Tập 01

Chương 1

Chương 1

========================================

Trước đây từng có một cuộc đối thoại thế này.

"Nè nè Onii-sama. Chơi giải đố không?"

"Giải đố?"

"Vâng. Một câu đố dễ thương và êm đềm để xua tan bầu không khí vi diệu đang bao trùm giữa hai anh em chúng ta."

Đó là một ngày nào đó vài tháng trước.

Kirishima Yuki nhớ là lúc đang nói chuyện với em gái trong vườn nhà.

"Thì cũng được thôi. Nhưng cái bầu không khí vi diệu bao trùm giữa chúng ta là cái quái gì? Anh em mình vẫn nói chuyện bình thường như mọi khi mà?"

"Vậy thì, câu hỏi thứ nhất!"

Con bé lờ đi câu hỏi của cậu.

"Điều khiến con gái vui sướng nhất trên đời này là gì, đố biết đó nha?"

"Hả."

"Là gì nào?"

"............"

"Là gì nàooooo??"

Sự ép buộc của con bé là chuyện thường ngày ở huyện.

Yuki thôi không dùng ánh mắt cá chết để lờ đi nữa, cậu vừa xoa cằm vừa nói:

"Ưm, là gì nhỉ. Mà mang tiếng là câu đố nhưng câu hỏi mơ hồ quá đấy..."

"Rốt cuộc là gì là gì ta~♪ Đáp án rốt cuộc là gì đây~♪"

Con bé vừa hát vừa múa với cái giai điệu kỳ quặc để hối thúc cậu.

Yuki thở dài trong lòng rồi bỏ cuộc. Thỉnh thoảng hùa theo trò chơi của em gái chút cũng được.

"Vậy thì, là được ăn đồ ngọt, kiểu vậy hả?"

"Bubu-. Sai rồi."

"Được mặc quần áo dễ thương và chưng diện."

"Bubu-. Sai rồi."

"Được khen ngợi thật nhiều."

"Bubu-. Sai rồi."

"...Không, thế thì hơi vô lý rồi đấy? Hay đúng hơn là cách ra đề có vấn đề hả?"

"Nhân tiện, nếu trả lời sai thêm một lần nữa, hình phạt sẽ là anh phải để em ngồi lên đùi và ôm em."

"Tại sao chứ. Không thích đâu."

"Còn mười giây. Chín, tám, bảy..."

Màn đếm ngược vô tình.

Dù ngán ngẩm nhưng Yuki vẫn suy nghĩ.

Nếu là câu trả lời mà con bé thích, thì chẳng hạn như...

"Vậy, được người mình thích hôn? Kiểu thế?"

"Tiếc quá!"

Cô em gái ôm đầu, quằn quại đầy vẻ tiếc nuối.

"Cực kỳ tiếc luôn! Suýt chút nữa là trúng! Khoảng cách giữa câu trả lời của Onii-sama và đáp án chính xác cũng gần như sự khác biệt giữa gạo tẻ và gạo nếp vậy! Ui cha tiếc thật sự!"

"Gần đến thế thì cho đúng luôn đi."

"Không được. Cá nhân em thì muốn cho điểm mười, nhưng lần này phải trúng phóc mới tha cho anh."

Từ bao giờ câu chuyện lại thành tha hay không tha thế này.

Yuki vừa rên rỉ vừa nghiêng đầu suy nghĩ thêm, nhưng...

"Bubu-! Rất tiếc, hết giờ! Vậy thì mau thực hiện màn ôm ấp trên đùi nào."

"Khoan. Ít nhất cũng nói đáp án đi. Không thì anh không phục."

"Onii-sama lầy lội quá đi. Dù anh có giãy giụa thế nào thì việc ôm em, xoa đầu em và hôn lên má em đã được quyết định..."

"Đừng có tỉnh bơ thêm thắt tùm lum vào. Được rồi, nói nhanh đi."

"Hứm. Hết cách rồi nhỉ."

Cô em gái phồng mũi lên:

"Đáp án là, tèn ten ten! 'Được người mình thích cầu hôn'! Bùm chíu!"

"Hả."

"Thiệt tình, Onii-sama đúng là khúc gỗ. Đến câu hỏi đơn giản thế này cũng không biết, làm em gái anh em thấy buồn quá. Nhắc đến giấc mơ của con gái, niềm khao khát vĩnh cửu của con gái thì trên đời này chỉ có một, đó chắc chắn là được chàng hoàng tử tuyệt vời cầu hôn chứ còn gì nữa."

