Ngày hôm sau, chúng tôi cùng các học sinh lên xe buýt rời khỏi Karuizawa.
Điểm đến là bãi trượt tuyết ở vùng Nagano.
Theo kế hoạch, lớp học trượt tuyết sẽ diễn ra trong ba ngày hai đêm bắt đầu từ hôm nay. Người tham gia là toàn bộ học sinh năm nhất. Nghe nói về nguyên tắc là bắt buộc tham gia. Các nhân viên phụ trách khối lớp này cũng đi cùng để giám sát học sinh.
Nhân tiện, Futari Shizuka-dono cũng đi cùng.
Thậm chí còn thấy cả Đại tá Mason và Inukai-san nữa.
Việc những người không liên quan đến lớp năm nhất như họ cũng được yêu cầu đi cùng với vai trò hỗ trợ hiện trường hay gì đó, chắc là do Đại tá đã tác động lên Hiệu trưởng. Nếu có chuyện gì xảy ra tại hiện trường, dị năng giả hạng A là nguồn chiến lực quý giá.
Chỉ tiếc là Hoshizaki-san phải ở nhà trông coi.
Cái cớ để đưa nhân viên tạp vụ đi học tập ngoại khóa thì đến cả Đại tá Mason hay Hiệu trưởng cũng chịu không nghĩ ra nổi. Tối qua, khi nhắc đến chuyện học tập ngoại khóa trong buổi họp mặt, cô ấy tỏ ra rất tiếc nuối.
Và hiện tại, chúng tôi đang lắc lư trên xe buýt di chuyển trên đường cao tốc.
「Lớp học trượt tuyết, háo hức quá điii! Sasaki-sensei, nhất định phải trượt cùng em nhớ!」
「A, không, tôi kém khoản trượt tuyết lắm...」
「Sasaki-san, nếu anh lo lắng về trượt tuyết, tôi sẽ hỗ trợ anh.」
「Không dám, không dám. Tôi không thể làm phiền Inukai-san được.」
「Nhà ngươi, không chỉ lái xe, mà đến trượt tuyết hay trượt ván cũng không biết làm cho ra hồn sao?」
「Nhân viên công ty bận rộn công việc thì đa phần là thế mà?」
「Nói ra không thấy tự ái à?」
「À, nếu là tôi thì tôi tuyệt đối không thấy phiền đâu ạ...」
Giáo viên tập trung ở hàng ghế đầu tiên.
Năm ghế tính cả ghế phụ gồm Inukai-san, Mochizuki-sensei, tôi, Futari Shizuka-dono và Đại tá Mason ngồi thành một hàng ngang. Cá nhân tôi nghĩ người nhỏ con như Futari Shizuka-dono nên ngồi ghế phụ, nhưng cô ấy đã nhanh chóng chiếm lấy ghế thường.
「Này mọi người, trước mặt học sinh mà phấn khích quá đấy.」
「Xin lỗi, Mochizuki-sensei.」
「Lần đầu đến bãi trượt tuyết Nhật Bản nên tôi hơi phấn khích đấyyy! Xin lỗi nhớ!」
Trong cùng xe có các học sinh lớp 1A.
Đương nhiên Cô bé hàng xóm, Juuni-san và Magical Blue cũng đi cùng. Họ cũng tập trung một chỗ, ngồi ở phía sau xe, từ cửa sổ đến ghế phụ theo thứ tự Cô bé hàng xóm, Juuni-shiki-san, Magical Blue.
Ngoài ra, xung quanh họ còn có rất nhiều học sinh trung tâm của lớp.
「Juuni-shiki-san, cậu bảo đây là lần đầu trượt tuyết hả?」「Thật á? Thế để tớ dạy cho, tớ siêu lắm!」「Thôi đi, đến nơi có huấn luyện viên mà」「Nghe các anh chị khóa trên bảo nếu vào lớp sơ cấp thì ngày đầu tiên chẳng trượt được mấy đâu.」
「Rất mong mọi người giúp đỡ. Tôi hoan nghênh thiện ý từ các bạn.」
「Ơ, bất ngờ là cậu ấy tích cực ghê?」「Juuni-shiki-san nhìn lạnh lùng thế thôi chứ mấy vụ này cũng hòa đồng nhỉ」「Cái sự tương phản đó mới hay chứ」「Kiểu con gái chưa từng thấy xung quanh đây nhỉ」「Nói thế thì Kurosu-san cũng là nhân vật hiếm đấy chứ?」
Juuni-shiki-san chủ yếu được các nam sinh vây quanh tán tụng.
Đúng như tuyên bố hôm trước, cô nàng đang tận hưởng chế độ "công chúa".
Trong khi đó, Cô bé hàng xóm thì thân thiết với các nữ sinh.
「Nhắc mới nhớ, Kurosu-san có biết trượt tuyết không?」「Nhà giàu thế thì dù sống ở Tokyo chắc cũng hay đi trượt tuyết lắm nhỉ」「Chuẩn, kiểu bao trọn cả bãi trượt ấy」「Chắc có bãi trượt riêng luôn quá」「Hả, bãi trượt riêng thì ghê gớm quá không?」
「Không, mình kém khoản vận động nói chung lắm...」
「Thế thì lại ra dáng tiểu thư đài các nhỉ」「Kiểu tiểu thư khuê các ấy hả?」「Sở thích là đọc sách mà, tớ đoán chắc chắn là phe trong nhà rồi」「Cậu kia, đừng có vì bản thân không biết trượt mà định kéo Kurosu-san làm đồng minh nhé?」「Tại trượt tuyết nhìn sợ mà.」
Magical Blue vì người phiên dịch ưu tiên thỏa mãn cảm xúc cá nhân nên bị bỏ bê đôi chút. Cô bé không sử dụng sức mạnh kỳ lạ của Magical Girl hay Magical Communication. Cô bé nở nụ cười mơ hồ với vẻ mặt bồn chồn.
『Học sinh chuyển trường còn lại trông cô đơn quá, cứ để thế có ổn không ta?』
Trong xe còn có cả thiếu niên Abaddon.
Cậu ta nằm lơ lửng gần trần xe, ngay cạnh Cô bé hàng xóm. Cảm giác hơi chật chội đó trông lại đáng yêu một cách kỳ lạ. Dáng vẻ lúc nào cũng không rời vật chủ, cộng thêm ngoại hình nhỏ nhắn khiến cậu ta trông rất tận tụy.
Tôi cũng ghen tị đến mức hoang tưởng rằng giá mà mình cũng được ở cùng Pii-chan.
『Với lại, ta cảm giác cô con gái út đang bị một số nữ sinh nhìn với ánh mắt khắt khe đấy.』
Đương nhiên học sinh không thể nhìn thấy cậu ta.
Cô bé hàng xóm thỉnh thoảng liếc nhìn nhưng không trả lời cậu ta. Dù thấy có lỗi với Magical Blue, nhưng người chủ nhiệm vô dụng này xin phép được làm ngơ.
Cứ thế xe buýt lắc lư một hồi.
Khoảng mười mấy phút sau khi bắt đầu chạy trên đường cao tốc.
Thiết bị cá nhân của tôi rung lên bần bật báo tin nhắn.
Kiểm tra màn hình, tôi thấy có tin nhắn gửi vào nhóm gia đình trên ứng dụng nhắn tin. Người gửi là Juuni-shiki-san. Là một sinh mệnh máy móc, cô ấy không cần thao tác tay trên thiết bị như chúng tôi mà có thể truy cập trực tiếp vào dữ liệu trên máy chủ.
Có vẻ như cô ấy vừa được đám nam sinh tán tụng vừa gửi tin nhắn song song.
Vấn đề là nội dung tin nhắn.
Rằng, đã xác nhận một nhóm phương tiện đang bám theo xe chúng tôi từ phía sau.
Vừa nhìn thấy tôi đã giật mình.
Bất giác tôi nhìn ra phía sau.
Tuy nhiên, xe cộ qua lại trên đường cao tốc chiếc nào cũng bình thường, mắt tôi không thể phân biệt đâu là nhóm phương tiện có vấn đề. Nếu không quan sát trong một khoảng thời gian nhất định thì có vẻ khó mà xác định được.
Cô ấy đã thông báo trước cho tôi rằng các thiết bị đầu cuối phóng ra từ vật thể bay không xác định đang theo dõi chiếc xe buýt của chúng tôi từ trên trời. Chắc hẳn cô ấy đã xác nhận và đưa ra phán đoán từ đó.
「Con gái út gửi tin nhắn kìa.」
「Cái này, tính sao đây ạ.」
Trong lúc đó, Juuni-shiki-san gửi thêm tin nhắn bổ sung.
Con gái út cho rằng nên loại bỏ ngay lập tức.
Đang bối rối chưa biết trả lời sao, tôi nhớ đến nhân vật ngồi cách tôi hai ghế, kẹp giữa Futari Shizuka-dono.
「Robert-sensei, ừm...」
「Nếu là chuyện bên ngoài thì cứ giao cho tôiii. Đã bắt được mục tiêu rồi nhớ.」
「Hả? A, vâng.」
Đại tá Mason quay sang nói với giọng vui vẻ. Trên tai phải ông ta đã đeo tai nghe từ lúc nào. Dù lờ mờ đoán được, nhưng có vẻ như có một đội biệt động đang đi theo chiếc xe buýt của chúng tôi.
Cùng lúc đó, chiếc xe buýt đang chạy trên đường cao tốc tăng tốc một chút.
Tài xế chắc chắn cũng là người của họ.
Ngay sau đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau.
Nhìn lại lần nữa, tôi thấy qua cửa sổ cảnh một chiếc xe container đang chạy ở làn vượt đâm sầm vào hông chiếc ô tô đang bám theo xe buýt. Chiếc bị đâm là một chiếc xe compact bình thường không có gì nổi bật.
「Này, tiếng gì thế!」「Nghe từ bên ngoài ấy」「Mà hình như xe container phía sau bị tai nạn à!?」「Chờ chút, ô tô đâm nhau kìa」「Này! Nhìn ra sau đi! Tai nạn đấy!」「Đùa à!? Tai nạn trên cao tốc có sao không đấy!」「Uwa, đâm thẳng vào tường luôn kìa...」
Chiếc xe compact bị hất văng mạnh, đâm vào dải phân cách. Xe container giảm tốc từ từ, dừng lại chắn ngang cả làn xe chạy và làn vượt như để chặn đường các xe sau. Chiếc xe buýt của chúng tôi may mắn không bị va chạm, nhanh chóng rời khỏi hiện trường vụ tai nạn.
Xác nhận điều này xong, Đại tá Mason lên tiếng trấn an học sinh.
「Không sao đâuuu! Các em học sinh cứ yên tâm nhớ!」
Chiếc xe compact bị đâm là một trong những chiếc thuộc nhóm phương tiện có vấn đề, còn xe container chắc là đồng bọn của Đại tá. Trong khi xe container chỉ hư hại nhẹ, thì chiếc xe kia đâm vào tường và nát bươm. Phán đoán quá mức tàn nhẫn này, thú thật khiến tôi hơi rùng mình.
「Thứ tự xe buýt xuất phát, lớp A đi cuối cùng là vì lý do này sao.」
「Đó là phán đoán để giảm thiểu thiệt hại trong trường hợp khẩn cấp.」
Đúng như cuộc trao đổi giữa Futari Shizuka-dono và Inukai-san, phía sau chúng tôi không còn chiếc xe buýt nào đi học tập ngoại khóa nữa. Lấy lý do sắp xếp di chuyển này nọ, họ cho các lớp lên xe và xuất phát theo thứ tự bảng chữ cái ngược từ dưới lên.
Không ngờ họ đã tính đến mức đó từ trước khi xuất phát.
Dân chuyên nghiệp đúng là ghê thật.
Đồng thời tôi cũng nghĩ.
Mới khởi đầu đã thế này thì buổi học tập ngoại khóa này có thực sự ổn không đây.
*
Sự ồn ào khi nhìn thấy tai nạn trên đường cao tốc cũng chỉ là thoáng chốc. Xe buýt di chuyển thuận lợi và đến đích vào trước buổi trưa đúng như dự kiến. Địa điểm là một bãi trượt tuyết ở vùng Hakuba. Khách sạn nằm ngay gần đó.
Nhân tiện, cơ sở lưu trú này khá là sang trọng.
Đám học sinh xuống xe ngước nhìn khách sạn và bàn tán xôn xao.
「Này, cao cấp vãi chưởng?」「Bọn mình được ở chỗ này á?」「Mấy anh chị khóa trên bảo là nhà trọ tồi tàn mà」「Nhà trọ cái gì, khách sạn xịn sò thế này」「Xem ảnh năm ngoái rồi, đúng là nhà nát thật mà?」「Năm nay đổi chỗ à?」
Nơi ở hôm nay là một khách sạn nghỉ dưỡng có vị trí đắc địa nhìn ra bãi trượt tuyết. Vị trí có thể ngắm toàn cảnh bãi trượt từ trong phòng. Thiết kế kiểu Bắc Âu với những mái nhà hình tam giác màu đỏ nối tiếp nhau, trông rất nổi bật dưới bầu trời xanh trong vắt và tuyết phủ dày.
Nếu là chuyến du lịch tu nghiệp có tiền tích lũy thì còn hiểu được, chứ ngân sách học tập ngoại khóa mà ở được chỗ này thì khó tin quá.
Cảnh tượng đó khiến tôi tự nhiên quay sang hỏi đồng nghiệp ngay khi vừa xuống xe.
「Futari Shizuka-san, cô lại làm gì rồi hả?」
「Đâu có, ta có làm gì đâu.」
Hai chúng tôi nhìn ngắm bề ngoài khách sạn từ bãi đậu xe và thốt lên.
Ngay lập tức, Inukai-san giải thích.
「Tôi nghe cấp trên bảo đây là việc của Robert-san.」
「Chỗ này là vốn đầu tư nước ngoài phải không nhỉ?」
「Chắc là dùng vũ lực để bẻ cong đạo lý chứ gì.」
Ngay sau đó, nhân vật được nhắc đến bước tới.
Đại tá đứng cùng hàng với chúng tôi, nói như thể đã đoán được cuộc trao đổi này.
「Hôm trước tuyết rơi nhiều nên chúng ta mới dùng được bãi trượt này đấyyy.」
「Không lẽ nào, bao trọn gói ạ?」
「Vì cơ sở vật chất chưa mở cửa chính thức, nên khách chỉ có chúng ta thôiii.」
「Đỡ gây phiền phức cho người ngoài, thế cũng tiện cho bọn ta.」
「Tuy nói vậy, nhưng nhân viên của chúng tôi cũng đang giả dạng khách trà trộn vào bên trong rồi.」
Đúng như Inukai-san nói, đã thấy bóng người trên bãi trượt và trong ngoài khách sạn. Ngay trước mặt chúng tôi cũng có những người ăn mặc như khách du lịch ra vào sảnh. Trong thời gian ngắn thế này mà chuẩn bị được như vậy cũng giỏi thật.
