Tập 07

Kết nối II

Kết nối II

【Góc nhìn của Otonari-san】

Sau khi chia tay ông chú, chúng tôi gặp những ác ma là người quen của Abaddon và quyết định hành động cùng nhau. Đó là một nhóm gồm vài ác ma và tông đồ của họ. Ác ma có hình dáng giống con cú chân dài giữ vai trò thủ lĩnh. Tông đồ của hắn là một cậu bé có vẻ là học sinh tiểu học.

Việc đầu tiên chúng tôi làm là di chuyển địa điểm.

Rời khỏi đài quan sát có tầm nhìn thoáng đãng, chúng tôi quyết định đi đến khu vực có người ở, nơi có nhiều chỗ ẩn nấp.

Trong việc di chuyển, Abaddon trong dạng khối thịt đã hoạt động rất tích cực.

Bởi lẽ ngoài chúng tôi ra thì không ai biết bay.

Về việc leo lên xúc tu, vì có người ngoài nên Nhỏ robot và ngài Futari Shizuka tỏ ý từ chối. Người trước thì không nói làm gì, nhưng chúng tôi đang ở dưới sự bảo trợ của người sau, nên cũng ngại phản đối ý kiến của bà ấy. Kết quả là Abaddon hóa thành khối thịt, đóng vai trò thay thế đĩa bay.

Chúng tôi leo lên đó và di chuyển.

Cảm giác mềm nhũn và ươn ướt truyền qua đế giày khiến ai nấy đều mang vẻ mặt nghiêm trọng và im thin thít. Nhờ việc bay là là mặt đất với độ cao tối thiểu, chúng tôi không bị thiên thần tấn công dọc đường.

Nơi chúng tôi đến là khu dân cư nằm ở phía Đông Nam khu vực Mi.

Muốn ẩn nấp dưới mái nhà nhưng vì đông người nên mấy ngôi nhà dân quanh đó không đủ chỗ. Thế là chúng tôi chiếm đóng một cơ sở công cộng có vẻ là nhà văn hóa để trao đổi. Không thấy bóng dáng người đến trước, nên chúng tôi chiếm được chỗ một cách êm thấm.

『Thế thì, ít nhất trong trò chơi lần này, chúng ta sẽ cùng chiến tuyến nhé?』

"Vâng, mong được giúp đỡ."

Được ác ma hình cú chân dài hỏi, tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Về việc hợp tác với ác ma, như mọi khi, chúng tôi biểu quyết trong gia đình.

Tán thành gồm tôi và Abaddon, ngoài ra còn có ngài Futari Shizuka, Cô ả phấn son, Cô ả tóc vàng, tổng cộng năm người. Một người còn lại thì sao cũng được. Vì hùa theo ý kiến của Cô ả phấn son nên cũng coi như tán thành. Dù tính cả ông chú và Văn điểu đang vắng mặt, thì vẫn là đa số tán thành và được thông qua.

Có vẻ Nhỏ robot không ưa đám ác ma này.

Mà không, nghĩ kỹ lại thì cảm nhận của cô ấy mới là bình thường. Bị cuốn vào không gian khó hiểu thế này, lại còn đi cùng với những dị hình chẳng giống con người chút nào, người bình thường chắc chắn sẽ nói "Miễn, xin cảm ơn".

Chính ngài Futari Shizuka hay Cô ả phấn son thản nhiên như không mới là bất thường.

『Nếu vậy thì điều tôi băn khoăn là những kẻ đứng sau các người...』

"Họ không phải thiên thần hay ác ma, cũng không phải tông đồ. Họ giống như những kẻ lạc loài vô tình lọt vào không gian cách ly này thôi. Giải thích chi tiết hơn thì xin phép để sau khi chúng ta thân thiết hơn chút nữa nhé."

『Không tin tưởng bọn tôi sao?』

"Chuyện đó thì đôi bên như nhau mà?"

『À, cũng phải.』

Đây cũng là điều chúng tôi đã quyết định qua biểu quyết gia đình.

Không thể thật thà khai hết ruột gan nào là dị năng giả, nào là máy móc sự sống cho những người mới gặp được. Bên này tất cả đều chủ trương giữ im lặng. E là dù ông chú và Văn điểu có ở đây, ý kiến cũng chẳng thay đổi.

Và phía đối phương cũng không đòi hỏi đến mức đó.

Phản ứng của chúng tôi nằm trong dự tính của họ, có lẽ là vậy.

Sau đó, hai bên giới thiệu bản thân.

Khoan bàn đến hoàn cảnh riêng của mỗi người, ít nhất cũng phải biết tên nhau không thì khó xưng hô. Ngoại trừ ác ma hình cú được Abaddon gọi là Stolas và cậu bé tông đồ của hắn, tôi đã hỏi tên tất cả những người còn lại.

Thân thế của ác ma thì xác nhận với Abaddon là xong. Từ sức mạnh đến tính cách của từng kẻ, nắm bắt được ngay. Ngược lại, đáng lo là những tông đồ đi cùng họ. Cũng chẳng có bằng chứng họ khai tên thật, nên phải nhớ kỹ mặt mũi.

Sau khi phía đối phương giới thiệu xong, đến lượt chúng tôi.

Chúng tôi cũng lần lượt xưng danh trước mặt họ.

"Tôi là Hoshi, như mọi người thấy, là nữ sinh cấp 3 (JK) đương nhiệm."

"Lão là Saotome."

"Cứ gọi là Ta."

"Hả...?"

Cô ả phấn son, người tiên phong khai tên thật, trố mắt nhìn chúng tôi với vẻ kinh ngạc.

Sau khi cô ta hăng hái xưng danh, đến lượt ngài Futari Shizuka và tôi dùng tên giả, sắc mặt cô ta lập tức tái mét. Cô ta mấp máy môi như muốn nói gì đó. Thế này chẳng phải lộ tẩy chuyện chúng tôi dùng tên giả sao. Đúng là một nữ sinh cấp 3 đương nhiệm ngốc nghếch.

Nhân tiện, hôm nay cô ta cũng mặc đồng phục tham gia Trò chơi tử thần. Theo nghĩa đó, vì đã tẩy trang nên gọi là Cô ả phấn son thì không đúng lắm. Nhưng đặt lại tên mới cũng phiền, nên từ giờ tôi vẫn sẽ coi cô ta là Cô ả phấn son.

"Tên cá thể trong không gian này được thiết lập là Yama."

"Tên tôi là Anneliese."

Nhỏ robot và Cô ả tóc vàng cũng dùng tên giả hùa theo ngài Futari Shizuka.

Ngoài Cô ả phấn son, chẳng ai khai tên thật.

Nhân tiện, các tông đồ của ác ma đều dán mắt vào Cô ả tóc vàng.

Chắc là vì khuôn mặt từng thấy trên tivi hay internet.

Cô ấy hợp tác với nơi làm việc của ông chú, đảm nhận công việc tuyên truyền gì đó. Nói ngắn gọn là người nổi tiếng trên mạng. Là nhân vật liên tục công khai hình ảnh trên các trang web chia sẻ video và kiếm được hàng chục triệu lượt xem.

『Mình là Abaddon, rất vui được gặp nhé!』

Cuối cùng, cộng sự của tôi xưng danh.

Từ lúc đến nhà văn hóa, cậu ấy đã giữ hình dạng con người.

Dáng vẻ cười nói thân thiện, nhìn đâu cũng ra một đứa trẻ. Lại còn có ngoại hình khá dễ thương, nên những tông đồ vừa chứng kiến khối thịt ghê rợn kia ném cho cậu những ánh nhìn vô cùng phức tạp.

Sau khi trao đổi thông tin tối thiểu, phía đối phương lập tức đưa ra đề xuất.

Người lên tiếng vẫn là ác ma hình cú chân dài như mọi khi.

『Nhân tiện, tôi có chuyện muốn bàn với các người ngay đây.』

"Chuyện gì vậy?"

『Vừa nãy có nghe thấy cái giọng điệu cợt nhả phát ra từ đâu đó, các người không tò mò sao?』

"Nói không tò mò là nói dối."

『Ý kiến của bọn tôi là muốn đi điều tra danh tính kẻ đó ngay lập tức.』

"Ra vậy."

Chuyện này thật khó quyết định.

Bởi vì ông chú và Văn điểu đã đi điều tra rồi. Chúng tôi đã hứa sẽ chờ đợi họ, nên việc gật đầu đồng ý khiến tôi thấy lấn cấn. Nếu hành động của chúng tôi gây trở ngại cho ông chú thì đúng là lợi bất cập hại.

Tuy nhiên, suy nghĩ đó không kéo dài được bao lâu.

"Xác nhận nhiều nguồn nhiệt đang tiếp cận cơ sở này."

Nhỏ robot đưa ra cảnh báo không thể phớt lờ.

Người phản ứng ngay lập tức là ngài Futari Shizuka.

"Thứ đó chẳng phải đã đưa đi chỗ khác rồi sao?"

"Ý kiến của bà là chính xác. Thứ đó đã được bố trí ở nơi khác."

"Thứ đó" mà bà ấy nhắc đến là vật thể bay hình đĩa mà chúng tôi đã dùng để đến hòn đảo này. Trong lúc chúng tôi di chuyển đến nhà văn hóa, nó đã được dìm xuống đáy biển gần đảo để giấu đi theo kế hoạch ban đầu.

"Nếu không có liên kết bên ngoài thì không thể hiện bản đồ được, chẳng lẽ ta nhầm? Hay là khi vào không gian cách ly, liên kết trong không gian nội bộ thế nào đó, ngoài nhà ngươi và thứ đó ra còn có điểm kết nối khác sao?"

"Giả định của bà đều chính xác. Một biệt đội nhỏ đang hoạt động."

"Abaddon, hiển hiện đi!"

『Ừ, cứ giao cho mình!』

Có vẻ ngoài đĩa bay, họ còn chuẩn bị vài phương tiện di chuyển nhỏ khác. Việc chúng không lọt vào mắt chúng tôi khi ở bên trong đĩa bay, chắc là do được ngụy trang quang học giống như các thiết bị vận chuyển.

Như để khẳng định phát ngôn của Nhỏ robot, hiện trường có sự thay đổi rõ rệt.

Cùng lúc đó, nhà văn hóa nơi chúng tôi ẩn nấp sụp đổ một nửa cùng tiếng *ầm* vang trời.

Phần bị sập là phía mặt tiền hướng ra đường, gần lối ra vào.

Vừa nghe tiếng nổ lớn, ngay sau đó tường và mái nhà đã bị thổi bay. Đất cát từ đống vật liệu đổ nát bắn tung tóe sang tận chỗ chúng tôi. Phản ứng như thể có thuốc nổ bị kích hoạt gợi nhớ đến cảnh căn hộ của tôi bị sập.

Ngay sau đó, từ phía bên kia, những kẻ có vẻ là thiên thần và tông đồ xuất hiện.

Kẻ lao lên đầu tiên là thiên thần sáu cánh cầm kiếm.

Abaddon trong dạng khối thịt lao ra đối đầu, dùng chính cơ thể mình đỡ lấy thanh kiếm của cô ta.

Dù chỉ tranh thủ được vài giây, nhưng nhờ vài giây đó mà chúng tôi tránh được đòn đánh úp của thiên thần. Các ác ma đi cùng chúng tôi cũng tuân theo chỉ thị của tông đồ, lập tức lao vào ứng chiến.

Nhìn qua thì số lượng thiên thần và tông đồ cũng ngang ngửa với chúng tôi.

Tham gia Trò chơi tử thần vài lần, cuối cùng tôi và Abaddon cũng có màn ra mắt đấu đội (team battle).

"Hành tung của chúng ta bị lộ rồi sao?"

『Trong số thiên thần và ác ma cũng có những kẻ thính tai tinh mắt mà. Cho người giám sát rồi nhắm vào đánh úp là chuyện thường tình trong cuộc chiến ủy nhiệm nhỉ? Mà, trong cuộc chiến của con người chắc cũng thế thôi.』

Mảnh thịt nhỏ lơ lửng bên cạnh chúng tôi đáp lại lời lẩm bẩm của ngài Futari Shizuka.

Là Abaddon đã xé một phần cơ thể để lại làm liên lạc.

Ban đầu tôi cũng ngạc nhiên với cách vận hành này, nhưng giờ thì quen rồi.

"Lần này thiên địch của cậu cũng xuất hiện kìa, Abaddon."

『Có vẻ cô ta muốn đánh bại chúng mình bằng được nhỉ.』

"Không phải cậu bị cô ta thù hận cá nhân đấy chứ?"

『Ưm, mình nghĩ không có chuyện đó đâu.』

Tên của thiên thần là Michael.

Một cái tên cực kỳ nổi tiếng trong giới thiên thần, thường xuyên xuất hiện trong các tác phẩm hư cấu. Sở hữu sức mạnh xứng tầm với danh tiếng đó, cô ta có ngoại hình gợi nhớ đến một thiếu nữ khoảng giữa tuổi mười, với mái tóc vàng ấn tượng.

Nhìn dáng vẻ đó, tôi cứ thấy ác cảm.

Đồng thời cảm thấy vô cùng bực bội.

Có lẽ vì đó là kẻ đã chém ông chú.

『Mình vẫn thấy lạ là lần này cũng không thấy tông đồ của cô ta đâu.』

Đúng như lời Abaddon, tổng số thiên thần và tông đồ là số lẻ.

So với con người thì thiên thần nhiều hơn một.

Lý do chắc chắn là, như cậu ấy vừa chỉ ra, nằm ở tông đồ của thiên thần sáu cánh. Dù đã đụng độ cô ta nhiều lần, nhưng tôi chưa từng thấy bóng dáng cộng sự của cô ta đâu. Thậm chí nhìn thoáng qua cũng chưa từng.

Cuộc tập kích thất bại khiến cuộc chiến giữa thiên thần và ác ma rơi vào thế giằng co.

Ít nhất thì người ngoài nhìn vào thấy thế. Cảm giác hai bên ăn miếng trả miếng. Abaddon và cô nàng sáu cánh cũng vậy. Trong lúc đó, nhà văn hóa vốn chẳng rộng rãi gì đã bị thổi bay trần và tường ngoài, chẳng khác gì ngoài trời.

Mỗi thiên thần, ác ma và tông đồ của họ có lẽ đều có những cuộc chiến và câu chuyện riêng. Nhưng vì mới gặp nhau chưa lâu, cũng không rõ kỹ năng của từng người, nên tôi không nắm bắt được chi tiết.

Ước gì có cuốn từ điển bách khoa về thiên thần và ác ma tham gia Trò chơi tử thần.

"Oaaaa, nó bay về phía này rồi kìa!? Rút lui sang kia mau!"

"Này ngài Futari Shizuka, cái này chẳng phải chúng ta cũng nên chiến đấu sao!?"

"Oaaaa, con bé JK này buột miệng gọi tên đồng đội nhanh thế!"

"Á... x-xin lỗi?"

