========================================
Thần linh là một tồn tại vĩ đại, nhưng lại thuộc tuýp người cả thèm chóng chán. Bởi lẽ Thần linh đã sống một khoảng thời gian rất rất dài, nên chuyện đó âu cũng là điều khó tránh khỏi.
Thần linh chán ngấy cái thế giới do chính mình tạo ra, và chẳng thèm làm bất cứ công việc nào cho ra hồn nữa. Thế là ngay lập tức, thế giới bắt đầu mất cân bằng. Vị Thần linh gần như toàn tri toàn năng ấy, dù gì đi nữa cũng là một tồn tại vĩ đại, nên thế giới được thiết lập để không thể vận hành nếu thiếu ngài.
Con người cầu nguyện. Xin Thần linh làm ơn, hãy tiếp tục công việc của ngài như trước đây. Nếu không, những sinh vật yếu ớt do Thần linh tạo ra như chúng con sẽ chẳng thể nào sống nổi.
Tuy không hứng thú lắm, nhưng Thần linh cũng suy nghĩ xem có cách nào hay ho không. Một cách nào đó để vừa có trách nhiệm với thế giới mình tạo ra, vừa được nhàn hạ, mà lại còn thú vị nữa.
Và rồi, Thần linh đã nghĩ ra một cách.
========================================
Sau đó, Yuki biết thêm được nhiều điều.
"Sở thích của ta ư? À, ví dụ như cái này. Xì gà."
Sekai nói với đôi mắt sáng rực.
"Xì gà tuyệt lắm đấy. Thực sự rất sâu sắc, mang lại một thú vui hoa lệ. Nếu phải chọn một món đồ mang lại nhiều màu sắc nhất cho cuộc đời, ta sẽ không do dự mà chọn cái này. Cậu cũng nên hút thử một lần đi. Nhân sinh quan sẽ thay đổi đấy?"
Cô nàng mời chào nhiệt tình kinh khủng.
Thế nên Yuki đã thử hút xì gà một lần theo lời giới thiệu của Sekai.
Kết quả thê thảm vô cùng. Ngay khoảnh khắc rít vào, cậu ho sặc sụa, vị đắng của khói xộc vào mũi, họng và phổi khiến cậu đau đớn kêu oai oái, còn Sekai thì ôm bụng cười ngặt nghẽo. Và Yuki thề với lòng mình rằng sẽ không bao giờ hút xì gà lần thứ hai.
"Nhân tiện nhé Yuki."
Sekai giải thích thêm:
"Cậu có biết không? Cách thưởng thức xì gà và thuốc lá khác nhau đấy nhé?"
"Tôi thấy cái nào cũng như nhau cả mà..."
"Vốn dĩ xì gà không phải là thứ để đưa khói vào phổi. Hơn nữa, khác với thuốc lá, nó là thứ để thưởng thức chậm rãi. Một điếu hút trong cả tiếng đồng hồ là chuyện bình thường. Với cả nếu giữa chừng lửa có tắt cũng không vấn đề gì, đó cũng là một điểm khác biệt lớn."
"Cơ mà tôi lo cho sức khỏe của cô hơn đấy Sekai. Chẳng phải cô nghiện thuốc nặng quá rồi sao?"
"Mufu. Lo lắng cho ta sao, vui thật đấy. Nhưng không cần lo đâu. Dù sao ta cũng là Thần mà, dẫu là khói xì gà cũng chẳng thể làm hại cơ thể ta được."
"Không phải cô bảo mình không còn sống được bao lâu nữa sao?"
"Chuyện đó và chuyện này khác nhau."
"Tiện thể thì tôi không chỉ lo cho sức khỏe, mà còn lo cho hình tượng của cô nữa đấy biết không? Con gái mà cứ phì phèo khói thuốc, quả nhiên là... Nói thật lòng thì tôi thấy ấn tượng không tốt lắm."
"Muu?"
"Thì đấy, cô là Thần nên chắc không sao. Nhưng con gái dù gì cũng là sinh vật để sinh con đẻ cái, mấy cái như tác hại sức khỏe hay gì đó, kiểu gì cũng khiến người ta lo lắng..."
"C, chuyện con cái có phải hơi sớm quá không?"
"Không, ý tôi không phải thế."
"Vậy quả nhiên là nên đón đêm tân hôn ở giai đoạn sớm sao? Ta nghe nói đời sống vợ chồng mà vấp ngã ở bước đó thì về sau sẽ vất vả lắm?"
"Đã-bảo-là. Cô mang tiếng là thông minh, sao cứ thích cầm đèn chạy trước ô tô thế hả. ...Tóm lại ý tôi là, liệu xì gà có làm hỏng hình tượng của cô không ấy."
"...Vậy à. Hiểu rồi. Nếu Yuki mong muốn như thế, ta thề từ hôm nay sẽ bỏ xì gà. Uuu... hức."
"Nếu ghét đến mức phát khóc thì không cần bỏ đâu."
"Uuu... vậy sao, cảm ơn cậu... Yuki đúng là người tốt..."