"............"

"Với cái tình trạng đó thì chuyện có bạn gái hay người yêu còn xa vời lắm nhé. Mà thôi, em định sẽ chăm sóc Onii-sama cả đời nên không vấn đề gì... Ơ kìa, anh đứng dậy đi đâu đấy!? Còn chưa nói chuyện xong mà!?"

...Tất nhiên là cậu có biết ơn.

Nếu không có sự tươi sáng của con bé, cuộc đời của Kirishima Yuki chắc chắn đã u ám hơn nhiều. Vốn dĩ cậu là một tồn tại đã bị hiến tế từ trước khi có nhận thức, sống một cuộc đời cứ mãi suy nghĩ về ý nghĩa sự ra đời của mình suốt mười mấy năm qua.

Nhưng nếu phải tìm một nguyên nhân sâu xa nào đó. Thì có lẽ cái câu đố bí ẩn với cô em gái chính là trúng phóc luôn rồi.

"...Vậy là cậu đã cầu hôn sao? Với Chủ nhân của tôi?"

Nụ cười không nhúc nhích dù chỉ một milimet thật đáng sợ.

Tại phòng tiếp khách trong ngự tẩm của Thần nằm ở một nơi nào đó thuộc hai mươi bốn quận Tokyo. Biểu cảm của cô hầu gái quản lý toàn bộ dinh thự chẳng hề thay đổi ngay cả khi đang thuyết giáo kẻ vô lễ.

"À ừ thì."

Yuki vừa toát mồ hôi lạnh vừa gật đầu. "Tất nhiên không chỉ có thế."

"Không chỉ có thế nghĩa là sao? Còn gì khác nữa?"

"Tức là thế này."

Cậu vừa lựa lời vừa nói:

"Thực ra là tôi nghĩ lúc đó tôi bị hoảng loạn ấy mà."

"Hoảng loạn?"

"Thì đúng là vậy còn gì? Thú thật, hôm nay lúc đến đây tôi đã cực kỳ căng thẳng. Đối tượng mà tôi phải hiến dâng tất cả đã được quyết định từ mười năm trước, nhưng thông tin báo trước thì hầu như chẳng có gì..."

"Về điểm đó tôi thừa nhận bên này có trách nhiệm."

Cô hầu gái gật đầu:

"Việc không truyền đạt thông tin về Chủ nhân cho cậu, mời cậu đến đây mà không báo trước và bắt đầu 'nhiệm vụ' ngay là sự thật. Dù là tuân theo quy tắc do Cơ quan Tsukumo đặt ra, nhưng gánh nặng đè lên cậu suốt bao năm qua là điều không khó để tưởng tượng."

"Đúng không? Đúng là vậy mà?"

"Nếu cân nhắc đến gánh nặng đó, việc cậu ngay từ đầu đã có hành động ngớ ngẩn và dở hơi cũng nằm trong phạm vi có thể hiểu được."

"Chuẩn luôn. Tôi chẳng biết quy tắc quy tiếc gì, nhưng đứng ở phía tôi thì cũng mong các cô làm gì đó cho đàng hoàng hơn chút."

Nói thì nói vậy, nhưng cậu cũng tự nhận thức được là mình đang biện minh khá gượng ép.

Dù có hoảng loạn đến đâu, thì cũng không thể nào đùng một cái cầu hôn người mới gặp lần đầu được. Hơn nữa, dù cậu đổ lỗi cho em gái, nhưng con bé đã rào trước là 'được người mình thích cầu hôn' cơ mà.

"...Vậy."

Thôi chuyện đã qua thì đành chịu.

Cậu thay đổi tâm trạng:

"Về chuyện sắp tới. Quả nhiên cầu hôn là không ổn đúng không? Có lẽ nên nghĩ ra cái gì khác thì tốt hơn nhỉ? Về cái 'nguyện vọng' ấy."

"Không."

Cô hầu gái lắc đầu.

"Hiến dâng tất cả đổi lại một điều ước thành hiện thực... đây là quyền lợi chính đáng được thừa nhận của cậu. Không cần thiết phải rút lại lời nói trước đó. Hay nói đúng hơn là không thể rút lại."

"Nghĩa là sao?"

"Bởi vì điều ước một khi đã nói ra miệng thì không thể đảo ngược. Mà Quý khách đây cũng là đấng nam nhi đại trượng phu mà nhỉ? Đàn ông thì không hai lời đúng không? Xin hãy hạnh phúc trăm năm bên Chủ nhân của tôi."

