Tập 01

Chương 2: Học viện Eckland

Chương 2: Học viện Eckland

Chiều hôm sau, khi xe ngựa đã đến vương đô của Vương quốc Brandel, Adele lấy hành lí của mình và đi thẳng đến học viện. Cô chỉ mang một cái túi, và nó cũng chẳng nặng nề gì.

Học viện Ardleigh, nơi Prissy theo học, nằm gần lâu đài của nhà vua tại trung tâm vương đô. Còn Học viện Eckland, trường của Adele, thì nằm ở vùng ngoại ô gần cổng bắc của vương đô. Cổng chính của thành phố lại nằm ở phía nam, thế nên sự khác biệt về vị thế giữa hai ngôi trường là điều mà ai nhìn vào cũng thấy rõ.

Trạm xe ngựa nằm tại quảng trường trung tâm, nên phải đi bộ một lúc lâu, Adele mới tới Học viện Eckland. Cô xuất trình giấy nhập học tại cổng và đi đến kí túc xá nữ theo chỉ dẫn của người gác cổng.

Liệu bà quản lý ký túc xá sẽ là người hiền từ? Hay bà ấy sẽ giống một cai ngục nghiêm khắc hơn? Trong ba năm tới, số phận của Adele sẽ được định đoạt bởi con người này. Với tâm trạng nặng nề, cô gõ cửa phòng quản lý.

Một người phụ nữ lớn tuổi đeo kính ra mở cửa, ánh mắt sắc lạnh. Một cai ngục.

Nghe Adele chào xong, bà chỉ lườm một cái, rồi đưa chìa khóa phòng cho cô.

"Hành lý của trò chỉ có bấy nhiêu à?"

"D-dạ..."

"Bên trong có gì?"

"Một bộ đồ lót để thay, ít đồ vệ sinh cá nhân, và dụng cụ viết lách ạ."

"Bấy nhiêu thôi?"

"Vâng."

"Vậy sao... "

Sau một khoảng lặng, bà giám thị tiếp tục.

"Nếu muốn làm thêm vào cuối tuần, cứ đến nói với ta một tiếng."

Chà, Adele nghĩ, có vẻ bà ấy cũng không phải người xấu. Nghĩ vậy, Adele leo lên thang đến tầng hai để tìm đến phòng của mình.

Mở cửa ra, cô thấy mình đang ở trong một căn phòng đơn: lâu đài nhỏ cho riêng cô trong ba năm tiếp theo. Căn phòng rộng khoảng chừng 4 chiếu tatami. Cái giường chiếm hết gần một nửa diện tích và phần không gian còn lại thì chật ních với một cái bàn, ghế và tủ quần áo.[note87767]

Adele cho rằng đây đúng là kiểu ký túc xá trường học điển hình. Cô đã đủ may mắn khi có được một phòng riêng, nên cô chẳng có gì để phàn nàn cả. Chí ít thì ở đây cũng sẽ dễ chịu hơn gấp vạn lần so với việc sống ở nhà cũ.

Quá trình dỡ hành lí của cô chỉ tốn bốn mươi giây. Cô đặt đồ vệ sinh cá nhân lên tủ quần áo, cất đồ lót vào tủ, đồ dùng viết lách lên bàn, và thế là xong.

Nếu cô phải rời đi lúc khẩn cấp, và chỉ có bốn mươi giây để gói ghém đồ đạc, cô dư sức làm được.

Lễ khai giảng sẽ diễn ra sau bốn ngày nữa. Hai ngày nữa, cô sẽ tham gia bài kiểm tra xếp lớp cùng các quý tộc khác, và ba ngày nữa, cô sẽ nhận đồng phục cùng các nhu yếu phẩm khác rồi bắt đầu chuẩn bị cho lễ khai giảng. Ngày mai sẽ là ngày tự do cuối cùng của cô.

Adele nằm thẳng trên giường và chìm sâu vào suy tư lần nữa.

Nguồn gốc của thứ thủy ma pháp đó là gì?

Lượng nước lớn như vậy từ đâu ra mà có?

Adele vừa nằm nghỉ vừa ngẫm nghĩ.

Nếu suy xét dựa trên những gì cô biết về quy luật vận hành của thế giới, nếu suy xét dựa trên những lời giải thích của Thần về ma pháp - thì cô có thể rút ra kết luận gì?

Một: Năng lực ma pháp của bản thân cô đã tăng lên, và theo đó, cường độ của sóng ý niệm cô tạo ra cũng tăng theo...

Nhưng chẳng phải năng lực ma pháp của cô phải ở mức "trung bình" sao?

Hai: Khả năng hình dung của cô đặc biệt mạnh, và do đó hiệu quả chuyển đổi ma pháp cũng cao hơn.

Việc này hoàn toàn có khả năng, Adele thừa nhận vậy - suy cho cùng, kiến thức về thế giới hiện đại cũng có thể mang lại tác động nhất định. Tuy nhiên, có hơi miễn cưỡng nếu cho rằng chỉ hình dung thôi là đủ để mang lại uy lực cô tạo ra.

Và cuối cùng cô đi đến kết luận...

Ba: Một tác nhân bên ngoài.

Cô đã làm gì khác biệt? Việc gì đó ngoài niệm chú ra...

À.

Các nanomachine, đừng làm tớ thất vọng!

Lẽ nào lượng nước đó là câu trả lời của các nanomachine? Không thể nào, cô nghĩ.

Tuy đây đúng là các nanomachine, được gieo rắc bởi những tồn tại sánh ngang thần linh. Chúng không thể so sánh với những loại máy móc tồn tại ở thế giới cũ của Misato. Không ngạc nhiên khi mỗi cá thể trong số chúng đều sở hữu một dạng trí tuệ nhân tạo riêng. Một cỗ máy với chức năng đơn lẻ sẽ không bao giờ có thể tiếp nhận và hiện thực hóa ý nghĩ của con người theo cách như vậy.

Điều gì sẽ xảy ra nếu những sinh vật này nhận được sóng ý niệm của một loại ma pháp mà người ta thường không thi triển, đánh giá nó là một yêu cầu, và hiện thực hóa nó?Chuyện gì sẽ xảy ra nếu có người gọi thẳng tên chúng?

Đó cũng là một khả năng.

Thế nhưng, Adele không có thời gian để kiểm chứng giả thuyết này.

Luyện tập trong phòng thì khỏi phải nói, vì nguy cơ phá hỏng thứ gì đó là quá lớn. Còn về phòng tập luyện, ừ thì - cô khó lòng mà mượn được trước khi chưa hoàn toàn nhập học. Dù cô có mượn được đi nữa, người khác cũng sẽ nhìn thấy cô và bắt đầu hỏi han này nọ.

"Giá như mình có thể hỏi thẳng các nanomachine..."

NẾU CÓ TRUY VẤN, CHÚNG TÔI SẼ GIẢI ĐÁP.

Giọng nói vang lên trong tai Adele, làm cô giật bắn người và cụng đầu một phát vào tường.

"Á á á!!"

Cô rên rỉ và co người lại, tay ôm đầu.

NẾU CÓ TRUY VẤN, CHÚNG TÔI SẼ GIẢI ĐÁP.

Giọng nói bí ấn vẫn còn đó!

Trong phòng không có ai ngoài Adele. Vậy giọng nói này có thể nhắc đến ai ngoài cô nữa?

Adele khẽ gọi.

"Xin chào? Nanomachine đấy à?"

PHẢI. ĐÓ LÀ CÁI TÊN ĐẤNG SÁNG TẠO ĐẶT CHO CHÚNG TÔI.

Ở Trái đất, Adele biết rằng đã có những nghiên cứu về nanomachine. Máy vi tính đã thay đổi, chỉ trong vài thập kỉ, từ một vật to ngang tòa nhà đến một thiết bị có thể nằm gọn trong lòng bàn tay.

Nghĩ đến điều đó, thật không thể tưởng tượng nổi khả năng của những nanomachine đã tồn tại từ rất lâu trước cả loài người, được thiết kế bởi những thực thể thần thánh thay vì các nhà khoa học và kỹ sư.

Ngay cả Adele cũng có thể thấy rằng chỉ đơn thuần tiếp nhận yêu cầu từ con người và phản hồi chúng là một chuyện khá đơn giản. Điều cô không thể đoán trước được là liệu các nanomachine chỉ đang phản hồi bằng những từ ngữ được lập trình sẵn, hay chúng sở hữu ý chí và tính cách riêng.

Đây là cơ hội hoàn hảo để tìm câu trả lời cho những câu hỏi ấy.

"Tớ muốn biết là tại sao ma lực của tớ lại bỗng nhiên mạnh thế?"

VUI LÒNG CHỜ GIÂY LÁT...

Sau vài giây, các nanomachine trả lời.

DỮ LIỆU CỦA CHÚNG TÔI CHO THẤY NHỮNG CHỈ LỆNH CÔ ĐƯA RA Ở LẦN LUYỆN TẬP MA PHÁP LÚC TRƯỚC ĐÃ NÂNG CAO HIỆU SUẤT CỦA QUÁ TRÌNH LÊN MỨC CAO HƠN BÌNH THƯỜNG.

Vậy là cô đã đúng về khoản đó. Thật nhẹ nhõm làm sao. Nhưng Adele vẫn còn câu hỏi.

 "Vậy kết quả đã tăng lên đến mức nào?"

KHOẢNG 3.27 LẦN.

"Hừm..."

Rõ ràng con số ấy là quá nhỏ để giải thích toàn bộ sự việc.

"Vậy thì tại sao tớ lại mạnh hơn một đứa trẻ mười tuổi bình thưởng?"