Lúc đó thì chuyện tạm lắng xuống như vậy.
Nhưng còn có chuyện về sau nữa.
"Ủa? Cái gì thế kia?"
Một ngày nọ.
Khi Yuki đến thăm phòng của Sekai, có một sự thay đổi nho nhỏ.
Sekai không hút xì gà nữa.
Thay vào đó, cô đang ngậm một thứ gì đó trắng trắng, thon dài trong miệng.
"Hửm. Cái này á?"
Sekai chỉ vào vật màu trắng đó:
"Là cái gọi là sô-cô-la thuốc lá đấy. Trông giống thuốc lá nhưng không phải thuốc lá, một món đồ rẻ tiền lừa trẻ con thôi."
"...Sao tự nhiên lại? Ngậm cái đó?"
"Không phải vì cậu nói đâu nhé?"
Sekai cố tình làm ra vẻ trịch thượng:
"Ta thì chẳng quan tâm hình tượng của mình đâu. Nhưng mà, cần phải để ý đến sức khỏe của cậu. Ta nhận ra việc mời cậu vào một căn phòng đầy khói có thể gây hại cho sức khỏe của cậu."
"Hả. Ra là vậy."
"Đương nhiên rồi đúng không? Vì cậu đã kết hôn với ta mà."
Nói rồi cô ngoảnh mặt đi chỗ khác, vị Thần linh ấy nhồm nhoàm nhai sô-cô-la.
Má cô hơi ửng hồng.
Yuki vừa cố nhịn cười trong lòng, vừa thầm cảm kích sự quan tâm của cô.
†
Không chỉ xì gà, Sekai còn thích cả rượu.
"Vừa thích rượu vừa thích thuốc lá, cảm giác có chút mới mẻ ghê..."
"? Mới mẻ là ý gì?"
"À thì. Cảm giác thế thôi."
"Có sao đâu. Ta cũng đâu có làm phiền ai."
"Thì đúng là vậy."
"Thêm nữa, khác với cậu, ta không phải là trẻ vị thành niên."
"Cô nói chí phải."
"Nhân tiện, cậu này. Thử lục soát cái giá sách kia xem."
"Lục soát?"
"Bên hông giá sách có một cái công tắc bí mật đấy."
Cậu làm theo lời cô và quả nhiên tìm thấy. Một cái nút bí ẩn nằm ở vị trí thiếu tự nhiên.
Ấn thử vào thì giật cả mình. Một âm thanh trầm thấp vang lên từ đâu đó — có vẻ là từ một nguồn động lực nào đấy — rồi giá sách trượt sang một bên, để lộ ra một không gian lưu trữ ẩn giấu.
Xếp thành hàng bên trong là những chai rượu.
Có chai trông mới, có chai trông cũ kỹ.
Màu hổ phách, màu rơm, hay màu đậu đỏ.
Trông cứ như một cái bảo tàng vậy.
"...Cái gì thế này? Chỗ này bao nhiêu chai vậy?"
"Ở đây có khoảng năm trăm chai. Yuki à, cậu chọn đại một chai trong đó cho ta đi."
Tất nhiên cậu chẳng biết gì về rượu cả.
Cậu chọn bừa một chai rồi đưa cho Sekai, cô nàng có vẻ vui lắm:
"Hừm. Lựa chọn tinh tế đấy. Alvin à."
"Tôi chẳng hiểu gì đâu, nhưng nó là đồ tốt hả?"
"Là whisky của một nhà máy chưng cất đã đóng cửa rồi. Cậu nếm thử chút không?"
"Với tôi thì còn sớm quá."
"Hừm vậy sao. Trăm nghe không bằng một thấy, uống là biết ngay ấy mà."
Sekai nói với vẻ vô cùng tiếc nuối.
Thế nên Yuki đã thử đổ một chút chất lỏng màu nâu đó vào họng.
Kết quả thê thảm. Ngay khoảnh khắc uống vào, cổ họng cậu như bốc cháy, dạ dày biểu tình dữ dội, cậu cuống cuồng uống nước, ho sặc sụa và lăn lộn, còn Sekai thì ôm bụng cười ngặt nghẽo. Và Yuki thề với lòng mình rằng sẽ không bao giờ uống rượu lần thứ hai.
†
Cũng có một giai thoại khiến người ta cạn lời thế này.
"Cơ mà tôi thắc mắc từ trước rồi nhé."
"Cứ nói đi. Ta sẽ trả lời mọi câu hỏi."
"Về tên của cô ấy."
"Hô?"
"Cái tên Kanaruza Sekai ấy. Cảm giác nó sai sai thế nào ấy."
Yuki vừa nghiêng đầu vừa nói.
"Nói sao nhỉ, đầu tiên là thấy cái tên này đao to búa lớn quá. Vì là Sekai (Thế Giới) cơ mà? The World luôn đấy? Nghĩ đến cảnh bố mẹ đặt cho cái tên này là tôi thấy rùng mình rồi. Tuyệt đối sẽ tự tin sống một cuộc đời không xứng với cái tên cho xem."
