Kết thúc cuộc họp tại Cục, chúng tôi lập tức quay trở lại trên chiếc xe Kei.
Sau khi sửa soạn nhẹ nhàng tại biệt thự của Futari Shizuka-shi, chúng tôi hướng đến ngôi trường nơi cô bé hàng xóm đang theo học. Việc di chuyển được các thiết bị đầu cuối của Juuni-san lo liệu, nên mọi chuyện diễn ra trong nháy mắt. Chỉ có Hoshizaki-san là được đưa về nhà bằng chuyến xe riêng.
Về thời gian thì vẫn còn dư khoảng gần một tiếng trước giờ chào cờ buổi sáng.
Đến trường trung học, chúng tôi đang đứng trước nơi có vẻ là lối vào dành cho giáo viên.
"So với trường công lập ở địa phương thì đẹp thật đấy. Sân vận động cũng toàn cỏ nhân tạo kìa."
"Cách đây vài năm họ đã xây lại toàn bộ từ tòa nhà học, nhà thể chất cho đến sân trường mà lị."
"Cơ sở vật chất nơi làm việc còn mới cũng là niềm an ủi."
"Mấy phòng học điều hòa hỏng hóc, mùa đông thì tệ hại lắm."
"Mà này, chúng ta cứ thế đi vào thật sự ổn chứ?"
"Đã đến nước này rồi thì có chần chừ cũng chẳng giải quyết được gì đâu."
"Con gái út đồng ý với ý kiến của Bà. Muốn làm thủ tục chuyển trường càng sớm càng tốt."
Futari Shizuka-shi và Juuni-shiki-san bước đi phăm phăm.
Tôi nối gót theo sau lưng hai người họ qua lối vào.
Nhân tiện, người đầu tiên đã thay bộ đồ Kimono. Áo sơ mi trắng, áo khoác đen và váy. Đặc biệt chiếc váy bó sát căng đét thu hút ánh nhìn. Nghe đến nữ giáo viên, chắc cánh đàn ông trên thế giới sẽ tưởng tượng ra bộ dạng này đây.
Chỉ có điều, khi một bé gái mặc vào thì chẳng khác gì cosplay.
Khi chúng tôi bước vào tòa nhà, ngay lập tức có một người có vẻ là giáo viên của trường bắt chuyện. Nói chuyện một lúc mới biết, hóa ra đây là Hiệu trưởng của trường này. Nghe nói ông ấy đã được thông báo về chuyến viếng thăm của chúng tôi và đứng đợi sẵn ở gần lối ra vào.
Khi tôi nhắc đến tên cấp trên, ông ấy trả lời là có biết.
Sự tồn tại của năng lực giả hay dạng sống máy móc thì không rõ ràng, nhưng ông ấy nắm được việc có những nhân vật quan trọng không rõ lai lịch đã chuyển đến địa bàn quản lý của mình. Nhờ vậy mà dù đứng trước những giáo viên mới nhậm chức, ông ấy cũng chỉ biết cúi đầu lia lịa.
Ngay cả với Futari Shizuka-shi rõ ràng là một bé gái, ông ấy cũng không hề thắc mắc câu nào.
Chúng tôi di chuyển đến phòng giáo viên theo sự hướng dẫn của thầy Hiệu trưởng.
Ngay lập tức, chúng tôi được đích thân thầy Hiệu trưởng giới thiệu với những người sẽ là đồng nghiệp từ hôm nay.
"Tôi tên là Sasaki. Phụ trách môn Toán. Rất mong được giúp đỡ."
"Ta là Futari Shizuka. Phụ trách môn Tiếng Anh. Nhìn thì trẻ con nhưng ta là người lớn đàng hoàng nên cứ liệu đấy."
Đối diện với dãy bàn xếp dài, toàn thể giáo viên đứng dậy từ ghế, nhìn chằm chằm vào chúng tôi đang đứng ở cửa phòng giáo viên. Nói xong những câu đã chuẩn bị sẵn và cúi chào là màn tự giới thiệu kết thúc. Futari Shizuka-shi cũng làm y hệt.
Chứng kiến bộ dạng của người sau, tiếng xì xào bắt đầu nổi lên.
Vì là trẻ con mà.
Tuy nhiên, không có câu hỏi nghi vấn nào được đặt ra.
Chắc hẳn đã có thông báo gì đó trước rồi. Nghĩ đến vị thế của Cục, tôi không nghĩ họ sẽ giải thích chi tiết cho toàn thể cán bộ giáo viên. Chắc họ định dùng lý do bệnh tật hay gì đó để cưỡng ép thông qua việc cô ấy là người lớn.
Sau màn tự giới thiệu, chúng tôi được thầy Hiệu trưởng dẫn đến bàn làm việc của mình. Tôi ngồi đối diện với Futari Shizuka-shi. Thầy Hiệu trưởng nói: "Sau đây thầy Hiệu phó sẽ hướng dẫn, xin các vị chờ một chút", rồi chạy vội ra khỏi phòng giáo viên.
Trong lúc đó, chúng tôi phát hiện ra những người quen mặt trong phòng giáo viên.
Phía bên kia cũng nhận ra chúng tôi và bước lại gần ngay.
"Là Inukai-san phải không? Cô đang làm gì ở nơi thế này vậy?"
"Sasaki-san, xin lỗi nhưng bây giờ làm ơn đừng nói gì cả."
"Đằng kia còn có cả ông sếp người nước ngoài nữa kìa."
"Hii! Đang nói chuyện gì thế~? Tôi là Mason, trợ giảng ngoại ngữ đây~!"
"Cái gì thế nhà ngươi, nói được tiếng Nhật à."
Người đầu tiên là sĩ quan Lực lượng Phòng vệ Biển, Thiếu úy Inukai. Tôi nhớ đã gặp cô ấy cùng với cấp trên là Đại tá Yoshi trong vụ xử lý con rồng bạch tuộc đến từ dị giới. Một người phụ nữ khoảng giữa hai mươi tuổi, có gương mặt khá dễ thương.
Người sau là Đại tá Mason. Quân nhân nước láng giềng, nghe chính chủ nói bình thường hay ở căn cứ Yokota gì đó. Hôm nọ trong chuyến đi công viên giải trí thuộc khuôn khổ trò chơi gia đình, chúng tôi đã chạm mặt và ăn trưa cùng Magical Blue.
Lại thêm những nhân vật nguy hiểm xuất hiện khiến tôi lạnh sống lưng. Chắc không phải là nhân sự do Cục phái đến đâu. Có vẻ như ngoài ý muốn của Akutsu-san, còn có người từ các tổ chức hay đoàn thể khác được cài vào.
Nếu cùng hệ thống chỉ huy với chúng tôi thì tốt, nhưng đó là kỳ vọng quá mong manh.
Việc Đại tá Mason đích thân đến đây chứng tỏ họ thực sự muốn giành lấy Juuni-shiki-san.
"Hai vị, cùng là nhân viên trong trường, xin hãy giúp đỡ nhau nhé~!"
"Nếu vậy thì ta phụ trách tiếng Anh nhỉ? Rất mong được giúp đỡ nhé."
"Ồ~! Tôi sẽ dạy cùng Futari Shizuka-san sao! Cảm kích quá đi~!"
"Cơ mà, chơi bời ở nơi thế này, căn cứ có ổn không đấy?"
"Why~? Chuyện gì thế ạ? Tôi không hiểu lời cô nói~!"
"Thôi được rồi, ta hiểu rõ sự liều mạng của các ngươi rồi."
Thua trước sự chày cối của Đại tá Mason, chúng tôi quyết định hùa theo đối phương.
Trong phòng giáo viên còn có rất nhiều ánh mắt của các giáo viên khác. Qua lời nói và hành động của Inukai-san và Đại tá Mason, có thể thấy ngoài thầy Hiệu trưởng ra, những người khác chưa được thông báo chi tiết sự tình. Lỡ miệng nói hớ ở đây thì sau này sẽ bị cấp trên mắng té tát.
"Cha ơi, con gái út muốn làm rõ kế hoạch cho thủ tục chuyển trường."
"Về việc đó thì chắc thầy Hiệu phó sẽ giải thích..."
Được Juuni-shiki-san hỏi, tôi nhìn quanh phòng.
Thấy một người đàn ông đang chạy về phía chúng tôi. Người này lớn hơn tôi khoảng một giáp. Trong khi các giáo viên khác ăn mặc thoải mái, ông ấy lại mặc vest chỉnh tề. Tóc rẽ ngôi bảy ba lốm đốm bạc, đeo kính gọng đen. Dáng người dong dỏng so với tuổi.
Đối phương đi thẳng đến chỗ chúng tôi và cất tiếng nhanh nhảu.
"Để các vị phải đợi lâu. Tôi là Oouchi, Hiệu phó của trường này."
"Thầy đã nghe thầy Hiệu trưởng nói qua tình hình chưa ạ?"
"Vâng, tôi đã nghe rất kỹ rồi ạ."
Cùng với thầy Hiệu trưởng, thầy Hiệu phó cũng có vẻ nắm rõ sự tình.
Dù vậy, để chắc ăn, lát nữa tôi sẽ xác nhận lại với cấp trên.
"Vậy thì trước tiên, tôi muốn nhờ thầy ưu tiên thủ tục chuyển trường."
"Đã rõ. Tôi sẽ xử lý ngay ạ."
Juuni-shiki-san đang mơ màng về lớp học chưa từng thấy. Tôi ra hiệu về phía cô ấy đang đứng ngay cạnh và nói với thầy Hiệu phó. Thế nhưng, ông ấy nhìn chúng tôi với vẻ bối rối một lúc, rồi chỉnh lại thái độ và hỏi.
"À, ừm, tôi nghe nói học sinh chuyển trường chỉ có một người..."
Thầy Hiệu phó nhìn luân phiên Futari Shizuka-shi và Juuni-shiki-san rồi nói.
Có vẻ ông ấy chưa nắm được ngoại hình của nhân viên mới.
"Papa à, một mình ta có thay đồng phục được không nhỉ?"
"Học sinh chuyển trường là cô bé này."
Tôi lờ đi người đồng nghiệp vừa nói câu kinh dị và chỉ vào Juuni-shiki-san.
Hiểu ý, thầy Hiệu phó vội vàng quay sang cô ấy.
"A, thật thất lễ quá. Tôi xin phép được hướng dẫn ngay ạ."
"Ha ha! Futari Shizuka-san, không nói tôi được đâu nhé~!"
"Ha ha! Cái tên này, ta giết chết giờ?"
"No no, đừng nói mấy câu đáng sợ thế chứ~! Sợ quá đi~!"
Đại tá Mason thay đổi ấn tượng hoàn toàn so với lúc mới gặp.
Futari Shizuka-shi đang cực kỳ bực mình kìa.
Chúng tôi được Akutsu-san phái đến đây có lẽ cũng mang khía cạnh hộ vệ cho anh ta. Dạo gần đây hay xảy ra xung đột với mấy người hệ Akiba. Nếu giả định có sự tồn tại của năng lực giả hạng A, thì việc muốn có lực lượng chiến đấu tương xứng trong tay cũng là bản tính con người.
"Cha, Bà, con gái út đi chuẩn bị chuyển trường đây."
"Vì Hoshizaki-san, con nhớ đừng gây phiền phức cho mọi người xung quanh nhé."
"Con biết rồi. Con hứa sẽ tuyệt đối không làm gì khiến Mẹ phải bận lòng."
Chúng tôi chia tay Juuni-shiki-san tại đây.
Thay đồng phục nhà trường, nhận sách giáo khoa và vở, cô ấy có cả núi việc phải làm trước giờ học. Được thầy Hiệu phó cứ cúi đầu lia lịa dẫn đi, cô ấy rời khỏi phòng giáo viên với vẻ đắc thắng.
Thay vào đó, thầy Hiệu trưởng quay lại chỗ chúng tôi.
Và rồi, thông báo lại.
"Thầy Sasaki, không để mất thời gian nữa, tôi xin phép giải thích về lớp thầy sẽ phụ trách."
"Hả?"
Lại nghe thấy điều kỳ lạ, tôi buột miệng thốt lên.
Phụ trách lớp á, lần đầu tôi nghe thấy đấy.
"À, tôi sẽ làm giáo viên chủ nhiệm sao?"
"Hôm nọ, giáo viên lớp 1-A đã nghỉ việc. Tuy có hơi phiền phức, nhưng chúng tôi muốn nhờ thầy Sasaki chủ nhiệm lớp này. Tôi nghĩ bên đó cũng đã nói trước với thầy rồi chứ."
Là món quà đầy ẩn ý từ Trưởng phòng đây mà.
