Càng những lúc thế giới bên ngoài xảy ra biến cố trọng đại, tôi lại càng hay bận bịu với mấy chuyện cỏn con.
Nhớ lại cái ngày niên hiệu đổi sang Reiwa, sáng hôm đó tôi tỉnh dậy, liếc nhìn dòng ngày tháng hiển thị trên chiếc đồng hồ điện tử và chỉ nghĩ vỏn vẹn một câu: "À, đổi sang Reiwa rồi nhỉ."
Thế gian ngoài kia thì nhốn nháo như thể trời sập, người lớn chắc hẳn cũng vất vả lắm, nhưng với một đứa trẻ con như tôi, thứ mà Reiwa mang lại chỉ là một cảm giác thực tế duy nhất: "À, thay đổi rồi đấy."
Chẳng biết ví dụ đó có thích hợp hay không, nhưng tóm lại là khi điềm báo đầu tiên ập đến, tôi vẫn còn đang mải đắm chìm trong dư âm của buổi tập bóng chày ban trưa, hoàn toàn không nhận ra một biến cố lớn đã xảy ra rồi.
Trên tay nắm cửa phòng tôi có buộc chặt một chiếc túi nilon.
Là túi của siêu thị gần đây, trên đó in cái logo hình rau củ quả đặc trưng không lẫn đi đâu được.
Bên trong là một chiếc hộp nhựa.
Thịt hầm khoai tây.
Tôi ngó sang phòng bên cạnh. Đèn vẫn sáng, có vẻ Ayanee đang ở nhà.
Định bụng bấm chuông, nhưng đứng trước cửa phòng chị ấy, cái hộp nhựa treo trên tay trái bỗng nhiên nặng trĩu một cách kỳ lạ khiến tôi chùn bước.
"Ayanee đã nấu bữa tối, nhưng vì tôi không có nhà nên chị ấy bỏ vào hộp rồi treo ở cửa. Thế nên tôi sang phòng Ayanee để cảm ơn."
Một kịch bản tự nhiên đến thế, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại do dự.
Ngẫm lại thì tôi chưa từng bước chân vào phòng Ayanee bao giờ.
Hơn nữa, chuyện Ayanee ở nhà và chuyện tôi có được vào hay không là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.
Có thể bạn đại học đang đến chơi, hoặc chị ấy đang làm bài kiểm tra trực tuyến, hay là... dù chẳng muốn nghĩ đến chút nào, nhưng nhỡ đâu chị ấy đang ở cùng bạn trai thì sao.
Nói ngược lại, cũng có khả năng vì vướng những lịch trình đó nên chị mới chọn cách treo đồ ăn ở cửa.
Món thịt hầm đã nguội ngắt. Tôi cũng vừa ăn tối với đám Mizukoshi xong, nên chắc để dành món này cho bữa trưa mai vậy.
Tôi nhắn tin LINE cho Ayanee: "Cảm ơn chị vì món thịt hầm ạ."
Không có hồi âm.
Đêm hôm sau, tôi trải qua buổi tối một mình.
Nhắc mới nhớ, tuần trước đêm nào tôi cũng ăn tối cùng Ayanee, trước đó nữa thì sang nhà dì Yuma hoặc đi ăn nhà hàng gia đình với Mizukoshi, nên lâu lắm rồi mới phải ăn tối một mình.
Cảm giác cô đơn đến lạ lùng.
Dù bữa ăn chỉ có cơm trắng và đồ ăn chế biến sẵn mua ở siêu thị trông thật nghèo nàn, nhưng kể cả thế thì không khí vẫn quá đỗi quạnh quẽ.
Ngày đầu tiên sống một mình, tôi từng tràn trề cảm giác giải phóng khi được ăn một mình, nhưng giờ thì cảm giác đó bay biến sạch trơn. Mấy kênh YouTube tôi hay xem bỗng trở nên nhạt nhẽo, cứ như bị bắt ngồi xem một buổi biểu diễn văn nghệ của trường mẫu giáo xa lạ nào đó vậy.
Tôi lướt điện thoại để phân tâm, nhưng dù có tải lại mạng xã hội liên tục thì cũng chẳng có bài đăng mới nào xuất hiện.
Rốt cuộc, điểm đến cuối cùng vẫn là khung chat với Ayanee. Tin nhắn gửi từ hôm qua, đừng nói là trả lời, đến chữ "Đã xem" còn chưa hiện lên.
Trước đây thì sao nhỉ?
Ấn tượng của tôi là chị ấy trả lời khá nhanh.
Hình như dù tôi có gửi tin nhắn dài ngoằng thì chị cũng đáp lại ngay lập tức bằng mấy câu ngắn gọn. Kiểu như "Vâng~" hay "Đã rõ", hoặc chỉ thả mỗi cái sticker.
Nói trắng ra là nhẹ bẫng, gió chiều nào che chiều ấy, chẳng đọng lại chút ẩn ý sâu xa nào. Thế mà tôi lại cứ hạnh phúc, tự nguyện để cho cơn gió trong rừng liễu ấy vờn qua vờn lại, xoay mình như chong chóng.
Nhưng giờ thì ngay cả hồi âm cũng không có.
Có nên nhắn tiếp không?
May thay, chủ đề để nói chuyện phiếm thì tôi nghĩ ra được cả đống.
Nhưng nhỡ đâu chị ấy chỉ đơn giản là bận quá không trả lời được thì sao...?
Mà nói đúng hơn, nghĩ theo lẽ thường thì chắc là vậy rồi. Vốn dĩ ai lại đi so đo từng tí một với tin nhắn của em họ chứ. Chính vì thế nên nhắn tiếp cũng được mà nhỉ... Những suy nghĩ cứ luẩn quẩn như thế trong đầu tôi.
Nhưng thường thì người ta ít khi nhắn tin dồn dập lắm.
Rốt cuộc tôi không nhắn. Nghĩ rằng ngày mai chắc Ayanee sẽ qua, tôi ném điện thoại ra chỗ khuất mắt, lao vào dọn phòng và ôn thi, hiệu suất tăng vọt.
Dù chẳng ai nhìn thấy, tôi vẫn làm ra vẻ mặt tỉnh bơ bước ra ngoài, ngó sang phòng Ayanee.
Ô cửa sổ hướng ra hành lang, tấm rèm màu xám được bao phủ bởi ánh sáng nhạt.
Đèn vẫn sáng. Có vẻ chị ấy đang ở nhà. Tại sao chị không qua nhỉ?
Ngày hôm sau, lại là hộp nhựa.
Khoảng sáu giờ, nghĩ rằng có khi hôm nay Ayanee cũng không đến, tôi định ra siêu thị thì phát hiện nó đã được treo ở tay nắm cửa từ lúc nào.
Hôm nay, tôi ở nhà suốt từ lúc đi học về. Lúc tôi về thì chưa có cái túi này. Nghĩa là cái túi nilon này được treo lên trong lúc tôi đang ở trong nhà.
Đèn phòng Ayanee đang bật. Có thể chị ấy chỉ để đèn sáng thôi, nhưng Ayanee là người từng nhắc nhở tôi: "Mikkun này, đèn với điều hòa mà không tắt khi ra ngoài là lãng phí điện lắm đấy nhé".
Không thể khẳng định là tuyệt đối không, nhưng hơi khó nghĩ theo hướng đó.
Và chắc chắn Ayanee cũng nhận ra là tôi đang ở trong phòng.
Giả sử chị ấy hiểu lầm là tôi đi vắng, thì ít nhất với phong thái từ trước đến nay, chị ấy cũng phải bấm chuông một cái chứ.
Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?
Tôi chẳng hiểu gì cả.
Tôi mở LINE lên, gõ một đoạn văn.