Chắc hẳn một lượng nhân lực và ngân sách khổng lồ đã được chi ra để lấy lòng Juuni-shiki-san.
Nhưng đó là chuyện mà học sinh không đời nào biết được.
「Thầy ơiii! Mau chỉ đạo đi ạ!」「Trước khi đi chủ nhiệm khối đã bảo hành động theo lớp rồi mà」「Bọn lớp B đi cất hành lý vào phòng hết rồi kìa!」「Bọn em cũng muốn đi trượt tuyết nhanh lên」「Đi xem quanh khách sạn trước được không ạ?」
Bị học sinh lớp A thúc giục, chúng tôi đi đến quầy lễ tân khách sạn.
Sau đó mọi việc diễn ra như đã thông báo trước trên xe.
Sau khi cất hành lý vào phòng, nhận đồ thuê và ván trượt. Thay đồ xong ở phòng thay đồ, ra thẳng bãi trượt và phân lớp theo trình độ. Giới thiệu huấn luyện viên xong là lớp học trượt tuyết bắt đầu ngay.
Nhân tiện đây là lịch trình của học sinh.
Các giáo viên dẫn đoàn mỗi người được giao nhiệm vụ riêng. Có người trượt gần học sinh để chụp ảnh, có người đi theo huấn luyện viên để quan sát. Dù thế nào thì cũng phải đeo ván trượt và di chuyển tự do trên tuyết.
Giáo viên mới hoàn toàn không biết trượt như tôi đương nhiên không thể theo kịp.
Đành phải tập một mình ở góc bãi trượt, lẫn vào đám trẻ con. Không thể nào lại đi học cùng học sinh được. Nghe đồn có giáo viên còn tự bỏ tiền túi đi học trượt tuyết chỉ để phục vụ cho buổi học ngoại khóa này.
「Cưỡi ngựa thì được mà trượt tuyết lại chịu, chả hiểu kiểu gì.」
「Tôi mới không hiểu sao người ta lại lao đầu vào môn thể thao nguy hiểm này đấy. Không đội mũ bảo hiểm, để thân trần lao đi với tốc độ mấy chục cây số một giờ? Nghĩ kiểu gì cũng thấy bất thường. Nguy hiểm hơn cả xe máy ấy chứ.」
「Thì đúng là năm nào cũng có chục người chết thật.」
「Thấy chưa?」
Đang hì hục học tư thế hình chữ V (cày tuyết), tôi bị Futari Shizuka-dono trêu chọc.
Chân tôi run lẩy bẩy luôn rồi.
Nếu dùng phép bay thì giả vờ trượt cũng không phải không được. Nhưng trước mắt Đại tá Mason và Thiếu úy Inukai, tôi ngại dùng ma pháp dị giới. Người quen nhìn vào chắc chắn sẽ thấy kỳ lạ.
「Việc học sinh cứ để phó chủ nhiệm và ta lo, nhà ngươi cứ đứng đó mà run rẩy đi.」
「Xin lỗi nhưng nhờ cả vào cô vậy.」
Tự nhiên việc trông nom học sinh lại phó thác hết cho các cô ấy.
Thật xin lỗi vì là một chủ nhiệm kém cỏi.
Futari Shizuka-dono quả nhiên trượt đi một cách điệu nghệ ngay trước mắt tôi. Anime, game, xe máy, ô tô, vô tuyến nghiệp dư, giờ đến cả trượt tuyết cô cũng biến thành sở thích được sao.
Thế rồi thay chỗ cô ấy, một nữ sinh lớp A mà tôi phụ trách trượt tới.
Không phải Cô bé hàng xóm.
Là một em tôi chỉ nhớ mặt và tên.
Hình như là Suzuki-san số thứ tự 9.
Là nhân vật thường đứng đầu hàng khi xếp theo chiều cao trong lớp. Em ấy là một cô bé rất sành điệu, lúc nào cũng tô son dưỡng. So với Cô bé hàng xóm cứ lạnh là môi nứt nẻ, em ấy là học sinh rất ý thức về ngoại hình.
Ấn tượng nhất là kiểu tóc buộc hai bên (twintail) cột cao.
Ở trường cấp hai mà để twintail thì có bị bắt nạt không? Kiểu tóc khó nhằn đến mức trên mạng hay có những bài đăng như vậy. Giữa dư luận đó, em ấy là một dũng sĩ hiếm hoi sống sót với phong cách thỏ con.
Mới hôm nọ lúc tan học, em ấy còn bị chủ nhiệm khối nhắc nhở về độ ngắn của váy.
Học sinh đó nói.
「Sasaki-sensei, thầy làm gì ở chỗ này thế ạ?」
「Như em thấy đấy, tôi hầu như chưa có kinh nghiệm trượt tuyết.」
「Hồi thầy còn bé không có lớp học trượt tuyết ạ?」
「Xã hội thì có, nhưng trường tôi học thì không.」
Em ấy điều khiển ván trượt khéo léo đến ngay trước mặt tôi. Có vẻ em ấy khá có kinh nghiệm trượt tuyết. Còn trẻ mà giỏi thật. Chắc trường ở vùng tuyết thì tự nhiên sẽ có kỹ năng này.
Đang nghĩ vậy thì đối phương đưa ra đề nghị bất ngờ.
「Thế thì Sensei, để em dạy cho thầy nhé!」
Nghe xong tôi nảy số ngay.
Cái này là "Mỹ nhân kế" (Badger game) đúng không. Phần hai.
「Không, tôi tự tập một mình được rồi, Suzuki-san cứ đi chơi với bạn đi.」
「Đừng nói thế chứ, nè. Cứ đà này thì đến ngày cuối thầy cũng không trượt được đâu?」
「Khoan...」
Nữ sinh cắm gậy trượt xuống chân, rồi nắm lấy hai tay tôi.
Bị kéo mạnh tay, cả hai cùng trượt đi trên tuyết. Em ấy vừa liếc nhìn phía sau vừa trượt lùi để dẫn dắt tôi. Dù tốc độ rất chậm, nhưng đối phương là trẻ con nên tôi thấy sợ.
Muốn hất tay bỏ chạy, nhưng làm thế thì ngã chắc.
「D-Dừng lại đi. Nguy hiểm lắm, vừa trượt vừa quay lưng thế kia.」
「Không được đâu Sensei, muốn dừng thì thầy phải chụm ván trượt thành hình chữ V chứ.」
Nghe lời em ấy, tôi cố sức chụm ván thành hình chữ V.
Cảm giác đầu ván mắc vào cái gì đó.
Ngay sau đó, chưa hiểu chuyện gì xảy ra, tôi ngã nhào.
「Ư...!」
Tôi ngã chúi về phía trước, cuốn theo cả nữ sinh đang dẫn đường.
Hai tay duỗi ra phía trước là cơ thể cô học trò.
Tuyệt đối không được chạm vào.
Tôi tức tốc dùng phép bay để phanh gấp cơ thể. Vứt bỏ gậy trượt, tôi dịch chuyển hướng tay sang ngang chống xuống tuyết, không phải Kabedon (ép tường) mà là Jimendon (ép đất). Bằng cách chống tay bên cạnh đầu đối phương, tôi đã tránh được việc tiếp xúc cơ thể.
「X-Xin lỗi. Tôi tránh ra ngay đây.」
Tôi lăn sang bên, vội vàng tách khỏi em ấy.
Muốn đứng dậy ngay nhưng chân đang đeo ván trượt nên mãi không làm được. Sau một hồi loay hoay, cuối cùng tôi phải tháo ván khỏi giày trượt mới đứng lên được.
「Sensei, cái vừa rồi gọi là nghịch cạnh (reverse edge) đấy, nguy hiểm cực kỳ luôn?」
「Xin lỗi, tôi hoảng quá. Em có bị thương không? Đứng dậy được không?」
Lại phơi bày dáng vẻ thảm hại nữa rồi.
Tuy nhiên, nữ sinh có vẻ chẳng bận tâm gì.
Em ấy vẫn nằm trên tuyết, nhìn tôi cười tủm tỉm.
「Nè, Sensei. Kệ em đi, thầy nhìn sang kia chút xem?」
Em ấy vẫn nằm đó, giơ tay chỉ sang ngang.
Theo cử chỉ đó, tôi nhìn theo hướng ngón tay trỏ.
「Gậy trượt của Suzuki-san cắm ở đó nhỉ.」
「Làm được rồi kìa, thầy. Trượt được rồi đấy!」
「…………」
「Chắc trượt được khoảng mười mét nhỉ?」
Em ấy cười tươi rói nói.
Làm chuyện này mà có tính toán cả, phụ nữ đúng là đáng sợ. Và việc tôi cảm thán trước một đứa trẻ vị thành niên như thế này, thì bảo sao trong mắt phụ nữ cùng trang lứa, kẻ phàm phu như tôi không được coi là đàn ông cũng phải.
Chắc hẳn qua những lần giao tiếp hàng ngày, tôi liên tục dính "nghịch cạnh" mất thôi.
Nghĩ vậy mới thấy Futari Shizuka-dono dễ tính với tôi thật.
「Nhân tiện Sensei, thầy biết lời đồn về học tập ngoại khóa không?」
「Lời đồn? Có vấn đề gì giữa các em học sinh sao?」
「Không, không phải kiểu đó, là lời đồn lưu truyền bao đời ở trường mình ấy.」
「Xin lỗi, tôi mới về trường chưa lâu nên không rõ.」
「Vào ngày cuối cùng của đợt học ngoại khóa, nếu tỏ tình với người mình thích thì tình yêu sẽ thành hiện thực.」
Tôi đưa tay ra cho đối phương vẫn đang nằm, em ấy nắm lấy và ngồi dậy. Dù đang đeo ván trượt nhưng em ấy đứng lên rất nhẹ nhàng, cảm giác rất quen thuộc của dân trượt tuyết.
「Bọn con trai lớp mình ấy, đang hùng hổ định tỏ tình với Juuni-shiki-san đấy.」
「Ra là vậy.」
Chuyện đó có thể sẽ rắc rối to đây.
Nhưng ở lập trường của tôi thì không làm gì được.
Không ai khác, chính là nguyện vọng của cô ấy mà. Chuyện đòi đi học ở trường của Cô bé hàng xóm cũng là vì mục đích đó. Kết quả là bắt đầu chế độ "công chúa", với tư cách chủ nhiệm tôi cũng nắm được tình hình.
Thậm chí có vẻ bắt đầu bị hội nữ sinh trong lớp ghét ra mặt rồi.
Mới chuyển trường chưa bao lâu, cũng là một tài năng đấy chứ.
「Juuni-shiki-san là con của thầy đúng không ạ?」
「Không cùng huyết thống, nhưng trên hộ khẩu thì đúng là vậy.」
「Hể, hoàn cảnh như trong phim hay truyện tranh thế mà có thật ha.」
「Thầy nghĩ quan hệ này không phổ biến lắm đâu.」
Cả hai cùng phủi tuyết dính trên đồ trượt tuyết.
Tôi kín đáo quan sát nữ sinh, nhưng không thấy em ấy có vẻ đau đớn chỗ nào. Trước tiên cứ thở phào nhẹ nhõm cái đã. Lỡ mà làm em ấy bị thương thì tôi biết ăn nói sao với phụ huynh.
「Nè, Sensei.」
「Gì vậy?」
「Em cũng hơi để ý Sensei đấy nhé.」
「…………」
Cái này, là cái đó chứ gì.
Vì Mochizuki-sensei không được.
Nên thay người đổi kiểu, đại loại thế.
「Sensei ghét trẻ con như em sao?」
「Xin lỗi Suzuki-san, nhưng tôi không thể nhìn em theo kiểu đó được.」
「Học sinh đã lấy hết can đảm tỏ tình mà thầy từ chối thẳng thừng thế không thấy quá đáng sao?」
「Tôi nghĩ nếu tôn trọng ý muốn của đối phương thì phải trả lời rõ ràng.」
「Cách nói chuyện thôi mà.」
「Đồng nghiệp cũng hay bảo tôi thế.」
「Thầy không bối rối chút nào sao?」
「Hành động bối rối ra mặt là thứ người ta giả vờ khi có ý với đối phương thôi.」
「...Thầy, thầy đã sống một cuộc đời cô đơn nhỉ.」
「Tôi tuyệt đối không phủ nhận điều đó.」
Hôm qua Mika-chan tấn công tôi chắc cũng là do em ấy bày mưu.
Tối nay phải báo cáo với cấp trên, rà soát lại động thái mấy ngày gần đây mới được.
*
【Góc nhìn của Cô bé hàng xóm】
Bị lôi đi lớp học trượt tuyết dưới danh nghĩa học tập ngoại khóa.
Tôi, kẻ chưa từng có chút kinh nghiệm trượt tuyết nào, đương nhiên bị xếp vào lớp sơ cấp. Hôm nay nghe nói sẽ học cách sử dụng ván trượt và gậy cơ bản ở dưới chân dốc. Vài người thành một nhóm, nhận sự hướng dẫn từ huấn luyện viên.
Thú thật, rất khổ sở.
Chỉ một cử động nhỏ cũng huy động toàn bộ cơ bắp mà ngày thường chẳng bao giờ dùng đến. Chỉ đeo ván trượt, chỉ đứng trên tuyết thôi mà đã mất tự do thế này. Toàn thân chịu một gánh nặng không thể hiểu nổi.
Ngày mai chắc chắn sẽ đau cơ cho xem.
『Cộng sự của tôi vẫn kém khoản vận động như mọi khi nhỉ.』
Đã thế tên ác ma xấu tính cứ hở ra là châm chọc khiến tôi càng thêm bực bội.
Mặt khác, kẻ đang tận hưởng khoảnh khắc này hết mình là cô nàng robot.
「Juuni-shiki-chan, ổn không?」「Nếu đứng mệt quá thì để tớ đỡ bên cạnh cho nhé?」「Cái tay cầm gậy ấy, nếu để ngón cái đè lên đầu gậy thì chân sẽ có lực và đứng vững hơn đấy.」「Nếu mệt thì bảo huấn luyện viên, rồi vào khách sạn nghỉ cùng tớ không?」
Xung quanh cô ta đám nam sinh không lúc nào ngớt. Không chỉ học sinh lớp A mà học sinh lớp khác cũng xúm lại. Trong đó có cả những đứa trượt khá rồi nhưng vẫn cố tình chui vào lớp sơ cấp.
「Sự quan tâm từ xung quanh thật đáng mừng. Lớp học trượt tuyết, quả là một sự kiện tuyệt vời.」
Điều này không tránh khỏi sự phản cảm từ các nữ sinh.
Đến cả tôi cũng phải nghe những lời ghen tị.