Chắc chắn anh ấy cố tình không nói. Dạo gần đây chúng tôi liên tiếp lập công, nên chắc đây là chút ý định trả đũa của anh ấy. Tôi không nghĩ anh ấy lại mắc sai lầm ngớ ngẩn thế này đâu.
"Chẳng lẽ thông tin chưa được truyền đạt sao?"
"Không ạ, tôi hiểu rồi. Tôi xin nhận lời."
Xét theo tình hình, có khi giáo viên lớp A bị đuổi việc vì sự thuận tiện của chúng tôi cũng nên. Tôi cứ có cảm giác như vậy. Hoặc là người đó vốn đã có vấn đề gì đó từ trước, và họ lấy đó làm cái cớ để đẩy đi nơi khác.
Việc lớp phụ trách là lớp A, nơi Juuni-shiki-san chuyển đến, càng khiến tôi tin chắc điều đó.
Nếu vậy thì đến nước này cũng không thể cứu vãn được nữa.
"Với lại cô Mochizuki, xin lỗi nhưng cô đi cùng được không."
"A, vâng. Tôi đến ngay đây, thưa Hiệu trưởng."
Được thầy Hiệu trưởng giục, tôi cùng Futari Shizuka-shi di chuyển từ phòng giáo viên sang phòng Hiệu trưởng.
Để làm giáo viên tại trường này, chúng tôi phải nhận hướng dẫn gấp cho đến khi giờ sinh hoạt chủ nhiệm buổi sáng bắt đầu. Chúng tôi cũng nhận được danh sách lớp. Nhìn sơ qua thì thấy có cả tên và ảnh của cô bé hàng xóm.
Ngoài ra, việc tôi được giao chủ nhiệm lớp sẽ có cô Mochizuki hỗ trợ. Là người được gọi đến phòng Hiệu trưởng cùng chúng tôi. Cảm giác chẳng khác gì thực tập sinh giáo dục là mấy.
Theo lời thầy Hiệu trưởng, việc giáo viên chủ nhiệm mới có phó chủ nhiệm kỳ cựu đi kèm là chuyện thường tình.
"Thầy Sasaki, cô Futari Shizuka, từ hôm nay mong được giúp đỡ nhé!"
Ngồi trên bộ ghế sofa bốn chỗ cạnh thầy Hiệu trưởng, cô Mochizuki nói một cách đầy năng lượng. Tôi và Futari Shizuka-shi ngồi đối diện qua chiếc bàn thấp. Trước lời chào hỏi hoạt bát, chúng tôi cũng tự nhiên cúi đầu thật sâu đáp lễ.
Nhìn qua thì thấy là một phụ nữ rất trẻ trung.
Theo lời cô ấy thì năm nay là năm thứ năm.
Thú thật, trông chẳng khác gì Hoshizaki-san trang điểm lên là mấy.
Tốt nghiệp cao đẳng rồi làm giáo viên, nếu đỗ kỳ thi tuyển dụng ngay thì năm nay cô ấy hai mươi lăm tuổi. Thầy Hiệu trưởng giới thiệu ngay trước mặt cô ấy rằng tuy còn trẻ nhưng là một giáo viên rất ưu tú.
Nụ cười ấn tượng trên gương mặt dễ mến, mái tóc đen bob ngang vai rất hợp. Bên trên mặc áo sơ mi có cổ và áo khoác, bên dưới là váy bó. So với các giáo viên nữ khác tôi thấy trong phòng giáo viên, trang phục có phần trang trọng hơn đôi chút.
"Nếu có gì khó khăn, cứ thoải mái hỏi tôi bất cứ điều gì. Tôi sẽ hỗ trợ hết mình, nên thầy Sasaki cứ yên tâm tiếp xúc với học sinh nhé. Lớp A toàn mấy đứa ngoan thôi, nên tôi nghĩ thầy sẽ thân thiết ngay thôi."
"Cô Mochizuki, cách nói đó nghe như thể các lớp khác có vấn đề ấy nhỉ?"
"A, x-xin lỗi ạ!"
Có vẻ cũng hơi hậu đậu.
Nhìn dáng vẻ vội vàng cúi đầu xin lỗi thầy Hiệu trưởng, tôi nghĩ vậy. Tuy nhiên, thái độ vui vẻ và dễ mến đó khiến người ta cảm thấy những sai sót nhỏ cũng chỉ là một nét cá tính. Cảm giác sẽ rất được học sinh yêu quý đây.
"Cô Mochizuki, xin hãy chỉ bảo thêm cho tôi."
"Đừng khách sáo thế chứ. Thầy Sasaki lớn tuổi hơn tôi mà."
"Không đâu, xét về kinh nghiệm làm giáo viên thì cô Mochizuki là tiền bối mà."
====================
"Cô Mochizuki, thầy Sasaki nói khiêm tốn vậy thôi, chứ thầy ấy là nhân tài đang công tác tại cơ quan trung ương đấy. Vì lý do riêng nên mới chuyển về trường ta, nhưng vị thế của thầy ấy vẫn không thay đổi. Mong cô hãy chú ý, đừng để xảy ra điều gì thất lễ."
"Hả, chuyện đó... thảo nào Hiệu trưởng lại dùng kính ngữ với hai người họ..."
"Cô cứ hiểu theo đúng những gì mình đang tưởng tượng là được. Với lại, chuyện này tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài."
"Cũng không có gì to tát đâu ạ, chỉ mong cô nương tay giúp đỡ cho."
"V-Vâng, tôi cũng xin nhờ thầy giúp đỡ ạ!"
Không biết sếp Akutsu đã nói những gì về chúng tôi với Hiệu trưởng nữa.
Dù biết là để có được quyền hạn nhất định tại hiện trường, nhưng tôi vẫn thấy áy náy như thể đang mang rắc rối đến nơi làm việc. Nếu gây phiền phức cho các giáo viên thì cũng sẽ ảnh hưởng đến học sinh. Tôi muốn hạn chế tối đa những việc làm xáo trộn môi trường giáo dục.
"Nói vậy nghĩa là, ừm, vị bên kia cũng giống như thầy Sasaki sao?"
Với vẻ mặt rụt rè, cô Mochizuki nhìn về phía Futari Shizuka.
Thế rồi, chưa kịp để Hiệu trưởng trả lời, chính chủ đã lên tiếng trước.
"Cứ gọi ta là Shizu-chan một cách thoải mái đi, được không nào?"
"Với một nhân vật ưu tú như vậy, t-tôi sao dám thất lễ thế chứ!"
"Gì chứ, buồn thế."
"Cô Futari Shizuka, đừng gây rắc rối cho cô Mochizuki nữa."
"Nói thì nói vậy, nhưng thú thật là khó xưng hô lắm đúng không?"
"Vâng thì, đúng là như vậy thật, nhưng mà..."
"Á, quả nhiên là cô nghĩ thế hả? Cô nghĩ người ta là cái thứ gì vậy hả?"
"Xin cô tha cho. Chẳng phải chính cô là người khơi mào chuyện đó sao."
Để nắm quyền chủ động tại nơi công tác mới, Futari Shizuka bắt đầu làm ầm ĩ lên.
Chắc bà ấy tính toán rằng nên thể hiện một chút trước mặt người đứng đầu tổ chức là Hiệu trưởng. Bản thân tôi thì thấy cứ tâng bốc bà ấy lên như mọi khi là thượng sách. Tôi sẽ giữ một khoảng cách vừa phải để đảm bảo vị thế như một người giám sát.
Mấy chuyện phiền phức trong trường, tôi muốn đùn đẩy hết cho Futari Shizuka.
Trong lúc chúng tôi đang ồn ào, Hiệu trưởng với vẻ mặt bối rối lên tiếng.
"X-Xin lỗi, tôi có thể hỏi hai vị một câu được không ạ?"
"Chuyện gì thế?"
"Sắp tới cô Futari Shizuka sẽ có cơ hội đứng lớp cùng thầy Robert. Không biết cô có điều gì băn khoăn về chuyện đó không? Nếu có thì tôi rất mong được nghe ngay bây giờ."
Gương mặt Hiệu trưởng khi nói thoáng lộ vẻ bất an.
Chắc hẳn ông ấy muốn xác nhận lại vì đã hiểu rõ thân thế của vị trợ giảng ngoại ngữ này.
Người được hỏi dường như nắm bắt ngay ý đồ của đối phương nên trả lời một cách nhẹ tênh.
"Bọn ta cũng bị cấp trên nhắc nhở nhiều rồi, nên ta nghĩ là sẽ không gây ra vấn đề gì đâu nhen."
"Theo những gì tôi thấy ở phòng giáo viên thì có vẻ như hai người đã quen biết nhau..."
"Giả sử có vấn đề gì xảy ra, thì ta nghĩ cấp trên của bọn ta sẽ chịu trách nhiệm thôi nhen."
"Liệu tôi có nên đến chào hỏi bên đó một tiếng không ạ?"
"Nếu cần thiết thì bên đó sẽ liên lạc lại, nên ta nghĩ ông không cần lo lắng đâu nhen."
"......Tôi đã thất lễ rồi. Trăm sự xin nhờ hai vị giúp đỡ."
"Nhen", thắng trắng.
Hiệu trưởng cũng đang đặt cược cả sự nghiệp của mình nên ông ấy rất liều mạng.
Tôi nghĩ những kẻ đáng lo ngại không phải là họ, mà là những kẻ đang hoạt động ở những nơi khuất tầm mắt của chúng tôi và sếp Akutsu. Tuy nhiên, hiện tại ngoại trừ cô Inukai và Đại tá Mason, vẫn chưa thấy sự hiện diện của bên thứ ba nào.
Đang mải suy nghĩ thì chuông báo hiệu giờ sinh hoạt chủ nhiệm buổi sáng vang lên.
"Vậy thì thầy Sasaki, cô Futari Shizuka, xin nhờ hai vị."
Được Hiệu trưởng cúi rạp người tiễn chân, chúng tôi bắt đầu tiến về phía lớp 1A.
*
【Góc nhìn của Cô bé hàng xóm】
Hôm nay, các bạn trong lớp đã ồn ào ngay từ trước giờ sinh hoạt buổi sáng.
Nguyên nhân là do vụ bắt giữ diễn ra ngay trong trường trước giờ sinh hoạt hôm qua. Trước sự chứng kiến của chúng tôi, giáo viên chủ nhiệm đã bị cảnh sát giải đi. Hai tay bị còng, lại còn bị dây thừng quấn quanh thắt lưng, chắc chắn không thể là nhầm lẫn được.
Giữa những học sinh từng được ông ta phụ trách, các cuộc tranh luận tự nhiên nổ ra.
"Thầy Takahashi chắc không đến nữa đâu nhỉ?", "Đương nhiên rồi. Bị bắt rồi thì dạy dỗ gì nữa.", "Vụ thầy Takahashi chưa lên tin tức à?", "Tao cũng tìm rồi mà chưa thấy đâu cả.", "Chắc bê bối của cái trường quê mùa này không đủ lên báo đâu nhỉ?", "Ai mà biết được."
"Giờ sinh hoạt sáng nay tính sao đây?", "Chắc lại là thầy Hiệu phó đến như hôm qua thôi chứ gì?", "Hiệu phó nói dai lắm, xin kiếu đi.", "Ước gì có giáo viên trẻ đẹp nào đến nhỉ.", "Trường mình còn cô giáo trẻ nào chưa chủ nhiệm lớp không?", "Cô Mochizuki dạy Văn ấy, cô ấy chưa chủ nhiệm đúng không?", "Được cô Mochizuki thì sướng hết sảy."
Xét theo tình hình, việc thầy Hiệu phó đến là điều tự nhiên.
Bê bối của nhân viên, lại còn là hành vi dâm ô với học sinh, nếu xử lý không khéo thì chắc chắn sẽ bị "ném đá" tơi bời. Trong thời gian tới, không lạ gì nếu nhà trường tập trung vào việc đối phó truyền thông, lấy danh nghĩa chăm sóc học sinh để ngăn chúng tôi nói năng lung tung bên ngoài hay lan truyền thông tin lên mạng.
Dù vậy, Hiệu phó cũng không thể phụ trách mãi được.
Việc ai sẽ trở thành giáo viên chủ nhiệm tiếp theo là vấn đề quan trọng đối với học sinh.
"Này, biết tin có giáo viên Loli đến chưa?", "Hả? Cái gì đấy?", "Có đứa nghe lỏm được ở phòng giáo viên đấy, giáo viên Loli!", "Không phải nhầm sang giáo viên Loli-con đấy chứ?", "Miya-san vẫn chưa đi học nhỉ.", "Chắc là chuyển trường rồi chứ gì?", "Nghe bảo dạy tiếng Anh đấy, giáo viên Loli ấy!", "Thế rốt cuộc giáo viên Loli là cái gì!"
Hình như có giáo viên mới chuyển đến trường này.