"Nè Ayanee, chị nói thật cho em biết đi, em có làm gì khiến chị giận không? Em vẫn chỉ là học sinh cấp ba nên không hiểu chị coi trọng điều gì, có thể em đã vô tình làm chị tổn thương, nhưng em thề là em không hề có ác ý đâu, chị cứ nói cho em biết để em sửa, nếu vấn đề nằm ở em..."
Viết đến đó, tôi hoảng hốt dừng lại.
Tin nhắn kiểu này nặng nề quá. Xóa ngay lập tức.
Nhưng rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
Tôi nhìn sang phòng bên cạnh lần nữa, Ayanee vẫn ở đó.
Có nên bấm chuông không?
Nhưng nhỡ chị ấy đang tình tứ với bạn trai thì sao.
Mà nói đúng hơn, trừ khi là trường hợp đó, thì bình thường chị ấy phải bấm chuông đưa đồ ăn tận tay tôi chứ... Những khả năng khác thì thiếu gì, nhưng đầu tôi cứ toàn hiện lên cái viễn cảnh tồi tệ nhất ấy. Nghĩ theo lẽ thường, xung quanh Ayanee thiếu gì người đàn ông hấp dẫn hơn tôi.
Hay là cứ gửi LINE đi.
Nhưng tình hình hiện tại là còn chưa có "Đã xem".
Nếu gửi một câu ngắn gọn mà cũng không được xem thì sao? Số lượng tin nhắn chưa đọc càng nhiều, gánh nặng tâm lý của tôi càng lớn chứ được tích sự gì?
Với tâm trạng rối bời, tôi mở hộp nhựa ra.
Bên trong là cơm cuộn trứng (Omurice).
Làm rất kỳ công. Có cảm giác không phải là chị ấy ghét tôi hay gì đó. Nếu như làm vì lý do "Ghét lắm nhưng vẫn phải làm tròn bổn phận của chị họ", thì chị ấy chắc sẽ đưa nguyên cơm rang gà chứ chẳng bọc trứng làm gì.
Hoặc cũng chưa chắc.
Tôi thật sự không hiểu Ayanee đang nghĩ gì nữa.
~*~
Ngày hôm sau.
Một chuyện còn bất ngờ hơn nữa đã xảy ra.
Sau giờ học, tôi đi chơi với đám Mizukoshi rồi về nhà, định mở khóa cửa thì lại thành ra khóa cửa lại.
Ủa, sáng nay mình quên khóa cửa à?
Không, chắc là do tôi đã mở rồi mà không để ý nên lại khóa vào thôi. Mấy kiểu cảm giác sai lệch này cũng thường gặp mà.
Thế nên tôi bình thản mở khóa lại rồi vào nhà.
Ngay chỗ tháo giày xuất hiện một đôi giày nữ.
Giờ thì cảm giác sai lệch đó đã trở nên không thể phớt lờ.
Là giày lười nữ sinh trường tôi. Đầu tiên tôi thấy thất vọng vì không phải giày của Ayanee, nhưng tóm lại là có ai đó cùng trường đang ở trong phòng tôi.
Ai cơ?
Cảm giác nếu càng nghĩ ngợi thì càng không dám bước vào, nên tôi mở toang cửa phòng.
Và thế là, tôi thấy một kẻ đang nằm ngửa trên ghế sofa một cách trơ trẽn như thể chủ nhà.
Cô nàng khép hờ đôi mắt, hàng mi dài hướng vào cuốn truyện tranh. Những ngón tay trắng trẻo ấn sâu vào bìa sách. Mái tóc óng ả được vén qua tai chắc là để tập trung đọc.
Rõ ràng là nghe thấy tiếng động, nhưng nhỏ chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái, cứ như thể tôi chỉ là con chuột đồng chạy ngang qua vậy. Trông có vẻ thư giãn lắm, chiếc tất bên chân trái đã tuột ra một nửa, phần vải thừa ở đầu ngón chân cứ đung đưa qua lại, trông chẳng khác nào một tay huấn luyện thú tập sự đang múa may.
Chắc là đọc đến đoạn ngắt quãng rồi. Một lúc sau, cô nàng ngồi dậy, nói với vẻ khó chịu.
"Chờ mòn cả mỏi."
Là Io. Lần đầu tiên tôi thấy có kẻ xâm nhập gia cư bất hợp pháp mà còn thái độ lồi lõm thế này.
"Sao cô lại ở nhà tôi? Mà cô vào bằng cách nào?"
Io cầm lấy chiếc chìa khóa lõm còn mới tinh đặt trên bàn trà.
"Chìa khóa dự phòng. Mẹ xin từ bác ở Omiya đấy."
Ra là thế. Nhớ mang máng mẹ có nói là sẽ đưa chìa khóa dự phòng cho dì, nhưng tôi không lường đến việc Io sẽ trưng dụng nó.
Kẻ xâm nhập bí ẩn hóa ra là Io.
Cũng bình thường. Lẽ ra tôi phải nhận ra ngay từ lúc thấy đôi giày ở cửa rồi. Nữ sinh cùng trường mà có thể vào nhà tôi thì chỉ có Io và Maya thôi.
Có lẽ vì lúc nãy quá tập trung đọc truyện nên má Io ửng hồng, từ nếp gấp váy lộ ra cặp đùi trắng ngần, có thể nhìn rõ đôi chân săn chắc dọc theo xương đùi.
"Nhìn dâm dê thế?"
Miệng thì nói vậy nhưng cô nàng chẳng hề có ý định chỉnh lại tư thế chân. Chắc là muốn thể hiện rằng cô chẳng thèm để ý đến tôi như một người khác giới.
Tôi cũng nổi máu cứng đầu, quyết không rời mắt. Cảm giác hơi kỳ quặc, nhưng tôi cố nén những thứ đang dâng lên trong lòng, thi gan với Io.
Thấy vậy, Io đưa ngón trỏ thẳng tắp và ngón cái đỏ hồng đặt lên váy, túm lấy vạt vải đồng phục, rồi từ từ kéo lên cao.
Theo vạt váy được kéo lên, cặp đùi trắng như lụa dần lộ ra...

"Này, cô làm cái quái gì thế hả!!"
Tôi buột miệng hét lên. Io lập tức bật dậy, đắc ý nói.
"Ngon, tôi thắng nhé!"
"Cô nhất thiết phải thắng đến mức đó cơ à!?"
"Yeah," Io vừa nói vừa giơ tay chữ V. Nhìn khách quan thì dễ thương, nhìn chủ quan cũng thấy dễ thương, và tôi muốn tử hình cái bản thân vì lỡ thấy Io dễ thương quá.
Tôi hắng giọng để lấy lại bình tĩnh, rồi gằn giọng.
"Thế tóm lại sao cô lại ở nhà tôi?"
"Ngược lại mới đúng chứ?" Io ưỡn ngực tận hưởng dư âm chiến thắng. "Việc anh không sang nhà tôi mới là lạ đấy. Anh không có chút tự giác nào mình là thằng nhóc mười lăm tuổi cần được giám hộ à?"
"...Thì cũng đúng."
Cô nàng nói đúng lý. Mười lăm tuổi sống một mình có nhiều hạn chế về mặt pháp lý. Chắc cũng làm dì Yuma lo lắng rồi.
"Với lại khó hiểu thật sự. Nếu tôi là anh, tối nào tôi cũng sang nhà tôi rồi. Cơm mẹ nấu thì ngon, tôi thì dễ thương, Maya cũng dễ thương, tuyệt vời thế còn gì?"
"Cái lý do thứ hai thì..."
Tôi định nói móc, nhưng...
"Chứ còn gì nữa. Được ở bên một người tuyệt vời như tôi là đặc quyền đấy, anh lại đi từ chối thì đúng là có vấn đề về thần kinh rồi."
