Hồi 09

441. Cuộc đời phản chiếu trong gương

441. Cuộc đời phản chiếu trong gương

Tôi của quá khứ và cô Hermina.

Ngay sau khi tiễn hai người họ bước vào 『Viện Nghiên cứu Ma Chướng số 7』, tiếng lật trang sách lại vang lên.

Như nhìn vào kính vạn hoa, tầm nhìn nhòe đi cùng với những luồng ánh sáng đa sắc.

Hoàn toàn giống hệt với 『Liên Hợp Quốc』 lúc nãy.

Tại 『Fania』 này cũng vậy, mọi trục thời gian ở mọi địa điểm chồng chéo lên nhau và cùng lúc trôi qua.

Khung cảnh đường phố Fania trải rộng trước mắt, tôi thấy cảnh thi công lắp đặt 『Ma Thạch Tuyến (Line)』 do cô Hermina phát triển... rồi thoắt cái đã là cảnh người dân Fania ăn mừng công trình hoàn thành.

Nghi thức chuyển đổi tôn giáo chính của Fania từ 『Giáo hội Altofel』 sang 『Giáo hội Levan』 được tổ chức trên toàn thành phố... rồi thoắt cái là cảnh một vị thần quan thực hiện thành công Chú thuật 《Level Up》 tại một phòng bệnh đơn sơ.

Tuyến đường giao thương với Foozya được kết nối khiến sự sầm uất của thành phố tăng dần... rồi thoắt cái là cảnh chợ búa tấp nập, tràn ngập thương nhân du hành từ các nước xa xôi.

Lịch sử quê hương trôi đi như nước chảy, mắt tôi không theo kịp.

Tuy nhiên, có một điểm chung rất rõ ràng.

Ở góc của tất cả những khung cảnh ấy, luôn có tôi của quá khứ đang mỉm cười.

Tôi sau ba năm 『về quê』 trông thực sự rất vui vẻ.

Nhuộm đen mái tóc để cải trang, tôi đi theo tháp tùng cô Hermina - giờ là Lãnh chúa - đi thị sát thành phố với tư cách là trợ lý.

Một tính toán sai lầm đáng mừng ở đây là những kiến thức tích lũy trong thời gian lang bạt khắp đại lục đã trở nên hữu ích ở mọi nơi.

Ví dụ, tại xưởng rèn, khi cô Hermina đưa ra ý kiến khắt khe đúng chất cựu nghiên cứu viên: "Nếu áp dụng kỹ thuật mới này, chắc chắn sẽ thu được lợi nhuận chừng này. Đã được kiểm chứng thực tế nhiều lần rồi", thì ngay lập tức tôi - người trợ lý - sẽ lấy những thất bại trong lịch sử các nơi làm bằng chứng để xen vào: "Cô Hermina. Không phải ở đâu mọi chuyện cũng diễn ra đúng như lý thuyết trên giấy đâu ạ".

Sau đó, mọi người cùng vắt óc suy nghĩ để tìm ra giải pháp phù hợp cả về mặt khoa học lẫn thực tiễn.

Mọi thứ đã được cân bằng.

Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ đến kinh ngạc.

...Hơn hết thảy, đó là 『Hạnh phúc』 của tôi.

Tôi và cô Hermina cùng chung một tầm nhìn, cùng hợp tác, vận dụng những kiến thức và nghiên cứu đã học được để giúp ích cho mọi người. Đó chắc chắn là khoảng thời gian mà tôi hằng ao ước từ thuở nhỏ.

Không chỉ công việc.

Đôi khi, tôi còn lạm dụng chức quyền để có được những cuốn sách từ nước khác, rồi cùng nhau lặng lẽ đọc sách trong căn hầm hoài niệm để giải trí. Ở đó còn có cả cô bé dọn vệ sinh kia nữa, ba người của ba năm trước đã tề tựu đông đủ trong căn phòng. Và rồi, chúng tôi sẽ vận dụng những thành quả nghiên cứu và học tập đã tích lũy được vào thời đại mới này.

Khi có quái vật khổng lồ hung hãn đến gần thành phố, tôi cũng lén lút ra mặt xử lý. Ngay cả sức mạnh từ thí nghiệm 『Ma Nhân hóa』 đó cũng không hề lãng phí trong khoảng thời gian này.

Thực sự rất vui.

Mọi khổ nạn cho đến ngày hôm nay đều đã đơm hoa kết trái, vui là lẽ đương nhiên.

Nếu niềm vui này không phải là 『Hạnh phúc』, thì tôi không biết cái gì mới là 『Hạnh phúc』 nữa.

Trên đời này chẳng tồn tại thứ 『Hạnh phúc』 nào hơn việc được trải qua thời gian cùng người mình yêu thương nhất.

...Và thế là, thông qua tấm gương mang tên 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Không Gian』 Kanami, tôi gặm nhấm 『Hạnh phúc』 của quá khứ.