====================
「Kurosu-san này, cái bạn Juuni-shiki ấy hơi bị lạ nhỉ?」「Nói sao ta, cảm giác cứ trái ngược hẳn với Kurosu-san ấy?」「Kiểu như bỏ mặc bé Ivy, nhìn con bé bị bơ mà thấy tội ghê」「Nhỏ đó hồi ở trường cũ cũng như thế hả ta?」「Mà chính chủ cũng chẳng thèm giấu giếm gì luôn, kể cũng nể thật」
Trong nhóm lớp sơ cấp, thi thoảng tôi lại thấy vài nữ sinh vẫn hay vây quanh bàn mình. Thông qua các cô nàng ấy, ý kiến từ khắp nơi cứ thế bay đến tai tôi. Chắc là họ đang ngầm kêu gọi tôi hãy làm gì đó đi đây mà.
「Xin lỗi vì người quen của tớ đã gây phiền phức cho mọi người nhé.」
「Ư ư, Kurosu-san không cần phải nói thế đâu!」「Đúng đúng, bọn tớ cũng quý Kurosu-san lắm mà」「Tại ngoại hình bạn ấy xinh đẹp quá nên đám con trai cứ để ý mãi thôi」「Chắc một thời gian nữa là lắng xuống ấy mà」「Không biết mách thầy Sasaki thì có đỡ hơn chút nào không nhỉ?」「Nhưng mà chuyện gia đình nên chắc cũng khó nói lắm ha.」
Tuy nhiên, nếu là cái tính cách nói mà biết nghe lời thì bọn tôi đâu có khổ thế này.
Cùng lắm thì tôi chỉ biết mách lại với "mụ đàn bà trang điểm" kia để mụ ta mắng cho một trận thôi. Nhưng nhỡ đâu vì thế mà nhỏ đó lại dỗi mẹ, rồi chạy theo gã đàn ông ất ơ nào đó thì cũng rắc rối to. Xui xẻo hơn, khéo lại có thêm cái hố thiên thạch nào mọc lên đâu đó trên Trái Đất này cũng nên.
Mấy ả "gái mìn" kiểu này thường hay vớ phải mấy gã đàn ông ngu ngốc rồi gây phiền phức cho xung quanh, đó là quy luật rồi.
『Kìa, thấy bóng dáng giáo viên chủ nhiệm ở đằng kia rồi đấy.』
Nghe tiếng lầm bầm của Abaddon, cơ thể tôi tự nhiên chuyển động.
Đúng như cậu ta chỉ, tôi bắt gặp dáng vẻ của ông chú ở góc tầm nhìn.
Có vẻ chú ấy cũng không giỏi trượt tuyết cho lắm, đang lúi húi tập xoay sở với ván trượt và gậy chống giữa đám trẻ con. Nhìn ông chú đang vật lộn khổ sở y hệt mình, tâm trạng tôi bỗng khá lên đôi chút.
Quả nhiên tôi và chú ấy là một cặp trời sinh mà.
Ông chú là phải như thế này mới đúng.
Cái dáng vẻ lủi thủi một mình ấy sao mà đáng yêu đến thế.
Nhưng dòng suy nghĩ ấy chỉ tồn tại trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Một nữ sinh cùng lớp đã trượt đến chỗ chú ấy.
『Ái chà chà? Có học sinh tiếp cận chú ấy kìa.』
「…………」
Đến nước này thì tiếng nói của bạn cùng lớp hay huấn luyện viên cũng chẳng lọt vào tai tôi nữa.
Tôi dán mắt vào ông chú và con nhỏ nữ sinh kia.
Chỉ thấy nhỏ đó nắm lấy tay chú ấy và bắt đầu trượt trên tuyết. Như thể đang mời gọi ông chú với đôi chân run rẩy kia, nhỏ nắm chặt hai tay, áp sát người vào dìu dắt. Cái cảnh tượng đó trông chẳng khác gì một cặp tình nhân cả.
Sao lại có cái cảnh chướng mắt đến thế chứ.
Nhỏ đó đến chỗ ông chú làm cái gì vậy hả?
Vừa nghĩ thế xong thì ngay khoảnh khắc tiếp theo, ông chú ngã lăn quay.
Tệ hơn nữa là ngã theo cái tư thế đè ngửa cô nữ sinh kia ra.
『Ui cha, ngã đè lên nhau luôn rồi.』
Abaddon, làm ơn thủ tiêu con nhỏ đó đi.
Tôi nuốt ngược câu nói suýt trào ra khỏi cổ họng vào trong.
Chẳng lẽ là gu đó sao?
Chú ấy thích kiểu tóc buộc hai bên (twintail) à?
Nếu vậy thì ngay tối nay, tôi phải thử ngay mới được.
*
【Góc nhìn của Cô bé hàng xóm】
Rốt cuộc, cả ngày hôm đó tôi cứ ở lì ngoài bãi trượt, vùi đầu vào luyện tập trượt tuyết.
Nói ngắn gọn là địa ngục.
Giữa chừng có được nghỉ ăn trưa, còn lại toàn bộ thời gian đều ở trên tuyết. Lúc quay về khách sạn thì trời cũng đã bắt đầu tối.
Cả đám học sinh kéo nhau vào nhà hàng ăn tối theo kiểu căng-tin, đến khi lết về phòng thì tôi đã hoàn toàn kiệt sức. Nghe đâu sau đó còn có giờ tắm rửa ở nhà tắm lớn nữa. Nhưng tôi chẳng còn thiết tha gì, chỉ muốn lăn đùng ra giường ngủ luôn cho rồi.
Nhân tiện thì phân chia phòng trong khách sạn như sau: Cô nàng Robot và Cô nàng Ma pháp xanh chung phòng.
Đương nhiên là Abaddon cũng đang lơ lửng trong phòng như một lẽ thường tình.
Phòng khách là kiểu kết hợp Á-Âu.
Phần phòng Tây có hai giường đơn, còn phòng Nhật thì trải nệm futon để ngủ. Tổng cộng chắc cũng phải rộng đến ba mươi mét vuông. Là do ông chú đã chu đáo sắp xếp, hay đây là kiểu phòng tiêu chuẩn của mấy khu nghỉ dưỡng địa phương nhỉ? Cảm giác khá là rộng rãi.
「Chị à, em gái út xin cảm tạ chị một lần nữa vì đã đề xuất cơ hội tuyệt vời này.」
「Thế thì tốt rồi.」
「Đúng vậy, rất tốt. Quả nhiên gia đình thì phải có người sở hữu trí tuệ mới được.」
「…………」
Cô nàng Robot tâm trạng đang cực kỳ tốt.
Nhỏ ngồi ngay ngắn kiểu seiza trên chiếc giường được phân cho mình, quay mặt về phía này. Biểu cảm thì vẫn như mọi khi. Cái mặt như mặt nạ kịch Noh kia chẳng lộ ra chút cảm xúc nào. Tuy nhiên, nhìn mấy ngón chân cứ ngọ nguậy không yên, tôi có thể thấy rõ sự phấn khích của đối phương.
Tiện thể, hai chiếc giường ở phòng Tây là do nhỏ và Cô nàng Ma pháp xanh sử dụng. Còn tôi thì tách ra, chui vào bộ nệm futon được trải trong phòng Nhật. Có lẽ ngại về sự phân chia này, Cô nàng Ma pháp xanh cất tiếng đầy áy náy.
「Kurosu-san, tớ dùng giường này có thật sự ổn không vậy?」
「Tớ thì chỗ nào cũng ngủ được cả, cậu cứ dùng tự nhiên đi.」
Giọng nói của đối phương vang lên trong đầu tôi thông qua giao thức Ma pháp giao tiếp.
Được duỗi tay duỗi chân ngủ trên tấm nệm êm ái thế này là hạnh phúc lắm rồi. Cuộc đời tôi trước giờ toàn ngủ với độc một tấm chăn mỏng. So với cái đó thì giường hay nệm cũng đều là thiên đường cả.
『Cộng sự của tôi quen ngủ dưới sàn rồi mà lị!』
Trong phòng, Abaddon cũng hiện nguyên hình.
Đằng nào Cô nàng Ma pháp xanh cũng biết rõ thân phận rồi, đến nước này còn giấu giếm làm gì nữa. Ông chú cũng đã chấp thuận rồi. Hơn nữa, để đề phòng bất trắc, ưu tiên việc giao tiếp hai chiều vẫn hơn.
「Tuy không phải ý như Abaddon nói, nhưng đúng là ngủ ở chỗ quen thuộc vẫn tốt hơn.」
「Cảm ơn cậu nhé, Kurosu-san.」
Trái ngược với Cô nàng Robot mặt đơ hay Cô nàng Ma pháp hồng, Cô nàng Ma pháp xanh biểu cảm rất phong phú. Vừa mới thấy làm mặt áy náy xong, nghe tôi trả lời bâng quơ một câu là đã cười tươi rói ngay được.
Rốt cuộc đó là cảm xúc thật hay chỉ là cố tình diễn đây?
Nếu tin vào cái vẻ ngoài non nớt kia thì chắc nhỏ ít tuổi hơn tôi. Nhưng cái kiểu cư xử ngoan ngoãn quá mức đó cứ khiến tôi thấy gợn gợn. So với con nhỏ Robot hở sườn tùm lum, nhỏ này giấu giếm ruột gan khéo hơn nhiều.
「À mà Juuni-shiki này, tớ muốn nói chuyện nhiều hơn với các bạn học sinh khác nữa!」
「Ivy, tôi hiểu chủ trương của cậu. Tuy nhiên, đáng tiếc là sự chú ý của các nam sinh đang đổ dồn về phía tôi. Trong xã hội loài người nơi chủ nghĩa yêu đương lên ngôi, trên mạng có rất nhiều thông tin cho rằng việc giành lấy bạn đời phải được thực hiện bằng chính thực lực của bản thân.」
「A, ơ, chuyện đó thì tớ không có ý...」
「Do đó, Ivy cũng nên dành thời gian để ý thức về việc tiếp cận các nam sinh đi.」
「...Vâng, tớ hiểu rồi.」
Cơ mà, cái bệnh khó giao tiếp của cô nàng Robot này không chữa được à?
Tôi tự thấy mình cũng kém giao tiếp, nhưng nhỏ này còn nặng hơn.
Báo hại Cô nàng Ma pháp xanh cứ bối rối suốt.
Đối với nhỏ Ma pháp xanh, việc lôi kéo cô nàng Robot chắc hẳn là nhiệm vụ được giao. Thế nhưng, khổ chủ thì lại đang bận rộn tận hưởng sự săn đón của đám nam sinh trường này. Ngay cả nhiệm vụ phiên dịch mà ông chú giao phó cũng bị bỏ bê ít nhiều.
Đúng chuẩn "gái mìn".
「Tôi sẽ sang phòng các nam sinh đây. Chị à, xin đừng ngăn cản em.」
「Tôi có thể hỏi lý do được không?」
「Trong giờ học trượt tuyết ban ngày, tôi đã nhận được rất nhiều lời mời. Tôi cho rằng không có lý do gì để từ chối cả.」
「Cứ thế lon ton đi theo, không khéo kết cục là bị "luân" đấy biết không?」
「Nếu ở đó có sự chữa lành cho tâm hồn, thì hành vi luân gian cũng sinh ra giá trị.」
「Tôi e là mẹ của cô sẽ cảm thấy ghê tởm với mấy hành vi kiểu đó đấy.」
「...Ra là vậy, quả thực có lẽ nên chần chừ đôi chút.」
Trinh tiết của cô nàng Robot ra sao tôi chẳng quan tâm.
Nhưng nếu vì chuyện đó mà ông chú phải khổ sở, hay đánh giá của chú ấy về tôi bị giảm sút thì to chuyện. Nếu muốn làm tròn trách nhiệm quản lý khi ở chung phòng thế này, ít nhất tôi cũng nên đưa ra lời cảnh báo.
Sau đó, thời gian buổi tối cứ thế trôi qua trong lúc tắm rửa và làm mấy việc lặt vặt.
Hội nữ sinh cùng lớp có rủ sang phòng họ tụ tập làm cái này cái kia. Theo lời chủ xướng thì là tiệc ngủ pijama. Nhưng vì đã quá mệt mỏi nên tôi xin phép kiếu.
Tôi chui vào chăn và nhắm mắt trước giờ giới nghiêm của nhà trường một chút.
Tuy nhiên, ngay khi tôi vừa bắt đầu thiu thiu ngủ.
Tiếng lạch cạch vang lên trong phòng khiến ý thức đang chìm vào giấc ngủ của tôi bừng tỉnh.
Vẫn nằm yên trên nệm, tôi hé mắt quan sát tình hình trong phòng.
Thấy Cô nàng Ma pháp xanh, người lúc nãy còn mặc pijama nằm trên giường, giờ đã khoác lên mình bộ trang phục Ma pháp thiếu nữ và đứng bên cửa sổ. Đang định xem có chuyện gì thì nhỏ cứ thế bay vọt ra ngoài cửa sổ.
Vì phòng Tây nằm phía hành lang, còn phòng Nhật nằm phía cửa sổ nên khoảng cách giữa tôi và nhỏ khá gần. Nếu tôi nhỏm dậy vươn tay ra thì chắc chạm được vào chân nhỏ. Trong một thoáng, tôi còn lo mình sẽ bị ám sát lúc đang ngủ ấy chứ.
Nhưng chuyện đó đã không xảy ra. Nhỏ dùng Ma pháp bay (Magical Fly) lơ lửng trên không, ra khỏi phòng, nhẹ nhàng khép cửa sổ và rèm lại rồi bay đi mất. Đợi một lúc cũng không thấy có dấu hiệu quay lại.
Một lát sau, tiếng của Abaddon nằm ngay cạnh tôi vang lên.
『Còn thức không đấy?』
「Ừ, cho tôi biết tình hình đi.」
『Như cô thấy đấy, bạn cùng phòng đã biến hình thành Ma pháp thiếu nữ rồi bay ra khỏi phòng rồi.』
「Chị à, em gái út rất tò mò về hành động của Ivy. Em dự định sẽ truy đuổi đối tượng ngay bây giờ.」
Không chậm trễ một giây, tiếng của cô nàng Robot cũng vang lên.
Nhỏ bật dậy ngay trên giường.
Tôi đã biết thừa là cô nàng Robot không cần ngủ. Việc nhỏ nằm trên giường chỉ là để phù hợp với lối sống của loài người chúng ta thôi. Chắc hẳn nhỏ đã phải ôm nỗi bứt rứt trong khi vẫn tỉnh táo hoàn toàn, tâm trí cứ mơ về lớp học trượt tuyết ngày mai.
Và Abaddon cũng không cần ngủ nốt. Hồi mới gặp, dù là nửa đêm cậu ta vẫn cứ lơ lửng như hạt bụi trong phòng. Từ lúc tôi bảo ngứa mắt quá nằm im đi, cậu ta mới chịu nằm xuống cạnh tôi thế này.
Chắc hẳn lúc nãy cậu ta cũng đã cảnh giác với Cô nàng Ma pháp xanh giúp tôi.