Io phản pháo ngay lập tức. Lòng tự tôn cao ngất ngưởng đến mức sảng khoái.
"Thế nên nhé," Io rướn người tới trước. "Tôi đã suy luận xem tại sao anh lại không sang nhà tôi."
"Ồ."
Suy luận sao. Nhớ lại thì ngày xưa Io rất thích nói ra mấy cái giả thuyết vô căn cứ rồi áp đặt lên tôi, nên tôi cũng chẳng thấy lạ lắm.
"Là do tôi nghĩ ra mà. Chắc chắn là trúng phóc."
Io tỏ vẻ cực kỳ tự tin. Tôi hờ hững hỏi: "Là sao?"
Io dựng ngón trỏ lên thẳng tắp như thám tử trong tiểu thuyết trinh thám, phán.
"Anh có người trong mộng rồi chứ gì?"
Nghe câu đó, tôi phản xạ đáp lại ngay.
"...Hả? Có đâu."
Đó là thói quen rồi, hễ Io nói gì là tôi lại bật lại với giọng gây gổ, chứ thực tình lúc đó tôi chưa kịp nghĩ gì cả.
Nhưng mặt khác, một mối nghi ngờ lướt qua trong đầu: Hay là chuyện dạo này tôi thực sự yêu Ayanee đã bị Io phát hiện?
Nỗi lo lắng nhỏ nhoi ấy dần dần lan rộng theo thời gian. Thấy tôi bắt đầu dao động, Io nói chắc nịch.
"Chối cũng vô ích thôi. Lộ hết cả rồi."
Hả, lộ thật rồi sao?
Nếu thế thì toang rồi còn gì?
Toang ở chỗ, nếu chuyện tôi thích Ayanee bị lộ, chắc chắn Io sẽ...
"Ahahahaha, anh thích thật đấy à? Thôi xin can, hão huyền quá đi, ưhưhưhư."
Hoặc là cười nhạo vào mặt tôi.
"...Mikitaka này. Nghe tôi nói nghiêm túc nhé, anh nên kiếm một mối tình tử tế hơn đi."
Hoặc là mắng mỏ một cách bình thường.
"................................"
Hoặc là cứ nổi da gà lên, rồi từ đó về sau coi tôi như ung nhọt mà tránh xa.
Chỉ loanh quanh ba cái viễn cảnh đó thôi. Lòng tôi bắt đầu nặng trĩu, nhưng Io mặc kệ tôi mà tiếp tục.
"Có bằng chứng cả đấy."
"Gì cơ?"
"Là cái phòng này chứ đâu!" Io chỉ tay vào giữa phòng. "Một thằng cuồng thể thao chính hiệu như anh mà tự nhiên lại đi chăm chút nội thất, nào là sáp thơm, nào là hộp đựng đồ sành điệu, rồi còn bày đặt chưng cả cây cảnh nữa. Chỉ có thể là do muốn lấy le với gái thôi!"
"...Không, cái này là..."
Tôi định bảo là do Ayanee gợi ý, nhưng kịp dừng lại.
Tóm lại là Io đã nhận ra tôi đang để ý một cô gái nào đó. Không biết cô nàng đoán đó là Ayanee hay chưa, nhưng trước mắt thì đoán trúng đến đó rồi.
Với tình hình này, nhắc đến từ khóa "Ayanee" trước mặt Io có vẻ nguy hiểm.
Trong trường hợp xấu nhất, các nơ-ron thần kinh của nó sẽ kết nối lung tung và đi đến kết luận "Người Mikitaka thích là Ayanee".
"Không không, tôi cũng có lúc muốn chưng cây cảnh chứ bộ...?"
Nói xong chính tôi cũng thấy gượng gạo.
"Ahaha. Anh không biết à? Cây cảnh không ăn được đâu."
"Biết chứ."
"Sáp thơm cũng thế, thơm thì thơm thật nhưng uống là chết đấy. Hay là anh không biết nên lỡ mua về rồi? Tội nghiệp ghê."
"Cô coi tôi là đứa trẻ to xác đấy à?"
"Tôi biết rõ nguồn cung cấp 'hàng' rồi nhé."
"Đừng gọi là 'hàng' nghe ghê thế."
"Là Ayanee chứ gì."
Io nhìn thẳng vào tôi.
Ủa? Io biết cả chuyện tôi qua lại với Ayanee sao?
Sao mà biết được?
"Ba hôm trước tôi tình cờ gặp Ayanee. Chị ấy kể là dạo này anh hay đi cùng chị ấy."
"Hừm."
Tôi cố tỏ ra không quan tâm, nhưng trong lòng thì đang chao đảo như con thuyền giữa bão tố.
Không sao, cùng sống một chung cư thì tình cờ gặp nhau là chuyện thường. Vẫn chưa bị lộ sự thật mang tính quyết định đâu. Tôi đang tự trấn an bản thân để lấy lại bình tĩnh thì Io liến thoắng.
"Ayanee chọn hộ anh đúng không? Cả sáp thơm, hộp đựng đồ lẫn cây cảnh."
"Thì..."
"Nghe rồi. Anh có vẻ 'đầu tư' vào Ayanee gớm nhỉ?"
Đầu tư... nghĩa là vì thứ mình thích mà quên cả lý trí, dốc hết vốn liếng vào đó.
Chết tôi rồi.
Io tiếp tục ưỡn ngực dõng dạc tuyên bố.
"Tóm lại là, anh đang thích một bạn cùng lớp, và để chuẩn bị cho lúc đưa bạn ấy về nhà, anh đã nhờ Ayanee trang trí phòng ốc cho ra hồn đúng không? Quả nhiên tế bào não màu hồng của tôi vẫn sắc bén như ngày nào."
.............
Trong lòng tôi thở phào nhẹ nhõm.
Một cơn gió mát lành thổi qua tâm trí, sự căng thẳng ban nãy tan biến.
Hóa ra từ "đầu tư" của Io không phải theo nghĩa đen trong từ điển, mà chỉ là phép ẩn dụ.
Mà, bình thường thì người ta sẽ nghĩ thế.
Io thuộc tầng lớp cao trong trường, chắc ngày nào cũng phải nghe đủ thứ chuyện yêu đương. Thế nên khi thấy phòng tôi sành điệu lên, cô nàng liền áp suy nghĩ thường thấy của nam sinh cấp ba vào, đoán là tôi đang yêu.
Từ kinh nghiệm bản thân, cô nàng dựng lên câu chuyện: "Makino Mikitaka thích một bạn cùng lớp, và nhờ cậy Ayanee vì cô bạn đó".
Kịch bản đó là tự nhiên nhất.
Chứ chẳng ai lại đi nghe hay nghĩ đến cái chuyện tình cảm kiểu: Đơn giản là thích bà chị họ Ayanee, và muốn được ở bên chị ấy thật nhiều.
Bình thường làm gì có ai nghĩ thế.
Đương nhiên rồi. Vốn dĩ chuyện coi chị họ là đối tượng yêu đương đã là không bình thường.
Là một tình yêu ngoại lệ.
"Gớm chưa, thanh xuân phết nhỉ, cái đồ, cái đồ này."
Io vừa nói vừa lấy cùi chỏ hích tôi liên tục.
Đau chết đi được. Sao lần nào cũng dùng toàn lực thế hả? Giảm sức xuống mức đùa giỡn thôi được không.
Nhưng tôi lại cảm thấy dễ chịu trước sự không màu mè đó của Io. Cảm thấy ấm áp trước một cô ả như hiện thân của sự "sadist" thế này, chắc tôi hết thuốc chữa rồi... nhưng đúng là tôi thấy vậy thật.
Tại sao nhỉ.