"Mẹ, Bà, cần phải rút lui càng sớm càng tốt. Rút lui ngay, rút lui."

"Saotome, tôi thấy thấp thoáng mấy người có cánh sau tòa nhà kia kìa!"

"Chuyển hướng! Chuyển hướng mau! Đánh nhau trực diện thì thân già này chịu không nổi đâuuu!"

Và, cuộc chiến giữa thiên thần và ác ma là quá sức đối với con người.

Tông đồ mà xen vào thì chẳng khác nào tự sát.

Thế nên, chúng tôi chẳng kịp thở, cứ chạy đôn chạy đáo khắp hiện trường. Vừa giữ khoảng cách nhất định với Abaddon đang chiến đấu với thiên thần, vừa phải tìm nơi an toàn. Tùy tình hình, chỉ cần dính một viên đạn lạc là chết chắc.

Các tông đồ của ác ma khác đi cùng cũng vậy.

Tất cả cùng nhau chạy chỗ này, nấp chỗ kia.

Thoát khỏi nhà văn hóa sắp sập hoàn toàn, chúng tôi vòng ra phía sau những tòa nhà bê tông cốt thép gần đó để làm lá chắn. Abaddon và các ác ma khác đang chiến đấu với thiên thần, quay lưng về phía tòa nhà chúng tôi ẩn nấp.

Nhìn về phía đối diện tòa nhà là đường bờ biển.

Phía đó không thấy bóng dáng thiên thần nào.

Nhờ vậy mà chúng tôi mới thở phào nhẹ nhõm được một chút.

====================

Thật may mắn là chưa có quái nhân nào xuất hiện. Điều này cũng đúng với những sứ đồ ác ma đang hành động cùng chúng tôi. Trước hết, mọi người cùng nhau vui mừng vì sự thật đó. Với tình hình này, ít nhất là trong thời gian trước mắt, miễn là phe ác ma không bị áp đảo, chúng tôi có lẽ sẽ có thêm chút thời gian trì hoãn.

Vừa nghĩ như vậy, ngay lúc bản thân tôi cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

"Ano, Tanaka-san..."

Là nhân vật được giới thiệu bởi tên ác ma cú mèo chân dài.

Cậu bé trạc tuổi học sinh tiểu học, tự xưng là sứ đồ của hắn, cất tiếng gọi tôi.

Trái ngược với tên ác ma cứ sấn sổ lao tới, vị sứ đồ này lại có vẻ rất ngoan ngoãn. Tôi nghĩ chẳng có tính cách nào không phù hợp để chiến đấu trong Trò chơi tử thần hơn thế này, nhưng không hiểu tên ác ma kia nghĩ gì mà lại chọn thiếu niên này làm cộng sự nhỉ.

"Có chuyện gì vậy? Dai-san."

"Cứ đà này, chắc chắn chúng ta sẽ bị thiên thần giết chết mất."

Thiếu niên lộ vẻ mặt bất an, bước lại gần phía tôi.

Trong thoáng chốc, tôi tự hỏi Tanaka là ai.

À, là cái tên giả mà tôi vừa xưng danh lúc nãy.

"Tôi nghĩ chúng ta nên nỗ lực để chuyện đó không xảy ra."

"Em cũng nghĩ vậy. Vì thế em cho rằng chúng ta nên xem xét phương án giải quyết."

"Nếu cậu có đề xuất gì, tôi rất sẵn lòng lắng nghe."

"Vâng, có thể chỉ là ngờ ngợ thôi, nhưng ở hướng kia..."

Thiếu niên gật đầu với vẻ mặt nghiêm trọng, rồi chỉ tay về một nơi khác.

Tự nhiên, sự chú ý của mọi người cũng đổ dồn về hướng cậu ta chỉ.

Nơi đầu ngón tay ấy hướng đến là một tòa nhà khác, cách tòa nhà chúng tôi đang ẩn náu vài chục mét. Không rõ công năng là gì, nhưng nó mang lại cảm giác như một khu chung cư hoặc nhà trọ bình dân nào đó.

"Tòa nhà đó có vấn đề gì sao?"

Chỉ nhìn vào tòa nhà thì tôi không thấy được ý đồ của cậu bé.

Tôi tiếp tục câu chuyện như để thúc giục cậu ta nói tiếp.

Thế nhưng, thứ đáp lại tôi không phải là lời giải thích, mà là một con dao găm trên tay.

"Vâng, sau khi di chuyển sang đó thì..."

Vừa lẩm bẩm những điều nghe có vẻ hợp lý, cậu ta vừa chĩa mũi dao lao thẳng về phía này.

Nhờ đã lờ mờ cảnh giác từ trước, tôi hốt hoảng lùi lại.

Không chậm trễ một giây, khối thịt đang lơ lửng bên cạnh liền lao tới húc văng thiếu niên.

So với bản thể đang chiến đấu với thiên thần, Abaddon đang hành động cùng chúng tôi nhỏ hơn nhiều. Chỉ kích thước cỡ quả bóng chuyền. Dù vậy, cú va chạm có vẻ khá mạnh, khiến cậu bé hẫng chân và bị thổi bay xa khoảng hai, ba mét.

"Cậu định làm cái gì vậy?"

Tôi nhìn chằm chằm vào thiếu niên đang lăn lóc trên mặt đất và chất vấn.

Ngay lúc đó, một giọng nói đầy mùi nguy hiểm vang lên từ phía sau.

"Chết đi!"

Tôi ngoảnh phắt lại.

Một trong những sứ đồ ác ma đi cùng nhóm đang chĩa súng lục vào tôi.

"Ư..."

『Xin lỗi, là lỗi của ta!』

Chuyện này nằm ngoài dự tính.

Xong đời rồi, tôi đã nghĩ như vậy.

Đối thủ dùng súng, với vị trí này thì Abaddon không kịp cứu viện.

Điều đó thể hiện rõ qua giọng nói xin lỗi đầy vẻ gấp gáp của cậu ta. Ngay cả lời lẽ châm biếm không giống ngày thường kia cũng làm tôi thấm thía rằng mình tiêu tùng thật rồi. Biết thế này, cứ ngoan ngoãn tấn công ông chú kia cho xong.

Khoảnh khắc tiếp theo, tiếng súng nổ chát chúa vang lên. Pằng!

Thế nhưng, tại sao nhỉ.

Kẻ ngã xuống lại chính là tên sứ đồ ác ma đang cầm súng.

Trong khi tôi còn đang thắc mắc sao lại thành ra thế này, câu trả lời đã nằm ngay bên cạnh.

"Dù gì đi nữa, trong mấy trường hợp này thì súng lục tiện thật đấy."

Là cô nàng trang điểm.

Khẩu súng trên tay cô ấy đang nhắm thẳng vào tên sứ đồ ác ma.

Dưới tà váy đồng phục tung bay nhẹ nhàng là bao súng gắn trên đùi.

Viên đạn bắn ra dường như đã trúng vào chỗ hiểm. Tên sứ đồ ngã xuống và lập tức bất động. Máu từ từ rỉ ra, loang thành một vệt đen thẫm trên mặt đất dưới màn đêm u tối.

Giữa những sứ đồ khác vang lên những tiếng kinh ngạc nhắm vào cô nàng trang điểm.

"Khoan đã, tại sao JK lại có súng lục!?", "Con nhỏ này, lẽ nào không phải là JK?", "Thấy nó tự xưng là JK đương nhiệm nên tao đã thấy nghi nghi rồi!", "Chết tiệt! Là cosplay JK sao...!"

"Ồn ào quá đấy! Bà đây là JK hàng thật giá thật, chính hiệu 100% nhé!"

Dù được cứu mạng trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nhưng nói thật là tôi cũng đồng cảm với ý kiến của đám sứ đồ.

Khẩu súng lục trên tay một tên trong số chúng văng ra xa do chấn động khi bị bắn ngược lại.

Nó rơi xuống đất, lăn đến ngay dưới chân cô nàng tóc vàng.

Cô ấy nhặt lên, ngắm nghía đầy vẻ thích thú.

"Trông giống hệt cái mà Hoshizaki đang cầm nhỉ."

"Thứ này nguy hiểm lắm, để bà già này giữ cho."

Futari Shizuka nhận lấy khẩu súng từ cô nàng tóc vàng, rồi ngay lập tức chĩa thẳng vào đám sứ đồ ác ma. Dù ngoại hình hoàn toàn là một bé gái, nhưng tư thế cầm súng điêu luyện đầy mùi trải đời ấy khiến người ta không thể không cảm nhận được tuổi tác thực sự của cô.

Trong chớp mắt, tình thế đã đảo ngược.

Đúng là những người phụ nữ có thần kinh thép, đáng tin cậy làm sao.

Liếc nhìn dáng vẻ đó, tôi quay sang cô nàng trang điểm.

"Cảm ơn cô, cô đã cứu tôi một bàn thua trông thấy."

"Đây cũng là một phần công việc mà, anh không cần cảm ơn đâu."

"Nhưng mà, thật không thể tin cô là JK đấy. Bộ đồng phục đó là đồ thật sao?"

"Đương nhiên là đồ thật rồi!? Ngày nào tôi chẳng luyện tập chăm chỉ!"

Chứng kiến Futari Shizuka và cô nàng trang điểm lăm lăm khẩu súng trên tay, đám sứ đồ ác ma khựng lại. Sự hiện diện của đồng bọn đã bị bắn gục trên đất khiến chúng đánh giá rằng đối phương không phải đang cầm súng để dọa hay làm màu.

Thấy tình cảnh đó, thiếu niên đang nằm trên mặt đất gào lên.

"Stras, tao bị con loli ngực bự xử rồi! Quay lại đây!"

Loli ngực bự là đang nói ai vậy?

Cách nói chuyện quá mức thô tục của thiếu niên vang vọng khắp không gian.

Nghe thấy thế, tất cả những người có mặt đều vô thức nhìn vào ngực mình. Dù hơi muộn màng, nhưng tôi chợt nhớ ra rằng lần này hành động cùng ông chú toàn là phụ nữ trẻ, bao gồm cả bản thân tôi (trong lốt cải trang). Chính xác hơn thì trong đó có hai người lớn tuổi hơn ông chú.

"Là ai hả? Kẻ loli ngực bự hư hỏng đó là ai?"

"Chắc chắn không phải là Futari Shizuka rồi."

"Chị nói thế nghe cũng khả nghi lắm đấy?"

"T-Tôi không phải loli, nên không liên quan nhé!"

Cứ coi như đó là sự quan tâm theo cách riêng của Futari Shizuka đi.

Xung quanh lập tức có phản ứng.

Sát khí từ cuộc chiến giữa thiên thần và ác ma vốn dĩ liên tục dội tới cho đến tận lúc nãy.

Giờ đây bỗng im bặt khi nghe thấy tiếng của thiếu niên.

Ngay sau đó, vô số thiên thần và ác ma tập trung trên đầu chúng tôi. Kẻ nào cũng lơ lửng trên không, nhìn xuống từ trên cao. Cảnh tượng những kẻ vừa mới đánh nhau chí chết giờ lại xếp hàng thân thiết bên nhau mang lại cảm giác tuyệt vọng chẳng kém gì lúc bị chĩa súng vào người.

Ngoại lệ duy nhất là Abaddon.

Cậu ta vừa kiềm chế thiên thần sáu cánh, vừa quay trở lại chỗ chúng tôi.

"Abaddon, chuyện này là sao vậy?"

『Có vẻ như chúng ta bốc phải lá bài xui xẻo rồi.』

Nhóm sứ đồ ác ma đang bị Futari Shizuka và cô nàng trang điểm dùng súng khống chế nên không dám manh động. Cảm giác như sự tồn tại của chúng đang giúp chúng tôi sống sót trong gang tấc. Nếu không, có lẽ chúng tôi đã hứng chịu một cuộc tổng tấn công ngay khoảnh khắc tiếp theo rồi.

"Ác ma và thiên thần vừa giao chiến lúc nãy, hiện tại đều đồng loạt nhắm vào chúng ta. Ngay cả những kẻ tự xưng là sứ đồ ác ma đi cùng từ trước đến giờ cũng không ngoại lệ. Cảnh tượng gợi lên sự cô đơn đến mức này chắc hiếm khi nào thấy được."

"Hoàn toàn đồng ý với ý kiến của Út nữ."

"Xin lỗi mọi người. Tôi cũng không lường trước được đến mức này."

『Lý do là gì nhỉ, tò mò ghê.』

"Chẳng phải thiên thần và ác ma ghét nhau sao? Thế này thì chắc chắn là bắt tay nhau rồi."

『Thiên thần và ác ma, chuyện phản bội trong cùng phe phái cũng thường xảy ra mà. Nhưng mà, cái kiểu bắt tay quy mô lớn thế này thì nếu không có lý do gì to tát thì không thể nào xảy ra được. Chính vì thế nên ta mới tò mò lý do đấy.』

"Thưa phụ thân, xin lỗi người. Elsa e rằng sẽ kết thúc cuộc đời tại vùng đất này."

Ít nhất thì đây là tình huống buộc phải từ bỏ hy vọng thắng lợi vẻ vang. Để không làm mất lòng ông chú, ưu tiên hàng đầu là bảo đảm an toàn cho những người đi cùng và rút lui. Nếu lôi mối quan hệ hợp tác với Futari Shizuka ra, chắc Abaddon cũng sẽ không từ chối.

Bắt giữ những tên sứ đồ ác ma đã bị vô hiệu hóa làm con tin, rồi thoát khỏi không gian cách ly.

『Xin lỗi nhé, Abaddon. Đây cũng là chỉ thị của chủ nhân tao.』

『Cậu cũng tìm được một cộng sự khá đấy chứ.』

『Phải không? Cũng có đứa trẻ đáng gờm thật.』

Một trong những con ác ma đang lơ lửng trên trời bay lại gần phía này.

Cuộc đối thoại giữa hắn và Abaddon bắt đầu.

Và rồi, đáp lại sự trao đổi của chúng, nhân vật được nhắc đến cũng có động tĩnh.

"Chuyện là thế đấy, đến đây là bye bye nhé? Bà chị ngực bự."

"Còn nhỏ mà đã quấy rối tình dục liên miên thì không thành người tử tế được đâu nhé?"

"Chẳng hiểu gì cả. Lúc còn trẻ thì đàn ông thô lỗ một chút mới được con gái mê đấy."

Việc nằm lăn lóc trên mặt đất chỉ là chuyện trong chốc lát.

Hắn đứng dậy vững vàng trên đôi chân mình, đối mặt với chúng tôi. Cái vẻ yếu đuối lúc mới gặp ban đầu giờ không còn thấy đâu nữa. Dù Futari Shizuka đang chĩa súng vào, hắn vẫn nhìn chúng tôi với vẻ mặt tràn đầy tự tin và dư dả.