Cô hầu gái mỉm cười tươi rói.

Yuki cũng mỉm cười đáp lại. Khoan khoan thật hả? Đùa nhau à? Dù nghĩ vậy nhưng bầu không khí này không cho phép cậu nói "chờ chút".

"Mà tóm lại là."

Cậu đổi chủ đề.

"Thú thật thì tôi cũng thấy hơi nhẹ nhõm đấy."

"Nhẹ nhõm? Tại sao?"

"Thì đấy, cô xem."

Cậu lại lựa lời:

"Trước khi bị đưa đến đây, tôi cứ tưởng mọi thứ sẽ khắc nghiệt hơn nhiều cơ. Tôi đã được nghe là 'hiến dâng tất cả cho Thần để cứu thế giới', nhưng ngoài chuyện đó ra thì hầu như không có thông tin gì trước cả. Tôi cứ tưởng sẽ bị giao cho mấy công việc nguy hiểm lắm chứ."

"Công việc nguy hiểm, ý cậu là?"

"Ưm. Chắc là mấy việc kiểu đánh cược tính mạng ấy? Vì tôi cứ tưởng tượng ra mấy chuyện bạo lực, nên cũng đã giác ngộ tinh thần là sẽ bị đau đớn hay máu me be bét ngay từ đầu rồi."

"Đối với chúng tôi, cậu là người rất quan trọng."

Cô hầu gái mỉm cười hiền hậu.

"Đảm bảo an toàn cho Quý khách là ưu tiên hàng đầu. Dù cậu có đùng một cái cầu hôn, kết quả làm Chủ nhân hoảng loạn đến mức trốn biệt trong phòng, thì chúng tôi cũng sẽ không tra tấn hay sát hại Quý khách đâu. Dù tôi rất muốn làm thế."

"............"

Mồ hôi lạnh túa ra.

Tuy nhiên có vẻ cô ấy không nói dối. Trước mắt có vẻ không phải bàn chuyện sống chết ngay bây giờ, chỉ riêng điều đó thôi cũng đáng để cảm thấy biết ơn rồi chăng.

"Chắc cũng tàm tạm rồi đấy."

Cô hầu gái nhìn đồng hồ.

"Tôi nghĩ Chủ nhân cũng đã chỉnh đốn lại tư thế rồi. Xin nhờ cậu."

"...Phải đi sao? Một lần nữa?"

"Đương nhiên. Lần này xin đừng làm hỏng chuyện nữa nhé? Giữ cho tâm trạng Chủ nhân bình tĩnh, an yên cũng là công việc của Quý khách đấy."

"Vâng tôi biết rồi. Tôi sẽ cố gắng hết sức trong khả năng của mình. Chỉ là..."

"Chỉ là?"

"Nói ra thì xấu hổ, nhưng đến giờ tôi mới thấy hơi run. Tôi không làm cô ấy giận đấy chứ?"

"Sao nhỉ. Tôi cũng khó mà nói được."

"Trường hợp chọc cô ấy giận điên lên, tôi có bị cô ấy giết không nhỉ? Dù gì cô ấy cũng là Thần mà."

"Về điểm đó thì xin đừng lo."

Cô hầu gái khẳng định chắc nịch.

Với nụ cười rạng rỡ nhất trong ngày.

"Vì cậu đã nằm ngoài cái lý của con người từ lâu rồi. Giả sử có chết thì cũng chẳng sao đâu."

...Đó là cuộc trao đổi diễn ra chỉ vài phút trước.

Và bây giờ, Kirishima Yuki đang đứng trước cửa.

Là trước căn phòng nơi vị Thần tự xưng là Kanaruza Sekai đang ngự, và cũng là nơi mà vài giờ trước Yuki đã thực hiện màn cầu hôn đầu đời ở tuổi mười sáu. Không có gì lạ khi bàn tay định gõ cửa của cậu trở nên ngập ngừng.

(Nhưng mà này. Đúng là mình cũng có vấn đề thật.)

Cậu nghĩ.

(Nhưng cái tình huống mình bị ném vào cũng có vấn đề mà. Thế thì chuyện trở nên kỳ quặc cũng là bình thường chứ nhỉ? Mình đâu có sai lắm đâu?)

Vốn dĩ ngay từ đầu đã chẳng hiểu mô tê gì.