Vốn thích những câu từ mang tính tôn giáo, tôi tự nhiên mặc định rằng cô Hermina chính là 『người định mệnh duy nhất』 của đời mình.

Tôi muốn hai người cùng nhau tiếp tục công việc này cho đến khi trở thành ông lão bà lão.

Cứ thế này, tôi muốn đi hết cuộc đời cùng cô ấy và nằm chung một nấm mồ.

Nếu được, lúc đó mà cùng chung một họ thì vui biết mấy, tôi đã nghĩ đến mức ấy...

「...Tôi đã yêu cô Hermina.」

「Ừ. Cô Hermina cũng quý mến cậu. Chỉ là, 『Hạnh phúc』 mà cô ấy nghĩ đến hơi khác với cậu một chút. ...Chúng ta hãy đọc tiếp câu chuyện từ phía cô Hermina nào.」

Người đọc sách nói thêm vào câu lầm bầm buột miệng nói ra tâm tư của tôi.

...『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Không Gian』 Kanami lật trang.

Ngay lập tức, dù không bước đi bước nào, tầm nhìn đã chuyển đổi.

Từ 『Thành phố』 xuống sâu dưới lòng đất của 『Viện Nghiên cứu』. Xuyên qua những tòa nhà không thực thể, sân khấu chuyển dịch như thể đang rơi xuống đáy vực sâu.

Chờ đợi ở phía trước là nơi chứa đựng tất cả nợ nần của Fania.

Tầng thấp nhất của 『Viện Nghiên cứu Ma Chướng số 7』.

...『Phòng Chứa Ngự Thần Thể』 năm Tân Lịch thứ 4.

Lúc này, việc dọn dẹp căn phòng vẫn được thực hiện kỹ lưỡng, trên sàn và tường chưa bám đầy vết máu.

Tại đó, cô bé dọn vệ sinh cầm cây chổi gỗ đang lẳng lặng làm việc.

Cô Hermina thì nhúng tay vào bể máu ở trung tâm, miệng ngân nga những giai điệu lạc tông.

Thoạt nhìn thì có vẻ điên rồ, nhưng tôi biết đó là việc 『chấp bút』 lên vũng máu bằng cách lợi dụng 『Chú thuật』. Bởi lẽ, sau này chính tôi sẽ là người giải mã những kiến thức được 『chấp bút』 trong dòng máu đó.

「...Trông cô vui quá nhỉ, thưa cô Hermina. Tâm trạng cô tốt chưa từng thấy.」

Vừa đưa cây chổi gỗ, cô bé dọn vệ sinh vừa bắt chuyện xã giao bình thường.

Tôi đã lờ mờ nhận ra, nhưng cô bé này khi ở riêng với cô Hermina không hề nói năng điên khùng. Trái lại, cô bé sở hữu trí tuệ sâu sắc đủ để làm trợ lý cho cô Hermina.

「Ừ, vui lắm chứ... Vì những chuyện không thể tưởng tượng nổi vào năm năm trước lại xảy ra nhiều đến thế, và tất cả chúng đều liên kết với nhau...」

「Đúng vậy thật. Fania hiện tại đang ở trong tình trạng mà năm năm trước không thể ngờ tới. Không ngờ ngoài 『Viêm Thần』 và 『Hắc Thần』, lại có nhiều vị thần xuất hiện đến thế... Thậm chí, cả các vị Tông đồ của 『Bi Bạch Giáo』 cũng giáng lâm. Mọi thứ đều nằm ngoài dự tính, vượt xa tưởng tượng, kích thích tột độ.」

「Đúng không nào?」

Họ nói chuyện thực sự rất bình thường.

Cười đùa như những người bạn cũ.

Thân thiết như chị em.

Cách nói chuyện điên loạn của cô bé dọn vệ sinh kia hóa ra là thuật xử thế để sống sót trong 『Viện Nghiên cứu』, nhờ câu chuyện của cô Hermina khi không có tôi ở đó mà tôi mới xác nhận được.

Chỉ là, điều đó cũng có nghĩa là đối với họ, tôi là người ngoài chứ không phải gia đình, khiến tôi cảm thấy hơi cô đơn.

Trong khi tôi của ngàn năm sau đang chìm trong cảm giác cô quạnh, câu chuyện của hai người họ vẫn tiếp tục.

「...Thực sự, năm năm qua là những ngày tháng vô cùng sung túc. Và rồi, cuối cùng vô số nghiên cứu rời rạc của nhà Neisha đã kết thành một đường thẳng lớn, chạm tới nơi thâm sâu. Thành quả đó...

Tông đồ Diplacura đã khen ngợi.

Rằng hậu duệ nhà Neisha là thiên tài, và 『sức mạnh dòng máu』 đó là cần thiết cho chúng ta.

Tông đồ Legacy đã tin cậy.