Có lẽ vì người duy nhất tôi có thể giao tiếp ở trạng thái "nguyên bản" thế này chỉ có Io mà thôi.
Trừ một số chuyện ra, thì với Io, tôi có thể nói thẳng những gì mình nghĩ, không bị phủ nhận, và cảm thấy mình được phép sống thẳng thắn là chính mình.
Liệu có bao nhiêu người mà tôi có thể tiếp xúc với tâm thế đó?
Bố mẹ? Ayanee? Đám Mizukoshi? Bạn bè ở Omiya? Giáo viên thì miễn bàn rồi.
Chỉ có Io thôi.
"Tôi cũng muốn nghe chuyện tình yêu của anh, hôm nay sang nhà tôi đi. Mẹ cũng muốn gặp anh đấy."
...Ừ, tôi ngoan ngoãn gật đầu thừa nhận.
Sự ngoan ngoãn đó có vẻ hơi bất ngờ, Io chỉ thốt lên một tiếng "Hả". Rồi dường như cô nàng lờ mờ nhận ra tôi đang tổn thương điều gì đó. Cô cười nhẹ.
~*~
Chúng tôi chơi game ở phòng 204 cho đến khi cơm tối sẵn sàng.
Ăn tối xong, chúng tôi xem tivi ở phòng 203.
Nước tắm đã đun xong. Đúng lúc đó, Io ném cho tôi một ánh mắt kiểu "Về chưa?". Nhưng có lẽ vì ghét cái cảm giác trống rỗng khi phải nhận lấy hộp nhựa treo trên tay nắm cửa, tôi cố tình lờ đi.
Thế nên Io cũng không nhìn tôi nữa.
Tôi đi tắm. Hôm nay tôi lại dùng dầu gội mọc tóc của dượng. Cứ mong là cảm giác mát lạnh ấy sẽ thổi bay mọi phiền muộn, nhưng cũng giống như sự ngờ vực về hiệu quả mọc tóc của nó, nỗi u sầu của tôi chẳng thuyên giảm chút nào.
Tôi nằm xuống tấm nệm ở phòng 204.
Nơi đây vẫn đậm chất phòng con gái. Nếu có ai đó nói những câu đạo lý như "không được để nam nữ đang tuổi lớn ngủ chung phòng", thì cái không gian tựa lâu đài cát này chắc sẽ tan biến vào ngày mai mất.
Tấm rèm chấm bi lọt vào tầm mắt. Bên kia là chiếc gối ôm hình trái tim. Những hình dán dễ thương trên tường. Tất cả cứ như những hình bóng rối trôi qua tầm mắt, nên tôi cố gắng không để ý đến cái "chất nữ tính" đó, cố tìm kiếm sự cho phép để bản thân được tồn tại ở nơi này.
Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, Io bắt đầu huyên thuyên đủ chuyện. Maya không nói gì, nhưng thi thoảng vai lại rung lên cười, chứng tỏ em ấy vẫn còn thức.
Tôi nằm ngắm nhìn bờ vai rung nhẹ ấy, êm đềm như sóng vỗ bờ cát trắng.
"Thế, nói toẹt ra đi, người anh thích là ai?"
Đang nói chuyện loanh quanh như đi dạo trong ngõ hẻm, tự dưng cô nàng xộc thẳng vào vấn đề chính.
Bờ vai Maya cũng ngừng rung. Như chiếc cối xay gió đứng im khi gió lặng.
"Có khi là người cô không biết đâu."
Tôi giả vờ lảng tránh.
"Khả năng đó thấp lắm. Anh không tham gia câu lạc bộ, không đi làm thêm, quan hệ bạn bè cũng chỉ gói gọn trong đám học sinh cùng khối."
Io dồn tôi vào chân tường.
"Kể cả thế tôi cũng không nói đâu."
Chuyện về Ayanee có cạy miệng tôi cũng không nói. Dù thân xác này có bị xé ra tôi cũng không nói.
"Thế thì chỉ thêm đau khổ thôi."
"Ý cô là sao?"
"Trước sau gì tôi cũng tìm ra sự thật, chỉ tổ kéo dài thời gian, rồi anh lại thêm lo âu 'nhỡ bị lộ thì sao'. Khai mau đi cho nhẹ người."
Cô nàng nói chuyện cứ như phim cảnh sát hình sự thời Showa vậy.
Quả thật con nhỏ này có những chỗ rất sắc sảo. Việc nó đoán trúng tôi có người trong mộng là minh chứng rõ ràng. Tôi bỗng có một tưởng tượng kỳ quặc: nếu Io có người yêu và gã đó ngoại tình, chắc chắn trong vòng 24 giờ cô nàng sẽ tìm ra chân tướng và cho tất cả những kẻ liên quan nếm mùi địa ngục.
"Nào nào, mau khai ra đi."
Io giả giọng nhẹ nhàng.
Không là không, tôi lặp lại điệp khúc cũ.
"Có gì to tát đâu mà, nói nhanh đi."
"Thật á?"
"Vì dù anh có nói 'thích' ở đây, thì cũng đâu có nghĩa là anh sẽ đi tỏ tình ngay lập tức đâu, đúng không?"
"Thì đúng là thế."
"Vậy thì cứ như công bố thành viên mình thích trong nhóm nhạc thần tượng ấy, cứ nói toẹt ra là thích cô này, thích cả cô kia, thích luôn cô nọ là được chứ gì."
"Hả..." Tôi dao động. "Thoải mái thế được à? Chẳng phải hồi trước cô bảo là rất ghét mấy tên tỏ tình hời hợt sao?"
"Chuyện có hành động hay không là việc khác," Io chuyển sang giọng nghiêm túc hơn một chút. "Ngẫm lại thì, lý do tôi ghét mấy tên tỏ tình với mình là vì bọn họ tỏ tình bất thình lình như kiểu bốc quẻ cầu may xem có trúng giải độc đắc không ấy, xong rồi hôm sau gặp ở lớp thì lại tỉnh bơ như không, kiểu 'được rồi, người tiếp theo', rồi tháng sau lại đi tỏ tình với đứa khác với cái mặt trơ trẽn y hệt. Đó mới chính là 'hời hợt', hiểu chưa?"
"Ừ, rác rưởi thật."
"Nhưng mà nhé, xét về mặt cảm xúc, chuyện cùng lúc thích người này người kia thì ai là con người mà chẳng có? Dù nói ra câu này chắc bị thiên hạ ném đá."
"Ừm..."
Đúng là thứ cảm xúc không thể kìm nén.
Tôi thích Ayanee.
Nhưng nói thật lòng thì tôi đã từng rung động trước cả Ayanee, Nagika, Io và cả Maya. Chỉ là trong số đó, biên độ dao động với Ayanee là lớn nhất, nên tôi mới tự nhận định là "mình thích Ayanee" thôi.
Tôi từng lo lắng không biết có phải mình thừa hưởng dòng máu của ông ngoại nên trở thành kẻ đa tình hay không, nhưng Io lại bảo đó là chuyện "ai cũng có".
Io tiếp tục.
"Thế nên, nói dối ở chỗ đó cũng chẳng để làm gì. Rốt cuộc thì, khi đang thích cùng lúc nhiều người, anh vẫn có thể chọn phương án làm bạn chứ không làm người yêu với cả hai, có thể giữ ở mức quan sát hay chờ đợi. Nhưng một khi đã chủ động nói lời 'yêu', thì sẽ phát sinh những bản hợp đồng buộc phải tuân thủ, và nếu phớt lờ những điều đó thì mới bị phán xét là hời hợt... đó chẳng phải là chân lý sao? Ít nhất nếu có tên nào đó thích cả tôi và Oumi cùng lúc, và tôi dùng thần giao cách cảm đọc được suy nghĩ của hắn, tôi cũng sẽ không đánh giá hắn là 'thằng hời hợt' đâu."