Đó là con đường đã được báo trước từ mười năm trước. Được chọn làm vật tế cho Thần, trở thành kẻ phục tùng Thần, nói trắng ra là một tồn tại ngang hàng nô lệ, điều đó đã được định đoạt từ trước. Cậu đã chấp nhận tương lai đó, và cũng định bụng là đã chuẩn bị tinh thần.

Nhưng thực tế lại khác xa dự đoán.

Nghe bảo là nơi ngự trị của vị Thần bảo hộ thế giới, cứ tưởng sẽ được đưa đến một cung điện nguy nga tráng lệ đến mức nào. Ai ngờ thực tế lại được dẫn đến một căn biệt thự cũ kỹ rêu phong nằm trong khu dân cư ở một quận nào đó tại Tokyo.

Người đón tiếp không phải là hàng dài vệ sĩ mặt mày bặm trợn, mà chỉ có mỗi một cô hầu gái trạc tuổi Yuki.

Được diện kiến một nhân vật cao quý, cứ tưởng sẽ phải qua bao nhiêu thủ tục rườm rà mới được gặp, ai ngờ chỉ được giải thích tối giản rồi bắt tay vào làm luôn.

Cụt hứng cũng vừa vừa phải phải thôi.

Chính sự cụt hứng đó chắc cũng là một nguyên nhân khiến Yuki hành động kỳ quặc. Chắc thế.

(Mà, có biện hộ cũng chẳng ích gì.)

Ngay từ đầu đã không nghĩ đây là nhiệm vụ dễ dàng. Dù bị ép vào thế "tới đâu hay tới đó", nhưng đã đến nước này thì chỉ còn cách quyết tâm mà tiến lên thôi.

(Tới đâu thì tới!)

Hít một hơi thật sâu.

Gõ cửa.

Không chút chậm trễ, nín thở bước vào trong!

"Hân hạnh gặp mặt. Ta là Thần."

Thiếu nữ vừa nói vừa nhả khói xì gà.

Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào cuốn sách đặt trên đầu gối. Chẳng thèm liếc nhìn Kirishima Yuki lấy một cái.

"Tên ta là Kanaruza Sekai."

Làn khói tím bay ra từ đôi môi, thiếu nữ lật một trang sách.

"Như cậu đã biết, từ hôm nay cậu là của ta."

Đó là một thiếu nữ xinh đẹp.

Một vẻ đẹp xa rời thực tế.

Mái tóc màu bạc và đôi mắt đỏ thẫm. Bao quanh cô là bầu không khí siêu phàm thoát tục.

Đây chính là "Thần" của Kirishima Yuki.

Kẻ duy nhất trên thế giới, một tồn tại phi nhân loại được cho là đã cứu rỗi thế giới suốt một ngàn năm qua.

Đối tượng mà Kirishima Yuki sắp sửa phải hiến dâng bản thân làm vật tế.

"Nếu không thích thì cứ việc bỏ trốn. Hoặc tự kết liễu đời mình luôn cũng được."

Thiếu nữ cười nhạt:

"Chỉ có điều, trong bất cứ trường hợp nào, đừng quên rằng tai ương sẽ giáng xuống cả gia tộc, cửu tộc nhà cậu. Bởi vì vai trò 'Vật tế' này chỉ có cậu, kẻ được Cơ quan Tsukumo lựa chọn, mới có thể đảm..."

"...Khoan khoan khoan khoan."

Cuối cùng Yuki cũng hoàn hồn.

"Chờ chút. Chờ đã."

Cậu liên tục lắc đầu.

Dùng ngón tay day day giữa hai mắt.

"Ơ, gì cơ? Do tôi tưởng tượng à? Sao tôi có cảm giác diễn biến y hệt lúc nãy thế nhỉ? Ờm, tóm lại là?"

"............"

Bị ngắt lời, thiếu nữ há miệng hình chữ 'O', đông cứng lại.

Một giây, hai giây... năm giây... mười giây.

Thời gian trôi qua trong sự im lặng, trong bầu không khí kỳ quặc.

Thiếu nữ hắng giọng một cái, rồi lại bắt đầu cất tiếng.

"Hân hạnh gặp mặt. Ta là Thần..."

"Đã bảo là thôi đi mà."

Cậu buột miệng chen ngang theo phản xạ tự nhiên.

Mugu, thiếu nữ ngậm miệng lại.

Sự im lặng lại bao trùm.