"Hừm hừm. Rồi sao?"
"Cái họ Kanaruza (Thần Minh Trạch - Dòng suối nơi Thần reo vang) cũng ra gì phết đấy chứ. Ít nhất thì tôi chưa từng gặp ai có họ như thế, cũng chưa từng nghe qua."
"Cậu tinh ý đấy."
Sekai gật đầu thật mạnh.
Như thể chỉ chờ có thế, cô nói:
"Ta vốn dĩ không có tên. Có lẽ từng có nhưng đã mất từ lâu rồi. Dù sao thì sống cả nghìn năm rồi mà, cũng quên mất nhiều thứ lắm."
"Sống chẳng còn bao lâu, mà lẩm cẩm cũng nhanh nữa hả?"
"Tuy nhiên không có tên thì bất tiện lắm. Bình thường ta không cần, nhưng khi ở cùng cậu thì thật sự rất bất tiện. Hơn nữa, cứ giữ cái quan hệ mà ngay cả tên cũng không gọi được nhau thì bao giờ mới thân thiết nổi."
"Ừ. Cái đó thì tôi hiểu."
"Thế nên, ta đã tự đặt tên cho mình."
"Hả."
Yuki chớp mắt hai ba cái.
"Cô á? Tự mình? Đặt á? Cái tên đó?"
"Chính xác. Ta tự đặt đấy."
"Ưm..."
Yuki khoanh tay suy nghĩ.
"Nhưng mà sao cô lại nghĩ đến chuyện đặt cái tên như thế? À, thì đúng là cô là Thần nên có chọn cái tên hoành tráng cũng chẳng ai phàn nàn gì."
"Hỏi một câu ngớ ngẩn chẳng giống cậu chút nào. Lý do ta lấy tên là Kanaruza Sekai đơn giản lắm. Vì nó ngầu."
"Ưm..."
Yuki lại khoanh tay.
Cậu cứ thế suy nghĩ khoảng một phút, rồi nói:
"Này Sekai."
"Gì thế Yuki."
"Tôi nghi ngờ từ trước rồi. Có khi nào cô là đồ ngốc không vậy?"
"Vô lễ. Kẻ nói người khác ngốc mới là đồ ngốc."
"Hoặc là cái đó hả? Cô bị bệnh 'hoang tưởng tuổi dậy thì' à?"
"Lại một phát ngôn vô lễ nữa. Nếu là đám trẻ ranh ngưỡng mộ những tồn tại siêu nhiên rồi giả danh thì không nói, đằng này ta là Thần hàng thật giá thật. Việc một vị Thần đặt cái tên phô trương sự tồn tại của mình thì đâu có lý do gì để bị phàn nàn chứ?"
Lý luận nghe cũng hợp lý.
Mà ngạc nhiên là cô ấy biết từ "hoang tưởng tuổi dậy thì" (Chuunibyou). Ngốc hay không chưa bàn, nhưng vùng kiến thức của vị Thần này có vẻ rộng thật.
†
Thần linh còn là một hikikomori (kẻ giam mình trong phòng) cấp độ nặng.
"Này nhé. Cô không ra ngoài bao giờ à? Sao cứ ở lì trong phòng suốt thế?"
"Không ra đâu. Ta thuộc phái trong nhà mà."
"Xin lỗi nhưng tôi thuộc phái ngoài trời."
"Vậy à. Sở thích không hợp nhau nhỉ."
"Tiện thể nói luôn, tôi thích lôi mấy con mèo đang cuộn tròn ngủ trong bàn sưởi ra ngoài, rồi ép chúng nó chơi đùa hoặc ôm ấp đấy."
"Cậu là tên bạo dâm à? Dám làm cái trò tàn ác vô đạo với một con mèo đang hạnh phúc như thế, đúng là không sợ Thần thánh gì cả."
Vân vân và mây mây.
Cô cứ viện đủ lý do này nọ để không chịu rời khỏi ghế.
"Aaa, thôi tóm lại là gì cũng được, ra ngoài đi! Nhìn ra ngoài xem, thời tiết đẹp thế kia mà? Ngày thế này mà cứ ngồi im một chỗ là người mốc lên đấy."
"...Yare yare. Cậu đúng là một gã trai năng động."
Nói rồi, Sekai nhìn cậu với ánh mắt như đang nhìn thứ gì chói chang lắm.
Sau đó cô cười nhếch mép, gấp sách lại:
"Vậy thế này đi. Nếu cậu chịu cõng ta, thì ta sẽ ra ngoài."
"Hả. Cõng ạ."
Yuki chớp chớp mắt.
"Cõng là cái đó hả? Cái kiểu cõng thông thường ấy?"
"Uhm. Chắc là cái 'đó' mà cậu đang hình dung đấy."
"Là cho lên lưng rồi vác đi ấy hả? Chứ không phải là 'Ombudsman' (Thanh tra viên) hay gì đó chứ?"
"Ta không cần mấy câu đùa nhạt nhẽo đó."
