Tháng Ba đã kết thúc, mùa xuân đang độ rực rỡ nhất.
Một năm tài khóa mới, và cũng là một học kỳ mới.
†
"Chà~. Mà công nhận là ấn tượng thật đấy nhỉ~"
Sau giờ học hôm đó.
Tại phòng học lớp 12A, trường Cao trung Tư thục Murakumo.
Vừa làm công việc tập hợp các bản in, Koiwai Kurumi vừa hào hứng kể chuyện, hơi thở có chút dồn dập.
"Kanaruzawa Sekai-san ấy. Tớ lần đầu tiên thấy một người như vậy luôn đó."
"...Ừm. Đúng thế."
Vừa xếp lại các góc giấy cho ngay ngắn, Kirishima Yuuki vừa trả lời cho có lệ.
"Nói gì thì nói chứ ngoại hình quá đỉnh luôn! Tóc màu bạc này, mắt màu đỏ này. Đã thế còn siêu dễ thương nữa. Dáng người nhỏ nhắn mà ngực thì to ơi là to."
"Vậy hả. Chắc là thế rồi."
"Hơn nữa cô ấy chắc chắn là tiểu thư đài các rồi."
Kurumi tưởng tượng với ánh mắt mơ màng.
"Biết nói sao nhỉ, chỉ cần đứng đó thôi là đã toát ra khí chất rồi. Kiểu vừa rụt rè nhưng lại vừa thanh cao ấy. Ôi trời ơi, là đá quý đấy, đá quý. Cậu ấy là một viên ngọc. Là kim cương đó."
"Thế à. Chắc là vậy rồi."
"Hà... Cậu ấy tuyệt thật đấy."
"Ai biết. Sao cũng được."
"Mồ. Trông cậu chẳng có hứng thú gì cả."
Kurumi phồng má.
Cô nàng nheo mắt chỉ tay vào cậu:
"Hùa theo câu chuyện một chút đi chứ. Chúng ta là bạn bè từ hồi cấp hai đúng không? Lại còn học cùng lớp, cùng là cán bộ lớp nữa?"
"Thì đúng là vậy."
"Hay là sao đây? Vì Yuuki-kun cũng là thiếu gia con nhà giàu nên cậu không hứng thú lắm với mấy cô tiểu thư hả? Hả? Mấy người giàu có các cậu đúng là..."
"Cũng không hẳn là vậy."
Yuuki cười khổ.
Cậu có lý do để không quan tâm đến học sinh chuyển trường.
"Tại vì á... Cô bạn đó chỉ đến trường mỗi ngày đầu tiên khi chuyển đến thôi mà."
Đúng là như vậy.
Học sinh chuyển trường tên là Kanaruzawa Sekai, người đã gây chấn động lớn cho khối Cao trung của học viện Tư thục Murakumo, đã không hề lộ mặt kể từ ngày đầu tiên.
"Thú thật thì tớ không thể quan tâm nổi đến một người không chịu đi học. Công nhận là cô bạn đó xinh thật, lúc mới nhìn thấy tớ cũng sốc lắm, nhưng mà..."
"Cũng đúng ha."
Kurumi cũng cười khổ:
"Tớ thì ngắm thôi cũng thấy vui mắt rồi nên sao cũng được. Nhưng nghĩ đến chuyện thực sự kết bạn hay nói chuyện thì cũng phải cân nhắc lại nhỉ. Tại cậu ấy lạc lõng quá mà."
Đúng thế thật.
Dù là một học sinh chuyển trường xinh đẹp như đá quý, nhưng nói đến chuyện có hòa nhập được hay không thì lại là vấn đề khác. Thậm chí, rõ ràng là cô ấy không hòa nhập được.
Bởi lẽ vào ngày chuyển trường đầu tiên, không một ai bắt chuyện với cô ấy cả.
Không một bạn học nào dám tiếp cận thiếu nữ mang sự hiện diện như đến từ chiều không gian khác ấy.
Mọi người đã rất phấn khích khi nghe tin có học sinh chuyển trường. Nhưng vì người đến lại thuộc kiểu hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, nên có lẽ mọi người hơi khó xử chăng.
"Đã thế cậu ấy còn về ngay lập tức nữa chứ."
Kurumi chu môi:
"Cậu ấy bảo là sức khỏe không tốt hay gì đó, chẳng học hành được bao nhiêu mà đã về rồi. Thế thì bọn mình cũng chẳng có cơ hội nào để bắt chuyện."