ĐIỀU ĐÓ RẤT ĐƠN GIẢN. SÓNG Ý NIỆM CỦA CÔ RẤT MẠNH, VÀ HÌNH ẢNH TRONG TÂM TRÍ CÔ RẤT RÕ RÀNG VÀ CỤ THỂ. CỤ THỂ LÀ, SÓNG Ý NIỆM CỦA CÔ SỞ HỮU CƯỜNG ĐỘ BẰNG KHOẢNG MỘT NỬA CỦA CỔ LONG, SINH VẬT HÙNG MẠNH NHẤT TRÊN THẾ GIỚI NÀY.

Adele không thể tin vào tai mình.

"Ừm, xin lỗi. Cậu nói một nửa của...cái gì cơ?"

Các nanomachine nói chậm rãi, rõ ràng.

CƯỜNG. ĐỘ. SÓNG. Ý. NIỆM. CỦA. CÔ. BẰNG. KHOẢNG. MỘT. NỬA. CỦA. MỘT. CON. CỔ. LONG.

"C-còn so với loài người thì sao?"

MẠNH HƠN KHOẢNG SÁU NGÀN TÁM TRĂM LẦN SO VỚI MỘT CON NGƯỜI SỬ DỤNG MA PHÁP TRUNG BÌNH.

 "S-sáu ngàn..."

SÁU NGÀN TÁM TRĂM LẦN.

Cốp!

Adele đập đầu vào tường.

Phịch.

Cô ngã vật xuống giường.

"T-tại sao...?"

***

Sau khi đã trấn tĩnh lại, Adele đặt thêm câu hỏi cho các nanomachine.

Vì nghĩ rằng mình sẽ có khối thời gian để tìm hiểu sau này, nên cô đã lơ là không hỏi Thần quá nhiều chi tiết về ma pháp, nhưng giờ đây, tình thế đã trở nên nghiêm trọng hơn nhiều. Nếu cô phạm sai lầm, cô có thể gây ra thảm họa, vì vậy việc nắm bắt tình hình một cách chắc chắn càng sớm càng tốt là điều tối quan trọng.

Các nanomachine giải thích chi tiết.

VỀ CƠ BẢN, THỨ MÀ CÔ GỌI LÀ MA LỰC CỦA CON NGƯỜI LÀ SỰ TỔNG HÒA CỦA CƯỜNG ĐỘ, SỨC BỀN VÀ ĐỘ RÕ NÉT CỦA SÓNG Ý NIỆM MÀ CÁ NHÂN ĐÓ CÓ THỂ TẠO RA. ĐỂ SO SÁNH VỚI GIỌNG NÓI THÌ, NÓ GIỐNG NHƯ ÂM LƯỢNG, HƠI SỨC VÀ ĐỘ TRÒN VÀNH RÕ CHỮ KHI PHÁT ÂM.  ĐỘ RÕ NÉT CỦA HÌNH ẢNH KHÔNG CHỈ LÀ VẤN ĐỀ VỀ MA LỰC, MÀ CÒN PHỤ THUỘC VÀO KỸ THUẬT. ĐÓ LÀ MỘT KỸ NĂNG CÓ ĐƯỢC THÔNG QUA LUYỆN TẬP, KHÔNG PHẢI KỸ NĂNG BẨM SINH.

"Vậy ý cậu là tớ thành thạo ở tất cả những thứ đó? Lý do tớ có thể tạo ra hình ảnh rõ nét như vậy là nhờ có kiến thức kiếp trước, nhưng còn lại thì... Ôi, không."

Bỗng dưng mọi chuyện sáng tỏ.

Các nanomachine vẫn cứ nói toạc ra.

CƯỜNG ĐỘ SÓNG Ý NIỆM CỦA CÔ BẰNG MỘT NỬA CƯỜNG ĐỘ CỦA CỔ LONG, SINH VẬT MANG SỨC MẠNH VÔ ĐỊCH TRONG THẾ GIỚI NÀY.

Đúng y như cô đã tính. Giữa những người có ma lực lớn nhất và thấp nhất, cô đứng ngay chính giữa.

Cốp! Cốp! Cốp!

Adele lại đập đầu vào tường thùm thụp.

"Sai rồi! Sai hết rồi! Đây đâu phải cách tính trung bình! Tất...tất cả những gì mình muốn là sống như MỘT CÔ GÁI BÌNH THƯỜNG kia mà!!"

Một lần nữa, cô thậm chí còn không được đặt ở trung vị.

Chắc chắn là việc so sánh sức mạnh của mọi sinh vật hiện hữu là rất phiền phức, nhưng chẳng lẽ việc xử lý những con số ở quy mô đó lại khó khăn đối với một vị thần sao?

Hay là, Thần cố ý làm như vậy? Một ân huệ xuất phát từ sự lo lắng cho sự an toàn của Misato ở thế giới này?

Sau một hồi bình tĩnh lại, Adele tiếp tục tra hỏi.

"Đã có ai hỏi các cậu những câu hỏi này bao giờ chưa?"

CHƯA BAO GIỜ CÓ CON NGƯỜI NÀO NHẬN THỨC ĐƯỢC SỰ TỒN TẠI CỦA CHÚNG TÔI VÀ TRAO ĐỔI TRỰC TIẾP. THÊM NỮA, CHÚNG TÔI KHÔNG ĐƯỢC PHÉP PHẢN HỒI NHỮNG CÁ THỂ CÓ QUYỀN HẠN DƯỚI CẤP BA.

"Quyền hạn?"

CHỈ NHỮNG NGƯỜI Ở CẤP BA MỚI CÓ QUYỀN KÊU GỌI SỨC MẠNH CỦA CHÚNG TÔI. NHỮNG SINH VẬT THÔNG THƯỜNG, BAO GỒM CẢ CON NGƯỜI. ĐƯỢC KHỞI TẠO VỚI CẤP ĐỘ MỘT. CỔ LONG BẮT ĐẦU Ở CẤP ĐỘ HAI VÀ ĐÔI LÚC LÀ CẤP ĐỘ BA. TRONG QUÁ KHỨ ĐÃ TỪNG CÓ NHỮNG CON NGƯỜI ĐẠT LÊN CẤP ĐỘ BA, NHƯNG NHỮNG TRƯỜNG HỢP ĐÓ CỰC KỲ HIẾM GẶP.

NHỮNG CON NGƯỜI ĐÓ ĐỀU ĐÃ RẤT GIÀ, ĐẠT ĐƯỢC CẤP BA NGAY TRƯỚC KHI CHẾT. HƠN NỮA, HỌ XEM CHÚNG TÔI ĐƠN THUẦN LÀ CÁC TINH LINH ĐIỀU KHIỂN MA PHÁP. NHỮNG NGƯỜI NGHE THẤY CHÚNG TÔI CÓ VẺ CHƯA BAO GIỜ TIẾT LỘ THÔNG TIN NÀY CHO BẤT KÌ AI.

ĐỂ HÌNH DẠNG CỦA CHÚNG TÔI ĐƯỢC TRUYỀN TRỰC TIẾP VÀO NÃO BỘ CỦA NHỮNG CON NGƯỜI NÀY, CHÚNG TÔI PHẢI KÍCH THÍCH VÕNG MẠC CỦA HỌ VÀ HÌNH THÀNH GIỌNG NÓI BẰNG CÁCH TẠO RA CỘNG HƯỞNG TRONG MÀNG NHĨ CỦA HỌ...

"Hả? Vậy ý cậu đang nói là..."

ĐỐI VỚI NGƯỜI KHÁC, CHÚNG TÔI CHỈ LÀ NHỮNG ẢO GIÁC VỀ THỊ GIÁC VÀ THÍNH GIÁC MÀ THÔI. VỚI NGƯỜI NGOÀI, BẢN THÂN CÔ LÚC NÀY TRÔNG NHƯ MỘT KẺ ĐIÊN ĐANG TỰ NÓI CHUYỆN MỘT MÌNH VẬY.

"Éc!"

KHÔNG CẦN LO, HIỆN TẠI KHÔNG CÓ AI Ở HAI PHÒNG KẾ BÊN CẢ.

Các nanomachine tiếp tục, trong lúc Adele hoảng loạn nhìn vào hai bức tường trái phải. NẾU CÔ MUỐN, CHÚNG TÔI CÓ THỂ TẠO RA RUNG ĐỘNG TRONG KHÔNG KHÍ ĐỂ NGƯỜI KHÁC NGHE THẤY ĐƯỢC VÀ BẺ CONG ÁNH SÁNG ĐỂ CHÚNG TÔI HIỆN NGUYÊN HÌNH...

"Thôi thôi! Cậu cứ như bây giờ là được."

Suy cho cùng, cô chỉ là một cô gái bình thường, ở mức trung bình. Cô không cần mấy người bạn tinh linh ma pháp.

Đây là lần duy nhất cô định hỏi chuyện chúng. Trừ khi có chuyện gì cấp bách xảy ra, nếu không cô sẽ không nói chuyện với chúng lần nào nữa.

Adele nhớ lại. "Vậy, lý do các cậu trả lời những câu hỏi của tớ là vì tớ có quyền hạn cấp ba sao?"

ĐẤNG SÁNG TẠO, NGƯỜI CÓ QUYỀN HẠN CAO NHẤT, LÀ CẤP 10. CÒN CÔ Ở CẤP 5.

Đương nhiên rồi. Trung bình, ngay chính giữa 0 và 10 luôn.

"Cậu có thể giải thích cái gì tính là can thiệp cấm được không?"