Rằng việc tạo ra 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý』 nhân tạo là bất khả thi nếu thiếu tôi.

Tông đồ Cis đã hứa hẹn.

Rằng mạng sống của chúng ta nhất định sẽ trở thành nền tảng để cứu thế giới.

Đúng như chương 1 tiết 1 của 『Bi Bạch Giáo』: 『Ngươi đang ở đây, chính là ngươi đó』!

Đúng vậy, ngươi đó chính là tôi! Aha, ha ha ha ha!!」

Cô Hermina đỏ bừng đôi má, vừa khuấy động bể máu lõm bõm vừa nói.

...Dáng vẻ đó chẳng khác nào một tín đồ cuồng tín say mê Tông đồ.

Tôi biết cô ấy có thể thuộc lòng 『Kinh Điển』.

Tôi cũng biết 『Bi Bạch Giáo』 có ý nghĩa đặc biệt với nhà Neisha.

Nhưng tôi cứ nghĩ cô Hermina, một nhà khoa học thuần túy, chỉ có đức tin ở mức độ ghi danh cho có lệ.

Nhưng tôi đã lầm.

Giờ thì tôi đã hiểu. Tại sao trong bể máu của 『Phòng Chứa Ngự Thần Thể』 lại chứa cả giáo lý của 『Bi Bạch Giáo』. Dù bản thân cô Hermina khi chạm vào bể máu không có ý định đó, nhưng trong quá trình 『chấp bút』, cô đã suy tưởng quá nhiều khiến từng câu từng chữ khắc sâu vào trong máu.

「Chắc chắn tất cả những gì nhà Neisha có đến ngày hôm nay đều là để gửi đến ba vị Tông đồ đó... Và thế là, cuối cùng những người đã hy sinh đến tận hôm nay cũng có thể yên lòng nhắm mắt. Tôi cũng hoàn thành nhiệm vụ và có thể rơi xuống địa ngục cùng với tổ tiên vĩ đại...」

Cô Hermina vừa nghịch bể máu vừa nhìn về nơi xa xăm nào đó.

Chắc hẳn cô đang hình dung về những người đi trước trong công cuộc nghiên cứu của Fania.

Thấy nụ cười như bị người chết lôi kéo ấy, cô bé dọn vệ sinh cất tiếng như muốn níu giữ.

「Cô Hermina đi rồi thì buồn lắm. Cô đi rồi thì tôi chỉ còn lại một mình.」

「Không đâu. Chẳng có gì đáng buồn cả. Vì cô, người đã lắng nghe câu chuyện của tôi suốt đến tận hôm nay, đã là chính bản thân tôi rồi. Không, toàn bộ thành quả nghiên cứu đến hôm nay chính là bản thân tôi. Ngàn năm sau, nếu ma pháp được lan rộng nhờ 『Kế hoạch Năm Giai đoạn Ngàn năm』... thì thế giới đó chính là bản thân tôi! Việc tôi trở thành nền tảng cứu thế giới đồng nghĩa với việc mọi người sẽ trở thành tôi! A, cô không thấy điều đó thật tuyệt vời sao...!?」

「...Phải ha. Nếu nghĩ như vậy thì có lẽ sẽ không buồn nữa.」

Cô bé dọn vệ sinh bị áp đảo bởi cuộc trò chuyện, chỉ còn biết gật đầu.

Tuy nhiên, cô bé không hề từ bỏ việc thấu hiểu đối phương, vẫn tiếp tục giao tiếp với chủ nhân của mình.

「Nhưng mà, nếu là tôi hoặc cô Hermina, thì để tôi trở thành 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Máu』 cũng được mà? Chẳng phải cô đã để tôi sống lâu bằng cách giả điên (..) và giữ tôi bên cạnh suốt là vì những lúc thế này sao?」

「Không được đâu... 『Việc Hermina Neisha rơi xuống địa ngục』 là chìa khóa để hoàn thành 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Máu』 nhân tạo. Việc toàn bộ người nhà Neisha rơi xuống địa ngục, bị diệt tộc và biến mất là 『Cái giá』 quan trọng nhất. ...Với lại đơn giản là tội lỗi mà nhà Neisha gây ra đã quá nhiều rồi. Chỉ mình tôi sống sót nhởn nhơ là điều không thể tha thứ. Tôi cũng phải hứng chịu những thí nghiệm mà mình đã thực hiện cho đến nay lên chính thân xác này... thì những giọng nói kia mới không dừng lại (.......).」

Vừa lẩm bẩm nặng nề, cô Hermina vừa di chuyển ánh mắt.

Tôi và Kanami của ngàn năm sau cũng đọc và nhìn thấy thứ ở phía đó.

...Một thứ gì đó giống như màn sương hình người đang lờ mờ trôi nổi.