Oumi là tên cô bạn cùng lớp thân thiết với Io.
Tóm lại ý kiến của Io là: Về mặt cảm xúc thích ai cũng không sao, nhưng khi biến thành hành động thì phải làm cho đàng hoàng.
Hừm.
"Cái đó có thật không đấy?" Tôi hỏi.
"Anh thắc mắc cái gì?"
"Thì, tôi hiểu ý cô, nhưng ví dụ một thằng thích một trăm cô gái, với một thằng tỏ tình với Io xong một tháng sau lại tỏ tình với đứa khác, cảm giác gốc rễ của hai thằng đó cũng giống nhau mà?"
Nói đúng hơn, cả hai đều là đàn ông tồi tệ cả chứ? Đáng lẽ Io phải ghét cả hai loại đó mới đúng.
"Gốc rễ thì tôi không biết, nhưng loại sau tệ hơn nhiều," Io khẳng định chắc nịch. "Vì một khi đã tỏ tình thì phải chấp nhận những điều khoản như 'trong ba tháng không được tỏ ra hứng thú với cô gái khác trước mặt tôi', hay 'nửa năm không được tỏ tình với người khác'. Trong lòng có nghĩ 'Ài, lỡ tỏ tình rồi giờ phiền phức quá' hay 'Con khốn dám đá ông, có ngày ông cho mày biết tay' cũng được. Nhưng xét về mặt thủ tục yêu đương, thì phải làm cho tử tế đến mức đó, ý tôi là vậy."
Ra là vậy. "Chỉnh đốn hành động" là ưu tiên hàng đầu, còn cảm xúc tính sau.
"Còn loại đầu tiên thì tôi chẳng thấy sao cả. Thậm chí tôi còn muốn một lần được nghe câu: 'Anh đã so sánh một trăm cô gái rồi nhưng chỉ có em thôi'. Chẳng phải đáng tin cậy hơn nhiều so với mấy tên cứ tỏ tình xa xả mà chẳng có căn cứ gì sao?"
Tôi bật cười. Tin rằng mình có thể chiến thắng một trăm cô gái khác, đúng là rất giống Io.
"Mấy bài hát của idol hay có câu 'Hãy chỉ nhìn mình em' đấy thôi. Sở dĩ nghe sướng tai là vì giữa đám phụ nữ hữu tượng vô tượng ngoài kia, mình là người duy nhất được chọn. Chứ nếu thế giới diệt vong, chỉ còn hai người, lúc đó có được nói câu ấy thì cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi đúng không?"
"Tình huống gì thế này?"
"Câu 'Anh chỉ có mình em' cũng thế. Phải là khi có những lựa chọn khác mà vẫn nói 'Chỉ có mình em' thì mới tê tái, chứ ở trong tù có hai người với nhau thì nói làm gì."
"Ví dụ chán thế."
Nhưng, theo lý thuyết của Io, thì chẳng phải sẽ thành thế này sao?
"Ví dụ nhé, tôi thích cùng lúc một trăm cô gái đi."
"Ừ."
"Nhưng việc nói tên cô ấy cho Io biết chẳng phải là một 'hành động' sao? Vậy thì sẽ phát sinh trách nhiệm, nên tôi vẫn không thể nói ra một cách hời hợt được chứ?"
"Cuộc trò chuyện trong một căn phòng chung cư chẳng ai biết này mà cũng mang ý nghĩa gì sao?"
"Bản thân Io muốn nó mang ý nghĩa, đúng không?"
Io trầm ngâm. Thấy Io im lặng hiếm hoi, tôi liếc nhìn về phía giường. Một lúc sau, Io nói với giọng có vẻ giận dỗi.
"Ồn ào quá. Sao cũng được, nói tên người anh thích cho tôi mau."
"Oa, lòi đuôi rồi nhé."
"Tiểu tiết quan trọng gì. Tôi chỉ muốn biết tên đứa con gái anh thích thôi."
"Nói toẹt ra luôn kìa."
"Với lại, người anh thích ấy mà, tôi cũng khoanh vùng được gần hết rồi."
"Là ai?"
Miệng hỏi nhưng tim tôi đập thình thịch, sợ bị đoán trúng tim đen là Ayanee.
Io nói với giọng đầy chắc chắn.
"Mitake Nagika chứ gì?"
...Ồ.
Giờ tôi nên phản ứng thế nào đây?
Theo cái logic ban nãy của Io, thì Nagika cũng nằm trong "một trăm cô gái". Nên nói sao nhỉ, không thể khẳng định mà cũng chẳng thể phủ định.
Tạm thời thì,
"Sao cô nghĩ thế?" Tôi hỏi.
Io đáp:
"Thì ở trường anh có nói chuyện với đứa con gái nào mấy đâu, quanh đi quẩn lại chỉ có Nagika, suy luận cơ bản thôi."
Cô nàng nói với vẻ hơi đắc ý. Có vẻ việc tôi không khẳng định cũng không phủ định đã bị Io coi là "khẳng định".
Hả??
Làm sao đây. Có nên phủ nhận không?
Nhưng cũng đâu hoàn toàn sai, có phần đúng mà, nên thật khó xử.
"À thì... cũng đúng..."
Nói xong tôi mới nhận ra. Chết tiệt. Lẽ ra nên lảng đi.
Đáng lẽ cứ im lặng là xong. Như thế chuyện tôi thích Ayanee sẽ không bị lộ, chuyện tôi thích Nagika cũng không hoàn toàn là nói dối, và giả sử sau này tôi thích người khác ngoài Nagika và tâm sự với Io, tôi vẫn có thể bảo "Không, suy luận hôm đó của cô sai bét" là xong chuyện.
Sao tôi lại tự mình chui đầu vào rọ thế này?
Thấy sơ hở, Io hỏi dồn.
"Đúng, nhưng mà sao?"
Giọng điệu như đang thẩm vấn. Hỏi thế cũng phải. Nhưng tôi không có câu trả lời thích đáng.
Ừm... giải thích thế nào nhỉ?
Tôi có thể nói liều vài câu. Nhưng đã lỡ mồm rồi ── là lỡ mồm thật chứ gì nữa? Đáng lẽ nên im thì tôi lại chen ngang vô nghĩa, làm chuyện phức tạp thêm ── nên tôi trở nên thận trọng, quyết định thà không nói gì cho đến khi suy nghĩ thấu đáo.
Thấy tôi lề mề, Io hỏi.
"Chẳng lẽ, anh còn thích đứa khác nữa à?"
Tôi càng cứng họng.
Sao con nhỏ này nãy giờ cứ xác nhận từng cái đúng khoảng bảy mươi phần trăm, dồn tôi đến bờ vực của sự thật vậy.
Io mà chơi trò Súp rùa biển chắc bá đạo lắm... tôi vừa nghĩ mấy chuyện vớ vẩn thì cái đầu của thám tử Io Holmes vẫn đang quay mòng mòng.
"Hừm... ra là vậy. Cùng lúc thích hai người, nên dù thích Nagika nhưng lại do dự không dám khẳng định chứ gì."
"Không..."
Đúng phóc. Đúng một trăm phần trăm.
Nguy rồi. Khả năng suy luận của Io đang thức tỉnh. Tư duy của tôi không đỡ nổi.
Có lẽ nước đi tối ưu lúc này là:
"Thôi, không nói nữa. Ngủ đi! Ngủ!"
Chắc là phải nói thế thôi. Càng dây dưa tình hình càng tệ. Trước đối thủ mạnh hơn thì đầu hàng sớm cho nhẹ thân. Nhưng tôi không kìm được mà buột miệng hỏi.
