Tập 01

Chương 9 Non nớt thật đấy

Chương 9 Non nớt thật đấy

Ngày hôm sau, thế giới quanh tôi đã đảo lộn hoàn toàn.

Lý do đơn giản thôi: cả lớp đã biết tỏng cái quan hệ anh em họ hàng giữa chúng tôi. Mấy tên hướng ngoại sôi nổi mà tôi vốn chỉ biết mặt, giờ gặp nhau là cứ oang oang: "Osu, chào anh vợ!!"

Ngứa đòn thật.

Có vẻ Oumi Rinko đã xử lý mọi chuyện rất khéo.

Kết quả là lời nói dối của Io tuy bị bóc trần, nhưng nhờ uy tín thường ngày của nhỏ mà mọi người đều tặc lưỡi cho qua theo kiểu: "Yêu đương với anh em họ thì ngại là phải, hèn gì không dám nói cũng đúng thôi."

Mà cũng phải. Chung quy lại, mấy lời nói dối ấy mà, người nghe vốn chẳng bận tâm nhiều như người nói vẫn tưởng đâu. Trừ khi là chuyện cực kỳ trọng đại, còn không thì họ cũng chỉ nghĩ "À, ra thế" là xong.

Rốt cuộc, tôi thoát nạn. Chỉ phiền cái là giờ phải tốn thêm công sức hùa theo mấy tên kia, mỗi khi bị trêu chọc lại phải cười hề hề đáp lại: "Dô, chú em!"

Nghĩ đến viễn cảnh nếu chuyện không diễn ra suôn sẻ như thế này, tôi lại thấy lạnh gáy. Nếu tôi thực sự trở thành gã tồi tệ hại như lời Nagika nói, thì khi đó, tôi sẽ phải vất vả đi giải thích từng hiểu lầm một. Hoặc tệ nhất là phải trải qua một thanh xuân xám xịt vì bị bọn con gái tẩy chay một thời gian dài.

Nghĩ vậy mới thấy, tôi chỉ biết biết ơn Nagika và Oumi mà thôi.

Quả là một cái kết hạnh phúc.

Tôi hoàn toàn không muốn nghĩ đến cái hiệu ứng cánh bướm dẫn đến một kết thúc tồi tệ đâu.

~*~

Mới tuần trước thôi, Ayanee còn tránh mặt và không thèm bén mảng đến phòng tôi vài ngày.

Thế nhưng từ khi bị Io cưỡng ép "nối dây" làm hòa, chẳng hiểu sao mối giao hảo giữa chúng tôi đã được khôi phục. Giờ đây, chị ấy lại thỉnh thoảng sang phòng tôi ăn tối y như trước.

Rốt cuộc, tôi vẫn chưa biết lý do thực sự khiến Ayanee "bốc hơi" trong mấy ngày đó.

Mà, ai chẳng có những ngày tâm trạng thất thường... nhưng tôi không thể nghĩ đơn giản thế được. Chính vì là Ayanee, nên tôi muốn biết một lý do hợp lý. Thường thì chẳng ai tự nhiên lại không chịu gặp mặt, thậm chí còn "bơ" luôn tin nhắn, chẳng thèm đọc. Chắc chắn phải có nguyên cớ cụ thể nào đó.

Nhưng sau cùng, tôi quyết định sẽ không hỏi.

Tương lai có thể tôi sẽ hỏi, nhưng hiện tại, tôi xin phép bảo lưu phán đoán của mình.

Bởi vì bất kể quá khứ thế nào, Ayanee của hiện tại đang ở trong phòng tôi, cùng xem những bộ phim nhảm nhí, soi mói từng hạt sạn, rồi tổ chức mấy cuộc thi tấu hài kiểu như "nếu khúc này mà thế này thì cười chết mất", bỏ mặc cả nội dung phim sang một bên. Giờ mà đào xới lại chuyện cũ cũng chẳng để làm gì.

Hơn nữa, tôi lờ mờ đoán được nguyên nhân khiến Ayanee tạm thời biến mất trước mặt tôi.

Có khi nào vào khoảnh khắc ấy, Ayanee đã chạm phải sự thật rằng:

"Makino Mikitaka thích Nakanodo Ayane."

Chẳng phải vậy sao?