"Ừm. Bình thường đã khó gần rồi."
"Đẹp quá mức cũng không được đâu, con gái ấy mà. Đúng là khổ thật đấy. Chả trách sao tớ mãi không có bạn trai."
"...Sao cậu cứ liếc tớ thế?"
"Hư hư. Cậu biết thừa còn gì."
Yuuki lờ đi vẻ mặt "mau khen tớ đi" của Kurumi.
Cậu suy nghĩ về cô bạn chuyển trường.
Kanaruzawa Sekai.
Một tồn tại quá đỗi xinh đẹp và tách biệt khỏi thế gian.
Một điểm dị biệt bất ngờ xuất hiện giữa những ngày tháng bình lặng lười biếng.
Việc cô ấy bị cô lập cũng chẳng có gì lạ.
Dù Yuuki chưa nói chuyện với cô ấy câu nào, và cũng chưa có điểm chung gì, nhưng cô học sinh chuyển trường đó quá dị biệt.
Đến mức khó có thể tin đó là con người.
†
"—Nè nè Onii-sama. Chúng ta chơi đố vui không?"
Đêm hôm đó, tại khu vườn nhà Kirishima.
Trong lúc thưởng thức trà sau bữa ăn, cô em gái Haruko đưa ra đề xuất.
"Đố vui?"
Yuuki nghiêng đầu:
"Sao tự nhiên lại chơi?"
"Câu hỏi thứ nhất."
Cô em gái thật ép người quá đáng.
Miệng tự tạo hiệu ứng âm thanh "Tèn ten ten tèn", cô bé nói:
"Con gái ghét điều gì nhất trên đời này nào?"
"Hỏi thế thì anh biết sao được."
"Là gì nàooooooooo??"
Quá ép người rồi.
Haruko chồm người tới từ phía bên kia bàn, lặp lại câu hỏi.
Mặt thì cười nhưng mắt thì không.
"Để xem nào."
Cậu nhanh chóng chuyển đổi tư duy.
Lúc này ngoan ngoãn nghe theo là thượng sách.
"Xem nào, ví dụ như mùi cơ thể của mấy ông chú trung niên chẳng hạn."
"Bubu. Sai rồi ạ."
"Đi tàu điện chật cứng với mấy ông chú trung niên."
"Bubu. Sai rồi ạ."
"Cái đầu hói bóng dầu của mấy ông chú trung niên."
"Anh làm ơn tha cho mấy ông chú trung niên đi. Thất lễ lắm đấy."
"Em nói thế chứ anh biết đâu được. Không biết là không biết."
"Tiện thể nhắc luôn, nếu anh trả lời sai thêm một lần nữa thì ký tên vào giấy đăng ký kết hôn nhé ♥"
"Này này. Em mới học tiểu học thôi mà? Anh cũng là học sinh cấp ba đấy."
"Mấy chuyện tiểu tiết đó không quan trọng. Nào, em bắt đầu đếm ngược đây. Mườiiii, chíín, táám, bảảy..."
Màn đếm ngược vô tình.
Yuuki lắc đầu giơ hai tay lên.
"Chịu thôi. Anh không biết. Đầu hàng."
"Vâng rất tiếc! Vậy thì mời anh ký ngay vào giấy đăng ký kết hôn."
"Từ đã. Ít nhất cũng phải nói đáp án chứ."
"Onii-sama ngoan cố quá đi. Dù anh có giãy giụa thế nào thì ngày mai chúng ta cũng sẽ lên đường đi tuần trăng mật thôi mà? Đến cái đất nước mà anh em ruột cũng có thể kết hôn hợp pháp ấy. Mư hư hư ♥"
"Làm gì có cái nước nào như thế. Được rồi, nói nhanh đi."
Cậu nheo mắt giục.
Haruko hừ mũi một cái:
"Vậy em xin phép công bố. Đáp án chính là..."
Bụp!
Cô bé chỉ tay vào anh trai, ánh mắt sắc lẹm:
"Đó là khi đang dành thời gian riêng tư quý báu bên nhau, mà Onii-sama yêu dấu lại đi nghĩ về người phụ nữ khác! Không còn gì đáng giận hơn chuyện này nữa! Aaa tức quá đi mất!"
"Cái đó là chuyện cá nhân của em chứ? Đâu phải chuyện chung của mọi người."