Phản ứng nhanh thế này để thay thế giáo viên chủ nhiệm thì chắc là đã có kế hoạch từ trước rồi. Cụm từ "giáo viên Loli" nghe thật đáng ngờ, nhưng chắc chỉ là biệt danh cho một giáo viên có vóc dáng nhỏ bé thôi. Cũng chẳng cần bận tâm làm gì.
"Kuro-san muốn thầy cô nào làm chủ nhiệm?", "Kurosu-san mới chuyển đến chưa lâu, chắc chưa biết nhiều về các thầy cô đâu nhỉ?", "A, thế thì tan học hôm nay bọn tớ sẽ kể cho cậu nghe về giáo viên trường này!", "Ý hay đấy, tớ cũng tham gia.", "Được đấy! Bọn tớ tham gia cùng được không?", "Đi đâu thì được nhỉ? Ra ngoài trường thì tốt hơn đúng không?"
Xung quanh chỗ ngồi của tôi, những gương mặt quen thuộc lại bắt đầu rôm rả.
Có vẻ như sau giờ học hôm nay, tôi sẽ được họ phổ cập kiến thức về giáo viên trường này. Tôi chẳng hề có ý định thân thiết với bạn cùng lớp. Tuy nhiên, thông tin thu được có vẻ ít nhiều có giá trị, nên tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Một lúc sau, chuông báo giờ sinh hoạt buổi sáng vang lên.
Các bạn cùng lớp đang tận hưởng thời gian tự do rải rác trong lớp và ngoài hành lang bắt đầu quay về chỗ ngồi. Những học sinh tụ tập quanh tôi cũng trở về chỗ. Cuộc trò chuyện không tắt hẳn, nhưng tiếng nói chuyện riêng đã giảm âm lượng đi nhiều.
Ngay sau đó, tiếng bước chân cộp cộp vọng lại từ hành lang.
Tiếng bước chân của một nhóm người dừng lại ngay trước cửa lớp.
Bên kia cánh cửa có sự hiện diện của nhiều người.
Từ khi tham gia vào cuộc chiến ủy nhiệm giữa Thiên thần và Ác ma, tôi trở nên nhạy cảm quá mức với những chuyện như thế này. Cảm giác cứ như bị hội chứng tuổi dậy thì (Chuunibyou), thấy xấu hổ thật. Lớp tôi cũng có một đứa như thế đang theo học.
Đồng thời, tôi chợt nhớ ra.
Sự tồn tại của học sinh chuyển trường được nhắc đến trong bữa tối hôm qua.
Một vị khách đến từ bên kia vũ trụ xa xôi, một thực thể vượt quá hiểu biết của con người gọi là dạng sống máy móc. Có vẻ như kẻ đó sẽ đến lớp 1A này. Bản thân là người gây ra nguyên nhân, tôi cảm thấy hơi có lỗi khi gọi người ta là "kẻ đó".
『Ô kìa? Chẳng lẽ mới hôm qua mà hôm nay học sinh chuyển trường đã đến rồi sao?』
"......"
Đúng như Abaddon chỉ ra, tôi thấy phản ứng này quá nhanh.
Tuy nhiên, xét đến những vụ lùm xùm xảy ra quanh mình trong quá khứ, việc có Futari Shizuka và ông chú can thiệp vào thì chuyện này cũng dễ hiểu thôi. Bản thân tôi cũng đâu mất nhiều thời gian để đến được ngôi trường này.
Cánh cửa mở ra với tiếng lạch cạch.
Người xuất hiện là cô giáo dạy Văn.
Là cô Mochizuki, người vừa được các bạn trong lớp nhắc đến lúc nãy.
Cô đóng cửa lớp lại sau lưng và bước đến trước bục giảng.
Học sinh im bặt, lặng lẽ nhìn cô.
"Chào buổi sáng các em. Trước khi bắt đầu giờ sinh hoạt, cô có chuyện muốn nói với các em. Thầy Takahashi, người phụ trách lớp A từ trước đến nay, vì nhiều lý do nên sẽ tạm nghỉ một thời gian."
Cô Mochizuki thông báo đúng chủ đề đã được dự đoán.
Học sinh phản ứng ngay lập tức.
"Em có câu hỏi! Có thật là thầy Takahashi bị bắt vì dâm ô không ạ?", "Cả trường đang đồn ầm lên là thầy Takahashi đã quan hệ với Miyata-san đấy ạ.", "Cô Mochizuki có biết chuyện thầy Takahashi làm chuyện đó với Miyata-san không?", "Quan hệ giữa hai người họ là thế nào ạ? Là người yêu sao?"
"Trật tự! Các em trật tự nào!"
Cô Mochizuki đang bị học sinh coi thường.
So với lúc thầy Hiệu phó nói chuyện vào giờ sinh hoạt cuối ngày hôm qua, thái độ của học sinh hôm nay thoải mái hơn hẳn. Đặc biệt là các nam sinh phản ứng rất sôi nổi. Bình thường chỉ toàn bị dạy bảo, nên giờ chúng tranh thủ cơ hội để làm loạn đây mà.
Cố gắng trấn áp tình hình, cô tiếp tục nói.
"Vì lý do đó, cô xin giới thiệu giáo viên sẽ thay thế phụ trách lớp A."
Người kế nhiệm chủ nhiệm không phải là cô ấy sao.
Vậy thì cô ấy đến lớp làm gì?
"Hả, không phải cô Mochizuki chủ nhiệm bọn em sao?", "Mất công giới thiệu là sao ạ?", "Nghĩa là giáo viên bọn em không biết ạ?", "Em em em! Em muốn cô Mochizuki chủ nhiệm ạ!", "Em cũng muốn cô Mochizuki chủ nhiệm!", "Cô Mochizuki không có hứng thú với nam sinh trung học sao ạ?"
Học sinh nhao nhao đặt câu hỏi dồn dập.
Và rồi, câu trả lời xuất hiện ngay khoảnh khắc tiếp theo.
"Thầy Sasaki, mời thầy vào."
Theo lời giới thiệu của cô giáo, cánh cửa phía trước lớp học lại mở ra.
Người xuất hiện từ hành lang, chuyện này là sao đây.
Ông chú, tại sao lại đi làm giáo viên chứ.
Ông ấy bước vào lớp trong bộ vest quen thuộc.
Ông ấy lịch sự đóng cửa lại, rồi bước đến cạnh bục giảng, đứng ngay bên cạnh cô Mochizuki.
Khi ông ấy dừng bước, cô giáo giới thiệu lại lần nữa.
"Đây là thầy Sasaki. Từ hôm nay thầy sẽ phụ trách lớp 1A."
Chưa nói đến chuyện cô gái robot nhập học, chuyện này cũng nằm ngoài dự tính của tôi.
Không ngờ lại phải nhìn thấy ông chú ở một nơi như thế này.
"Thầy Sasaki? Trường mình có thầy nào như thế à?", "Chưa nghe bao giờ.", "Mới vào trường gần đây sao?", "Cô Mochizuki giới thiệu, chắc là lý do đó đấy.", "Cần gì phải nhờ giáo viên khác giới thiệu?", "Gần đây nghe nói thiếu giáo viên, chắc là người mới tuyển dụng giữa chừng?", "A, chuyện đó trước đây có lên tin tức rồi nhỉ."
Các bạn cùng lớp cũng bắt đầu ồn ào khi nhìn thấy ông ấy.
Không bận tâm đến điều đó, cô Mochizuki ra hiệu cho ông chú.
"Thầy Sasaki, xin mời thầy tự giới thiệu."
Ông ấy mở lời với vẻ mặt ôn hòa không khác gì ngày thường.
"Như đã được giới thiệu, tôi là Sasaki. Thay thế cho thầy Takahashi đang nghỉ, từ hôm nay tôi sẽ là giáo viên chủ nhiệm của lớp A. Môn tôi phụ trách là Toán. Mong các em giúp đỡ."
Vô cùng tự nhiên.
Nếu tôi nhớ không nhầm thì ông ấy chưa từng có kinh nghiệm đứng lớp. Thế mà ông ấy không hề lo lắng chút nào, thật đáng nể. Dù chỉ là trẻ con, nhưng bị gần bốn mươi học sinh nhìn chằm chằm mà vẫn không hề nao núng.
"Nếu là giáo viên thay thế thì thà là cô Mochizuki còn hơn.", "Cô Mochizuki ơi, giờ vẫn chưa muộn đâu, cô chủ nhiệm bọn em đi.", "Nếu lớp A được cô Mochizuki chủ nhiệm thì đời học sinh của bọn em sẽ vui lắm.", "Này mấy bạn nam, thất lễ với thầy Sasaki quá đấy.", "Cá nhân tớ thì hy vọng là thầy giáo trẻ đẹp trai cơ.", "Mong là thầy giáo mới không phải Loli-con."
Những lời nhận xét khắt khe từ học sinh hướng về phía ông ấy.
Dù là học sinh trung học cơ sở, nhưng vẫn chỉ là năm nhất. Một đứa hùa theo là những đứa khác cũng nhao nhao lên. Bản thân tôi cũng đang ở cùng vị thế nên không thể nói mạnh miệng được, nhưng những lời lẽ không kiêng nể vang lên khắp nơi.
Đúng là lũ khỉ con ồn ào.
Muốn cho Abaddon biến thành khối thịt rồi nuốt chửng bọn chúng ngay lúc này quá.
Với lại, cá nhân tôi thì mong ông ấy là Loli-con.
Đối mặt với bầy trẻ con non nớt ấy, ông chú bình thản đáp lại.
"Nhân tiện, tôi cũng xin nói trước với các em, đây là lần đầu tiên tôi làm chủ nhiệm kể từ khi lấy chứng chỉ giáo viên. Vì vậy, cô Mochizuki, một giáo viên dày dạn kinh nghiệm, sẽ hỗ trợ tôi với tư cách là phó chủ nhiệm của lớp này."
Ông chú nhìn sang cô Mochizuki và nói.
Cô ấy khẽ cúi đầu đáp lại.
Cái cảm giác tâm đầu ý hợp giữa hai người họ thật đáng ghét.
"Hả? Thật á? Thế thì thầy Sasaki cũng được đấy chứ.", "Trước giờ đâu có phó chủ nhiệm đâu nhỉ?", "Chắc tại thầy Sasaki là người mới nên nhà trường đặc cách xếp thêm vào?", "Trông thầy Sasaki già hơn cô ấy cả giáp ấy nhỉ.", "Thầy Sasaki, đừng thấy cô Mochizuki trẻ đẹp mà quấy rối tình dục đấy nhé?", "Cái câu đó của mày mới là quấy rối đấy."
Biết ông chú là người mới, học sinh càng được đà nói năng tùy tiện.
Lớp trưởng đang làm cái gì vậy.
Những lúc thế này mới cần phải nhắc nhở các bạn trong lớp chứ.
"Nào, phần tự giới thiệu của tôi thế là xong, tôi có một thông báo cho các em. Từ hôm nay lớp ta sẽ có một học sinh chuyển trường. Thời gian sinh hoạt sắp hết rồi, các em trật tự một chút nhé. Nếu không bạn mới sẽ khó xử đấy."
Ông chú vừa nói, tiếng ồn của học sinh lập tức im bặt.
Chắc là từ khóa "học sinh chuyển trường" đã có tác dụng.
"Em Juuni-shiki, mời em vào."
Ngay sau đó, theo lời ông ấy, cánh cửa phía trước lớp học lại mở ra cái rầm.
Người xuất hiện đúng như cái tên ông chú vừa gọi.
Mái tóc bạc óng ả dài quá thắt lưng đung đưa, cô ta bước nhanh về phía bục giảng. Không biết kiếm đâu ra mà cô ta đang mặc đồng phục của trường này. Giày và cặp sách cũng được chuẩn bị đúng theo quy định của nhà trường.
Bước chân ấy dừng lại bên cạnh ông chú.
Mọi ánh mắt hoàn toàn đổ dồn vào cô gái robot.
"Em Juuni-shiki, hãy tự giới thiệu với các bạn trong lớp đi."
"Thưa Cha, đã rõ."
Phát ngôn bâng quơ của cô gái robot khiến cả lớp xôn xao.
Tiếng gọi "Cha" chắc đã gây ấn tượng mạnh.
"Tên tôi là Sasaki Juuni-shiki. Do công việc của cha mẹ nên tôi đến đất nước này. Từ hôm nay tôi sẽ theo học lớp này. Chắc chắn sẽ có nhiều thiếu sót, mong các bạn hãy đối xử tốt với tôi."
Chuyện về dạng sống máy móc hay gì đó không được nhắc đến.
Che giấu những hiện tượng kỳ bí kiểu đó là công việc của ông chú. Ông ấy đời nào lại chủ động tiết lộ thân phận của vật thể bay không xác định. Tối qua chúng tôi, bao gồm cả tôi, đã họp bàn chiến thuật như một phần của trò chơi gia đình.