~*~

Đó là lúc tôi đang bối rối trước đòn tấn công bằng hộp đựng thức ăn treo lủng lẳng trước cửa của Ayanee.

Io bất ngờ xuất hiện và buông một câu:

"Ba ngày trước, tôi tình cờ gặp Ayane-san đấy."

Ba ngày trước, đúng vào ngày Ayanee ngó lơ toàn bộ tin nhắn của tôi, ngừng việc ăn tối cùng nhau và chuyển sang phương thức tiếp tế lương thực kiểu "treo mỏ quạ".

Có thể nào trong lúc trò chuyện với Io, Ayanee đã nhận ra việc cậu em họ là tôi đang dành tình cảm nam nữ cho mình?

Vì Io có vẻ chưa nhận ra tình cảm tôi dành cho Ayanee, nên chắc nhỏ không nói toẹt ra đâu, nhưng có lẽ đã có yếu tố gián tiếp nào đó khiến chị ấy chột dạ.

Vì thế chị ấy mới trốn tránh tôi.

Để dập tắt tình cảm mà Makino Mikitaka dành cho mình.

Để tiếp tục duy trì mối quan hệ chị em họ êm đẹp.

Và cũng chính vì thế, sau khi nghe tin tôi đang yêu Nagika, chị ấy mới xuất hiện trước mặt tôi như xưa, phải không?

Bởi vì, nếu tôi thích Nagika, thì đồng nghĩa với việc tôi không còn thích Ayanee nữa.

Tôi không biết liệu mình có đoán trúng phóc hay không. Nhưng suy luận như thế thì rất lọt tai, và giả sử có sai đi nữa, ít nhất tôi cũng có thể dùng nó để tự trấn an bản thân.

Bên cạnh tôi, Ayanee đang cười, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông ngân.

Tôi không biết tâm tư chị ấy thế nào. Từ xưa đã không biết. Cụ thể hơn, kể từ cái khoảnh khắc bên hồ nước ở Nghênh Tân Các, khi chị ấy thú nhận: "Chị đã nói dối chuyện hôn em đấy", mọi thứ cứ như bị bao phủ bởi một màn sương dày đặc, mờ mịt hư ảo.

Với tôi của trước kia, đó có vẻ là một sự thật tuyệt vọng.

Nhưng với tôi của bây giờ, đó lại ánh lên niềm hy vọng.

Bởi vì việc không thể nhìn thấu tâm can người khác là một sự công bằng tuyệt đối dành cho tất cả mọi người.

Vậy nên đứng từ phía Ayanee mà nói, chị ấy cũng chẳng thể nào biết rõ tình cảm tôi dành cho chị ấy.

Tức là, bất cứ lúc nào tôi cũng có quyền lựa chọn: hoặc giữ mối quan hệ với chị ấy ở mức "chị em họ", hoặc là "hành động để hướng tới một mối quan hệ yêu đương, dù không biết có thành công hay không và phải nuốt trọn những rủi ro khi thất bại".

"Cũng chẳng cần phải nghĩ phức tạp quá đâu. Thích, chính là lựa chọn đấy."

Tất nhiên, hiện tại tôi chọn vế trước.

Bởi vì tôi của hiện tại có thể dự đoán được rằng, giả sử tôi chọn vế sau, mối quan hệ giữa tôi và Ayanee sẽ chỉ vỡ tan tành bành và chấm hết mà thôi. Sau những rắc rối tình cảm mấy ngày qua, tôi đã trưởng thành đủ để tiên liệu được chừng ấy việc.

"Nếu bây giờ mình bất ngờ hôn chị ấy thì sẽ thế nào nhỉ?"

Cái ý nghĩ ngu ngốc đó, có chết tôi cũng không thèm nghĩ đến lần thứ hai đâu.

Tuyệt đối không nghĩ đến nữa.

Nhưng tôi quyết không bỏ cuộc.

Không ai có thể khẳng định rằng chuyện tình cảm giữa người này với người kia là tuyệt đối vô vọng.

Lý luận tình yêu của thằng con trai lớp 10 là tôi đây, tuy chỉ là những mảnh ghép chắp vá đáng xấu hổ từ những điều nghe được từ Ayanee, từ Io, và từ những đoạn cắt trên tivi, mạng internet, truyện tranh, phim ảnh...