Đó là 『Vong linh (Ghost)』 mà cô bé dọn vệ sinh không thấy nhưng cô Hermina lại thấy, tôi hiểu được điều đó từ câu văn: "Ở phía bên kia tầm nhìn nhuốm máu, Hermina Neisha nhìn thấy những người chết đã bị hy sinh. Trong số đó, có cả hình bóng những người thân thương trong gia đình...".

Cô Hermina không chỉ nhìn thấy mà còn nghe thấy.

Cô thỉnh thoảng bắt chuyện với những vong linh đang ngọ nguậy, gật đầu và giao tiếp với chúng.

Là 『Cái giá』 sao?

Hay là 『Lời nguyền』?

Dù là gì đi nữa, có một điều tôi hiểu rõ ràng:

Thế giới của cô Hermina bấy lâu nay luôn chìm trong biển máu đỏ tươi, và chính là địa ngục.

Vậy mà tôi đã không nhận ra.

Vì thế, dù ở bên cạnh người mình yêu, tôi vẫn không nhìn thấy cùng một thế giới với cô ấy.

Và tôi dần biết được điều đó qua câu chuyện không có sự hiện diện của mình.

「Thưa cô Hermina. Những gia tộc nghiên cứu thực hiện thí nghiệm trên cơ thể người còn rất nhiều. Tôi nghĩ cô không cần phải cảm thấy tội lỗi đến thế.」

Cô bé dọn vệ sinh lựa lời để trấn an người chủ nhân đang đảo đôi mắt ngập tràn sắc đỏ điên loạn.

Nhưng cô Hermina chụm hai tay làm thành cái bát, múc máu lên và nhìn chằm chằm vào mặt nước.

「Phù, fufu... Cha, ông nội, ông cố, ông sơ, và cả tổ tiên từ rất rất xa xưa nữa, tất cả người nhà Neisha đều là những nhà khoa học xuất sắc và tồi tệ nhất... Vì vậy, hồi nhỏ tôi đã bị đe dọa rất nhiều lần.」

Trong vốc máu đó hẳn đã được viết đầy những ghi chép nghiên cứu của Fania như một cuốn sách chuyên môn.

Những con số về các 『Ma Nhân』 đã hy sinh tại Fania này cho đến ngày hôm nay, một cách chính xác.

Vừa đếm những vụ sát hại và thí nghiệm đó, cô Hermina vừa ngược dòng gia phả của mình.

「Nếu dừng nghiên cứu, cái chết của tổ tiên khắc trong dòng máu này sẽ trở nên vô nghĩa. Vì vậy, dù có phải rơi xuống địa ngục, nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ của nhà Neisha... Giọng nói của cha và mẹ cứ răn đe tôi như vậy, khiến tôi luôn sợ hãi. Nhưng giờ thì tôi hiểu rồi. Đó không phải là đe dọa, mà là sự dịu dàng. ...Những tiếng nói của người chết cứ bám riết lấy tai tôi này, chỉ dừng lại (..........) khi tôi trở thành nạn nhân giống như họ (........). Mọi người đã luôn dạy tôi rằng, chỉ có rơi xuống địa ngục mới là sự cứu rỗi cho những nhà nghiên cứu sinh ra trong gia tộc Neisha!」

「....... Giọng nói luôn hành hạ cô Hermina, cuối cùng cũng sẽ biến mất sao?」

「Đúng vậy. Bằng việc trở thành nền tảng cho nghiên cứu, tôi sẽ được cứu rỗi. Và đó chính là 『Hạnh phúc』 của một nhà nghiên cứu sinh ra trong gia tộc Neisha.」

Cô bé dọn vệ sinh gắn bó lâu năm hiểu rằng chủ nhân mình không nói dối.

Từ thái độ cuồng tín với các Tông đồ lúc nãy, cũng có thể thấy cô ấy coi trọng việc cống hiến cho thế giới hơn cả mạng sống bản thân. Nhưng nói thì nói vậy, đâu dễ gì chấp nhận ngay được.

Nhìn thấy vẻ bối rối của cô bé dọn vệ sinh, ánh mắt cô Hermina khôi phục chút tỉnh táo.

「...Tất nhiên, tôi cũng mong cô nắm bắt được 『Hạnh phúc』. Nếu có thể, tôi muốn cô hãy sống vui vẻ đến tận cùng như một bản thể khác của tôi.」

「Cả tôi nữa sao...? Sống vui vẻ đến tận cùng...」

「Vì là cuối cùng chăng. Tôi lại nói những điều không giống mình rồi. Cứ như cậu Fafner, kể lể cả lịch sử gia đình.」

「Fafner... Cô không định nói gì với Fafner đó sao? Đến giờ cậu ta vẫn chưa biết chuyện cô sắp chết.」

Như chợt nghĩ ra điều gì, cô bé dọn vệ sinh nhắc đến tên tôi.

Nhưng câu trả lời của cô Hermina khi nghe điều đó lại không hề do dự.

