu mà."
"Còn tấn công nữa."
"Đó là phòng vệ chính đáng."
"Ở đất nước này, phòng vệ chính đáng khó được công nhận lắm."
"Mấy đứa nhóc ranh bây giờ lại rành luật pháp ở mấy chỗ kỳ cục, phiền thật đấy."
Đúng như cô bé chỉ ra, hôm trước Futari Shizuka-shi cũng vừa thuyết giáo vừa bị bắn Magical Beam vào vai. Nếu tính cả những phát trượt, thì tổng số lần bị bắn của cô ấy chắc chắn đứng đầu bảng.
Dù vậy, thấy cô ấy vẫn tiếp tục chìa tay ra, Magical Pink dường như cũng bắt đầu suy nghĩ lại.
"...Dù vậy tôi vẫn muốn giết năng lực giả."
"Ngươi cũng cứng đầu gớm nhỉ."
"Chỉ những người bị giết hại gia đình mới hiểu được."
"Hô?"
Vẫn nằm ngửa, Magical Pink nhìn chằm chằm vào Futari Shizuka-shi trên bụng với vẻ mặt nghiêm túc.
Ở phía đầu hai cánh tay đang buông thõng, nắm đấm siết chặt bốc lấy nắm tuyết trắng tinh vừa rơi. Có lẽ bản thân cô bé cũng không thích thú gì việc làm hại người khác. Chính vì thế, cô bé mới cảm thấy vừa được cứu rỗi vừa bực bội trước thiện ý cứ lặp đi lặp lại này chăng.
"Bà không thể hiểu được cảm giác này đâu."
"Nếu ngươi đã nói đến thế, hay là để Ta điều tra kẻ năng lực giả đã giết gia đình ngươi, rồi lôi cổ hắn về đây cho ngươi nhé? Muốn luộc hay nướng gì tùy thích. Đổi lại, từ nay về sau đừng có giết những năng lực giả khác nữa."
"Hả..."
"Như thế là giải tỏa được mối hận đúng không? Mà, chắc cũng tốn kha khá thời gian đấy."
Về kẻ thù của cha mẹ Magical Pink, tôi nhớ mình cũng từng lục lọi cơ sở dữ liệu của Cục. Tuy nhiên, với quyền hạn của chức vụ hiện tại, tôi không thu được thông tin nào có giá trị. Nếu nhờ Juuni-shiki-san, có lẽ bây giờ kết quả sẽ khác chăng.
Không được, nếu bị cấp trên phát hiện thì chắc chắn sẽ bị kỷ luật.
Dù sao thì máy móc cũng không biết nói dối.
"Tại sao lại làm đến mức đó cho tôi?"
"Ta đã nói rồi mà? Trẻ con có hoàn cảnh giống ngươi trên đời này nhiều nhan nhản."
Hai người nhìn chằm chằm vào nhau.
Như nhận ra điều gì đó, Magical Pink hỏi.
"Futari Shizuka, chẳng lẽ bà cũng bị ai đó giết hại gia đình?"
"Chà, sao nhỉ? Chuyện xưa quá rồi, ta chẳng nhớ rõ nữa."
"............"
Vẫn ngồi yên vị trên bụng đối phương, Futari Shizuka-shi nói với vẻ nhẹ tênh.
Nghĩ đến xuất thân của người từng tuyên bố sinh ra trước cả thời Minh Trị Duy Tân như cô ấy, thì những tình cảnh gia đình bị kẻ khác hãm hại chắc chắn phổ biến hơn thời hiện đại rất nhiều. Dù tất cả có thể chỉ là lời nói dối để dụ dỗ Magical Pink.
Tuy nhiên, có vẻ nó đã chạm đến trái tim đối phương ít nhiều.
Nắm tay đang siết chặt thả lỏng ra, tuyết nén bên trong rơi lả tả qua kẽ tay.
"Vì thế nên bà cứu tôi?"
"Giúp đỡ trẻ lạc là trách nhiệm của người lớn mà."
"Futari Shizuka nhỏ hơn tôi."
"Vấn đề là ở cái bên trong ấy."
Thấy đối phương có phản ứng, Futari Shizuka-shi tranh thủ thể hiện ngay phong thái "bà già". Chuỗi tương tác giữa cô ấy và Magical Pink kéo dài suốt mấy ngày qua, có lẽ hôm nay coi như tạm kết thúc êm đẹp.
"...Được rồi. Tôi chấp nhận đề nghị của Futari Shizuka."
"Ồ, thật không đó?"
"Nếu bà giữ lời hứa bây giờ."
"Chuyện giữ lời thì khỏi phải bàn. Nhìn thế này thôi chứ mụ già này quen biết rộng lắm đấy nhé. Đến cả ông chú ma pháp kia dạo này cũng toàn phải dựa dẫm vào Ta thôi đấy? Ngươi cứ yên tâm như ngồi trên thuyền lớn đi."
"Thật chứ?"
"Ừ, thật mà."
Cá nhân tôi nhìn cảnh này mà thót cả tim.
Vì trên tay Futari Shizuka-shi vẫn đang kẹp con Fairydrops. Ở chỗ mông nó cái kim cứ thò ra thụt vào. Trong tình huống này mà con bọ bám vào cổ cô ấy thì tình bạn với Magical Pink coi như chấm hết.
Ít nhất thì cũng nên leo xuống khỏi bụng người ta đi chứ.
"...Cảm ơn."
Cùng với lời cảm ơn, một nụ cười nở trên môi Magical Pink.
Nụ cười mộc mạc đúng lứa tuổi.
Nhớ lại thì, đây hình như là lần đầu tiên tôi thấy cô bé cười kể từ khi gặp mặt.
Việc cô bé tấn công khi bị Fairydrops ám chứng tỏ sát ý đối với Futari Shizuka-shi là thật. Dù vậy, việc cô bé chịu nhượng bộ cho thấy nội tâm Magical Pink, ngay lúc này đây, chắc hẳn đã có sự thay đổi nào đó.
Nếu môi trường xung quanh cô bé được cải thiện dù chỉ một chút thì thật tốt.
Mà nói đi cũng phải nói lại, Futari Shizuka-shi thế mà lại "bắt cóc" (mang về) thành công Magical Pink rồi.
*
Sau bao trắc trở, chúng tôi đã thu hồi được Fairydrops.
Về quyền sở hữu, Futari Shizuka-shi, người phụ trách việc bắt giữ, đã lên tiếng đòi hỏi. Lẽ ra việc thu hồi là trách nhiệm của Magical Pink, nhưng cô bé đã cắt đứt quan hệ với Tiên Giới. Đã từ bỏ vai trò từ lâu, cô bé không hề đòi hỏi con bọ mà ngoan ngoãn giao nộp.
Chúng tôi đợi Futari Shizuka-shi tự chữa lành vết thương xong rồi mới rút lui khỏi hiện trường.
Cả ba cùng quay trở lại khách sạn.
Nơi chúng tôi đến là phòng khách dành cho nhóm hàng xóm.
Mục đích là để nhờ Juuni-shiki-san điều tra con Fairydrops mà Futari Shizuka-shi đã bắt được. Hiện tại tôi đang nhờ Magical Pink bảo quản nó trong trường lực ma pháp (Magical Field). Theo lời cô gái ma pháp, Fairydrops sau khi bắt được thì nên nhốt trong trường lực là cách xử lý đúng đắn nhất.
Trong phòng, may mắn là có mặt Juuni-shiki-san.
Vừa thấy chúng tôi quay lại phòng, cô ấy liền bước tới bắt chuyện ngay.
"Cha, Bà, do cảnh báo tuyết lở được phát lệnh nên lớp học trượt tuyết đã bị hủy bỏ. Tuy nhiên, theo dự báo khí tượng cấp cao của máy móc, khả năng xảy ra tuyết lở trong ngày tới có thể nói là bằng không."
Cô ấy đang bất mãn ra mặt vì bị bắt rút lui khỏi bãi trượt.
Dù biểu cảm hoàn toàn không thay đổi.
Nhưng qua lời khẳng định, có thể thấy rõ ý chí muốn lớp học trượt tuyết sớm được tiếp tục. Do phạm vi thiệt hại do Magical Pink gây ra khi bị Fairydrops ám là không thể dự đoán, nên học sinh đã được lệnh chờ trong phòng khách.
"Nói thì nói vậy, nhưng cũng sắp đến giờ rút quân rồi còn gì? Ngày cuối cùng ăn trưa xong là về trường rồi."
"Phát ngôn của Bà là không chính xác. Đến giờ ăn trưa vẫn còn dư một tiếng đồng hồ."
"Giờ mà đi mặc đồ trượt tuyết rồi làm này làm nọ thì tính ra còn chưa đến ba mươi phút. Nếu chỉ có một mình ngươi thì không nói, đằng này còn phải thông báo cho các học sinh khác nữa. Đến lúc ngươi bắt đầu cái trò công chúa (Hime-play) thì làm gì còn thời gian."
Chúng tôi đứng nói chuyện ngay cạnh hai chiếc giường xếp hàng.
Không thấy bóng dáng cô bé hàng xóm, thiếu niên Abaddon và Magical Blue đâu. Có vẻ họ đã đi đâu đó. Người sau chắc là đang hành động cùng Đại tá Mason. Việc người đầu tiên vắng mặt có thể là do đang tự mình đuổi theo Fairydrops cũng nên.
"Nếu là chuyện vặt vãnh như thế này, lẽ ra nên thực hiện thí nghiệm ở chỗ khác. Quả nhiên cảm xúc là thứ nguy hiểm."
"Thí nghiệm? Chuyện gì thế?"
"............"
Futari Shizuka-shi chộp ngay lấy câu lẩm bẩm vô tình của Juuni-shiki-san.
Thậm chí cả tôi cũng thấy tò mò.
Magical Pink cũng đang nhìn chằm chằm kìa.
"Nhà ngươi, vừa buột miệng nói ra cái gì đó không thể bỏ qua đâu nhỉ?"
"Bà à, con gái út xin phép giữ quyền im lặng."
"Những lúc thế này, máy móc không biết nói dối tiện thật đấy."
"Cha ơi, Bà bắt nạt con gái út."
Dạo gần đây Juuni-shiki-san toàn bị cảm xúc chi phối.
Cô ấy hướng ánh mắt cầu cứu về phía tôi.
Nhưng mà, xin lỗi nhé.
Lần này tôi sẽ hùa theo chủ đề của Futari Shizuka-shi.
"Cái gọi là thí nghiệm đó, chẳng lẽ có liên quan đến Fairydrops sao?"
"............"
Có vẻ là trúng phóc rồi.
Lý do Fairydrops ghé thăm bãi trượt tuyết này cũng là điều tôi thắc mắc. Không thể nào là tình cờ chạm mặt được. Tôi đã nghĩ đến việc nó đuổi theo các cô gái ma pháp. Nhưng nếu thế thì phản ứng của nó với Magical Pink lại hơi hời hợt.
Tuy nhiên, nếu Juuni-shiki-san có liên quan thì mọi chuyện lại hợp lý.
Điều tôi vừa tưởng tượng ra, ngay lập tức được Futari Shizuka-shi hỏi thẳng cô ấy.
"Chẳng lẽ ngươi đã bắt được con bọ đó trước cả bọn ta à?"
"Nếu đúng là vậy thì có vấn đề gì không?"
Juuni-shiki-san thôi không giấu nữa, lật bài ngửa luôn rồi.
Biểu cảm vẫn không thay đổi như mọi khi.
Khi Magical Blue bị Fairydrops ám, tại hiện trường có rất nhiều thiết bị đầu cuối và pod nhỏ dưới quyền kiểm soát của Juuni-shiki-san. Có vẻ như một trong những vật thể bay đó đã bí mật bám theo và bắt giữ mục tiêu khi nó bay đi.