Nhưng mặt khác, tôi cũng định tiếp thu cả những điều mà Maya đã nói.

"...Hiệu ứng cánh bướm, bộ chỉ có mình em là nghĩ nó nên xảy ra thôi sao?"

"Tại vì như thế thú vị hơn mà? Nghĩ rằng không phải do kế hoạch của ai đó, mà là do thứ gì đó như vận mệnh đã gắn kết người ta lại với nhau. Nghĩ rằng một tình yêu vốn không nên xảy ra, lại có thể bất ngờ nảy mầm. Nghĩ rằng biết đâu tình yêu sẽ khiến chúng ta bất ngờ vì bị sự ngẫu hứng của thần linh trêu đùa."

Hoàn toàn đúng là như vậy.

Thế nên, tôi đang ngồi bên cạnh Ayanee với tâm thế như đang âm thầm mài giũa móng vuốt.

Để khi cơ hội đến, tôi quyết sẽ không bỏ lỡ nó.

Bởi lẽ chẳng ai biết được khi nào con bướm ở Bắc Kinh sẽ vỗ cánh.

~*~

Tôi, chị em nhà Manabe và Ayanee lập một nhóm chat LINE.

Tên nhóm là "Hội Giám hộ Mikitaka". Io đùa giỡn đặt cái tên đó, và rồi chẳng ai buồn đổi lại.

Một buổi sáng nọ, Io nhắn tin vào nhóm.

Nội dung là, hôm nay chỗ làm thêm của dì Yuma được nghỉ, dì sẽ kỳ công làm món bò nướng cho bữa tối, nên muốn mời Mikitaka qua ăn.

Thấy vậy, Ayanee hỏi "Chị đến được không?", và Io trả lời "Tất nhiên rồi", thế là Ayanee cũng tới nhà Manabe.

Và rồi màn đêm buông xuống.

Có vẻ đây là lần đầu tiên Ayanee đến nhà Manabe. Thế nên dì Yuma cứ: "Trời ơi~, thiệt tình, Ayane-chan lớn quá rồi ha~, ha~", cái kiểu bắt chuyện lằng nhằng y hệt như đã làm với tôi, khiến Ayanee hiếm hoi lắm mới tỏ ra lúng túng.

Sáu người gồm tôi, Io, Maya, Ayanee, dì và dượng cùng quây quần bên bàn ăn.

Tôi vừa ăn bò nướng vừa đấu khẩu với Io. Tất nhiên là món ăn rất ngon, cảm giác như cả cơ thể lẫn tâm hồn đều ấm áp hẳn lên.

Những câu chuyện phiếm tựa như bản nhạc êm dịu cứ vang lên không dứt, khiến tôi có cảm giác như đang thả mình trôi theo những con sóng hiền hòa.

Những vệt nước sốt vẽ những hình thù kỳ lạ trên đĩa, chậu cây cảnh đặt trên bàn, nụ cười mỉm nở trên gương mặt Io, mái tóc rối nhún nhảy như chiếc lò xo mỗi khi Maya cười, cách ăn uống tao nhã của Ayanee, bà dì hay lo chuyện bao đồng cứ hễ thấy cốc vơi là rót đầy trà ô long, ông dượng tuy ít nói nhưng vẫn luôn dõi theo chúng tôi, những họa tiết phong cách Bắc Âu trên bàn, chiếc tivi vẫn bật nhưng chẳng ai xem, tấm thảm mang phong cách phương Đông được trải ngay ngắn, tấm rèm cửa, bức tranh thêu trang trí, và nhiều thứ khác nữa...

Từ những điều nhỏ nhặt cho đến những thứ ấn tượng, tất cả đều lướt qua tầm mắt tôi. Tôi cứ ngỡ mình sẽ chẳng bao giờ quên được khoảnh khắc này, nhưng chắc chắn tôi sẽ quên ngay thôi, một buổi đoàn viên vào đêm xuân thật bình thường nhưng cũng thật tuyệt vời.

"Hình như lại sắp có người chuyển đến đấy."

Dì Yuma nói vậy.

"Người" ở đây là người trong gia tộc Nakanodo. Có vẻ như "đồng bọn" lại sắp tăng lên.

