Tập 01

Chương kết

Chương kết

========================================

...Và thế là, thế giới đã được làm lại.

Chàng trai trẻ anh hùng và cô gái hôn thê của cậu, lại một lần nữa bước những bước chân đầu tiên vào hành trình dài, dài, dài đằng đẵng, có thể gọi là địa ngục vô tận.

Kết cục sẽ ra sao, không một ai biết được.

Ngay cả vị Thần linh đã thiết lập nên trò chơi này cũng không biết.

Cô gái hôn thê chấp nhận vận mệnh mình đã chọn, chỉ một lòng tiếp tục cứu thế giới, tiếp tục bào mòn bản thân mình.

Chàng trai trẻ anh hùng sẽ gặp lại hôn thê của mình dưới nhiều hình dạng khác nhau, chứng kiến cô ấy bệnh tật và suy yếu mà không có cách nào cứu vãn, và tiếp tục gào khóc trong đau đớn.

Số lượng câu chuyện mà hai người họ dệt nên, mới chỉ vừa nhích qua con số vạn một chút.

Từ nay về sau, hai người họ sẽ còn dệt nên những câu chuyện thế nào nữa?

Liệu sẽ có lúc nào đó, hai người họ được bước đi trên một con đường đời bình yên và phẳng lặng không?

Tất cả cứ để mặc cho dòng chảy cuốn đi.

Bởi lẽ ngay cả Thần linh cũng chẳng thể nhìn thấu được cái kết của câu chuyện.

Là quỷ dữ hay là rắn độc sẽ xuất hiện đây?

Đoán trúng hay trật cũng đều là ý trời.

Kính thưa quý vị, xin hãy cứ thong thả mà chiêm ngưỡng...

========================================

「...Tớ đã mơ một giấc mơ như thế đấy.」

「Vậy hả. Hừm.」

Tháng Ba đã qua, mùa xuân đang độ rực rỡ nhất.

Năm học mới, học kỳ mới.

Tại trường Cao trung Tư thục Murakumo, trong phòng học lớp 3-A.

Kirishima Yuki đang kể về giấc mơ cậu thấy đêm qua.

「Không đùa đâu. Nó là một thiên trường ca hoành tráng lắm đấy.」

Dựa lưng vào khung cửa sổ sát tường, Yuki khoanh tay.

「Vừa là thiên trường ca, vừa là đại kiệt tác. Nói thật là kịch bản đỉnh của chóp luôn. Tớ vừa ngủ vừa khóc như mưa ấy chứ. Tại không ngờ kết cục lại như thế, nên lúc mở mắt tỉnh dậy thì gối đã ướt đẫm nước mắt rồi. Koiwai-san có bao giờ mơ thấy giấc mơ nào như thế chưa? Chưa đúng không?」

「Ừm, sao nhỉ.」

Lớp trưởng, Koiwai Kurumi khoanh tay lại và nói:

「Theo tớ thấy nhé. Cái chuyện một giấc mơ chỉ trong một đêm mà lại là thiên trường ca hoành tráng như thế, ngay từ điểm đó đã thấy sai sai rồi.」

「Gì cơ? Ý cậu là sao?」

「Thì đấy, câu chuyện cậu vừa kể, dù đã lược bỏ rất nhiều chi tiết rồi... nhưng nếu dựng thành phim truyền hình hay anime thì tớ nghĩ nó cũng phải dài cỡ phim lịch sử dài tập ấy chứ. Tớ tự hỏi liệu người ta có thể thấy hết chừng đó nội dung chỉ trong một giấc mơ một đêm không.」

「Thấy được chứ sao không? Là mơ mà. Trong mơ thì chuyện gì chẳng xảy ra được?」

「Theo tớ nghĩ thì.」

Kurumi giơ ngón trỏ lên.

「Cái tớ vừa nghe không phải là giấc mơ Yuki-kun thấy, mà là cái gì đó khác cơ. Tớ đang nghi lắm đây.」

「Không phải mơ thì là cái gì?」

「Tức là cái đó đó. Đó là mấy cái 『thiết lập ngầu lòi』 mà Yuki-kun ấp ủ từ hồi bé tí chứ gì?」

「...Hảảả?」

「Chẳng phải sao? Có một vị Thần giống như công chúa đang một mình bảo vệ thế giới, rồi Yuki-kun tung hoành ngang dọc để giải cứu cô ấy. Mô típ quen thuộc mà. Mấy chuyện hoang tưởng thường thấy ấy. Ừ ừ, có có. Con trai ai cũng hay hoang tưởng mấy cái kiểu đó lắm.」

Gật gù lia lịa, Kurumi tự mình gật đầu tâm đắc.