Sekai nhìn cậu bằng ánh mắt khinh bỉ.
Tiếp đó, cô cười "kukkukku" trong cổ họng:
"Quả nhiên là sợ rồi sao Yuki? Mà cũng phải thôi, chắc cậu không ngờ trong mơ lại bị đặt ra một điều kiện khó nhằn đến thế này."
"Hả."
"Vì là cõng mà lị. Việc đàn ông cõng phụ nữ trên lưng đồng nghĩa với việc hai người sẽ dính sát vào nhau. Thêm nữa là mặt sẽ rất gần. Chỉ cần nói một câu thôi là hơi thở cũng phả vào tai nhau rồi... Kukkukku. Chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy đáng sợ rồi đúng không?"
Nói rồi Sekai nở một nụ cười đầy nguy hiểm.
Nhân tiện thì, có lẽ do đang tưởng tượng từng cảnh một trong đầu nên má cô nàng hơi đỏ lên. Trông khá là ngượng ngùng.
"Vậy, cho ta nghe câu trả lời nào Yuki. Mà nếu quá sức thì thôi cũng được? Ta tuyệt đối sẽ không chê cười sự nhát gan của cậu đâu."
"Hừm. Thế nào nhỉ..."
"N, nếu ghét thì không cần ép buộc đâu nhé? Dù sao thì cũng là chuyện rất ngượng ngùng, xấu hổ mà. Dù cậu có cúp đuôi chạy mất thì đánh giá của ta về cậu cũng không giảm đi đâu."
Rõ ràng là tự mình khiêu khích nhưng chính Sekai lại đang sợ hãi.
Cái kẻ ngay từ lần đầu gặp mặt đã bô bô cái mồm về đêm tân hôn thế này thế nọ, giờ lại giở chứng gì không biết.
"Chà. Làm sao đây ta."
Hai người nhìn nhau một lúc, Sekai thì bồn chồn không yên.
Yuki nảy ra một kế.
"Được rồi quyết định thế đi. Tôi sẽ không cõng."
"Ồ."
Sekai vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm.
Đồng thời, cô cũng thoáng lộ vẻ tiếc nuối, nhưng ngay lập tức lấy lại thái độ dư dả:
"Cũng phải thôi. Không cần phải thất vọng đâu Yuki. Không phải do cậu nhát gan, mà là do đối thủ quá tầm. Biết rút lui đúng lúc mới là bản lĩnh đàn ông..."
"Thế nên, gọi là thay thế thì hơi lạ nhưng mà."
Nói rồi Yuki đứng dậy.
Bước đến ngay trước mặt Sekai.
Cứ thế chẳng nói chẳng rằng, cậu bế thốc cô lên bằng hai tay.
"Ừm. Chẳng dám nói là nhẹ. Nhưng không phải là không bế nổi."
"Hả."
"Nào, cứ thế này đi ra ngoài nhé. Trước mắt cứ đi dạo quanh vườn xem sao. Hoa trà nở đẹp lắm đấy?"
"Hả. Hả."
Đó chính là kiểu "bế công chúa".
Sekai mắt tròn mắt dẹt, cuối cùng cũng hiểu ra tình hình.
Mặt cô đỏ bừng.
"Khoan, chờ, c, n."
Khoan đã.
Cậu đang làm cái gì thế hả.
...Hình như cô muốn nói thế.
"Bế kiểu công chúa đấy. Nhìn là biết mà."
Để thúc đẩy nhận thức hiện trạng, cậu nói rõ thành lời cho cô nghe.
Oaaaa...!!!, một tiếng hét vang lên.
Không phải tiếng mèo. Là tiếng của Kanaruza Sekai.
"C-c-c-c-cậu đang làm cái trò gì thế hả Kiden!?"
"Thì đấy. Đã bảo là bế kiểu công chúa mà."
"Sao cậu có thể nói nhẹ tênh như thế được! L, l, l, làm cái trò này, bất thình lình!"
"Không làm bất thình lình thì cô sẽ kháng cự còn gì."
"Đương nhiên rồi! Tự nhiên làm thế này, thế này..."
Sekai giãy giụa loạn xạ.
Giãy nảy tưng bừng luôn. Lắc đầu, khua tay múa chân, y hệt như một con mèo. Trạng thái mèo bị cưỡng ép bế đi.
"Nào đi thôi. Đừng có quậy nữa. Đằng nào cũng chẳng sống được bao lâu, tranh thủ lúc này làm mấy chuyện thế này chẳng tốt hơn sao?"
"...Uuuuuuuuu~~~~"
Sekai rên rỉ đầy ấm ức với đôi mắt ngấn lệ, nhưng không kháng cự thêm nữa.
Thực tình thì Yuki cũng thấy ngượng, nhưng đàn ông cũng có cái sĩ diện và lòng tự trọng của mình.
Họ ra vườn.