Tích tắc, tích tắc, tích tắc. Chỉ có tiếng đồng hồ treo tường vang lên trong phòng, và ngay cả âm thanh nhỏ bé đó cũng bị tuyết rơi dày ngoài cửa sổ nuốt chửng.

Ơ, cái tình huống gì thế này?

Yuki nghĩ.

Đã chuẩn bị tinh thần "tới đâu hay tới đó" nhưng cậu không lường trước được tình huống này. Hay đúng hơn là cái diễn biến này rốt cuộc là cái quái gì vậy trời. Phải làm sao đây?

Sự im lặng vẫn tiếp diễn.

Bầu không khí ngột ngạt đến mức cậu bắt đầu nghĩ hay là làm một trò đùa gì đó để xua tan không khí, ngay lúc đó.

"...Ư ư."

Thiếu nữ phát ra tiếng động.

Nhìn kỹ thì, khuôn mặt của cô gái vừa nãy còn phì phèo điếu xì gà với vẻ dư dả, giờ đang đỏ lựng lên trông thấy.

Không chỉ vậy, cô còn lấy cuốn sách trên đùi che mặt, co rúm người lại như con chuột hamster hay gì đó.

"Ờm..."

Gì thế nhỉ.

Cảm giác như mình đang làm chuyện gì đó rất xấu xa.

Mà nói đi cũng phải nói lại, trước mặt đối tượng mà mình sắp hiến dâng tất cả, cái tình huống này rốt cuộc là sao? Hay đúng hơn người này là sao? Chẳng lẽ là cái đó à? Định tỉnh bơ làm lại từ đầu nhưng không thành, nên xấu hổ đỏ mặt à?

"A... hay là tôi đi ra rồi vào lại lần nữa nhé? Kiểu như thử thách lại lần hai ấy."

"...Không cần."

Vẫn che mặt, thiếu nữ lắc đầu quầy quậy.

Sự im lặng lại tấn công.

Đang lúc cậu bắt đầu suy tính xem nên chữa cháy thế nào tiếp theo, thì...

"Lỗi tại cậu."

Thiếu nữ lí nhí nói, chỉ để lộ đôi mắt ti hí trên mép sách.

"Đáng lẽ không phải thế này. Đáng lẽ cuộc gặp gỡ đầu tiên phải diễn ra đẹp đẽ hơn, ngầu hơn cơ. Sau khi trao đổi những lời lẽ tao nhã và hoa lệ tựa như một bức tranh cuộn, cậu sẽ bày tỏ lòng kính trọng từ tận đáy lòng với ta, thề nguyện lòng trung thành vĩnh cửu, và rồi chúng ta sẽ bước đi bước đầu tiên đáng nhớ. Vậy mà."

"Hả, hả."

Là vậy sao?

Hay đúng hơn là cô đã nghĩ đến chuyện đó à?

Là Thần mà? Sống cả ngàn năm rồi mà?

"Ta đã suy nghĩ suốt đấy. Vì vạn sự khởi đầu nan mà."

"Suy nghĩ, là nghĩ cái gì...?"

"Còn phải hỏi. Lời thoại chứ gì."

"L-Lời thoại?"

"Sau khi cậu bước vào phòng này, diễn biến sẽ thế nào, sẽ trao đổi những gì. Ta đã mô phỏng tất cả trong đầu. Ta tự tin có thể ứng phó với bất kỳ tình huống nào."

Thiếu nữ nói năng lắp bắp.

Yuki nghe với vẻ mặt ngơ ngác.

"Theo dự tính ban đầu, cậu đáng lẽ phải sợ hãi và khúm núm hơn. Ta là tồn tại ngang hàng với Thần, là bên nắm quyền chủ động, còn cậu là bên bị ta kiểm soát. Vậy mà, vậy mà cậu lại..."

"...Ờ thì."

"Lỗi tại cậu. Hoàn toàn là lỗi tại cậu."

"Không, cô nói thế nhưng mà..."

"Lỗi tại cậu."

"............"

Cậu bắt đầu thấy bực mình.

Vốn dĩ cậu đã bị hụt hẫng và mất hứng rồi. Những uất ức tích tụ suốt cả ngày hôm nay, không, suốt mười mấy năm qua khiến Yuki mở miệng nói những lời không cần thiết.

"Cô nói thế nhưng chẳng phải cô cũng có trách nhiệm lớn lắm sao?"

"―――― Ư!?"

Trước giọng điệu thay đổi đột ngột của Yuki, thiếu nữ tỏ vẻ ngỡ ngàng.