Cảm giác giống như hồi ở hồ trên cây, khi chúng tôi thu hồi chiếc thuyền đạp vịt mà cả nhóm đã ngồi. Hình ảnh chiếc đĩa bay sử dụng công nghệ vượt qua quán tính và trọng lực để tóm gọn con bọ đang bay giữa không trung hiện lên trong đầu tôi.
"Hỏi hơi thừa, nhưng ngươi với tư cách là một phe phái cũng đang đối đầu gay gắt với nhân loại Trái Đất nhỉ."
"Ý kiến của Bà là chính xác. Đối với máy móc, sự tồn tại gây ra mối đe dọa là không thể dung thứ."
"Nếu nói theo nghĩa đó, thì ta nghĩ chẳng có sự tồn tại nào mang tính đe dọa hơn là người nhà bị lỗi đâu."
"Cái đó là cái đó, cái này là cái này."
"Đấy đấy, chính là cái kiểu đó đấy."
Cụm từ "phương tiện có thể đối kháng với máy móc" mà Đại tá Mason nói có lẽ là điều mà Juuni-shiki-san không thể phớt lờ. Nếu không thì ngay khi bắt được mục tiêu, cô ấy đã khoe chiến tích với chúng tôi rồi.
Đến nước này thì điều đáng quan tâm là kết luận mà cô ấy đưa ra với tư cách là máy móc.
Futari Shizuka-shi cũng nghĩ vậy, nên liền lên tiếng thúc giục.
"Thế rồi sao? Nếu đã phân tích rồi thì ta muốn biết kết quả."
"Kiểm tra không phá hủy không thể nắm bắt được cấu trúc bên trong của Fairydrops. Để điều tra chi tiết hơn cần phải tháo rời. Tuy nhiên, trong trường hợp đó dự đoán việc tái cấu trúc sẽ gặp khó khăn, nên trước tiên quyết định thực hiện thí nghiệm tại hiện trường để thu thập dữ liệu."
"Ra là vậy, thế nên mới thả con bọ đó vào bãi trượt tuyết hả."
"Tuy nhiên, trước khi thu thập đủ dữ liệu, Cha và Bà đã bắt giữ mục tiêu."
Việc chúng tôi chạm trán với Fairydrops cũng không phải ngẫu nhiên. Và Fairydrops có mối quan hệ sâu sắc với cô gái ma pháp. Đối với Juuni-shiki-san, chính vì có sự hiện diện của các cô gái ma pháp tại đây nên cô ấy mới chọn lớp học trượt tuyết làm nơi thí nghiệm.
Nghe lời biện minh của máy móc, sự chú ý của Futari Shizuka-shi chuyển sang Magical Pink.
"Tiên Giới nghe thì có vẻ mộng mơ, nhưng thế giới quan lại đậm chất viễn tưởng (SF) nhỉ?"
"Không biết. Trước khi xác nhận mấy chuyện đó, tôi đã giết và thuộc da con tiên đến bắt chuyện rồi."
"A, cái cục bông xù ngươi quấn trên cổ, thiết lập là như thế nhỉ..."
Cái khăn lông quấn trên cổ cô bé nghe nói là nguyên-tiên-nữ.
Nhìn kiểu gì cũng chỉ thấy giống động vật nhỏ sản xuất tại Trái Đất.
Cô gái ma pháp nước ta thì như thế này, nên ít nhất bản thân tôi chưa từng gặp tiên bao giờ. Đại tá Mason thông qua Magical Blue có vẻ như đã từng gặp mặt. Nhưng dù có hỏi thẳng thì chắc ông ta cũng chẳng nói đâu.
"Cái con Fairydrops này ấy, nếu làm hỏng nó thì Tiên Giới có nổi giận không nhỉ?"
"Cái đó cũng không biết. Chỉ là, bọn tiên rất hăng hái trong việc thu hồi Fairydrops."
"Ta không nghĩ con bọ tởm lợm kia lại là thứ gì tốt đẹp đến thế."
"Fairydrops không chỉ giới hạn ở hình dạng đó. Có rất nhiều thứ với hình dạng khác nhau. Con tiên đi theo tôi từng nói ảnh hưởng gây ra cho xung quanh cũng tùy thuộc vào từng loại. Vì có rất nhiều thứ như thế rơi xuống Trái Đất, nên nó muốn tôi giúp tìm kiếm."
Tôi từng nghĩ với cái tên dễ thương thế kia mà lại là con bọ gớm ghiếc, nhưng hóa ra còn nhiều biến thể khác nữa. Nếu vậy thì cái tên Fairydrops (Giọt nước của Tiên) nghe cũng hợp lý.
"Hừm, khó quyết định nhỉ."
Bản thân tôi cũng muốn hạn chế làm những chuyện khiến Tiên Giới phật ý.
Vì hoàn toàn chưa biết rõ chiến lực của đối phương. Theo lời giải thích của Magical Pink, Fairydrops còn tồn tại rất nhiều. Vậy thì cứ âm thầm tự mình phát hiện, đảm bảo an toàn rồi báo cho các cô gái ma pháp cũng chưa muộn.
Futari Shizuka-shi cũng có suy nghĩ tương tự.
"Tạm thời cứ giữ con bọ lần này lại đã nhỉ?"
"Tôi cũng thấy thế là tốt nhất. Theo lời Juuni-shiki-san, việc tháo dỡ điều tra có thể thực hiện bất cứ lúc nào. Bản thân việc tìm kiếm Fairydrops, nếu có sự hợp tác của các cô gái ma pháp, thì từ giờ vẫn có thể tiếp tục được mà."
"Nếu tò mò về Fairydrops, tôi có thể giúp tìm kiếm."
Magical Pink cũng đã vui vẻ nhận lời.
Sau khi hòa giải với Futari Shizuka-shi, thái độ của cô bé đối với chúng tôi mềm mỏng hơn hẳn so với trước đây. Dù thực tế là chiến lực của người trước (Shizuka) được tăng cường đáng kể khiến tôi không khỏi cảm thấy chút nguy cơ.
"Mà Bà ơi, tại sao không mắng con gái út?"
"Hả? Tại sao phải mắng?"
"Đã đẩy Cha và Bà vào nguy hiểm."
"Chuyện đó thì đành chịu thôi. Dù là quan hệ gia đình, nhưng cái gì không thể nhượng bộ thì vẫn cứ nảy sinh thôi. Mà, nếu là gia đình ruột thịt thật sự, thì trái tim biết nghĩ cho đối phương sẽ hoạt động, và tự nhiên sẽ thấy do dự thôi, chắc thế."
"............"
Trái ngược với sự dịu dàng dành cho Magical Pink, đối với máy móc thì Futari Shizuka-shi hở ra là châm chọc. Đối với Juuni-shiki-san, thà bị mắng có khi còn thấy nhẹ lòng hơn. Nhìn cô ấy cứng họng không nói nên lời, tôi chợt nghĩ như vậy.
Vì sự êm ấm của gia đình, với tư cách là người đóng vai bố, tôi sẽ cứu vãn tình thế một chút.
"Juuni-shiki-san, nếu là Hoshizaki-san, chắc chắn cô ấy sẽ mắng cô đấy."
"Cha ơi, điều đó có thật không?"
"Ừ, chắc chắn không sai đâu."
Vì không có vấn đề gì xảy ra với Magical Blue, nên chắc chắn biên độ an toàn đã được tính toán trước. Juuni-shiki-san chắc chắn cũng thừa hiểu điều đó. Tuy nhiên, việc cô ấy chỉ coi nhân loại là tài nguyên thì tôi lại một lần nữa phải khắc cốt ghi tâm.
"Gì thế này, con trai định theo phe vợ con mà phản bội mẹ đấy à?"
"Tôi nghĩ vạn sự quan trọng nhất là sự cân bằng."
"Cha của ngày hôm nay, có cảm giác dịu dàng với con gái út hơn một chút."
"Xììì, tốt thôi! Ta đã có cô gái ma pháp rồi, chả cần nữa!"
"Futari Shizuka-san, thế thì tởm quá đấy."
Giả vờ làm nũng, Futari Shizuka-shi lắc lư người kiểu "ứ ừ".
Nhân tiện, bộ quần áo đẫm máu do bị Magical Beam xuyên thủng đã được thay sau khi về khách sạn. Chắc là do có ánh mắt của đồng nghiệp và học sinh trong khu nghỉ dưỡng. Không phải bộ kimono thường ngày, cô ấy đang mặc bộ vest công sở ra dáng giáo viên giống như khi ở trường.
"Bà ơi, có phải Bà đang định lợi dụng cô bé đó cho mục đích của mình không?"
"Tôi hiểu là Futari Shizuka đang định lợi dụng tôi. Nhưng, đối với tôi đề nghị của Futari Shizuka là có giá trị. Sự thật là vậy. Nên tôi không bận tâm. Nếu giữ lời hứa, tôi cũng sẽ giúp công việc đó."
"Futari Shizuka-san, cô đúng là cực ác vô đạo."
"Có cách nói nào nghe lọt tai hơn không hả? Ở đời phải biết nương tựa vào nhau chứ."
====================
Tôi lạnh cả người trước lời bắt bẻ của Juuni-shiki san. Thế nhưng, Magical Pink lại sở hữu tâm lý trưởng thành hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng. Hoặc có lẽ bản thân cô ấy cũng đã cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống săn lùng năng lực giả rồi.
"Cơ mà, tạm thời ta không muốn ồn ào như vậy đâu."
"Vâng, có lẽ đúng như lời ngài nói."
Trong lúc chúng tôi đang nói chuyện, tiếng *cạch* vang lên từ cửa ra vào phòng khách.
Có cảm giác khóa tự động đã được mở từ bên ngoài.
Cánh cửa lập tức mở ra.
Ở phía cuối hành lang ngắn nối từ phòng ngủ, người xuất hiện là cô bé Otonari-san và thiếu niên Abaddon. Bên cạnh họ còn có cả Magical Blue. Có vẻ như khách trọ ở phòng bên này đã cùng nhau trở về.
"Chú ơi, chú ở đây ạ."
『Ô kìa, cả con gái út cũng ở đây sao.』
"Sayoko, chị bình an là tốt rồi!"
Nhìn thấy bóng dáng của Chin (Pii-chan) trong phòng, các cô gái liền chạy *bạch bạch* lại gần.
Có vẻ như họ đã đi tìm chúng tôi.
Chắc là do camera giám sát trong khách sạn hoặc thứ gì đó tương tự đã ghi lại hình ảnh của chúng tôi nên họ mới được thông báo. Qua cửa sổ phòng khách, có thể nghe thấy tiếng cánh quạt trực thăng đang đến gần. Có lẽ Đại tá Mason và những người khác cũng đã ra ngoài.
Cùng lúc đó, tiếng loa phát thanh vang lên khắp tầng.
Thông qua lời của chủ nhiệm khối, lịch trình sắp tới đã được truyền đạt đến những người tham gia lớp trượt tuyết. Tuy hơi tiếc cho Juuni-shiki san, nhưng lớp học trượt tuyết đến đây là kết thúc. Sau khoảng một tiếng tự do và ăn trưa theo kế hoạch ban đầu, cả đoàn sẽ quay về trường.
Vì tôi và Futari Shizuka thị có nhiệm vụ dẫn đoàn nên chúng tôi phải quay lại làm việc.
*
Sau bao nhiêu chuyện rắc rối, cuối cùng lớp học trượt tuyết cũng kết thúc êm đẹp.
Giống như lúc đi, lúc về chúng tôi cũng di chuyển bằng xe buýt.
Trên xe từ bãi trượt tuyết trở về, người vui vẻ hơn ai hết chính là Futari Shizuka thị. Đối với bà ấy, đây hẳn là chuyến đi hai ngày ba đêm đầy bội thu. Lúc chia tay Magical Pink, bà ấy thậm chí còn hẹn gặp lại tại biệt thự ở Karuizawa.