Khu vườn của dinh thự này không rộng, nhưng được chăm sóc rất kỹ lưỡng. Các loại cây cảnh cũng phong phú, dù là mùa đông nhưng sắc xanh vẫn rất tươi tắn. Những chú chim lớn nhỏ thay phiên nhau nhảy nhót trên cành cây, không chỉ hoa trà mà màu đỏ của cây nam thiên cũng rực rỡ chói mắt.
"Khu vườn này có gu thật đấy."
Yuki thốt lên đầy thán phục.
Vẫn đang duy trì tư thế bế công chúa.
"Không quá phô trương, cũng không quá giản dị. Được chăm chút tỉ mỉ từ đầu đến cuối. Nói thật lòng thì tôi thích khu vườn này hơn vườn nhà tôi đấy."
"...Vậy à. Để ta chuyển lời lại cho người phụ trách."
"Chắc là người đó có khiếu thẩm mỹ tốt lắm đây. Tôi nghĩ người có gu thẩm mỹ thế này thì không thể là người xấu được."
"Nhân tiện thì việc chăm sóc ở đây là do O-Chiyo phụ trách."
"Được rồi tôi rút lại lời nói trước."
Yuki làm mặt đắng ngắt.
"Đừng có ghét người đó thế chứ cậu."
Sekai cười khúc khích.
"Cô ấy là quản gia lo liệu mọi việc trong dinh thự này, là Vu nữ kết nối giữa Thần và người thường, và cũng là nhân vật quan trọng của Cơ quan Tsukumo. Nếu không có O-Chiyo, sự tồn tại của ta sẽ không thể duy trì được."
"Vu nữ mặc đồ hầu gái à. Hơi bị tân thời đấy... Mà này, cô quen với tư thế này chưa? Trông bình tĩnh hơn ban nãy nhiều rồi đấy."
"Hừ. Ta đâu có bối rối mãi được."
Sekai phồng mũi lên vẻ đắc ý.
Tuy nhiên vì đang ở trong tư thế bế công chúa nên trông chẳng ra dáng chút nào.
Cứ thế, hai người ngắm nhìn khu vườn.
Ngắm mãi cho đến khi sự cố chấp của Yuki đạt đến giới hạn và cánh tay cậu tê rần.
Thế giới đẹp thật đấy.
Sekai lẩm bẩm, chỉ vỏn vẹn một câu như thế.
Yuki chỉ liếc nhìn cô mà không đáp lại. Đôi mắt đỏ của cô ánh lên một sắc màu như thể đang nhìn thấy thứ gì đó chói chang lắm.
†
Rốt cuộc thì, Kanaruza Sekai là ai?
"Là Thần. Không hơn không kém."
Cô trả lời.
"Xin lỗi, nhưng ta chỉ có thể trả lời đến thế thôi. Ta không thể kể nhiều về bản thân mình được."
"Tại sao? Có lý do gì phải giữ bí mật à?"
"Cũng có. Nhưng mà ta cũng chẳng hiểu rõ về bản thân mình lắm."
Nói rồi, Sekai bắt đầu hút điếu xì gà mới.
"Chuyện xảy ra lâu lắm rồi. Ta từng là một con người."
"...Thế á? Thật luôn?"
Tuy tỏ ra ngạc nhiên, nhưng trong thâm tâm Yuki lại thấy thuyết phục. Bởi lẽ vị Thần này quá "người". Đến mức chỉ có thể nghĩ cô là con người.
"Ta quên mất diễn biến thế nào rồi. Nhưng mà, trải qua một quy trình nào đó, ta nhớ là mình đã 'được chọn'. Kể từ đó ta cứ mãi là Thần."
"Hả... ra là vậy. Thế thì vất vả thật."
"Đồng cảm ghê. Đúng là vất vả thật đấy."
Sekai cười.
Không hẳn là nụ cười mỉa mai. Mà giống như nụ cười khi nhìn đám trẻ con hàng xóm chạy nhảy rồi ngã oạch, kiểu "đã bảo rồi mà". Một nụ cười như thế.
"Thế rốt cuộc công việc của Thần linh là làm gì?"
"Cứu thế giới. Cố gắng duy trì thế giới này đúng như bản chất của nó. Nói cách khác thì giống như người quản lý vậy."
"Duy trì là làm cái gì và làm thế nào?"
"............"
Nhồm nhoàm.
Măm măm.
Sekai chậm rãi thưởng thức thanh sô-cô-la thuốc lá. Không thể đọc được gì từ góc nghiêng khuôn mặt cô. Thi thoảng cô lại có biểu cảm như thế này. Như một tiên nhân, một triết gia, hay một kẻ ẩn dật — trở thành một thứ gì đó khác với Kanaruza Sekai giàu cảm xúc thường ngày.
"Tôi nghĩ cái này từ trước rồi."
Yuki nói với giọng đùa cợt.
"Cô có thực sự là Thần không đấy?"
"Uhm. Thực sự đấy."
"Sao tôi cứ thấy cô giống người bình thường thế nào ấy."
"Thì đúng là vậy mà. Vốn dĩ là người mà."
Sekai cũng nhướng một bên mày lên đầy tinh nghịch.