「Ơ, tôi nói rồi mà? Tất cả những điều quan trọng ấy.」

「Hả? A, a a...」

Sự bối rối của cô bé dọn vệ sinh càng tăng thêm. Tuy nhiên, cô bé cố gắng nghiền ngẫm lời của chủ nhân và hiểu rằng cô ấy không còn bận tâm đến sự sống chết của bản thân nữa.

「Nền tảng nghiên cứu của nhà Neisha đã được truyền đạt đầy đủ cho cậu Fafner rồi. Chắc chắn cậu ấy sẽ trở thành học giả số một thế giới, một nhân tài lưu danh trong lịch sử Fania. Tuy hơi cay cú, nhưng cậu ấy đã vượt qua tôi cả về tư cách nhà nghiên cứu lẫn nhà trị vì. Cái gọi là 『khác biệt bẩm sinh』 chắc là để chỉ những người như thế. Chỉ cần biết nền tảng, cậu ấy sẽ tự mình tiến xa đến bất cứ đâu. Chính vì thế, tôi mới có thể quyết tâm thực hiện thí nghiệm 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý』 hóa.」

「...Chắc chắn nếu biết cô dùng chính cơ thể mình để thực hiện thí nghiệm 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý』 hóa, cậu ấy sẽ ngăn cản. Không khéo cậu ấy sẽ đuổi theo sau cô, vì cậu ấy thích cô đến mức đó mà.」

「Đuổi theo tôi? Cậu ấy đã đi trước tôi rồi, làm sao đuổi theo được?」

Câu chuyện không ăn khớp.

Dù chủ đề là gì, cô Hermina cũng trả lời xoay quanh nghiên cứu, nên cuộc đối thoại cứ trượt đi mãi.

Đành chấp nhận là hết cách, cô bé dọn vệ sinh hỏi.

「Cô không thích cậu ấy sao?」

「Thích lắm chứ. ...Bởi vì sự trở về của cậu ấy đã báo hiệu cho tôi biết sự kết thúc nhiệm vụ của mình. Hình ảnh người đệ tử từng được mình cưng chiều nay đã trưởng thành và trở về thực sự khiến tôi xao xuyến. Vì có lẫn cả Ghost đấy, lẫn cả Ghost! 『Ma Nhân Linh Hồn』 còn hiếm hơn cả Ma nhân thượng cấp! Hàng vạn 『Ma Nhân』 đã hy sinh, hàng ngàn 『Ma Nhân』 thất bại trong việc thích ứng, cuối cùng mới sinh ra được một người duy nhất, là kết tinh của nhà Neisha! Cậu ấy đã tích lũy kiến thức vượt qua cả tôi và trở về! Khi cậu ấy nói sẽ trở thành hy vọng cho tất cả 『Ma Nhân』, tôi đã tin chắc! Nhà Neisha không chỉ kết nối với ngài Tiara hay các Tông đồ! Mà ở những nơi không nhìn thấy, chúng tôi còn kết nối với rất nhiều người khác!」

Cô Hermina không nói dối, và dùng cùng ngôn ngữ với chúng tôi.

Nhưng không thể giao tiếp trôi chảy, phản ứng của cô bé dọn vệ sinh dần trở nên chậm chạp.

Trong lúc đó, cô Hermina vẫn tiếp tục báo cáo một cách vui vẻ với những vong linh của nhà Neisha.

「A, tổ tiên ơi... Cậu Fafner thực sự rất tuyệt vời. Chỉ cần có cậu ấy, chắc chắn thế giới không cần tôi nữa. Khác với chúng ta yếu đuối, cậu ấy mạnh mẽ nên có thể trở thành nền tảng cứu thế giới. Xin gửi lời cảm tạ sâu sắc, sâu sắc nhất đến vận mệnh đã để một 『người mạnh mẽ』, thông minh và cường tráng như cậu ấy trở thành chủng tộc trường sinh...」

「Thưa cô Hermina, cậu ấy sẽ đuổi theo cô. Dù con đường đó không đúng (........), nhưng vì thích cô (.....), cậu ấy nhất định sẽ đuổi theo.」

「...Hả? Không đúng mà... tại sao?」

Cô Hermina thắc mắc từ tận đáy lòng.

Nhìn vào đôi mắt ấy, cô bé dọn vệ sinh mãi không tìm được lời tiếp theo... Cánh cửa duy nhất của 『Phòng Chứa Ngự Thần Thể』 bị mở toang một cách thô bạo.

Người đàn ông xuất hiện từ đó ném ra lời thay thế.

「Có nói mãi cũng vô ích thôi. Chiếc bình đã nứt thì là như vậy đấy.」

「...Ngài, ngài Romis?」

Người đàn ông tóc ngắn màu nâu sẫm khoác áo blouse trắng của Viện nghiên cứu.

Cựu lãnh chúa Romis Neisha đã chấm dứt việc ẩn mình và xuất hiện trước mặt Hermina Neisha.