「Nhưng mà bất ngờ thật đấy. Yuki-kun mà cũng hoang tưởng ra mấy chuyện fantasy đó ha. Yuki-kun là quý tử của Dược phẩm Kirishima, nhà siêu giàu, lại có cô em gái cuồng anh trai, nghĩ theo lẽ thường thì thông số nhân vật cao chót vót rồi còn gì? Trong mắt người khác thì bản thân cuộc đời cậu đã đủ là fantasy rồi.」

「Có em gái cuồng anh trai cũng được tính vào thông số nhân vật hả...?」

「Mọi người thường nghĩ những người ở vị thế đáng ghen tị thì chẳng bao giờ phải phiền não hay suy tư gì cả. Ra là vậy, Yuki-kun cũng có nhiều nỗi niềm ha. Chắc chắn là cậu cũng có nhiều nỗi khổ tâm mà tớ không biết.」

Hình như cậu bị hiểu lầm gì đó rồi.

Nhưng mà thôi kệ, Yuki nghĩ.

Dù cậu có kể ra, nhưng ngay từ đầu cậu cũng chẳng mong tìm được sự đồng cảm.

Bản thân cậu cũng không tự tin là mình đã truyền tải tốt câu chuyện. Cũng chẳng cảm thấy mình có thể truyền tải được.

Rốt cuộc thì ai có thể hiểu được chứ?

Làm sao kể cho người ta hiểu được một giấc mơ tuyệt vọng đến thế, nhưng lại chân thực đến thế... cái cảm giác hơi ấm cơ thể của ai đó mất dần ngay trước mắt, bám chặt lấy tay không thể xóa nhòa.

(Mà, đành chịu thôi.)

Yuki cũng chấp nhận điều đó.

Cái đó phải trải nghiệm mới biết được. Chỉ nghe kể thôi thì không thể nào chia sẻ cảm xúc được đâu.

Thậm chí cậu nên cảm thấy biết ơn mới đúng. Biết ơn cô bạn cùng lớp đã chịu khó nghe hết câu chuyện giấc mơ dài dòng, lan man này.

「Cơ mà nè Yuki-kun.」

Kurumi mỉm cười tươi rói.

Và hỏi thẳng thừng.

「Cậu lại mang theo đúng không.」

「Cái gì?」

「Sô-cô-la thuốc lá. Cậu lại mang theo đúng không.」

「Đâu có? Tớ đâu có mang?」

Kurumi lại mỉm cười tươi rói lần nữa.

Rồi hét toáng vào tai cậu.

「Cái đồ đại nói dối kia...!!!」

Cậu tưởng màng nhĩ mình rách toạc ra rồi chứ.

Cả lớp quay lại nhìn hai người, rồi ngay lập tức quay về với câu chuyện riêng của họ.

「Ông trời có thể bỏ qua, nhưng không qua mắt được tớ đâu! Rõ ràng người Yuki-kun đang tỏa ra mùi ngọt của đường và cacao kia kìa!」

「Đồ ngốc. Bé mồm thôi.」

Cậu cuống cuồng bịt miệng Kurumi lại.

Trường Murakumo nghiêm cấm mang đồ ăn vặt vào trường.

「Làm ơn nói nhỏ chút đi. Mọi người hiểu lầm bây giờ.」

「Hiểu lầm cái gì chứ.」

Kurumi phồng má giận dỗi, nhưng cũng chịu hạ giọng xuống.

「Chuyện cậu mang đồ ăn vặt vào là sự thật còn gì? Yuki-kun là lớp phó đúng không? Làm thế này sao làm gương cho mọi người được?」

「Thì đúng là vậy...」

Yuki biện bạch.

「Nhưng mà không có cái này thì tớ thấy buồn mồm sao ấy. Cảm giác cứ bứt rứt không yên kiểu gì ấy.」

「Cậu vẫn còn thèm thuốc lá à?」

Kurumi ngán ngẩm.