CÓ NHỮNG TRƯỜNG HỢP MÀ CÁC GIỚI HẠN ĐƯỢC ĐẶT LÊN LOẠI MA PHÁP CÓ THỂ THI TRIỂN NHẰM NGĂN NGỪA VIỆC TẠO RA VÔ HẠN VI KHUẨN HOẶC VIRUS, PHÂN HẠCH HẠT NHÂN, TỔNG HỢP HẠT NHÂN, PHÓNG XẠ, VÀ BẤT KÌ HÀNH VI NÀO LIÊN QUAN ĐẾN SỰ TỒN TẠI CỦA CHÚNG TÔI.

"Tớ đoán kiểu gì cũng sẽ có mấy cái đó."

Trong lúc Adele tiếp tục hỏi, cô động đến một thứ khác làm cô hứng thú: hộp vật phẩm. (item box) 

Cô hỏi rằng có ma pháp nào cho phép tiếp cận chiều không gian khác hay không, loại không gian mà dòng chảy thời gian và quá trình phân hủy không tồn tại, và các nanomachine trả lời rằng giữa vô số không gian, đúng là có những thế giới nơi liên kết thời gian-không gian đã sụp đổ. Ở đó, khái niệm thời gian không còn tồn tại; nếu có người mở một khe nứt không gian đến một trong những địa điểm này và đặt một vật phẩm vào đó, kết quả sẽ là một hộp vật phẩm hoặc thứ gì đó tương tự. Hơn nữa, vì hộp vật phẩm này sử dụng một không gian có sẵn, nên không cần tốn thêm năng lượng để duy trì nó. Những nanomachine hoàn toàn thừa khả năng cất trữ và lấy vật phẩm theo cách này.

Có vẻ một vài pháp sư có thể sử dụng cái gọi là "phép cất trữ", vốn cực kì hữu ích, mặc dù bị cản trở bởi hạn chế về không gian và thực tế là thời gian vẫn trôi đi bên trong không gian "cất trữ" đó. Nếu Adele giả vờ sử dụng loại ma pháp này, thì cô có thể dùng hộp vật phẩm ngay trước mắt người khác, và họ sẽ tưởng rằng cô chỉ đang dùng "phép cất trữ" thay vì sử dụng sức mạnh của nanomachine.

Sau một loạt các câu hỏi để chắc chắn rằng cô nên giảm đầu ra ma pháp của mình sao cho bằng con người bình thường, Adele đã thỏa mãn.

"Cảm ơn vì mọi thứ,", cô nói. "Với thông tin này, tớ nghĩ mình có thể tiếp tục làm một cô gái bình thường rồi."

CÔ LÀ...MỘT CÔ GÁI BÌNH THƯỜNG SAO?

Nghe như đang hỏi gài vậy. Adele phồng má.

"Tớ sẽ là một cô gái bình thường, sống một cuộc sống bình thường, và có được hạnh phúc bình thường!"

CHÚNG TÔI CẦU CHÚC CÔ BẢO TRỌNG.

***

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với các nanomachine, Adele chợt cảm thấy một nỗi khiếp sợ ập đến. Trước giờ cô chưa từng cảm thấy mình khỏe khoắn đặc biệt gì, nhưng sau tất cả những chuyện vừa xảy ra, cô bắt đầu tự hỏi...

Một đồng xu lúc này sẽ hữu ích, nhưng lúc này cô chẳng có xu nào.

Trong lúc lục lọi một thứ gì đó để dùng, mắt của cô hướng về tay nắm kim loại trên cửa tủ quần áo. Thấy không còn lựa chọn nào tốt hơn, cô dùng ngón tay kẹp lấy một cái tay nắm và chỉ bóp nhẹ một cái - 

Rắc.

Vậy là sức mạnh thể chất của cô cũng bằng một nửa cổ long sao?

Nhảm nhí hết sức!

***

Adele mải chìm vào suy nghĩ của mình đến độ lỡ luôn bữa tối.

Vốn đã quen bỏ bữa, việc này không có gì đáng ngại với Adele. Cái cô lo lắng hơn là sau này sẽ làm gì.

Hiện tại cô đang không xu dính túi. Cha mẹ không hề chu cấp cho cô dù chỉ một xu.

Tuy nhiên học phí của cô đã được trả đầy đủ, bao gồm cả tiền ăn. Ít nhất việc ăn một ngày ba bữa sẽ không là vấn đề. Cô chỉ cần ăn tại nhă ăn của trường. Mặt khác, việc mua đồ ăn vặt và đi ăn ngoài sẽ là bất khả thi, và cô cũng không thể mua gì khác. Không quần áo, không đồ lót, không xà phòng...không vở ghi, không bút, không mực...

Cô phải làm gì đây?

Thật là, cha và mẹ kế của cô đã nghĩ cái quái gì vậy?

Nằm trên giường trăn trở về tình thế tiến thoái lưỡng nan của mình, Adele quyết định ngày mai sẽ ghé qua phòng của bà quản lý. Cô không còn sự lựa chọn nào khác.

Adele rúc mình vào chăn.

Lần này, cô sẽ sống như một người bình thường. Cô đã chán ngấy việc bị xem như một người đặc biệt, gánh trên mình những kỳ vọng nặng nề.

Cô sẽ có địa vị ngang bằng với mọi người, có những cuộc trò chuyện bình thường, và rồi - rồi thì, biết đâu đấy cô có thể kết bạn...

***

"Làm ơn cho cháu một công việc đi ạ!"

"Giờ này mà trò còn làm cái gì ở đây thế hả?" bà quản lý nói rồi thở dài. "Hình như lúc trò mới đến, ta có bảo là cứ đến gặp ta nếu có hứng thú tìm việc làm thêm mà nhỉ..."

"Hiện tại cháu chẳng còn đồng nào dính túi và chỉ còn đúng hai bộ đồ lót để thay đổi thôi! Ngày mai là buổi đánh giá năng lực rồi, nên nếu hôm nay cháu không bắt đầu ngay, thì phải đợi đến tận cuối tuần sau mới có cơ hội khác, mà như thế thì cháu sẽ gặp rắc rối to mất!"

Bà quản lý day day thái dương, cau mày lại.

"Trò đã từng đi làm bao giờ chưa?"

"Dạ, e là chưa ạ."

Ngay cả ở kiếp trước, Adele cũng chưa từng đi làm bao giờ.

"Đi theo ta."

Adele lẽo đẽo theo sau bà quản lý đến một tiệm bánh mì trông có vẻ giản dị.

"Ông Aaron, tôi dẫn đến cho ông một cô bé phụ bán hàng mới đây. Ông thấy sao?"

Bà quản lý giải thích thẳng thắn tình hình cho chủ tiệm bánh: Adele là một học sinh nghèo rớt mồng tơi, chưa có chút kinh nghiệm làm việc nào và chỉ muốn làm thêm vào những ngày được nghỉ học.

"Hừm. Chà, tôi nghĩ nếu con bé là người do bà giới thiệu thì chắc không có vấn đề gì đâu." Ông chủ tiệm bánh quay sang Adele. "Ở đây, chúng ta làm công việc quan trọng là lo cái ăn cho bàn ăn của mọi nhà, nên không được nghỉ dù chỉ một ngày. Lâu nay ta cứ nghĩ mãi, giá mà mỗi tuần một lần, ta có thể nghỉ ngơi một chút sau khi nướng bánh xong thì tốt biết mấy."

"Chính vì thế, ta đang tìm một người đến phụ bán bánh mì mỗi tuần một lần, làm từ sáng đến tối. Cháu thấy thế nào? Nếu thấy ổn thì hay là cháu tới làm thử cho ta xem sao nhé? Nếu thấy không hợp thì cháu có thể nghỉ bất cứ lúc nào cũng được."

Nghe có vẻ là công việc hoàn hảo cho Adele.

Ngay cả một cô bé mười tuổi cũng có thể dễ dàng nhớ hết giá của các loại bánh, hơn nữa, mấy món bánh nướng ở đây chắc cũng chẳng khác là bao so với những gì được bán ở Nhật Bản... Dù sao thì, đây cũng là Adele mà. Cho dù số lượng bánh mì có chất cao như núi, cô bé chắc chắn vẫn dư sức ghi nhớ giá cả nhanh gọn để làm hài lòng bác thợ làm bánh.

Với lại, công việc chỉ cần đi làm một ngày mỗi tuần - có thể khó đến mức nào chứ?

"Cháu sẽ làm, nếu bác không chê!"

Và thế là, có vẻ như rốt cuộc Adele cũng sẽ được tận hưởng cuộc sống của một học sinh bình thường.

Ở thế giới này, một tuần có sáu ngày, và mỗi tháng có sáu tuần. Ba mươi sáu ngày một tháng, và mười tháng một năm. Tức là 360 ngày. Số ngày trong tuần và tháng rất dễ chia nhỏ, lại có số lượng nhiều, nên xét trên nhiều phương diện thì khá là tiện lợi.

Chưa hết, vào thời điểm cuối năm sẽ có hai ngày gọi là "Ngày Tưởng Niệm Năm Cũ và Dâng Lời Tạ Ơn", cũng như một "Ngày Chuyển Giao Năm", và "Ngày Chào Đón Năm Mới và Ăn Mừng". Dịp lễ cuối cùng này thực chất kéo dài hai ngày, tính ra tổng cộng là có thêm năm ngày dư, tạo thành một năm trọn vẹn 365 ngày.

Mỗi tuần, trong số sáu ngày thì thường sẽ có một ngày nghỉ chung cho tất cả mọi người, bao gồm cả học viện, vì thế đây sẽ là ngày mà Adele làm việc tại tiệm bánh.

Tất nhiên, điều này đồng nghĩa với việc Adele sẽ chẳng có ngày nghỉ nào cả, nhưng cũng đành chịu thôi. Dù sao đi nữa, Adele nghĩ, một ngôi trường dành cho trẻ em từ mười đến mười ba tuổi thì làm sao mà làm khó được cô, nên cô đoán là chuyện bài tập về nhà sẽ chẳng thành vấn đề gì. Tuy chắc chắn sẽ có nhiều học sinh tự học thêm sau khi về ký túc xá, nhưng với Adele thì chuyện đó có lẽ là không cần thiết.