Người có tính cách cẩn trọng trên cả cẩn trọng như Romis mà xuất hiện, tức là thời khắc đó đã đến.

Tôi nhăn mặt khi đọc câu chuyện của ngàn năm trước và hiểu rằng bối cảnh (trang sách) này chính là: "...Romis, kẻ không thể từ bỏ sức mạnh của 『Phép màu』, đã trở về Fania. Để một lần nữa quay lại ngôi vị Lãnh chúa, hắn ra tay với người thân của mình là Hermina".

Và rồi, tiếng địa chấn vang lên tại tầng thấp nhất 『Phòng Chứa Ngự Thần Thể』.

Không phải tiếng la hét của các vật thí nghiệm.

Mà là những tiếng ồn ào đa dạng đồng loạt phát ra từ khắp nơi trên tầng trên.

Sự kiện tương tự như 『Vụ chuyển giao Lãnh chúa lần thứ nhất』 ba năm trước đang sắp sửa diễn ra ngay tại đây, ngay lúc này. Tiếng ồn đó chắc chắn lọt vào tai cô Hermina, nhưng cô vẫn chào đón sự xuất hiện của người nhà như thể không có chuyện gì xảy ra.

「Mừng ngài trở về, thưa ngài Romis. ...Có vẻ ngài đã tự mình xua tan được 『Lời nguyền』 khiến người ta phản bội rồi nhỉ. Vậy là yên tâm những chuyện về sau rồi. Nếu ngài Romis và cậu Fafner cùng hợp sức, tận dụng tôi - người đã trở thành 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Máu』, thì tương lai Fania sẽ vững như bàn thạch.」

Trước sự xuất hiện đột ngột của Romis, cô Hermina không hề tỏ ra ngạc nhiên.

Ngược lại, cô bé dọn vệ sinh - người biết hắn đang ẩn mình - lại mở to mắt kinh ngạc.

====================

「He... Ngài Hermina? Ngài đã biết chuyện ngài Romis ẩn náu trong 『Viện Nghiên Cứu Ma Chướng Số 7』 này từ trước rồi sao?」

「Từ trước ư? Không, ta không biết đâu. Nhưng ta luôn tin rằng ngài ấy nhất định sẽ trở về. Ta đã hứa với ngài Romis là sẽ "trông coi Fania khi ngài vắng mặt". Ta vẫn luôn nghĩ rằng sẽ có lúc ta trao trả lại tất cả cho vị lãnh chúa đích thực, người đã vượt qua 『Lời nguyền』.」

Vốn dĩ ai cũng biết công việc chính của cô Hermina là một nhà nghiên cứu.

Bất cứ ai nhìn thấy cô ấy cũng đều cười khổ mà bảo rằng: "Thực ra cô ấy chẳng hài lòng với hiện trạng chút nào đâu, chắc chỉ muốn vùi đầu vào nghiên cứu thôi."

Đúng là như vậy. Chỉ có điều, không ai nhìn thấu được mức độ nhiệt huyết đó.

Người duy nhất có thể nhìn xuyên qua cái vẻ bề ngoài (..) che đậy sự ám ảnh điên cuồng đó... có lẽ chỉ có vị Thánh nhân Tiara kia mà thôi.

Và rồi, nhìn người kế nhiệm cũng là tiền nhiệm của mình - lãnh chúa Hermina Neisha, Romis cau mày thông báo kế hoạch.

「Công tác chuyển giao quyền lãnh chúa đã sẵn sàng. Bị ép phải chuẩn bị đúng theo ý đồ của lũ 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý』 các ngươi... Chết tiệt, nhờ ơn đó mà tình hình chẳng thể gọi là hoàn hảo được.」

「Cảm ơn ngài, ngài Romis. Vậy là lần soán ngôi lãnh chúa thứ hai rồi nhỉ.」

Cô Hermina mỉm cười, cố tình gợi lại vụ soán ngôi lần thứ nhất.

Romis bị nhắc nhớ về cảnh tượng "Năm năm trước, khi được phái đi điều tra 『Viêm Thần』, hắn đã chạm trán các 『Sứ Đồ』. Tại đó, người 『Bạn thuở nhỏ』 duy nhất của hắn đã bị biến thành 『Ám Thần』", khiến hắn thoáng lộ ra sát khí.

「Ngươi cũng giống hệt Tida. Bị sự yếu đuối trong tim lợi dụng, trở thành con rối gỗ bị giật dây bởi vận mệnh... Thật thảm hại.」

「Những con rối gỗ ấy chồng chất lên nhau, rồi sẽ có ngày trở thành con đường chạm tới trời cao... Ngài Romis, tôi sẽ đợi ngài trước ở địa ngục.」

Câu trả lời đậm chất kịch nghệ của cô Hermina rõ ràng có pha trộn giáo lý của Bia Bạch Giáo.