Liệu hắn có phải là kiểu người ngoại hình không khớp với tuổi tác giống cô ấy không? Nhưng nếu vậy thì lời khiêu khích của hắn đối với chúng tôi nghe có vẻ quá thấp kém. À khoan, nghĩ lại thì Futari Shizuka cũng hay quấy rối ông chú bằng mấy trò tương tự.

"Bye bye cái gì chứ, ta thấy tình thế đang cân bằng đấy chứ."

"Tin đó ở đâu ra vậy? Các người đang bất lợi áp đảo còn gì."

"Các người nghĩ bọn này sẽ ngoan ngoãn thả người sao?"

Futari Shizuka và cô nàng trang điểm lên tiếng đe dọa đám sứ đồ ác ma, mà đứng đầu là tên thiếu niên.

Súng vẫn lăm lăm chắc chắn trên tay họ.

"Đối đầu với người có dị năng mà lại tiếp cận không chút chuẩn bị gì, các người nghĩ bọn này sẽ làm thế sao?"

"C-Các người biết về bọn ta sao?"

"Chị gái à, thật thà là đức tính tốt, nhưng tôi nghĩ chị nên sửa cái nết đó đi thì hơn."

Có vẻ như Futari Shizuka và cô nàng trang điểm đã bị đối phương nắm thóp nhận diện.

Phía sau chúng không chỉ có thiên thần và ác ma, mà còn có cả những người có dị năng đang chờ sẵn. Thậm chí cô nàng trang điểm còn lỡ miệng gọi tên Futari Shizuka, chắc là chúng đã đối chiếu xong xuôi cả rồi.

"Đáng tiếc là mạng sống của bọn này đã được tính toán ngay từ đầu rồi."

"Hả..."

Thiếu niên đáp lại với thái độ như muốn nói "yare yare" (bó tay).

Thái độ thay đổi hoàn toàn từ cứng đầu sang buông xuôi khiến lời nói của hắn trở nên đầy sức thuyết phục.

Sao lại chọn đúng cái hướng đó chứ.

Khiến tôi cũng bất giác thốt lên thành tiếng.

『Xin lỗi nhé, nhóc. Lại thành ra thế này...』

"Tôi thua cược rồi. Nghĩ đến phần thưởng nếu thành công thì chuyện này cũng đành chịu thôi."

Cuộc trao đổi giữa con ác ma cú mèo chân dài và thiếu niên mang không khí như một trích đoạn kịch sân khấu. Đứa trẻ trông có vẻ nhỏ tuổi hơn tôi nở nụ cười khô khốc với vẻ mặt như đã thấu hiểu mọi sự đời.

Một cuộc hội thoại cứ như trong tiểu thuyết hư cấu.

Tuy nhiên, thiên thần và ác ma trên bầu trời, kẻ nào kẻ nấy đều lăm lăm vũ khí trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Một vài tên trong số đó bắt đầu tỏa sáng lấp lánh.

Cảnh tượng như muốn thông báo rằng: Tôi sắp bắn một đòn ra trò đây nhé.

Trước khi chuyển đến Karu, lúc thiên thần tấn công ngôi trường tôi đang theo học, hình như tôi cũng đã chứng kiến cảnh tượng này. Tự nhiên tôi nhớ lại hình ảnh ông chú bị mất đi một nửa thân mình. Cảnh tượng đó, tôi không muốn nhìn thấy lần thứ hai.

Vì vậy, chúng tôi phải tự mình làm gì đó.

"Abaddon, từ giờ chúng tôi sẽ rút lui khỏi đảo. Xin hãy gia cố phòng thủ và câu giờ."

『Ừ, cứ giao cho ta! Ta hứa ít nhất sẽ để các người sống sót rời khỏi đảo.』

"Nói gì yếu đuối thế. Chẳng giống cậu chút nào."

『Thế này ta cũng thấy có trách nhiệm chứ bộ. Chỉ lần này thôi, lời cậu nói là đúng.』

Abaddon nói, đồng thời bung rộng cơ thể ra như để che chắn cho chúng tôi.

Tuy nhiên, khả năng chịu được đợt bắn phá đồng loạt của thiên thần xem ra rất thấp. Giả sử có chịu được đi nữa, không biết cậu ta sẽ ra sao. Nếu xét theo kiểu Death Game, thì bản thân tôi coi như đã thua cuộc rồi.

Chính vì thế mà bản thân cậu ta cũng hiếm khi thốt ra những lời khiêm tốn như vậy chăng.

"Cái thứ đó ấy, ta muốn chuẩn bị sẵn trong lúc này."

"Không cần Tổ mẫu nhắc, nó đang di chuyển về phía này rồi."

"Giá mà biển gần hơn chút nữa thì tôi đã có thể giúp một tay!"

"Ano, lẽ nào cần nước sao? Nếu vậy thì ma pháp của tôi có thể tạo ra..."

Vật thể bay hình đĩa mà cơ giới sinh mệnh thể mang đến. Nếu có thể lên được thứ đó, có lẽ chúng tôi sẽ sống sót thoát khỏi không gian cách ly. Mọi người dường như cũng nghĩ vậy, bắt đầu hành động nhanh nhẹn hướng tới cùng một mục đích.

Ngay lúc đó, một tia sáng quét ngang bầu trời đêm mà chúng tôi đang ngước nhìn, từ phải sang trái.

Không phải do thiên thần hay ác ma làm.

Bởi vì tia sáng đó đã xuyên thủng bọn chúng.

Mọi người cùng ló mặt ra khỏi bức tường thịt của Abaddon để quan sát tình hình đối phương.

Thứ đó nuốt chửng vài phần mười số thiên thần và ác ma đang lơ lửng trên trời, lao đi vun vút xuyên qua bầu trời, làm rung chuyển cả không khí. Một dòng chảy ánh sáng mạnh mẽ gợi nhớ đến những từ như chùm tia (beam) hay laser.

Những thiên thần và ác ma còn bình an vô sự liền thủ thế hướng về phía phát ra tia sáng.

Như muốn hỏi cái quái gì vừa xảy ra.

Mặt khác, ngay gần chỗ chúng tôi, một giọng nói nghe quen quen vang lên.

"Giết người có dị năng."

Là từ phía mái của tòa nhà chúng tôi đang ẩn nấp.

Mọi ánh mắt, kể cả của thiên thần và ác ma trên trời, đều đổ dồn về đó.

Ở đó là một cảnh tượng có thể gọi là không gian bị xé toạc.

Tưởng chừng như một vết nứt chạy qua nơi không có gì, rồi kèm theo tiếng lách tách, một không gian đen kịt còn tối hơn cả bóng đêm lan rộng ra. Bức tường ngoài của tòa nhà lẽ ra phải nhìn thấy được, giờ bị màu đen sinh ra từ vết nứt che khuất hoàn toàn.

Từ bên trong không gian bí hiểm đó, một người bước ra.

Nếu không nhầm thì là Magical Girl.

Ông chú và Futari Shizuka gọi cô ta như vậy.

Không chỉ quần áo mà đến cả tóc tai, toàn thân đều một màu hồng rực rỡ. Bộ trang phục thiết kế dễ thương với nhiều diềm xếp nếp gợi nhớ đến nhân vật trong anime dành cho bé gái. Quả thực là một diện mạo xứng đáng để gọi là Magical Girl.

Nhân vật đó giơ cây trượng lên và hỏi đầy thách thức.

"Giết người có dị năng. Những kẻ đang bay trên trời là người có dị năng?"

"Vì chuyện đó mà cất công đến tận chỗ bọn ta xác nhận sao?"

"Ông chú ma pháp đã nói. Thế giới này đầy rẫy sự đa dạng."

"Lại còn nề nếp thế cơ à."

Bản thân tôi cũng đã vài lần nhìn thấy dáng vẻ đó. Thậm chí còn từng ăn tối chung tại quán trọ suối nước nóng ở Atami. Nếu theo lời ông chú, thì ngoài thiên thần và ác ma, còn có những tồn tại mang bối cảnh khác biệt như người có dị năng hay cơ giới sinh mệnh thể.

Chuỗi sự kiện này e rằng chính là hành động gọi là Magical Beam và Magical Field. Ngay sau khi bắn phát đầu tiên hoành tráng trên không trung, cô ta đã dùng năng lực kiểu dịch chuyển tức thời là cái sau để đến chỗ chúng tôi.

Trái ngược với cái tên dễ thương, thực tế lại tàn khốc.

"Nhưng mà chẳng phải cô đã bắn một phát hoành tráng rồi sao?"

"Không nên cứu thì hơn à?"

"Không không, đâu dám đâu dám. Nhưng mà, bọn ta cũng là người có dị năng mà?"

"Lần trước, các người đã cứu ta. Nên, ở chỗ này ta cứu."

"Ồ? Lẽ nào đây là cái đó sao? Đôi bên nắm tay nhau thân thiết..."

"Nếu là mạng sống do ta cứu, thì lần sau ta có thể giết không nương tay."

"Ồ ồ, chẳng có tí hy vọng nào nhỉ."

"Thấy các người tập hợp đông đủ, ta tưởng Ông chú ma pháp cũng ở cùng."

"Tiếc là đang hành động riêng lẻ rồi."

Có vẻ mục tiêu chính của cô ta là ông chú.

Hai người đó có quan hệ thế nào nhỉ.

Rất tò mò.

Trước hết, Ông chú ma pháp là cái gì vậy.

Ngước nhìn lên bầu trời lần nữa, thiên thần và ác ma vẫn lơ lửng trên không trung. Có vẻ số lượng đã giảm đi một chút, nhưng cảm giác vẫn còn hơn tám phần. Chắc là những thiên thần và ác ma cấp thấp đã bị bắn hạ.

Thiên thần và ác ma trong không gian cách ly quả nhiên là những tồn tại khá mạnh mẽ.

"Mà này, sao cô lại ở đây vậy? Cách đất liền một quãng xa lắc mà."

"Trên mạng đang bàn tán về hòn đảo này. Còn lên cả tin tức buổi tối."

"Là cái trang web đăng toàn hình ảnh kinh khủng đó hả?"

"Chắc là đúng."

"Sao cái trang web đó mãi không bị xóa nhỉ. Một trang toàn đăng ảnh máu me như thế, nghĩ kiểu gì cũng thấy tởm. Cả bên đưa tin nữa, tôi nghĩ đâu cần thiết phải đưa tin làm gì."

"Chị gái à, cũng có những chỗ sắc sảo phết nhỉ."

"Không trả lời đâu nhé? Định lừa bà đây hay gì, không mắc bẫy đâu."

"Không, câu vừa rồi là khen thật lòng đấy."

Vốn dĩ không gian cách ly là nơi chỉ có thiên thần, ác ma và sứ đồ của chúng mới có thể vào. Việc có vài cách để xâm nhập vào bên trong là điều tôi đã nghe từ ông chú. Và cô nàng Magical này sở hữu một trong số đó.

Chắc là cảm nhận được sự hiện diện của người có dị năng đằng sau trang web kia nên mới cất công đến đây.

"Những kẻ bay trên trời là người có dị năng?"

"Đúng đúng, chuẩn rồi đấy. Nên là xử đẹp bọn chúng đi?"

"Này Futari Shizuka, định để cô bé Magical Girl đứng mũi chịu sào hả!?"

"Gớm nữa, đùa chút thôi mà."

"Những kẻ bay trên trời không phải người có dị năng? Vậy thì, bọn đó là cái gì?"

"Lần trước cũng chạm mặt thoáng qua rồi mà? Là thiên thần và ác ma đấy."

"...Vậy sao."

Thiên thần và ác ma đang dàn trận trên trời trở nên hỗn loạn vì đòn tấn công của Magical Girl.

Tuy nhiên, chúng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và, giống như trước đó, thể hiện tư thế tấn công về phía chúng tôi. Giữa một số thiên thần và ác ma, ánh sáng đã biến mất do trúng Magical Beam bắt đầu lấp lánh trở lại. Có vẻ là động tác tích tụ năng lượng trước khi tấn công.

"Chuẩn bị cho đòn tấn công từ trên không, gia cố phòng thủ tại chỗ."

『Cảm kích vô cùng.』

Magical Girl giơ trượng lên, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn lên đầu.

Ở phía chính diện, Abaddon vẫn đang lơ lửng, dùng cơ thể mình làm khiên chắn. Có vẻ họ sẽ chuẩn bị đón đòn tấn công của thiên thần và ác ma bằng hệ thống phòng thủ kép gồm tường thịt và Magical Barrier. Chúng tôi thu mình lại dưới sự che chở đó.

Vùng an toàn chỉ là một khoảng không gian nhỏ hẹp.

Chẳng khác gì căn phòng của bà nội, vốn nổi tiếng chật chội trong ngôi nhà làm bối cảnh cho trò chơi gia đình.

Cùng lúc đó, đòn tấn công từ hỗn hợp quân đoàn thiên thần và ác ma được tung ra.

Những tiếng nổ ầm, ầm, ầm ầm liên tiếp dội tới.

Thay vì tất cả hợp lực bắn ra một đòn, có vẻ chúng mạnh ai nấy làm, tung ra những đòn tấn công sở trường của mình. Do tầm nhìn bị khối thịt của Abaddon che khuất nên tôi không rõ phần lớn tình hình. Chỉ là, qua cảm nhận khí tức, tôi đoán được chúng tôi đang hứng chịu những đòn tấn công dồn dập.

Cả vùng sáng rực như thể bình minh đã ló dạng.

Khối thịt chịu đòn trực diện đang dần bị xé toạc ngay trước mắt chúng tôi.

Từ những lỗ hổng được tạo ra, ánh sáng và lửa lọt vào bên trong, kèm theo tiếng nứt vỡ lách tách, tạo nên những vết rạn trên sự biến dạng không gian được cho là Magical Barrier. Tình hình này e là không trụ được quá vài phút sẽ vỡ đê mất.

"Thôi, cứ thế này, sẽ không thể, giết người có dị năng được nữa..."

Lời tuyên bố thất bại thốt ra từ miệng cô nàng Magical.

Biểu cảm của cô ấy trông rất đau đớn.

Chắc hẳn cô ấy đang hiến tế dưỡng chất Magical nào đó để duy trì rào chắn.

Bên ngoài phạm vi phòng thủ của cô ấy và Abaddon, những tên sứ đồ ác ma đã lừa gạt chúng tôi lần lượt bỏ mạng. Không có cả thời gian để chạy trốn. Thậm chí những cái xác đã chết hẳn còn bị hất tung lên, nảy tưng tưng dưới những đòn tấn công liên tiếp, rồi dần dần nát vụn nhỏ đi.

"Út nữ à, cái thứ kia sao rồi?"

"Đã hoàn tất di chuyển đến khu vực lân cận. Tuy nhiên, trong tình huống này, rất khó để đảm bảo không gian an toàn cần thiết cho việc hạ cánh. Khi phơi mình trước đòn tấn công của thiên thần và ác ma, thời gian có thể duy trì khả năng bay e rằng không còn bao lâu."

"Ôi, trời đất ơi."