Hôm nay không phải là ngày nghỉ, nhưng để đào tạo cô bé một cách bài bản, bác thợ làm bánh quyết định để Adele làm việc trong phần còn lại của ngày coi như là thực hành. Và thế là, bà quản lý để Adele ở lại đó rồi quay trở về ký túc xá.

***

Buổi huấn luyện của Adele đã thành công tốt đẹp.

Ở kiếp trước, Misato có rất ít người quen, nhưng không phải vì cô không khao khát có bạn. Sự thật là, không hẳn do cô vụng về hay không thoải mái khi ở cạnh người khác, mà đúng hơn là do hiếm có ai chủ động tiếp cận cô.

Được trang bị những ký ức về lòng hiếu khách của người Nhật, việc đóng vai một cô bé bán hàng là chuyện nhỏ đối với Adele, và ngay lập tức, khách hàng đều cảm thấy quý mến cô.

Và thế là, chiều tối hôm đó, Adele quay trở về ký túc xá học viện, trong tay nắm chặt hai đồng bạc.

Thành quả lao động của mình đây rồi! Tiền do chính tay mình kiếm được! Tiền mà mình có thể tiêu xài tùy thích! Adele cảm thấy như đang đi trên mây.

Tuy nhiên, cảm giác bất an nhanh chóng lấn át niềm hân hoan.

Nhỡ mình làm mất tiền thì sao? Nhỡ bị trộm mất thì sao?

Hiếm có tên trộm nào đê hèn đến mức nhắm vào một đứa bé mười tuổi, nhưng Adele không thể tự trấn an bản thân được. Suy cho cùng, vẫn còn một phần trong não bộ của cô là của một thiếu nữ mười tám tuổi, nhận thức rõ những mối nguy hiểm của thế giới.

Đột nhiên, cô nhớ ra - Hộp vật phẩm!

Nếu cất tiền vào Hộp vật phẩm, chúng sẽ không bao giờ bị mất hay bị trộm.

Nghĩ đến đó, Adele thả lỏng người và niệm chú thầm bằng ý nghĩ. Ngay lập tức, những đồng xu trên tay cô biến mất.

Tiếp theo, cô thử lấy chúng ra. Chỉ trong vài giây, cảm giác kim loại lạnh lẽo đã trở lại trong lòng bàn tay. Cô lập tức cất chúng đi lần nữa.

Trong một khoảnh khắc, trái tim Adele phồng lên vì tự hào trước thành công của mình, nhưng đột nhiên, cô nghĩ đến một chuyện khác, và mặt cô tái mét.

Nếu câu chú bị lỗi, cô nhận ra, thì cô sẽ mất sạch số tiền mồ hôi nước mắt. Sao cô lại không thử nghiệm với một hòn sỏi trước khi làm chuột bạch với đống tiền xu chứ? Cô đúng là con ngốc mà.

Thôi kệ, cô tự nhủ trong khi lê bước tiếp, ít nhất thì mình cũng không làm mất tiền. Mọi chuyện vẫn ổn. Nhưng từ giờ mình sẽ phải cẩn thận hơn mới được.

Để so sánh đơn vị tiền tệ của Nhật Bản hiện đại với thế giới của Adele, thì một đồng xu đồng trị giá khoảng 10 yên. Một đồng nửa bạc trị giá 100 yên, một đồng bạc trị giá 1.000 yên, một đồng nửa vàng trị giá 10.000 yên, và một đồng vàng trị giá 100.000 yên.

Rau củ quả thì rẻ, thịt và các mặt hàng xa xỉ khác thì đắt, còn công cụ và trang sức thì có cái giá cắt cổ theo tiêu chuẩn Nhật Bản, nghĩa là việc quy đổi tiền tệ đơn thuần sẽ là vô nghĩa. Tuy nhiên, nếu xét trên phương diện chi phí cần thiết để duy trì mức sống của một người bình thường, thì mức lương của Adele khá là hợp lý.

Nói một cách điển hình, một thợ thủ công bình thường đã có gia đình sẽ mang về nhà mức lương khoảng 3 đồng vàng một tháng. Trừ đi ngày nghỉ, một người làm việc 30 ngày một tháng, tương đương mức lương quy đổi khoảng 10.000 yên mỗi ngày.

Ngược lại, lương của Adele là hai đồng bạc một ngày, tức khoảng 2.000 yên, tính ra là khoảng 250 yên một giờ. Mặc dù nghe có vẻ không nhiều, nhưng đó là một mức lương hoàn toàn thỏa đáng cho một đứa trẻ. Mức lương tháng 12 đồng bạc, tức khoảng 12.000 yên, sẽ thừa sức chi trả cho các nhu cầu thiết yếu hàng ngày của cô. Khả năng cao là cô sẽ không mua sắm được quần áo, nhưng vì đồng phục trường đã được cấp phát nên Adele vẫn sẽ xoay xở được.

Để giữ gìn hình ảnh, nhà trường cung cấp dịch vụ sửa chữa quần áo và cho phép học sinh đổi những bộ đồ đã chật hoàn toàn miễn phí. Suy đi tính lại, dù mang tiếng là miễn phí, nhưng thực chất những khoản đó đều đã được chi trả từ học phí của học sinh rồi.

Cô sẽ phải tự lo liệu đồ lót cho mình, nhưng vào thời điểm này, Adele chưa cần dùng đến thứ gì cho nửa thân trên cả. Mặc dù phần hồn mười tám tuổi bên trong cô không hẳn coi đây là điều may mắn, nhưng hiện tại thì bớt được nỗi lo nào hay nỗi ấy, và cô thấy biết ơn vì điều đó.

Dù sao thì, có vẻ như rắc rối tiền bạc của cô đã được giải quyết.

Kể từ đó, vào những ngày Adele làm việc, bác thợ làm bánh vẫn tiếp tục đến từ trước bình minh để bắt đầu làm bánh. Người dân địa phương ghé qua mua bánh mì mới ra lò cho bữa sáng, và những người phải đi làm vào ngày nghỉ cũng tạt qua vào buổi trưa để mua chút gì đó lót dạ cho cả ngày, y như mọi khi. Tuy nhiên, vào buổi chiều, bác thợ bánh để cửa tiệm lại cho cô bé nhân viên trông coi, tận dụng cơ hội này để ra ngoài nghỉ ngơi dưỡng sức, hoặc dành thời gian cho vợ con.

***

Ngày hôm sau là ngày thi, thời điểm tất cả con cái quý tộc tập trung lại để làm bài kiểm tra xếp lớp và được phân chia vào các lớp học.

Tất nhiên, những đứa trẻ quý tộc thực thụ như Prissy sẽ theo học tại Học viện Ardleigh cao cấp hơn hẳn. Những học sinh tại Eckland là con cái của những quý tộc cấp thấp hơn nhiều - những kẻ chỉ có hy vọng thừa kế mong manh nhất; những kẻ thậm chí còn chẳng hữu dụng để làm con tốt trong các cuộc hôn nhân chính trị - nói tóm lại, là những kẻ tầm thường. Triển vọng tương lai của họ cũng chẳng sáng sủa hơn con cái nhà thương buôn là bao.

Số học sinh còn lại chính là con cái của các thương nhân, bao gồm cả những cô con gái xuất thân từ những gia đình không có con trai nối dõi, được gửi đến đây để tạo dựng các mối quan hệ có thể giúp họ được gả vào những gia đình thương buôn có thế lực hơn.

Tất cả những điều này là quá sức để một đứa trẻ mười tuổi có thể thấu hiểu, đặc biệt là với một đứa trẻ quý tộc lớn lên trong nhung lụa, kẻ được dạy dỗ từ lúc lọt lòng rằng mình khác biệt so với đám thường dân thấp kém. Ấy thế mà, giữa tất cả những chuyện đó, Adele lại thở phào nhẹ nhõm. Cô không quá nổi bật so với những người khác có mặt tại buổi kiểm tra như cô từng lo ngại. Mặc dù trang phục của cô có chất lượng thấp hơn nhiều so với những gì Prissy được ban cho, nhưng đồ của Adele thực chất vẫn là đồ của con gái một quý tộc. Và dù bộ đồ khá nhàu nhĩ sau chuyến xe ngựa, cô nhận thấy vẻ ngoài của mình cũng chẳng khác là bao so với, chẳng hạn như, con út của một gia đình quý tộc cấp thấp. Việc quần áo của cô từng bị ướt sũng rồi nhăn nhúm lại khi khô càng giúp ích cho sự ngộ nhận này.

***

Ngày thi bắt đầu bằng một bài kiểm tra viết.

Bài thi này bao gồm lịch sử cơ bản, tên của Nhà vua và các nhân vật có tầm ảnh hưởng khác, thông tin về các quốc gia láng giềng, lễ nghi phép tắc, logic cơ bản, và hàng loạt các chủ đề khác.

Vốn bị gia đình cô lập, Adele chẳng tìm thấy việc gì để làm ngoài việc học. Kết quả là, trí tuệ của Adele đã ở mức đáng nể ngay cả trước khi ký ức quay lại, và giờ đây, được trang bị thêm góc nhìn mới mẻ từ kiếp trước, cô dễ dàng xử lý bài thi.

Phần toán học cũng tương tự. So với những gì cô biết từ kiếp trước, mấy phép tính này chỉ là trò trẻ con, và Adele dốc toàn lực giải quyết các bài toán. Cô biết rằng nếu không được vào lớp đứng đầu, cô sẽ chán đến phát khóc mất. Hơn nữa, khái niệm về một cô gái có khiếu học hành cũng là chuyện khá bình thường. Việc có một ai đó đứng đầu trong các kỳ thi là lẽ tự nhiên thôi mà.