Vì cô gái robot có ngoại hình hoàn toàn giống người nước ngoài, nên khi chuyển trường sẽ được đối xử như con lai về nước. Về mặt đối ngoại, vị trí xã hội của cô ta là con nuôi của ông chú. Sự tồn tại của người mẹ quá trẻ tuổi dường như sẽ được giữ bí mật.
"Vừa đổi chủ nhiệm, giờ lại thêm học sinh chuyển trường à?", "Giờ sinh hoạt hôm nay nhiều thông tin quá nhỉ.", "Mà khoan, quan hệ cha con với thầy Sasaki á?", "Trong trường hợp này, hình như có quy định cha mẹ không được làm chủ nhiệm của con cái thì phải, tớ đọc ở đâu đó rồi.", "Là cô bé hôm trước đi cùng Kurosu-san đúng không?", "Thế thì Kurosu-san cũng quen biết thầy Sasaki à?"
Chủ đề của học sinh đã hoàn toàn chuyển sang cô gái robot.
Đối với họ, cô học sinh chuyển trường xinh đẹp đáng quan tâm hơn ông thầy giáo tẻ nhạt nhiều. Phản ứng dành cho đối phương cũng khác hẳn. Đặc biệt là các nam sinh tỏ ra rất hưởng ứng. Tiếng ồ à bắt đầu vang lên khắp nơi.
Trong lúc đó, chuông báo hết giờ sinh hoạt vang lên.
"Việc giúp đỡ em Juuni-shiki, ừm, nhờ em Kurosu và các bạn của em nhé. Thầy nghe nói em Kurosu cũng mới chuyển đến chưa lâu. Cùng cảnh ngộ nên thầy mong các em sẽ thân thiết với nhau. Nhờ cả các bạn của em nữa nhé."
"Vâng, em biết rồi ạ."
Ánh mắt ông chú hướng về phía tôi.
Đã được nhờ trước nên tôi trả lời ngay.
Mục tiêu trước mắt của tôi là kiếm điểm với ông ấy thông qua việc chăm sóc cô gái robot.
"Với lại có em nào tự tin về sức khỏe không, giúp thầy một tay được không? Thầy muốn chuẩn bị bàn ghế cho em Juuni-shiki, em nào đi cùng thầy thì tốt quá. Nếu được hai em thì càng tốt."
"Em em em! Em giúp ạ!"
"A, thế thì em cũng làm!"
Ông chú dẫn hai nam sinh ra khỏi lớp.
Dù là người mới mà điều khiển học sinh khéo thật, tôi thực lòng thấy nể.
Cô Mochizuki tiễn họ bằng ánh mắt từ trong lớp.
Không bỏ lỡ thời cơ, những học sinh đã đứng dậy vây quanh cô gái robot.
"Chào cậu! Cậu không phải người nước này đúng không? Cậu đến từ đâu thế?", "Hôm trước tớ thấy cậu đi cùng Kurosu-san. Hai người là bạn à?", "Cậu có sách giáo khoa chưa? Nếu chưa thì bảo thầy giáo chuẩn bị cho.", "Tóc cậu đẹp quá. Cậu dùng dầu gội gì thế?", "Này mọi người, hỏi dồn dập thế Sasaki-san khó xử đấy."
So với lúc tôi chuyển đến, mọi người có vẻ vồ vập hơn hẳn.
Nếu im lặng thì chắc là do ngoại hình dễ thương ảnh hưởng. Thực tế là không chỉ nữ sinh, mà phản ứng từ nam sinh cũng rất tốt. Chen vào thì phiền phức lắm, nên tôi đứng chờ ở bên cạnh vòng vây để đề phòng bất trắc.
Nếu cô gái robot mất kiểm soát, tôi sẽ nhờ Abaddon xử lý.
"Đây là trường học. Quả là một nơi, chữa lành tâm hồn."
Đương sự thì đang chìm đắm trong sung sướng.
Được nhiều học sinh vây quanh cưng nựng, cô ta đã sớm thấy ấm lòng. Dù vẻ mặt vẫn vô cảm như thường ngày, nhưng tôi cảm giác khóe miệng cô ta đang giật giật. Chắc là đang cố nén cảm xúc dâng trào đây mà.
"Này, gọi là Sasaki-san thì trùng với thầy chủ nhiệm, khó gọi lắm nhỉ?", "Đúng đấy. Gọi là Juuni-shiki-chan được không?", "Nếu cậu không thích thì bọn tớ không ép đâu.", "Có biệt danh hay nickname gì thì cho bọn tớ biết với được không?", "Sasaki-san, ở nhà mọi người gọi cậu là gì?"
"Gọi là Juuni-shiki cũng được. Gia đình cũng gọi tôi như vậy."
Quan sát từ bên ngoài một lúc, thấy cô gái robot giao tiếp khá ổn với các bạn cùng lớp. Thế này thì tôi không cần phải ra mặt rồi. Phán đoán như vậy, tôi quyết định quay về chỗ ngồi.
"Vậy chốt là Juuni-shiki-chan nhé!", "Cái tên lạ thật đấy.", "Tớ thấy cá tính và dễ thương mà.", "Mày định tán tỉnh Juuni-shiki-san đấy à?", "Tán tỉnh con gái ngay tại nơi làm việc của ông bố, khó lắm đấy.", "Không đâu, lỡ đâu thành công thì được bố vợ công nhận luôn.", "Tao chỉ thấy tương lai bị trừ điểm hạnh kiểm thôi."
Một lúc sau, hai nam sinh bê bàn của cô ấy quay lại.
Ông chú cũng xách ghế trên hai tay.
Việc sắp xếp vừa xong thì tiết học đầu tiên bắt đầu.
*
Không ngờ người tiền nhiệm của lớp chủ nhiệm lại bị bắt vì hành vi dâm ô với học sinh.
Trong lúc chờ đợi ở hành lang trước lớp 1A, tôi đã bị sốc trước sự thật được học sinh cho biết. Là do Cục dàn xếp sao? Nếu vậy thì tàn nhẫn quá. Hay đó là sự thật? Nếu vậy thì cũng tàn nhẫn không kém. Dù thế nào thì chắc chắn Cục cũng có nhúng tay vào.
Trong tình huống này, nếu quan hệ với cô bé hàng xóm bị lộ ra, vị trí của tôi cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Không tránh khỏi sự chỉ trích của LTS.
Thân phận đối ngoại của Juuni-shiki là con nuôi. Đó là ý muốn mạnh mẽ của con bé để tiếp tục trò chơi gia đình. Nhưng với cô bé hàng xóm thì hoàn toàn là người dưng. Theo đúng nghĩa đen, chỉ là quan hệ "hàng xóm". Một người đàn ông trung niên thân thiết với trẻ vị thành niên như vậy, dính án ngay lập tức.
Từ giờ tôi phải hết sức chú ý khoảng cách với cô bé.
Trong trường nên hạn chế nói chuyện tối đa.
Không, kể cả ngoài trường cũng có khả năng bị ai đó nhìn thấy.
Vừa suy nghĩ những chuyện đó, vừa cố gắng che giấu sự dao động, tôi đã vượt qua được giờ sinh hoạt buổi sáng.
Và rồi, khi đã vượt qua giờ sinh hoạt, tiết Toán tôi phụ trách trôi qua suôn sẻ hơn tưởng tượng. Không phải lời của sếp, nhưng kinh nghiệm làm gia sư thời sinh viên vẫn còn hữu dụng dù đã qua gần hai mươi năm.
Rồi giờ nghỉ trưa cũng đến.
Tại sau tòa nhà trường học.
Tránh ánh mắt người khác, tôi gặp mặt Futari Shizuka, cô Inukai và Đại tá Mason.
Trước giờ sinh hoạt buổi sáng không có thời gian nói chuyện tử tế, nên tôi mới gọi họ ra đây để họp lại. Về việc hướng dẫn ăn trưa tại lớp, tôi đã nhờ phó chủ nhiệm là cô Mochizuki làm thay.
"Trẻ con mà lên cấp hai là bắt đầu lắm đứa xấc xược rồi nhen. Thế nào? Bên nhà ngươi sao rồi?"
"Tôi cũng xoay xở vượt qua được. Futari Shizuka-san có vẻ vất vả nhỉ."
"Tại cái bộ dạng này mà. Mới đó mà đã bị đặt cho cái biệt danh quái đản rồi."
Giáo viên Loli, cái tên đó cũng đã lọt đến tai tôi.
Mà, nếu là bà ấy thì chắc sẽ tự mình xoay xở ổn thỏa thôi.
"Nhân tiện, tôi muốn hỏi cô Inukai, cô Yoshikawa không đi cùng sao?"
"Bên Lực lượng Phòng vệ Biển thâm nhập vào trường với tư cách nhân viên chỉ có mình tôi. Chiến dịch lần này là sự phối hợp của Lục, Hải, Không quân. Tôi có quen biết với nhóm Sasaki-san nên được chọn làm đặc vụ hiện trường. Đại tá Hải quân Yoshikawa đang hoạt động ở nơi khác."
"Nghĩa là tai mắt của Lực lượng Phòng vệ ở khắp nơi sao? Đáng sợ thật nhen."
"Ít nhất thì sẽ không có chuyện binh sĩ mặc đồ ngụy trang nấp ở những chỗ học sinh hay giáo viên nhìn thấy đâu. Mong mọi người cứ yên tâm. Nếu cần gặp Yoshikawa, tôi sẽ liên lạc ngay, ý anh thế nào?"
"Không, tôi chỉ hơi tò mò thôi, hiện tại thì không sao."
"Mà này, nói mấy chuyện đó trước mặt gã này có ổn không đấy?"
Futari Shizuka liếc mắt về phía Đại tá Mason.
Cô Inukai trả lời rất dõng dạc.
"Vâng. Về hành động của chúng tôi, phía đối tác cũng đã được thông báo rồi ạ."
"Chúng tôi rất thân thiết với các bạn Lực lượng Phòng vệ đê-sự! Chúng ta cùng cố gắng làm việc nhé-sự!"
"Chà, thì cũng phải thôi nhen."
Xoay quanh thân phận của Juuni-shiki, có vẻ như cả trong và ngoài trường đều đã được các tổ chức vũ trang bao vây. Thế này thì dù xung quanh không có người, cũng cấm tuyệt đối việc dùng phép thuật dị giới một cách bất cẩn. Có khi đang bị giám sát từ một nơi rất xa cũng nên.
Chắc hẳn Cục cũng đã phái người có năng lực đến. Các camera giám sát trong trường có lẽ cũng nằm trong tay Sếp trưởng. Từ giờ dù có xảy ra chuyện gì quanh mình, tôi quyết định sẽ cố gắng dựa vào những người xung quanh.
"Với lại mọi người có biết gì về người tiền nhiệm của lớp 1A không?"
"Cái gã giáo viên Loli-con đang hot rần rần đó hả? Ta có xác nhận với cấp trên rồi, họ bảo là có cái cớ vừa khéo nên tận dụng luôn. Chắc là kẻ tái phạm nhiều lần rồi. Nhà trường vì thể diện nên không công bố, ai ngờ bị lợi dụng triệt để luôn."
"Ra là vậy."
"Nghe đâu hắn đã hì hục 'mây mưa' ngay trong trường đấy nhen?"
"Mấy chuyện trần trụi như thế, xin bà hạn chế nói giúp cho."
Đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm vì không có ai bị oan mà bị đá đi.
Cấp trên của chúng tôi rất hay thản nhiên hy sinh người dân thường mà.
"Nhà ngươi cũng phải cẩn thận đấy, kẻo lại đi theo vết xe đổ của gã giáo viên Loli-con đó."
"Bà đừng có nói đùa kiểu đó, xin bà đấy."
"Ai mà biết được mỹ nhân kế (tsulsumotase) đang ẩn nấp ở đâu chứ?"
A, cũng có khả năng đó sao.
Nói mới nhớ, hôm trước ở công viên giải trí tôi suýt bị đặc vụ của tổ chức nào đó bắt cóc. Súng điện đau kinh khủng. Dù không trực tiếp đến thế, nhưng khả năng bị bên thứ ba tiếp cận là không thể phủ nhận.
Tùy trường hợp, có khi Hoshizaki-san cũng đang bị bạn học đẹp trai nào đó bắt chuyện ở trường không biết chừng. Hoặc là đã có bạn trai rồi, và người đó bị quốc gia hay tổ chức nào đó mua chuộc, chuyện đó dễ tưởng tượng lắm.
Về chuyện xung quanh tiền bối, mong là siêu khoa học của dạng sống máy móc sẽ xử lý giúp.