"Chuyện này hoàn toàn không thể tha thứ được đúng không? Rõ ràng đang trong giờ uống trà thắm thiết với cô em gái dễ thương, mà Onii-sama lại lơ đễnh như người mất hồn. Em biết thừa. Trong đầu Onii-sama đang có hình bóng người phụ nữ khác ngoài em."
"Anh đâu có lơ đễnh đến mức đó đâu."
Dù phản bác nhưng cậu cũng phải thầm thán phục.
Trực giác của cô em gái này sắc bén như động vật hoang dã vậy. Việc cậu đang nghĩ về người con gái khác ngoài con bé hoàn toàn là sự thật.
"Thế? Anh đang nghĩ về ai?"
Haruko chồm người tới.
Ánh mắt như muốn nói rằng sẽ không tha thứ cho bất kỳ lời nói dối hay lấp liếm nào.
Yuuki đành kể lại cho cô bé nghe.
Về cô học sinh chuyển trường tóc bạc. Về khí chất tách biệt thế gian đó. Và việc cô ấy không đến trường kể từ ngày đầu tiên.
"Hừm."
Nghe xong, cô em gái thở hắt ra một hơi.
Cô bé nhìn xuống tách trà đang ủ trong hai lòng bàn tay, suy nghĩ một lúc rồi nói:
"Onii-sama."
"Ừ."
"Em nói chuyện nghiêm túc được không?"
"Cứ nói đi."
"Tốt nhất là anh đừng dính dáng đến người đó."
Cô em gái phán một câu xanh rờn.
Yuuki cười:
"Anh biết ngay em sẽ nói thế mà. Nhưng mà này, dù đối phương không phải là cô bạn chuyển trường đó thì em cũng sẽ nói y chang vậy thôi đúng không."
"Đương nhiên rồi ạ. Vì em phải loại bỏ sạch sẽ từng con sâu bọ dám lại gần Onii-sama mà. Ví dụ như cái chị Koiwai gì gì đó chẳng hạn."
"Anh sẽ coi như chưa nghe thấy câu vừa rồi."
"Gác chuyện tình cảm cá nhân sang một bên."
Cô em gái làm mặt nghiêm túc:
"Chỉ là cảm giác thôi, nhưng em thấy người đó không ổn chút nào. Anh nên giữ khoảng cách thì hơn."
"Sao em lại nghĩ thế?"
"Là trực giác ạ."
"Vậy à. Trực giác của em chuẩn lắm mà nhỉ."
Cậu thở dài dựa lưng vào ghế.
Haruko nhấn mạnh thêm:
"Tốt nhất là đừng tiếp cận chỉ vì tò mò. Sự hiếu kỳ không chỉ giết chết mỗi con mèo đâu."
"Đúng thế thật. Anh sẽ cẩn thận."
"Thường thì những thứ càng đẹp lại càng nguy hiểm. Như hoa hồng có gai vậy."
"Chuẩn luôn."
"Tiện thể thì người em cũng đầy gai đấy ạ."
"Em đang ám chỉ là em cũng là mỹ nhân đấy hả?"
"Mà, chắc cũng không đến mức phải lo lắng đâu. Vì thỉnh thoảng vẫn tồn tại những bông hồng kỳ tích vừa xinh đẹp, dễ thương lại không có gai như Haruko đây mà."
"Anh không nghĩ một đứa vừa tuyên bố sẽ loại bỏ sạch sẽ từng con sâu bọ lại không có gai đâu."
"Hơn nữa bông hoa hồng này chỉ một lòng hướng về Onii-sama thôi đó? Mình mau kết hôn đi anh, kết hôn nào."
Cậu quyết định lờ đi.
Yuuki nhấp một ngụm hồng trà.
Haruko mỉm cười nhìn anh trai.
"Onii-sama."
"Hửm?"
"Hiện tại anh có hạnh phúc không?"
"...Hả?"
Cậu ngớ người trước câu hỏi bất ngờ.
Haruko vẫn mỉm cười chờ câu trả lời.
Khu vườn đầu xuân vẫn còn chút se lạnh.
Ngước nhìn lên bầu trời đêm Tokyo, có vài ngôi sao đang lấp lánh.
"Hạnh phúc chứ. Không có gì để phàn nàn cả."
Thực tế là cậu rất may mắn.
Nói là quá may mắn cũng không sai.
Từ lúc sinh ra đến nay, cậu lớn lên mà không thiếu thốn bất cứ thứ gì.