"Thỉnh thoảng đi trượt tuyết cũng vui đấy chứ? Sao hả? Hay tuần sau lại đi tiếp?"
"Tôi xin kiếu. Tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi cảnh bản thân trượt tuyết vèo vèo đâu."
"Nếu là chuyện đó thì, để ta cầm tay chỉ việc, uốn nắn từng chút một cho cũng được mà?"
"Bà làm ơn đừng quấy rối tình dục ngay trước mắt học sinh được không?"
Cô đồng nghiệp hôm nay nói nhiều lạ thường.
Trả lời lại cũng thấy phiền phức.
Cứ cười tủm tỉm trông vui vẻ thật sự.
Trái lại, mối quan hệ giữa tôi và cô Mochizuki thì tồi tệ vô cùng.
Vì bị Fairydrops chi phối mà cô ấy đã thổ lộ đủ điều, nên giờ trông cô ấy cực kỳ khó xử. So với lúc đi, cô ấy ít nói hơn hẳn. Cô ấy ngồi co rúm người lại trên ghế như con mèo mượn oai hùm bị bắt bài.
Đương nhiên là giữa hai bên chẳng có lấy một câu trò chuyện.
Chẳng lẽ tôi cứ phải tiếp tục cuộc sống giáo viên trong cái môi trường này mãi sao?
Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy nản lòng.
Nhân tiện thì vị trí ngồi của mọi người cũng có chút thay đổi so với lúc đi: cô Mochizuki, Futari Shizuka thị, tôi, Đại tá Mason, rồi đến cô Inukai. Cô Mochizuki đã chủ động di chuyển để giữ khoảng cách với tôi, và mọi người cũng bị ảnh hưởng theo.
"Ồ~! Futari Shizuka-saaan, nếu vậy thì cho tôi đi cùng vớiii!"
"Chuyện đó thì ngươi nên báo cáo công việc lần này với cấp trên rồi hãy tính nhé."
"Nếu nhận được câu trả lời ngay tại đây, tôi nghĩ sếp của mọi người cũng sẽ vui vẻ hơn đóooo!"
Đối với Đại tá Mason, đây là buổi hoạt động ngoại khóa chẳng thu hoạch được gì.
Từ lúc lên xe buýt đến giờ, ông ta cứ mỉa mai không ngớt.
Nhờ ơn đó mà cô Inukai cũng hơi căng thẳng.
Cứ thế, chiếc xe buýt lắc lư khoảng hai, ba tiếng đồng hồ.
Dọc đường không có vụ lộn xộn nào đáng kể, chúng tôi đi một mạch về đến trường.
Vì giáo viên đã liên lạc xong xuôi trên xe, nên hôm nay đến đây là giải tán. Đám học sinh ùa ra khỏi xe, nhận hành lý từ khoang chứa đồ rồi tụ tập thành từng nhóm bạn thân, ai về nhà nấy.
Giờ học buổi chiều đã kết thúc từ lâu, trên sân vận động có thể thấy các học sinh câu lạc bộ thể thao đang say sưa đá bóng hay chơi bóng chày. Mặt trời đã ngả bóng khá nhiều, bầu trời phía Tây nhuộm một màu đỏ thẫm. Chắc chưa đầy một tiếng nữa là mặt trời lặn.
Trong bối cảnh đó, có một học sinh đến bắt chuyện với Juuni-shiki san.
"Juuni-shiki san, cậu đi với mình một chút được không? Ra phía sau tòa nhà trường ấy."
Đó là một nam sinh cùng lớp.
Số thứ tự 21, Hayashida-san.
Cậu ta là một hotboy có ngoại hình nổi bật nhất nhì trong lớp.
Nếu Nakajima-san số 18 là kiểu trai đẹp hoang dã, thì Hayashida-san lại sở hữu vẻ ngoài mang nét quyến rũ phi giới tính tựa như thần tượng. Có lẽ cậu ta là người được các nữ sinh trong lớp hâm mộ nhất.
"Đã rõ. Tôi rất muốn lắng nghe câu chuyện."
Juuni-shiki san vui vẻ đi theo cậu ta.
Tuy biểu cảm và cử chỉ không có gì thay đổi, nhưng nhìn cái cách cô ấy gật đầu ngay tắp lự, có thể thấy cô ấy đang ôm ấp một sự kỳ vọng không hề nhỏ. Hẳn là cô ấy đã có chút dự đoán về những gì sắp xảy ra.
"Này này, cứ để mặc thế kia có ổn không đấy?"
"Abaddon-san, xin lỗi nhưng nếu được cậu giúp thì tốt quá..."
"Abaddon, nhờ cả Sứ đồ của cậu nữa. Nếu để cô ấy gây thêm náo loạn trong lớp thì tôi cũng khó xử lắm. Khó khăn lắm mới được sắp xếp chỗ chuyển trường thế này, tôi muốn được yên ổn cho đến khi tốt nghiệp."
『Ừm, cứ giao cho tôi!』
Vòng ra phía bên kia xe buýt, nhờ vào sức mạnh kỳ lạ của ác ma.
Chúng tôi ẩn thân và bám theo sau Juuni-shiki san.
Nơi họ đến đúng như nam sinh kia nói, là phía sau tòa nhà trường học. Một không gian vắng tanh không bóng người. Một bối cảnh tuyệt vời để nói chuyện riêng tư. Theo góc nhìn của họ thì trong tầm mắt chẳng có lấy một ai.
Tuy nhiên, ngoài chúng tôi ra, còn có rất nhiều nữ sinh khác đang bám theo Juuni-shiki san và Hayashida-san.
Họ nấp sau bức tường trường học, lén lút quan sát hai người kia.
"Hayashida-kun định tỏ tình thật hả?", "Thấy cứ khó chịu sao ấy", "Bà thích Hayashida-kun mà lị", "Ngoài tôi ra còn đầy đứa thích Hayashida-kun đấy thây", "Juuni-shiki san được cái mã ngoài đẹp", "Con người quan trọng là cái nết bên trong chứ?", "Nếu tao là con trai thì tao chọn Kuro-san chắc luôn", "Công nhận, hiểu ghê".
Các cô gái có vẻ quan tâm đến ý định của Hayashida-san hơn là động thái của Juuni-shiki san. Trên xe buýt lúc về, bất kể nam hay nữ đều bàn tán xôn xao về việc tỏ tình với người trong mộng vào ngày cuối cùng của lớp trượt tuyết. Khoảnh khắc đó dường như đã đến ngay lúc này.
Juuni-shiki san và Hayashida-san đứng đối diện nhau.
Khoảng cách gần đến mức chỉ cần đưa tay ra là chạm được vào nhau.
Với vẻ mặt căng thẳng, Hayashida-san nói.
"Juuni-shiki san, cậu hẹn hò với mình nhé?"
Diễn biến đúng như dự đoán.
Chúng tôi nín thở theo dõi.
Ở phía bên kia, nhân vật được tỏ tình đang chìm đắm trong sự hân hoan.
"A, ái mộ quả là thứ xoa dịu tâm hồn."
Đối với cô ấy, đây là thành quả của các hoạt động trong trường.
Có lẽ đây là khoảnh khắc cô ấy hằng mong đợi kể từ khi chuyển trường đến nay.
"Không được sao? Nếu vậy thì bắt đầu từ bạn bè cũng được mà..."
Cùng lúc đó, quanh vùng mặt của Hayashida-san bỗng *xịt* một cái, xuất hiện một làn sương mù gì đó.
Có vẻ bản thân cậu ta cũng cảm thấy có gì đó lạ lạ nên đưa tay che mũi và miệng. Tuy nhiên, do tình huống vừa mới tỏ tình xong, cậu ta chỉ lau qua loa. Không, có lẽ chỉ là một thay đổi nhỏ nhặt đến mức khiến người ta nghĩ mình nhìn nhầm.
"Không phải là không được. Tuy nhiên, tôi cần chút thời gian để trả lời."
"Hả? Thế là sao?"
"Sự thật sẽ được làm sáng tỏ chỉ trong vài phút nữa."
"...Sự thật?"
Juuni-shiki san bắt đầu nói những điều kỳ lạ.
Nam sinh kia cũng nghiêng đầu thắc mắc.
Cả hai không nói gì thêm, cứ đứng im nhìn nhau.
Rồi một lúc sau, người sau bắt đầu có biến chuyển.
Hayashida-san, người vẫn luôn nở nụ cười tươi rói từ trước khi đến đây, giờ biểu cảm đã trở nên khó coi đôi chút. Tuy vẫn cười, nhưng cảm giác cơ mặt quanh má cậu ta đang co giật.
Cảm giác giống như đang bị đau bụng đột xuất mà phải nhịn đi vệ sinh vậy.
Cứ thế khoảng hai, ba phút trôi qua.
"Nè, Juuni-shiki san. Nếu cậu thấy khó xử thì để mai trả lời cũng được..."
Hayashida-san đề nghị dời lại cuộc trò chuyện sang ngày khác.
Theo thời gian, biểu cảm của cậu ta ngày càng méo mó.
Xác nhận điều này xong, Juuni-shiki san cuối cùng cũng lên tiếng.
"Tôi muốn hỏi lại cậu. Tình cảm ái mộ cậu dành cho tôi có phải là thật không?"
"Là thật mà. N-Nếu không phải thì mình đã chẳng tỏ tình!"
Sự thong dong ban đầu đã bay biến đâu mất.
Hayashida-san tỏ ra vô cùng vội vã, tuyệt vọng.
Nhìn bộ dạng đó của cậu ta, Juuni-shiki san thản nhiên đáp lại.
"Xác nhận nhịp tim và thân nhiệt của đối tượng gia tăng."
Lại giống như cuộc thi đấu bên trong vật thể bay không xác định được tổ chức cho đại diện nhân loại dạo nọ. Các thông số sinh học của Hayashida-san dường như đang được giám sát y hệt lúc đó. Có thể là do chúng tôi không nhìn thấy thôi, chứ có khi mấy cái pod nhỏ tàng hình đang bay lơ lửng xung quanh cũng nên.
"Tôi xác nhận lại một lần nữa. Tình cảm ái mộ đó có phải là thật không?"
"…………"
Hayashida-san nhìn chằm chằm Juuni-shiki san và im bặt.
Nụ cười đã hoàn toàn biến mất.
Cậu ta ngậm chặt miệng, trừng mắt nhìn người đối diện.
Lời tỏ tình ban nãy đã bay đi đâu mất rồi?
Chứng kiến cảnh tượng đó, ngay cả chúng tôi cũng xôn xao thắc mắc.
"Thằng nhóc đó trông lạ quá nhỉ?"
"Hình như có thứ gì đó dạng sương mù vừa được phun vào miệng cậu ta."
『Quả nhiên cậu cũng thấy hả?』
Otonari-san và thiếu niên Abaddon cũng đã xác nhận được làn sương mù đó. Giả sử đó là nguyên nhân, thì chuyện gì đang xảy ra với cơ thể cậu ta vậy? Đang giữa cuộc trao đổi nhạy cảm nên chúng tôi cũng ngại xen vào.
Thế rồi, trong lúc chúng tôi còn đang chần chừ, lời nói và hành động của Hayashida-san đã thay đổi rõ rệt.
Hít một hơi thật sâu, cậu ta hét lên như thể đã quyết tâm lắm.
"N-Nếu đã nhận ra rồi thì nói toẹt ra đi!"
"Nhận ra, là sao?"
"Đúng thế, thực ra tao chẳng thích thú gì mày cả!"
Tiếng hét vang vọng ra sau tòa nhà trường.
Chắc xuyên qua cửa kính vào tận bên trong trường cũng nghe thấy mất.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, ý kiến đã thay đổi 180 độ. Dù có buồn đi vệ sinh đến mấy thì thế này cũng quá đáng lắm. Tại sao lại mất công đi tỏ tình giả dối làm gì? Hay là đang chơi trò phạt thua cược gì đó với bạn cùng lớp?