"Ví dụ nhé ──"
Đấy, đã bảo là ngậm miệng lại đi mà thằng tôi ơi. Nói đến đó tôi im bặt. Nhưng Io trên giường chắc đang cười nham hiểm.
"Ví dụ sao?"
"Thôi bỏ đi."
"Không không, ví dụ sao cơ?"
Cô nàng vui vẻ dồn ép.
Thôi xong. Giờ mà càng giấu thì càng tỏ ra nguy hiểm, lại càng khiến nó nghi ngờ và tìm ra chân tướng nhanh hơn, nỗi ám ảnh đó khiến tôi nói toẹt ra điều vừa định nói.
Có câu thất bại là mẹ thành công. Chắc là nói dối đấy. Vì thất bại thường là mẹ của thất bại tiếp theo.
Bởi vì câu hỏi đó, lẽ ra không bao giờ được thốt ra.
"Cô nghĩ sao về chuyện yêu một người lớn hơn bốn tuổi?".
Câu hỏi của tôi hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Io, khiến cô nàng ngớ người.
"Sao tự nhiên hỏi thế?"
A, xong đời rồi.
À, không... tôi chỉ biết ú ớ mấy tiếng vô nghĩa.
Tất nhiên Io không trả lời ngay, mà đang nghiền ngẫm ý đồ của câu hỏi. Cảm giác như bị cáo đứng trước tòa với bằng chứng phạm tội sờ sờ trước mắt. Công tố viên đang vắt óc xem nên kết hợp bằng chứng đó thế nào để ra đáp án.
Không không, tất cả chỉ là bằng chứng gián tiếp thôi.
Dù bị chỉ mặt "Là Ayanee!" , tôi vẫn có thể gân cổ lên cãi "Không phải!". Tôi chỉ đang lấy ví dụ thôi mà. Ở tòa án Nhật Bản thì nghi ngờ chưa đủ để kết tội... mà thôi, nghĩ đến đây thì mấy tên tội phạm trong truyện trinh thám thường là thua chắc rồi.
Trong phạm vi hoạt động của tôi, phụ nữ lớn hơn bốn tuổi chỉ đếm trên đầu ngón tay. Trừ giáo viên và các dì ra, thì chỉ còn mỗi Ayanee.
Không thể nào không nhận ra được.
Tôi nuốt nước bọt. Cuối cùng Io cũng lên tiếng.
"Anh có đi tiệm cắt tóc không?"
...? Một câu hỏi không ngờ tới. Tôi thành thật trả lời.
"Tháng Tư có đi một lần."
"Thợ cắt tóc là nữ hơn bốn tuổi à?"
"Không. Là đàn ông."
"Vậy là nhân viên quán cà phê trước ga? Cô nhân viên đó hay bắt chuyện lắm. Hay là lúc đi chơi với đám bạn trai, tình cờ quen được sinh viên đại học nào đó. Trước ga có quán cà phê thể thao, có khi anh hay đến đó rồi quen cũng nên. Hoặc là quen qua mạng. Đến mức đó thì vượt quá khả năng tưởng tượng của tôi rồi..."
Đầu Io đang hoạt động hết công suất. Cô nàng đang lục lọi tất cả những cơ hội tôi có thể tiếp xúc với phụ nữ hơn bốn tuổi.
Nhưng có lẽ vì Ayanee là chị họ nên đã trở thành điểm mù, may mắn là cô nàng không nhận ra.
Quả nhiên trong từ điển của Io không tồn tại khái niệm "Yêu chị họ". Có tìm kiếm kiểu loại trừ thì dù có quét dữ liệu kỹ đến mấy cũng không ra đâu.
Cuối cùng cô nàng thở dài. Có vẻ mệt vì suy nghĩ rồi.
Nghĩ kỹ thì Io thuộc kiểu tay chân nhanh hơn não, thay vì nghĩ đáp án câu đố thì đấm người ra đề để lấy đáp án, và nếu bị ngoại tình thì sẽ đấm gã đàn ông đó là xong chuyện.
Thế nên, với vẻ chán chường, cô nàng tung con thú bông lên không trung rồi bắt lấy, nói với tôi.
"...Hay là anh hẹn hò với Nagika đi?"
...Hả?
Sao lại thành ra thế?
Io định nói gì đó, nhưng có vẻ đang phân vân tìm từ ngữ. Lúc nãy thì không khí kiểu dùng ngụy biện gì để cạy miệng tôi nói tên người thương, còn giờ là cảm giác dùng từ ngữ nào để diễn tả sự thật.
Sự thật.
Để Io phải định nói ra sự thật thì đúng là chuyện hiếm. Nhưng rốt cuộc, với vẻ cam chịu như thể đành phải nói thẳng, Io bảo.
"Tôi không biết bà chị đại học năm hai hơn bốn tuổi mà anh đang đơn phương là người thế nào..."
"N, nào tôi có bảo là đang đơn phương sinh viên năm hai đâu?"
Tôi buông một câu như tên tội phạm ngoan cố đến phút chót.
"Thì đấy, chắc gì anh đã nói thật. Có thể là hơn năm sáu tuổi, hoặc ba tuổi, nhưng anh cố tình nói lệch đi thành bốn, hoặc anh không biết tuổi chính xác nhưng đoán chừng đó, hoặc anh đang nghĩ đến chuyện yêu người lớn tuổi hơn nữa nên lấy 'hơn bốn tuổi' làm phép thử, có khi không phải sinh viên mà là học nghề hay đi làm rồi cũng nên. Tóm lại, chắc chắn là phụ nữ lớn tuổi hơn, không phải học sinh cấp ba. Nếu là học sinh lớp 12 thì anh đã hỏi kiểu khác rồi."
Tôi muốn giơ hai tay đầu hàng. Io nói với giọng rõ ràng hơn mọi khi.
"Nhưng mà, mối tình đó tuyệt đối không thành đâu."
"........"
"Hay nói đúng hơn, chuyện đó thì Mikitaka phải nhận ra từ lâu rồi chứ?"
Tôi nhớ lại.
Ayanee đi chân trần trong phòng tôi, vui vẻ nấu súp miso.
Ayanee chọn sáp thơm cho tôi ở cửa hàng tạp hóa.
Ayanee ngủ gật trên bàn trà của tôi, chảy cả nước miếng rồi cười hì hì.
Io nói đúng. Tôi thừa biết đường tình duyên của mình tuyệt vọng đến mức nào. Hằng ngày phải hứng chịu "tấn công" từ vẻ đẹp rạng ngời của Ayanee như thế, thì ai mà chẳng tuyệt vọng về tương lai tình duyên của mình cơ chứ.
"Thử nghĩ xem. Nếu anh bị một bé gái lớp 6 tỏ tình thì anh làm thế nào? Chưa nói đến chuyện nhận lời hay không, trước hết là anh đâu có coi là nghiêm túc, đúng không?"
Đúng vậy.
Sao cô cứ phải xác nhận lại mấy cái chuyện hiển nhiên đó làm gì, tôi thậm chí còn thấy giận một cách vô lý. Nói thật lòng, tôi muốn hét toáng lên để kết thúc câu chuyện, trùm chăn kín đầu rồi ngủ quách đi.
Nhưng có lẽ đâu đó trong thâm tâm, tôi cũng mong có ai đó chỉ thẳng điều này vào mặt mình. Nên tôi gồng mình, nuốt từng lời Io nói.
"Nếu anh chấp nhận việc không thành cũng không sao thì là chuyện khác... nhưng mà, ôm ấp một mối tình vô vọng là thuốc độc đấy, biết không?"
Cùng với lời nói đó, cơ thể Maya trước mắt tôi giật nhẹ.
Hình như Maya cũng thức. Những lời của Io như vang vọng trong cơ thể em ấy, khiến nó run lên bần bật. Bất chợt tôi thấy ghét khi để Maya biết được bộ dạng thảm hại này của mình. Với Io thì không sao, nhưng với Maya thì cứ thấy sao sao ấy.