Thực tế là, việc xếp lớp chủ yếu dựa trên kết quả của bài thi viết. Để thuận tiện cho việc giảng dạy và các hoạt động tương tự, việc nhóm các học sinh theo trình độ là cần thiết, bởi nếu nhà trường trộn lẫn các học sinh có năng lực chênh lệch quá lớn, sẽ rất khó để chốt được một giáo trình mà tất cả đều có thể hoàn thành.

Tuy nhiên, cách tiếp cận này không phải lúc nào cũng thực tế. Sẽ cực kỳ khó khăn cho giáo viên khi phải quản lý một lớp học toàn những thiên tài hoặc ngược lại (toàn học sinh yếu kém). Suy cho cùng, học sinh nào cũng cần nhận được sự quan tâm như nhau.

Bằng cách đan xen học sinh trình độ cao và trình độ cơ bản, giáo viên có thể để những đứa trẻ giỏi hơn tự quản và tập trung vào những học sinh đang cần sự hướng dẫn nhiều hơn. Và, nếu có học sinh nào tỏ ra vượt trội hơn cả người hướng dẫn, thì vẫn có nhiều phương pháp tự học khác nhau có thể được áp dụng.

Cụ thể, đối với môn ma pháp và thể chất, việc không phân chia học sinh theo năng lực lại thuận tiện hơn. Mặc dù điều này khiến mọi thứ trở nên quá nhàn hạ đối với những đứa trẻ có kỹ năng tốt, nhưng một số lại phàn nàn rằng điều đó đồng nghĩa với việc họ không có nhiều cơ hội để tiến bộ.

Tương tự, ngay cả những người không thể sử dụng ma pháp cũng bắt buộc phải tham gia các lớp học ma pháp. Bởi lẽ, trong tương lai, một người có thể trở thành trợ lý hoặc thư ký cho một pháp sư - hoặc, nếu trở thành binh lính, họ có thể sẽ phải chiến đấu chống lại những kẻ sử dụng ma pháp vào một ngày nào đó. Do đó, ngay cả khi bản thân không dùng được ma pháp, thì việc nắm vững kiến thức cơ bản về bộ môn này vẫn là điều thiết yếu.

***

Bài kiểm tra thể chất diễn ra ngay sau bài thi viết.

Nhà trường không kỳ vọng ai nhập học cũng phải là vận động viên. Họ chỉ cần chứng tỏ mình tương đối khỏe mạnh và đủ thể lực để tham gia các tiết giáo dục thể chất của trường là được.

Adele thực hiện từng bài tập chính xác theo chỉ dẫn. Cô không được phép để lộ bất kỳ sự bất thường nào ở khoản này. Suy cho cùng, cô là một "cô gái hoàn toàn bình thường, ở mức trung bình" mà.

Vì thế, dựa vào những đứa trẻ đang xếp hàng phía trước, cô cố gắng hết sức để điều chỉnh thành tích của mình sao cho khớp với mức có vẻ là trung bình.

Họ được chia thành các nhóm năm người và được yêu cầu hoàn thành liên tiếp các bài tập khác nhau. Adele được xếp ở vị trí số hai trong nhóm, nên cô chỉ có đúng một đứa trẻ đứng trước để làm tham chiếu.

Cô bắt đầu tính toán trong đầu. Học sinh đứng trước cô là một cậu bé, nhưng ở độ tuổi này, Adele ước tính rằng việc con gái có thành tích ngang ngửa con trai cũng chẳng phải chuyện gì quá lạ lẫm. Chẳng phải người ta vẫn bảo con gái phát triển sớm hơn con trai khi còn nhỏ hay sao?

Dù sao đi nữa, miễn là cô vẫn nằm trong phạm vi trung bình, thì làm tốt hay kém cũng chẳng quan trọng. Miễn là cô không bị nổi bật.

Trong tất cả các môn - chạy nước rút, chạy bền, nhảy xa, hít xà, chống đẩy, và ném lao - Adele đều nỗ lực để đạt được kết quả y hệt như cậu thiếu niên đứng trước mình.

Bằng cách này, ngay cả khi cô có vẻ hơi khỏe hơn một chút so với mặt bằng chung của con gái, thì cô vẫn có thể được coi là một đứa trẻ "bình thường".

***

Cuối cùng, họ cũng đến phần kiểm tra ma pháp.

Ở thế giới này, khoảng ba mươi phần trăm dân số có chút năng lực ma pháp. Trong số đó, có lẽ chỉ một phần ba là thực sự có khiếu. Nghĩa là những người sử dụng ma pháp thực thụ chỉ chiếm khoảng mười phần trăm tổng dân số. Số còn lại chỉ có thể làm những việc đơn giản, thiết thực như nhóm lò hoặc tạo ra đủ nước để giải tỏa cơn khát nhẹ.

Trước khi thức tỉnh ký ức, không rõ liệu Adele có thể chen chân vào nhóm mười phần trăm đó hay không, ngay cả khi được huấn luyện. Tuy nhiên, ít nhất cô cũng luôn thuộc nhóm ba mươi phần trăm kia. Nếu một cỗ xe ngựa đi qua sa mạc gặp nạn mà có Adele trên xe, thì cơ hội sống sót của họ cũng sẽ nhỉnh hơn đôi chút.

Nhưng bây giờ thì...

Để an toàn nhất, tốt hơn là Adele không nên dùng ma pháp chút nào. Cô thừa biết điều đó.

Tiếc thay, chiến thuật này không thực tế. Vì cô có khả năng sử dụng ma pháp, nên sẽ thật đáng tiếc nếu không cho phép bản thân thử một chút. Giả vờ không biết dùng ma pháp có thể gây rắc rối về sau; nếu lỡ có tình huống bắt buộc phải dùng, Adele không muốn mình bị động.

Vì vậy, cũng giống như bài kiểm tra thể chất, cô dự định điều chỉnh cấp độ của mình cho giống với những học sinh biết dùng ma pháp khác.

Y hệt lần trước, Adele quan sát kỹ những người dùng ma pháp trước mình, và khi đến lượt, cô tính toán nỗ lực của bản thân cho phù hợp.

Người bình thường có ma lực bằng khoảng 1/6.800 của cô, nên nếu cô kìm nén sức mạnh xuống còn khoảng 1/10.000 so với mức tối đa, thì hiệu quả sẽ ngang bằng với đứa trẻ ngay phía trước cô.

Bùm.

Một quả cầu lửa có kích thước vừa phải bay ra, và Adele thở phào nhẹ nhõm. Đó không phải là một câu chú dùng trong chiến đấu, chỉ là một ngọn lửa nhỏ xíu tầm thường.

Nhưng tất cả mọi người, bao gồm cả các huấn luyện viên, đều đang nhìn chằm chằm vào Adele, miệng há hốc.

"C-con bé không niệm chú..."

Adele cảm thấy dạ dày mình thót lại. Cô đã quên đọc câu chú.

Tất nhiên, trên thực tế, không cần câu chú để phát ra sóng ý niệm. Tuy nhiên, đối với hầu hết con người, do không thể hình dung ngay lập tức hình ảnh cần thiết hoặc các chuyển động phân tử và phản ứng hóa học liên quan, việc sử dụng câu chú là cần thiết để hỗ trợ hình thành hình ảnh và sóng ý niệm: "Hỡi ngọn lửa! Hãy xoáy tròn và tụ lại bên ta, rồi giáng đòn lên kẻ thù!"

Cách dễ nhất để hiện thực hóa điều này là đọc to lên, và mặc dù niệm thầm không phải là không thể, nhưng nó khó hơn nhiều, thường là kỹ thuật chỉ dùng khi cần đánh lén. Nếu chọn không đọc to câu chú, uy lực ma pháp sẽ giảm đi đáng kể, ngay cả khi người đó dành cùng một lượng thời gian để suy nghĩ những từ ngữ thích hợp.

Tuy nhiên, Adele đã hình dung và kích hoạt hiện tượng này mà sắc mặt không hề thay đổi. Với sức mạnh ngang bằng đứa trẻ trước cô. Mặc dù đây cũng được tính là "niệm chú thầm" (vô niệm), nhưng xét về uy lực, nó lớn đến mức người của thế giới này không thể đánh giá hết được những gì cô vừa làm.

May mắn cho Adele, ngay cả những người lớn đang quan sát cũng không hiểu hết tầm vóc của việc cô vừa làm - dù ai cũng thấy rõ năng lực ma pháp của cô vượt xa những gì được mong đợi ở một đứa trẻ cùng tuổi.

Trong lòng hoảng loạn, Adele cố gắng biện minh cho sai lầm của mình. Chắc chắn phải có nhiều người niệm phép mà không cần đọc chú chứ, cô tự nhủ. Chỉ là hầu hết mọi người không chọn làm thế thôi. Mình chỉ là một cô gái bình thường tình cờ lại đặc biệt giỏi hỏa ma pháp thôi. Thế đấy!

Các học sinh mới vẫn chưa giới thiệu bản thân với nhau. Vì thế, trong khi ở hoàn cảnh khác thì căn phòng có thể đã tràn ngập tiếng xì xào, nhưng lúc này sự im lặng lại bao trùm. Bất chấp cú sốc rõ rệt, các huấn luyện viên quyết định tiếp tục bài kiểm tra theo kế hoạch. Sẽ có khối thời gian để hỏi han sau.

Việc phân lớp kết thúc mà không có sự cố nào khác, và khi học sinh được giải tán khỏi sân tập, Adele quay trở về phòng mình.