Vật thể bay mà chúng tôi dùng để di chuyển có kích thước khá lớn. Lo ngại của cô nàng robot là hoàn toàn có cơ sở. Tuy nhiên, hiện tại độ dày của tấm khiên Abaddon đã đáng lo ngại rồi, việc gia tăng phạm vi cần bảo vệ hơn nữa là điều không thực tế.

Như nhìn thấu nội tâm của tôi, phía bên kia đưa ra đề xuất.

"Vì vậy, con xin đề xuất thay đổi chiến thuật với Trưởng nam."

『Gì thế? Nói thật là ta không thể cố quá được nữa đâu nhé.』

"Hy vọng hoán đổi vai trò."

Khuôn mặt vô cảm như mặt nạ Noh vốn là thường ngày của Út nữ.

Nét mặt ấy dường như hơi cứng lại.

『Ý là cô sẽ đảm nhận phòng thủ, còn ta sẽ ôm mọi người chạy trốn hả?』

"Ý kiến của Trưởng nam là chính xác. Nếu triển khai lá chắn được trang bị ở thiết bị đầu cuối, bằng cách hy sinh thân máy, có thể câu giờ được đôi chút. Trong lúc đó, Trưởng nam hãy dùng cơ thể bao bọc gia đình và rút lui ngay lập tức khỏi nơi này. Như vậy khả năng mọi người sống sót sẽ cao hơn."

『Lá chắn là cái bức tường vô hình mà ta đã va phải ở đài quan sát đó hả?』

"Ý kiến đó chính xác. Sẽ triển khai thứ tương tự với công suất tối đa. Theo mô phỏng của điểm tiếp xúc này, để Trưởng nam ôm gia đình và thoát ra, chỉ cần vài giây là đủ. Trong khoảng thời gian đó, nếu dùng thiết bị đầu cuối làm khiên thì có thể phòng thủ."

Cho cái gọi là thiết bị đầu cuối hạ cánh gần đây, rồi chúng tôi tự chạy lên đó giữa mưa bom bão đạn của thiên thần và ác ma. So với hành động đó, thì việc bị Abaddon hóa thành khối thịt cuốn lấy và bay lên trời xem ra nhanh gọn hơn nhiều, tôi cũng nghĩ vậy.

Tuy nhiên, sau đó thì sao.

"Dù vậy, tôi nghĩ mục tiêu của đối phương cũng chỉ chuyển từ thiết bị đầu cuối sang Abaddon thôi."

"Về vấn đề đó, điểm tiếp xúc này cùng biệt động đội và thiết bị đầu cuối sẽ đối phó."

"Nghĩa là sao?"

"Cùng với sự xuất hiện của thiết bị đầu cuối, điểm tiếp xúc và biệt động đội sẽ đột kích vào quân địch. Kích hoạt thiết bị tự hủy để câu giờ cho Trưởng nam thoát ly. Ngoài ra, khi Trưởng nam đã tách ra một khoảng cách nhất định, thiết bị đầu cuối cũng sẽ đột kích vào quân địch và kích hoạt thiết bị tự hủy. Nhờ đó có thể tranh thủ được thời gian từ vài giây đến vài chục giây."

"Hả..."

"Có thể đảm bảo thời gian cho Trưởng nam rút lui khỏi không gian cách ly."

Tóm lại, điều đó đồng nghĩa với việc hy sinh cô nàng robot.

Bản thân cô ấy thấy thế là ổn sao.

Kẻ nhát gan hở ra là đòi rút lui, nay lại nói ra những lời to tát đến thế.

"Đó chẳng lẽ là cái chiêu cô từng nói ở Chichi sao?"

"Ý kiến của Tổ mẫu là chính xác."

Nếu cô ấy kiềm chế địch ngay cả sau khi chúng tôi bay lên, khả năng rút lui thành công là không thấp.

Hơn nữa, tôi cũng không phải mất Abaddon.

"Dù nói vậy, nhưng cô thấy thế là ổn sao?"

"Dù điểm tiếp xúc này bị mất đi, vẫn có thể tái sản xuất cơ thể tương tự."

"Nhưng mà, những sự việc xảy ra trong không gian này sẽ mất hết phải không? Nếu thiết bị đầu cuối, biệt động đội, và cả điểm tiếp xúc đều bị mất, thì cái gọi là bộ nhớ trong người cô đâu có cách nào mang ra khỏi không gian cách ly. Cô bảo là hoạt động độc lập (stand-alone) mà."

"Tổ mẫu ơi, tại sao người lại nói những lời đó?"

"Phản ứng bất ngờ của Út nữ làm ta ngạc nhiên đấy chứ?"

"......"

Bị Futari Shizuka nói vậy, cô nàng robot im lặng.

Mọi người không ai nói gì, chờ đợi lời của cô ấy.

Sau khi tỏ vẻ suy tư khoảng vài giây, phía bên kia mới mở lời trở lại.

"Khoảnh khắc này, bản thân bị mất đi sự liên tục của ký ức và thời gian, dù vậy vẫn được tái sản xuất tại nhà máy như một điểm tiếp xúc, rồi cùng trải qua thời gian với gia đình, liệu đó có thực sự là cùng một bản thân hay không. Trước đây tôi chưa từng nghi ngờ điều đó."

Tiếp nối sau đó là những lời như độc thoại.

Ánh mắt rời khỏi mọi người, nhìn về phía xa xăm phía sau.

Ở đó, liệu cô ấy có đang ngắm nhìn quê hương mình nơi vũ trụ bao la.

"Thế nhưng, bản thân của hiện tại lại cảm thấy sợ hãi những điều nhỏ nhặt như vậy. Cảm xúc, quả là thứ đáng sợ mà cũng đáng yêu làm sao. Cá thể là tôi đây cảm giác như đã hiểu được lý do vì sao cơ giới sinh mệnh thể từ xa xưa đã phong ấn nó như một điều cấm kỵ."

"Không thể copy dữ liệu ký ức của cô vào thiết bị cầm tay rồi mang đi sao?"

"Trong không gian này, việc điểm tiếp xúc của cơ giới sinh mệnh thể được đối xử tương tự như cơ thể con người là điều đã nắm bắt được từ kinh nghiệm ở Chichibu. Tuy nhiên, về các thiết bị lưu trữ di động, đã xác nhận được rằng khi thoát khỏi không gian, dữ liệu bên trong sẽ bị tua ngược lại."

"À, nhắc mới nhớ, danh bạ hay thư mục ảnh trong smartphone cũng bị tua ngược lại nhỉ."

"Về việc xử lý dữ liệu trong điểm tiếp xúc và thiết bị lưu trữ, việc xác nhận điều kiện nào sẽ xảy ra hiện tượng tua ngược là có giá trị. Tuy nhiên, tôi phán đoán rằng không có đủ thời gian và tài nguyên để thực hiện điều đó tại đây."

Đúng như Futari Shizuka nói, ghi chú hay ảnh lưu trong thiết bị cầm tay, thời gian trôi qua trên đồng hồ, tất cả sẽ trở về như chưa từng tồn tại khi thoát khỏi không gian cách ly. Mặt khác, ông chú từng nói rằng điểm tiếp xúc - tức cơ thể của cô nàng robot - đã mang được ký ức về vụ náo loạn trong núi Chichibu ra khỏi không gian.

Có vẻ như không gian cách ly tuân theo một quy tắc nào đó để phân biệt giữa sinh mệnh thể và những thứ khác. Nếu được phán đoán là sinh mệnh thể thì ký ức và dữ liệu sẽ an toàn. Nếu không, thì cũng chẳng khác gì cái smartphone của chúng tôi.

Và bản thân tôi cũng không hiểu rõ về quy tắc phán đoán đó.

"Vậy thì cứ đi cùng bọn ta, nhờ cậy Trưởng nam là được mà."

"Tổ mẫu ơi, phán đoán của người là chính xác."

"Thấy chưa? Bà già này chỉ nói chuẩn thôi."

"Tuy nhiên, không hiểu sao tôi lại phán đoán rằng mình nên hành động như thế này. Hiện tại chưa rõ lá chắn của thiết bị đầu cuối sẽ phát huy hiệu quả đến đâu. Để giảm thiểu sự truy đuổi từ đối phương khi tẩu thoát, việc nghênh kích câu giờ là bắt buộc. Việc này chỉ có tôi mới làm được."

"......"

Ánh mắt của cô nàng robot lại hướng về Futari Shizuka.

Vẫn là vẻ mặt hầu như không cảm thấy chút cảm xúc nào.

Thế nhưng, so với trước đây, tôi cảm thấy có chút gì đó lẫm liệt hơn.

"Chà, nếu chính chủ đã nói vậy thì ta không cản đâu."

"Tổ mẫu coi như đã chấp thuận đề xuất của Út nữ."

Kết thúc cuộc trao đổi với Futari Shizuka, ý thức của cô nàng robot hướng về phía cô nàng trang điểm.

Rồi không biết nghĩ gì, cô ấy lúi húi tháo chiếc bình nước đang đeo trên cổ xuống. Là loại sản phẩm có thiết kế dễ thương dành cho trẻ em được bán ở siêu thị. Là món đồ cô ấy đột nhiên mang theo từ sáng nay, ngày hôm sau khi đi công viên giải trí về.

Tưởng làm gì, cô ấy cầm nó bằng hai tay và chìa ra trước mặt cô nàng trang điểm.

"...Ano, Mẹ ơi, xin hãy sống sót."

"Hả?"

Người được đưa cho ngơ ngác nhìn chiếc bình nước.

Như muốn nói là không hiểu ý gì.

"Bên trong có nước. Khi rút lui, nếu giúp ích được chút gì cho Mẹ thì con rất vui."

"Cô, chẳng lẽ cái này là vì tôi..."

Gương mặt cô nàng trang điểm nhăn lại.

Cô ấy là người có dị năng. Có thể tùy ý điều khiển nước mà mình chạm vào. Nghe nói cô ấy sử dụng năng lực đó để làm việc cùng ông chú. Có lẽ, cô nàng robot vì mục đích đó mà đã cất công đeo bình nước trên cổ chăng.

Chính cô ấy cũng từng nói ở hiện trường không có nguồn nước thì sẽ mang nước bằng chai nhựa.

"Mẹ ơi, xin hãy nhận lấy."

"Ư, ừ..."

Cô nàng trang điểm dù do dự nhưng vẫn nhận lấy chiếc bình nước mà cô nàng robot đưa ra.

Ánh mắt cô ấy cứ đảo qua đảo lại giữa vật trên tay và người đứng trước mặt.

Cô gái này, chẳng lẽ bị chinh phục rồi sao.

Vẻ mặt trông như sắp khóc đến nơi.

Sau khi nhận lấy một lúc, cô nàng trang điểm với vẻ mặt trầm ngâm cất tiếng.

"Ano, n-như, nhưng mà hay là đừng tự hủy nữa, tất cả cùng..."

Tôi cũng lờ mờ cảm thấy cô ấy sẽ bắt đầu nói những điều như vậy.

Thậm chí, tôi còn nghĩ hành động kia có lẽ nhắm vào phản ứng này. Hình ảnh cô nàng robot nói mấy câu kiểu "đã nói đến thế thì đành chịu vậy" rồi cùng chúng tôi sơ tán tự nhiên hiện lên trong đầu tôi.

Thế nhưng, cô ấy quay lưng lại với cô nàng trang điểm, rồi tuyên bố dõng dạc.

"Vậy thì bắt đầu tác chiến."

『Thực sự ổn chứ?』

"Quy tắc gia đình, điều thứ sáu. Khi gia đình gặp nguy hiểm, cả nhà phải hợp sức giúp đỡ. Tôi sẽ làm những gì mình có thể. Mong Trưởng nam hãy thay thế gia trưởng, giúp đỡ gia đình trong tình huống Phụ thân vắng mặt này."

『Ừ, cứ giao cho ta. Ta nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.』

Đáp lại cái gật đầu của Abaddon, không gian xung quanh có sự biến đổi.

Tại nơi vốn không có gì, đột nhiên xuất hiện một vật thể bay khổng lồ. Là phương tiện chúng tôi đã dùng để đến đảo Miyake. Chắc hẳn đến tận lúc nãy nó vẫn được giấu đi bằng kỹ thuật ngụy trang quang học nào đó.

Nó tăng tốc đột ngột.

Chen vào giữa bức tường thịt của Abaddon và kẻ địch.

Vị trí hứng chịu trực diện đòn tấn công của thiên thần và ác ma.

Ngay khi xác nhận vị trí đó, cộng sự của tôi cũng bắt đầu hành động. Cậu ta biến hình với chuyển động hữu cơ nhầy nhụa, trong nháy mắt cuốn lấy từng người. Cảm giác cứ như trở thành nhân bánh xèo vậy.

Cảm giác bị bao bọc trong chất lỏng dính nhớp, nói giảm nói tránh cũng không thể gọi là dễ chịu. Nói thẳng ra là cực kỳ tởm. Cứ như đang bị ăn thịt vậy. Thế nhưng, không ai thốt lên tiếng nào. Quả là những người phụ nữ tuyệt vời làm sao.

『Chuẩn bị xong rồi nha!』

"Đã rõ. Cho điểm tiếp xúc và biệt động đội đột kích."

Nhận tín hiệu từ ác ma, cô nàng robot đáp lại.

Nhìn kỹ thì thấy cô ấy đang bám vào một thứ gì đó vô hình. Tư thế như đang cưỡi xe máy. Có lẽ cô ấy đã gọi cái gọi là biệt động đội đến tận tay cùng với thiết bị đầu cuối. Có vẻ cô ấy định dùng một trong số chúng để di chuyển lên trời.

Đúng như tôi nghĩ, ngay trước mắt chúng tôi, cơ thể cô ấy nhẹ nhàng bay lên không trung.

Trước sau khoảnh khắc đó.

Lời thì thầm cuối cùng của cô nàng robot khẽ lọt vào tai chúng tôi.

"Thế này thì tôi cũng đã đến gần hơn chút với tư cách là một thành viên gia đình chưa nhỉ."

"Nhà ngươi, lẽ nào đã nghe lén cuộc nói chuyện của bọn ta..."

Futari Shizuka định nói gì đó.

Nhưng không kịp nghe thấy điều đó, cô nàng robot đã lao vút lên bầu trời.

Sự tăng tốc của ô tô hay xe máy không thể nào so sánh được. Trong nháy mắt đã di chuyển đến giữa không trung, nơi thiên thần và ác ma đang lơ lửng. Quỹ đạo vẽ nên một đường vòng cung lớn chắc là để tránh những đòn tấn công vẫn đang liên tục bắn ra từ phía đối phương.

Ngay sau đó, những tiếng nổ ầm ầm vang lên liên tiếp.

『Chúng ta cũng xuất phát thôi!』

Cùng lúc đó, Abaddon bay vút lên trời.

Thoát khỏi cái bóng của thiết bị đầu cuối, quang cảnh xung quanh đập vào mắt tôi.