"Nói đúng hơn thì ta gần với con người hơn là Thần. Chẳng có sức mạnh vạn năng, cũng chẳng được ai thờ phụng."
"Thế, cô có định thử sống như con người không?"
"Ta á?"
"Ừ. Nếu gần với con người, thì sống cuộc đời như con người cũng được chứ sao?"
"Nếu có thể nghỉ hưu công việc của Thần thì ta cũng muốn thử ý tưởng đó đấy."
Sekai cười trong cổ họng.
Sau đó, với ánh mắt của người đi trước răn dạy kẻ hậu bối, cô nói:
"Nhưng tiếc là không có ai thay thế ta cả. Đã được hưởng thụ rượu và xì gà thỏa thích thì cũng phải làm tròn bổn phận của mình, đó là đạo lý... Nhân tiện Yuki này, đừng có nói mấy chuyện khinh suất nhé?"
"Hửm?"
"Nếu phán đoán rằng sự tồn tại của cậu gây bất lợi cho thế giới này, Cơ quan Tsukumo sẽ giết cậu không do dự đâu. Sự an toàn của cậu được đảm bảo, và người thay thế cậu cũng không dễ tìm, nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ. Cẩn thận vẫn hơn."
"Cảm ơn lời khuyên của cô."
Yuki gãi đầu.
Đúng là hiện tại, chẳng thấy có lợi ích gì nếu gây chuyện ở đây cả.
"Nhưng mà này. Tôi cảm giác mình cứ như thằng chỉ được cái mồm ấy."
"Là sao?"
"Cảm giác tôi chẳng làm cô hạnh phúc được bao nhiêu cả. Tuyên bố hùng hồn thế kia, mà rốt cuộc việc tôi làm chỉ là cứ vài ngày lại đến đây tán gẫu linh tinh."
"Đừng nói ngốc nghếch thế. Ta đang hạnh phúc mà. Cậu đã làm tròn vai trò của mình quá mức cần thiết rồi đấy. Nên tự tin lên."
"...Mà cũng phải. Dù sao cũng là đi cùng với phần đời ít ỏi còn lại của một kẻ chẳng sống được bao lâu nữa mà."
"Uhm. Chính xác là thế."
Nói rồi cô cười.
Kanaruza Sekai, vị Thần đang bảo vệ thế giới này, là một kẻ như vậy đấy.
Yuki cảm thấy có chút buồn cười, nên thôi không than vãn nữa.
Bởi vậy, việc hối hận về cuộc trò chuyện lúc này, phải đợi đến một lúc sau nữa mới xảy ra.
†
Giáng sinh đã qua, ngày mùng một Tết bận rộn cũng đã đến, và kỳ nghỉ đông sắp kết thúc.
"Trước hết em thấy thế là tốt nhất rồi ạ."
Một ngày nọ, tại khu vườn nhà Kirishima.
Cô em gái ngồi đối diện bên bàn, vừa cho sữa vào tách hồng trà vừa mỉm cười.
"Việc anh hai vẫn bình an vô sự cho đến ngày hôm nay. Thú thật là em đã chuẩn bị tinh thần cho trường hợp xấu nhất rồi."
"Chuẩn. Anh cũng nghĩ thế."
Yuki gật đầu thật lòng, đưa tách trà chanh lên miệng.
Trừ khi thời tiết quá xấu, còn không thì nơi đối thoại của hai anh em luôn là ở đây. Hôm nay trời hơi nhiều mây, nhưng nhờ có chăn đắp ngang gối và than hồng trong lò sưởi đặt dưới bàn nên cũng không bị lạnh buốt từ dưới lên.
"Cái Cơ quan Tsukumo đáng nguyền rủa đó."
Cô em gái — Kirishima Haruko — nhíu đôi lông mày thanh tú lại, cao giọng.
"Nếu vạn nhất bọn chúng dám làm hại anh hai, em đã định đổi mạng để sống mái với chúng rồi."
"Thế thì chẳng yên bình chút nào nhỉ."
"Hoàn toàn đúng ạ. Cho đến khi em được ở bên anh hai trọn đời, em không thể chết dễ dàng được. Cho đến khi sinh và nuôi dạy người thừa kế của nhà Kirishima, cả em và anh hai đều cần phải trân trọng mạng sống."
"Anh nghĩ người thừa kế nhà mình không nhất thiết phải là con của anh và em đâu?"
"Không để đóa hoa xinh đẹp, đáng yêu đương độ xuân thì này phải lụi tàn vô ích, quả là trong cái rủi có cái may. Người của Cơ quan Tsukumo cũng giữ được cái mạng đấy. Chọc giận Haruko này thì em đã cho lũ đó bay màu chỉ bằng một ngón tay rồi."
Y như rằng, lời phản bác bị bơ đẹp.
Nhân tiện thì cô em gái này thường xuyên có những phát ngôn cực đoan theo nhiều nghĩa. Chiều cao một mét sáu lăm, tự hào với tỉ lệ cơ thể chuẩn, khuôn mặt nhỏ nhắn, chân tay dài, mặc bộ kimono họa tiết lá gai trông cực kỳ người lớn. Nhưng con bé mới mười một tuổi, học sinh lớp năm.