Tôi thấy vui. Việc anh chị em họ tăng lên có thể sẽ khơi mào cho những rắc rối mới, nhưng tôi nghĩ mình sẽ chấp nhận cả điều đó. Tuy không tự nhận thức rõ lắm, nhưng có lẽ tôi yêu cái gia tộc Nakanodo này hơn bất cứ ai.

~*~

Tôi cùng Ayanee rời khỏi nhà Manabe.

Dì rủ chị ấy ở lại ngủ một đêm, nhưng Ayanee đã né tránh một cách điệu nghệ bằng câu: "Dạ, để bữa nào nhé dì".

Lần này thì né được, nhưng biết đâu sau này cũng có lúc Ayanee ngủ lại nhà Manabe thật. Khi đó chắc sẽ to chuyện lắm đây, nhưng đến lúc đó hẵng hay.

Bước đi dọc hành lang chung cư, Ayanee nói:

"Kỳ lạ thật."

"Kỳ lạ cái gì cơ?"

"Chị cứ tưởng mọi người đã quên chị từ đời nào rồi chứ."

"Sao lại thế?" Tôi hỏi.

Ayanee khẽ gật đầu rồi đáp:

"Thì, lần cuối chị gặp Mikkun, Io-chan và Maya-chan là năm năm trước rồi còn gì. Đó lại là năm năm đầy biến động của tuổi thiếu niên nữa. Bình thường thì, không gặp nhau năm năm là thành người dưng rồi, có gặp cũng chỉ gật đầu xã giao 'Dạo này thế nào?' rồi tạm biệt thôi. Vậy mà hôm nay chị lại được ở bên mọi người như một lẽ đương nhiên, nói chuyện và cười đùa một cách tự nhiên như thế. Cái đó ấy mà, là một loại phép màu nho nhỏ đấy nhỉ."

Chắc do bị dì ép uống rượu nên Ayanee hơi say. Chị ấy nắm lấy lan can hành lang bên ngoài chung cư, ngả người ra sau một vòng rồi nói:

"Anh chị em họ kỳ lạ thật đấy. Chỉ là trong người chảy dòng máu giống nhau thôi mà. Tại sao chúng ta lại có thể đối xử dịu dàng với nhau đến thế nhỉ?"

"...Không phải chỉ vì chảy chung dòng máu đâu."

Ayanee ngẩn người ra. Tôi nhìn thẳng vào chị ấy và nói:

"Không phải vì là chị em họ, mà vì đó là Ayanee đấy. Vì là Ayanee nên em mới muốn ở cùng, cả Io và Maya cũng vậy, vì là Ayanee nên mới có thể thân thiết được. Có thể là phép màu, nhưng cũng chẳng phải điều gì quá kinh ngạc đâu. Chỉ đơn giản là vì Ayanee là một người cuốn hút đến mức khiến người ta tự nhiên muốn yêu mến thôi."

"Thế à?" Ayanee nói. Chị ấy dựa lưng vào lan can, ngắm nhìn ánh đèn thành phố phía xa xăm và thì thầm:

"Liệu chị có tư cách để được ai đó yêu thương không nhỉ?"

"Cái gì thế?"

"Là gì nhỉ. Em nghĩ là gì?"

Ayanee nói vậy rồi làm vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì đó. Tất nhiên, tôi không biết cụ thể chị ấy đang nghĩ gì.

Dưới ánh sáng của bầu trời đêm, gương mặt nhìn nghiêng của Ayanee phảng phất chút sắc xanh. Hòa cùng ánh cam của đèn đường, tạo nên một gam màu đẹp như một bức tranh trừu tượng.

"Câu trả lời đó, em quyết định được không?"

Ayanee khúc khích cười, bắt đầu bước đi về phía trước:

"Nếu chị bảo được thì em định làm gì?"

Tôi vừa ngắm nhìn mái tóc ướt át phía sau của chị ấy vừa nói:

"Chắc chắn Ayanee sẽ được yêu thương sâu sắc. Giống như nữ chính trong mấy bộ phim lãng mạn ấy, khi buồn sẽ có người lắng nghe, khi muốn đi chơi sẽ có người bên cạnh. Những dịu dàng mà Ayanee đã trao cho ai đó, chắc chắn sẽ được đền đáp ở đâu đó thôi. Một Ayanee cuốn hút đến thế này mà không được ai yêu thương, thì đó là lỗi của thần linh rồi."