Ngay trước mặt chúng tôi, ngọn lửa bùng lên dữ dội trên bầu trời, khói bốc nghi ngút. Đúng ngay khu vực thiên thần và ác ma đang lơ lửng. Những tiếng nổ liên hoàn nghe được chắc là phần của biệt động đội đã đi cùng ngoài điểm tiếp xúc.

Cô ấy thực sự đã tự hủy đúng như lời tự thú.

Thế mà tôi còn nghĩ cô ấy sẽ một mình chạy trốn chứ.

"Futari Shizuka, cứ thế này mà chỉ có chúng ta chạy trốn thì, quả nhiên là..."

"Ta nghĩ không nên có ý định làm lãng phí sự giác ngộ của Út nữ đâu."

"Điều đó thì có thể đúng, nhưng mà, thế này thì buồn quá còn gì!"

"Chính chủ cũng đã nói rồi mà? Rằng đằng nào cũng sẽ trở lại nguyên trạng ngay thôi."

"N-Nhưng mà...!"

Bị đánh úp bất ngờ, thiên thần và ác ma hoảng loạn đúng như dự tính của cô nàng robot.

Đòn tấn công tạm thời ngưng lại.

Ngọn lửa bùng lên cũng hoạt động hiệu quả như một tấm màn che mắt giúp chúng tôi ẩn mình. Có thể thấy một số thiên thần và ác ma hỗn loạn bắn đòn tấn công về hướng vô định. Số cá thể bị hạ gục bởi vụ nổ có vẻ không nhiều lắm.

Tận dụng sơ hở đó, Abaddon lao ra bầu trời và tăng tốc.

Lấy hướng rời xa hòn đảo.

Như xác nhận điều này, thiết bị đầu cuối đang chờ trên mặt đất cũng có động tĩnh.

Nhận ra hành động của Abaddon, thiên thần và ác ma định đuổi theo chúng tôi. Vật thể bay hình đĩa cũng bay lên trời, hướng về phía bên dưới chúng. Nó đặt chính thân máy làm bia đỡ đạn, chắn ngang đường đi của đối phương.

"Quả nhiên tôi sẽ quay lại chỗ cô bé đó! Nếu dùng được nước biển thì có thể xoay xở được!"

Cô nàng trang điểm bắt đầu vùng vẫy định thoát khỏi khối thịt của Abaddon.

Như phủ định thẳng thừng chủ trương đó, khoảnh khắc tiếp theo, chúng tôi đã thoát khỏi không gian cách ly.

*

Người liên quan đến trang web thông báo tổ chức Death Game. Sau khi xác nhận sự tình từ nhân viên hiện trường của ban tổ chức đã xâm nhập vào không gian cách ly, chúng tôi quyết định quay lại chỗ nhóm cô hàng xóm. Nhờ ma pháp của Pii-chan che giấu tung tích, chúng tôi vội vã bay trên trời.

Đang trên đường di chuyển, tôi nhìn thấy thứ gì đó lấp lánh ở phía nam hòn đảo.

Có thể thấy vô số ánh sáng đang trút xuống từ trên cao xuống mặt đất.

"Pii-chan, cái thứ ở đằng kia, không lẽ là..."

『Cầu mong giả định của ngươi không chính xác, nhưng ngoài việc lao đến đó thì chẳng còn cách nào khác.』

"Ừ."

Gật đầu với lời của Văn Điểu các hạ, chúng tôi hướng về phía ánh sáng.

Thúc đẩy ma pháp bay, chúng tôi đến hiện trường chỉ trong vài phút.

Trên trời có rất nhiều thiên thần và ác ma đang lơ lửng.

Ngay sau đó, những tiếng nổ ầm ầm vang lên giữa đám bọn chúng.

Tôi đã nghĩ hay là do chúng phát hiện ra chúng tôi nên tấn công. Nhưng nếu vậy thì chính phía đối phương lại đang hoảng loạn hơn cả. Không rõ chi tiết thế nào, nhưng chắc là thiếu niên Abaddon hay cô hàng xóm đã làm gì đó.

Hướng sự chú ý về phía mặt biển, một khối thịt khổng lồ cháy đen nham nhở đang bay trên trời như muốn thoát khỏi vụ náo loạn. Đồng thời, như để bảo vệ nó, một vật thể bay hình đĩa đứng yên phía sau, chặn đường thiên thần và ác ma.

Nhìn qua là tôi đã phán đoán được tình hình.

"Pii-chan, xin lỗi vì cứ nhờ vả mãi, nhưng ngài có thể hợp tác giúp tôi không."

『Những kẻ đang lơ lửng trên trời kia, nghiền nát hết cũng không sao chứ?』

"Khả năng sứ đồ đứng mũi chịu sào là thấp, nên cứ thế đi ạ."

『Đã rõ, dù gì cũng là lúc gia đình gặp nguy mà.』

Gật đầu với lời của tôi, ngài ấy đang đậu trên vai tôi nhẹ nhàng bay lên không trung.

Không chậm trễ một giây, một ma pháp trận hiện lên ngay trước mặt ngài.

Thứ phát ra từ trung tâm đó là vô số dải ánh sáng.

Được bắn lên bầu trời đêm, chúng trông như vòi hoa sen vậy. Những tia sáng lấp lánh tuôn trào bay về phía thiên thần và ác ma đang lơ lửng trên không. Với sức mạnh khủng khiếp, bọn chúng lần lượt bị tiêu diệt mà không kịp né tránh.

Đó là ma pháp cứ như bó hàng loạt ma pháp beam lại rồi bắn cùng lúc vậy.

"Pii-chan, chỗ này giao cho ngài được không?"

『Ừm, chiếc xe kia thì giao cho ngươi đấy.』

"Cảm ơn, tôi đi đây."

Giao việc đối phó thiên thần và ác ma cho Văn Điểu các hạ, bản thân tôi hướng xuống thiết bị đầu cuối đang lơ lửng giữa không trung.

Tôi chọn vị trí ngay chính diện, đặt nó ở phía sau lưng mình.

Có thể bên trong có ai đó đang ngồi. Hoặc dù không có ai, thì bản thân thiết bị đầu cuối cũng giống như một phần của Thập Nhị cô nương vậy. Nếu bị bắn hạ, chắc cô ấy sẽ buồn lắm.

Nếu là Futari Shizuka, có khi bà ấy sẽ trách móc rằng đây là cơ hội tuyệt vời để tiễn cơ giới sinh mệnh thể về trời. Nhưng trong tình huống này, việc phớt lờ sự tồn tại của cô Juuni-shiki là điều tôi không thể nào làm được.

Ngay sau khi tôi di chuyển, một cặp thiên thần và ác ma lập tức bay tới.

Ngặt nỗi đối thủ quá đông.

====================

Tôi đã lường trước việc sẽ có cá thể vượt qua được ma pháp của Pii-chan.

Đối phó với kẻ này, bản thân tôi sử dụng ma pháp chùm tia.

Tôi bắn ra một tia cực lớn từ phép thuật đã niệm xong từ trước.

"Gã này là sứ đồ sao?"

"E là kẻ không kịp chạy thoát..."

Hắn định nói gì đó, nhưng cuộc trao đổi của họ không bao giờ thành lời.

Khi ma pháp được thi triển xong, ở đó chẳng còn thấy bóng dáng ai nữa.

May mắn thay, có vẻ đó không phải là thiên thần hay ác ma quá mạnh. Nếu đối thủ là những nhân vật "máu mặt" cỡ cậu bé Abaddon hay Mika-chan, tôi không nghĩ mình có thể xoay sở trót lọt thế này. Chắc chắn tôi đã dính đòn phản công và bị chém gục rồi cũng nên.

Thay vào đó, tôi thầm cảm ơn Ngài Hiền giả Tinh tú đang cân phần lớn kẻ địch.

Nhìn về phía cậu ấy, có thể thấy vô số thiên thần và ác ma đang bay lượn trên không, dốc toàn lực công thủ. Chẳng thể nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của Quý ngài Chim sẻ đâu. Tuy nhiên, tôi lờ mờ cảm nhận được cậu ấy đang ở ngay trung tâm của mớ hỗn độn đó.

Tôi bị thôi thúc bởi ý định muốn đến giúp.

"..."

Nhưng nếu tôi lao vào đó, chắc chắn chỉ tổ làm vướng chân cậu ấy mà thôi.

Lúc này, tôi nên làm những gì mình có thể làm ở những nơi khác.

Nghĩ vậy, tôi chuyển sự chú ý sang thiết bị đầu cuối đang lơ lửng phía sau.

Và rồi, ngay khi tôi vừa nhìn sang, một sự thay đổi rõ rệt đã xảy ra.

Vật thể bay đang đứng yên trên không trung bỗng nhiên như mất hết năng lượng, cắm đầu rơi thẳng xuống đất. Nó vốn không bay quá cao, và trong khi tôi còn chưa kịp trở tay ngăn lại, nó đã đập thẳng xuống mặt đất.

Nhìn kỹ lại, trên đó đầy rẫy những dấu vết bị tấn công. Chỗ này chỗ kia bị sứt mẻ, cháy sém, đóng băng, thậm chí còn bị găm đầy những thứ như tên, kiếm hay thương không rõ nguồn gốc.

Sau đó, nó im bặt, không còn chút động tĩnh nào.

Nó hỏng rồi sao?

Tôi bay quanh kiểm tra lối ra vào nhưng không thấy khe hở nào cả.

Nghĩ đến cảnh có ai đó đang ngồi bên trong khiến tôi lạnh sống lưng. Nếu dùng ma pháp chùm tia, tôi có thể cạy cửa một cách thô bạo. Nhưng nếu làm thế mà gây thương tích cho người bên trong thì to chuyện.

Tuy nhiên, từ việc cậu bé Abaddon đã rút lui, tôi đoán Otonari-san cũng đang đi cùng cậu ta. Nếu vậy, khả năng cao là những người đi cùng họ cũng đã rút lui theo. Vậy thì thiết bị đầu cuối này có lẽ đã được dùng để câu giờ chăng?

Nghĩ vậy, tôi quyết định không cố cạy phá để kiểm tra bên trong nữa.

Dù vậy, nếu cứ vứt nó ở đây rồi bị ai đó thu hồi thì cũng rắc rối to.

Bởi vì trước đây, thiết bị tiếp điểm của người máy từng bị đối xử như sinh vật sống trong không gian cách ly. Nếu thiết bị đầu cuối này cũng bị đối xử tương tự, chiếc đĩa bay hỏng sẽ bị bỏ lại trên đảo. Nếu không thể tự di chuyển, chắc chắn nó sẽ rơi vào tay người khác.

Vì thế, tôi quyết định làm theo kế hoạch ban đầu: nỗ lực bảo vệ thiết bị đầu cuối đã rơi xuống đất này.

Quyết định vừa đưa ra chưa được bao lâu, đám thiên thần và ác ma đã có động tĩnh.

Có vẻ như chúng đang rút lui.

Những thiên thần và ác ma lơ lửng trên trời bắt đầu bay xa dần khỏi chỗ tôi. Những ngọn lửa, sấm sét và mấy thứ giống tia beam chiếu sáng bầu trời đêm như pháo hoa cũng đột ngột im bặt và lắng xuống.

Có lẽ chúng đã khiếp sợ trước sự tồn tại của con chim sẻ mạnh một cách vô lý kia.

Nhìn xuống mặt đất, cách đó một quãng, tôi thấy một nhóm người đang lén lút di chuyển dưới bóng các tòa nhà. E rằng đó là các sứ đồ của thiên thần và ác ma trên trời. Bên cạnh họ có vài thiên thần và ác ma, trông như đang hộ tống.

Họ cũng bắt đầu vội vã kéo giãn khoảng cách để rời khỏi hiện trường.

"..."

Tôi có lựa chọn là tiêu diệt họ ngay tại đây.

Nhưng tôi sẽ kiềm chế.

Nếu nghĩ đến sự an toàn của Otonari-san và Hoshizaki-san, cũng như việc đảm bảo địa vị xã hội của họ ở quê nhà, thì việc để các sứ đồ rời đi mà không làm họ bị thương tại đây là rất quan trọng. Nghĩ cho tương lai của các cô gái, tôi muốn họ chạy thoát an toàn khỏi không gian cách ly.

Nếu lời của người sở hữu dị năng ngưng đọng thời gian là thật, thì mục đích của Cục Quản lý và những kẻ đứng sau là phần thưởng của cuộc chiến ủy nhiệm. Và phần thưởng không được trao cho người đánh bại thiên thần hay ác ma, mà là cho người đánh bại các sứ đồ đã ký khế ước với chúng.

Trong tình huống này, nếu tôi hành động kiểu như muốn vơ vét hết phần thưởng, chắc chắn sẽ làm phật lòng những kẻ đó. Dù tôi và Pii-chan có không sao, nhưng dễ dàng hình dung được những người có quan hệ với chúng tôi sẽ bị vạ lây.

Dù sao thì tôi cũng đã quậy tưng bừng rồi, chắc cần phải đi lo lót quan hệ một chút.

Chuyện này tuy hơi áy náy, nhưng đành nhờ cấp trên ở chỗ làm cố gắng vậy.

"Thấy rồi, ở đằng kia! Lơ lửng trên cái đĩa bay."

"Chỉ cần giết được sứ đồ là thắng."

"Tao tuyệt đối không chấp nhận chuyện bị đánh tơi tả mà phải bỏ chạy thế này!"

Tuy nhiên, có vẻ không phải tất cả thiên thần và ác ma đều quyết định rút lui.

Một số kẻ máu nóng đang bay về phía này.

Chắc chúng nhầm Pii-chan là ác ma hay thứ gì đó tương tự.

Trong không gian cách ly, sứ đồ hoàn toàn không có cửa đấu lại thiên thần hay ác ma. Để xóa bỏ nỗi lo sau này, tôi hiểu rằng việc chúng chấp nhận rủi ro để đánh bại tôi tại đây và tống khứ con ác ma mạnh mẽ kia ra khỏi sân chơi là điều có ý nghĩa.

"Hự..."

Giống như lúc nãy, tôi cuống cuồng bắn ma pháp chùm tia.

Chắc chúng không ngờ sẽ bị sứ đồ phản công. Tôi đã hạ được hai trong số ba tên. Trúng đòn trực diện, chúng hoàn toàn tan biến. Tuy nhiên, tên ác ma còn lại giơ ngọn thương trên tay ra phía trước, dùng một thứ gì đó như lá chắn để chống đỡ.

"C-Cái quái gì thế này...!"

"Nếu các người chịu ngoan ngoãn rút lui thì tôi cũng chẳng làm trò truy cùng diệt tận đâu."

Miệng thì nói vậy, nhưng tôi vẫn lầm bầm niệm chú ma pháp chùm tia.

Đã bị nhìn thấy mặt mũi rõ ràng rồi, nếu được thì tôi muốn hạ gục hắn luôn. Việc Pii-chan bị nhiều thiên thần và ác ma nhìn thấy có lẽ đã khiến chuyện này trở nên vô nghĩa. Nhưng tôi vẫn muốn làm những gì có thể.