"Tất nhiên tôi không biết quan hệ giữa anh và Nagika thế nào, nên tôi chỉ nói theo lý tưởng của mình thôi. Nói cực đoan nhé, có khi Nagika ghét anh mà anh cứ đơn phương tấn công..."
"Quan hệ cũng tốt mà."
"Chắc thế," Io nói vậy, có lẽ vì trong lòng cô nàng có sự tin tưởng dành cho tôi. "Vậy, tôi nhắc lại nhé, anh thử tiến tới với Nagika xem sao?"
Tôi không nói nên lời.
Thế có được không?
Tôi thích Ayanee. Tình cảm đó rõ ràng đến mức có thể chạm tay vào được. Và cảm xúc đó chắc chắn mạnh hơn những gì tôi dành cho Nagika.
Nhưng, nó tuyệt đối không thể thành hiện thực.
Vậy thì thứ tình cảm này có ý nghĩa gì không?
Không.
Bình thường là không.
À không, không có mới là bình thường. Nếu tình cảm mà biết nghĩ cho chủ nhân trước khi nảy mầm, thì cuộc đời này đã dễ sống hơn nhiều rồi.
Cảm xúc là cảm xúc, nó cứ sinh sôi nảy nở lung tung mà chẳng thèm quan tâm đến hoàn cảnh con người.
Làm sao để thỏa hiệp với nó, tuân theo, kìm nén, chấp nhận một phần, hay nhắm mắt làm ngơ, có rất nhiều cách đối phó. Và dù chọn cách nào, thì có lẽ cũng đều là những quyết định đau đớn.
Tôi đang lạc vào ngõ cụt giữa việc dối lòng hay chìm đắm trong sự tự thỏa mãn.
"Anh còn nhớ chuyện tôi vừa nói lúc nãy không?"
Giọng Io cao hơn một chút. Chắc là cô nàng đã ngồi dậy bên mép giường.
"Không cần nghĩ phức tạp quá đâu. Thích, nghĩa là chọn lựa. Trong tình trạng thích cùng lúc nhiều người, anh chọn một người để tiến hành cái thủ tục gọi là yêu đương. Thích không phải là cảm xúc, mà là hành động. Thế nên, dù anh có thích bà chị kia hơn Nagika đi chăng nữa, nhưng nếu anh có thể thực hiện trọn vẹn thủ tục yêu đương từ đầu đến cuối, thì mối tình đó vẫn có tính chính danh. Thậm chí còn đúng đắn hơn gấp vạn lần mấy tên cứ gào lên 'thích quá thích quá' rồi đi tỏ tình như bốc quẻ."
"........"
"Tôi chưa yêu bao giờ, nhưng chuyện tình cảm thì nghe nhiều rồi. Ban đầu có khi nhận lời vì được tỏ tình thôi, chẳng biết có thích hay không, kiểu vậy cũng có. Nhưng theo kinh nghiệm tôi thấy, mấy đôi đó cứ yêu nhau rồi dần dần lại thành thích thật đấy."
Giường của Io kêu cọt kẹt. Có lẽ cô nàng đang rướn người tới.
"Yêu đương thì biết làm sao được? Anh lỡ thích bà chị kia thì cũng đành chịu thôi. Thế nên nhé, tôi đề xuất anh thử yêu một người khác như một nỗ lực chủ động để quên mối tình đó đi. Yêu rồi thì biết đâu đấy, anh sẽ thích Nagika hơn cả cái bà chị hơn tuổi không rõ lai lịch kia. Không có gì đảm bảo nhưng còn đỡ hơn là ngồi ủ rũ vô ích."
Nói xong, có lẽ thấy cách nói hơi thô bạo, Io tiếp lời.
"Cũng không phải cứ bạn học nữ nào cũng được đâu nhé. Nhưng Nagika là cô gái có tiếng tăm tốt trong đám con gái. Không gây thù chuốc oán, hòa đồng, ít nhất là không có kiểu quan hệ trai gái gây phản cảm. Với lại nhỏ đó ở câu lạc bộ quần vợt đúng không? Tôi nghĩ sẽ hợp với người thích vận động như anh."
"........" Io và Nagika khác nhóm bạn, thế mà nhìn thấu đáo ghê.
"Tôi sẽ hỗ trợ hết mình. Nghĩ địa điểm hẹn hò, hay đi mua quần áo hẹn hò tôi đều đi cùng được. Cần thiết thì tôi có thể dùng mấy đứa bạn tung tin đồn có lợi cho anh đến tai Nagika... mà, cụ thể thì chưa nghĩ ra, nhưng tóm lại là làm được."
Giường của Io lại kêu cọt kẹt một tiếng lớn. Nói một tràng nhanh quá nên chắc mệt rồi nằm xuống lại. Tiếp đó là tiếng kéo chăn sột soạt.
Để thoát khỏi ngõ cụt tình yêu với Ayanee, tôi sẽ yêu Nagika.
Một đề xuất kiểu chẳng biết đúng hay sai nhưng lại thấy đúng.
Không, việc Io nghĩ cho tôi và đưa ra đề xuất đó là điều chắc chắn, theo nghĩa đó thì đề xuất này cực kỳ quan trọng.
Hơn nữa, "Đúng hay sai chưa bàn, nhưng thay vì gào thét dựa vào cảm xúc nhất thời, thì hãy chọn lựa đàng hoàng, bao gồm cả rủi ro sai lầm", đó có vẻ là quan điểm tình yêu của Io, nên nó giống như một lựa chọn logic trước khi bàn đến chuyện đúng sai.
Từ bỏ tình yêu với Ayanee, và hy vọng cảm xúc dành cho Nagika sẽ lớn dần trong quá trình thực hiện thủ tục yêu đương để vượt qua Ayanee, nói trắng ra là sự toan tính, và như Io nói, chẳng có gì đảm bảo.
Nhưng cứ mãi tơ tưởng đến Ayanee thế này thì chắc chắn là chẳng đi đến đâu.
Yêu người khác như một nỗ lực chủ động để quên đi mối tình với Ayanee.
Nhưng trước khi nghiền ngẫm sâu hơn về lựa chọn đó, có một điều tôi vô cùng thắc mắc nên đã hỏi.
"Sao cô lại giúp tôi đến mức đó?"
Giường Io lại kêu. Rồi tiếng thở dài thườn thượt... ủa, giận à?
"Bực chứ sao? Tôi thích Mikitaka... tất nhiên là với tư cách anh em họ nhé. Thấy ông anh Mikkun dễ thương của quý cô Io đây cứ mòn mỏi vì một mối tình vô nghĩa, không thấy ngứa mắt mới lạ đấy?"
Cô ấy đang lo cho tôi.
Tôi thấy có lỗi. Dù sống chưa được bao lâu để trải đời, nhưng những lúc thế này tôi vẫn thấy có lỗi.
Io tiếp tục.
"Mặt khác, nếu anh hẹn hò với Nagika... thì tôi thấy thuyết phục và vui lắm. Nói sao nhỉ, cảm giác như đang đi đúng đường ray của một câu chuyện chuẩn mực ấy? Nam sinh cấp ba hẹn hò với nữ sinh cấp ba, kiểu thế."
Cảm giác đó tôi hiểu.
Tôi suy nghĩ sâu hơn.
Liệu lựa chọn này có phải là không thành thật với Nagika không?
Với Io thì không. Nhưng suy nghĩ của Io chưa chắc áp dụng được cho mọi cô gái. Thêm nữa, giả sử đa số con gái thấy OK, chưa chắc Nagika đã thấy thế.
Đạo đức mỗi người mỗi khác.