「Cứ kệ nhỏ đó không được à?」
「Có khả năng đối tượng lẻn ra khỏi phòng vào ban đêm để đến chỗ các nam sinh. Tôi lo ngại rằng đối tượng định tìm kiếm sự chữa lành tâm hồn thông qua việc bị các nam sinh luân gian. Vốn dĩ đó là vị trí mà tôi nên nắm giữ, nên tôi rất chi là quan ngại.」
「…………」
Theo lời chính chủ thì sinh mệnh máy móc không biết nói dối.
Phát ngôn vừa rồi chắc cũng là lời thật lòng không chút giả dối.
Giao tiếp với nền văn hóa khác biệt quả là khó khăn đến thế sao.
「Trước hết cô nên tìm hiểu kỹ hơn về ý nghĩa của từ "luân gian" đi đã được không?」
「Ở nhân loại Trái Đất, luân gian có tình yêu từ các nam sinh chất lượng cao đồng nghĩa với sự sủng ái đắm đuối, các tác phẩm giải trí lấy chủ đề này đang nằm trong dòng chính thống. Tôi phán đoán rằng việc tồn tại sự chữa lành về mặt tâm lý ở đó là điều hiển nhiên đã được xác định.」
「...Đúng là tôi không phủ nhận có những ý kiến như thế tồn tại, nhưng mà...」
Nói chuyện với cô nàng Robot này làm tôi thấy hoang mang về thế giới này quá.
Cảm giác như cả nhân loại Trái Đất đều điên hết rồi ấy.
Rốt cuộc ranh giới giữa sinh vật có trí tuệ và động vật nằm ở đâu vậy.
「Nếu chị muốn tiếp tục giấc ngủ, chị cứ việc ngủ tiếp, em không phiền đâu.」
「Không, tôi hiểu rồi. Tôi cũng sẽ đi cùng.」
Để cô nàng Robot đi một mình nhỡ xảy ra chuyện gì thì khổ.
Chỗ này tôi phải làm tròn vai trò giám sát thôi.
Việc ở chung phòng trong chuyến đi này cũng là vì mục đích đó.
Tôi không muốn làm chuyện gì phụ lòng mong đợi của ông chú.
『Trông cô mệt lắm rồi mà, không ngủ có sao không đấy?』
「Tôi nghĩ cần có người liên lạc với ông chú khi có biến.」
『Cái tấm lòng tận tụy ấy mà chính chủ chẳng hiểu cho dù chỉ một milimet thì cũng sầu đời thật ha.』
「Cậu không cần phải nói toẹt ra thế đâu.」
Tôi chui ra khỏi chăn, thay bộ pijama bằng quần áo thường ngày.
Cô nàng Robot cũng làm tương tự.
Cơ mà, Abaddon cứ giữ mãi một bộ dạng đó, không thỉnh thoảng thay đổi trang phục à? Hiện tại thì chưa thấy bốc mùi gì lạ. Nhưng tôi cảm giác ít nhất cũng nên giặt giũ một chút chứ nhỉ.
「Với lại, phận làm chị cả là phải hỗ trợ để em gái không làm chuyện gì dại dột mà.」
「Với tư cách là em gái út, em cảm thấy sự bao đồng đó của chị rất đáng mến.」
「Tôi không làm vì một mình cô đâu. Tôi làm vì gia đình đấy.」
「Dựa trên dữ liệu mạng lưới của nhân loại, em đánh giá cái kiểu nói đó gọi là Tsundere.」
「Chắc chắn là sai bét rồi nhé.」
「Đúng vậy, đích thị là Tsundere.」
「…………」
Ai là Tsundere chứ, ai hả?
Trong khi tôi đang thấy phiền con nhỏ Robot này muốn chết đây.
「Em đã gọi thiết bị đầu cuối dùng cho di chuyển đến sát cửa sổ rồi. Chúng ta sẽ lên đó và truy đuổi Ivy ngay.」
「Hiểu rồi.」
Thay đồ xong, tôi mở toang rèm và cửa sổ phòng khách.
Ngay lập tức, một luồng sáng rực rỡ hiện ra sát bên cửa sổ. Một lối vào quen thuộc của thiết bị đầu cuối áp sát vào căn phòng đã tắt đèn, như thể thẩm thấu vào trong. Các phần còn lại, như thường lệ, được ngụy trang để mắt thường chúng tôi không nhìn thấy.
Tôi đặt chân lên khung cửa sổ và nhanh chóng bước vào trong.
*
【Góc nhìn của Cô bé hàng xóm】
Trong việc truy đuổi Cô nàng Ma pháp xanh, siêu công nghệ của sinh mệnh máy móc đã phát huy tác dụng.
Cô nàng Robot thường xuyên quan sát Trái Đất. Sự tồn tại của một bé gái đang bay trên trời đã bị nắm bắt chính xác từ vị trí đến tốc độ bay. Thậm chí ngay trước mặt chúng tôi trong thiết bị đầu cuối, hình ảnh của nhỏ còn được chiếu lên rõ mồn một.
Hôm trước lúc đi đến đảo Miyake tôi cũng đã thấy cái màn hình không xác định lơ lửng giữa không trung này rồi. Trên đó, dù đang là nửa đêm, hình ảnh Cô nàng Ma pháp xanh đang dùng Ma pháp bay lao đi vẫn hiện lên sắc nét.
「Nhỏ đang đi đâu vậy nhỉ?」
「Đối tượng đang bay về hướng Tây ở độ cao khoảng 3000 mét. Hướng di chuyển là phía Bắc của dãy núi Hida, gồm các ngọn núi như núi tuyết và núi trắng, dãy núi phía sau đang nối tiếp nhau. Nếu vượt qua đó, dự kiến sẽ đi qua tỉnh Toyama và ra biển.」
Tôi cố gắng lục lọi bản đồ Nhật Bản trong đầu.
Dãy núi Hida hay gì đó tôi còn chưa được học.
Địa lý lớp 7 là địa lý thế giới, địa lý Nhật Bản phải lên lớp 8 mới học.
『Dãy núi Hida chính là cái gọi là Bắc Alps đấy.』
「Tôi biết thừa nhé?」
『Tiện thể thì trong sách giáo khoa hồi tiểu học của cô cũng có ghi Bắc Alps và dãy núi Hida rồi, nên cái cớ chưa học không dùng được đâu nha, cô có ổn không đấy?』
「…………」
Hừ, suy nghĩ của tôi bị nhìn thấu hết rồi.
Vì dự định tốt nghiệp cấp 2 xong là "ngẻo" nên việc học hành của tôi vẫn còn lôm côm lắm. Gần đây vì mục tiêu học lên cấp 3 nên tôi cũng đã tích cực học tập hơn. Nhưng món nợ kiến thức mấy năm trời đâu có nhỏ.
「Cậu tự tiện đọc sách giáo khoa của tôi đấy à?」
『Dùng để giết thời gian cũng tiện mà lị!』
「Chị à, nếu chị thấy lo lắng về kiến thức địa lý, em gái xin được giúp chị học tập.」
「Không sao đâu, tôi tự lo được.」
Chúng tôi ngồi trong thiết bị đầu cuối, vừa ngắm nhìn Cô nàng Ma pháp xanh đang bay, vừa giết thời gian. Bên trong vật thể bay này không thấy bàn ghế gì cả. Nhưng không gian bên trong có điều hòa đầy đủ, thoải mái y hệt phòng khách sạn.
Khoảng vài phút sau, một góc màn hình có biến chuyển.
Giữa vùng núi non trùng điệp, một cột sáng dựng đứng lên trời.
Cô nàng Ma pháp xanh chuyển hướng về phía chân cột sáng đó.
Thiết bị đầu cuối chở chúng tôi cũng bám theo.
Trên đỉnh một ngọn núi cao chót vót, chúng tôi thấy bóng người đứng trên tảng đá lớn.
Cùng lúc chúng tôi nhận ra, một phần màn hình tự động phóng to, chiếu cận cảnh nhân vật đang đứng đó. Giữa vách núi dựng đứng phủ đầy tuyết trắng, giữa màu bạc bao la, người đó đứng ngắm nhìn những ngọn núi xung quanh với dáng vẻ thản nhiên.
Là Cô nàng Ma pháp hồng.
Cột sáng vừa rồi chắc là tia Ma pháp (Magical Beam) do nhỏ bắn ra.
Động tác hạ cây gậy trên tay xuống trông thần thánh lạ thường.
「Sayoko, xin lỗi vì tớ đến muộn! Tớ phải đợi bạn cùng phòng ngủ nên mới trễ thế này. Chính tớ là người gọi cậu ra mà lại để cậu đợi mãi ở nơi lạnh lẽo thế này, tớ thực sự xin lỗi.」
「Không sao, tớ đợi trong trường lực (field) mà.」
Cuộc hội thoại của hai người vang lên trong thiết bị đầu cuối.
Có vẻ không chỉ hình ảnh mà cả âm thanh cũng bị nghe lén.
Tiếng Anh của Cô nàng Ma pháp xanh cũng được dịch sang tiếng Nhật chuẩn chỉ.
『Này, cái vụ âm thanh là sao thế?』
「Ngoài các pod nhỏ quay hình ảnh, tôi còn triển khai nhiều pod nhỏ có chức năng thu âm. Hình ảnh chiếu trên màn hình là dữ liệu đã qua biên tập từ các nguồn đó. Nếu cần thông tin gì khác cứ cho ý kiến.」
「Không, thế là đủ rồi.」
『Công nghệ của sinh mệnh máy móc đúng là ghê thật đấy.』
「Anh trai à, lời khen đó làm trái tim em gái út ấm áp lắm.」
Phần đỉnh núi trơ trọi đá, không một bóng cây. Trên tảng đá lớn nhô ra ở vị trí cao nhất, dưới ánh trăng soi rọi, dáng hình của những Ma pháp thiếu nữ hiện lên, kết hợp với trang phục kỳ lạ của họ, tạo nên cảm giác vô cùng huyền ảo.
「Ivy, đúng là có phản ứng của Fairy Drops. Nhưng sao cậu nhận ra được?」
「Lúc đang trượt tuyết gần đây, tớ cảm thấy phản ứng tuy yếu nhưng có thật. Giờ nghỉ trưa tớ có kiểm tra chút xíu, nhưng không có thời gian tìm kỹ, nên tớ nghĩ nếu tìm được trong đêm nay thì vui lắm.」
「Hiểu rồi. Vậy tớ sẽ giúp tìm.」
Họ chẳng hề nhận ra sự hiện diện của chúng tôi, cứ thế đứng trên tảng đá nói chuyện.
Ở cái vùng núi non này thì tìm được cái gì chứ?
Tìm cỏ dại hay nấm à?
Cái gọi là "Fairy Drops" mà họ nói rốt cuộc là cái gì, tôi hoàn toàn mù tịt. Nghe cái tên thì có vẻ mộng mơ, chắc là thứ gì đó liên quan đến Ma pháp thiếu nữ rồi.
「Xin lỗi nhé, Sayoko. Mấy việc này đối với Sayoko là công việc đáng ghét mà.」
「Giúp đỡ Ma pháp thiếu nữ cùng cảnh ngộ là việc quan trọng đối với tớ.」
「Cảm ơn cậu. Món nợ này tớ sẽ trả đàng hoàng.」
「Không cần đâu. Quan trọng là mau tìm đi.」
Thống nhất xong, các Ma pháp thiếu nữ nhẹ nhàng bay lên không trung. Vừa mới gặp nhau chưa được bao lâu, họ đã chia nhau ra để bắt đầu tìm kiếm, mỗi người bay là là mặt đất về một hướng ngược nhau.
Đáp lại, màn hình trước mặt chúng tôi cũng tách làm đôi một cách mượt mà.
Mỗi bên chiếu hình ảnh của Cô nàng Ma pháp hồng và Cô nàng Ma pháp xanh.
『Fairy Drops là cái gì nhỉ?』
「Sự vật có tên gọi tương tự tồn tại vô số kể chỉ riêng trên Trái Đất này. Ở thời điểm hiện tại, không thể xác định đối tượng mà họ đang tìm kiếm. Tuy nhiên, khả năng cao đó là sự vật có liên quan đến sự tồn tại gọi là Ma pháp thiếu nữ.」
「Vốn dĩ Ma pháp thiếu nữ là từ đâu chui ra vậy?」
Gần đây, cái từ bí ẩn này cứ tự nhiên xuất hiện trong các cuộc hội thoại. Tôi cũng chấp nhận nó như một lẽ đương nhiên, nhưng nghĩ lại thì tôi chẳng biết gì về lai lịch của họ cả. Còn mù mờ hơn cả Thiên thần và Ác ma.
Tại cái vẻ ngoài của họ "ma pháp" quá nên cái từ đó nghe cũng quen tai.
「Trong cơ sở dữ liệu mà tầng lớp quản lý nhân loại, đứng đầu là nơi làm việc của Cha và Mẹ, đang nắm giữ có một vài đề cập. Tổng hợp những thông tin nhất quán trong đó thì: Đó là nhân loại bị biến đổi bởi sứ giả đến từ Tiên Giới.」
Chắc lại dùng ngón nghề hacker sở trường để truy cập vào hạ tầng thông tin nhà người ta rồi.
Câu trả lời được đưa ra trôi chảy.
「Nếu đã nắm được đến thế thì cô có biết gì về Fairy Drops không?」
「Đối với Ma pháp thiếu nữ, Fairy Drops là sự vật được sứ giả từ Tiên Giới yêu cầu thu hồi. Có vài ghi chép như vậy. Tuy nhiên, không tồn tại thông tin cụ thể nào gợi ý về Fairy Drops cả. Hoặc có thể có dấu vết đã bị xóa.」
「Dấu vết bị xóa nghĩa là sao?」
「Có vẻ như để đối phó với sự hack của sinh mệnh máy móc, họ đã cô lập mạng lưới chứa một phần cơ sở dữ liệu. Trong trường hợp thiết bị lưu trữ bị cô lập, nếu không chiếm đoạt vật lý thì ngay cả sinh mệnh máy móc cũng không thể truy cập được.」
『Nghe cái từ "thu hồi" thì có vẻ xuất xứ của Fairy Drops là từ Tiên Giới nhỉ?』
「Tôi cho rằng khả năng đó rất cao.」
Cái gọi là sứ giả từ Tiên Giới cũng đáng ngờ lắm. Biết đâu lại là thiết lập hay thế giới quan mà Sứ đồ của Thiên thần, Ác ma, hay những năng lực giả như Futari Shizuka bịa ra để che giấu bản thân thì sao.
Nhưng có nghĩ nát óc cũng chẳng ra câu trả lời.
Trong lúc chúng tôi còn đang nghiêng đầu thắc mắc về nguồn gốc Ma pháp thiếu nữ, thì chính chủ vẫn tiếp tục tìm kiếm. Họ bay lượn suốt gần một tiếng đồng hồ dưới trời lạnh giá. Chúng tôi ngồi trong thiết bị đầu cuối cũng bám đuôi theo sau.
Tuy nhiên, đáng tiếc là có vẻ không tìm thấy món đồ cần tìm.
Trên một ngọn đồi nhỏ giữa núi, họ lại gặp nhau và trao đổi.