"Mày là cái thứ đó hả? Cái bọn gọi là dị năng giả ấy?"

"Các người biết sự tồn tại của chúng tôi sao?"

"Có vẻ như một số kẻ đang hợp tác với loại người như bọn mày."

"Ra là vậy."

Có vẻ như phía thiên thần và ác ma cũng đã có những kẻ thông đồng với dị năng giả. Theo đà này, khả năng cao là những người như anh A cũng đã nắm được sự tồn tại của cuộc chiến ủy nhiệm. Thời buổi này, khi muốn nói chuyện dựa trên sự tồn tại đó, thì việc này lại thuận tiện cho chúng tôi.

"Trước đây đã có mấy tên con người kỳ lạ rồi, nhưng tao cảm giác gần đây số lượng đang tăng lên."

"Vậy sao?"

"Mà, tao cũng chẳng rảnh đi đếm, nên không biết chi tiết đâu."

Và rồi, cuộc hội thoại cũng chỉ kéo dài trong chốc lát.

Quý ngài Chim sẻ lao đến với tốc độ kinh hoàng từ phía sau tên ác ma, xuyên thủng ngực hắn.

Một cú húc thân mình không thể tin nổi.

Một đòn tấn công với cơ thể tỏa sáng lấp lánh.

Hình như trước đây ở dị giới, cậu ấy cũng từng làm điều tương tự với nữ Elf, một trong những tội phạm chiến tranh lớn thuộc phe Đại quốc phương Bắc. Lúc đó thì chưa đến mức xuyên thủng. Chắc là do tiềm năng phòng thủ của cô ta cao hơn tên này.

『Ngươi đó, có sao không?』

"Ư, ừm, nhờ ơn cậu cả."

Tên ác ma rơi xuống đất mà không kịp hét lên tiếng nào.

Sau đó, dù tôi có quan sát một lúc, hắn cũng không hề nhúc nhích.

Xác nhận xong tình hình, tôi quay lại nhìn Quý ngài Chim sẻ.

Lúc đó tôi mới nhận ra, Pii-chan lại bị rụng mất một chân.

"Pii-chan, chân của cậu...!"

Tôi hoảng hốt đưa tay về phía cơ thể nhỏ bé của cậu ấy.

Chẳng biết giờ này còn có ý nghĩa gì không.

Chỉ là cơ thể tôi tự động phản ứng.

Cảm giác bộ lông mềm mại chạm nhẹ vào đầu ngón tay.

『Không sao đâu, ta không quá sức đến thế.』

"Không nhưng mà, chân rụng ra rồi kìa."

『Một thời gian nữa nó sẽ tự mọc lại thôi.』

"Nhưng mà..."

Đây chỉ là tôi tự đoán mò, nhưng có lẽ trong đám đó có lẫn những thiên thần hay ác ma mạnh cỡ Mika-chan. Nếu cậu bé Abaddon và cô bé đó cùng đẳng cấp, thì khi tính đến việc chắc chắn đánh bại người trước, khả năng cao là phe địch đã chuẩn bị lực lượng tương xứng.

『Với ta, việc ngươi bình an vô sự là tốt rồi.』

"Tất cả là nhờ ma pháp Pii-chan dạy cho tôi đấy chứ."

『Vậy thì hãy tự hào về bản thân đi. Việc có thể sử dụng ma pháp, không nghi ngờ gì nữa, chính là tài năng của ngươi.』

"Không không, trước đó thì ma lực cũng là do Pii-chan cung cấp mà."

『Nếu vậy thì quả nhiên, cả hai đều đã là của ngươi rồi.』

Đúng là đẳng cấp trên cả thượng cấp, thuộc hàng quái vật, sức công phá của ma pháp chùm tia đúng là số một. Tuy nhiên, nghĩ đến việc nó không có tác dụng với tên thiên thần cầm thương lần này, và cả tên thiên thần cầm khiên lần trước, thì không được chủ quan.

『Tuy nhiên, bọn chúng đúng là những kẻ đáng gờm đúng như vẻ bề ngoài, tuyệt đối không được lơ là.』

"Có vẻ là vậy thật."

Bên cạnh thiết bị đầu cuối đã rơi xuống đất, tôi lơ lửng trên không quan sát xung quanh.

Hoạt động chiến đấu đã hoàn toàn kết thúc, khu vực lân cận trở nên yên tĩnh.

Các sứ đồ dưới mặt đất dường như cũng đã di chuyển và trốn thoát.

『Thế, giờ tính sao?』

"Tôi nghĩ không gian cách ly sắp được giải trừ, vào thời điểm đó..."

Thu hồi thiết bị đầu cuối và quay về biệt thự ở Karuizawa.

Ngay khi tôi định đề xuất như vậy, âm thanh đã quay trở lại với thế giới.

Vì là hòn đảo ít dân cư nên so với sự thay đổi tôi từng chứng kiến ở nội thành, sự khác biệt là rất nhỏ. Dù vậy, tiếng ống xả ô tô từ xa hay tiếng cục nóng điều hòa chạy vẫn vọng lại yếu ớt.

Nếu tất cả âm thanh đồng loạt trở lại, nghĩa là không gian cách ly đã biến mất.

『Có vẻ đã trở lại bình thường rồi.』

"Xin lỗi vì cứ dồn dập thế này, nhưng chúng ta thu hồi thiết bị đầu cuối rồi về Karuizawa được không?"

Dù gọi là vùng hẻo lánh cũng không quá lời, cộng thêm trời đã tối nên không thấy bóng người qua lại. Tuy nhiên, nếu một vật thể lớn thế này rơi trên mặt đất, chắc chắn sẽ sớm bị phát hiện. Gần đây cũng thấy lác đác vài ngôi nhà.

『Hiểu rồi.』

"Cảm ơn cậu, Pii-chan."

Cùng với Quý ngài Chim sẻ, tôi dùng ma pháp bay di chuyển đến gần thiết bị đầu cuối đang nổi lên.

Lúc đó tôi mới nhận ra.

Khi thoát khỏi không gian cách ly, thiết bị đầu cuối cũng có sự thay đổi.

Mọi dấu vết bị tấn công đều đã biến mất.

Trong quá khứ, tôi nhớ cơ thể bị chia cắt làm đôi của mình cũng từng trở lại bình thường. Có vẻ điều tương tự cũng xảy ra với thiết bị này. Giống như thiết bị tiếp điểm ở trong núi Chichibu, với tư cách là một sinh mệnh thể máy móc, nó dường như đã được cuộc chiến ủy nhiệm đối xử như con người.

Tuy nhiên, dù quan sát một lúc, tôi vẫn không thấy thiết bị đầu cuối hoạt động trở lại.

Vì vậy, hiện tại tôi muốn ưu tiên che giấu sự tồn tại của nó.

『Được rồi, đi thôi.』

Một vòng tròn ma pháp lớn hiện lên, bao trùm cả chúng tôi lẫn thiết bị đầu cuối.

Tầm nhìn tối sầm lại ngay lập tức.

Lơ lửng trên không giúp tôi không phải lo lắng về chỗ đứng dưới chân.

Khoảnh khắc tiếp theo, ánh sáng trở lại tầm mắt, khu vườn của căn biệt thự quen thuộc hiện ra.

Đúng như tôi đề xuất, chúng tôi đã di chuyển đến khu vườn trong khuôn viên biệt thự của bà Futari Shizuka ở Karuizawa. Thiết bị đầu cuối cũng được dịch chuyển bằng ma pháp của Pii-chan, hạ cánh cái "Rầm" ngay giữa vườn, sát bên chúng tôi.

Ngay sau đó, thiết bị cá nhân trong túi áo tôi bắt đầu rung bần bật.

Có cuộc gọi đến.

Giữa màn hình hiện lên dòng chữ: Futari Shizuka.

"Pii-chan. Là Futari Shizuka-san."

『Ừm, nghe đi.』

Báo một tiếng với Quý ngài Chim sẻ xong, tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy năng lượng.

『Ồ, liên lạc được rồi! Mấy người đang ở đâu thế?』

"Chúng tôi thì vừa mới về đến Karuizawa xong."

『Hả, thế á?』

"Nhân tiện, Futari Shizuka-san, tôi muốn biết tình hình của mọi người..."

『Bên này vẫn ổn. Ít nhất là không có ai chết cả.』

"Vậy thì tốt quá rồi."

Khi lao đến nơi xảy ra náo loạn, khối thịt khổng lồ tôi thấy bay về phía biển quả nhiên là cậu bé Abaddon. Cũng không có chuyện ai đó bị kẹt lại bên trong thiết bị đầu cuối đã hỏng.

Dù nói thế này có hơi bất kính, nhưng chỉ cần chưa chết thì ma pháp của Ngài Hiền giả Tinh tú có thể hồi phục được. Lần nào cũng phải dựa dẫm vào cậu ấy thật ngại quá, nhưng những lúc thế này có cậu ấy đi cùng quả thực rất yên tâm.

『Vậy thì, nói chuyện thêm qua điện thoại có vẻ không tiện lắm nhỉ?』

"Đúng vậy. Tôi nghĩ chúng ta nên sớm họp mặt."

Anh Akutsu cũng hạn chế tối đa việc dùng điện thoại cho những trao đổi kiểu này. Nếu Futari Shizuka đã nói vậy thì nên ngoan ngoãn nghe theo. Sau đó, chúng tôi hẹn gặp nhau và cuộc gọi kết thúc chưa đầy vài phút.,

"Pii-chan, mọi người đều bình an."

『Vậy sao, thế thì tốt rồi.』

Trước tiên xác nhận được sự thật đó, tôi thở phào nhẹ nhõm.

*

Vừa mới an tâm sau khi xác nhận sự an toàn của mọi người từ Futari Shizuka chưa được bao lâu.

Qua điện thoại, tôi nghe nói không có ai chết. Tuy nhiên, thực tế tại hiện trường có vẻ vẫn có những sự hy sinh. Tôi và Pii-chan được nghe lại sự thật đó khi cậu bé Abaddon và Otonari-san quay trở lại.

Địa điểm là khu vườn trong khuôn viên biệt thự.

Chúng tôi tập hợp ngay cạnh thiết bị đầu cuối vừa được hạ xuống giữa vườn.

Khác với lúc xuất phát, chỉ có hình bóng của cô Juuni-shiki là không thấy đâu.

"Cái thứ giống UFO này không động đậy gì suốt sao?"

"Kể từ lúc gặp nhau rồi rơi xuống đất, nó hoàn toàn không có phản ứng gì."

"Nhìn bên ngoài thì như đã sửa xong, nhưng bên trong hỏng mất rồi chăng..."

"L-Liệu có cách nào không?"

Mọi sự chú ý đều đổ dồn vào vật thể bay hình đĩa đang nằm im lìm trong vườn.

Lý do thì tôi cũng vừa mới nghe xong.

Cô Juuni-shiki đã liều mình để cứu họ.

Dù vậy, là một người máy, chỉ cần tàu mẹ và thiết bị sản xuất còn nguyên vẹn, cô ấy có thể tạo ra bao nhiêu thiết bị tiếp điểm thay thế cũng được. Tuy nhiên, trong tình huống đặc thù là không gian cách ly, ký ức sẽ không thể chuyển giao được.

Dù chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng những trải nghiệm trong không gian đó không thể kế thừa.

Nếu có ngoại lệ, thì đó chính là sự tồn tại của thiết bị đầu cuối còn sót lại tại hiện trường này.

Chỉ có điều, cái thứ quan trọng đó lại im thin thít.

"Giả sử cái này có sửa được, cũng chưa chắc ký ức của ả còn lưu trong đó đâu."

"Liệu có cách nào liên lạc với bản thể? Hay thứ gì đó tương tự của con bé không? Mấy chuyện này càng làm sớm thì xác suất cứu được càng cao, tôi muốn làm tất cả những gì chúng ta có thể."

"Tiền bối, cô đang đánh đồng với bệnh nhồi máu não hay gì đó à?"

"Dù là máy móc hay con người thì mấy chuyện đó cũng na ná nhau chứ?"

"Nhưng mà, nói gì thì nói cũng chỉ là ký ức của một tiếng đồng hồ thôi mà."

"Dù vậy, nếu có thể trả lại, thì tôi vẫn muốn trả lại cho con bé chứ."

Tình cảm của Hoshizaki-san dành cho Juuni-shiki đang tăng vọt. Trước giờ cô ấy vốn là người sống tình cảm, nhưng so với cách phản ứng của Futari Shizuka thì đúng là một trời một vực.

Và những người khác cũng vậy.

"Futari Shizuka, nếu con bé có thể được cứu, tôi cũng muốn giúp một tay."

『Xin lỗi nhưng, tôi cũng muốn nhờ bà được không?』

"Dù thân phận là kẻ được giúp đỡ thật áy náy, nhưng cháu cũng xin nhờ bà."

Elsa, cậu bé Abaddon và cả Otonari-san cũng lên tiếng.

Juuni-shiki, cô đã cố gắng lắm rồi.

Cô đã chiếm trọn được lòng tin của gia đình.

"Mọi người nói vậy nhưng mấy cái thiết bị đầu cuối dùng để liên lạc hay di chuyển mà ta nói trước đây vẫn chưa được trang bị ở dinh thự đâu. Từ đây ta chỉ có thể gọi qua vô tuyến thôi đó nha? Mà, nếu chỉ thế thì cũng được."

Lẩm bẩm "Có nên đi chuẩn bị không nhỉ?", Futari Shizuka nhìn về phía nhà chính của biệt thự.

Mọi người nhìn bà ấy với ánh mắt đầy kỳ vọng.

Nhân tiện, đi cùng họ còn có Magical Pink.

Nghe nói cô ấy gặp họ trong không gian cách ly, bị phe ác ma phản bội và lâm vào tình thế nguy hiểm thì được cứu. Khi hỏi chuyện, cô ấy nói như mọi khi, cô đến để giết dị năng giả.

Việc trang web thông báo tổ chức Trò chơi tử thần được cập nhật có vẻ đang là chủ đề bàn tán của giới truyền thông. Cảm nhận được sự hiện diện của dị năng giả đằng sau đó, cô ấy đã lặn lội đến tận đây. Vẫn chăm chỉ như mọi ngày.

Nghe đâu cô ấy thường thu thập thông tin từ mấy cái màn hình lớn trước nhà ga nào đó.

Từ cô ấy, cũng có ý kiến bồi thêm vào cho Futari Shizuka.

"Tôi không hiểu rõ lắm, nhưng nếu có sinh mạng có thể cứu được, thì tôi nghĩ nên cứu."

"Mấy đứa nhìn lão nương bằng ánh mắt trách móc thế làm gì, ta có bảo là không cứu đâu? Nếu đã vậy thì, nào, bà già này đi chuẩn bị máy vô tuyến đây, chờ ở đây một chút."

Ngay khi bà ấy định rời đi.