Chẳng có hành động nào là an toàn một trăm phần trăm cả.
Nên rốt cuộc tôi chỉ có thể dựa vào cảm giác "Chín chín phần trăm mọi người sẽ thấy ổn thôi". Nói nghe hơi tệ nhưng chỉ còn cách "đọc bầu không khí" thôi.
Vì là đề xuất của Io, nên tôi nghĩ lựa chọn này chắc không đến nỗi lệch tông quá đâu, nhưng mà...
"Này Io. Thế thật sự không sao chứ?"
"Hả?" Có vẻ bắt đầu thấy phiền, Io gắt lên. "Tôi đã nói hết ý kiến của mình rồi còn gì? Giờ anh tự quyết định đi chứ đừng bắt tôi quyết hộ nữa? Mà lời tôi nói chưa chắc đã đúng hết đâu đấy."
Thì đúng là thế. Tôi lỡ lời rồi.
Phát ngôn kém sang quá. Chẳng đàn ông chút nào. Xin kiểm điểm.
Tự mình nghĩ đi.
Nghĩ theo lẽ thường, nếu chỉ được phép hẹn hò với người mình thực sự thích nhất, vậy thì một người từng bị người tuyệt vời nhất trần đời từ chối sẽ vĩnh viễn không được phép yêu ai nữa sao?
Chắc chắn phải có sự khoan hồng ở đó chứ.
Tức là, khi đối thủ cạnh tranh là Ayanee vô địch thiên hạ, thì việc nhắm đến chuyện hẹn hò với Nagika là hoàn toàn chính đáng.
Đương nhiên rồi. Nagika là bạn cùng lớp, còn Ayanee hơn bốn tuổi lại còn là chị họ. So sánh thế quái nào được.
Việc tôi suy nghĩ nghiêm túc về chuyện yêu đương với Ayanee, bản thân nó đã là "hỏng hóc" rồi.
“Yêu ai đó hay được ai đó yêu, chính là phá hủy thế giới đấy.”
Nếu tôi đi kể với Nagika hay bạn bè của cậu ấy là "Tớ có người khác mình thích rồi..." thì đúng là tệ hại, nhưng nếu giữ kín thì tôi nghĩ không sao. Ít nhất là cũng biết đọc bầu không khí.
Còn lại là vấn đề cảm xúc của tôi.
Thế nên,
Tôi nhớ về Nagika một lúc, rồi nói.
"Tôi theo đề xuất của cô."
Io đáp lại.
"Nói bằng lời của anh xem nào."
Đúng thế.
Tôi phải tự mình diễn đạt điều mình muốn làm.
"Mục tiêu là hẹn hò với Nagika."
Io thở phào nhẹ nhõm.
Cảm giác như "Được rồi, tới luôn". Thần kinh giao cảm của Io có vẻ đang hưng phấn. Sở dĩ không phải cảm giác nhẹ nhõm, chắc là vì bản thân Io cũng không hoàn toàn tự tin vào phán đoán của mình.
Mà đặt mục tiêu đâu có nghĩa là sẽ hẹn hò được. Có khi bị đá cái rụp, rồi chỉ thành liều thuốc giảm đau tạm thời cho mối tình với Ayanee. Hoặc bị Nagika đá xong được Ayanee an ủi, tình cảm lại càng lún sâu hơn cũng nên.
Lựa chọn nghĩa là bao hàm cả những rủi ro đó.
"Không cần nhắc lại đâu, nhưng một khi đã nói ra, thì đây là một bản hợp đồng đấy nhé."
Trong bóng tối của ánh đèn ngủ, Io nói.
"Tất nhiên."
Tôi trả lời dứt khoát. Bất ngờ thay, giọng Io dịu lại.
"...Cũng có thể châm chước một chút đấy."
"Hả?"
"Thì, nãy tôi nói hơi mạnh miệng, nhưng đi hẹn hò vài lần mà thấy không hợp thì cũng không cần ép mình tiến tới đâu. Còn cảm xúc của anh nữa mà."
Sao tự nhiên lại... à.
Io đang dịu dàng với tôi.
Vui thật. Nhưng đã lỡ lên dây cót tinh thần rồi nên tôi thấy hơi hụt hẫng, bèn hỏi.
"Nhưng đây là một dạng hợp đồng mà nhỉ?"
"Thì đúng. Nhưng đâu phải bắt buộc tuân theo tuyệt đối, với lại chuyện ở đây chỉ có tôi, anh và Maya...?"
Maya vẫn thức, nãy giờ vai có đổi tư thế.
"...tối đa là ba người biết thôi. Mà, giả sử anh có cư xử hơi tệ với con gái một chút thì..."
Io ngập ngừng không muốn nói nốt câu. Nhưng cuối cùng cô nàng vẫn nói với vẻ tự nhiên như tan vào bóng tối màu cam.
"Thì vẫn là anh em họ mà."
Phải rồi.
Rốt cuộc thì dù tôi đúng hay sai, Io vẫn sẽ đứng về phía tôi. Ỷ lại quá thì không tốt, nhưng ít nhất tôi muốn giữ lấy sự tin tưởng mà Io mong muốn ở tôi.
"Cảm ơn nhé."
"...Ừm. Vậy, giờ bàn chuyện làm sao cưa đổ Nagika nhé."
"Ok."
"Tôi chưa có kinh nghiệm yêu đương. Nghe chuyện người khác thì nhiều, quan hệ trong lớp tôi cũng nắm gần hết, nên tư vấn dựa trên mấy cái đó thì được, nhưng mấy cái tinh tế trong tình yêu thì đành chịu phép tưởng tượng thôi, chưa chắc lời tôi nói đã chuẩn xác đâu."
Cẩn trọng hơn mọi khi thế này chứng tỏ Io thực sự lo cho tôi.
Tôi chờ đợi câu tiếp theo của Io. Cô nàng lựa lời một lúc rồi nói.
"Thế nên, tôi nghĩ nên nhận thêm lời khuyên từ người am hiểu chuyện yêu đương nữa."
"Bạn cô à?"
"Không không, tuyệt đối không. Hành động lần này phải tuyệt mật. Kể cho bạn tôi thì kiểu gì cũng lọt đến tai Nagika qua mấy đường vòng vèo cho xem. Miệng lưỡi thế gian ai mà chặn được. Với lại tôi với anh chỉ là 'bạn học cấp một' thôi, bản thân việc tôi giúp anh chuyện yêu đương cũng cần phải có lý do biện hộ nữa."
“Tôi lỡ chém gió anh là bạn học hồi cấp một rồi.”
Nhớ ra rồi, Io từng nói dối như thế.
"Thế nên,"
"Ừ."
"Tôi nghĩ rồi, có một cố vấn tuyệt vời ngay gần đây có thể dạy chúng ta cách yêu."
"Ồ?"
"Người đó là sinh viên đại học, khí chất rất người lớn, nhìn là biết đã trải qua một hai mối tình rồi."
"Hê."
"Lại còn là người quen chung của chúng ta. Quen biết từ nhỏ nên mấy yêu cầu hơi vô lý chắc cũng được chấp nhận thôi, lại thân thiết với cả tôi và anh nên chắc chắn sẽ tư vấn nhiệt tình."
"........"
À ra vậy.
Lại thành ra thế này sao.
Dù đã lờ mờ đoán được cái kết cục, tôi vẫn hỏi.
"Nhân tài đó là ai?"
Io nói như thể đó là điều hiển nhiên.
"Ayanee."
........
Để quên mối tình với Ayanee, tôi phải hẹn hò với Nagika, và để làm được điều đó, tôi phải đi xin lời khuyên từ chính Ayanee.
Cứ như đang lạc vào vòng lặp Mobius không lối thoát vậy.
0 Bình luận