Sinh ra là quý tử của một công ty dược phẩm tầm cỡ thế giới, hoàn cảnh gia đình và quan hệ họ hàng đều êm ấm. Quan hệ xã hội không có vấn đề gì, cơ thể khỏe mạnh lành lặn sống đến tận hôm nay.
Chắc chắn sau này cũng sẽ như vậy.
Không thể nào không hạnh phúc được.
"...Thế?"
Cậu quay lại nhìn em gái.
Bọc sự nghi ngờ trong nụ cười xã giao:
"Sao tự nhiên em lại hỏi thế?"
"Không có gì đâu ạ. Nếu Onii-sama hạnh phúc thì tốt rồi."
Cô em gái mỉm cười gật đầu.
Dù đang cười thật lòng, nhưng ánh mắt con bé như đang nhìn về một nơi nào đó xa xăm, không phải ở đây. Thỉnh thoảng cô bé lại có ánh mắt như vậy.
"Mà, nói sao nhỉ."
Uống cạn chỗ trà còn lại trong tách, Yuuki gật đầu.
"Cảm ơn lời khuyên của em nhé. Anh sẽ cố gắng ghi nhớ."
"Vâng. Nhất định phải thế nhé anh."
Cô em gái lại cười.
Một nụ cười đạt điểm tuyệt đối khiến người ta chỉ muốn xoa đầu.
Cậu không biết cô bé đang nghĩ gì khi nói "đừng dính dáng đến Kanaruzawa Sekai". Nhưng cậu nghĩ mình nên nghe theo lời con bé trong khả năng có thể.
Bởi vì Kirishima Haruko là cô em gái quan trọng của Kirishima Yuuki mà.
†
Và rồi ngày hôm sau.
Yuuki đang đứng trước nhà của Kanaruzawa Sekai.
"Xin lỗi nhé em gái..."
"Hả? Cậu nói gì cơ?"
"À không. Tớ tự nói với mình thôi."
Trả lời Kurumi đang nghiêng đầu thắc mắc xong, cậu quay lại nhìn dinh thự nhà Kanaruzawa.
Khu vực dọc tuyến đường sắt Sobu này được chỉ định là khu vực bảo tồn đặc biệt, làn sóng quy hoạch ít ảnh hưởng đến đây nên vẫn còn sót lại nhiều tòa nhà kiểu Tây được xây dựng từ trước chiến tranh. Dinh thự của Kanaruzawa Sekai là một trong số đó.
Lý do họ đến đây hôm nay không gì khác ngoài việc được giáo viên chủ nhiệm nhờ vả. "Này hai em cán bộ lớp. Xin lỗi nhưng mang giúp thầy mấy bản in đến cho bạn nhé."
"Cơ mà Koiwai-san này."
"Hửm?"
"Nhà này không có chuông cửa nhỉ."
"Đúng ha. Dinh thự cổ mà lị."
"Cũng không có biển tên luôn."
"Chắc kiểu nhà nó thế đấy."
Yuuki nhìn quanh trái phải.
Một vùng đất yên tĩnh.
Không có xe chạy. Cũng không nghe thấy tiếng tàu điện. Vốn dĩ hơi người ở đây đã ít rồi.
Đâu đâu cũng toàn những dinh thự trông có vẻ đắt tiền, cảm giác như gây ra tiếng động thôi cũng là điều cấm kỵ. Kiểu như vậy.
"Thực ra ấy Koiwai-san."
"Gì cơ?"
"Em gái tớ có dặn. Là đừng dính dáng đến học sinh chuyển trường."
"Đối phương là con gái thì ai mà cô em gái đó chẳng nói thế."
"Nhưng mà... Dù sao tớ cũng là anh trai, nên muốn nghe lời con bé được chừng nào hay chừng ấy."
"Thế thì cậu cũng nghỉ chơi với tớ luôn đi."
Cậu cứng họng.
Có lẽ đã đến lúc phải hạ quyết tâm rồi.
"A hèm. Khụ khụ."
Cậu hắng giọng.
Nhìn quanh xác nhận một lượt.
Bị Kurumi thúc giục bằng ánh mắt "Là đàn ông thì xông lên đi tên kia", cậu hít một hơi thật sâu:
"Có ai ở nhà không ạ?"
Hơi thở cậu nghẹn lại.
Cậu hoảng hốt quay lại phía sau.
Một cô hầu gái đã đứng đó từ bao giờ.