"Tỏ tình gì chứ, toàn là xạo, xạo hết đấy!"
Nhưng dù vậy thì thái độ cũng tồi quá.
Tuy mới làm chủ nhiệm lớp 1A được vài ngày, nhưng Hayashida-san mà tôi thấy trong lớp là một cậu trai hướng ngoại, phẩm hạnh đoan chính, ai cũng quý mến. Hành xử không giống cậu ta chút nào thế này khiến tôi thấy nghi ngờ.
Và đáp án đã đến ngay trong khoảnh khắc tiếp theo.
"Nhưng mà, biết làm sao được. Không làm thế thì gia đình tao sẽ bị giết mất!"
Mỹ nhân kế, có vẻ nó đã tìm đến tận chỗ Juuni-shiki san.
Gia đình Hayashida-san hình như đang bị bắt làm con tin.
Lý do y hệt trường hợp của em Suzuki số 9.
Về gia đình em Suzuki, tôi đã liên lạc với cấp trên rồi. Giờ này chắc các nhân viên Cục đang tiến hành xác định và bắt giữ thủ phạm. Tùy thuộc vào quy mô tổ chức đối phương, có thể sẽ phải nhờ đến sự hợp tác của Đại tá Mason.
"Vốn dĩ tao là dân S chính hiệu mà? Kiểu công chúa như mày không phải gu tao đâu!"
Khoan đã, thông tin đó có cần thiết phải nói ra không?
Tôi nghĩ lúc này cứ im lặng là được mà.
"Ví dụ như mấy đứa tao đang quen nhé, Asami-san thì cơ thể nhạy cảm, trêu chọc rất thú vị? Oosaki-san thì cực thích bị đánh đòn. Mitsuya-san còn tự mình khai phá lỗ hậu vì tao nữa, phê pha hết nấc! Bọn họ hấp dẫn hơn mày áp đảo luôn!"
Mấy thông tin đó tuyệt đối nên giữ kín chứ.
Hay là cậu ta cảm thấy khoái cảm khi vạch trần mọi thứ?
Dù sao đi nữa, Hayashida-san dường như không nhận ra các nữ sinh trong lớp đang lén nhìn trộm hiện trường. Là giáo viên chủ nhiệm, tôi không thể không lo lắng cho đời sống học đường từ ngày mai.
Mà nói chứ, dù gia đình bị bắt làm con tin thì cậu ta cũng bung lụa quá đà rồi đấy.
"Futari Shizuka-san, không lẽ nào Fairydrops bị lọt ra ngoài đấy chứ?"
"Con sâu đó ta đã đưa cho Magipin giữ rồi, chính ngươi cũng thấy còn gì."
"Nhưng nếu vậy thì chuyện này là..."
Trong lúc chúng tôi tranh luận, cuộc đối thoại giữa hai người kia vẫn tiếp diễn.
Trạng thái tinh thần của Hayashida-san nghĩ thế nào cũng không bình thường.
Những sở thích tình dục được tuôn ra xối xả.
Canh đúng lúc những lời đó tạm lắng xuống, Juuni-shiki san lên tiếng.
"...Đã nắm bắt tình hình."
"Thế thì sao? Thế thì mày hiểu gì về tao chứ?"
"Con người là sinh vật hay nói dối. Quả nhiên không thể dễ dàng tin tưởng được."
So với lúc đi trượt tuyết, cách nói chuyện của Juuni-shiki san trở nên cực kỳ ngắn gọn. Biểu cảm và cử chỉ không có gì thay đổi. Nhưng có thể tưởng tượng được rằng sự kỳ vọng mà cô ấy dành cho các nam sinh đã sụt giảm nghiêm trọng.
Cảm giác như... *Vút*.
Gợi nhớ đến cuộc trao đổi ngay trước khi những miệng hố thiên thạch xuất hiện trên Trái Đất trong quá khứ.
"Thái độ lạnh lùng của con gái út khiến ta thấy nguy hiểm đấy."
"Cần Hoshizaki-san hỗ trợ gấp."
Ngoài ra, cuộc đối thoại với diễn biến không ngờ tới của họ cũng gây phản ứng từ phía các nữ sinh đang nấp nghe lén. Vừa mới nấp sau bóng tòa nhà chưa được bao lâu, họ đã tranh nhau chạy ùa ra chỗ hai người.
"N-Này Hayashida-kun, vừa nãy là ý gì hả!?", "Cậu nói thích tớ, sao lại hẹn hò với Oosaki-san?", "Khoan đã! Cậu bảo chia tay Asami-san rồi mà!", "Asami-san đang quen Tanaka-kun cơ mà?", "Hả? Tanaka-kun đang hẹn hò với tao mà!"
"Oosaki-san, tối qua cậu ở cùng Yamagishi-kun đúng không?", "Nếu là Yamagishi-kun thì đêm đầu tiên cậu ấy cũng đến chỗ tớ mà", "Tớ hẹn hò với Yamagishi-kun từ hồi được tỏ tình dịp nghỉ hè rồi", "Mà này Mitsuya-san, tự mình khai phá lỗ hậu nghe tởm quá đấy?", "Nè mọi người, quan trọng hơn là nên lo cho gia đình Hayashida-kun đi chứ."
Trật tự của cái lớp tôi chủ nhiệm đang sụp đổ.
Kiểu này là toang hẳn rồi.
Giữa tình cảnh đó, Juuni-shiki san quay lưng lại với Hayashida-san.
Không nói một lời, cô ấy định rời khỏi sau trường.
Đương nhiên, các nữ sinh liền cất tiếng phản đối.
"Juuni-shiki san, đừng có chạy trốn!", "Đúng đấy, giải thích chuyện với Hayashida-kun đi!", "Gia đình bị giết là sao!?", "Có phải Juuni-shiki san đã làm gì đó để thu hút sự chú ý của Hayashida-kun không?", "Nếu bỏ chạy thì, t-tụi này báo cảnh sát đấy!?", "Tụi tao ngứa mắt với mày từ lâu rồi nhé!", "Chuẩn luôn! Suốt ngày liếc mắt đưa tình với bọn con trai!"
"Mày tưởng mình là công chúa hay gì à?", "Cách nói chuyện cứ kỳ kỳ, bộ định tạo nét hả?", "Đừng tưởng hơi xinh một tí là làm gì cũng được tha thứ nhé!", "Nếu mày đã có ý đó, thì bọn tao cũng có kế hoạch cho ngày mai đấy nhé?", "Dù có là người quen của Kurosu-san thì cũng không tha đâu!"
Các nữ sinh vẫn quyết tâm đứng về phía Hayashida-san.
Cảnh tượng đó cho thấy sức mạnh của trai đẹp.
Tuy nhiên, bước chân của Juuni-shiki san không hề dừng lại.
Cô ấy cứ thế đi thẳng qua sau trường, hướng về phía cổng chính.
Và các nữ sinh tuy lớn tiếng chỉ trích nhưng không ai đuổi theo cô ấy. Họ ưu tiên việc giao tiếp với Hayashida-san hơn. Họ liên tục buông lời hỏi han cậu ta, người đang lộ vẻ mặt đau khổ.
"Lại là một màn 'công chúa' ngoạn mục nữa nhỉ. Đạp hết ga hướng tới sụp đổ lớp học luôn."
"Bản thân em ấy định làm thế nào vào ngày mai đây?"
"Ta chỉ thấy mỗi tương lai nó khóc lóc với mẹ rồi trở thành trẻ trốn học thôi."
"Tôi cảm thấy lo ngại trước sự thật là sự phụ thuộc vào Hoshizaki-san ngày càng sâu sắc."
"Có khi không nói cho người trong cuộc biết thì tốt hơn chăng? Paisen á, cái gì cũng lộ hết lên mặt."
"Vâng, đúng vậy thật."
Bản thân tôi nghe chuyện cũng thấy nản.
Đã thế quan hệ với giáo viên phó chủ nhiệm còn đang tan vỡ nữa chứ.
"Tôi sẽ phải đi học ở cái lớp nát bét thế này từ ngày mai sao."
『Với một người kiên định làm kẻ âm thầm (inkya) như cậu thì dù thế nào cũng ổn thôi mà!』
"Tôi không phủ nhận mình là kẻ âm thầm, nhưng tôi không muốn nghe cậu nói câu đó."
Chúng tôi lơ lửng trên trời, nhìn đám học sinh hỗn loạn mà chẳng biết làm gì, đành quay về.
*
Dù cho lớp học mình phụ trách sắp sửa tan hoang, hay quan hệ với phó chủ nhiệm có tệ hại đến mức nào, thì quy tắc gia đình vẫn là tuyệt đối. Kết thúc lớp học trượt tuyết, chúng tôi lại đón chào bữa cơm gia đình đoàn tụ sau ba ngày.
Bên trong vật thể bay không xác định, bữa tối diễn ra quanh chiếc bàn kiểu Nhật đặt trong phòng khách thiết kế như nhà cổ.
Hôm nay, người phụ trách nấu bữa tối là Futari Shizuka thị.
Nhờ vậy mà thực đơn rất cầu kỳ và ngon miệng. Tôi nghĩ đặc quyền lớn nhất khi chơi trò gia đình chính là khoảnh khắc này. Pii-chan lúc này cũng bớt lời trêu chọc bà ấy, cắm cúi ăn thịt một cách say sưa.
Cứ thế, sau khi mời cơm xong được một lúc.
Canh lúc cuộc trò chuyện của mọi người tạm lắng, Juuni-shiki san mở lời.
"Con gái út có chuyện muốn thưa với Cha."
"Chuyện gì vậy?"
"Con không muốn đi học nữa."
"…………"
Cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi, vẫn giữ tư thế ngồi chính tọa (seiza) rất đẹp, không khác gì ngày đầu tiên chơi trò gia đình. Sống lưng thẳng tắp chưa từng bị chùng xuống bao giờ. Nếu đặt đũa lên bát trà và hạ tay xuống, dáng vẻ đó trông y hệt một giáo viên trà đạo.
Thái độ nghiêm trang ngay cả trong mắt người ngoài đó, cộng với giọng điệu trịnh trọng, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc lạ thường. Vì đã tận mắt chứng kiến kết cục của màn "công chúa" sau lưng cô ấy, tôi không biết phải trả lời sao cho khéo.
"Con gái út lo ngại về việc bị bắt nạt trong trường."
"Bắt nạt sao?"
"Bắt nạt là hành vi khiến trái tim trở nên rất cô đơn."
"Dưới góc nhìn của giáo viên chủ nhiệm, tôi thấy đâu có chuyện bắt nạt..."
Nếu nói ra sự thật về việc nhìn trộm, trái tim cô ấy chắc sẽ càng cô đơn hơn.
Thế nên tôi đành trả lời một cách vô thưởng vô phạt.
Không chủ đích, nhưng cuộc đối thoại lại đậm chất gia đình.
Cảm giác "gia đình" nhất kể từ khi bắt đầu trò chơi này.
"Trên mạng rải rác thông tin rằng hành vi của học sinh thường không đến được tai giáo viên."
"Cụ thể là hành vi bắt nạt như thế nào?"
"Hiện tại thì mới chỉ dừng ở mức chưa thành."
"Nếu vậy thì cứ quan sát thêm một thời gian xem sao."
"Tuy nhiên, nếu sau này có thiệt hại thực tế, con gái út sẽ lập tức báo cáo lên Ủy ban Giáo dục tỉnh, đồng thời lan truyền sự việc đến các tổ chức, đoàn thể liên quan. Đồng thời tung bằng chứng hình ảnh lên mạng để khiến hành vi bắt nạt bị 'bóc phốt', lôi kéo dư luận về phía mình, triệt để phong sát đối tượng..."
"Khoan đã nào! Khả năng hành động của con gái út cao quá đấy, khoan đã nào!"
Dù thế nào thì cô ấy cũng không muốn đi học nữa.
Tôi cảm nhận được ý chí kiên định qua cuộc trao đổi ngắn ngủi.