Thế nên cũng có thể tặc lưỡi cho qua rằng cái tính cuồng anh trai quá độ kia chỉ là sự bồng bột của tuổi trẻ — nhưng khi em gái ngày càng ra dáng người lớn thế này, thì dạo gần đây Yuki bắt đầu cảm thấy không còn là chuyện đùa nữa rồi.
"Tuy nhiên em đoán là."
Vừa khuấy tách trà bằng thìa, Haruko vừa nói.
"Khả năng Cơ quan Tsukumo làm hại anh hai là không cao lắm."
"Hả? Sao lại thế?"
"Vì có vẻ như ngoài anh hai ra không còn ứng cử viên nào cho vị trí 'Vật hiến tế' cả."
Cô bé nhấp môi vào tách trà.
"Thậm chí theo những gì em điều tra được, còn có dấu hiệu cho thấy họ đang dốc toàn lực bảo vệ anh hai nữa cơ. Một tồn tại không thể thay thế được định giá cao là lẽ đương nhiên. Xét trên đại nghĩa danh phận bảo vệ thế giới của họ, thì chắc chắn họ sẽ không dám hành động sơ suất đâu."
"Hừm. Ra là vậy."
"Hơn nữa, cách họ khuất phục cha và mẹ, giờ nghĩ lại thấy cũng khá vòng vo. Em nghĩ là, nếu dồn ép bằng cách quá nóng vội, họ sợ sẽ có nguy cơ gây hại cho anh hai vào thời điểm ngoài dự tính — chắc họ đã tính đến chuyện đó."
"Thực tế thì cũng suýt chút nữa là cả nhà cùng chết rồi còn gì."
"Nhưng rốt cuộc vẫn không thành đúng không? Vào đúng cái thời điểm như đã được sắp đặt ấy."
"Chuẩn."
"Tóm lại là như thế đấy ạ. Không chỉ vụ này, mà mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay của Cơ quan Tsukumo cả."
Phùuuu~, Haruko thở dài thườn thượt.
"Bọn họ thực sự phiền phức hết chỗ nói. Sự tồn tại của họ thậm chí còn không được lan truyền ở mức độ truyền thuyết đô thị, vậy mà lại cắm rễ khắp nơi trên thế giới, phạm vi hoạt động rộng đến đáng sợ. Giống như nấm mốc ấy, cứ dọn sạch rồi lại mọc lên. Dù có loại bỏ kỹ lưỡng đến đâu, chắc chắn vẫn sẽ mọc lại từ đâu đó."
"Chà. Mấy cái đó thì chịu thôi."
"Aaa tức thật! Cứ nghĩ đến là thấy bực mình! Tại sao lại cứ phải là anh hai chứ! Tại sao Cơ quan Tsukumo lại khó chơi và ám quẻ thế này cơ chứ! Con đường tình yêu của em và anh hai ngay từ vạch xuất phát đã bị chấp quá nhiều rồi đấy!?"
"Thôi nào bình tĩnh đi. Uống thêm trà không?"
"Em xin ạ! Nếu là trà anh hai pha thì mười tách hay trăm tách em cũng uống!"
Khuôn mặt đang phẫn nộ của Haruko lập tức chuyển sang hạnh phúc.
Dễ dỗ dành thì cũng đỡ, nhưng Yuki vẫn phải tốn khá nhiều nơ-ron thần kinh với cô em này.
"Nhân tiện anh hai."
Vừa vuốt ve miệng tách, cô bé vừa hỏi:
"Thần linh rốt cuộc là người thế nào ạ?"
"Hử? Ừm xem nào."
"Dù sao cũng là đối tượng mà anh hai dâng hiến mạng sống cơ mà. Là em gái, em nghĩ mình đương nhiên cần phải biết."
"Không nhưng mà, cái đó không được nói đâu. Nghĩa vụ bảo mật hay gì đó ấy?"
"Chẳng lẽ trên thế giới này còn tồn tại mối quan hệ nào cần phải bảo vệ hơn cả anh em ruột thịt sao?"
"Này này. Đừng có làm khó anh trai em quá chứ?"
Bỏ ngoài tai lời của anh trai, Haruko nhấp một ngụm trà.
Rồi cô bé mỉm cười tươi rói:
"Có vẻ là một người rất xinh đẹp nhỉ? Cái người tên Kanaruza Sekai ấy."
"..................Sao em biết?"
"À đúng rồi. Nghe phong thanh đâu đó thì hình như hôm trước anh hai đã kết hôn rồi nhỉ. Lạ thật đấy? Tại sao chuyện quan trọng như thế mà em lại phải nghe từ nguồn khác ngoài anh hai chứ."
"Ồ, ồ. Sao thế nhỉ. Lạ thật đấy."
"Anh hai."
Haruko lườm anh trai một cái sắc lẹm.