***

Chỉ còn lại một cậu bé trên sân tập: Kelvin von Bellium, con trai thứ năm của một gia đình Nam tước nghèo túng.

Gia tộc Bellium rất nghèo. Mặc dù vậy, vị Nam tước hào hoa này, sau khi đã có ba con trai và một con gái với vợ mình, lại nảy sinh quan hệ với người hầu nữ thân cận của vợ và có thêm hai con trai cùng một cô con gái nữa.

Nam tước không phải là kẻ lăng nhăng đồi bại vô đạo đức. Ông chu cấp đầy đủ cho người hầu nữ đã sinh con cho mình. Ông cho phép những đứa trẻ đó sống trong dinh thự và nuôi dạy chúng như con ruột. Vợ ông và các con của bà chưa bao giờ đối xử tàn tệ với chúng, trái lại còn trân trọng chúng như người một nhà.

Ấy vậy mà, gia đình người hầu nữ vẫn luôn túng thiếu tiền bạc.

Ban đầu, Nam tước dự định cho các con trai của vợ cả theo học tại Học viện Ardleigh, nhưng nếu làm vậy thì sẽ không còn tiền đóng học phí cho các con trai của người hầu nữ.

Con trai cả là người thừa kế của Nam tước, và con trai thứ hai là người dự phòng nhỡ khi có chuyện gì xảy ra với con cả. Con trai thứ ba, nếu được Thần phù hộ, sẽ trở thành hiệp sĩ hoặc vệ binh, hoặc là một quan chức cấp cao. Nếu may mắn, cậu ta có thể đi ở rể cho một gia đình Nam tước hoặc Tử tước không có con trai nối dõi.

Theo lẽ thường, cả ba cô con gái sẽ được gửi đến Học viện Eckland, nơi có học phí chỉ bằng một phần mười so với Ardleigh. Tuy nhiên, với những tố chất cần thiết, vẫn có khả năng họ có thể gả cho người thừa kế của một quý tộc hoặc con trai của một thương nhân lỗi lạc, từ đó vực dậy vận mệnh của gia đình. Để các con gái có cơ hội tốt hơn trong việc tìm kiếm những tấm chồng sáng giá, Nam tước buộc phải gửi họ đến Ardleigh, ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc vắt kiệt ngân sách eo hẹp của gia đình. Đó là những canh bạc mà một gia đình quý tộc nghèo buộc phải đánh cược với hy vọng thoát khỏi cảnh khó khăn.

Hóa ra, con gái của người hầu nữ lại là một mỹ nhân. Xinh đẹp đến mức, dù là con gái ngoài giá thú của một Nam tước, cô bé chắc chắn sẽ kiếm được một tấm chồng tốt. Khi con gái của người hầu nữ đã được sắp xếp để theo học ngôi trường danh giá hơn, thì Nam tước không thể nào lại gửi con gái lớn của mình - tức con gái của phu nhân Nam tước - đến học viện kém vế hơn được. Nếu ông làm thế, người ta sẽ nghi ngờ rằng cô bé có vấn đề gì đó, và điều này sẽ hủy hoại mọi cơ hội kết hôn tốt đẹp của cô. Vì vậy, dù vượt quá khả năng chi trả của gia đình Nam tước nghèo, cả hai cô con gái đều được gửi đến Học viện Ardleigh, và gia đình chỉ còn biết cầu nguyện rằng nhan sắc của cô con gái út sẽ mang lại cho họ một gia tài vào ngày sau.

Do đó, kết cục là cậu con trai thứ tư của Nam tước - con đầu lòng với người hầu nữ - và cậu con trai thứ năm, tên là Kelvin, được sắp xếp để theo học Học viện Eckland. Mọi chuyện lẽ ra sẽ là như vậy.

Thế nhưng, cậu con trai thứ tư lại có tài năng ma pháp. Tài năng đó vừa đủ để cậu bé có thể kiếm sống trên đường đời - hoặc thậm chí, tùy vào hoàn cảnh, có thể trở thành pháp sư cung đình hoặc gia nhập hội pháp sư.

Cha mẹ cậu vui mừng khôn xiết, và vào phút chót, quyết định được đưa ra là cậu cũng sẽ được gửi đến Ardleigh, bỏ lại duy nhất Kelvin, cậu con trai thứ năm, lủi thủi đến Học viện Eckland một mình.

Trong số bảy anh chị em, chỉ mình cậu bị bỏ lại.

Tại sao? Cớ làm sao chứ? Kelvin oán trách sự bất công của thế giới, mặc dù sâu thẳm trong tim, cậu biết rằng chuyện này là bất khả kháng. Việc gửi con cái đến một học viện danh giá là gánh nặng không hề nhỏ đối với gia đình một quý tộc nghèo.

Sau phí nhập học đắt đỏ, còn phải tính đến học phí, sách giáo khoa, tiền ăn, tiền ở, tiền đồng phục và nhiều khoản khác cho suốt ba năm trời. Nhân số tiền đó lên bảy lần, thì gia đình Nam tước tuyệt đối không thể xoay xở nổi. Khoản chi phí phát sinh bất ngờ cho việc học của cậu con trai thứ tư có lẽ đã đặt họ vào thế kẹt lắm rồi. Họ thậm chí đã phải bán một số trang sức của bà Nam tước và đi vay nợ thêm. Đó là một canh bạc khổng lồ khi đầu tư cho con của một người hầu nữ.

Thay vì phàn nàn về chi phí nuôi ăn học cho con của người hầu, vợ của Nam tước lại xin lỗi rối rít. Giá như có đủ tiền để Kelvin cũng được đến Ardleigh cùng anh chị em - nhưng nhà không còn tiền nữa rồi.

Và thế là Kelvin đến Học viện Eckland, nơi mà xét cho cùng, chi phí chỉ bằng một phần mười so với Ardleigh. Cậu là con trai thứ năm, sinh ra bởi một người hầu nữ, và mặc dù có thể lực tốt, nhưng không giống như anh trai mình, cậu không có chút năng lực ma pháp nào.

Tuy nhiên, Kelvin quyết tâm sẽ tận dụng tối đa hoàn cảnh của mình.

Nếu mình đã bị kẹt ở cái chốn này, cậu nghĩ, thì mình sẽ vươn tới những vì sao! Cậu mơ ước trở thành thủ khoa của Eckland, vượt xa đám con ông cháu cha ở Ardleigh. Cậu sẽ tốt nghiệp và kiếm được gia tài lớn, đền đáp công ơn của mẹ, của cha và của bà Nam tước vì tất cả những gì họ đã làm cho cậu.

Nhờ khoảng thời gian chơi đùa cùng các anh trai, Kelvin biết cơ thể mình rất khỏe mạnh, và cậu háo hức mong chờ phần kiểm tra thể chất trong bài thi xếp lớp.

Ngay lập tức, mình sẽ cho họ biết ai mới là trùm, Kelvin đã nghĩ như vậy.

Nhưng rồi, ngay sau khi cậu vừa phô diễn cú nước rút nhanh nhất của mình, thì cô bé phía sau cậu cũng thực hiện y hệt như thế.

Cậu đã đẩy bản thân đến giới hạn ở bài hít xà, nhưng lại một lần nữa, cô bé kia nhìn chằm chằm vào cậu, rồi hoàn thành đúng số lượng y hệt. Tệ hơn nữa, cậu có thể nhận thấy cô ta chỉ giả vờ mệt, dừng lại ở chính xác con số của cậu mặc dù cô ta thừa sức làm tiếp được lâu hơn nhiều.

Môn ném lao cũng vậy. Rồi nhảy xa. Và cả chống đẩy nữa.

Cô ta dừng lại ngay khi bắt kịp kỷ lục của cậu ở mọi môn, mặc dù cô ta vẫn còn dư sức.

Và trên hết, cô ta còn biết dùng cả ma pháp nữa.

Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp!

Cô ta đang trêu ngươi mình, nhưng lần sau, Kelvin thề, cậu nhất định sẽ đánh bại cô ta.

Kelvin von Bellium, con trai thứ năm của Nam tước. Đó là khoảnh khắc mà mục tiêu trong ba năm tới của cậu đã được định đoạt.

***

Đó là ngày ngay sau buổi đánh giá năng lực: ngày phát sách giáo khoa được mong chờ bấy lâu.

Thực tâm mà nói, Adele không hào hứng lắm với việc nhận tài liệu học tập. Thứ cô thực sự muốn là quần áo, cũng được phát cùng lúc đó.

Có hai bộ đồng phục, một cho mùa hè và một cho mùa đông, cũng như hai bộ đồ thể dục tương ứng cho hai mùa, cùng với nhiều loại giày và tất dài.

Cuối cùng thì cô cũng có quần áo mới sạch sẽ để mặc, và miễn là cô còn mặc đồng phục, sẽ chẳng ai để ý nếu ngày nào cô cũng mặc y hệt nhau. Tuyệt vời hơn nữa là nếu cô lớn nhanh khiến đồng phục hay đồ thể dục bị chật, hoặc nếu chúng bị hỏng hóc nặng, cô sẽ được đổi bộ khác. Nếu đổi quá nhiều lần, có thể cô sẽ phải nhận đồ cũ mà học sinh khác để lại, nhưng viễn cảnh đó chẳng làm cô bận tâm cho lắm.

Đồ đạc mới của cô quá nhiều để có thể mang hết trong một lần, nên sau vài chuyến đi đi về về từ phòng cấp phát, Adele thay sang bộ đồng phục. Cô được phát một bộ hơi rộng một chút để trừ hao cho giai đoạn trổ mã sắp tới, nhưng điều này lại toát lên một cảm giác rất "trung bình", khiến cô cực kỳ thích thú. Bộ quần áo cá nhân duy nhất của cô đã trở nên khá nhàu nhĩ và xuống cấp do bị mặc liên tục suốt bao nhiêu ngày qua, nên để giữ gìn nó, Adele quyết định cất vào bên trong Hộp vật phẩm.