Bất chợt, thiết bị đầu cuối rung lên bần bật, phát ra tiếng "Rầm".

Mọi sự chú ý tự động hướng về phía phát ra âm thanh.

"Nè, vừa rồi nó cử động phải không?"

"Sao nhỉ? Do kê không vững chăng?"

"Chắc là phần chân đế có vấn đề gì đó nhỉ?"

Tôi cũng tò mò, cúi xuống nhìn phần tiếp xúc với mặt đất. Đúng như Futari Shizuka chỉ ra, đất nền khá mềm, với thiết bị đầu cuối có vẻ nặng nề thế này, có thể do kê không vững nên bị nghiêng. Nhưng do trời tối, tôi không thể xác nhận chắc chắn được.

『Nếu lo lắng về phần chân đế, có cần lật ngược nó lại không?』

"Không, làm thế tôi cảm giác sẽ nảy sinh vấn đề ở chỗ khác đấy."

Với ma pháp bay của Pii-chan, việc đó chẳng tốn mấy công sức.

Nhưng nếu vì thế mà làm nó hỏng thì đúng là chữa lợn lành thành lợn què.

Vừa nghĩ đến đó, đột nhiên một phần của thiết bị đầu cuối lóe sáng lấp lánh.

"Ý kiến của Bố là chính xác. Pii, thiết bị đầu cuối này không được đảo lộn. Không được lật ngược nó. Cấu tạo của nó không dễ hỏng đến mức đó, nhưng cần phải đối xử với thiết bị đầu cuối một cách thích hợp. Có khả năng dẫn đến phát sinh lỗi không mong muốn."

Đồng thời, một giọng nói quen thuộc vang vọng khắp sân vườn biệt thự.

Giọng điệu đều đều không chút cảm xúc, y hệt như của cô Juuni-shiki.

"Ồ!? Thiết bị đầu cuối nói chuyện kìa."

"Cô, c-cô bình an chứ?"

Mọi người lại một lần nữa dồn sự chú ý vào thiết bị đầu cuối.

Đáp lại, vật thể bay có phản ứng.

"Trong không gian cách ly, việc đồng bộ giữa thiết bị tiếp điểm và biệt đội, cùng với thiết bị đầu cuối đã diễn ra bình thường. Về thiết bị tiếp điểm, đã bị mất do tự hủy. Tuy nhiên, thiết bị đầu cuối đã tránh được việc tự hủy nhờ sự can thiệp kịp thời của Bố và Pii. Nhờ đó, thông tin của thiết bị tiếp điểm và biệt đội đã được mang ra khỏi không gian đó."

"Tức là, người đang nói chuyện đây chính là cô của lúc đó sao?"

"Ý kiến của Mẹ là chính xác. Tôi đã có thể mang về ký ức liên tục mà không bị khiếm khuyết."

"Vậy sao, thế thì tốt quá. Ừ, thật sự tốt quá rồi..."

Hoshizaki-san, mắt cô ấy dịu lại rồi kìa.

Khóe mắt cô ấy ngấn lệ.

Chắc hẳn cô ấy vui mừng từ tận đáy lòng vì ký ức của Juuni-shiki vẫn an toàn.

"Mẹ ơi, sự quan tâm đó xoa dịu nỗi cô đơn của con gái út hơn bất cứ điều gì."

"Đó là lời của tôi mới đúng. Cảm ơn cô vì đã bình an trở về, tôi cũng vui lắm."

Cảnh tượng này chẳng phải rất ấm áp sao.

Những người khác cũng lần lượt lên tiếng.

『Dù sao thì cô bình an là tốt rồi. Tôi nhất định phải cảm ơn cô mới được.』

"Cảm ơn cô rất nhiều vì đã cứu chúng tôi trong lúc nguy cấp. Nếu không có sự hợp tác của cô, e rằng Abaddon đã bị đánh bại. Đương nhiên, sinh mạng của tôi, sứ đồ của cậu ấy, cũng sẽ sớm bị tước đoạt."

Tôi đã nghe Futari Shizuka giải thích rằng đó là tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Tuy nhiên, qua cách nói của Otonari-san và cậu bé Abaddon, tôi lại nghĩ tình huống có lẽ còn kịch tính hơn những gì mình tưởng tượng.

"Nhờ có cô mà tôi cũng không phải làm chuyện bất hiếu. Thật sự cảm ơn cô."

"...Tôi cũng muốn cảm ơn vì đã được cứu, dù lẽ ra tôi phải là người đi cứu."

Elsa và Magical Pink cũng liên tiếp nói lời cảm ơn.

Nhận được sự đãi ngộ nồng hậu chưa từng có, tinh thần của Juuni-shiki đang ở trạng thái cực lạc.

"A, được gia đình quan tâm thân thiết, thật ngọt ngào làm sao..."

Thiết bị đầu cuối nằm im lìm, nổi bật giữa màn đêm. Với vẻ ngoài đậm chất phương tiện di chuyển, đương nhiên không thể thấy biểu cảm, cũng không thể dùng cử chỉ hay điệu bộ để thể hiện thái độ. Dù vậy, qua những phát ngôn đặc trưng liên tiếp, tôi cảm nhận rõ rệt đó chính là cô ấy.

Thêm nữa, mỗi khi nói chuyện, các bộ phận lại nhấp nháy sáng trông cũng hơi dễ thương.

"Con gái út nghĩ rằng việc nhận lời cảm ơn từ Bà cũng không sao cả."

"Không cần nhắc khéo, ta cũng vô cùng cảm kích đây. Ta thấy cô đã giúp ích rất nhiều."

Đến cả Futari Shizuka, trong tình huống này cũng không thể tỏ ra cứng rắn.

Bà ấy ngoan ngoãn gật đầu đáp lại.

Thay vào đó, như để phản bác, bà ấy đặt câu hỏi cho Juuni-shiki.

"Nhưng mà, tại sao đến giờ ngươi mới chịu lên tiếng?"

"Thiết bị đầu cuối này tuy có loa ngoài, nhưng không được trang bị khả năng giao tiếp với nhân loại như thiết bị tiếp điểm. Cần một chút thời gian để xây dựng hệ thống phát âm bên trong bằng cách sử dụng dữ liệu đồng bộ từ thiết bị tiếp điểm."

Có vẻ cô ấy đã cố gắng xây dựng chức năng trò chuyện bên trong thiết bị đầu cuối.

Trong không gian cách ly, nó hoạt động độc lập nên không thể lấy dữ liệu từ bên ngoài. Nhưng sau khi thoát khỏi không gian đó thì sao nhỉ? Những vấn đề công nghệ cao của người máy vẫn còn nhiều điều tôi chưa hiểu.

Tôi nghĩ cũng đã trôi qua kha khá thời gian rồi.

"Nói thế thôi, chứ không phải do được gia đình lo lắng nên sướng quá, dù đã chuẩn bị xong việc nói chuyện nhưng vẫn im lặng thêm một lúc đấy chứ? Ngươi từng bảo chỉ một thiết bị tiếp điểm cũng vượt xa mọi tài nguyên tính toán của nhân loại mà."

"...Khẳng định quyền giữ im lặng."

Với người máy không biết nói dối, câu trả lời đó chẳng khác nào lời khẳng định.

Có vẻ cô ấy sướng thật.

Cô ấy như muốn lảng sang chuyện khác, bắt đầu tự kể về nội tâm của mình.

"Tôi đã nắm được việc mình không được gia đình cần đến từ trước. Nhưng dù vậy, tôi vẫn muốn được gia đình cần đến. Muốn được bao bọc trong sự ấm áp của gia đình. Giống như Sa trân trọng Elsa, giống như Abaddon trân trọng Kuro."

"Thế nên ngươi mới đi đến suy nghĩ là cần phải tự mình cống hiến cho gia đình hả?"

"Nhận định của Futari Shizuka, nếu không tính đến sự phóng đại, thì cũng không phải là không đúng."

"Tỷ lệ phóng đại chắc chắn dưới dấu phẩy chứ gì?"

"..."

Có vẻ là dưới dấu phẩy thật.

Sự thay đổi trong cách cư xử của Juuni-shiki giống như đang xem tua nhanh quá trình trưởng thành của một đứa trẻ. Thái độ dường như đã cải thiện tính xã hội rõ rệt so với lúc mới gặp khiến tôi cảm thấy như có thứ gọi là cảm xúc đang nhen nhóm trong đó.

Việc cô ấy bộc bạch suy nghĩ của mình như thế này cũng vậy.

Lớn thêm chút nữa, liệu cô ấy có bắt đầu cố gắng che giấu nó không nhỉ.

"Không lẽ nào, ngươi đã nhận ra những việc bọn ta đang làm?"

"Nếu chỉ việc ở công viên giải trí, thì ý kiến của Bà là chính xác."

"Ra là vậy."

Kế hoạch cầu xin cô ấy quay về hành tinh mẹ của chúng tôi coi như phá sản.

Hơn nữa, một thành viên trong nhóm, Hoshizaki-san, người vốn phản đối nội dung kế hoạch ngay từ đầu, đang nhìn tôi với ánh mắt kiểu "Tôi không hợp tác nữa đâu đấy". Trong tình huống này, Futari Shizuka cũng không thể ép buộc được nữa.

Bản thân tôi, trước việc Otonari-san được cứu nguy, cũng nảy sinh tâm lý muốn kiềm chế.

"Thế này thì hoàn toàn bị chặn hết đường lui rồi còn gì."

Futari Shizuka lẩm bẩm nhỏ, thái độ như muốn nói "Hết cách rồi".

*

Sau khi xác nhận Juuni-shiki bình an vô sự, chúng tôi chuyển vào trong nhà để ăn tối.

Quy tắc gia đình, điều thứ nhất.

Mỗi ngày một lần, cả gia đình phải quây quần bên bàn ăn.

Tại phòng khách của nhà tôi - nơi được bảo đảm bằng cách gây phiền toái lớn cho ai đó bên trong vật thể bay không xác định. Trong căn phòng trải chiếu Tatami, chúng tôi ngồi xuống đệm, quây quần bên chiếc bàn kiểu Nhật và dùng bữa.

Thực đơn là cà ri.

Do trời đã muộn, Futari Shizuka mang nguyên liệu từ biệt thự ở Karuizawa sang và nấu loáng cái là xong. Món ăn được làm từ phần viên súp cà ri còn thừa trong bếp nhà này lần trước, cộng thêm gia vị riêng của bà ấy.

"So với món cà ri hôm nọ, món này ngon hơn hẳn, tức thật đấy..."

"Cô nghĩ bà già này làm bếp núc bao nhiêu năm rồi hả."

"Futari Shizuka giàu thế, tôi cứ tưởng bình thường toàn để người làm nấu chứ."

Thời gian nấu nướng cũng chỉ bằng một nửa so với lúc Hoshizaki-san hay Juuni-shiki đảm nhận. Món salad ăn kèm dù làm tranh thủ lúc nấu cà ri nhưng cũng có thêm rau nướng làm điểm nhấn, khá ngon.

Nhân tiện, Juuni-shiki với tư cách là thiết bị tiếp điểm cũng đang ngồi cùng bàn ăn.

Trong lúc chuẩn bị bữa tối, một thiết bị thay thế đã được vận chuyển đến trên một thiết bị đầu cuối mới toanh từ đâu đó. Bằng cách chuyển dữ liệu từ thiết bị đầu cuối đang đợi ngoài vườn, cô ấy đã có được cơ thể giao tiếp mới.

Thiết kế không có gì thay đổi so với trước đây.

Ký ức cũng được chuyển sang đầy đủ.

"Bà ơi, chọn thực đơn cà ri có phải là để bắt nạt Mẹ không?"

"Bữa tối hôm nay ưu tiên tốc độ chuẩn bị thôi."

"Tức là làm qua loa?"

"Không có thời gian đi mua nguyên liệu nên đành chịu thôi chứ sao? Cô bé kia mai còn phải đi học, nếu muộn quá thì tiết một ngày mai sẽ bị đầy bụng mất."

"Xin lỗi vì đã để bà phải bận tâm."

『Dạo này toàn được bà giúp đỡ, thật sự xin lỗi nhé.』

"Không có chi, mấy người đừng bận tâm."

Không chỉ trong các cảnh chiến đấu mà cả trong sinh hoạt thường ngày hay chuẩn bị cho chuyến đi, Futari Shizuka đều thể hiện sự đa năng của mình. Nhờ đó mà dạo gần đây, dù chỉ là sự quan tâm nhỏ nhặt, Otonari-san và cậu bé Abaddon cũng tỏ ra vô cùng áy náy.

Có lẽ do chứng kiến dáng vẻ đó của họ.

Magical Pink cũng bị cuốn theo, hỏi bà ấy.

"...Cơm tối, cả tôi cũng được ăn sao?"

"Cô cũng đã cứu chúng tôi trong lúc nguy cấp lần này mà. Ít nhất cũng phải ăn tối xong rồi hẵng về, không thì chúng tôi áy náy lắm. Không lẽ cô ghét cà ri? Nếu thế thì ta làm món khác."

"Cà ri, tôi thích lắm."

"Trong nồi vẫn còn dư để ăn thêm đấy."

"...Tôi hiểu rồi. Ăn cà ri xong tôi sẽ về."

Trong khi kiên quyết muốn Juuni-shiki về hành tinh mẹ, Futari Shizuka lại luôn giữ thái độ mềm mỏng để lôi kéo cô gái phép thuật. Chủ nghĩa lợi ích triệt để của bà ấy, khi quan sát ở cự ly gần thế này, cảm giác hơi đáng sợ.

Có khi còn máy móc hơn cả Juuni-shiki ấy chứ.

"Nhân tiện, với tư cách là Bà, ta khá tò mò về thành quả công việc của Bố đấy."

"Tôi nói ở đây luôn có được không?"

Tôi đưa mắt nhìn quanh Otonari-san và cậu bé Abaddon cùng với Futari Shizuka.

Họ lập tức gật đầu.

Nếu vậy thì tôi xin giải thích về những chuyện xảy ra sau khi tách nhóm trong không gian cách ly. Tôi đã gặp hiện trường cuộc chiến giữa dị năng giả và thiên thần tại cảng ven biển. Chứng kiến cảnh thiên thần bị đánh bại. Có được thông tin về Cục Quản lý từ dị năng giả.

Tôi giải thích đặc biệt cặn kẽ phần cuối cùng liên quan đến Cục Quản lý.

Trong đó là cách xử lý Trò chơi tử thần trong xã hội hiện đại.

Có những kẻ với quy mô khá lớn đang âm mưu quản lý cuộc chiến ủy nhiệm giữa thiên thần và ác ma từ trong bóng tối. Đã có không ít thiên thần, ác ma và sứ đồ của chúng chịu ảnh hưởng. Phần thưởng từ thiên thần và ác ma được coi như tài sản trong khuôn khổ đó.

Do đó, từ giờ trở đi, dù cùng phe phái cũng tuyệt đối không được lơ là.