Romis làm vẻ mặt cay đắng, sớm từ bỏ việc nói chuyện với kẻ không cùng tiếng nói, hắn chuyển sang đối tượng khác.

「Hiện tại, người của ta đang hành động ở phía trên. Việc chuyển giao lãnh chúa có sự hợp tác của 『Phương Bắc』 nên sẽ xong sớm thôi. Nhưng vấn đề là việc nhân tạo hóa 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Máu』 kia. Khác với 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Ánh Sáng』 được tạo ra từ con số không, nguyên liệu ở đây toàn là tạp chất... Ngươi cũng giúp một tay đi, đồ phế phẩm.」

Người được bắt chuyện, không ngờ lại là người dọn dẹp.

Trước mệnh lệnh đó, cô ấy cứng đờ người.

Không phải vì rào cản ngôn ngữ mà không giao tiếp được. Lúc này ở đây chỉ toàn người nhà Neisha, những kẻ biết rõ cái vẻ bề ngoài (..) điên khùng của cô, nên cô có thể nói chuyện thoải mái mà không cần dùng đến 『Cẩm Nang Người Điên』.

Tuy nhiên, khi dính đến việc hỗ trợ chủ nhân mình tự sát, dù là cô ấy cũng không thể trả lời ngay lập tức.

Nhưng Romis không chút khoan nhượng, ép cô phải quyết định.

「...Ta biết là quá gấp gáp. Nhưng thời khắc đã đến rồi. Việc tên Fafner Helwilshine kia 『Về quê』 đồng nghĩa với việc nghiên cứu của nhà Neisha đã chấm dứt. Nếu đám quý tộc thông đồng với 『Phương Bắc』 đẩy ta lên làm lãnh chúa, Hermina chắc chắn sẽ bị chém đầu. Trước lúc đó, cần phải hoàn thành mọi thứ theo cách mà ai cũng chấp nhận được... Ngươi hiểu ý nghĩa của từ "ai cũng" mà, phải không? Vốn dĩ, kết cục này chính là ước nguyện bao năm qua của ả ta.」

Chính vì đã đi theo bao nhiêu năm nay, người dọn dẹp cũng hiểu rõ.

Vốn dĩ, năm năm trước, người xin đi điều tra 『Viêm Thần』 ở địa phương và khiến Tida cùng Romis chạm trán 『Sứ Đồ』, chính là Hermina Neisha.

Ba năm trước, khi việc nghiên cứu 『Viêm Thần』 bị đình trệ, người đã dẫn dụ Tida - kẻ đã trở thành 『Ám Thần』 - vào thành phố Fania, cũng là Hermina Neisha.

Sau kết quả của 『Sự kiện chuyển giao lãnh chúa lần thứ nhất』, người trở nên thân thiết với 『Quang Thần』 và 『Thánh Nhân』 kia, thậm chí còn xúc tiến được việc nghiên cứu chung với nước Foozyars, kẻ hưởng lợi nhiều hơn bất kỳ ai, chính là Hermina Neisha.

-- Tất cả mọi chuyện của Fania cho đến ngày hôm nay, đều bắt đầu từ ước nguyện của Hermina Neisha.

Muốn trở thành một nhà nghiên cứu 『Đích thực』.

Vì tiếng gọi của người chết quá đau đớn, nên muốn nhanh chóng rơi xuống địa ngục nơi gia đình đang chờ đợi.

Vì ước nguyện đó của cô ấy, bất cứ ai cũng bị xoay như chong chóng.

Tất cả, bao gồm cả Romis và người dọn dẹp đang ở đây, đều đã bị lợi dụng.

Đứng trước sự thật đó, người dọn dẹp cũng đành phải quyết tâm.

Bây giờ dù có muốn để cô Hermina chạy trốn, che giấu hay cứu giúp, thì bản thân cô ấy cũng không mong muốn điều đó.

Chỉ có việc biến thành 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Máu』 mới là lối thoát duy nhất, là sự bảo vệ, là sự cứu rỗi.

「Vâng... Nếu đó là 『Hạnh phúc』 của ngài Hermina.」

Người dọn dẹp gật đầu chấp thuận.

Romis cũng gật đầu đáp lại, và công việc chuẩn bị chuyển giao lãnh chúa lập tức được tiến hành.

Trong suốt thời gian đó, cô Hermina vẫn tiếp tục ngâm tay vào bể máu. Ở đó, cô nhìn thấy những thứ không ai thấy, nghe những âm thanh không ai nghe, và trò chuyện với những đối tượng không hề tồn tại.

-- Sau đó, trái tim của Hermina Neisha bị móc ra.

Người tự sát thì hợp tác, cộng thêm sự lạnh lùng của Romis, ca phẫu thuật diễn ra suôn sẻ không chút trở ngại.

Cứ thế, ở nơi tôi không hề hay biết, tất cả đã kết thúc.