「Ivy còn phải đi học. Hôm nay muộn rồi, nên rút lui thôi.」
「Nhưng mà, Đại tá Mason cũng đang kỳ vọng vào việc thu hồi Fairy Drops...」
「Mai tớ sẽ giúp tiếp.」
「...Sayoko, thực sự cảm ơn cậu. Lúc nào cũng giúp đỡ tớ.」
「Tớ cũng được Ivy và mọi người giúp đỡ mà.」
「Không đâu, mọi người được Sayoko giúp nhiều hơn chứ. Nên là, nếu có chuyện gì khó khăn, cậu cứ nói với tớ bất cứ lúc nào, bất cứ chuyện gì nhé. Sayoko mạnh mẽ nên chắc ít khi phải nhờ vả các Ma pháp thiếu nữ khác nhỉ?」
「Không có chuyện đó đâu.」
「Nếu được thì cậu về chỗ tớ không? Tớ nghĩ cậu sẽ sống thoải mái hơn bây giờ nhiều đấy!」
「Không sao, bây giờ là đủ rồi. Vậy nhé.」
「A, Sayoko...」
Chào tạm biệt qua loa, Cô nàng Ma pháp hồng biến mất vào bên trong Trường lực Ma pháp (Magical Field). Cô nàng Ma pháp xanh nhìn theo đầy tiếc nuối. Một lúc sau, khi bóng dáng kia đã biến mất hẳn, nhỏ cũng tạo ra trường lực tương tự và rời đi.
Việc di chuyển bằng Trường lực Ma pháp không được dùng ở lượt đi, có lẽ chỉ dùng được cho những nơi đã từng đặt chân đến. Nhìn vào khoảng không tối om chẳng biết dẫn đi đâu, tôi chợt nghĩ thế.
「Cô nàng Ma pháp xanh muốn lôi kéo Cô nàng Ma pháp hồng về phe mình à?」
『Có cảm giác không khí đúng là như vậy ha.』
Nhắc đến Đại tá Mason, đó là trợ giảng ngoại ngữ mới đến trường cùng với ông chú. Ở trường thì giả làm dân thường, nhưng nghề chính là cấp trên của nhỏ kia và là sĩ quan cao cấp của nước láng giềng. Tôi nghe ông chú kể thế.
Sự hữu dụng của Cô nàng Ma pháp hồng là điều ai cũng biết.
Việc ông ta yêu cầu nhỏ kia phải đảm bảo thu phục được cô nàng hồng cũng chẳng có gì lạ.
『Cơ mà, bọn mình lẻn ra khỏi khách sạn thế này liệu có bị bạn cùng phòng phát hiện không đấy?』
「Chị có việc muốn nhờ em gái đây. Chị muốn quay về khách sạn càng nhanh càng tốt.」
「Đã rõ. Em gái út tuân theo lời chị, sẽ quay về khách sạn với tốc độ tối đa.」
「Với lại chuyện thống nhất lời khai sau khi về phòng nữa...」
Giờ có lo lắng ở đây cũng chẳng giải quyết được gì.
Ngày mai, tôi định sẽ báo cáo lại với ông chú.
*
Lớp học trượt tuyết, ngày thứ hai thật không may lại gặp bão tuyết.
Từ lúc sang ngày mới, hướng gió đột ngột thay đổi, đến khi mặt trời bắt đầu mọc thì tuyết đã bay vù vù kèm tiếng gió rít gào. Ra ngoài thì vài mét trước mặt đã trắng xóa. Whiteout. Tình hình này thì đáng tiếc là không thể ra bãi trượt được rồi.
Hôm nay có lẽ sẽ phải dành cả ngày để sinh hoạt trong nhà. Chủ đề đó được giáo viên dẫn đoàn thông báo cho học sinh tại bàn ăn sáng. Địa điểm là nhà hàng ở tầng một khách sạn. Cơ sở vật chất gần như được bao trọn bởi người của trường tôi.
Đương nhiên là cả hội trường nhao nhao phản đối. Các thầy cô cũng đang nhìn chằm chằm vào dự báo thời tiết, đau đầu tìm cách để tổ chức lớp trượt tuyết. Nhưng theo nhận định của Cục Khí tượng thì sớm nhất cũng phải đến tối nay bão mới tan.
Cả bà Futari Shizuka và Đại tá Mason đều nói nếu cố chấp thì có thể sẽ có người gặp nạn.
Tiện thể thì hiện tại tôi cũng đang ngồi cùng bàn ăn sáng với hai người họ, bàn bạc về nội dung sinh hoạt trong nhà hôm nay. Có cả cô Inukai và thầy Mochizuki cùng dự. Ở các lớp khác, các thầy cô cũng đang trong tình cảnh tương tự.
「Tôi đã chuẩn bị sẵn mấy trò đố vui và game nhỏ rồi, nhưng kéo dài cả ngày thì hơi căng nhỉ. Thầy Sasaki có cao kiến gì không? Nếu có ý kiến gì độc đáo từ góc nhìn của người từng đi làm công ty thì xin hãy cho chúng tôi biết với!」
「Xin lỗi thầy Mochizuki. Ngay lúc này tôi cũng chưa nảy ra ý tưởng gì hay ho cả.」
「Nghĩ ngợi chi cho mệt, cứ bắt tụi nó giải bài tập Toán hay Tiếng Anh là được chứ gì? Tải trên mạng về rồi in ra, không mang sách giáo khoa thì cũng tự học được mà.」
「Cô Futari Shizuka, như thế thì tội nghiệp các em ấy quá!」
「Tôi thấy thi Karaoke là hay nhất! Mọi người cùng hát hò cho xôm tụ nào!」
「Nếu là thiết bị Karaoke thì chắc phía khách sạn cũng có kha khá đấy.」
「Thầy Robert, cô Inukai, tôi rất vui khi nghe ý kiến từ góc nhìn xã hội của hai người. Nhưng mà học sinh cấp hai đi học trượt tuyết mà lại tổ chức thi Karaoke thì tôi cảm giác hơi có vấn đề về mặt luân lý nhà trường...」
Người tổng hợp ý kiến là thầy giáo kỳ cựu Mochizuki.
Là giáo viên chính quy duy nhất tại bàn nên thầy ấy vất vả thật.
Nhân tiện, ngay gần bàn chúng tôi là chỗ của nhóm cô bé hàng xóm. Có cả Juuni-shiki và Magical Blue nữa. Chắc là do ý đồ của Đại tá Mason nên vị trí ngồi mới được sắp xếp như vậy.
Từ bàn của họ vọng lại cuộc đối thoại không thể làm ngơ được.
「Đây là tình huống đáng lo ngại. Không thể nào bỏ mặc được.」
「Bỏ mặc hay không thì tôi nghĩ chúng ta cũng chẳng làm gì được đâu.」
Là cuộc đối thoại giữa Juuni-shiki và cô bé hàng xóm.
Thứ khiến tôi bận tâm là cách nói của người trước.
「Chị à, em gái út sắp sửa thực hiện tiếp cận đối với tình trạng khí tượng của khu vực lân cận. Nhân đây, em muốn nhờ chị thương lượng với Cha để quyết không thay đổi lịch trình hôm nay. Nếu là lời của chị, em phán đoán rằng Cha nhất định sẽ không gạt đi đâu.」
「Bộ cô định làm gì với cơn bão tuyết thật đấy à?」
「Phái Tàu Chiến Thuật Trấn Áp Không Gian từ căn cứ mặt trăng. Thực hiện trấn áp bằng Pháo Hạt Nhân Năng Lượng Cao nhắm vào các đám mây tuyết đang trôi nổi trên bầu trời vùng Koushin'etsu. Qua đó loại bỏ tức thì bão tuyết đang bao phủ bãi trượt. Sự tồn vong của lớp học trượt tuyết sẽ được bảo vệ.」
Sinh mệnh máy móc khao khát được trượt tuyết đến mức sắp sửa dùng biện pháp mạnh.
Liếc nhìn các thầy cô cùng bàn, không chỉ tôi mà cả bà Futari Shizuka, Đại tá Mason và cô Inukai đều đang dỏng tai lên nghe. Chỉ có thầy Mochizuki là không để ý, vẫn đang đau đầu về nội dung giải trí hôm nay.
Như để đáp lại suy nghĩ của chúng tôi, cô bé hàng xóm dồn dập đặt câu hỏi.
「Chị có câu hỏi nghiêm túc dành cho em gái đây. Tàu Chiến Thuật Trấn Áp Không Gian là cái gì?」
「Theo ngôn ngữ của nhân loại Trái Đất, đó là tàu trấn áp Type 5292, được giả định dùng cho các cuộc đột kích bằng phương thức trấn áp uy lực tại vùng không gian biên cảnh. Và Type 14 đã được tối ưu hóa tại chỗ dựa trên quy định vũ trang đi kèm Type 156708.」
「Cô giải thích bình dân hơn chút được không?」
「Giải thích bình dân về Tàu Chiến Thuật Trấn Áp Không Gian. Đó là vật thể di động dùng để phá hủy các thực thể thù địch hoặc chướng ngại vật nhỏ tồn tại trong vùng không gian mà tàu này khai thác. Vô hiệu hóa điện tử các sinh vật xử lý thông tin cấp thấp, rồi phá hủy đối tượng bằng lực đánh thuần túy.」
「Nghe không hiểu lắm, nhưng nếu vận hành cái đó thì ảnh hưởng đến nhân loại mức độ nào?」
「Lớp học trượt tuyết sẽ được tổ chức bình thường.」
「Nếu mũi dùi bạo lực không hướng vào bão tuyết ở bãi trượt mà hướng vào nhân loại thì sao?」
「Nhân loại Trái Đất sẽ bốc hơi, diệt vong ngay trong ngày hôm đó.」
「Tuyệt đối cấm làm nhé.」
「Tuy nhiên, để tiếp tục lớp học trượt tuyết thì đành chịu thôi. Ngắm bắn cẩn thận là được.」
Muốn hét lên "Vớ vẩn" quá đi mất.
Nhưng sinh mệnh máy móc không biết nói dối. Nếu cô ấy bảo làm, thì chắc chắn hành động đó có ý nghĩa đầy đủ. Cô bé hàng xóm cũng nghĩ vậy, vẻ mặt khi hỏi cô em gái út đang cứng lại vì cảm giác nguy hiểm.
「Với độ cao của mây tuyết, đề xuất đó có thể gây thiệt hại cho cả các ngọn núi lân cận không?」
「Sinh mệnh máy móc coi đó là sự hy sinh cần thiết.」
「Sự tồn tại của lớp học trượt tuyết đáng để làm đến mức đó sao?」
「Xin hứa sẽ giảm thiểu ảnh hưởng đến bề mặt địa cầu ở mức nhỏ nhất. Không gây thiệt hại về người. Ngoài ra, ngay cả khi có phát sinh thiệt hại về địa hình, vẫn có thể khôi phục lại y nguyên như cũ. Xét trên quan điểm bảo vệ môi trường mà nhân loại khao khát thì hoàn toàn không có vấn đề gì.」
A, Đại tá Mason đã rời khỏi bàn ăn và bắt đầu gọi điện đi đâu đó gấp gáp.
Cô Inukai cũng vậy.
Họ áp điện thoại vào tai, rảo bước nhanh ra khỏi nhà hàng. Các thầy cô ngồi gần đó nhìn theo hai người họ với vẻ khó hiểu. Tôi có nên báo cáo một tiếng cho cấp trên không nhỉ? Mà thôi, cảm giác cứ báo cáo sau cũng được.
「Nếu xảy ra thiệt hại về người, Mẹ của cô có khả năng sẽ chấm dứt trò chơi gia đình đấy.」
「Ở thời điểm hiện tại đã thực hiện quét môi trường xung quanh. Đã nắm rõ việc không có nhân loại tồn tại trong phạm vi ảnh hưởng của Pháo Hạt Nhân Năng Lượng Cao. Đối với máy bay đang bay trên cao, mô phỏng trước đó cũng đã xác định là không có vấn đề gì.」
「Chà, nếu cô đã nói đến thế thì tôi không cản nữa, nhưng mà...」
「Vậy thì, việc thuyết phục Cha giao lại cho chị. Em gái út bắt đầu đi vào tác chiến đây.」
Tôi bị thôi thúc bởi ý muốn gào lên tra hỏi xem có thực sự ổn không. Nhưng xung quanh còn có học sinh và các giáo viên khác. Dưới con mắt người đời, việc một giáo viên đứng ra đối đáp nghiêm túc với đề xuất hoang đường của em Juuni-shiki là điều cực kỳ khó khăn.
Trong lúc đó, cô ấy đã đứng dậy và rời khỏi nhà hàng.
Rốt cuộc là định đi đâu vậy chứ.
Cùng lúc đó, cô bé hàng xóm cất tiếng gọi tôi.
「Thầy ơi, em xin phép một chút được không ạ?」
Em ấy đi đến ngay bên cạnh chỗ tôi ngồi. Trong trường hay khi tham gia sự kiện trường, em ấy không gọi tôi là "ông chú" như thường lệ mà gọi đàng hoàng là "thầy", thật sự cảm ơn em rất nhiều.
「Gì vậy em?」
「Nếu được thì em có chuyện muốn nói ở nơi vắng người ạ.」
「Gì thế, hẹn hò với học sinh hả?」
「Nếu không phiền thì em muốn nhờ cả cô Futari Shizuka đi cùng nữa ạ.」
So với việc tôi hay bà Futari Shizuka lên tiếng, thì lời nói từ miệng cô bé hàng xóm có lẽ sẽ khiến cô con gái út chịu lắng nghe hơn. Nghĩ vậy, tôi cùng bà Futari Shizuka rời khỏi nhà hàng.
Trong khách sạn có gắn camera giám sát khắp nơi.
Tránh mấy cái đó ra, chúng tôi đứng đối diện nhau ở góc sảnh vào, chỗ khuất sau cây cột.
「Về sự việc xảy ra tối qua, em muốn báo cho chú biết ạ.」
「Hả? Không phải chuyện vừa nãy sao?」
「Vụ đó thì em bỏ cuộc rồi.」
「T-Thế á?」
Khác chút xíu so với tôi nghĩ.
Giá mà em đừng bỏ cuộc. Nhưng nếu không có sự hợp tác của em ấy, thì dù tôi hay bà Futari Shizuka có lên tiếng, việc ngăn cản hành động của Juuni-shiki xem chừng rất khó khăn. Những lúc thế này lại ước gì có Hoshizaki ở đây.
「Tối qua, Cô nàng Ma pháp xanh đã có động thái.」
「Đừng bảo là đánh nhau nhé?」
「Không ạ, nửa đêm bạn ấy một mình rời khỏi khách sạn, di chuyển đến vùng dãy núi Bắc Alps rồi hội ngộ với Cô nàng Ma pháp hồng. Em cùng Abaddon và em gái út đã bám theo, có vẻ hai người họ đang tìm kiếm thứ gì đó.」
Bên cạnh cô bé hàng xóm, thiếu niên Abaddon cũng đang lơ lửng.