Mặc kệ, cậu tiếp tục:

"Tôi cũng bị lôi đến đây mà chẳng hiểu mô tê gì, rồi bị bắt làm đối tượng của cô mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì. Đã thế còn bị bảo là 'tại ngươi' thì ai mà phục cho được. Thần thánh hay gì tôi không biết nhưng thế này thì quá đáng lắm rồi đấy."

"...Ư... nư."

"Nói thẳng ra là phiền phức cho tôi lắm đấy. Rốt cuộc tại sao tôi lại bị đưa đến đây? Trở thành vật hiến tế, vật dâng hiến là cái gì? Quy định gì? Ai quyết định? Cụ thể tôi phải làm cái gì? Đến mấy cái đó cũng không thèm nói cho tử tế mà bắt tôi phải làm sao. Kết cục lại bảo tất cả là lỗi của tôi thì tôi không chịu trách nhiệm đâu nhé, đừng có đùa."

"...Ư..."

"Mà không chỉ tôi, gia đình tôi cũng bị làm phiền. Bây giờ thì tạm ổn rồi, chứ ngày xưa suýt chút nữa là gia đình tan nát, nói thẳng ra là đã từng tan nát rồi. Thà cho tôi đấm một phát còn hơn. Không làm thế thì không nuốt trôi cục tức này được."

Cậu tuôn một tràng.

Với những uất ức dồn nén sau lưng, không chút nương tay. Hầu như là phản xạ tủy sống, cậu trút hết bầu tâm sự, và ngay khoảnh khắc cậu cảm thấy nhẹ lòng đi một chút...

"Ư, a ư... Oaaaaaa—"

Khóc rồi.

Vị Thần sống cả ngàn năm.

Đang bắt đầu khóc nức nở như một đứa trẻ.

"...Hả? Đùa à? Hả?"

"Hức, hức, hu huuuu..."

Yuki hoảng hốt. Vốn dĩ đối với đàn ông, không có gì tồi tệ hơn việc làm cho một sinh vật có hình dáng phụ nữ phải khóc.

"Xin lỗi. Tôi nói hơi quá. Xin lỗi. Thật sự xin lỗi."

"Hức, hức, sụt sịt..."

"Là tôi sai. Không, đúng hơn là trăm phần trăm lỗi tại tôi. Cô không có lỗi gì cả. Nên là, nhé? Nào. Xin cô đấy."

Phân vân không biết làm sao, cuối cùng cậu lấy chiếc khăn tay trong túi ra đưa cho cô.

Vừa nhìn thiếu nữ nhận lấy khăn và xì mũi theo đúng kịch bản, Yuki vừa cảm thấy bối rối không biết lần thứ bao nhiêu trong ngày. Rốt cuộc cái tình huống này là gì đây? Thật sự không hiểu nổi. Ai đó cứu tôi với.

"Kết hôn."

Bất chợt thiếu nữ nói.

"Hả? Gì cơ?"

"Cậu đã nói, hãy kết hôn với tôi."

Cô vừa sụt sịt mũi vừa nói:

"Vậy mà, đối xử thế này, chẳng phải quá đáng lắm sao. Ta cũng có khác gì cậu đâu. Mới mấy ngày trước đùng một cái bị bảo là sẽ cho gặp người hiến tế cho mình, ta đã rất bối rối. Rất, rất bối rối. Vốn dĩ ngay cả việc gặp mặt người bên ngoài, ta cũng chẳng nhớ nổi là từ bao giờ nữa, đã lâu lắm rồi."

========================================

"...Hả. Vậy sao?"

Lần đầu mới nghe.

Không hề tưởng tượng ra.

Hóa ra hoàn cảnh của cô ấy cũng giống Yuki, hay thậm chí còn hơn thế nữa sao?

"Ta đã rất mong chờ. Mong chờ được gặp cậu như thế này từ rất lâu rồi. Vì ta vẫn luôn cô độc một mình."

"............"

"Nhưng ta là Thần, cậu là vật tế, mối quan hệ đó không thể gọi là bình đẳng. Nhưng, dù vậy, ta vẫn muốn thân thiết với cậu. Vậy mà cậu lại vượt quá sức tưởng tượng của ta. Đ-Đùng một cái đòi kết hôn... cậu đang nghĩ cái gì vậy hả, thật tình..."

"............"

Vừa nhìn vị Thần vẫn đang rơi lệ, cậu nghĩ.