Sau khi giải thích một lượt, Futari Shizuka phản ứng ngay lập tức.

"Cuộc chiến ủy nhiệm của thiên thần và ác ma cũng giống như cổ phiếu hay bất động sản, là một trong vô số đối tượng đầu tư nhỉ. Với phía bên kia, sự tồn tại của sứ đồ chẳng khác nào những tờ chứng khoán sống phải không?"

"Câu chuyện đáng sợ thật."

"Bọn người giàu ấy mà, chúng thực sự nghĩ rằng chỉ cần có tiền là mua được tất cả."

"Futari Shizuka nói vậy chứ bà cũng là đồng bọn của giới nhà giàu còn gì."

"Nói trắng ra thì phần lớn mọi thứ đều mua được mà."

"..."

Với Hoshizaki-san, người có lẽ đã chịu nhiều khổ cực vì tiền bạc trong cuộc đời, phát ngôn này dường như gợi lên nhiều suy nghĩ. Cô ấy không nói gì thêm, chỉ nhìn chằm chằm vào người đồng nghiệp với ánh mắt lạnh tanh.

Trong khi đó, Otonari-san và cậu bé Abaddon lại có vẻ mặt đăm chiêu.

"Chúng tôi liên tiếp đánh bại sứ đồ và tiêu thụ phần thưởng, sự tồn tại của chúng tôi là cái gai trong mắt những kẻ muốn quản lý phần thưởng, ý chú là vậy sao? Vì thế chúng không chỉ xua thiên thần mà cả ác ma đến để giết chúng tôi."

"Theo lời của người có vẻ là nguồn phát ra thông báo kia thì đại loại là như vậy."

Dù có phần suy đoán trong đó, nhưng tôi nghĩ không sai.

Việc cảnh báo Otonari-san và cậu bé Abaddon tại đây là rất quan trọng.

『Dục vọng của con người đúng là không có giới hạn nhỉ.』

"Abaddon, tôi thấy lạ là cách nói của cậu có vẻ rất thấu hiểu chuyện này."

『Từ trước đã có khuynh hướng như vậy rồi, nên cũng chẳng lạ gì.』

"A, ra là vậy."

『Nhưng mà, nó cũng không rõ rệt như những gì vừa được nghe đâu.』

"Từ trước", có lẽ là ám chỉ cuộc chiến ủy nhiệm trước lần này.

Những thứ có giá trị trên đời này, cái nào cũng bị quản lý cả. Dù chỉ là thị trường vài chục tỷ yên, ở đó vẫn có những tay chơi chủ chốt với tiềm lực tài chính mạnh mẽ, biến nó thành thứ gọi là của cải và vơ vào mình.

Một nửa trái đất là chủ nghĩa tư bản, nên chuyện này cũng là đương nhiên.

Cuộc chiến ủy nhiệm của thiên thần và ác ma rốt cuộc được định giá bao nhiêu đây.

"Cháu cũng muốn xác nhận một việc với Futari Shizuka."

"Gì thế?"

"Nói thẳng nhé, Futari Shizuka có tham gia vào vụ này không?"

"...Quả nhiên là mấy đứa nghĩ thế hả?"

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Futari Shizuka.

Có lẽ do cố ý, bà ấy trả lời với vẻ hơi cợt nhả. Nhưng dường như không thể qua mắt được những người có mặt. Ngay sau đó, những tiếng trách móc vang lên qua chiếc bàn kiểu Nhật.

"Này Futari Shizuka, thế là sao hả!?"

"Bà ơi, phát ngôn đó không thể bỏ qua được."

『Bọn tôi cũng tò mò về phát ngôn vừa rồi đấy? Cậu thấy sao?』

"Hiện tại chưa đủ dữ liệu để phán đoán. Kết luận vội vàng thì không hay đâu."

『Ừ ừ, đúng thế thật!』

Phản ứng muôn hình vạn trạng.

Elsa, Magical Pink và Pii-chan không có ý kiến. Người cuối cùng thì do tôi đã dự đoán trước, nên đương nhiên cậu ấy cũng đã tính đến. Cậu ấy chẳng có vẻ gì là bận tâm lắm, đang thưởng thức thịt vị cà ri trên bàn.

"Không biết mấy đứa có tin không, nhưng ta không dính dáng gì đâu. Đúng là có lời mời thật. Nhưng lúc đó ta đã quen biết mấy đứa rồi. Ta ưu tiên mối quan hệ bên này hơn."

Futari Shizuka nhìn Otonari-san và cậu bé Abaddon rồi nói.

Vẻ mặt nghiêm túc đanh lại.

Nhưng dính chút cà ri bên mép làm giảm hẳn sức thuyết phục.

Không, biết đâu đó cũng là diễn xuất của bà ấy.

"Abaddon, tôi muốn tin Futari Shizuka."

『Có thể cho tôi biết lý do không?』

"Nếu giả sử Futari Shizuka đầu tư vào cuộc chiến ủy nhiệm, tôi không hiểu tại sao bà ấy lại để chúng ta tự do đến tận bây giờ. Hơn nữa, lần này dù hành động cùng nhau, bà ấy cũng không có hành động đánh lén nào, điểm này cũng là một nghi vấn."

『Đúng vậy, tôi cũng đang nghĩ y như thế.』

Cá nhân tôi thì nghĩ, biết đâu đó cũng nằm trong mưu tính của Futari Shizuka.

Nếu cuối cùng lợi ích vẫn chảy về túi mình, bà ấy là người có đủ bản lĩnh để nuốt trôi vài rủi ro nhỏ. Sự bất tử của dị năng giả, có khi lại hữu dụng trong những mưu mô kiểu này hơn là đánh nhau.

"Được mấy đứa nói vậy ta vui lắm."

"Thật sự tin được không đấy?"

"Tiền bối là sao đây? Thấy con người máy quấn quýt mình nên thấy cưng quá chịu không nổi hả? Rồi hùa vào bắt nạt mẹ chồng chứ gì? Ôi, thế này thì bà già này chỉ còn nước khóc lóc với con trai thôi."

"K-Không phải thế đâu!"

"Bà khóc lóc với tôi thì tôi cũng khó xử lắm."

Ở đây có lẽ chưa thể đưa ra kết luận. Sau vụ náo loạn này, Futari Shizuka chắc chắn sẽ còn xoay sở khéo léo hơn trước. Dù phát ngôn vừa rồi là thật, cũng không loại trừ khả năng sau này bà ấy sẽ đặt cược vào phe Cục Quản lý.

Mặt khác, nếu không có sự hợp tác của bà ấy, chúng tôi đã lâm vào tình cảnh bế tắc đủ đường rồi.

Ngoại lệ duy nhất là sự tồn tại của Juuni-shiki.

Từ giờ trở đi, tôi cảm giác ý hướng của Hoshizaki-san sẽ trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.

『Tuy nhiên, từ giờ vị thế của chúng ta cũng sẽ trở nên khó khăn đây.』

"Về sự an toàn của hai người, chú có một manh mối này."

"Chú ơi, cháu không muốn chú phải quá sức vì chúng cháu đâu."

『Cộng sự nói vậy, nhưng tôi thì lại rất tò mò đấy.』

"Đổi lại thì, nói thế này hơi đường đột, nhưng tạm thời hai người có thể hạn chế việc đi săn sứ đồ thiên thần được không? Để đổi lấy việc đó, chú sẽ đàm phán để hai người không bị thiên thần và ác ma phe Cục Quản lý nhắm đến nữa."

"Nhà ngươi, không lẽ định bảo ta đi đàm phán?"

"Những lúc thế này mới cần nhờ đến cấp trên chứ."

"À, đúng là nếu là hắn ta thì có thể kết nối được với những nơi kha khá đấy."

Một trang web đăng tải đầy rẫy những hình ảnh ghê rợn vẫn ngang nhiên tồn tại mà không bị đóng cửa, thậm chí còn được đưa lên tin tức. Đứng sau đó chắc chắn là những nhân vật nắm giữ luật lệ của đất nước này ở mức độ nào đó.

Nếu nghĩ theo hướng đó, tôi cảm thấy không ai thích hợp hơn anh ấy.

『Lý do các người không giết sứ đồ mà chỉ đánh bại thiên thần hay ác ma cũng là vì chuyện này sao?』

"Cậu nắm được tình hình hiện trường à?"

『Từ bản thể của thiên thần và ác ma bị đánh bại trên đảo, tiến độ của cuộc chiến ủy nhiệm đã được truyền về đấy.』

Nhớ lại thì, trước đây cậu ta cũng từng nói điều tương tự.

Rằng thiên thần và ác ma hoạt động trên trái đất chỉ là phân linh tách ra từ bản thể, hay gì đó. Việc Futari Shizuka tiêu diệt sứ đồ thiên thần trong núi Chichibu cũng được phán đoán theo phương pháp tương tự để trao phần thưởng.

"Cơ hội hiếm có thế mà, xin lỗi vì chúng cháu nhé, chú."

"Không, không sao đâu. Trò chơi tử thần có được là nhờ sự an toàn của các cháu mà."

"Chưa từng thấy phát ngôn nào không hợp với cái tên Trò chơi tử thần như thế này."

Kết quả là chúng tôi đã mất đi phương kế để hồi sinh Điện hạ Louis.

Từ giờ chúng tôi cũng không thể trông cậy vào phần thưởng của thiên thần hay ác ma nữa.

Điểm này thật đáng tiếc.

Phải tìm cách khác thôi.

Liệu siêu khoa học của người máy có giải quyết được không nhỉ.

Đang suy nghĩ miên man, bất chợt Futari Shizuka thì thầm vào tai tôi.

"Việc chữa trị cho hoàng tử của mấy người, dùng phần thưởng ta nhận được để lo liệu cũng được đấy?"

"Hự..."

Đấy, vì thế nên Futari Shizuka mới đáng gờm.

Bà ấy thản nhiên đi trước chúng tôi hai, ba bước.

Tay đưa cà ri lên miệng tôi cũng khựng lại, người cứng đờ ra.

『Ngươi, thế là có ý gì?』

Ngay lập tức, tiếng của Pii-chan vang lên.

====================

Trên chiếc bàn kiểu Nhật, Quý ngài chim sẻ đang ngấu nghiến món thịt bò. Vệt sốt cà ri dính trên má ngài trông mới quyến rũ làm sao. Chẳng biết Futari Shizuka nghĩ gì, nhưng với ngài ấy, đây chắc chắn là sự hy sinh chân thành để tận hưởng trọn vẹn bữa ăn.

「Có gì đâu chứ, đây là đề xuất thiện chí mà.」

『Ngươi bảo ta tin thế nào được?』

Thật xin lỗi, nhưng chính tôi cũng không thể tin ngay được.

Chắc chắn là cô ta đang toan tính điều gì đó.

Chẳng nói chẳng rằng, Pii-chan và Futari Shizuka cứ chằm chằm nhìn nhau. Bàn ăn đang yên ả bỗng chốc bị bao trùm bởi bầu không khí căng thẳng như dây đàn. Mọi người đang chép miệng thưởng thức món cà ri cũng phải dừng tay, hướng mắt về phía họ.

Mà khoan, làm thế nào cô ấy nắm được tình hình ở dị giới nhỉ?

Ngoài tôi và Pii-chan ra, khả năng còn lại chỉ có thể là Elsa-sama.

Tuy nhiên, chiếc máy phiên dịch để hiểu ngôn ngữ dị giới thì cô ấy mới chỉ nhận được hôm qua. Cũng cùng lúc đó, chính miệng cô ấy đã tuyên bố sẽ không tùy tiện kể chuyện dị giới ra ngoài. Tôi không nghĩ cô ấy lại đi bép xép về sự tồn tại của Điện hạ Lewis cho Futari Shizuka.

Nhưng ngoài ra thì chẳng còn khả năng nào khác.

Khoan đã nào.

「Cô đã cho chạy hội thoại giữa Pii-chan và Elsa-sama qua máy phiên dịch sao?」

「Chán thật đấy, lộ tẩy sớm quá.」

『Hừ, vậy ra là cái đó hả. Camera giám sát chứ gì.』

「Nói trước cho mà biết, ta không có lắp đặt để rình mò các ngươi đâu nhé? Mấy cái đó đã có sẵn trong nhà từ trước để chống trộm rồi. Chẳng qua là hình ảnh nhà ngươi nói chuyện với con bé đó vô tình lọt vào ống kính thôi.」

Khi chúng tôi bận rộn làm việc tại Cục, Pii-chan và Elsa-sama dành thời gian ở tại căn nhà này. Trong khoảng thời gian đó, chắc chắn đã có rất nhiều cơ hội để họ trao đổi về các sự việc ở dị giới, chẳng hạn như thân thế của Điện hạ Lewis, bằng ngôn ngữ bên đó.

Có vẻ như một phần trong số đó đã bị camera giám sát nào đó ghi lại.

Thậm chí không chỉ chuyện về Điện hạ Lewis, mà có khi cả tình hình Vương quốc Hertz cũng lộ hết rồi.

『...Là lỗi của ta, xin lỗi nhé.』

「Chuyện này thì đành chịu thôi. Đúng hơn là sự hiện diện của cái máy phiên dịch mới là ngoài dự tính.」

「Xin lỗi, Sasaki. Có lẽ nào em đã gây ra chuyện tày đình...」

「Elsa-sama xin đừng bận tâm. Là do tôi đã thiếu cẩn trọng.」

Có lẽ cảm nhận được bầu không khí sắc lạnh trong cuộc trao đổi của chúng tôi.

Juuni-shiki-san, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, bỗng cất tiếng.

「Nhân tiện, em út đã cố gắng vì gia đình, em út cũng muốn phần thưởng.」

Từ nãy đến giờ cứ nghe đi nghe lại từ "phần thưởng". Việc cô bé lôi chuyện này ra để chuyển chủ đề cho thấy sự tinh tế theo cách riêng của cô. Rốt cuộc điều này bắt nguồn từ cảm xúc, hay là tính năng được cài đặt sẵn trong sinh mệnh thể cơ giới đây?

Nghe thấy phát ngôn đó, sự chú ý của mọi người đổ dồn về phía cô bé.

Futari Shizuka cũng rời mắt khỏi Pii-chan và hùa theo chủ đề của Juuni-shiki-san.

「Mới được khen một chút là đòi hỏi ngay được.」

『Chẳng phải khiêm tốn hơn ngươi gấp vạn lần sao?』

「Nè, em muốn phần thưởng gì nào?」

Hoshizaki-san cất giọng giục giã với vẻ dịu dàng.

Có lẽ cô bé cảm thấy kỳ vọng trước thái độ đó.

Juuni-shiki-san ưỡn ngực trước mọi người và dõng dạc nói.

「Em út muốn đi học cùng Chị.」

Lại một phần thưởng phiền toái được yêu cầu rồi đây.

Cộng thêm cả đề xuất của Futari Shizuka nữa, tôi chỉ thấy trước một tương lai đầy rẫy rắc rối.

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!