"Em có cả núi câu hỏi muốn chất vấn, nhưng em sẽ chốt lại một câu thôi. Em cũng thấy áy náy nếu tạo thêm gánh nặng cho anh hai lúc này."
"Ồ, ồ, vậy à. ...Thế, câu muốn hỏi là gì?"
"Em và Kanaruza Sekai. Ngực ai to hơn?"
Cô bé hỏi với vẻ mặt nghiêm túc.
Yuki đắn đo khoảng mười giây rồi trả lời.
"Yên tâm đi. Em cao hơn cô ấy đấy?"
"Vậy sao. Người đó to hơn à."
Cô bé ném cho cậu một ánh nhìn khinh bỉ tột độ.
"Anh hai."
"Dạ."
"Từ xưa anh hai đã tỏ ra hứng thú với phụ nữ ngực to rồi nhỉ?"
"Không không làm gì có chuyện đó. Anh nổi tiếng là có vùng sở thích rộng mà. Ngực kích cỡ vừa phải cũng không tệ đâu nhé?"
"Vâng đúng rồi ạ, vùng sở thích rộng thật đấy. Đến mức kết hôn với cả một bà già sống hơn nghìn năm cơ mà."
"Đã bảo là cái đó có sự tình..."
"Quyết định rồi. Cơ quan Tsukumo thì khỏi nói, nhưng cả Thần linh hay gì đó cũng là kẻ thù của em."
"Đã-bảo-là. Bình tĩnh đi. Làm mát cái đầu đi."
"Em đang bình tĩnh và đầu cũng đang mát đây ạ. Em đang đưa ra phán đoán cực kỳ lạnh lùng và chính xác đấy."
Hết thuốc chữa.
Đã thế này thì chịu rồi. Chính vì một khi đã quyết là tuyệt đối không thay đổi, nên Kirishima Haruko mới có được năng lực khiến người lớn phải nể sợ dù tuổi còn nhỏ.
"Dù sao đi nữa."
Cô em gái làm mặt nghiêm túc nói.
"Cẩn thận nhé anh hai? Cơ quan Tsukumo là đối thủ rất nguy hiểm. Nguy hiểm và... phải rồi, rất kinh tởm. Hoàn toàn không biết rõ lai lịch... lần đầu tiên em gặp phải thứ như thế này đấy."
"Ừ. Anh biết."
"Và em của hiện tại chưa thể động thủ với bọn họ được. Cho đến khi em có thể đối đầu với họ, xin anh hãy bảo trọng."
"Anh biết rồi. Anh sẽ làm thế."
Tuy nói vậy, nhưng cậu cũng nghĩ là em mình lo lắng thái quá.
Kể từ khi được triệu tập đến bên Thần linh, chẳng những không thấy nguy hiểm đến tính mạng mà ngày tháng trôi qua còn yên bình đến mức chưng hửng.
Sự hiện diện của Cơ quan Tsukumo thì không thấy đâu.
Độ tương thích với cô hầu gái O-Chiyo-san tuy không tốt lắm, nhưng cô ấy cũng hoàn toàn vô hại.
Còn Kanaruza Sekai thì, chẳng những vô hại mà sự tồn tại của cô ấy còn khiến người ta mỉm cười.
(Mình giống như quân đội trong thời bình ấy nhỉ.)
Yuki nghĩ.
Nếu vậy thì tốt thôi.
Cả Thủy quân lục chiến hay Lực lượng đặc nhiệm, nếu chưa đến lúc cần kíp thì cũng chẳng có đất diễn. Với Yuki hiện tại, nhiệm vụ làm cho Kanaruza Sekai hạnh phúc mới là ưu tiên hàng đầu. Mà quân đội ấy à, càng rảnh rỗi thì càng tốt chứ sao.
Tất nhiên nếu "lúc cần kíp" đến thì lại là chuyện khác.
Khi đó Yuki sẽ vứt bỏ tất cả bản thân mình.
Cậu chấp nhận vai trò "Vật hiến tế" không chỉ vì bị Cơ quan Tsukumo dồn vào đường cùng và tước đoạt mọi lựa chọn khác.
Chính vì có cái danh nghĩa bảo vệ thế giới — chính vì được bảo rằng đó là vai trò mà chỉ Kirishima Yuki mới có thể thực hiện, nên cậu mới chấp nhận số phận phi lý đó.
(Nhưng mà, giờ thì cũng ổn mà nhỉ?)
Đối thủ cần đánh bại.
Đối tượng cần vượt qua.
Chừng nào chưa có cả hai thứ đó, thì quân đội vẫn sẽ tiếp tục là kẻ ăn bám tiền thuế của dân mà thôi.
====================
Kirishima Yuki định bụng sẽ tận hưởng đến tận cùng sự bình yên từ trên trời rơi xuống này.
Nếu điều đó có thể thành hiện thực, nếu ước nguyện ấy được phép chấp thuận.
Thì cậu muốn nó kéo dài mãi mãi, cho đến khi mệnh trời chấm dứt.
========================================
0 Bình luận