Cậu ta nói như để khẳng định lời em ấy.
『Họ đang tìm cái gọi là Fairy Drops đấy! Tìm kiếm nỗ lực lắm cơ.』
「Theo thông tin sinh mệnh máy móc hack được, thì Ma pháp thiếu nữ có trách nhiệm thu hồi thứ đó theo yêu cầu của sứ giả Tiên Giới. Nếu chú đã biết rồi thì em xin lỗi, nhưng để chắc chắn nên em cứ báo cho chú biết.」
Fairy Drops hay gì đó, nghe lạ hoắc.
Trước đây tôi cũng có nghe loáng thoáng rồi.
Nhưng chỉ biết mỗi cái tên thôi.
Giá mà được giải thích chi tiết thì tốt quá. Tuy nhiên, trót nhận vơ mình là Ma pháp trung niên này nọ rồi, nên giờ tôi chẳng nghĩ ra câu trả lời nào cho khéo. Về ma pháp dị giới và xuất xứ của nó, tôi vẫn chưa cho cô bé hàng xóm hay thiếu niên Abaddon biết.
「Tối qua, phía núi có cột sáng xuất hiện, là do các cô bé đó gây ra hả?」
「Cô nàng Ma pháp hồng đã bắn chùm tia để hội ngộ với Cô nàng Ma pháp xanh ạ.」
『Này, Fairy Drops rốt cuộc là cái gì thế?』
「Abaddon, có cần thiết phải xác nhận ngay tại đây không?」
『Tại tò mò mà lị? Ma pháp trung niên chắc phải biết gì đó chứ nhỉ?』
「Xin lỗi chú vì con ác ma tọc mạch này lại gây phiền phức rồi ạ.」
「Xin lỗi nhé, nhưng về vụ đó thì chú cũng không rành lắm.」
「Tò mò ghê ha? Ta cũng tò mò về cái gọi là Fairy Drops lắm đó nha?」
Vì không thấy bóng dáng Pii-chan đâu nên bà Futari Shizuka được thể châm chọc.
Tôi lờ bà ấy đi và tiếp tục câu chuyện.
「Cảm ơn em đã báo cho chú biết về động thái của các Ma pháp thiếu nữ. Nếu không phiền thì sau này, nếu thấy họ có động tĩnh gì, em cứ báo cho chú biết nhé. Tất nhiên chú không ép đâu.」
「Vâng, cứ giao cho em ạ.」
『Thế này thì bọn tôi cũng có chút đất diễn rồi nhỉ?』
Cô bé hàng xóm gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc, còn thiếu niên Abaddon bên cạnh thì nở nụ cười toe toét.
Cuộc trò chuyện của chúng tôi vừa tạm lắng xuống thì.
Một luồng sáng mạnh chiếu xuyên qua hàng loạt cửa sổ ở sảnh vào. Cảm giác như đèn flash máy ảnh nháy lên vậy. Không đến mức phải nhắm mắt, nhưng dù ở trong nhà vẫn cảm thấy sự khác thường.
Ánh sáng chiếu vào chỉ trong vài giây.
Khi luồng sáng tắt, tôi nhận ra cả sảnh sáng sủa hơn hẳn so với lúc trước.
Chợt tò mò, tôi nhìn qua cửa sổ ra bên ngoài.
Thì thấy bên ngoài là bầu trời xanh ngắt.
Bão tuyết đã đi đâu mất rồi. Mới lúc nãy còn là whiteout, vài mét trước mặt cũng không thấy, giờ đây trời quang mây tạnh. Dưới bầu trời xanh trải rộng đến tận phương xa, ánh nắng rực rỡ đổ xuống, chiếu sáng lấp lánh bãi trượt phủ đầy tuyết.
「Con nhỏ đó, nó thổi bay bão tuyết thật rồi kìa.」
====================
「Về đỉnh núi đằng kia, cô có cảm giác nó bị khuyết đi một chút so với hôm qua không?」
「Nói đúng hơn là, chỉ có mỗi phần chóp là tuyết biến mất tiêu, chắc chắn là bất thường rồi còn gì.」
Ngay sau đó, thiết bị trong túi áo tôi rung lên bần bật.
Chẳng cần kiểm tra tên hiển thị trên màn hình, tôi cũng đoán được ai là người gọi.
「Vâng, Sasaki nghe đây ạ.」
『Là tôi, A đây. Thời tiết bên đó thế nào rồi?』
「Một thực thể sống dạng máy móc vì lo ngại lớp học trượt tuyết bị hủy bỏ do bão tuyết, nên đã sử dụng vật thể bay gọi từ căn cứ trên mặt trăng đến để quét sạch mây tuyết đang bao phủ khu vực. Tôi nghĩ là không có thiệt hại về người đâu ạ.」
『Cậu không thể làm sao cho lượng thông tin trong một lần báo cáo bớt dồn dập đi được à?』
「Xin lỗi sếp, chúng tôi cũng không có thời gian để ngăn cản.」
『Cột ánh sáng xuất hiện ở khu vực dãy núi Hida tối qua cũng là do cô ta làm à?』
「Về vụ đó thì nguyên nhân được cho là do Magical Pink. Chúng tôi cũng chưa nắm rõ chi tiết, tôi nghĩ hỏi Đại tá Mason sẽ chính xác hơn. Có lẽ là liên quan đến động thái của các cô gái ma pháp.」
「A, đây rồi đây rồi! Sasaki-sensei! Futari Shizuka-sensei!」
Đang nói chuyện thì Mochizuki-sensei chạy tới.
Cô ấy vừa gọi lớn vừa chạy bước nhỏ về phía chúng tôi.
「Lớp học trượt tuyết hôm nay, quả nhiên là vẫn quyết định tiến hành ạ!」
「Trưởng phòng, xin lỗi nhưng tôi phải quay lại làm việc đây.」
『Hiểu rồi. Tuy nhiên, lần sau tôi muốn được liên lạc trước.』
「Tôi sẽ cố gắng khắc phục.」
Đúng như mong muốn của Juuni-shiki-san, có vẻ như lớp học trượt tuyết hôm nay vẫn được quyết định tổ chức.
*
Nhờ siêu khoa học của thực thể sống dạng máy móc mà bão tuyết đã tan biến, lớp học trượt tuyết hôm nay lại diễn ra dưới bầu trời xanh.
Trên tivi và mạng internet, ánh sáng xuyên thủng bầu trời phía trên Bắc Alps đang trở thành chủ đề nóng. Các đoạn video quay cảnh trước và sau sự kiện lan truyền khắp nơi, đến nước này thì Cục cũng không thể che giấu được nữa. Cơ quan Khí tượng và Chính phủ đã đưa ra thông báo dưới dạng một hiện tượng thiên nhiên chưa xác định.
Một bản tin đáng ngờ hết chỗ nói. Tuy nhiên, đối với công chúng, đây là hiện tượng không thể lý giải theo cách nào khác, nên những chỉ trích tiệm cận với sự thật kiểu như "vật thể bay không xác định tấn công nhân loại" đã bị nhấn chìm bởi vô số ý kiến phản bác và biến mất như một trong muôn vàn lời nói nhảm.
Vì vật thể bay quan trọng nhất không lọt vào khung hình, nên nếu nhìn từ mặt đất, chỉ thấy một dòng thác ánh sáng không rõ nguồn gốc chảy qua một góc Bắc Alps. Một phần đỉnh núi ban đầu tưởng như bị khuyết, nhưng khi để ý lại thì chẳng biết từ lúc nào đã trở về nguyên trạng. Chắc chuyện này cũng là do ảnh hưởng từ vụ đó.
Khi xác nhận với thủ phạm, nghe nói cô ấy đang dùng phương pháp quang học để ngụy trang vẻ bề ngoài của địa hình. Giống như thiết bị đầu cuối đang khoác lên mình lớp ngụy trang quang học vậy. Juuni-shiki-san nói rằng cô ấy định bụng sẽ khôi phục hiện trường trong thời gian câu giờ đó.
Câu chuyện có quy mô quá lớn khiến chúng tôi chỉ biết gật đầu đáp lại.
Đến nước này thì cũng chẳng làm gì khác được, bản thân tôi cũng giống như ngày đầu tiên, dốc sức luyện tập trượt tuyết ở phía dưới dốc trượt. Cơn đau cơ như địa ngục tấn công toàn thân sáng nay đã hoàn toàn bình phục trong nháy mắt nhờ sử dụng ma pháp hồi phục. Tôi có thể bước vào buổi tập với tâm trạng sảng khoái.
Và rồi vào giờ nghỉ trưa ngày thứ hai, tôi lại được cô bé hàng xóm bắt chuyện.
「Chú ơi, có động tĩnh từ phía Ivy-san rồi ạ.」
Khi tôi đang ăn trưa cùng Futari Shizuka-shi tại nhà hàng của khách sạn, cô bé cũng đang trong giờ ăn trưa đã xuất hiện. Vì là người tham gia lớp học trượt tuyết, phía khách sạn đã điều chỉnh để họ có thể ăn uống vào bất kỳ thời điểm nào tùy thích.
Khác với bữa sáng, vì không thấy Đại tá Mason hay Inukai-san ở gần đó, nên cô bé hàng xóm cũng thành thật nói ra tên của Magical Blue. Kể từ khi chia tay hai người đó ở bàn ăn sáng, tôi chưa thấy bóng dáng họ lần nào.
「Magical Pink cũng ở cùng ạ.」
「Đối tượng hiện tại vẫn đang bị theo dõi. Nếu cần thiết, có thể cung cấp hình ảnh tại hiện trường.」
Bên cạnh cô bé hàng xóm còn có cả Juuni-shiki-san.
Có lẽ người nhận ra động thái của các cô gái ma pháp là người sau. Chắc chắn cô ấy đã hack camera giám sát trong tòa nhà hoặc sử dụng các thiết bị đầu cuối cỡ nhỏ để nắm bắt hành động của họ. Trở thành kẻ thù thì đáng sợ, nhưng làm đồng minh thì cực kỳ đáng tin cậy.
Lý do Akutsu-san yêu thích camera giám sát, có lẽ tôi đã hiểu được một chút.
「Định đuổi theo mấy cô nàng Magical đó à?」
「Tôi muốn tránh việc bị động.」
「Không sợ bị đồng nghiệp mắng sao?」
「Che giấu thiệt hại do các cô gái ma pháp gây ra là công việc của chúng tôi mà.」
「Kể cũng phải ha.」
E rằng Đại tá Mason ít nhiều cũng đã nắm được Fairy Drops là thứ như thế nào rồi. Chính vì vậy mà hôm nay ông ta không xuất hiện vào giờ ăn trưa, có lẽ đang bận rộn ở đâu đó.
Và việc nắm bắt được sự tồn tại của những sự vật kỳ lạ kiểu này là một lợi thế lớn đối với nhân viên của Cục. Ngược lại, nếu không nắm bắt được, người ta sẽ buộc phải rời khỏi cuộc chiến mà không có cơ hội bước lên sàn đấu trí.
Giống như việc bản thân tôi nhờ sử dụng ma pháp dị giới mà đến giờ vẫn sống sót được vậy.
「Cha ơi, con gái muốn tận hưởng lớp học trượt tuyết.」
「Nếu vậy thì có thể cho tôi mượn thiết bị đầu cuối dùng để di chuyển không? Bản thể cứ việc tận hưởng lớp học trượt tuyết ở đây cũng được. Giả sử có phát sinh không gian cách ly tại hiện trường, tôi xin hứa sẽ chịu trách nhiệm trả lại.」
「Đã rõ. Sẽ cung cấp thiết bị đầu cuối dùng để di chuyển. Điểm hợp lưu được thiết lập tại bãi đỗ xe khách sạn.」
Đại tá Mason và Inukai-san ở thời điểm hiện tại có thể là đồng minh. Tuy nhiên, nghĩ đến trường hợp họ quay sang làm kẻ thù, tôi ngại việc nhắm mắt làm ngơ. Nếu hỏi ý kiến của Hiền giả đại nhân, chắc chắn ngài ấy cũng sẽ nói điều tương tự.
Không, thậm chí ngài ấy còn có thể đưa ra lời khuyên kiểu như "nên nắm lấy ít nhất một điểm yếu của họ".
「Futari Shizuka-san, xin lỗi vì làm gián đoạn bữa trưa, nhưng cô có thể đi cùng không?」
「Không cần nói ta cũng đi, rõ ràng rồi còn gì? Phải làm sáng tỏ bí ẩn về cô gái ma pháp chứ!」
「Chú ơi, cháu và Abaddon cũng muốn đi cùng, có được không ạ?」
『Chắc chắn sẽ có lúc bọn mình giúp ích được gì đó mà!』
Nếu có thể, tôi muốn cô bé hàng xóm tận hưởng lớp học trượt tuyết. Dù sao cũng là sự kiện nhà trường mà cô bé đã cất công tham gia. Tuy nhiên, nghĩ đến tâm trạng của hai người họ khi dạo gần đây cứ nhận sự giúp đỡ đơn phương từ Futari Shizuka-shi và luôn cảm thấy lép vế trong mọi chuyện, tôi cũng ngại từ chối thẳng thừng.
「Thật ngại quá, nhưng mong mọi người hãy giúp đỡ một tay.」
「Cảm ơn chú ạ.」
Trên bàn là khay đựng phần cơm cà ri đang ăn dở.
Tôi bê nó bằng hai tay và đứng dậy.
「Vậy thì không chần chừ nữa, chúng ta ra bãi đỗ xe thôi.」
「Ồ ồ? Không mang theo ván trượt à?」
「Cái đó khó di chuyển lắm nên tôi ghét.」
「Ta nghĩ nếu đi lên núi tuyết thì đó là trang bị không thể thiếu đấy chứ.」
「...Tôi hiểu rồi. Mang cả ván trượt đi vậy.」
Rời khỏi nhà hàng, chúng tôi thu hồi ván trượt và gậy trượt đã gửi ở phòng để đồ của khách sạn. Mặc nguyên bộ đồ trượt tuyết, chúng tôi đi ra bãi đỗ xe khách sạn. Thành viên gồm có tôi, Futari Shizuka-shi, cùng cô bé hàng xóm và thiếu niên Abaddon.
Sau đó, chúng tôi lên thiết bị đầu cuối và bay lên trời một lúc.
Chúng tôi đã bắt được hình ảnh của các cô gái ma pháp.
Hiện trường là giữa dãy núi Hida rộng lớn, một góc trời nhìn xuống các đường vân núi từ trên cao. Trên màn hình hiển thị lớn được chiếu bên trong thiết bị đầu cuối, có thể thấy bóng dáng Magical Pink và Magical Blue đang trao đổi với nhau khi lơ lửng giữa không trung.
Nhờ siêu khoa học của thực thể sống dạng máy móc, chúng tôi có thể nghe rõ cả cuộc trò chuyện của họ. Nhân tiện, thật sự cảm ơn rất nhiều vì đã dịch real-time tiếng Anh mà bé Ivy đang nói sang tiếng Nhật.