Một cô hầu gái "hàng thật giá thật" đang mặc bộ trang phục hầu gái trông rất chính thống.
"Tôi tên là O-Chiyo."
Cô hầu gái cúi chào:
"Hôm nay các vị có việc gì không ạ?"
Cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng.
Một người đẹp với phong thái mềm mỏng.
Đồng thời cũng là một người trông không thể lơ là cảnh giác được. Cách xóa bỏ hiện diện quá thành thục. Gặp loại người này thì có đánh nhau chắc cũng không thắng nổi.
"À ừm."
Thay cho Yuuki đang đứng hình, Kurumi lên tiếng giải thích.
Rằng họ là bạn cùng lớp của Kanaruzawa Sekai.
Rằng họ được giáo viên chủ nhiệm nhờ mang tài liệu đến.
"Ra là vậy."
O-Chiyo có vẻ đã hiểu:
"Tôi đã hiểu tình hình. Cảm ơn các vị đã quan tâm đến Chủ nhân của tôi."
"À không. Có gì đâu ạ."
Yuuki cảm thấy hơi khép nép.
"Sekai-san..."
Ngược lại, Kurumi tỏ ra rất đường hoàng:
"Hiện tại cậu ấy có nhà không ạ? Nếu được thì bọn mình muốn chào hỏi một câu."
"Hừm."
Cô hầu gái dừng lại một chút.
"Tiểu thư Koiwai Kurumi, và Thiếu gia Kirishima Yuuki đúng không ạ. Hôm nay các vị đã cất công đến đây, tôi xin chân thành cảm ơn. Tuy nhiên..."
Cô ấy lần lượt nhìn hai người.
Sau đó cô hầu gái mỉm cười:
"Nếu đã dính dáng đến Chủ nhân của tôi, các vị phải có sự giác ngộ tương xứng. Dù vậy các vị vẫn đồng ý chứ?"
"............"
"............"
Yuuki và Kurumi nhìn nhau.
"Ờm," Yuuki giơ tay, "Giác ngộ về cái gì cơ?"
"Tôi không thể nói được."
"Hả."
Cậu lại nhìn Kurumi lần nữa.
Sau đó suy nghĩ một chút:
"Ờm thì chị O-Chiyo này."
"Vâng."
"Chị nói là dính dáng thì phải thế này thế kia. Nhưng Kanaruzawa Sekai-san đã chuyển vào lớp bọn tôi rồi. Không muốn dính dáng cũng không được, hay nói đúng hơn là ngay lúc bọn tôi đến đây thì đã dính dáng rồi."
"Vâng."
"Giả sử, nếu dính dáng đến Sekai-san mà xảy ra chuyện lớn, thì ngay từ lúc cô ấy chuyển đến trường bọn tôi đã là vấn đề rồi chứ."
"............"
Cô hầu gái vẫn giữ nụ cười và im lặng.
Mình có nói quá lời không nhỉ? Cậu vừa lo lắng thì:
"—Đúng vậy nhỉ."
Cô hầu gái mỉm cười gật đầu.
Sau đó cô cúi đầu thật sâu:
"Hoàn toàn đúng như lời ngài nói. Tôi xin thất lễ."
"A, không. Tôi cũng vậy."
"Vậy coi như những điều cần truyền đạt tôi đã nói xong."
Cô ấy vừa mở cổng vừa mời khách vào.
"Tôi xin phép dẫn đường đến chỗ Chủ nhân. Mời đi lối này."
"À, vâng. Cảm ơn."
Cậu lại nhìn Kurumi.
( ...Tính sao đây?)
(Không không, cậu hỏi tớ thì tớ biết làm sao.)
Giao tiếp bằng mắt trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Kết luận được đưa ra là "Chỉ còn cách đi thôi".
"Mời đi lối này."
Được thúc giục lần nữa, Yuuki và Kurumi bước chân vào dinh thự.
Khu vườn được chăm sóc kỹ lưỡng.
Những đóa hoa xuân đủ màu sắc.
Cánh cửa ra vào mở ra.
Dù đang là ban ngày nhưng hành lang khá tối. Có mùi đặc trưng của những ngôi nhà cổ.
Mỗi bước chân bước đi, sàn nhà lại kêu cọt kẹt, cọt kẹt.
"............"
"............"
Yuuki im lặng.
Kurumi cũng im lặng.