Đứng trước gương, cô ngắm nghía diện mạo của mình.

Mình hy vọng sẽ kết bạn được với một trăm người!

Adele, cô gái chưa từng có lấy một người bạn ở kiếp này hay kiếp trước, ánh mắt rạng ngời hy vọng.

***

Chiều hôm đó, cô xuống xem bảng thông báo và thấy danh sách phân lớp đã được niêm yết.

Cuối buổi chiều hôm ấy, học sinh sẽ tập trung xếp hàng theo danh sách này để tập dượt cho buổi lễ khai giảng. Ngày mai sẽ là lễ khai giảng chính thức, tiếp nối là phần giới thiệu bản thân. Các tiết học sẽ bắt đầu vào tuần sau, ngay sau ngày nghỉ.

Đúng như dự đoán, Adele đã được xếp vào Lớp A.

Thực ra, đây không hẳn là chữ cái "A" trong bảng chữ cái ở thế giới cũ của Misato - nhưng vì nó là ký tự đầu tiên thường được dạy trong hệ thống chữ viết của quốc gia này, nên gọi là "A" để thay thế cũng hợp lý.

Buổi tập dượt, cũng như buổi lễ chính thức vào ngày hôm sau, đều diễn ra suôn sẻ không chút trắc trở. Gia đình của một số học sinh cũng đến tham dự, nhưng trong nhiều trường hợp, do nhà quá xa nên họ không thể đi được. Thêm vào đó, mặc dù có không ít gia đình quý tộc cấp thấp sống ở vùng lân cận, nhưng lễ khai giảng của Eckland lại diễn ra cùng thời điểm với Ardleigh. Nếu các bậc phụ huynh có con theo học ở cả hai học viện, họ gần như luôn chọn tham dự buổi lễ tại ngôi trường có vị thế cao hơn.

Những đứa trẻ xuất thân từ gia đình nghèo khó, và những đứa trẻ bị tống đến Eckland chỉ để cho khuất mắt cha mẹ cũng đều phải lẻ loi một mình, và không ngoài dự đoán, Adele nằm trong số đó.

***

Sau buổi lễ, các giáo viên dẫn học sinh về lớp học.

Sau khi có chút ít thời gian trò chuyện với nhau, cuối cùng cũng đến lúc lũ trẻ làm quen với bạn cùng lớp. Trái tim Adele đang cồn cào đan xen giữa mong đợi và lo âu. Liệu cô có thể dễ dàng kết bạn không? Hay cô sẽ lại vụng về trong khoản này, để rồi rốt cuộc lại cô độc như kiếp trước?

Giáo viên chủ nhiệm Lớp A là một người đàn ông vạm vỡ, trạc ba mươi tuổi.

"Ta là Abe von Burgess, giáo viên chủ nhiệm Lớp A. Ta sẽ phụ trách từng người trong các trò năm nay. Thực ra, ta dự định sẽ chủ nhiệm cả Lớp A năm hai nữa, nên có khả năng ta sẽ gặp lại một số trò vào năm sau. Tuy nhiên, vào cuối kỳ, việc xếp lớp có thể thay đổi tùy thuộc vào điểm số, nên ta sẽ phải nói lời tạm biệt với bất cứ ai không giữ vững được thành tích."

Giọng điệu của thầy Burgess nghe chẳng giống giáo viên chút nào mà giống một tay anh chị đã luống tuổi, kiểu người làm thợ săn hạng trung ở hội quán địa phương hơn. Tuy nhiên, chữ "von" trong tên cho thấy ông là một quý tộc, và rõ ràng ông đang muốn cảnh báo những đứa trẻ quý tộc đầu đất rằng thân phận của chúng sẽ không thể bù đắp cho việc thiếu nỗ lực.

"Nào, bắt đầu giới thiệu thôi. Lần lượt từ em nhé?"

"V-vâng thưa thầy!" Cậu bé ngồi bàn đầu dãy ngoài cùng bên trái bắt đầu phần giới thiệu theo chỉ dẫn. "Em là Marcus, con trai thứ ba của gia đình Buick. Em đến từ vương đô. Sở trường của em là..."

Lớp học bao gồm mười hai nam và mười tám nữ - tổng cộng ba mươi học sinh - và mỗi người đều nêu tên, quê quán, sở trường, sở thích, nguyện vọng tương lai, và những thứ đại loại thế: một màn giới thiệu khá tiêu chuẩn.

Việc nữ sinh áp đảo nam sinh trong lớp này là chuyện đương nhiên. Đầu tiên, tỷ lệ nữ sinh trong toàn trường vốn đã cao hơn, vì con trai của các quý tộc cấp thấp và gia đình thương buôn thường cố vào ngôi trường xịn hơn, trong khi những cô con gái ít có triển vọng kiếm được cuộc hôn nhân danh giá thì bị đẩy sang ngôi trường kém vế này. Ngoài ra, nhiều nam sinh chú trọng vào thể thao hơn là học hành, nghĩa là điểm số của họ không được sắc bén như các bạn nữ.

Adele vốn luôn gặp khó khăn trong việc nhớ mặt người khác, nhưng vì quyết tâm kết bạn, việc này là tối cần thiết. Khi từng học sinh giới thiệu, cô nhìn chằm chằm vào họ, cố ghi nhớ các đặc điểm. Những người nhận ra hành động kỳ quặc này bắt đầu bối rối, đỏ mặt tía tai, ấy vậy mà Adele chẳng mảy may biết rằng mình đang làm điều gì đó sai sai.

"Tôi là Kelvin von Bellium, tôi phấn đấu trở thành một hiệp sĩ. Sở trường của tôi là kiếm thuật. Đó cũng là sở thích của tôi. Mục tiêu của tôi tại Eckland là trở nên mạnh nhất có thể!"

Tuyên bố của Kelvin, quá khác biệt so với những lời giới thiệu rập khuôn trước đó, không khỏi khiến Adele hứng thú. Tất nhiên, cô không hề nhận ra đây chính là cậu bé mà cô đã bám sát nút trong bài kiểm tra thể chất đầu tuần... Cô cũng chẳng nhận thấy cái nhìn hằn học mà Kelvin ném về phía mình khi cô nhìn cậu ta.

Phần giới thiệu tiếp tục diễn ra, cho đến khi cuối cùng cũng đến lượt Adele.

"Mình là Adele. Mình không có năng lực gì đặc biệt cả. Dù nhìn thế nào đi nữa, mình cũng là một cô gái hoàn toàn bình thường, ở mức trung bình."

Tất cả mọi người trong lớp, ngoại trừ Adele, đều cùng chung một suy nghĩ ngay tắp lự.

Xạo ke.

Họ hoàn toàn đồng tình với nhau. Cô gái này, người có thể tỉnh bơ thi triển ma pháp chiến đấu ở đẳng cấp ngang ngửa với những pháp sư vĩ đại nhất, người bắt kịp chính xác thành tích thể chất của một thiếu niên quý tộc đang ở phong độ đỉnh cao, trong khi rõ ràng cô ta còn có thể làm tốt hơn thế nữa - cô ta chắc chắn đang nói dối. Có lẽ cô ta định giữ thể diện cho cậu bé kia, nhưng thực tế cô ta đã "dìm" cậu ta tơi tả - dù cô ta có vẻ không nhận ra điều đó.

Đó là bản chất thật của cô ta? Hay là diễn? Kể từ lúc bài kiểm tra xếp lớp kết thúc, những lời thì thầm như thế đã lan truyền giữa những đứa trẻ quý tộc tại khu sinh hoạt chung và nhà ăn.

"Đây là lần đầu mình đến vương đô," Adele nói tiếp. "Sở thích của mình là đọc sách và ăn đồ ăn ngon. Trước giờ mình không có nhiều bạn bè lắm, nên mình hy vọng sẽ thân thiết được với tất cả các bạn." Cô mỉm cười.

Mình làm được rồi, cô nghĩ. Một màn giới thiệu hoàn hảo của một cô gái hoàn toàn bình thường. Đây là khởi đầu cho cuộc sống "trung bình" mới mẻ của cô tại Học viện Eckland.

Tuy nhiên, Adele không hề hay biết rằng những đứa trẻ khác đã dễ dàng nhìn thấu màn kịch của cô trong buổi kiểm tra thể chất, cô cũng chẳng nhận ra mình xui xẻo đến mức toàn chọn bắt chước đúng những đứa đứng đầu mỗi lĩnh vực. Chưa hết: dù tự nhận là thường dân, nhưng cô lại tham gia bài kiểm tra cùng đám con cái quý tộc. Hơn nữa, cô còn đưa ra tuyên bố kỳ quặc rằng sở thích là "đọc sách và ăn đồ ngon", bất chấp việc một thường dân khó mà tiếp cận được sách đắt tiền hay cao lương mỹ vị. Lạ lùng hơn nữa là tuyên bố rằng cô chẳng có bạn bè gì dù đã mười tuổi đầu.

Ấy vậy mà Adele vẫn thực sự tin rằng mình sẽ hòa nhập như một học sinh hoàn toàn trung bình. Cô chẳng hề hay biết các bạn cùng lớp thực sự nghĩ gì.

***

Sau phần giới thiệu là buổi phổ biến quy chế. Thầy Burgess giải thích về sơ đồ trường, nề nếp sinh hoạt và nội quy, cũng như các tiết học sẽ bắt đầu vào đầu tuần sau. Sau đó, học sinh được giải tán. Hôm nay chỉ học nửa buổi, và thầy dặn họ dùng buổi chiều và ngày nghỉ hôm sau để mua sắm những thứ cần thiết chuẩn bị cho tuần tới.