Vậy thì tôi cũng sẽ trả lời dựa trên vị trí của mình.
Như một người cha thấu hiểu, vừa ghi điểm với cô ấy lại vừa được lợi đôi đường.
"Nếu Juuni-shiki san đã nghĩ như vậy thì tôi thấy cũng được thôi."
Nếu cô ấy nghỉ học, tôi và Futari Shizuka thị cũng hết nhiệm vụ giáo viên.
Mối quan hệ với cô Mochizuki cũng coi như chưa từng tồn tại.
Tôi cũng được giải thoát khỏi vai trò chủ nhiệm cái lớp sắp sụp đổ kia.
Tuy hơi có lỗi với học sinh, nhưng tay tôi không với tới nổi mấy chuyện yêu đương của các em ấy.
Về mối lo ngại duy nhất là gia đình em Suzuki và Hayashida-san, sếp đã liên lạc báo tin an toàn. Các nhân viên Cục đã phối hợp với Lực lượng Phòng vệ để bảo vệ họ. Nghe nói họ sẽ được đặt dưới sự bảo hộ của nhà nước cho đến khi xác định được tổ chức đứng sau. Cũng sẽ có bồi thường thỏa đáng.
Nên có thể nói tôi đã làm hết những gì có thể. Tuy không thể nói là "chim bay đi không để lại dấu vết", nhưng ít nhất tôi đã thu hồi mọi bất lợi đi kèm với vị trí tân chủ nhiệm. Chuyện sau này đành nhờ cô Mochizuki cố gắng vậy.
Nhân tiện, về việc Mika-chan lôi kéo cả Magical Pink để nhắm vào Futari Shizuka thị, nội gián trong trường chính là cô Mochizuki. Nghe đâu cô ấy làm vậy để kiếm thêm chút tiền tiêu vặt, đổi lại là thông báo động tĩnh của chúng tôi. Đây là thông tin từ cô Inukai sau khi thẩm vấn cô ấy.
"Con tin rằng Cha sẽ nói như vậy. Con gái út cảm thấy vui mừng vì có người cha thấu hiểu con cái."
"Hả? Khoan, k-không được chứ!? Tự nhiên lại từ chối đến trường!"
Mặt khác, người phản đối lại là Hoshizaki-san, người chưa nắm được tình hình trong trường.
Vừa mới bị ép nhận chức nhân viên phục vụ trường học hôm nọ, nên cô ấy đang lên tiếng đầy quyết liệt.
"Thật là, Mẹ à. Tại sao Mẹ lại khắt khe với con gái út thế?"
"Tại vì cô... con mới chuyển trường được hơn một tuần chứ mấy."
"Con đang bị dồn vào tình huống không thể giải thích bằng thời gian. Cứ đà này trái tim con gái út sẽ gặp chuyện lớn mất. Mẹ cũng sống khá cô lập ở nơi làm việc mà. Chính vì thế, con nghĩ Mẹ phải hiểu cho cảm xúc của con gái chứ."
"Đ-Đừng có nói chuyện của tôi ra!"
Cuộc sống học đường cô độc của tiền bối bất ngờ bị lộ tẩy.
Bị mọi người chú ý, cô ấy trông vô cùng xấu hổ.
"Nói trắng ra thì ta thấy là do con gái út tự làm tự chịu thôi."
"Bà à, phát ngôn đó không thể bỏ qua được."
"Cơ mà, nếu bản thân nó đã khăng khăng như vậy thì cho nghỉ cũng có sao đâu? Vốn dĩ đứa đòi đi học cũng là nó mà. Chúng ta cũng đâu có nghĩa vụ hay lý do gì để ép nó đến trường."
"Tuy nhiên, ý kiến tiếp theo thật tuyệt vời."
Futari Shizuka thị chắc cũng chỉ là chán cảnh dậy sớm mỗi ngày thôi.
Buổi sáng của giáo viên thực sự rất sớm mà.
"Với tư cách là chị, tôi cũng muốn ủng hộ quyết định của em gái."
『Đúng thế! Anh cũng thấy thế là tốt nhất!』
Otonari-san, người vẫn phải đi học trong tương lai, chắc chắn muốn tống khứ Juuni-shiki san khỏi lớp mình càng sớm càng tốt. Nhìn cách thiếu niên Abaddon hùa theo ngay tắp lự cũng đủ hiểu nỗi khổ tâm của họ.
"Cha và Bà, thêm cả Chị và Anh đều tán thành. Theo đó đa số phiếu là tán thành, việc đi học của con gái út sẽ chấm dứt từ hôm nay. Từ ngày mai, con sẽ ở nhà cùng gia đình với tư cách là trẻ trốn học."
"Có đứa trẻ trốn học nào mặt dày thế này không?"
"Chờ chút đã, tôi vẫn chưa đồng ý đâu đấy nhé!"
Cái gia đình này rời rạc thật sự.
Nhưng biết đâu gia đình thực tế cũng kiểu như thế này.
Nếu tất cả thành viên đều có quan hệ bình đẳng với nhau.
"…………"
Nếu vậy thì đây cũng là một kiểu gia đình lý tưởng đấy chứ.
Thôi, kẻ độc thân như tôi không nên suy nghĩ mấy chuyện này.
Cuối cùng, sự thuyết phục dành cho Hoshizaki-san được thực hiện bằng đoạn video hiện trường mà Juuni-shiki san đã ghi lại. Đó là cuộc trao đổi với Hayashida-san sau trường. Xem đến đoạn các nữ sinh ùa tới, tiền bối thở dài thườn thượt và nói.
"Đúng là tồi tệ thật, theo nhiều nghĩa."
Màn hình hiển thị trên không trung, đặc sản của dạng sống máy móc, hiện lên trên bàn ăn.
Xác nhận đoạn video được chiếu, tiền bối cũng đã hiểu ra sự tình.
Không hẳn là chuyện bị bạn cùng lớp bắt nạt, mà là cái thói "công chúa" của Juuni-shiki san.
"Thấy chưa? Ta đã bảo mà."
"Nhưng mà, phản ứng của cậu nam sinh kia không lạ sao?"
"Về điểm đó chúng tôi cũng không hiểu nổi."
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Juuni-shiki san.
Cô ấy thản nhiên đáp.
"Về sự thay đổi trạng thái tinh thần của đối tượng, con đã sử dụng nguyên liệu nấu ăn mà Elsa mang đến."
"Hả?"
Bất ngờ bị lôi vào câu chuyện, Elsa-sama thốt lên ngạc nhiên.
Không bận tâm đến điều đó, Juuni-shiki san tiếp tục giải thích.
"Con người là sinh vật hay nói dối. Sách vở và các tác phẩm điện ảnh đã chỉ ra từ nhiều góc độ rằng những lời thì thầm yêu thương cần phải được kiểm chứng kỹ lưỡng. Là một dạng sống máy móc coi trọng tính xác thực, con không thể không kiểm tra nội tâm của đối tượng."
"Nhà ngươi, không lẽ ngươi đã tự tiện dùng thứ mà bọn ta giấu trong bếp sao?"
"Bà à, phán đoán đó chính xác."
Futari Shizuka thị đứng dậy, chạy *bạch bạch* vào bếp.
Ngay sau đó—
"Thật luôn! Số nguyên liệu cất đi đã biến mất!"
Hiệu quả của loại thảo dược mà Elsa-sama mang từ dị giới về, chúng tôi cũng đã tự mình kiểm chứng. Thảo nào cơ thể Hayashida-san lại xảy ra biến chuyển như vậy. Chắc hẳn cô ấy đã nghe lỏm được cuộc nói chuyện trong bếp từ đâu đó.
Hành động nẫng tay trên kiểu này đúng là rất giống Juuni-shiki san.
"Tuy nhiên, tôi thấy hiệu quả còn mạnh hơn cả lúc chúng ta ăn nữa."
"Con đã loại bỏ nước và chất xơ thực vật khỏi nguyên liệu, sau đó thêm vào thành phần kích thích quá trình trao đổi chất của cơ thể người. Nhờ đó, so với việc ăn sống, các thành phần mục tiêu đã hoạt động hiệu quả hơn trong cơ thể đối tượng."
"Ra là vậy."
Cảm giác của các bậc phụ huynh khi bị con cái tìm thấy máy chơi game giấu kín chắc cũng giống thế này đây.
Biết thế này thì đã giải thích trước và cấm cô ấy đụng vào cho rồi.
"Elsa, con muốn xin lỗi vì đã tự ý tiêu thụ nguyên liệu."
"Không, chuyện đó thì cũng không sao, nhưng mà..."
Elsa-sama tỏ vẻ bối rối, nhìn qua nhìn lại giữa chúng tôi và Juuni-shiki san.
Đối với cô ấy thì cũng chẳng thiệt hại gì.
Chúng tôi cũng đã xác nhận đó không phải là hàng quá đắt đỏ.
"Để bồi thường, nếu có thứ gì muốn thì hãy nói cho con biết. Nguyên liệu Elsa mang đến vô cùng hữu dụng với con. Để tạ lỗi cho việc tự ý tiêu thụ, con muốn chuẩn bị vật phẩm thay thế."
"Lời đề nghị làm ta vui lắm. Nhưng ta chưa nghĩ ra ngay được món gì cả."
"Cứ thong thả cân nhắc cũng không sao. Khi nào cần thì hãy gọi con."
"Ừ, ừm, ta hiểu rồi."
Cuộc trao đổi với Elsa-sama coi như êm xuôi.
Thay vào đó, Futari Shizuka thị lại quay sang bắt bẻ Juuni-shiki san.
"Nhà ngươi, đứng trước Fairydrops thì nói nào là thực nghiệm này nọ nghe oai lắm, nhưng lý do chính là cái này chứ gì? Ngươi định dùng nó làm máy phát hiện nói dối tiện lợi đối với đám nam sinh tán tỉnh mình chứ gì?"
"Con xin giữ quyền im lặng."
A, đúng là thế thật.
Cô ấy ngoảnh mặt làm ngơ *phắt* một cái.
Ánh mắt cô ấy hướng về phía Hoshizaki-san.
"Khó khăn lắm mới quen với công việc nhân viên phục vụ, thế mà hôm nay đã nghỉ việc rồi sao."
"Mẹ à, từ ngày mai con muốn cùng Mẹ thong thả ở nhà."
"Là nhân viên Cục, tôi thấy thế hơi có vấn đề đấy..."
Tiền bối tràn đầy tinh thần lao động trả lời với vẻ mặt bối rối. Nhưng tôi nghĩ thế này còn tốt chán so với mấy đề xuất ngớ ngẩn trước đây. Bản thân tôi cũng muốn được thong thả bên Pii-chan trong thời gian tới.
Vừa liếc nhìn bộ phim truyền hình trên tivi, tôi vừa nghĩ như vậy.
*
Ăn tối xong xuôi, trò chơi gia đình hôm nay đến đây là kết thúc.
Mọi người quay trở lại biệt thự ở Karuizawa và giải tán.
Tuy nhiên, hôm nay vẫn còn một công việc quan trọng sau đó.
Đó là vấn đề liên quan đến dị giới mà chúng tôi đang gánh vác. Sau khi hoàn tất điều chỉnh với Bá tước Muller, tối nay chúng tôi sẽ tiến hành bước đầu tiên để hồi sinh Điện hạ Lewis. Sử dụng phần thưởng từ cuộc chiến ủy nhiệm giữa Thiên thần và Ác ma để giải lời nguyền thịt thối.
Trong phòng khách biệt thự, ngoài tôi và Pii-chan còn có Otonari-san, thiếu niên Abaddon, Futari Shizuka thị và Elsa-sama. Hoshizaki-san đã được Juuni-shiki san đưa về nhà riêng ở Tokyo. Tuy hơi có lỗi với họ, nhưng tôi định tiến hành chuyện này trong nội bộ thôi.