Phải rồi. Giờ cậu đã nhận thức rõ ràng.

Lý do quyết định khác khiến cậu buột miệng cầu hôn một đối tượng xa lạ, lại còn là một tồn tại cao quý.

Đó là vì vẻ đẹp của Kanaruza Sekai.

Cái câu "không thuộc về thế giới này" quả là nói rất đúng. Cô ấy hoàn toàn không hề thua kém những phép ẩn dụ to tát đó.

Đôi mắt to. Hàng mi dài. Làn da trắng sứ.

Mái tóc bạc rực rỡ không thể nào là nhuộm hay tóc giả.

Và đôi mắt đỏ rực sáng lấp lánh.

Cậu đành phải ngán ngẩm nhận ra bản thân mình đơn giản đến mức nào.

Nào là do hoảng loạn, nào là do câu nói của em gái, tất cả chỉ là bao biện. Rốt cuộc thì chẳng có gì to tát cả. Chỉ đơn giản là nhìn thấy dáng vẻ của cô ấy, tim cậu thắt lại, và khi nhận ra thì cậu đã thốt lời cầu ái, chỉ vậy thôi.

...Sau đó một lúc.

Thiếu nữ cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh:

"Xin lỗi. Ta mất bình tĩnh quá."

"Không. Tôi mới là người có lỗi. Ạ."

Yuki cúi đầu, thiếu nữ cũng khẽ gật đầu đáp lại.

Cô vẫn cúi gằm mặt, không chịu nhìn vào mắt cậu.

"...Với cậu."

Hai tay xoắn vào nhau, giữa sự im lặng nặng nề đang bao trùm.

Như đã quyết tâm, thiếu nữ mở lời.

"Ta muốn hỏi một chuyện."

"Muốn hỏi một chuyện?"

"Ừm. Chuyện nhất định phải hỏi. Dù thế nào cũng không thể bỏ qua câu hỏi này."

"Vậy thì cứ tự nhiên. Nếu trả lời được thì cái gì tôi cũng trả lời."

"Ừ, ừm. Vậy sao."

Hắng giọng khụ khụ.

Vị Thần vẫn cúi mặt, hơi ngước mắt lên nhìn Yuki.

"Cậu đã cầu hôn, và ta đã chấp nhận. Thực hiện một điều ước của kẻ được hiến dâng, đó là cái giá xứng đáng vốn có, nên chuyện này là đương nhiên."

"Vâng. Ra là vậy."

"Vậy, đêm tân hôn khi nào thì làm?"

"Hả?"

Mắt cậu tròn xoe.

Thiếu nữ không bận tâm, tiếp tục:

"Nam nữ kết hôn sẽ kết duyên vợ chồng, cơ thể hòa làm một, duy trì nòi giống. Đó là lẽ thường của thế gian. Đã gọi là 'đêm tân hôn' thì ta nghĩ thực hiện vào ban đêm là tự nhiên nhất, nhưng chuyện gì cũng càng sớm càng tốt là lẽ thường tình..."

"Khoan khoan khoan."

Cậu day day giữa trán:

"Xin lỗi. Tôi không hiểu cô đang nói gì."

"Nói để cậu biết, đón đêm tân hôn tức là nghi thức cậu biến ta, một trinh nữ, trở thành đàn bà..."

"Không cần giải thích!"

"X-Xin lỗi. Nhưng vì là chuyện quan trọng nên không được để hiểu lầm, với lại cậu bảo không hiểu ta đang nói gì mà."

"Thì đúng là tôi có nói thế... nhưng khoan đã. Tôi hiểu ý cô muốn nói, cũng cảm ơn cô đã giải thích cặn kẽ, nhưng dù gì thì cũng nôn nóng quá rồi đấy."

"Nôn nóng... sao? Ta cứ tưởng chuyện đó là như vậy... Ta nhớ là vào thời Heian hay Muromachi, quy trình như vậy là bình thường mà."

"Chuyện thời nào vậy!? Với lại nhé, giả sử có kết hôn thì thời nay cũng có nhiều thủ tục lắm. Ngày xưa thế nào tôi không biết."

"V-Vậy sao? À ừ nhỉ, đúng là vậy. Là do ta sơ suất."

"Thiệt tình đấy. Xin cô đấy."