「Hồi cấp hai cậu đã cai hẳn rồi mà? Tớ đã nói rát cả họng rồi còn gì.」

「Thì đúng là thế.」

「Chính tớ đây này! Đã nói rát cả họng! Chính tớ!」

「Sao cậu cứ lặp lại mãi thế.」

Yuki nheo mắt nhìn, rồi nói:

「Với cả không phải thuốc lá mà là xì gà nhé? Cái tớ hút ấy. Đừng có nhầm lẫn chỗ đó nha? Hai cái đó khác hẳn nhau đấy.」

「Cái nào chẳng như nhau.」

「Không không. Thuốc lá và xì gà hoàn toàn khác nhau. Thuốc lá là hít khói vào phổi, còn xì gà là thưởng thức hương thơm của khói bằng mũi. Khác với cái gọi là hút thuốc thông thường. OK? Hiểu ý tớ không?」

「Không hiểuuuuuuuu...!!!」

Lại hét lên.

Cả lớp quay lại nhìn, rồi ngay lập tức quay về việc riêng.

Kurumi phẫn nộ:

「Thuốc lá với xì gà là một chứ gì nữa!? Nguyên liệu giống nhau đúng không!? Giống nhau y như mì Udon với mì Somen thôi! Chả khác gì cả!」

「...Phát ngôn đó hơi bị có vấn đề đấy nhé? Cậu nên xin lỗi người dân tỉnh Udon đi thì hơn.」

「Mà nè Yuki-kun.」

Hàaaa, cô nàng thở dài thườn thượt.

「Tớ nói bao nhiêu lần rồi. Học sinh cấp ba mà hút xì gà. Cậu có phải ông chú già đâu. Cũng đâu phải trùm mafia.」

「Không, thì tớ đã bảo là bỏ xì gà rồi mà.」

「Thà cậu đua đòi hút thuốc lá thì tớ còn hiểu được. Vì cũng có nhiều người như thế nên không phải là không hiểu. Nhưng mà xì gà á. Không, tớ phải nói lại bao nhiêu lần cũng được. Xì gà á.」

「...Cần gì phải ngán ngẩm đến mức đó?」

「Cần chứ. Tớ ngán ngẩm đến tận cổ rồi. Cái đồ ranh con hỉ mũi chưa sạch mà đòi hút xì gà. Chẳng hợp tí nào~. Hoàn toàn không hợp tí nào~」

Hàaaaaa, cô nàng lại thở dài.

「Cơ mà Yuki-kun này. Xì gà ngon lắm hả? Ngon nên cậu mới cất công hút hả?」

「Không. Xì gà dở tệ.」

「Thế mới càng tức! Tại sao dở mà lại hút!」

Uki~! Kurumi ôm đầu.

Sau đó lại thở dài 『Hàaaaaaa』 một cái.

「Tóm lại là. Xì gà cũng bỏ rồi, thì bỏ luôn cái sô-cô-la thuốc lá đi giùm cái. Cái đó trông trẻ con lắm.」

「Không được. Ừm. Nhưng mà...」

「Gì nữa?」

「Xì gà thì tớ cố lắm mới bỏ được, nhưng sô-cô-la thuốc lá thì chịu. Cảm giác như riêng cái này thì không được bỏ ấy.」

「Trời ơiii! Cái gì vậy trời ơiii!」

Kurumi giậm chân bình bịch.

「Trẻ con à! Cậu là trẻ con chắc! Cái chăn của Linus hả! Không có núm giả là không chịu được hả!」

「Đã bảo nói bé thôi mà.」

「Tóm lại là tớ!」

Kurumi đập bàn bầm bầm, hùng hồn tuyên bố.

「Với tư cách là lớp trưởng! Với tư cách là bạn bè chơi với nhau cũng khá lâu rồi! Tớ nhất định sẽ bắt cậu bỏ! Tớ sẽ sửa cho bằng được cái thói xấu này của Yuki-kun! Giác ngộ đi nhé!」

「Rồi rồi. Tớ biết rồi mà.」

Dù sao cũng phải làm cô ấy bình tĩnh lại đã.

Yuki quyết định đổi chủ đề.

「Cơ mà này, sao Koiwai-san sung sức quá vậy?」

「Ủa? Yuki-kun chưa nghe gì hả?」

Kurumi làm vẻ mặt ngạc nhiên.

Đột nhiên cô nàng trở về giọng điệu bình thường.

「Ra vậy. Hèn gì cậu bình thản thế. Thảo nào tớ thấy cậu không hào hứng gì cả.」

Chuyện gì vậy trời.