"Nào, vậy thì nhanh chóng cho ta gặp vị hoàng tử có vấn đề đó xem sao."
"Vâng. Trước tiên tôi sẽ đưa Điện hạ Lewis đến đây."
『Bọn mình cứ đợi ở đây là được hả?』
"Vâng, xin lỗi nhưng nhờ Abaddon-san và mọi người đợi một chút."
Để giải nguyền, Điện hạ sẽ phải di chuyển sang thế giới bên này một lần.
Tôi cũng muốn giấu Otonari-san và thiếu niên Abaddon về sự tồn tại của dị giới. Ngoài ra, cũng có thắc mắc liệu sức mạnh ác ma của cậu ta có hoạt động chính xác khi khác thế giới hay không. Vì nhiều lý do, chúng tôi quyết định mượn biệt thự của Futari Shizuka thị làm hiện trường giải nguyền.
Tại một góc phòng khách rộng rãi, chúng tôi dọn dẹp đồ đạc để tạo ra một khoảng trống.
Mọi người cùng đứng xếp hàng ở đó.
"Pii-chan, xin lỗi vì lúc nào cũng nhờ vả, nhưng phiền cậu nhé?"
『Không sao, chính ta mới là người phải xin lỗi vì đã lôi các ngươi vào chuyện dọn dẹp hậu quả cho người nhà.』
Nhờ ma pháp của Tinh Hiền Giả, chúng tôi di chuyển từ hiện đại sang dị giới.
Nơi đến là Vương thành sừng sững tại thủ đô Arest của Vương quốc Hertz.
Một căn phòng nằm dưới tầng hầm của tòa thành.
Nó giống như một dạng ngục thất cao cấp, theo lời giải thích của Pii-chan thì đây là nơi dùng để giam lỏng những nhân vật có thân phận cao quý. Do đó nội thất khá sang trọng. Cách bài trí còn đẹp hơn mấy nhà trọ bình dân.
Chính giữa là một chiếc giường lớn.
Điện hạ Lewis, giờ đã biến thành khối thịt, đang ngự chễm chệ trên đó.
Trong phòng còn có sự hiện diện của Bá tước Muller.
Vài phút trước theo giờ Nhật Bản, chúng tôi đã đến gặp ông ấy để báo trước. Việc ông ấy dẫn chúng tôi đến căn phòng này cũng là vào lúc đó. Ở đây thời gian trôi qua cũng khá lâu rồi, chắc ông ấy quay lại để chứng kiến.
Không, có khi ông ấy đã đợi ở phòng này suốt cũng nên.
"Bá tước Muller, giờ chúng tôi xin phép bắt đầu nghi thức tại thế giới của chúng tôi."
"À, trăm sự nhờ cậy vào các vị. Cho đến khi Sasaki-dono và mọi người quay lại, tôi sẽ túc trực tại đây. Nếu có gì cần giúp đỡ, xin hãy nói ngay. Bất cứ việc gì tôi cũng sẽ làm."
Bá tước Muller hôm nay có vẻ mặt nghiêm trang lạ thường.
Giờ đã biết chân ý của Điện hạ Lewis, đối với ông ấy, Điện hạ cũng giống như Bệ hạ Adonis, là dòng dõi hoàng tộc mà ông ấy sẵn sàng đánh cược cả tính mạng để phụng sự. Cái điểm này, cảm giác đúng là cha của Elsa-sama thật. Hai cha con giống hệt nhau.
Nhân tiện thì cô con gái đang ở lại biệt thự tại Karuizawa. Chúng tôi đã nhờ cô ấy giải thích tình hình cho Điện hạ Lewis tại hiện trường. Nếu là lời của người cùng dị giới, chắc Điện hạ sẽ dễ chấp nhận hơn là nghe tôi giải thích.
"E là sẽ mất cả đêm, không, có khả năng còn tốn nhiều thời gian hơn nữa."
"Không cần bận tâm. Vì Điện hạ, dù có ba ngày ba đêm không ăn không uống cũng chẳng xá gì."
"Tôi đã hiểu."
Lòng trung thành của người dị giới đúng là phi thường.
Sợ là ông ấy sẽ nhịn ăn nhịn uống đợi thật mất.
『Vậy thì, nhanh chóng đi thôi.』
"Nhờ cậu đấy, Pii-chan."
Tôi bước lại gần khối thịt không biết nói, Điện hạ Lewis trên giường. Ngay sau đó, ma pháp của ngài Văn điểu kích hoạt, một vòng tròn ma thuật hiện lên dưới gầm giường. Bao gồm cả tôi đứng bên cạnh, vòng tròn lớn hơn bình thường một chút. Khoảnh khắc tiếp theo, dưới chân tôi hẫng một cái.
Cảnh vật xung quanh tối sầm lại rồi thay đổi hoàn toàn.
Là biệt thự quen thuộc ở Karuizawa.
Bên cạnh tôi, Điện hạ Lewis đã được chuyển đến cùng với cả chiếc giường.
Ngay lập tức, giọng của Futari Shizuka thị vang lên.
"Nếu không quen với con ác ma bên kia thì chắc ta đã sợ hết hồn ngay lần đầu nhìn thấy rồi."
"Đúng là không khí có nét gì đó giống với hình dạng thật của Abaddon."
『Thế á? Tôi thì không thấy giống lắm đâu.』
Bản chất quá sức "xôi thịt" của thiếu niên Abaddon.
Nhờ đã quen mắt với hình dạng đó mà phản ứng của những người có mặt khá bình tĩnh. Trái ngược với Điện hạ Lewis im lìm, chế độ "thịt" của thiếu niên Abaddon biết bay nhảy, biết nói chuyện, lại có nét hài hước khiến tôi thấy biết ơn.
"Nào, vậy thì ngay lập tức, cho ta xin phần thưởng được không nhỉ?"
"Futari Shizuka-san, thật sự ổn chứ ạ?"
"Trong tình huống này mà bảo 'thôi không thích nữa' thì con chim sẻ kia giết ta mất."
『Ta sẽ không làm chuyện đó đâu. Nếu thấy không thích thì cứ việc đổi ý ngay bây giờ cũng được.』
Sự chú ý của Futari Shizuka thị hướng về phía Otonari-san và thiếu niên Abaddon.
Bà ấy nói với hai người bằng thái độ trịnh trọng.
"Nhờ hai người giúp cho được không? Theo lời bọn họ thì các người là hy vọng duy nhất đấy."
"Abaddon, là lúc thể hiện tay nghề đấy. Hãy hoàn thành tốt nhiệm vụ nhé."
『Ừm, cứ giao cho tôi!』
Thiếu niên Abaddon gật đầu đầy năng lượng rồi bay nhẹ lên không trung.
Cậu bé dừng lại ngay trước mặt Điện hạ Lewis đang ngự trên giường.
Giơ hai tay ra phía trước, cậu bé nhìn chằm chằm vào đối tượng với vẻ mặt nghiêm túc.
"…………"
Futari Shizuka thị, người thường ngày hay nói đùa, lần này cũng mang vẻ mặt nghiêm túc.
Tình trạng của Điện hạ Lewis đối với bà ấy không phải là chuyện của người dưng.
Cùng chịu chung một lời nguyền, đối với Futari Shizuka thị, đây là hòn đá thử vàng quyết định đường đi nước bước sau này. Tôi cũng hiểu rằng đề xuất lần này vừa là để bán ơn cho chúng tôi, vừa là để kiểm tra ảnh hưởng của phần thưởng từ Thiên thần và Ác ma.
『Lên nàooo!』
Giọng nói dễ thương của thiếu niên Abaddon vang lên trong phòng khách yên tĩnh.
Ngay tức khắc, cơ thể Điện hạ Lewis được bao bọc trong luồng sáng chói lòa.
Rút kinh nghiệm từ trước, đoán là thế nào cũng phát sáng nên tôi đã lấy kính râm từ túi trong áo vest ra đeo vào. Tôi đã chuẩn bị sẵn rồi. Dù vậy, qua tầm nhìn sáng rực, tôi vẫn bắt được sự thay đổi trên cơ thể Điện hạ Lewis.
Khối thịt bắt đầu cựa quậy *nhúc nhích*.
Ban đầu tưởng chỉ là chuyển động ngẫu nhiên.
Nhưng đợi một lúc, có thể thấy nó đang dần trở lại hình người. Cảnh tượng y hệt cảnh biến hình của thiếu niên Abaddon. Toàn bộ khối thịt phình to vượt quá kích thước cơ thể người đang từ từ thu nhỏ lại.
Từ đó, phần thân mình được sinh ra, rồi đầu và tứ chi được hình thành.
Sau khi tứ chi trở lại thì mọi chuyện diễn ra rất nhanh.
Chỉ trong nháy mắt, tạo hình khuôn mặt đã hoàn thiện.
Chỉ mất khoảng vài chục giây, cơ thể Điện hạ Lewis đã phục hồi hoàn toàn, không khác gì lúc sinh thời. Cuối cùng, khi móng tay và tóc tai được hình thành, luồng sáng bao bọc cơ thể ngài ấy cũng biến mất. Xác nhận ánh sáng đã tắt hẳn, tôi cất kính râm vào túi.
Tôi nhìn lại về phía chiếc giường.
Trên tấm ga trải giường, Điện hạ Lewis đang nằm ngửa.
Tuy nhiên, quần áo thì không phục hồi.
Ngài ấy đang trần như nhộng.
Tôi nhận ra ánh mắt của các chị em phụ nữ đang hướng về phần hạ bộ lộ thiên. Không thể để mặc thế được. Tôi cuống cuồng giật tấm ga trải giường bên cạnh, trùm lên người Điện hạ, gói lại từ hai bên. Cảm giác như cái bánh crepe cuộn hình rẻ quạt vậy.
Ngay sau đó, đôi mắt đang nhắm nghiền của Điện hạ Lewis *chớp* mở.
"Điện hạ, tình trạng cơ thể ngài thế nào rồi ạ?"
"Sasaki Nam tước, không cần giải thích đâu."
"Dạ, ý ngài là sao ạ?"
"Từ lúc cơ thể này biến thành khối thịt cho đến tận khoảnh khắc này, Ta đều nắm rõ mọi sự việc xảy ra xung quanh mình."
"Ra là vậy ạ."
Giọng nói rành rọt cho thấy ý thức của ngài ấy vẫn rất tỉnh táo.
Cách nói chuyện đanh thép không cho phép phản bác này, quả đúng là phong thái của Điện hạ Lewis.
Sasaki Nam tước ngoan ngoãn gật đầu và lùi lại.
====================
Ngay trước mặt tôi, Điện hạ chống tay xuống giường và tự mình ngồi dậy. Tôi cứ tưởng ngài ấy sẽ cần đến một phép hồi phục, nhưng có vẻ không phải vậy. Không hề thấy dấu hiệu đau đớn nào, trước hết nhìn dáng vẻ khỏe mạnh đó của ngài ấy cũng khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.
"Hoàng tử của các người đẹp trai phết nhỉ."
"Futari Shizuka-san, chắc cô cũng biết rồi, nhưng Điện hạ Lewis là người có thân phận rất cao quý, phiền cô hãy chú ý cư xử sao cho không thất lễ. Bản thân tôi cũng dành sự kính trọng không nhỏ đối với phong thái của Điện hạ."
"Ồ, được Nam tước Sasaki nghĩ về ta như vậy thật là vinh hạnh."
"Ngài quá khiêm tốn rồi. Về ý chí của Điện hạ Lewis, tôi cũng đã được nghe kể lại toàn bộ."
"À, nhắc mới nhớ, Nam tước cũng có mặt tại hiện trường cùng với em trai ta nhỉ."
Sự đáng sợ của lời nguyền thối rữa nằm ở chỗ, ngay cả khi đã biến thành một khối thịt, ý thức vẫn không hề mất đi mà cứ tiếp tục cảm nhận ánh sáng và âm thanh xung quanh mãi không thôi. Đó dường như không phải là lời đe dọa suông mà là một sự thật hiển nhiên.