Khi tôi biết tin khắp thành phố Fania đang xôn xao về những thí nghiệm vô nhân đạo và sự tham nhũng của cô Hermina, tôi đã bị bao vây bởi những con 『Búp Bê Máu』 cầm đuốc. Vì trót tin tưởng đám quý tộc thông đồng với 『Phương Bắc』, tôi bị bắt một cách dễ dàng.

Ban đầu, chúng dụ dỗ tôi rằng: "Ngài Romis, người đã giành lại Fania từ tay lãnh chúa độc ác, đánh giá rất cao tài năng của cậu". Nhưng tôi đã nổi điên lên và không thèm nghe bất cứ lời nào.

Kết quả, tôi bị cắt đứt gân tay chân, bị tước đoạt mọi thứ, và bị đưa đến căn phòng đó.

Tại 『Phòng Chứa Ngự Thần Thể』 đã nhuốm đầy máu chỉ sau một đêm, tôi gặp lại cô Hermina trong hình hài biến dạng--

『--■■Dịch■thể■của tôi■■, gặm■đếm■■■vui■■■--』

「A, aaaa..., aaaa, aaaaaaaaa--」

Nhuộm trong tuyệt vọng, tôi gục xuống khóc lóc.

Không hề biết rằng đây chính là điều cô Hermina mong muốn, tôi gào khóc thảm thiết.

Không còn tin được ai nữa, tôi bắt đầu chỉ nhìn vào 『Thế giới của tôi』.

Giống như cô Hermina, tôi hướng về phía bể máu, vươn tay ra.

「Cô Hermina..., làm ơn..., một lần nữa... Xin cô...」

『T, Tôi--■■■■máu thịt■chất lỏng■■■, gặm máu■đếm■nơi■--』

Tôi đã luôn tin rằng đó là tiếng rên rỉ cầu cứu.

Nhưng sự thật lại khác.

Cô Hermina đang cố nói cho tôi biết rằng cô ấy đang 『Hạnh phúc』.

Cô ấy muốn tôi dùng sự hy sinh của 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Máu』 này làm nền tảng, lợi dụng nó để tiến về phía trước.

Vậy mà, dù chẳng ai mong muốn, dù chẳng hề phù hợp (.........), tôi lại trở thành kẻ đại diện.

Vì muốn biết cảm xúc của cô Hermina - người đã chết mà không nói một lời, tôi thậm chí bắt đầu diễn cái vai (..) 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Máu』.

Tôi đã chọn lựa con đường 『Bất hạnh』 nhất đối với cô Hermina.

Kết cục đó, tôi là người biết rõ hơn ai hết.

Ngay lúc này, vì tôi đang thấm thía hơn bất kỳ ai--

「--Kanami, ổn rồi.」

Tôi của một ngàn năm sau, nhìn vào tấm lưng ngu ngốc của tôi trong quá khứ, và thừa nhận.

Rồi tôi thì thầm cảm nghĩ về câu chuyện này.

「Tôi đã hiểu... về 『Sự lưu luyến』 rồi. Cả việc 『Hạnh phúc』 của tôi và cô Hermina bị lệch pha nhau, tôi cũng đã hiểu rõ...」

-- Bàn tay đang lật trang sách của 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Không Gian』 Kanami dừng lại.

Khựng lại.

Đồng thời, thế giới đang phản chiếu quá khứ cũng tĩnh lặng theo.

Không khí trong 『Phòng Chứa Ngự Thần Thể』 ngưng đọng, khiến những âm thanh vang vọng cũng tắt lịm.

Dòng chảy của máu, dòng chảy của thời gian, tất cả mọi thứ của thế giới quá khứ đều dừng lại.

Nếu tôi ước, 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Không Gian』 Kanami sẽ đáp ứng tối đa.

Cậu ấy tuyệt đối sẽ không làm điều tôi ghét, cũng không ép buộc tôi.

Nhưng, trong thế giới tĩnh lặng đó--

「--Mừng ngài trở về.」

Một giọng nói thứ ba, không phải của Kanami cũng chẳng phải của tôi, vang lên từ phía sau.

Tôi quay lại.

Ở đó, người dọn dẹp của quá khứ đang đứng yên bất động, trong tư thế dõi theo tôi của quá khứ.

Nhưng bên cạnh cô ấy còn một người nữa.

Một con 『Búp Bê Máu』 đang dõi theo tôi của một ngàn năm sau.

Hình dáng đáng sợ như thể bị lột sạch toàn bộ da.

Thoạt nhìn, không thể phân biệt được sự khác nhau với những con 『Búp Bê Máu』 khác.

Tuy nhiên, tôi lại nhận ra.

Chúng tôi là những người bạn cùng bị giam cầm trong một địa ngục, cùng ôm ấp một bi nguyện.

Vì thế, tôi có thể hiểu được con 『Búp Bê Máu』 đó chính là người dọn dẹp kia.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!