"Ồ, quá tuyệt vời đê-sự! Câu chuyện của Futari Shizuka-san rất bổ ích đê-sự!"
"Nhà ngươi, thôi ngay cái trò đó đi được không? Nghe ngứa cả tai."
"Vậy sao? Tôi còn tự tin là mình diễn khá đạt đấy chứ."
Hình tượng trợ giảng ngoại ngữ của Robert-san, chẳng phải là quá rập khuôn sao. Nhưng mà, nếu hỏi giáo viên thời tôi còn đi học thế nào, thì đúng là có cảm giác giống thế này thật.
"Tôi đã xem anime của nước này để học tập đấy."
"Cái đó là sai bét rồi nhen."
Nguyên nhân đã rõ.
Ngay sau đó, ông ấy chỉnh đốn lại tư thế và nói với giọng nghiêm nghị.
"Nói chuyện nghiêm túc nhé, hiện tại trên thế giới này không có sự tồn tại nào được chú ý nhiều như các vị đâu. Điều đó các vị nên khắc cốt ghi tâm. Bỏ qua chúng tôi, trên đời này còn rất nhiều kẻ không từ thủ đoạn vì địa vị và lợi ích."
"Vâng, tôi nghĩ đúng như lời Đại tá Mason nói."
"Vì chúng tôi đang để mắt tới nên chắc sẽ không có kẻ nào dám công khai xâm nhập. Tuy nhiên, vẫn có những quốc gia và tổ chức sẽ ra tay. Chắc chắn chúng đang tiếp cận học sinh và giáo viên trong trường. E rằng từ ngày mai, ngày kia chúng sẽ bắt đầu hành động."
"Thông tin các ông xác nhận được có chuyển cho chúng tôi không?"
"Những thông tin chúng tôi cho là cần thiết sẽ được chuyển đến cấp trên của các vị."
"Keo kiệt thế. Rõ ràng coi ta như vệ sĩ cao cấp mà đối xử thế đấy."
Futari Shizuka phồng má, nói vẻ không phục.
Thấy vậy, Đại tá liền đổi nét mặt, quay lại chế độ trợ giảng ngoại ngữ.
"Hả, chuyện gì thế-sự?"
"Nếu không thì đời nào lại giao chức chủ nhiệm tiếng Anh cho một bé gái thế này chứ?"
"Tại sao-sự? Tôi không hiểu Futari Shizuka-san đang nói gì cả-sự."
"Muốn đấm cho một phát ghê."
"Thôi xin bà. Làm thế là bị đuổi khỏi Cục đấy."
Futari Shizuka nắm chặt nắm đấm nhìn Đại tá Mason.
Bà ấy có vẻ khá bực bội.
Trong khi đó cô Inukai lại rất im lặng.
Cô đứng thẳng lưng nghiêm chỉnh, im lặng lắng nghe cuộc trao đổi của chúng tôi. Trừ khi tôi bắt chuyện, cô ấy sẽ không tự mở miệng. Từ vẻ mặt nghiêm nghị toát lên khí chất của một quân nhân tự vệ.
Đối với cô ấy, vụ lùm xùm lần này đúng là tai bay vạ gió. Nếu xảy ra vấn đề gì trong trường, tương lai sĩ quan cao cấp coi như đi tong. Bắt nguồn từ vụ rồng bạch tuộc, tôi cũng có phần lôi cô ấy vào, nên tôi muốn hỗ trợ cô ấy hết sức có thể.
"Nhân tiện, tiệc chào mừng tối nay, các ngươi có tham gia không?"
"Chúng ta tham gia sao được chứ?"
"Tại sao?"
Futari Shizuka hỏi như muốn đổi chủ đề.
Là chuyện thầy Hiệu phó đã nói lúc chúng tôi sắp rời phòng giáo viên. Nghe nói tối nay sẽ tổ chức một bữa tiệc tại quán nhậu gần đây. Tiệc chào mừng bốn người mới chúng tôi. Là nhân vật chính thì nên tham dự. Nhưng rào cản tham gia lại quá cao.
Quy tắc trò chơi gia đình, điều thứ nhất.
Mỗi ngày một lần, cả gia đình phải quây quần bên bàn ăn.
"Sẽ vi phạm quy tắc trò chơi gia đình mất."
"Con bé robot kia ấy à, ngay đầu giờ nghỉ trưa nó đã báo cáo là sau giờ học có tiệc chào mừng ở nhà bạn cùng lớp rồi nhen? Nghe bảo được bạn thân thiết mời, đọc tin nhắn là thấy sướng rơn trong lòng rồi."
"Hả? Vậy sao?"
"Nhà ngươi không kiểm tra nhóm chat trò chơi gia đình à?"
"Xin lỗi, tôi quên béng mất."
"Quyết định tổ chức theo đa số, đang bỏ phiếu nhiệt tình lắm. Con út và Paisen bỏ một phiếu cho việc trốn đi chơi tối. Cô nàng kia chắc cũng muốn thỉnh thoảng được thư thả với em gái ruột. Trưởng nữ và trưởng nam thì tùy ý nhà ngươi, thực chất là do ta và nhà ngươi quyết định thôi nhen?"
Nghe Futari Shizuka nói, tôi vội vàng kiểm tra thiết bị cá nhân.
Đúng là có tin nhắn từ Juuni-shiki. Dù văn phong vẫn mang tính hành chính như mọi khi, nhưng câu chữ toát lên mong muốn mãnh liệt được tham gia tiệc chào mừng do bạn cùng lớp tổ chức.
Bởi vì tin nhắn dài ngoằng.
Trên dòng thời gian là cuộc bỏ phiếu và hai phiếu đã được bầu.
"Vậy thì nhân tiện, chúng ta cũng tham gia tiệc chào mừng thôi."
"Cảm giác được tự do điều khiển kết quả biểu quyết sướng thật nhen."
"Mấy chuyện đó bà nghĩ trong đầu thôi, đừng có nói ra."
Dù việc bổ nhiệm lần này chỉ là tạm thời, nhưng môi trường làm việc rất quan trọng. Từ chối thịnh tình của các giáo viên có thể gây trở ngại cho công việc sau này. Đã là công việc không quen thuộc rồi, tốt nhất là nên ngoan ngoãn tham gia.
Việc của Juuni-shiki thì nhờ cô bé hàng xóm và thiếu niên Abaddon vậy.
Nhân sự của Cục, cô Inukai và đồng đội của Đại tá Mason chắc cũng sẽ để mắt tới, nên chắc không có vấn đề gì lớn đâu. Juuni-shiki chắc cũng đã thả thiết bị giám sát ra rồi. A, phải gửi quà cảm ơn đến gia đình tổ chức tiệc chào mừng cho con bé mới được.
"Wow, tối nay là tiệc tùng (party) sao! Tôi cũng xin phép tham gia-sự!"
"Sasaki-san, tôi có nên tham gia không?"
"Nếu cô Inukai không có kế hoạch gì khác thì tham gia cho an toàn. Tôi nghĩ chắc chắn chúng ta sẽ còn được giúp đỡ nhiều ở ngôi trường này trong thời gian tới. Tuy nhiên, cô nên hỏi ý kiến cấp trên xem sao."
"Đã rõ. Tôi sẽ làm như vậy."
Có vẻ Đại tá Mason và cô Inukai cũng sẽ tham gia.
Trong lúc đó, chuông báo hết giờ nghỉ trưa vang lên.
Tiếc là không có thời gian ăn trưa. Nhưng từ khi chuyển sang Cục, chuyện bỏ bữa trưa là cơm bữa. Cô Inukai và Đại tá cũng không phàn nàn gì. Chúng tôi cứ thế bước vào giờ học buổi chiều.
*
Cùng ngày, giờ học buổi chiều và sau giờ học trôi qua trong chớp mắt, đã đến giờ tan sở.
Theo dự định ban đầu, chúng tôi xuất phát đến tiệc chào mừng người mới.
Nếu ở Tokyo thì đi bộ là chuyện thường, nhưng việc di chuyển bằng ô tô khiến tôi hơi sốc văn hóa nhẹ. Nghe nói những người không uống rượu sẽ phụ trách đưa đón. Quả thật quanh trường không thấy quán nhậu nào cả.
Nơi chúng tôi đến là một quán nhậu bình dân rất phổ biến gần ga Karuizawa.
Trong một phòng riêng rộng rãi, tiếng cụng ly vang lên.
"Nào, chúc cho sự thành công của các thầy cô mới, cạn ly!"
Có cả Hiệu trưởng và Hiệu phó.
Lời chúc rượu là của Hiệu trưởng.
Mọi người lập tức bắt đầu ồn ào vui vẻ.
So với các quán nhậu ở Tokyo thì phòng ốc ở đây rộng rãi, nói khiêm tốn thì là quá tuyệt vời. Gần hai mươi người vào mà không thấy chật chội. Giữa các bàn vẫn có lối đi thoải mái.
Ghế ngồi có tựa lưng hẳn hoi, được ngả người thư giãn thật là hạnh phúc.
"Quán nhậu ở quê rộng rãi thích thật nhen? Ở Tokyo thì làm gì được thế này."
"Vâng, đúng vậy. Tôi cũng đang nghĩ y như thế."
"Ehehe, bọn mình hợp nhau ghê nhen!"
"Cô Inukai, ly cạn rồi kìa. Để tôi rót cho cô nhé."
"A, cảm ơn anh, Sasaki-san."
"Futari Shizuka-san, tiếc quá bị bơ rồi đê-sự! Thay vào đó tôi sẽ tiếp chuyện cô nhé-sự!"
"Quả nhiên là thích ngực bự hả? Ngực bự thì tốt hơn hả?"
Bốn nhân vật chính là người mới hiện đang ngồi cùng một bàn. Tôi và Futari Shizuka ngồi cạnh nhau ở ghế bốn người, đối diện là cô Inukai và Đại tá Mason. Chắc lát nữa sẽ đổi chỗ thôi.
Ngay bàn bên cạnh là Hiệu phó và Hiệu trưởng. Từ sau khi cạn ly, hai người họ đóng vai trò trung gian kết nối với xung quanh. Vì biết rõ thân thế của chúng tôi nên họ đang lo lắng về khoảng cách giữa chúng tôi với các giáo viên khác.
"À, thầy Sasaki. Tôi hỏi một câu được không?"
"Chuyện gì vậy? Cô Mochizuki."
Từ phía đối diện với bàn của Hiệu trưởng và Hiệu phó. Tiếng gọi vang lên từ bàn bên kia, nơi tiếp giáp với bàn của những người mới. Ở đó có cô Mochizuki, phó chủ nhiệm lớp 1A, đang ngồi tiếp giáp với tôi.
"Thầy với cô Futari Shizuka có vẻ thân thiết quá nhỉ, hai người có quan hệ thế nào vậy?"
"Chúng tôi quen nhau trong kỳ thi tuyển dụng của tỉnh, tình cờ lại được phân về cùng một nơi."
"Từ đó cứ hễ gặp mặt là hắn lại tán tỉnh ta đấy nhen. Khổ tâm ghê."
"Trước mặt người ngoài xin bà đừng nói mấy lời mộng du đó được không?"
Tôi trình bày thiết lập đã được nghĩ ra từ trước.
Nhân tiện, các giáo viên trong tiệc rượu thường gọi nhau bằng "san" (anh/chị/cô/thầy) thay vì "sensei" (thầy/cô giáo). Lúc di chuyển tôi có nghe nói về chuyện này. Đặc biệt là ở các trường địa phương, vòng tròn sinh hoạt của giáo viên trùng khớp hoàn toàn với gia đình học sinh, nên họ phải giữ ý tứ nhiều điều.
"Chẳng lẽ hai người đang hẹn hò sao?"
"Tôi nghĩ là do tôi bị cô ấy đơn phương quấy rầy thôi."
Futari Shizuka hôm nay, so với mọi khi cứ hay kiếm chuyện với tôi, có phải là do tâm trạng không?
Hay là bà ấy cũng đang hưng phấn với công việc ở vùng đất mới?
Không, không thể nào.
Tính cách bà ấy đâu có đơn giản thế.
Sau khi cạn ly một lúc, chúng tôi vừa trò chuyện bâng quơ vừa cạn khoảng hai ly. Người nói chính là Futari Shizuka và Đại tá Mason. Tôi, cô Inukai và cô Mochizuki thì lấy câu chuyện của họ làm mồi nhắm để nâng ly.
Một lúc sau, cô Mochizuki bắt chuyện với thái độ nghiêm túc hơn.
Đó là một câu hỏi với vẻ mặt hơi áy náy.
"Xin lỗi thất lễ, thầy Sasaki còn độc thân không ạ?"
"Vâng thì, đúng là như vậy..."