Nhờ đó, thông qua giao tiếp ma pháp, chúng tôi có thể nắm bắt được cùng một nội dung cuộc hội thoại mà Magical Pink đang nghe.
「Đúng là như Ivy nói, phản ứng của Fairy Drops mạnh hơn hôm qua.」
「Có thể là do vụ lùm xùm sáng nay, những thứ bị chôn vùi dưới đất đã lộ diện ạ!」
「Vụ lùm xùm sáng nay?」
「Sayoko không xem tin tức ạ? Cơn bão tuyết thổi quanh khu vực này đã biến mất chỉ trong vài giây. Một thực thể sống dạng máy móc đã trò chuyện ngay gần đây. Có vẻ cô ấy đã dùng tàu vũ trụ để làm gì đó.」
「...Chuyện đó thì chị không biết.」
Đúng như cô bé hàng xóm và thiếu niên Abaddon đã cho biết, có vẻ họ đang ráo riết tìm kiếm thứ gọi là Fairy Drops. Mặc bộ trang phục cô gái ma pháp trông cực kỳ thoáng gió mà không hề có vẻ gì là lạnh, chắc là nhờ ơn của khiên chắn ma pháp (Magical Barrier) chăng.
「Nhắc mới nhớ, khu vực này hình như là chỗ bị pháo beam của cô con gái út sượt qua hồi sáng nhỉ.」
「Trông hình dáng có vẻ quen quen.」
Ngay sau khi bị pháo beam sượt qua, phần đỉnh núi đã thay đổi hình dạng một chút so với trước đây. Chỗ đó có thể nhìn thấy ở cách đây một đoạn. Dù vẻ ngoài đã được ngụy trang, nhưng nếu thực sự đặt chân đến hiện trường, chẳng phải sẽ cảm nhận được sự thay đổi địa hình sao.
Khi kiểm tra trên mạng, lệnh cấm leo núi đã được ban hành cho các ngọn núi trong khu vực này trong thời gian tới.
Chắc chắn là việc của Cục rồi.
「Chị hỏi em gái nhé, liệu có thể nắm bắt được "phản ứng của Fairy Drops" mà các cô gái ma pháp đang nói đến không? Nếu là năng lực khoa học ưu việt của thực thể sống dạng máy móc, chị nghĩ chắc sẽ biết được gì đó chứ.」
「Chị à, được chị nói tốt về em gái, em rất vui. Tuy nhiên, các loại cảm biến được tích hợp trên thiết bị đầu cuối này không bắt được phản ứng nào như vậy. Nếu cần thiết, có thể phái thêm tàu khảo sát.」
Khi cô bé hàng xóm hỏi thiết bị đầu cuối, một giọng nói quen thuộc vang lên từ hư không.
Chúng tôi đã chia tay bản thể ở bãi đỗ xe khách sạn. Tuy nhiên, thiết bị đầu cuối cũng chính là Juuni-shiki-san. Nghe nói dù khoảng cách xa thế này, cả hai vẫn đồng bộ theo thời gian thực. Nhờ vậy mà có cảm giác như cô ấy đang đứng ngay bên cạnh.
「Rất mong được nhờ cô giúp.」
「Đã rõ. Sẽ phái tàu khảo sát từ căn cứ mặt trăng.」
「Dạo gần đây, cảm thấy mặt trăng gần gũi lạ thường nhỉ.」
Bản thân tôi cũng cực kỳ đồng ý với phát ngôn của Futari Shizuka-shi.
Nói đúng hơn là, cách chỗ các cô gái ma pháp một chút, có cả một chiếc trực thăng họa tiết rằn ri trông như quân dụng đang bay. Phán đoán từ ký hiệu đặc trưng vẽ trên thân máy bay, chắc chắn Đại tá Mason và đồng bọn đang ngồi trong đó.
「Juuni-shiki-san, có thể thu âm thanh bên trong chiếc trực thăng kia không?」
「Đã rõ. Sẽ cho pod nhỏ tiếp cận đối tượng, thử thu âm từ bên ngoài.」
Thử hỏi cầu may xem sao, ai ngờ Juuni-shiki-san trả lời ngay lập tức.
Vì vốn dĩ không hy vọng nhiều nên tôi hơi bất ngờ.
Ngay sau đó, bên trong thiết bị đầu cuối bắt đầu vang lên cuộc trao đổi của hai người đàn ông trưởng thành.
「Đại tá Mason, báo cáo từ Trung úy Ivy, có liên lạc về nước không ạ?」
「Không, cứ giữ lại ở đây đã. Tôi muốn hạn chế những hành động khiến đám người ở trung ương mừng hụt như trước đây. Riêng việc thực thể sống dạng máy móc tấn công đã khiến cấp trên lo sốt vó rồi. Việc xử lý Fairy Drops, thứ có thể trở thành phương tiện đối kháng, cần phải thực hiện chắc chắn nhất có thể.」
「Đã rõ.」
「Hơn nữa, mạng lưới kết nối diện rộng có khả năng rất cao đang bị thực thể sống dạng máy móc nghe lén. Không thể để những thông tin này lọt sang nước khác. Ngay cả việc báo cáo về trung ương, họ cũng yêu cầu chúng ta trực tiếp đến nơi.」
「Nghe nói chính quốc cũng đang chật vật vì một số trao đổi chuyển sang hình thức truyền miệng.」
「Nếu là Trường ma pháp (Magical Field) của Trung úy Ivy, có thể đi lại về nước mà không tốn thời gian. Tuy nhiên, tôi muốn tránh việc ép buộc cô ấy gánh vác quá nhiều. Nếu có thể, tôi muốn bắt giữ cả cô gái ma pháp người Nhật Bản vào thời điểm này, nhưng mà...」
Chắc hẳn cô ấy đã phân tích tiếng ồn của cánh quạt, loại bỏ nhiễu hay làm gì đó rất nỗ lực. Cuộc hội thoại được truyền đến khá rõ ràng. Nhờ đó, qua giọng nói, tôi cũng xác định được nhân vật chủ chốt đang nói chuyện là người mình có quen biết.
Có vẻ là cuộc trao đổi giữa Đại tá Mason và cấp dưới của ông ta.
Nhân tiện, cuộc trao đổi của Đại tá đương nhiên là bằng tiếng Anh. Lẽ ra là không thể hiểu được. Nhưng cũng giống như phát ngôn của Magical Blue, phụ đề tiếng Nhật real-time được truyền đến. Cứ như đang cắt ra một cảnh trong phim điện ảnh vậy.
「Cô gái ma pháp của nước ta, có khi nào bị mang về nước láng giềng không nhỉ.」
『Ưm, nếu có thể thì mình muốn giữ quan hệ hòa thuận cơ.』
「Tôi phản đối. Tôi cảm thấy bất an với cái phong cách gây gổ bất chấp nơi chốn đó.」
「Với tư cách là con gái út, em cảm thấy hứng thú với cụm từ "phương tiện có thể đối kháng thực thể sống dạng máy móc".」
Nghe cách nói chuyện của Đại tá Mason, những lời bình phẩm bay qua bay lại trong thiết bị đầu cuối.
Trong lúc đó, đã thấy phản ứng từ phía các cô gái ma pháp.
「Sayoko, vừa rồi ở hướng kia...!」
「Ừ, chị cũng cảm thấy.」
Có vẻ họ đã phát hiện ra thứ gọi là Fairy Drops.
Sử dụng Magical Fly để bay đi, họ hướng về phía thung lũng nằm thấp hơn một chút so với đường sống núi. Khu vực bao phủ bởi tuyết trắng xóa, chẳng thấy có gì ở đó cả. Ít nhất là không thể phán đoán bằng mắt thường.
Tuy nhiên, chuyển động của hai người họ không hề do dự.
Thế là chúng tôi cũng đuổi theo sau họ.
Nơi đến là khu vực có những vách đá dựng đứng nối tiếp nhau. Các bề mặt đá nhô ra khắp nơi đan xen phức tạp. Có vẻ khó để tiếp cận bằng trực thăng, nên nhóm Đại tá Mason đang đứng khựng lại ở gần đó. Thiết bị đầu cuối có kích thước đồ sộ cũng khó mà vào được.
Vì vậy, chúng tôi bay ra ngoài trời, tự di chuyển để tiếp cận hiện trường.
「Ồ, đang bay này! Cái này chịu không nổi luôn, ta đã tò mò từ trước rồi đó.」
「Im lặng đi, Futari Shizuka-san. Lộ giọng thì làm thế nào.」
『Dù đã giấu kỹ hình dáng rồi, nhưng để chắc ăn thì mọi người giữ im lặng giúp mình nhé.』
Công tác che giấu được chuyển giao từ siêu khoa học của thực thể sống dạng máy móc sang năng lực ác ma của thiếu niên Abaddon. Thiết bị đầu cuối rời khỏi chúng tôi và ở trạng thái chờ tại một góc trời. Chỉ riêng Futari Shizuka-shi không biết bay, nên tôi đang bế cô ấy bằng hai tay.
Cứ thế, trước mặt chúng tôi đang lơ lửng trên không, các cô gái ma pháp đáp xuống dưới vách đá.
Họ bay là là mặt đất, bắt đầu dáo dác tìm kiếm xung quanh.
Mặt khác, chúng tôi quan sát họ từ vị trí cao hơn vài mét và cách ra một chút.
「Đại tá Mason, đã phát hiện Fairy Drops!」
「Làm tốt lắm, Trung úy Ivy. Để tránh sai lầm như lần trước, tôi muốn cô bảo quản nó trong Trường ma pháp cho đến khi về nước. Nếu cần thiết, tôi sẽ xin lời khuyên từ cộng sự đang chờ ở nơi khác, cô thấy sao?」
「Không sao đâu ạ! Tôi đã xác nhận phương pháp quản lý từ trước rồi!」
Cuộc hội thoại diễn ra giữa Magical Blue và Đại tá Mason qua thiết bị liên lạc.
Về phía người trước, tôi nắm bắt bằng mắt và tai của chính mình tại thực địa. Về phát ngôn của người sau, tôi xác nhận qua tai nghe phiên dịch do Juuni-shiki-san chế tạo đang đeo trên tai. Nghe nói cô ấy đang chuyển âm thanh xác nhận được trong thiết bị đầu cuối đến chỗ chúng tôi.
「Vậy thì tốt quá. Thế thì, hãy thu hồi khẩn cấp đi.」
「Nhưng mà, cái đó, nó, hình như đang ám vào bác gấu ạ!」
Đúng là trước mặt Magical Blue đang nói chuyện có một con gấu.
Gấu ngựa trưởng thành.
Nó đứng lên bằng hai chân, gầm lên "Gaooo" đe dọa hai cô gái ma pháp. Xét theo thời điểm, lẽ ra nó phải đang ngủ đông mới đúng. Có lẽ cú đánh của thực thể sống dạng máy móc hồi sáng đã đánh thức nó dậy chăng.
Vì nhìn từ trên trời, thấy dấu vết tuyết lở mới tinh ở khắp nơi trong khu vực.
「Có thể xử lý con gấu. Hãy ưu tiên thu hồi Fairy Drops.」
「Hả, cái đó, nhưng mà, gi, giết nó thì em thấy tội nghiệp lắm...」
Magical Blue, một cô bé có trái tim nhân hậu.
Ngược lại, Magical Pink thì tàn nhẫn.
Trong khi cô bạn đang do dự, cô ấy đã bắn Magical Beam về phía con gấu. Tia sáng được bắn ra với độ lớn cỡ cái cọc tiêu cắm trên đường, xuyên thủng ngực đối tượng từ chính diện. Một cái lỗ to hoác xuất hiện trên phần lông trắng vốn là điểm quyến rũ của nó.
「A...」
Tiếng kêu bi thương của Blue vang vọng khắp nơi.
Gấu ngựa được cho là nhỏ con hơn so với gấu nâu. Tuy nhiên, một cá thể trưởng thành cũng cao hơn cả một đứa trẻ tiểu học. Thêm vào đó là bộ lông xù khiến nó trông khá to lớn.
Dù vậy, đối với cô gái ma pháp như cô bé, đó chắc hẳn vẫn là một bác gấu dễ thương.
Đối tượng không kịp hét lên tiếng nào, ngã rầm xuống tuyết.
Máu trào ra từ ngực nhuộm đỏ tuyết trắng.
Xác nhận đối tượng không còn cử động, các cô gái ma pháp từ từ tiến lại gần con gấu. Khi bước chân đến nơi, vẻ mặt của Magical Pink giật nảy lên căng thẳng. Đồng thời cô ấy bắt đầu tập trung ý thức như đang dò xét xung quanh phải trái.
「Ư... Phản ứng của Fairy Drops, biến mất rồi.」
Có vẻ như đã làm mất đồ cần tìm.
Không chút chậm trễ, Magical Blue có sự thay đổi.
「Ư, ư ư...」
Gương mặt bi thương nhìn con gấu đã ngã xuống. Gương mặt ấy nhăn nhúm lại như sắp khóc òa lên, tràn ngập vẻ bi cảm. Cùng lúc đó, từ miệng cô bé phát ra tiếng kêu non nớt tương xứng với vẻ ngoài trẻ con.
「Bác gấu tội nghiệp quá! Tội nghiệp quá đi mất!」
Hai tay ôm chặt cây gậy phép, cô bé gào lên thật to.
Dáng vẻ đó chẳng khác nào một đứa trẻ đang ăn vạ.
「Em không muốn làm chuyện này! Em đâu có muốn làm chuyện này đâu!」
Từ lúc gặp gỡ đến nay, Magical Blue luôn giữ được sự thân thiện và cứng cỏi không giống một đứa trẻ. Vậy mà giờ đây như đập vỡ đê, cô bé bắt đầu gào thét những suy nghĩ của mình. Một đứa trẻ ở độ tuổi cô bé phản ứng như vậy thì cũng là chuyện bình thường thôi.
「Em muốn nói chuyện với bố mẹ nhiều hơn nữa! Muốn chơi với bạn bè!」
「Ivy, phản ứng đó là...」
Chuyện này khiến cả Magical Pink cũng phải cất tiếng ngạc nhiên.
Tôi cũng nhớ lại một cảnh tượng tương tự.
Ở công việc trước, một đồng nghiệp đang trả lời bình thường bỗng nhiên hét lên những tiếng kỳ lạ, đấm sếp ngay tại văn phòng rồi chạy vụt đi. Từ ngày hôm sau, anh ta không bao giờ quay lại công ty nữa. Chắc chắn là thanh chịu đựng tích tụ bấy lâu đã bị phá vỡ.
Người lớn còn thảm hại như vậy, trẻ con thì cũng đành chịu thôi.
Tuy nhiên, giả định của tôi chẳng trúng chút nào.
Từ phát ngôn tiếp theo của Magical Pink, tôi nắm được nguyên nhân nằm ở chỗ khác.
「Ivy, em bị ám rồi hả!? Tỉnh lại đi!」
Pink tuyệt vọng kêu gọi Blue đang than khóc.