Trước khi cậu kịp hỏi thì cửa phòng học mở ra. 「Được rồi, về chỗ đi mấy đứa kia.」 Giáo viên chủ nhiệm vừa đập đập sổ điểm danh vừa bước vào. Các bạn trong lớp vội vàng về chỗ ngồi của mình.

Lớp không bị xáo trộn nhưng phòng học thì đổi. Nên chỗ ngồi ban đầu được xếp theo thứ tự bảng chữ cái.

Yuki ngồi cạnh cửa sổ.

「Rồi, bắt đầu sinh hoạt chủ nhiệm nào. Vẫn là những gương mặt cũ rích nhưng năm nay cũng mong các em giúp đỡ nhé. Làm chủ nhiệm lớp này nhàn cái thân. Thành viên mới cũng chỉ có một người thôi.」

Thầy nhún vai, rồi nhìn ra phía hành lang.

「Mọi người nghe tin hết rồi nhỉ? Thầy xin giới thiệu người mới mà các em đang mong chờ đây. --Này. Đừng có trốn nữa, vào đi em.」

Xôn xao.

Thì thầm.

Các bạn trong lớp bắt đầu bàn tán râm ran. Những ánh mắt tò mò và đầy kỳ vọng. Một bầu không khí khao khát sự kích thích mới mẻ.

Liếc nhìn Kurumi ngồi bàn sau, cô nàng nháy mắt đầy ẩn ý. Gì thế? Sắp có chuyện gì à?

Trong lúc cậu còn đang bối rối thì bầu không khí thay đổi.

Cả lớp im phăng phắc.

Giống như khi bạn tưởng mình đang nghịch mấy viên bi ve thì phát hiện ra đó thực chất là đá quý cấp Di sản Thế giới vậy. Cả căn phòng bao trùm trong bầu không khí đó.

Cái gì?

Chuyện gì xảy ra vậy?

Cảm giác này là sao?

Yuki cũng hướng mắt về phía ánh nhìn của cả lớp.

Và rồi cậu cũng bị nuốt chửng. Chỉ trong một khoảnh khắc.

Có một viên đá quý ở đó.

Phía bên kia cánh cửa phòng học đang mở toang. Cô ấy đứng đó. Như một nàng tiên rụt rè ló mặt ra khỏi hốc cây cổ thụ.

Đầu tiên là mái tóc màu bạc.

Sau đó là đôi mắt đỏ.

Dung mạo xinh đẹp hài hòa với làn da trắng sứ.

Và hơn hết thảy, là cái khí chất thoát tục toát ra từ toàn thân...

Ai nấy đều bị choáng ngợp.

Thầy chủ nhiệm vẫn giữ vẻ bình thản trong tình huống này, có khi nào là một nhân vật ghê gớm lắm không. Hay là do già rồi nên cảm xúc bị chai sạn? Đứng cạnh một tồn tại như thế này mà không thấy dao động chút nào sao?

Chuyện đó có thể xảy ra sao?

Trong khi ai nhìn vào cũng thấy rõ ràng thiếu nữ vừa xuất hiện trong lớp học kia là một thứ gì đó ngang hàng với Thần linh.

「Như các em thấy đấy, đây là học sinh chuyển trường.」

Thầy chủ nhiệm nói với giọng đều đều không đổi.

Thậm chí còn làm vẻ mặt buồn ngủ.

「Rồi, em. Tự giới thiệu đi.」

「V-Vâng ạ.」

Viên đá quý gật đầu, giọng nói lạc đi vì căng thẳng.

Giọng nói ấy không hề phản bội lại ấn tượng về ngoại hình chút nào, đẹp như tiếng chuông ngân.

「Ka... Ka... Kanaruza Sekai. Rất mong được mọi người giúp đỡ...!」

Và rồi, với một nụ cười gượng gạo có lẽ là đã cố gắng hết sức.

Cô ấy hoàn thành phần tự giới thiệu đơn giản nhất trần đời, rải những cánh hoa đáng yêu vào cái lớp học vẫn còn đang ngẩn tò te này.

Nào, hãy cùng bắt đầu câu chuyện hài lãng mạn thôi.

Của Thần linh và con người...

Hay là của người anh hùng và người yêu của cậu...

Câu chuyện về hai người đã bao lần kết đôi, rồi bao lần bị chia cắt...

Một vở Bi-Hài kịch Lãng mạn (Rom-Com) mà không ai có thể buông lời phàn nàn.

========================================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!