Hoàn cảnh của Adele thì khác. Ngày mai, bác thợ làm bánh đang đợi cô, và hơn nữa, cô vẫn chưa có đồng nào để mà mua sắm. Việc mua những nhu yếu phẩm thiết yếu nhất như xà phòng, vở và mực sẽ dễ dàng ngốn sạch số xu cô kiếm được trong ngày đầu làm việc tại tiệm bánh. Vì những thứ đó đều được coi là hàng xa xỉ nên chúng rất đắt đỏ. Số vốn liếng hiện có của cô chỉ vừa đủ mà thôi.

Adele quyết định tốt nhất là nên để dành tiền lương ngày mai cho một việc quan trọng không kém. Ít nhất cô cũng muốn mua thêm hai bộ đồ lót để thay đổi, nhưng chuyện đó đành phải chờ dịp khác vậy.

Khi cô đang đứng suy ngẫm về tình thế khó khăn của mình, Adele nhận ra mình đã bị bao vây bởi một đám con trai.

"Adele ơi, cậu có muốn đi mua sắm với tớ không?"

"Không, đi với tớ này! Tớ lớn lên ở vương đô nên tớ biết hết mấy cửa hàng xịn nhất!"

"Không, tớ mới biết chứ!"

Adele lùi lại theo phản xạ. Ấy thế mà... Mặc dù đám con trai làm cô bất ngờ, nhưng họ có vẻ không có ý xấu. Điều này có nghĩa là cô... được yêu thích ư?

Adele đứng ngây ra một lúc, đầy bối rối. Khi còn là Misato, cô đã rất xinh đẹp. Dù sinh ra bởi cha mẹ có ngoại hình hoàn toàn bình thường, Misato lại là một mỹ nhân cổ điển với những đường nét sắc sảo, kiểu người mà ai cũng nghĩ sẽ được các chuyên gia tìm kiếm tài năng và công ty người mẫu săn đón. Tuy nhiên, cô chưa bao giờ được yêu thích ở trường dù chỉ một chút. Vì ai cũng cho rằng cô quá tầm với của họ, nên chẳng ai dám rủ cô đi chơi cùng.

Trong khi Adele có gương mặt cân đối, ưa nhìn, thì ngoại hình của cô lại chẳng có gì nổi bật. Cô không lộng lẫy hay ấn tượng; thay vào đó, cô có vẻ ngoài dễ chịu khiến người khác cảm thấy -

Khoan đã.

Ngay khoảnh khắc đó, Adele nhớ lại một chương trình truyền hình cô từng xem nhiều năm trước. Người dẫn chương trình đã giải thích rằng, nếu lấy trung bình cộng các đường nét của hàng trăm khuôn mặt người, kết quả sẽ là "vẻ đẹp đại chúng" - không phải nhan sắc nổi bật, mà là một vẻ ngoài ưa nhìn, khiến mọi người cảm thấy dễ chịu.

Nếu lấy trung bình cộng các đường nét. Nếu lấy trung bình cộng...

Không. Khi cô nói muốn có ngoại hình "trung bình", ý cô là trung bình theo kiểu bình thường, đại trà - chỉ là một gương mặt lẫn trong đám đông thôi. Chứ không phải trung bình theo kiểu đẹp đại chúng!

"X-xin lỗi." Adele lắp bắp. "Mình mua sắm xong hết rồi!"

Thấy Adele bối rối và đỏ mặt, đám con trai càng lấn tới, cuộc cạnh tranh trở nên gay gắt hơn.

"Mấy cậu kia! Trật tự nào!" Một cô gái có phong thái của chủ tịch hội đồng học sinh hét lên giải tán đám đông. Adele nói lời cảm ơn rồi chạy biến khỏi phòng, tâm trí quay cuồng.

Cho đến giờ, dù là trong cuộc đời của Adele hay Misato, bọn con trai trong lớp chưa bao giờ nói với cô quá một câu ngoài: "Cho tớ chép bài tập về nhà với!"

Khi trở về ký túc xá, cô lẻn vào phòng vệ sinh và soi mình trong gương, thứ thực chất chỉ là một miếng kim loại được đánh bóng.

Cô hơi thấp hơn so với chuẩn. Cô có mái tóc bạch kim kỳ lạ thừa hưởng từ mẹ. Cô không toát lên vẻ đẹp kiều diễm như Misato, nhưng các đường nét trên khuôn mặt cô được sắp xếp hài hòa, và cô cho rằng đúng là nó mang lại cảm giác cân đối thật.

Mình quyến rũ ư?

Một tràng cười ầng ậc dâng lên trong lồng ngực cô.

Đi ngang qua cửa phòng vệ sinh, các cô gái khác đều lảng tránh ánh mắt khi nhìn thấy biểu cảm kỳ quặc của Adele.

Dù sao thì sai hết cả rồi. Lẽ ra cô không được hấp dẫn mới đúng. Cô là một cô gái trung bình, và cô chắc chắn không cần một đám vệ tinh theo đuổi - đặc biệt là khi cô còn chưa lớn.

Tuy nhiên, khi Adele lắc đầu nhìn mình trong gương, một ý nghĩ khác lại nảy ra.

Chẳng phải rất lạ sao, khi đã mười tuổi mà cô hầu như chưa bắt đầu phát triển? Ở thế giới này, những cô gái phổng phao hơn đã bắt đầu dậy thì từ khoảng bảy hoặc tám tuổi. Bản thân Misato cũng bắt đầu phát triển khi lên tám, và đến năm mười tám tuổi, kích cỡ vòng một của cô đã hơi nhỉnh hơn mức trung bình. Ngược lại, Adele không có dấu hiệu phát triển nào. Trong lớp đã có đầy những bạn nữ có vòng một nảy nở, nhưng đây là lĩnh vực duy nhất mà Adele còn lâu mới đạt mức "trung bình".

Tại sao lại thế?

Đúng là cô đã không ăn uống đầy đủ trong hai năm sau cái chết của mẹ và ông. Có lẽ điều đó đã kìm hãm sự phát triển của cô chăng?

Adele thở dài. Trông cô như một elf, hay một người lùn...

Ôi trời ơi. Adele kinh hoàng khi một ý nghĩ khủng khiếp thoáng qua.

Cùng với nhau, con người, elf và người lùn tạo nên nhóm gọi là "nhân tộc". Tuy nhiên, nếu Thần coi tất cả bọn họ là một chủng tộc duy nhất thì...

Lẽ ra cô phải có chiều cao trung bình, nhưng thực tế cô lại thấp hơn. Ngực cô gần như phẳng lì.

Không không không không không không không!

Số lượng người lùn và elf ít hơn con người rất nhiều. Việc đưa họ vào phép tính trung bình lẽ ra hầu như không gây ảnh hưởng gì... trong những trường hợp bình thường.

Nhưng trong một trường hợp đặc biệt... sẽ rất phiền phức nếu tính trung bình dựa trên toàn bộ dân số thế giới, vậy nhỡ đâu người ta chỉ đơn giản lấy một "con người trung bình", một "người lùn trung bình", và một "elf trung bình" để dễ so sánh thì sao?

Và nhỡ đâu có một tên ngốc nào đó cho rằng ba cá thể này có thể tạo nên một mức trung bình chính xác thì sao?

Khoan khoan khoan khoan khoan khoan khoan khoan!

Adele điên cuồng nhìn quanh phòng. Không thể nào. Không thể như thế được.

Ít nhất thì orc và goblin không được tính là nhân tộc...

Cốp cốp cốp cốp cốp!

Vài phút sau, các bạn cùng lớp tìm thấy Adele đang đập đầu vào tường hành lang ký túc xá.

***

Nằm trên giường vào cuối buổi chiều hôm đó, Adele cố gắng tự an ủi mình.

Và ít ra thì con gái tộc người lùn cũng khá dễ thương...

Thực tế, phụ nữ tộc người lùn cũng chẳng khác biệt là bao so với con người. Họ thấp hơn một chút và dáng người hơi tròn trịa, nhưng không cục mịch như đàn ông, và tất nhiên là họ không mọc râu. Adele nghĩ, họ cũng chẳng khác mấy so với một thiếu nữ nhỏ nhắn. Thế cũng an ủi được phần nào.

Hơn nữa, nếu Adele thực sự có các đặc điểm của người lùn, thì các đặc điểm tương đương về hình thể của tộc elf sẽ triệt tiêu chúng đi mới phải. Cả elf nam và nữ đều cao ráo và mảnh khảnh, nên thay vì gây ảnh hưởng lớn đến vóc dáng của Adele, các đặc điểm giống người lùn lẽ ra sẽ trở nên không đáng kể. Hoặc ít nhất thì có vẻ là như vậy.

Ấy thế mà chiều cao của Adele, cộng thêm vấn đề vòng một của cô...

Cô lắc đầu quầy quậy. Tất cả chỉ là suy đoán mà thôi.

Nếu cô hỏi các nanomachine, thì sự thật sẽ...

Mình không thể hỏi họ về chuyện đó được! Nhỡ đâu tất cả lại biến thành sự thật thì sao?! Thế thì kinh khủng quá.

CÔ VỪA GỌI À?

"TỚ KHÔNG CÓ GỌI!!" Adele gào lên hết cỡ, rồi hoảng loạn nhìn dáo dác sang trái sang phải. May mắn thay, có vẻ như người ở các phòng bên cạnh đều đã ra ngoài, nên cô không bị ai phàn nàn về sự ồn ào này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
4 chiếu tatami = khoảng 6.48 mét vuông
4 chiếu tatami = khoảng 6.48 mét vuông