"A, thật ạ? Tôi cũng độc thân đấy! Nói ra thì hơi kỳ, nhưng có đồng minh độc thân tôi vui lắm. Những người khác đa phần đều kết hôn rồi, nên mấy chủ đề bâng quơ hay phong cách sống thường ngày đôi khi không hợp nhau lắm."
Thấy tôi trả lời thành thật, cô Mochizuki nở nụ cười tươi rói.
Ở tuổi cô ấy mà chưa kết hôn thì cũng là bình thường thôi. Nhưng ở quê thì có khi lại khác chăng? Chi tiết thế nào không rõ, nhưng đây là chủ đề nhạy cảm nên tôi quyết định gật đầu cho qua chuyện.
"Ra là vậy."
"Nếu được thì từ giờ cuối tuần thầy đi uống cùng tôi nhé?"
"Nếu cô không chê người như tôi thì tôi rất sẵn lòng."
"Cảm ơn thầy. Vậy thì nhanh gọn lẹ, chúng ta trao đổi liên lạc đi!"
"Hả? A, vâng?"
Cuộc trao đổi tình cờ khiến tôi ngỡ ngàng.
====================
Bởi lẽ, đây là lần đầu tiên trong đời tôi trải nghiệm việc trao đổi liên lạc với người khác giới một cách trơn tru đến thế. Chính vì vậy mà tôi đâm ra bối rối. Liệu có ổn không khi giao thông tin cá nhân quan trọng cho một người đàn ông trung niên mới gặp ngày đầu tiên?
"Gì thế này, phim tình cảm hài đấy phỏng? Tình tứ đến mức tấu hài luôn à?"
"Nhân tiện thì bà Futari Shizuka có muốn trao đổi luôn không?"
Không biết có phải là cái trò "mỹ nhân kế" mà bà Futari Shizuka từng nhắc đến hay không. Nhưng mà, dù gì thì cũng quá đường đột. Cũng có khả năng cô ấy nhận chỉ thị nào đó từ Hiệu trưởng. Với cương vị là phó chủ nhiệm, khả năng đó xem ra cao hơn cả.
Dù sao đi nữa, cứ coi như là cho người ta tài khoản dùng cho công việc đi.
Tôi trao đổi liên lạc theo lời thúc giục của đối phương. Tài khoản tôi đưa ra là tài khoản vận hành trên thiết bị do Cục cấp phát. Dùng cái này thì sẽ không bị rò rỉ thông tin cá nhân. Nếu có vấn đề gì phát sinh, cấp trên sẽ nhận được thông báo ngay lập tức.
"Anh Sasaki, có thể trao đổi liên lạc với tôi nữa được không?"
"A, vâng."
Vừa trao đổi xong với cô Mochizuki, cô Inukai cũng lập tức ngỏ lời.
Y như rằng, bà Futari Shizuka liền chọc ngoáy ngay tắp lự.
"Gớm chưa kìa nhà ngươi, đào hoa quá thể đáng nha."
"Sasaki-saaan, tôi ghen tị quá điii!"
"...Hay là hai người cũng trao đổi với nhau luôn đi?"
Trao đổi liên lạc với hai người phụ nữ đang độ xuân thì.
Quả thực cảm giác cũng không tệ.
Cô Mochizuki là một phụ nữ hoạt bát, tươi sáng, nhắc đến giáo viên trường học là người ta sẽ hình dung ngay ra một hình mẫu lý tưởng như cô ấy. Mặt khác, cô Inukai lại là một người phụ nữ nghiêm túc và trầm lặng. Nghe nói là sĩ quan Lực lượng Phòng vệ, quả nhiên đúng y như những gì tôi tưởng tượng trong đầu.
Nếu chỉ sống một cuộc đời bình thường, e là khó mà gặp gỡ được hai mỹ nhân nhường này.
Tuy nhiên, thấp thoáng phía sau đó là những lý do chẳng liên quan gì đến chuyện đào hoa cả.
"Nhắc mới nhớ, cô Inukai phụ trách bộ môn nào vậy?"
"Môn tôi phụ trách là Thể dục. Không, nói chính xác hơn thì phải gọi là Giáo dục Thể chất và Y tế."
"Thể dục sao. Quả nhiên là bộ môn rất hợp với cô Inukai."
"Vì tôi là kẻ thô kệch, nên chỉ được mỗi cái giỏi vận động chân tay thôi."
"Không, tôi tuyệt đối không có ý đó đâu..."
Hoshizaki-san, cô thua người này rồi.
Quả thực với học lực của cô ấy thì có lẽ không phải là đối thủ.
Hình như Đại học Phòng vệ có điểm chuẩn lệch (hensa-chi) lên tới sáu mươi thì phải.
"Đối thủ này hơi quá sức với Paisen của bọn ta rồi."
"Chúng ta đừng nói cho cô ấy biết nhé."
Một lúc sau thì diễn ra màn đổi chỗ ngồi.
Mọi người bắt đầu trò chuyện xen kẽ với các giáo viên có khả năng sẽ liên quan đến công việc sau này, dựa theo lớp và bộ môn phụ trách. Tự nhiên tôi và cô Mochizuki bị gộp chung lại, đi đến chỗ các giáo viên chủ nhiệm khối lớp Một.
Nhân tiện thì, cô Mochizuki có vẻ là người uống rượu khá giỏi.
"À ừm, theo tôi đếm thì đây là ly thứ năm rồi, cô vẫn ổn chứ?"
"Cứ giao cho em! Tầm này vẫn còn dư sức ạ. Trông thế này thôi chứ em thích rượu lắm."
"Nếu thế thì tốt..."
Trông cô ấy không có vẻ gì là đang nói dối.
Các giáo viên xung quanh cũng không ai để ý, nên chắc là cô ấy uống được thật. Nếu đã vậy thì tôi quyết định im lặng quan sát chứ không can thiệp thêm. Dù trông trẻ trung như vậy nhưng đối phương cũng đã là người trưởng thành rồi.
Tiệc rượu tiếp diễn, xen kẽ là màn tự giới thiệu của bốn nhân viên mới.
Liếc nhìn sang chỗ khác, tôi thấy những người như bà Futari Shizuka, Đại tá Mason, hay cô Inukai cũng đang vui vẻ uống rượu cùng các giáo viên khác. Đặc biệt là chỗ bà Futari Shizuka cực kỳ náo nhiệt. Dù ở sân khách mà hòa nhập nhanh như vậy thì đúng là nể thật.
Cuối cùng, thầy Phó hiệu trưởng phát biểu bế mạc, và buổi tiệc giải tán.
Chúng tôi được nhân viên quán tiễn ra cửa, lục tục di chuyển ra phía trước quán.
Bầu không khí hôm nay có vẻ sẽ kết thúc tại đây.
Ngay giữa lúc đó, cô Mochizuki chộp lấy cánh tay tôi thật chặt.
"Thầy Sasaki ơiii, tăng hai, đi tăng hai đi nàooo!"
"Không, hôm nay có vẻ mọi người giải tán rồi mà."
"Người ta là người ta, mình là mình chứ lị!"
Đúng như những lời nói bồng bột đó thể hiện, cô ấy say bí tỉ rồi. Cô ấy nở nụ cười tủm tỉm có vẻ rất sảng khoái, tay thì cứ lôi xềnh xệch cánh tay tôi. Tôi bị thôi thúc bởi ham muốn dùng ma pháp hồi phục để đưa cô ấy về trạng thái tỉnh táo ngay lập tức.
"Dù cô nói vậy, nhưng ngày mai vẫn phải đến trường..."
"Thêm một quán nữa thôi thì không sao đâu mà? Nếu cần thì em sẽ bao thầy!"
Đồng hồ vừa mới điểm qua chín giờ một chút.
Nếu là tiệc nhậu ở chỗ làm cũ, chắc chắn tôi đã bị lôi đi tăng hai mà không cần hỏi ý kiến. Nhưng đó là vì nhân viên công ty làm việc văn phòng mới thế. Với tư cách là giáo viên trường học, không thể nào làm cái trò xuất hiện trước mặt học sinh với bộ dạng nồng nặc mùi rượu được.
"Gần đây có quán ngon lắm! Em nhất định muốn thầy Sasaki biết chỗ đó!"
"Hay là để lần sau đi?"
"Không được không được, ở đó có món cá bò da tuyệt phẩm chỉ ăn được vào mùa này thôi! Nếu bỏ lỡ dịp này thì không biết đến bao giờ mới có lại đâu, biết không hả? Thế nên, hôm nay chính là ngày kỷ niệm cá bò da của em và thầy Sasaki đấy!"
Xung quanh, các giáo viên khác đã bắt đầu gọi taxi ra về.
Karuizawa hoàn toàn là một xã hội xe hơi, nên dường như hầu hết mọi người không sử dụng phương tiện công cộng để về nhà. Cũng thấy một số giáo viên đi bộ ra ga, nhưng thường thì sau khi đi qua một hoặc hai ga, chặng cuối cùng họ vẫn sẽ bắt taxi.
Trong số đó cũng thấy có giáo viên được người nhà đến đón.
Giữa khung cảnh ấy, cô Mochizuki bắt đầu bước đi, tranh lên trước.
Dáng đi loạng choạng không vững của cô ấy khiến người nhìn cảm thấy vô cùng bất an.
Tôi cũng đã nghĩ đến phương án cứ thế mặc kệ cô ấy. Nhưng cô ấy là phó chủ nhiệm lớp 1-A và là người hỗ trợ tôi. Nếu xử lý qua loa ở đây làm cô ấy phật ý, cuộc sống giáo viên sau này e là sẽ rất khó khăn.
Thế nên đành chịu, tôi chuyển tâm trí sang chế độ tiếp khách và gật đầu.
"Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đi cùng cô đúng một tiếng thôi nhé."
"Quả không hổ danh thầy Sasaki! Em thích cái tính đó của thầy lắm đấy!"
Tiện thể tôi cũng rủ các giáo viên xung quanh. Tuy nhiên, đáng tiếc là ai nấy đều từ chối. Đa số họ đều đã có gia đình, nên toàn những phản ứng kiểu như "thêm nữa thì hơi...", "con cái đang đợi", đại loại vậy.
"Ủa? Đồng nghiệp của ta đi đâu mất rồi?"
"Nếu là anh Sasaki thì tôi thấy đi cùng cô Mochizuki rồi..."
Từ đằng xa vọng lại tiếng của bà Futari Shizuka và cô Inukai.
Đã lỡ rồi thì rủ họ đi cùng luôn vậy.
Ngay khoảnh khắc tôi vừa nghĩ thế, cô Mochizuki giật mạnh tay tôi.
"Đằng này ạ! Nào nào, đằng này cơ, thầy Sasaki!"
"A, chờ, chờ chút đã."
Tôi định cất tiếng gọi thì đã bị lôi vào một khúc quanh ở góc phố.
Góc này là điểm mù hoàn toàn từ phía trước quán ăn. Sau đó cô Mochizuki cứ thế bước đi phăm phăm đầy năng lượng. Chẳng mấy chốc tôi không còn cảm nhận được sự hiện diện của các giáo viên khác nữa. Sau vài lần rẽ ở các góc đường, một khu vực có vài quán nhậu hiện ra trước mắt.
"Đường này ạ. Quán đó ở ngay kia thôi!"
"Ra là vậy."
Tôi bị đồng nghiệp dẫn đi, chỉ tay về phía trước mặt, chân bước theo lời thúc giục.
Quả thực cửa hàng cô ấy nhắm đến ở ngay đó.
Tuy nhiên, trước mái hiên mà chúng tôi đang nhìn vào lại treo một tấm biển: Đã đóng cửa.
"Có vẻ như hôm nay họ nghỉ rồi."
"Ư hư hư hư hư..."
Cô Mochizuki lại lộ ra vẻ mặt đầy tiếc nuối.
Tưởng thế là xong, ai ngờ ngay sau đó cô ấy quay ngoắt lại phía tôi và nói.
"Đã thế này thì về nhà em uống đi!"
"Không, cái đó thì hơi quá..."
"A, có taxi đến đúng lúc quá này! Xin lỗiii, cho tôi đi vớiii!"
Cô ấy vung tay loạn xạ, chặn chiếc taxi đang đi ngang qua trước cửa quán.
Chiếc xe đang hiển thị biển "Xe trống" lập tức tấp lại chỗ chúng tôi. Chắc là taxi vừa trả khách ở trước ga. Cửa sau vừa mở ra, cô Mochizuki đã đẩy mạnh tôi như muốn nhét tôi vào trong xe.
"Cô Mochizuki, ngày mai còn phải đến trường đấy."
"Thầy đã bảo sẽ đi cùng em một tiếng mà."
"Thì đúng là vậy nhưng..."
"Không lẽ thầy đang nghĩ đến chuyện gì bậy bạ đấy chứ?"
"...Tôi hiểu rồi."