Sự thay đổi có vẻ là do yếu tố bên ngoài nào đó.
Phán đoán từ cuộc trao đổi ngay trước đó, thứ gọi là Fairy Drops cực kỳ đáng ngờ.
「Cảm giác như Magical Blue đang gặp nguy hiểm ấy nhỉ?」
「Cứ như biến thành người khác vậy.」
『Xét theo tình hình thì mình cảm thấy nguyên nhân là do cái gọi là Fairy Drops ấy.』
「Cháu cũng đồng ý với ý kiến của Abaddon.」
Giữa chúng tôi cũng nảy sinh những nghi vấn trước sự thay đổi của Magical Blue.
Trong lúc đó, hành vi của đối phương đã thay đổi. Blue giương cây gậy phép trên tay về phía chiếc trực thăng đang lơ lửng trên trời. Phần đầu gậy chắc chắn đang nhắm vào thân máy bay đang bay tại chỗ (hovering).
Bầu không khí như thể sắp bắn Magical Beam hay gì đó trong khoảnh khắc tiếp theo.
「Cô nàng Magical xanh dương kia, chẳng phải đang nhắm vào trực thăng sao?」
「Abaddon-san, nhờ cậu trông chừng Futari Shizuka-san.」
『Vâng vâng~!』
Giao Futari Shizuka-shi cho thiếu niên Abaddon, ông chú ma pháp vội vàng lao ra.
Từ trên không nhảy xuống tuyết. Vừa triển khai ma pháp chướng ngại vật ngay trước mặt, tôi vừa trượt vào giữa cô gái ma pháp và chiếc trực thăng. Trong quá khứ, tôi đã có thành tích đỡ được đòn tấn công của Magical Pink. Đỡ nhiều lần thì không biết, nhưng tôi tin rằng một phát thì có thể chịu được.
Ngay sau đó, tia beam được bắn ra.
Đúng như dự đoán, nó lao thẳng về phía trực thăng.
Tầm nhìn bị lấp đầy bởi ánh sáng trắng xóa.
「Hự...」
Magical Beam lao tới làm rung chuyển không khí rần rần. Ma pháp chướng ngại vật mà Pii-chan dạy cho tôi hứng trọn đòn này từ chính diện. Chỉ cách vài chục centimet phía trước, nó va phải thứ gì đó vô hình và ánh sáng bị tán xạ đi.
「Ivy, cái đó không được!」
Giọng của Pink vang lên từ phía bên kia ánh sáng.
Đồng thời một âm thanh kim loại chói tai vang lên.
Hướng bắn của Magical Beam di chuyển mạnh lên phía trên. Đồng thời sức mạnh của nó mất đi, giống như vòi nước bị khóa van, nó biến mất trong nháy mắt. Chuỗi sự kiện đó dường như chỉ diễn ra trong vài giây.
Nơi ánh sáng biến mất, có bóng dáng Magical Blue ngã trên tuyết.
Ngay bên cạnh, Magical Pink đang ngồi xổm xuống như để dựa vào.
Ánh mắt đó hướng về phía này.
「Ông chú ma pháp, tại sao lại ở đây?」
「Thật xin lỗi, tôi đang giám sát hành động của Ivy-san. Tôi nắm được việc hai người đang tìm kiếm thứ gì đó ở đây, nhưng ngoài ra thì không biết gì hơn. Đương nhiên, tôi cũng không có ý định đối địch với hai người.」
「Tại sao lại giám sát?」
「Tại nơi theo học hiện tại của cô bé, tôi là giáo viên chủ nhiệm. Và từ hôm trước, tôi đang tham gia lớp học trượt tuyết tại ngọn núi tuyết gần đây. Vì thấy học sinh mình dẫn dắt có hành động bất ngờ nên tôi đã theo dõi tình hình.」
「...Ra vậy.」
Dù là một lời bào chữa hơi khiên cưỡng, nhưng Magical Pink đã ngoan ngoãn gật đầu.
Do hứng chịu Magical Beam, công tác che giấu của thiếu niên Abaddon cũng bị mất hiệu lực. Trước đây, tôi nhớ cậu ấy từng giải thích rằng nếu chạm vào cơ thể đối phương thì sẽ bị phát hiện. Tùy trường hợp, tiếng động cũng có thể làm lộ tẩy. Làm ầm ĩ thế này thì đành chịu thôi.
「A...」
「Sao vậy?」
「Phản ứng của Fairy Drops, biến mất rồi.」
「Vừa nãy cô còn nói Ivy-san đang bị ám mà.」
「Đúng, có khí tức từ Ivy. Nhưng bây giờ không cảm thấy gì nữa.」
「Ra là thế.」
Có vẻ như chỉ khi ám vào ai đó thì mới có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó. Cá nhân tôi cảm thấy cụm từ "ám" nghe thật nguy hiểm. Rốt cuộc, tôi cũng chẳng có thời gian để xác nhận thực tế nó có ngoại hình như thế nào.
Vừa mới trao đổi với Magical Pink được một chút.
「Mr. Sasaki, tôi muốn nói chuyện với quý ngài.」
Tên tôi được gọi qua loa phát thanh từ trực thăng.
Là Đại tá Mason.
「Nếu có đồng đội khác, tôi cũng rất vui lòng được nói chuyện với họ. Tôi cho phép quý ngài và họ lên chiếc trực thăng này. Ngoài ra, khi di chuyển, hãy mang theo cô gái ma pháp kia và Trung úy Ivy.」
Cách nói chuyện không cho phép từ chối toát lên khí thế áp đảo.
Nếu tôi từ chối, chắc chắn sếp sẽ gọi điện tới ngay lập tức.
Và tôi cũng không có cách nào để truyền đạt việc đồng ý hay không. Tiếng cánh quạt trực thăng quá ồn, giọng người sống không thể nào truyền tới bên đó được. Vì vậy, tôi quay lại phía Magical Pink và khẩn khoản nhờ vả điều vừa được truyền đạt.
「Xin lỗi, cô có thể vận chuyển tôi và Ivy-san lên trực thăng được không?」
「Hiểu rồi.」
Có vẻ cô ấy cũng nắm được việc chiếc trực thăng là đồng đội của Magical Blue.
Cô ấy đồng ý ngay tắp lự.
Sau khi ném cây gậy phép vào Trường ma pháp, cô ấy ôm Magical Blue bằng tay phải, còn tay trái nắm lấy cánh tay của ông chú ma pháp. Ngay sau đó, tôi bị kéo mạnh một cái, đôi chân đang vùi trong tuyết rời khỏi mặt đất.
Sức mạnh cánh tay đó khiến tôi kinh ngạc.
Không phải sức lực của một đứa trẻ.
Cái này là cái đó rồi, chắc chắn tồn tại thứ gì đó kiểu như Cơ bắp ma pháp (Magical Muscle).
Nếu không thì không thể giải thích được.
E rằng nếu bị đè xuống thì không thể thoát ra nổi.
「Ông chú ma pháp muốn giấu việc mình có thể sử dụng ma pháp?」
「Vâng, đúng là như vậy.」
Tôi gật đầu đáp lại Magical Pink nhạy bén.
Khi chúng tôi đến gần trực thăng, cửa hầm bố trí bên hông máy bay mở ra. Bên trong máy bay, những người mặc đồ rằn ri ra hiệu bằng tay chân giục chúng tôi mau vào. Tôi thầm nghĩ cảnh này cứ như một phân đoạn trong phim điện ảnh vậy.
Không gian bên trong máy bay có sàn phẳng khá rộng, vài người lớn có thể đi lại được. Dọc theo vách tường có bố trí các băng ghế đối diện nhau có thể thu gọn, nếu mở hết ra thì có thể vận chuyển được kha khá nhân sự.
Sau khi lên máy bay, tôi đối mặt ngay với Đại tá Mason.
「Chào mừng, Mr. Sasaki. Trước hết, tôi muốn gửi lời cảm ơn vì đã cứu giúp trong tình huống nguy hiểm. Suýt chút nữa thì chúng tôi đã tử vì đạo do quân mình đánh quân ta rồi. Nếu hứng trọn đòn đó, e là cả cái trực thăng này cũng chẳng còn lại dấu vết gì.」
「Không, kịp thời là tốt rồi ạ.」
Ông ấy chìa tay ra, nên tôi nắm chặt lấy đáp lại.
Người phương Tây những lúc thế này hình như thực sự bắt tay nhau thật.
Tôi cứ tưởng chỉ có trong phim ảnh hay phim truyền hình thôi chứ.
「Lời kêu gào của Trung úy Ivy, chúng tôi cũng đã nắm được qua tai nghe intercom.」
Bên cạnh chúng tôi, Magical Blue đang nằm trên băng ghế dài, được quân y đi cùng trực thăng sơ cứu. Cắm kim truyền dịch, kết nối máy đo điện tim, hệt như bệnh nhân được đưa vào cấp cứu ngoại trú.
Ý thức vẫn chưa hồi phục.
Tuy nhiên, nghe thấy cuộc trao đổi kiểu như không ảnh hưởng đến tính mạng, trước mắt tôi thở phào nhẹ nhõm về điểm đó. Dù chỉ là trên danh nghĩa, nhưng hiện tại tôi là giáo viên chủ nhiệm của cô bé. Nếu học sinh bị thương vong trong lớp học trượt tuyết thì sẽ là chuyện lớn.
「Về phản ứng mà cô gái ma pháp bên đó thể hiện đối với phát ngôn của Trung úy, nếu có thể, tôi muốn được giải thích. Chúng tôi không hiểu lý do tại sao Trung úy Ivy lại hoảng loạn. Việc rối loạn tại hiện trường là chuyện thường xảy ra, nhưng tôi thấy trạng thái tinh thần của cô ấy vẫn ổn định cho đến ngay trước đó.」
Chắc hẳn ông ấy cũng đã xác nhận phát ngôn của Magical Pink qua micro mà Blue đeo.
Ánh mắt của Đại tá hướng về phía người trước.
Bình thường thì chắc sẽ run cầm cập.
Dù sao đối phương cũng là một người đàn ông to lớn vạm vỡ. Bên hông còn thấy cả súng ống. Bị một nhân vật như vậy nhìn chằm chằm với vẻ mặt nghiêm túc, ngay cả tôi cũng thấy sợ. Tuy nhiên, Pink trả lời ông ấy mà không hề có vẻ gì là nao núng.
「Ivy đã bị Fairy Drops ám.」
「Bị ám, nghĩa là sao?」
「Chắc là một thứ kiểu như vậy.」
「Xin lỗi, nhưng cô có thể giải thích chi tiết hơn được không.」
「Fairy Drops có nhiều loại. Cái đó chắc là loại ám vào người hoặc động vật để phát huy tác dụng. Khi đang ám thì có phản ứng, nhưng khi ngừng ám thì ngay cả cô gái ma pháp cũng không thể đuổi theo được.」
「Ra là vậy.」
Khi gặp chúng tôi lần đầu, Đại tá Mason đã dùng tiếng Anh để ra oai. Tuy nhiên, với Magical Pink, ông ấy trả lời bằng tiếng Nhật ngay từ đầu. Phát ngôn muốn bắt giữ cô ấy chắc chắn không phải là nói chơi.
Tôi im lặng quan sát chuyện này.
「Cô có xác nhận Fairy Drops bằng mắt thường không?」
「Nó có hình dạng giống con côn trùng nhỏ.」
「Liệu bây giờ có thể phán đoán nó ra sao rồi không?」
「Đã bay đi đâu mất rồi.」
「Hiện tại có thấy phản ứng trên đối tượng không?」
「Không thấy.」
「...Thật đáng tiếc.」
Vẫn còn nghi vấn về tác dụng khi bị Fairy Drops ám.
Nói ngắn gọn thì là, giải phóng thanh năng lượng, chăng?
Cảm giác như trở nên rất thành thật với cảm xúc của mình.
Tuy nhiên, về điểm này thì Đại tá Mason cũng không đề cập đến. Có lẽ ông ấy không muốn cung cấp thông tin cho chúng tôi. Dù có suy đoán về hiệu quả hay mục đích, chắc chắn họ sẽ gọi chuyên gia trong nội bộ đến và bí mật thực hiện.
Thay vào đó, ý thức của ông ấy rời khỏi Magical Pink và chuyển sang tôi.
Những lời tiếp theo thốt ra từ miệng ông ấy lại là một câu hỏi sắc bén.
「Nhân tiện Mr. Sasaki, lúc nãy tôi thấy cậu lơ lửng trên trời một mình.」
「Vâng, đúng vậy. Tôi đã mượn sự giúp đỡ của ác ma Abaddon-san.」
「Dù chỉ là tạm thời, nhưng việc chịu đựng được Magical Beam cũng là nhờ sức mạnh của ác ma sao.」
「Vâng, đúng là như vậy.」
「Nếu vậy thì cậu có thể mang cả họ lên trực thăng cũng được mà.」
「Họ đang hành động cùng thực thể sống dạng máy móc. Họ đã từ chối đi cùng chúng ta.」
「Chà, nếu vậy thì đành chịu thôi. Chúng tôi đã bị cô ta từ chối một lần rồi. Nếu ép buộc quá dẫn đến việc lại xuất hiện hố thiên thạch ở đâu đó trên trái đất thì không chịu nổi đâu. Ngày nào đó các đô thị của nước mình bị nhắm đến thì không dám nhìn luôn.」
「Hoàn toàn đúng là như vậy ạ.」
Đúng như dự tính từ trước, sự tồn tại của ma pháp dị giới được che giấu bằng cách dùng cuộc chiến ủy nhiệm giữa thiên thần và ác ma làm bia đỡ đạn. Tiện thể, việc hợp lưu với họ cũng bị từ chối bằng cách lôi Juuni-shiki-san ra làm cớ. Nghĩ đến những chuyện trong quá khứ, khả năng thực sự bị từ chối cũng không hề thấp.
Thay vào đó, để đánh lạc hướng chủ đề, tôi nhìn Magical Blue đang nằm bên cạnh và nói.
「Hơn nữa thưa Đại tá Mason, xin thứ lỗi nhưng chúng ta quay về khách sạn được không? Tôi lo cho tình trạng của Ivy-san. Ở đó chắc sẽ có đội ngũ y tế, và có thể sẽ thấy những người có dị năng liên quan đến trị liệu.」
「Cảm ơn vì đã quan tâm đến đồng đội của chúng tôi. Hãy làm theo lời cậu nói.」
「Cảm ơn ngài đã vui vẻ chấp thuận.」
Cuộc trao đổi tại nơi này chắc cũng đã lọt vào tai các cô ấy thông qua bộ phiên dịch do Juuni-shiki-san cung cấp mà tôi đang đeo. Futari Shizuka-shi cũng đang đi cùng trong thiết bị đầu cuối, tôi tin rằng họ sẽ rút lui êm đẹp.
Thế là, ông chú ma pháp cùng với Magical Pink lắc lư trên chiếc trực thăng của quân bạn để quay trở về khách sạn.
0 Bình luận