Yuuki hiểu rõ cảm giác của Kurumi như lòng bàn tay. Bởi vì cậu cũng đang có cùng cảm giác với cô ấy.
(Cảm giác có gì đó nguy hiểm...?)
Cứ như thể đang ngồi trên thuyền bùn chèo ra biển lớn vậy.
Tim đập thình thịch.
Cổ họng khô khốc.
"Mời vào. Chủ nhân của tôi đang ở trong này."
Cảm giác như đã đi bộ cả mấy cây số, nhưng thực tế chắc chỉ khoảng hai mươi mét.
Một cánh cửa gỗ sồi dày cộp chắn ngay trước mặt.
"Xin mời. Đừng khách sáo."
Cô hầu gái lại thúc giục.
Ý là bảo vào trong đi, nhưng không thể phủ nhận cảm giác chùn bước.
(...Tính sao đây?)
(Không không, cậu hỏi tớ thì tớ biết làm sao.)
Lại giao tiếp bằng mắt.
Chắc Kurumi cũng bị bầu không khí này nuốt chửng rồi. Trông cô nàng có vẻ khá sợ sệt.
(Sao giờ? Về quách cho rồi nhé?)
(Đến đây rồi mà quay về là không được đâu—tầm này rồi. Là đàn ông thì xông lên đi tên kia.)
Cô nàng thúc cùi chỏ vào người cậu.
Yuuki quyết tâm.
Không biết phía trước có gì đang chờ đợi. Nhưng chắc không đến mức bị lấy mạng đâu.
Cậu nuốt nước bọt.
Đặt tay lên nắm cửa.
Cánh cửa mở ra với tiếng kêu kẽo kẹt.
Khung cảnh phía sau cánh cửa hiện ra.
Và thứ mà Yuuki nhìn thấy là.
Một thiếu nữ tóc bạc vừa mới tắm xong, trên người không một mảnh vải che thân.
"............"
"............"
Cả Yuuki và Kurumi đều há hốc mồm.
Sau khi bị dọa dẫm đủ kiểu đầy ẩn ý, thì lại gặp phải tình huống hoàn toàn không ngờ tới này. Tư duy và phản ứng đều không theo kịp.
Một diễn biến không thể tin nổi.
Phía sau cánh cửa gỗ sồi dày cộp đó là phòng tắm, là phòng thay đồ, và đang được sử dụng hết công suất.
"—Hửm? O-Chiyo đó hả?"
Thiếu nữ tóc bạc mở lời. Trong tình trạng khỏa thân hoàn toàn.
Cô nhắm mắt, vừa dùng khăn tắm lau mái tóc rối bù vừa nói:
"Vào thì cũng phải gõ cửa chứ? Thân thiết đến mấy cũng phải giữ lễ nghĩa."
"Vâng. Tôi rất xin lỗi."
Cô hầu gái cúi đầu thật sâu.
Thiếu nữ tóc bạc—Kanaruzawa Sekai có vẻ không nhìn thấy họ, tiếp tục nói:
"Mà thôi được rồi. Thế O-Chiyo, ngươi để đồ lót của ta ở đâu rồi? Ta đã quyết định hôm nay sẽ mặc cái đó mà."
"Là bộ đồ lót kẻ sọc màu xanh nước biển phải không ạ?"
"Ừm, cái đó đấy."
"Cái đó tôi vừa mới giặt xong ạ."
"Hừm, thế à. Nếu vậy thì đành chịu thôi. Hôm nay ta sẽ nhẫn nhịn mặc chiếc quần lót có hình gấu vậy."
"Nếu là cái đó thì tôi đã gấp gọn để ngay trước mặt ngài rồi đấy ạ."
"Cậu cũng ác tâm quá đấy. Cậu biết thừa thị lực của ta không tốt mà? Mới tắm xong nên ta chưa đeo kính, chẳng nhìn thấy gì cả—"
Đến đó thì cô ngừng cử động.
========================================
Đúng lúc cô vừa mò thấy chiếc kính để trước bồn rửa mặt và đeo lên.
Kanaruzawa Sekai hướng ánh mắt về phía O-Chiyo.
Chính xác hơn là hướng về hai nhân vật mà cô hầu gái dẫn theo.
"............"
Cô tháo kính ra, dụi dụi mắt.
Đeo kính lên lần nữa.
Khuôn mặt cô đỏ bừng lên trông thấy.
Một tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp dinh thự.
========================================
0 Bình luận