Nếu đối phương là bà Futari Shizuka, tôi nghĩ mình có thể nói vài câu bông đùa rồi chuồn êm. Nhưng đối phương lại là đồng nghiệp cùng chỗ làm. Hơn nữa còn là tiền bối mà tôi phải dựa cậy trong thời gian tới. Nếu từ chối vụng về khiến người ta ghét thì phiền phức lắm, nên tôi đành miễn cưỡng leo lên taxi.
Theo lời cô ấy, tôi ngồi vào ghế sau, ngay bên cạnh cô ấy.
Tôi cảm giác như mình lờ mờ hiểu được tâm trạng của những phụ nữ sợ bị quấy rối tình dục nơi công sở. Không, đâu chỉ phụ nữ. Chắc hẳn những chàng trai đẹp mã cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự nhưng không dám lên tiếng mà thôi.
Cô Mochizuki nói địa điểm, chiếc taxi đóng cửa và bắt đầu lăn bánh.
Chạy được vài phút thì xung quanh tối om.
Hầu như không thấy bóng người đi bộ trên đường.
"Tôi nghĩ giờ này cũng chưa muộn lắm, mà sao ít người qua lại thế nhỉ."
"Lúc nãy giới thiệu bản thân, thầy Sasaki có nói là thầy đến từ Tokyo nhỉ."
"Vâng, đúng vậy."
"Trước đây cũng có người như thế, và họ đã rất ngạc nhiên về sự khác biệt này."
"Thế nên tính đến chuyện đi về vất vả, thời gian tôi có thể đi cùng cô cũng giới hạn thôi."
Tôi vừa ngắm cảnh bên ngoài qua cửa xe vừa trả lời.
Khung cảnh những tòa nhà ngày càng thưa thớt dần khiến tôi thấy bất an. Rốt cuộc cô Mochizuki sống ở cái chốn khỉ ho cò gáy nào vậy? Hay là cô ấy là người địa phương, sống cùng gia đình? Nếu thế thì tôi càng muốn về hơn.
Ngay khi tôi bắt đầu lo lắng về điểm đến.
"Hay là thầy ngủ lại nhà em luôn nhé?"
Cô Mochizuki ngả đầu vào vai tôi đang ngồi trên ghế.
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Mỹ nhân kế, kích hoạt rồi.
"......"
Đừng có coi thường cảm giác khoảng cách với người khác giới của trai ế.
Mấy chuyện kỳ lạ thế này, cả đời tôi chưa từng trải qua lần nào nên tôi có thể khẳng định ngay lập tức. Kiểu gì lát nữa cũng sẽ bị ép mua tranh, bị rủ rê đa cấp, hoặc bị đòi tiền để trả nợ cho xem.
Rốt cuộc kẻ đứng sau cô ấy là ai?
Thôi, việc điều tra cứ để cho Cục hoặc Lực lượng Phòng vệ, ném hết cho họ là xong.
Nếu liên lạc với cấp trên, họ sẽ điều tra ra ngay các mối quan hệ phía sau.
Việc ưu tiên bây giờ là đảm bảo đường lui.
"Bác tài, xin lỗi nhưng dừng xe lại giúp tôi."
"Ơ, dừng ở chỗ này thì thầy về kiểu gì?"
"Cô Mochizuki, đây là tiền taxi. Không cần thối lại đâu."
Tôi hành động dứt khoát, không để cho cô Mochizuki kịp thắc mắc.
Tôi dúi tờ vạn yên lấy từ ví ra vào tay cô ấy.
Ánh mắt ngỡ ngàng của cô ấy đảo qua đảo lại giữa tôi và tờ tiền.
Trong lúc đó, taxi đã tấp vào lề đường.
Tôi đặt tiền taxi bên cạnh cô ấy rồi xuống xe từ cửa sau.
"Vậy nhé, từ ngày mai mong cô giúp đỡ."
"A, thầy Sasaki...!"
Tôi đóng sầm cửa lại, không cho cô ấy kịp nói gì.
Sau đó, tôi rảo bước đi ngược lại hướng xe chạy. Tôi thử đi nhanh một đoạn, nhưng không thấy cô Mochizuki đuổi theo. Chiếc taxi dừng lại trên đường một lúc, nhưng rồi cũng chạy đi mà không quay đầu lại.
Có lẽ tờ tiền taxi đã phát huy tác dụng.
Bản thân tôi cũng từng nhận lương bèo bọt nên tôi hiểu.
Cái sự biết ơn đối với tờ vạn yên từ trên trời rơi xuống ấy.
Đặc biệt là sau khi đã vung tay quá trán ở buổi nhậu, nó thực sự rất có giá trị.
"......"
Cơ mà, trời tối thật.
Một bên đường là cánh đồng trải rộng. Cũng có nhà dân rải rác, nhưng toàn là những ngôi nhà cũ kỹ nhuốm màu thời gian. Có nhiều căn nhà khiến người ta nghi ngờ không biết có người ở thật hay không. Thậm chí từ bên vệ đường còn vọng lại tiếng sột soạt của đám động vật nhỏ đang chạy nhảy nữa chứ.
Làm sao quay về biệt thự của bà Futari Shizuka đây.
Không lẽ lại bay về.
Tôi lơ mơ suy nghĩ với cái đầu đang lâng lâng vì rượu.
Gió đêm thổi vào cơ thể đang nóng bừng thật dễ chịu──
"...Lạnh quá."
Vừa mới cảm thán xong thì ngay lập tức, chỉ thấy lạnh thấu xương.
Nhiệt độ thấp hơn hẳn so với Tokyo khiến người tôi run cầm cập. Bên vệ đường còn thấy cả tuyết đọng. Karuizawa là vùng có độ cao lớn nhưng lượng tuyết rơi lại ít, nên không đến mức ngập mấy chục centimet như vùng Hokuriku. Dù vậy cũng đủ để làm người ta trượt chân.
Nếu đi bộ về nhà thì có vẻ sẽ vất vả kinh khủng đây.
Hay là gọi cho Cục nhờ họ đến đón nhỉ.
Đang vừa đi vừa nghĩ ngợi như vậy thì một chiếc ô tô từ phía trước tiến lại gần.
Trên nóc xe có gắn đèn mào. Là taxi cùng hãng với chiếc tôi vừa đi. Chiếc xe tấp vào lề đường, chặn ngay hướng đi của tôi. Tôi giật mình thủ thế, tưởng đâu có kẻ nào đến tập kích.
Nhưng, nỗi lo đó chỉ là lo bò trắng răng.
Người xuất hiện từ ghế sau chiếc xe vừa dừng lại là một nhân vật tôi rất quen mặt.
"Anh Sasaki, tôi đến đón anh đây."
"Tiệc chào mừng mà bị 'hốt' về ngay trong ngày, trông cứ như mấy em nữ sinh đại học mới lên Tokyo ấy nhỉ."
"Cô Inukai, sao cả bà Futari Shizuka cũng đi cùng vậy?"
Chẳng phải hôm nay đã giải tán rồi sao.
Bên cạnh chiếc taxi đang dừng, cô Inukai nói với thái độ nghiêm trang.
"Tôi xin nói thẳng. Nhiệm vụ tôi được giao cùng với chức danh giáo viên là hỗ trợ anh Sasaki cả trong và ngoài trường học. Tôi đã được huấn luyện tối thiểu về hoạt động tình báo, nên chắc cũng giúp ích được phần nào."
"Ra là vậy sao. Ngại quá, cảm ơn cô đã quan tâm."
"Nói nghe oai thế thôi, chứ một nửa là để giám sát bọn ta đấy mà."
Có vẻ như cô ấy đã cất công chạy đến đây để tìm đồng nghiệp.
Chắc là đã định vị được vị trí từ thiết bị của Cục.
"Mà sao nhà ngươi lại xuống xe giữa đường thế? Không lẽ bật chế độ Hiền giả ngay trên xe à?"
"Bà Futari Shizuka hôm nay có vẻ hăng hái quá nhỉ."
"Thì trai ế dễ dắt mũi lắm mà lị. Mấy gã qua tuổi ba mươi mà thu nhập bắt đầu khá lên ấy, chỉ cần bạn học cũ thời đi học lâu ngày không gặp ới một tiếng là dính bầu cưới chạy ngay. Thế là nhậm chức cái máy rút tiền ATM và gia nhập hội tiền tiêu vặt ba vạn yên mỗi tháng."
"Tôi hiểu ý bà muốn nói, nhưng cách diễn đạt tệ hại quá đấy."
Chắc là bà ấy đang cảnh báo tôi theo cách riêng của mình.
Cảm giác như đang đối phó với mấy ông sếp thời Showa vậy.
Nhưng nhìn ngoại hình là một bé gái, nên tôi lại thấy cay cú vì không thể ghét nổi.
"Thế giờ tính sao? Nếu ngươi muốn đi bộ về thì ta không cản đâu."
"...Xin lỗi, cho tôi đi nhờ với ạ?"
"Mời anh, anh ngồi vào đây đi. Tôi sẽ chuyển lên ghế phụ."
"Cảm ơn cô, Inukai-san."
Nhận lòng tốt của đồng nghiệp, tôi ngoan ngoãn leo lên ghế sau.
Không gian trong xe ấm áp nhờ điều hòa khiến tôi thấy thật hạnh phúc.
Sau đó, chạy xe trên đường quê khoảng ba mươi phút, chúng tôi về đến biệt thự của bà Futari Shizuka. Cô Inukai sau khi đưa chúng tôi về thì tiếp tục ngồi taxi rời đi đâu đó. Nghe nói cô ấy có cơ sở ở gần đây.
Chuyến đi ngắn sang dị giới để ngày mai hoặc ngày kia cũng được. Về mặt thể chất thì vẫn ổn, nhưng tinh thần thì mệt mỏi rã rời. Tắm rửa xong xuôi, vừa đặt lưng xuống giường là tôi chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.
*
【Góc nhìn của Cô bé hàng xóm】
Hôm đó, sau khi tan học, tôi cùng cô nàng robot đến thăm nhà một bạn cùng lớp.
Nghe nói là họ tổ chức tiệc chào mừng cho chúng tôi.
Nhớ lại thì ngay sau khi tôi chuyển trường đến, tôi cũng nhận được đề nghị tương tự. Lúc đó tôi nhớ là mình đã từ chối. Kéo dài mãi cho đến hôm nay, có vẻ như họ quyết định tổ chức gộp luôn tiệc chào mừng cho cả tôi nữa.
Địa điểm là một góc trong khu dân cư gần trường.
Một ngôi nhà biệt lập có diện tích sàn khá lớn.
Trong chỗ đậu xe có cả xe ngoại nhập cao cấp.
Bố mẹ bạn ấy điều hành một công ty nhỏ, nên so với học sinh trường công lập thì cũng thuộc dạng khá giả. Chúng tôi đến làm phiền nhà của một học sinh có điều kiện kinh tế khá giả - kiểu gì trong khối cũng có một người như thế - và mượn không gian phòng khách.
Có khoảng mười người cả nam lẫn nữ tham gia.
Đều là những học sinh thường ngày hay vây quanh tôi.
Ngoài bộ ghế sofa, họ còn huy động cả ghế phòng ăn để thiết lập hội trường. Trên chiếc bàn thấp đặt ở giữa bày la liệt bánh kẹo và nước ngọt. Bạn chủ nhà đã liên lạc trước, nên bố mẹ đang ở nhà đã chuẩn bị sẵn cho.
"Cơ mà tóc của Juuni-shiki đẹp thật đấy nhỉ.", "Ừ ừ, không thể tin được là cùng một con người luôn.", "Nè, cho tớ chải thử một chút được không?", "Cột tóc hai bên chắc dễ thương lắm nhỉ?", "A, tớ cũng nghĩ thế! Muốn xem quá đi!"
"Xin mời mọi người cứ làm theo ý thích."
Cô nàng robot cứ để mặc cho các học sinh muốn làm gì thì làm.
Lời nói và hành động thì vẫn y như mọi khi. Tuy nhiên, thi thoảng vai cô nàng lại run lên bần bật, chứng tỏ trong lòng đang sướng rơn. Dù bị tay người này người kia sờ vào tóc từ trái qua phải, cô nàng vẫn để cho họ thích làm gì thì làm.
"Juuni-shiki có bạn trai chưa?", "Nếu có thì thành yêu xa nhỉ?", "Không lẽ đi cùng đến Karuizawa luôn?", "Nếu thế thì chắc phải chuyển vào trường mình rồi chứ.", "Nếu lớn tuổi hơn thì sao biết được?", "Không lẽ là người đi làm rồi?"
"Không có đối tượng cụ thể. Tuy nhiên, Ta rất hứng thú."
Cô nàng cũng đối đáp trôi chảy với các bạn cùng lớp.