"Nhưng nói thì nói vậy chứ cậu kia, ta cũng đâu phải phát ngôn mà không suy nghĩ gì. Ta phán đoán chắc cậu có tính cách tích cực chủ động, nên ta nghĩ theo cách của ta là chuyện này càng sớm càng tốt. Dù gì cậu cũng là người đàn ông dám đùng một cái cầu hôn ta, một vị Thần, ngay lần đầu gặp mặt mà..."

"Mugu. Thì cái đó..."

Cậu có chút đuối lý.

"Không nhưng chờ đã. Chờ chút."

Dù vậy Yuki cũng có lý lẽ của mình.

Vừa khổ sở lựa lời, cậu vừa nói:

"Tóm lại là thế này. Dù tôi là người cầu hôn nói câu này thì hơi kỳ, nhưng chúng ta chẳng biết gì về nhau cả."

"Đương nhiên rồi, hôm nay mới gặp lần đầu mà. Chẳng phải từ giờ sẽ tìm hiểu nhau sao?"

"Nhân tiện thì tôi mới mười sáu tuổi..."

"Chỉ cần liên quan đến ta và những thứ xung quanh ta, bất kỳ pháp lệnh nào trên thế giới này cũng không ảnh hưởng. Tuổi tác không thành vấn đề."

"Hay đúng hơn là có kết hôn được không? Cô là Thần mà?"

"Đâu có quy định nào cấm Thần kết duyên đâu. Trong thần thoại chuyện này cũng đâu có hiếm."

"Thì đúng là vậy nhưng mà..."

Cả người lẫn tâm trí Yuki dần trở nên nặng trĩu.

Cái gì đây? Cảm giác phí công vô ích? Cảm giác tuyệt vọng? Cứ mỗi lần trao đổi với vị Thần này một câu, là bao nhiêu hình tượng lại sụp đổ ầm ầm.

Biết nói sao nhỉ.

Cứ tưởng đã chuẩn bị tinh thần cho một câu chuyện nghiêm túc, ai ngờ thế này thì thành Rom-Com mất rồi.

"Này nhé."

Dù vậy cậu vẫn không ngừng phản kháng.

"Cô không thấy ghét sao? Hả? Tự nhiên phải kết hôn với một đối tượng chẳng hiểu mô tê gì."

"Ta đã nghe nguyện vọng của cậu. Đó là tất cả."

"Vì quy tắc của Cơ quan Tsukumo?"

"Cũng có phần. Nhưng, quy định nào cũng có thể lách luật được. Không phải là không có ảnh hưởng, nhưng không phải ta quyết định vì bị trói buộc bởi hủ tục."

"Nói thì hay lắm, lỡ kết hôn xong tôi là thằng đàn ông tồi tệ không cứu vãn nổi thì sao? Lúc đó cô tính thế nào?"

"Điểm đó thì ta không lo. Từ lúc mới nhìn thấy cậu ta đã tin chắc rồi. Cậu không phải là kẻ có tâm địa xấu xa. Cậu có bầu không khí trông rất lương thiện, và nói chuyện thế này ta cũng không thấy sợ."

Đơn giản thế. Có ngày bị lừa cho xem.

...Dù nghĩ vậy nhưng cậu không nói ra. Ánh mắt vị Thần nhìn cậu lúc này lấp lánh thuần khiết đến mức cậu không dám nhìn thẳng.

"Với lại."

Vị Thần nói thêm:

"Đằng nào thì từ giờ ta cũng sẽ ở bên cậu mãi."

Cô mỉm cười e thẹn.

Chắc đây là nụ cười đầu tiên đáng để kỷ niệm.

Nụ cười làm tan chảy con tim, thổi bay cái lạnh mùa đông và làm tan cả tuyết. Khiến cậu thậm chí còn nghĩ, có khi bị hiến tế lại là điều may mắn cũng nên.

(A chết tiệt.)

Cậu nghĩ.

Đồng thời,

(Mình đã quyết tâm rồi mà.)

Cậu cũng nghĩ.

Đằng nào đời người cũng chỉ có một lần, mạng sống này coi như là nhặt được.

"Ờm. Vậy thì."

Tốc độ vò đầu của cậu nhanh hơn.

A a a, cậu chỉnh lại giọng. Xoay cổ và vai một vòng để thư giãn, phủi bụi trên quần áo.

Kirishima Yuki nói.

"Xin phép lại lần nữa. Xin nhờ cô chiếu cố."

Kanaruza Sekai cũng nói.

"Ta cũng vậy. Xin nhờ cậu chiếu cố."

Và cứ thế.

Hai người họ đã đi đến quyết định kết hôn.

========================================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!