Ayanee quay lại từ phía trên cầu thang. Hàng mi dài khẽ chớp, tựa như đang gạt đi những bông tuyết giữa thinh không.

"Em đang an ủi chị đấy à?"

"Em chỉ nói những gì mình nghĩ thôi."

"Em nói chuyện nghe ra dáng người lớn phết nhỉ."

"Cũng có những ngày như thế mà."

"Rõ là trẻ con mà bày đặt..."

Vừa nói đến đó, có lẽ do tác dụng của rượu, chị ấy bỗng loạng choạng.

Ayanee bước hụt chân trên cầu thang. Nhưng may thay tôi đang đứng ngay phía sau. Hay đúng hơn, vì lo bước chân chị ấy không vững, nên tôi đã cố tình đi ngay sau để có thể đỡ kịp thời nếu có chuyện gì xảy ra.

Cơ thể mảnh mai của Ayanee lọt thỏm vào lồng ngực tôi.

Có lẽ do nhẹ cân, tôi chẳng cảm thấy sức nặng nào cả. Tựa như tôi đang ôm lấy một làn sương ảo ảnh vậy. Tấm lưng ấy nhỏ hơn tôi nghĩ. Mềm mại và ấm áp, cảm giác như sắp tan chảy như nến và hòa làm một với cơ thể tôi. Mái tóc dài lay động, hương thơm của chị ấy xuyên qua cơ thể tôi.

Thực lòng tôi muốn cứ thế ôm chặt lấy cơ thể ấy. Nếu làm vậy thì sẽ hạnh phúc biết bao nhiêu. Nhưng tất nhiên tôi không thể làm thế. Trong khi tôi dùng đôi tay lóng ngóng chỉ để đỡ lấy người chị ấy, Ayanee sau khi lấy lại tư thế đã nói:

"...Cơ thể thì ra dáng người lớn rồi đấy."

Có vẻ chị ấy hơi ngạc nhiên. Hình như Ayanee cũng có cảm nhận nào đó về cơ thể của tôi.

"Tâm hồn cũng là người lớn mà."

"Rõ là trẻ con," Ayanee lặp lại câu nói ban nãy.

"Không đâu, người lớn."

"Trẻ con mà."

"Không phải..."

Người lớn, trẻ con, người lớn, trẻ con... chúng tôi cứ lặp lại điệp khúc như một bản Rondo trong khi bước lên cầu thang tựa như đang khiêu vũ.

Đến chiếu nghỉ, Ayanee nói:

"Mikkun này, nếu được thì, bữa nào tụi mình đi du lịch đi."

"Du lịch á?"

"Ừ. Chị ấy mà, chị thích ngẫu hứng lái xe đến mấy điểm tham quan nhỏ nhỏ ít người biết ở tỉnh khác lắm. Nếu có Mikkun đi cùng thì chị vui lắm."

"Cả Io và Maya nữa hả?"

Ayanee suy nghĩ một chút rồi nói:

"Hai người thôi cũng được. Gọi là chuyến du lịch nhỏ mà."

Không biết phải hiểu lời đề nghị đó thế nào, tôi lúng túng.

Trong lúc đó, chúng tôi đã ra đến hành lang tầng có phòng của mình.

Và rồi bất chợt, ánh mắt tôi bị hút vào bầu trời đêm trong vắt.

Nhiệt độ hôm nay thấp hơn hẳn so với tháng Năm, có lẽ vì thế mà bầu trời ánh lên sắc xanh, một màu xanh thẫm đến kinh ngạc. Điểm xuyết trên đó là những vì sao nhỏ bé như những hạt cát rắc ngẫu nhiên, mang theo đủ loại màu sắc đỏ, trắng, xanh lục, kiêu hãnh phô trương sự hưng thịnh vĩnh hằng ở nơi mà con người không thể chạm tới.

Ngắm nhìn khung cảnh vốn quen thuộc nhưng nay bỗng trở nên mới mẻ lạ thường, Ayanee nheo mắt lại vì chói và nói:

"Xanh thật đấy."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!