Từ cuộc trao đổi ngắn ngủi, tôi có thể phán đoán được tình cảnh mà Điện hạ Lewis đã phải trải qua. Ngay sau khi lời nguyền phát động, Nam tước Sasaki đã xuất hiện trước mặt Điện hạ - lúc đó đã hóa thành khối thịt - để giải cứu Bệ hạ Adonis khỏi nơi hỗn loạn. Chắc hẳn ngài ấy đã nắm rõ tình hình lúc bấy giờ.
Chính vì thế mà tôi cảm thấy choáng ngợp.
Dù vậy mà ngài ấy vẫn giữ vững được tinh thần như thế này.
Hẳn ngài ấy phải là người sở hữu sức mạnh tinh thần phi thường.
Tôi thực sự muốn Juuni-shiki uống thử nước sắc từ móng tay của Điện hạ để học tập quá đi.
Nếu được thì cả tôi cũng nên uống một ít.
"Điện hạ Lewis, đề xuất này có hơi đường đột khiến tôi rất áy náy, nhưng ngài có thể đeo vật giống như nút bịt tai này vào hai bên tai, và kẹp vật hình cái kẹp này vào gần miệng được không ạ?"
Đây là máy phiên dịch do sinh mệnh máy móc chế tạo mà Juuni-shiki đã cấp cho tôi trong lần đi công viên giải trí trước đây.
Tôi đưa nó cho Điện hạ Lewis.
"Cái này là?"
"Ở vùng này, ngôn ngữ khác với đất nước mà Điện hạ từng sinh sống. Xin ngài hãy hiểu đây là công cụ cần thiết để giao tiếp với những người khác ngoài chúng tôi. Nếu ngài thấy ngại khi đeo nó, tôi sẽ đảm nhận vai trò phiên dịch."
Tôi và Pii-chan có thể hiểu ngôn ngữ dị giới mà không cần máy phiên dịch, nhưng những người khác thì không được như vậy. Điện hạ có vẻ đã nắm bắt được những gì chúng tôi nói, nhưng với những lời bông đùa của cô Futari Shizuka, ngài ấy chỉ biết nghiêng đầu nhẹ.
"Hừm, cái này thú vị đấy."
Vừa nhận được đề nghị, Điện hạ không chút do dự đeo tai nghe lên.
Ngài dùng đầu ngón tay kẹp chiếc micro nhỏ lên gần miệng.
Khả năng hành động dứt khoát chẳng giống phong thái hoàng tộc chút nào vẫn y nguyên như xưa.
"Thế này là được rồi sao? Ta cảm thấy hơi nặng tai một chút."
"Cảm ơn ngài, Điện hạ."
"Ta nghe thấy những âm thanh kỳ lạ vang lên đáp lại lời nói của mình. Đây là ngôn ngữ đã được dịch sang sao?"
"Vâng, đúng là như vậy ạ."
"Thật đáng quý. Nhờ vậy mà ta có thể tự mình nói lời cảm ơn rồi."
Có lẽ do tôi đang trả lời với thái độ quá mức khép nép. Những người khác chỉ im lặng quan sát diễn biến sự việc. Đối với cô Futari Shizuka và cậu thiếu niên Abaddon, mục đích coi như đã đạt được ngay khi Điện hạ Lewis trở lại hình dáng ban đầu.
"Người đã khôi phục cơ thể cho ta là vị này đúng không. Nhìn qua thì thấy có vẻ là người có thân phận cao quý, liệu ta có thể xin được chào hỏi không? Tên ta là Lewis. Rất mong được biết quý danh."
"Là tôi hả? Tôi là Abaddon, hân hạnh nhé!"
"Abaddon, đối phương là Hoàng tử đấy. Cậu không thể chào hỏi lịch sự hơn chút sao?"
"Theo những gì tôi tra cứu trên mạng, Abaddon-san cũng là một vị vua trong giới ác ma, nên tôi nghĩ việc cậu ấy nói chuyện ngang hàng với Điện hạ Lewis, người cũng thuộc dòng dõi hoàng tộc, thì không có vấn đề gì đâu ạ."
Khi tôi tò mò tìm kiếm tên cậu ta, kết quả hiện ra hàng loạt danh hiệu hào nhoáng cùng tiểu sử hoành tráng chẳng kém gì mấy influencer hệ lấp lánh. Trong đó cũng có mấy cụm từ kiểu như vua chúa nên tôi nghĩ cậu ta không nói dối.
Thậm chí bây giờ cậu ta vẫn đang đội vương miện trên đầu kìa.
Có lẽ Điện hạ Lewis cũng đang để ý đến điều đó.
"Nếu vậy thì kẻ chưa kế thừa ngai vàng như ta mới là người ở vị thế thấp hơn. Thật là thất lễ quá."
"Mấy chuyện đó không cần bận tâm đâu. Với lại, việc tôi cứu cậu là theo ý muốn của cô gái này. Thế nên, nếu cậu muốn cảm ơn thì tôi nghĩ cậu nên cảm ơn cô ấy thay vì tôi đấy!"
Cậu thiếu niên Abaddon đưa mắt về phía Futari Shizuka và nói.
Cô gái được nhắc đến liền kính cẩn cúi đầu đáp lại.
"Thưa Hoàng tử, ta tên là Futari Shizuka."
"Ta cảm thấy vô cùng biết ơn vì người đã trao cho ta, kẻ chỉ biết chờ đợi mục rữa trong hình hài khối thịt, cơ hội được sống lại trong thế giới loài người một lần nữa. Nàng tên là Futari Shizuka sao, ta có cảm ơn bao nhiêu cũng không đủ."
"Ngài đừng nói vậy. Hoàng tử bình an vô sự là tốt hơn cả rồi."
Nhìn dáng vẻ hạ mình quá mức của cô Futari Shizuka khiến tôi thấy rợn cả người.
Thái độ khép nép như nhân viên phục vụ khách tại lữ quán cao cấp này, ngược lại, tôi cảm giác nó là biểu hiện của lòng tự tôn cao ngút trời của cô ấy. Kiểu người mà nếu ai đó đắc ý lên mặt với cô ấy, thì ngay tối hôm đó sẽ bị cắt cổ ngay.
Cô ấy cũng khéo léo dùng tay áo kimono che đi mu bàn tay.
Nơi có vết bầm của lời nguyền mà chắc hẳn Điện hạ Lewis cũng biết.
"Nam tước Sasaki, nếu có thể, ta muốn chuẩn bị quà cảm ơn cho hai vị này."
"Tôi hiểu rồi. Xin hãy để tôi giúp một tay."
Dù là hoàng tộc của một đất nước đang trên đà suy thoái, nhưng ngài ấy vẫn là con trai trưởng chính hiệu. Nếu quay trở lại dị giới, ngài ấy có thể tùy ý chọn vàng bạc châu báu từ kho báu hoàng gia. Bệ hạ Adonis chắc chắn sẽ không từ chối bất cứ lời nào của Điện hạ Lewis. Thậm chí có khi còn hăng hái gửi sang ấy chứ.
Văn điểu đại nhân trên vai tôi cũng không có ý kiến phản đối.
Dù gì thì Ngài Hiền giả cũng khá ưu ái Hoàng gia Hertz.
"Nhân tiện, Nam tước Sasaki, ta có chuyện muốn bàn bạc lại với ngươi, tách biệt với chuyện vừa rồi."
"Là chuyện gì vậy ạ?"
Tuy nhiên, trái ngược với tưởng tượng của tôi, Điện hạ Lewis lại thốt ra những lời ngoài dự tính.
"Liệu ta và con gái nhà Mueller có thể được ngươi chăm sóc ở đây không?"
"Điện hạ Lewis, chuyện đó là..."
Nghĩa là không quay lại dị giới mà cứ thế sống ở Trái Đất.
Cũng mang hàm ý là sẽ không báo cáo việc hồi sinh cho Bệ hạ Adonis.
"Em trai ta đang phấn đấu vì tổ quốc theo lời hứa với người anh đã khuất, ta đâu thể cố tình làm nhụt chí nó được, phải không? Trong tình huống này, dẫu ta có xuất hiện trước mặt nó, thì đối với đất nước cũng chỉ có trăm hại mà không có một lợi."
"Tôi nghĩ những lời Điện hạ nói rất có lý. Nhưng ngài nghĩ Bệ hạ có mong muốn điều đó không?"
"Cai trị đất nước, làm một người trong hoàng tộc, chính là như vậy. Dù là Quốc vương, à không, chính vì là Quốc vương nên không được phép để việc tư xen vào. Và ta, cho đến khi thân xác này mục nát, có nghĩa vụ phải ủng hộ Adonis trở thành một vị vua tốt."
Không phải tôi không hiểu nỗi lo ngại của Điện hạ Lewis.
Hiện tại triều đại của Bệ hạ Adonis chỉ vừa mới bắt đầu, nếu Điện hạ quay trở lại Vương quốc Hertz, rất có thể sẽ lại nảy sinh bạo loạn chia rẽ đất nước. Mới vài tháng trước, họ còn lập phe phái tranh đấu với nhau. Chưa bàn đến ý định của hai anh em, các quý tộc xung quanh sẽ không để yên.
Tùy theo tình hình, những quý tộc phe Đế quốc đang bị thanh trừng có thể sẽ liên kết với phe của Điện hạ Lewis để trỗi dậy. Nếu vậy, ý định muốn ẩn mình ở thế giới bên này cho đến khi sự cai trị của Bệ hạ Adonis trở nên vững chắc của Điện hạ là vô cùng thuyết phục.
Việc ngài ấy cố tình tuyên bố trước mặt Nam tước Sasaki rằng mình không có ý định kế thừa ngai vàng cũng là vì lẽ đó.
"Hơn nữa, từ khi sinh ra đến giờ ta đã trải qua nhiều chuyện và thấy mệt mỏi rồi. Ta nghĩ dù có nghỉ ngơi thong thả một thời gian thì người nhà cũng sẽ không phàn nàn gì đâu, Nam tước Sasaki nghĩ sao? Nếu Nam tước muốn, trong thời gian ở đây, cứ dùng ta như một gã đàn ông tráng niên cũng không sao."
"......"
Và đòn chốt hạ là đây.
Hoàn toàn bị đánh trúng điểm yếu.
Bị nói như vậy thì chúng tôi không thể phản bác được. Ngày ngày chúng tôi đều mong cầu cuộc sống chậm rãi (slow life) với suy nghĩ y hệt như thế. Ngài Hiền giả của các vì sao cũng cạn lời rồi kìa. Đối với Pii-chan, ngài ấy cũng là một kẻ lưu vong từ cùng một dị giới.
Với lại, ngài ấy cứ thản nhiên chèn mấy từ nguy hiểm vào làm tôi khó xử thực sự.
"Này này, ta vừa nghe thấy âm thanh gì đó kỳ lạ lắm nhé."
"Là do Điện hạ hiểu lầm thôi ạ. Xin đừng bận tâm."
Trên giường, bộ dạng chỉ quấn mỗi tấm ga trải giường quanh người cũng không ổn chút nào.
Điện hạ Lewis đang tỏa ra một sức quyến rũ kỳ lạ.
Ánh mắt ngài ấy lướt qua tôi và dừng lại ở Văn điểu đại nhân đang đậu trên vai tôi.
"Ta tin rằng vị đang ngự trên vai quý ngài cũng tán đồng với ý kiến của ta."
"Chà, nếu là nhà ngươi thì hẳn sẽ suy nghĩ như vậy. Lewis à."
"Bởi bản thân ta không có năng lực lãnh đạo người dân như em trai mình."