"Juuni-shiki dễ thương thế này chắc chắn sẽ được con trai tỏ tình tới tấp cho xem.", "Thấy có mấy đứa nhìn với ánh mắt khả nghi rồi đấy.", "Nhưng mà, cấm có được dính vào mấy gã đàn ông kỳ lạ nghe chưa?", "Chuẩn chuẩn, cái đó quan trọng lắm đấy.", "Mấy gã giáo viên lolicon chỉ chăm chăm mục đích đen tối, thời nay nhan nhản ra đấy."
Nhân tiện thì vây quanh cô nàng đa số là nữ. Trước đây tôi nghĩ cô nàng khao khát giao lưu với nam giới, nhưng có vẻ nữ giới cũng không thành vấn đề. Miễn là được tâng bốc chiều chuộng thì giới tính chỉ là chuyện vặt vãnh thôi.
Bù lại, đám con trai rảnh rỗi lại quay sang vây quanh tôi, chán chẳng buồn nói.
"Kurosu-san bị cướp mất vị trí học sinh chuyển trường hot nhất rồi nhỉ.", "Yên tâm đi, tớ lúc nào cũng một lòng một dạ với Kurosu-san mà.", "Đừng có đánh lẻ. Tớ cũng thuộc phe Kurosu-san đấy nhé.", "Cậu với Juuni-shiki có quan hệ thế nào vậy?", "Tớ cũng tò mò về mối quan hệ với thầy Sasaki nữa."
"Gia đình tôi và cô ấy có quen biết nhau do công việc của bố mẹ. Như sáng nay cô ấy đã nói trong giờ sinh hoạt chủ nhiệm, lần chuyển nhà này là do công việc của phụ huynh cả hai bên, bao gồm cả tôi. Thế nên chúng tôi mới chuyển trường cùng nhau."
Tôi đưa ra thiết lập đã chuẩn bị sẵn.
Tuyệt đối không nói dối.
Bởi lẽ nghe nói dạng sống máy móc không thể nói dối. Nếu những sự thật tôi nói ra có lẫn lộn dối trá, cô nàng robot có thể sẽ bị vấp váp trong các cuộc hội thoại sau này. Đây là thiết lập mà các thành viên trong trò chơi gia đình đã cùng nhau bàn bạc và quyết định vì cô nàng.
Tôi có bố nuôi trên giấy tờ, nhưng người bảo hộ thực tế là Futari Shizuka. Vai bố của cô nàng robot là ông chú. Việc hai người họ có quan hệ làm ăn là sự thật, và việc có mối quan hệ thân thiết giữa các gia đình bao gồm cả họ cũng không bị phủ nhận trong khuôn khổ của trò chơi gia đình này.
Đúng là người ngoài hành tinh phiền phức hết chỗ nói.
『Vẫn được đám nam sinh hâm mộ như mọi khi nhỉ.』
Abaddon buông lời châm chọc.
Lợi dụng việc tôi không thể phản bác, hắn cứ thích gì nói nấy.
『Cái này gọi là dàn Harem ngược phải không? Ta biết mà.』
Cái kiến thức đó, rốt cuộc hắn nạp vào từ đâu vậy.
Đúng là Harem ngược thật.
Những người góp mặt trong tiệc chào mừng đều là những học sinh trung tâm của lớp. Đương nhiên, cả nam lẫn nữ đa phần đều là những học sinh có ngoại hình ưu nhìn. Tùy người mà có khi còn coi đây là cơ hội ngàn năm có một ấy chứ.
Dù rằng nó chẳng mảy may lay động trái tim tôi chút nào.
"Kurosu-san, trao đổi liên lạc được không?", "A, tớ cũng muốn đổi!", "Cậu đổi với bọn con gái rồi, nhưng với con trai thì hầu như chưa đúng không?", "Tớ đã chờ mãi cơ hội để trao đổi đấy! Làm ơn đi mà!"
Không phải lời của Abaddon, nhưng tôi cảm thấy đám nam sinh hôm nay hăng hái hơn mọi khi.
Là do ở ngoài trường học chăng?
Không, chắc là do tôi tưởng tượng thôi.
Nếu nói ra điều đó, chắc lại bị Abaddon cười nhạo cho xem.
"Tôi hiểu rồi. Vậy thì dùng mã này nhé."
Tôi đưa thiết bị được Futari Shizuka cho mượn ra để trao đổi.
Ngay sau đó, có lẽ nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi, cô nàng robot cũng bắt đầu trao đổi liên lạc với các nữ sinh. Thiết bị cô nàng đang dùng cũng giống tôi, là đồ do Futari Shizuka điều phối. Bà ấy lúc nào cũng chu đáo thật.
Sau đó không có vấn đề gì xảy ra, buổi tiệc chào mừng trôi qua êm đềm.
*
Ngày hôm sau tiệc chào mừng, giáo viên mới đến chỗ làm ngay từ sáng sớm.
Vì đi ngủ sớm nên dậy sớm cũng chẳng nhằm nhò gì. Bà Futari Shizuka đã lấy xe riêng đưa tôi đến trường. Được Pii-chan và ngài Elsa tiễn chân, chúng tôi rời biệt thự. Chỉ mất hơn mười phút là đã đến trường.
Trong phòng giáo viên, tôi thấy cô Mochizuki đang ôm đầu tại chỗ ngồi. Có vẻ là bị nôn nao do say rượu. Vẻ mặt trông rất khổ sở. Chắc sau đó cô ấy lại uống một mình rồi. Dù vậy mà vẫn đi làm đúng giờ trước giờ vào học thì quả là đáng nể.
Và rồi, giờ sinh hoạt chủ nhiệm buổi sáng bắt đầu.
Tôi đứng trước bảng đen, giới thiệu học sinh chuyển trường ngày thứ hai liên tiếp.
"Các em, đây là em Ivy Gonzalez, sẽ là bạn cùng lớp của chúng ta từ hôm nay."
"Mình là Ivy! Xin chào mọi người Nhật Bản, rất mong được giúp đỡ!"
Một cái tên nghe rất quen.
Lời chào đầy năng lượng đó tôi nhớ là mình cũng từng nhận được trong quá khứ.
Đúng vậy, chính là Magical Blue.
Sáng nay, vừa đến phòng giáo viên, tôi đã bị Hiệu trưởng gọi lên phòng và nghe Đại tá Mason giải thích. Rằng từ hôm nay cô bé sẽ là học sinh lớp do Mr. Sasaki chủ nhiệm, nên nhờ tôi giúp đỡ, đại loại thế.
Dù quá trình thế nào thì việc giao lưu với những đứa trẻ có trái tim nhân hậu như Hoshizaki-san hay cô bé hàng xóm đã chứng minh hiệu quả trong việc thu phục Juuni-shiki. Học theo đó, họ tung Magical Blue vào, mưu tính để cô bé thâm nhập vào giữa bọn trẻ, điều này ngay cả người nghiệp dư cũng dễ dàng tưởng tượng ra.
Nhân tiện thì hôm nay cô bé ăn mặc rất bình thường.
Theo lời chính chủ thì là đang giải trừ biến thân.
Khi không biến hình thành cô gái ma pháp, cô bé chỉ là một đứa trẻ phương Tây bình thường. Mái tóc xanh lè đã chuyển thành màu nâu nhạt nhã nhặn, cởi bỏ bộ đồ ma pháp và khoác lên mình bộ đồng phục quy định của nhà trường, trông cô bé chẳng khác nào một học sinh bình thường ở bất cứ đâu.
Chứng kiến dáng vẻ dễ thương đó, học sinh trong lớp nhao nhao lên tiếng.
"Hả? Tên là Gonzalez á?", "Nếu Ivy là tên thì Gonzalez là họ rồi.", "Tớ từng thấy trên mạng bảo đó là họ khá phổ biến ở các nước nói tiếng Tây Ban Nha mà.", "Gon-chan, dễ thương không?", "Công nhận! Gon-chan dễ thương quá!", "Ở Nhật cũng có họ Goromaru đấy thôi.", "Hả? Cái gì nghe ngầu thế."
Liệu cô bé trạc tuổi Magical Pink này có theo kịp chương trình học cấp hai không, đó là nỗi lo ban đầu của tôi. Tuy nhiên, về khoản đó thì tôi đã nhận được sự đảm bảo chắc nịch từ Đại tá Mason là không vấn đề gì. Nghe đâu có gia sư riêng kèm cặp.
Thường ngày phải hành động cùng các quân nhân, cô bé khó lòng mà đến trường được. Thế nên họ đảm bảo thời gian học tập ngay tại nơi làm việc. Cách làm rất đại khái này đúng là bản chất của đất nước đó mà tôi biết.
Và, nhờ tài năng của bản thân cộng với sự nỗ lực, nghe giải thích là cô bé đã có học lực trình độ tốt nghiệp trung học cơ sở (Middle School). Nơi chuyển đến là lớp một cấp hai (lớp 7), nên các môn học chung của thế giới như Toán hay Vật lý chắc sẽ không thành vấn đề.
Tuy nhiên, khoản giao tiếp thì vẫn còn lo ngại.
Bởi vì cô bé không nói được tiếng Nhật.
"Em Gonzalez sống ở nước ngoài cho đến tháng trước. Tiếng Nhật vẫn còn nhiều chỗ chưa quen, nên các em hãy giúp đỡ bạn với tư cách là bạn cùng lớp nhé. Nếu nhận thấy điều gì, hãy báo ngay cho thầy."
Màn tự giới thiệu vừa nãy cũng bằng tiếng Anh.
Thế mà Đại tá Mason lại ném thẳng vào lớp thường, đúng là ác quỷ.
Nhờ vậy mà tôi nắm được mức độ nhiệt tình mà bọn trẻ dành cho Juuni-shiki.
"Ivy-chan, dễ thương cực kỳ luôn!", "Màu mắt đẹp quá.", "Hai ngày liên tiếp có học sinh chuyển trường, không phải hơi lạ sao?", "Có sao đâu, dễ thương thế này thì hoan nghênh nhiệt liệt.", "So với người bên đó thì dáng người hơi nhỏ nhỉ?", "Chuyển trường đến sau khi gã giáo viên lolicon bị bắt là may rồi đấy."
Các bạn cùng lớp đều có phản ứng tích cực.
Trong bối cảnh đó, người thốt ra những lời bất ổn lại là Juuni-shiki.
"Chuyện này là thế nào, do việc bố trí nhân sự bổ sung ngoài dự kiến, lợi thế của thuộc tính học sinh chuyển trường đã bị phân tán. Cứ đà này thì khả năng không thu được sự chữa lành như dự kiến ban đầu sẽ xuất hiện."
"Với lại thầy có chuyện muốn nhờ riêng em Juuni-shiki."
Nếu để cô nàng gây gổ với Magical Blue thì to chuyện.
Thế nên tôi đi trước một bước, đưa ra đề xuất về mối quan hệ giữa hai người họ.
"Vừa mới chuyển trường mà nhờ vả thì hơi ngại, nhưng em có thể nói tiếng Anh, nên em hãy tiên phong giúp đỡ em Gonzalez nhé? Cùng là học sinh chuyển trường, thầy rất vui nếu hai em hỗ trợ lẫn nhau. Tất nhiên thầy cũng muốn các bạn khác hòa đồng với bạn ấy."
Đây cũng là yêu cầu từ Đại tá Mason. Ý là hãy cho chúng tôi tham gia vào việc giao lưu với dạng sống máy móc. Ông ta cũng chỉ tuân theo chỉ thị từ chính quốc, nên xét đến thân phận nhân viên Cục của mình, tôi không thể từ chối được.
Việc Juuni-shiki có thể thông hiểu ngôn ngữ các nước, Đại tá cũng biết rõ từ lúc bị vật thể bay không xác định bắt cóc. Dựa trên điều đó, Magical Blue được đánh giá là nhân sự phù hợp.
"Bằng việc hành động cùng đối tượng, có thể ngăn chặn việc lợi thế thuộc tính bị phân tán. Ra là vậy, tuyệt đối không phải chuyện xấu. Cha ơi, con gái út cho rằng đây là sự sắp xếp tuyệt vời. Nhất định sẽ làm như vậy."
"Thầy không hiểu lắm, nhưng em chấp thuận là tốt rồi."
Bản thân Juuni-shiki có vẻ tự xem xét gì đó rồi tự gật đầu hài lòng.
Kết quả là, lớp 1-A giờ đây hội tụ đủ cả người ngoài hành tinh, cô gái ma pháp, ác ma và sứ đồ. Và giáo viên chủ nhiệm lại là pháp sư dị giới. Hơn nữa trong trường, rải rác khắp nơi là những người năng lực và các tổ chức vũ trang đang dòm ngó.
Ngôi trường gì mà đáng sợ thế này.
0 Bình luận