"Tố chất cần thiết của người lãnh đạo thay đổi tùy theo thời đại. Hiện tại thì ta không biết thế nào, nhưng trong tương lai, có thể sẽ cần đến một nhân vật không ngại dùng khổ nhục kế phản gián như nhà ngươi. Chớ có bao giờ nghĩ đến chuyện tự cao tự đại rằng một mình mình có thể cai trị đất nước."
"Thật là những lời vàng ngọc."
Văn điểu đại nhân, người đã quyết định ở ẩn trước cả ngài ấy, vừa tâng bốc người đi sau vừa giữ vững vị thế của mình bằng những phát ngôn đậm chất Hiền giả của các vì sao. Bình thường ngài ấy tỏ ra siêu phàm, nhưng thi thoảng lại lộ ra chút tính người, cá nhân tôi đánh giá điểm này rất cao.
Mặt khác, Điện hạ Lewis cúi đầu ngoan ngoãn một cách lạ thường so với tính cách của ngài ấy. Thân thế của Văn điểu đại nhân cũng đã bị lộ tẩy hoàn toàn. Kể từ khi lời nguyền phát động, ngài ấy đã nói đủ thứ chuyện trước mặt bản chính, nên chuyện này cũng đành chịu thôi.
"Gì chứ con chim sẻ này, ra vẻ bề trên ghê gớm. Nhìn mà thấy ghét."
"Không phải Futari Shizuka-san cũng lờ mờ đoán ra rồi sao?"
"Biết thì biết nhưng giờ bắt ta phải khúm núm thì ta ghét lắm? Kiểu như muốn phản kháng đến cùng ấy?"
"Ngược lại thế mới sảng khoái. Còn tốt hơn nhiều so với việc khúm núm vụng về."
"Đấy thấy chưa, lại nói kiểu đó nữa."
Đối với cô Futari Shizuka, việc khơi mào cuộc đấu khẩu nhẹ với Ngài Hiền giả có lẽ là tính toán để đảm bảo quyền phát ngôn đối với phe dị giới, bao gồm cả Điện hạ Lewis. Bởi nếu chĩa mũi dùi trực tiếp vào Điện hạ, mối quan hệ với tôi và tiểu thư Elsa sẽ trở nên phức tạp.
Tôi thấy cô ấy cân đo đong đếm chỗ này khéo thật.
Quả nhiên, Điện hạ Lewis buột miệng nói ra câu thăm dò mối quan hệ của cả hai.
"Có vẻ như quan hệ con người ở đây hỗn loạn hơn ta tưởng."
"Quả thực nhìn từ lập trường của Điện hạ thì có thể thấy như vậy. Để giải thích tiếp nối câu chuyện lúc nãy, người chăm sóc cho tiểu thư Elsa cũng không phải là tôi, mà là cô gái bên này, người đã cứu Điện hạ."
"...Ra là vậy, thì ra là thế."
Về phần mình, tôi có nên đẩy nhẹ cô Futari Shizuka lên một chút không nhỉ.
Pii-chan chắc cũng không nghĩ xấu gì đâu.
Tính cả vụ lần này, dạo gần đây tôi đã được giúp đỡ rất nhiều. Chính vì thế mà vừa rồi, hiếm khi thấy Ngài Hiền giả dùng cách nói nâng tầm cô Futari Shizuka lên như vậy. Chắc chắn ngài ấy cũng hiểu ý đồ của cô ấy nên mới đáp lại như thế.
Dù kình cựa nhau nhưng khi lợi ích trùng khớp thì lại đồng lòng, thái độ cực kỳ "business".
"Hoàng tử, tuy là căn nhà tồi tàn nhưng xin ngài hãy cứ thong thả lưu lại đây nhé."
"Xin lỗi vì cứ gây phiền phức mãi. Ta hứa sẽ tuyệt đối không làm chuyện ăn bám đâu. Cứ sử dụng ta thế nào cũng được. Với lại, cứ gọi ta là Lewis trống không là được rồi. Thân này coi như đã vứt bỏ đất nước rồi."
Việc Điện hạ Lewis ở lại đã được cô Futari Shizuka bật đèn xanh.
Ngay lúc đó, tiếng của tiểu thư Elsa vang lên.
"Sasaki, ừm, t-tôi cũng có lời muốn nói được không?"
"Chuyện gì vậy? Thưa tiểu thư Elsa."
"Phận ăn nhờ ở đậu mà nói lời to tát thì thật thất lễ, nhưng liệu tôi có thể xem xét công việc được giao cho mình không? Hoặc là, tôi sẽ rất vui nếu được làm việc thay cho cả phần của Điện hạ."
Đối với cô ấy, ngài là anh hùng cứu quốc và là bậc bề trên cao vời vợi. Nếu xét đến lập trường của nhà Mueller, việc phớt lờ ngài là điều cấm kỵ. Tiểu thư Elsa cũng đang rất nỗ lực để lần tới khi quay lại dị giới có thể báo cáo những điều tốt đẹp hơn cho Bá tước Mueller.
Thú thật, đây không phải là công việc dành cho một đứa trẻ mười mấy tuổi.
Điều tôi có thể làm chỉ là khẳng định hết mình những phát ngôn của cô ấy trước mặt Điện hạ mà thôi.
"Đúng vậy nhỉ. Tôi cũng nghĩ như thế là tốt nhất."
"Quả thực là một anh chàng đẹp trai sáng láng, ta nghĩ sẽ rất hút khách đấy."
Cô Futari Shizuka cũng đồng ý.
Nhờ vậy mà Điện hạ cũng tỏ ra hứng thú với lời nói của cô ấy.
"Elsa, cô đang làm công việc gì ở vùng đất này vậy? Ta muốn cô cho ta biết."
"M-Mạo muội thưa rằng, tôi đang làm một công việc gọi là YouTuber ạ, thưa Điện hạ."
"YouTuber?"
Người dị giới với thái độ trang trọng mà lại nói từ "YouTuber", dưới góc nhìn của người hiện đại thì trông khá là siêu thực. Cảm giác ngứa ngáy cứ sục sôi trong lòng. Tôi vừa cố nhịn vừa quan sát cuộc trao đổi của hai người.
"Nó giống như người hát rong ở đất nước chúng ta vậy."
"Cô hát trước mặt người dân sao?"
"Cũng có người hát, nhưng tôi chủ yếu đảm nhận vai trò người kể chuyện. Vừa cung cấp sự giải trí cho đại chúng, vừa lồng ghép phổ biến tình hình xã hội, từ đó dẫn dắt người dân đi đúng hướng. Vai trò đó không thay đổi."
"Ra là vậy."
"Đối với Điện hạ, đ-đáng lẽ ra người phải chèo lái con thuyền quốc gia..."
"Không cần phải bận tâm đâu, Elsa. Qua cuộc trao đổi ở đây, ta hiểu rằng bản thân không ở vị thế có thể kén cá chọn canh công việc. Cô không cần phải thấy khó xử. Nếu không, ta sẽ trở thành kẻ lấy oán báo ân với ân nhân của mình mất."
Tiểu thư Elsa vừa luống cuống "a, a..." vừa cố gắng trả lời.
Điện hạ Lewis nói dứt khoát, như muốn phủ lên những lời của cô ấy.
Tuy cộc lốc nhưng đó có lẽ là sự quan tâm theo cách riêng của ngài ấy.
"Thế nhưng, nếu quan hệ con người đã hỗn loạn, thì cơ cấu thế giới này cũng phức tạp không kém."
"Điện hạ Lewis, thật sự xin lỗi, nhưng nếu có thể xin ngài hãy giữ bí mật về xuất thân của mình..."
"À, đúng rồi nhỉ."
Điện hạ Lewis từng bị giam cầm trong ngục thất dưới lòng vương thành. Trước đó tôi đã giải thích về thế giới bên này trước mặt ngài ấy. Dù chỉ là tôi và Pii-chan nói một chiều, nhưng tối thiểu cũng đã truyền đạt được tình hình văn hóa.
Dù vậy, thật may là cô Hoshizaki đang vắng nhà.
Nếu cô ấy có mặt thì chắc chắn không tránh khỏi màn tra hỏi dồn dập.
Những chuyện về dị giới cần được giữ bí mật càng nhiều càng tốt.
Đang nghĩ vậy thì, trong số những sự hỗn loạn mà chúng tôi đang gánh vác, sự tồn tại "đỉnh chóp" nhất đã xuất hiện.
"Mọi người, tôi đã nghe hết chuyện rồI."
Là Juuni-shiki.
Cửa sổ sát đất của phòng khách hướng ra vườn mở ra với tiếng rầm rầm.
Tự nhiên mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô ấy.
Người lên tiếng đầu tiên là chủ nhà.
"Gì đây, không phải ngươi đã quay về trên trời rồi sao?"
"Mẹ nói để quên đồ ở nhà Bà, nên tôi quay lại lấy. Thế rồi, từ trong biệt thự tôi nghe thấy cuộc trò chuyện rất khơi gợi hứng thù. Nghĩ đến việc vận hành gia đình sau nàY, tôi phán đoán rằng không thể phớt lờ đượC."
"Vẫn thính tai như mọi khi nhỉ."
Đúng như cô ấy khẳng định, bóng dáng cô Hoshizaki thấp thoáng sau lưng Juuni-shiki.
Ánh mắt kiểu "Kẻ đó là ai vậy?" từ Điện hạ Lewis hướng về phía họ.
Mặc kệ ánh mắt của đối phương, Juuni-shiki bước từ cửa sổ vào trong nhà.
Cô Hoshizaki đang đứng đợi phía sau cũng đi theo.
"Thiết bị thu âm được trang bị ở các chi và điểm tiếp xúc có hiệu năng vượt trội hoàn toàn so với thính giác của nhân loại, ngay cả trong vận hành bình thường. Vì vậy, tôi khẳng định việc tôi nghe thấy cuộc trò chuyện trong nhà, dù là trong thời gian cá nhân của mỗi người, cũng không phải là xâm phạm đời tư."
Kèm theo đó chủ yếu là lời bào chữa. Cô ấy đang tự biện hộ rằng mình không vi phạm quy tắc trò chơi gia đình. Vì cô ấy đã bị dính một dấu X rồi, nếu vi phạm thêm lần nữa thì hình phạt sẽ được quyết định ngay.
"Mà, cũng chẳng sao đâu."
"Tôi đã lấy được lời xác nhận từ Bà."
Đáp lại cái gật đầu của cô Futari Shizuka, Juuni-shiki lạch bạch tiến lại gần chúng tôi.
Bên cạnh chiếc giường nơi Điện hạ Lewis đang ngồi, cô ấy nhìn tôi và tiếp tục trình bày.
"Nhân đây thưa Cha, con gái út cũng có chuyện muốn bàn bạc riêng."
Đừng có bàn bạc riêng.
Chắc chắn chẳng phải chuyện tốt lành gì đâu.
"Bàn bạc riêng sao?"
"Rất mong Cha hãy nghE."
"Nghe thì cũng được thôi nhưng mà..."
"Con cũng muốn tung cánh ra thế giới với tư cách là một YouTubeR."
Cô ấy nói vậy mà vẻ ngoài chẳng có chút thay đổi nào.
Chỉ là, cảm giác có chút âm hưởng phấn khích đâu đây.
Nếu là một khung tranh trong truyện tranh, chắc phải thêm hiệu ứng âm thanh kiểu "Kiri!" (Nghiêm túc!) sau lưng cô ấy mất.
"Xin lỗi, nhưng tại sao con lại đi đến kết luận đó?"
"Ái mộ từ nhân loại, xét về mặt hiệu quả lẫn quản lý rủi ro, thu thập rộng và nông từ số đông không xác định là giải pháp an toàn nhất. Cũng có thể hạn chế tối đa việc phát sinh những vấn đề như lần nàY. Theo cách nói của nhân loại Trái Đất gần đây, thì là tối ưu hóa chi phí (cost-performance)."
"Con nhỏ này, nó nhận ra tình yêu đích thực rồi."
"......"
Aaa, cái con bé này thật tình là...
0 Bình luận