Phần cuối: Dũng sĩ và Ma Vương

Chương 14: Về hai đứa trẻ

Chương 14: Về hai đứa trẻ

Sinh con là chuyện đại sự.

Dù ở kiếp trước hay kiếp này, Carol đều chưa từng trải qua, bảo sao mà cô không căng thẳng cho được.

Nhưng cô cũng thừa hiểu, lo lắng nào có giải quyết được gì.

Những kẻ đang trú ngụ tại nơi này đều được xem là sinh mệnh bậc cao, nên chuyện sinh nở thực chất chẳng tiềm ẩn chút rủi ro nào.

Điều Carol lo là sức khỏe của đứa bé, bởi ngay cả sinh mệnh cấp cao cũng có xác suất sinh ra những đứa trẻ khiếm khuyết hoặc thiếu ý chí cầu tiến.

Dù cá nhân Carol quan niệm con cái nên người hay không là do giáo dục, nhưng cô lại chẳng có chút tự tin nào trong khoản dạy dỗ con cái.

Ai rồi mà chẳng phải đi qua con đường này một lần?

Thôi thì cứ tới đâu hay tới đó, phải học cách mà làm thôi.

Và rồi, giờ khắc lâm bồn cũng điểm.

Arnold túc trực không rời bên giường Carol.

Anh từng học qua y thuật, ở đây cũng chỉ có mình anh đủ trình độ đỡ đẻ.

Còn về phần Lief, anh căn bản chẳng thèm tính đến, một kẻ mang danh Đọa Lạc vốn không sở hữu quyền năng ban phát sự sống.

Tuy nhiên, Lief vẫn đứng đó quan sát.

Thực tế cho thấy, cái đặc tính "bất tử" quả nhiên rất hữu dụng trong khối trường hợp.

Ít nhất là trong chuyện sinh con, mọi thứ diễn ra suôn sẻ đến mức Carol còn thừa sức đùa cợt với Arnold.

"Đến cái thứ to đùng như anh còn chui vào được, thì một đứa bé chui ra có là gì."

Câu đùa đầy hàm ý "người lớn" ấy khiến Arnold nghệt mặt ra, chẳng biết giấu đi đâu cho hết ngượng.

Đứa trẻ chào đời là một bé trai.

Da dẻ nó nhăn nheo, trông chẳng khác nào một chú khỉ con.

Arnold cắt dây rốn, vỗ mạnh một phát vào mông thằng bé.

Tiếng khóc vang dội cất lên, báo hiệu ca "vượt cạn" đã thành công mỹ mãn.

Lúc này, Lief tiến lại gần, cô nhìn chằm chằm vào đứa nhỏ hồi lâu rồi lí nhí nói: "Cảm giác này thật kỳ diệu. Từ khi biết đến tình yêu, ta đã trải nghiệm bao nhiêu cung bậc cảm xúc, nhưng khi tận mắt nhìn thấy sinh linh này chào đời, ta cảm thấy một sự xúc động mãnh liệt từ tận đáy lòng. Cô Carol, ta có thể làm mẹ nuôi của nó không?"

Sắc mặt Carol vẫn còn hơi nhợt nhạt, nhưng giọng điệu thì đanh thép vô cùng: "Dĩ nhiên là không! Loại Đọa Lạc như cô có ngày sẽ dạy hư con tôi mất!"

Bản năng "gà mẹ" che chở con mình trong cô đã bắt đầu trỗi dậy.

"Nhỏ bé quá..."

Đúng như lời Lief nói, với Carol – người vừa dứt ruột đẻ ra đứa bé – chuyện này mang ý nghĩa quá đỗi sâu sắc.

Cô từng là đàn ông, vậy mà giờ đây lại sinh con cho một gã đàn ông khác.

Nhìn đứa bé dường như đã khóc mệt rồi chìm sâu vào giấc ngủ, cô cảm thấy mọi chuyện thật siêu thực.

Chuyện này thực sự đã xảy ra sao?

Cô rõ ràng đã chuẩn bị sẵn sàng để đón chào sinh mạng mới, hai vợ chồng thậm chí đã làm rất nhiều đồ chơi, những thứ như tã giấy cũng đã chất đầy.

Cô đã sớm ý thức được sự thật này, nhưng khi sinh mạng ấy hiện hữu sờ sờ ngay trước mắt, cô lại cảm thấy thấp thỏm không yên.

Giữa cô và Arnold giờ đây sẽ có thêm một sợi dây liên kết mới.

Cô và Arnold phải nuôi dạy sinh linh này nên người.

Thật không thể tin nổi.

...

"Arnold, em quyết định sẽ nghiên cứu làm sữa bột. Em không đủ sữa cho con bú đâu!" Vài ngày sau, Carol than thở với Arnold, "Bất lực thật đấy nhưng chẳng còn cách nào khác, đành dùng sữa bò hoặc sữa dê để thay thế thôi, sau khi khử trùng ở nhiệt độ cao rồi xử lý thế này thế kia..."

Vừa nói, Carol vừa trưng ra vẻ mặt vừa bực dọc vừa ngượng ngùng: "Hơn nữa anh còn ăn vụng mất một phần! Anh xơi hết rồi thì con lấy cái gì mà no?"

Arnold ngượng chín mặt, đưa tay gãi mũi.

Thế là hai người bắt đầu sự nghiệp nuôi bò sữa.

Công việc này được giao cho Lief, cô nàng bày tỏ rằng dù việc này chẳng vinh quang gì cho cam, nhưng vẫn rất sẵn lòng giúp Carol một tay.

Dù sao thì cô cũng đang ăn nhờ ở đậu dưới mái nhà của họ.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, đúng như dự tính, hơn một năm sau, đứa con thứ hai của họ chào đời.

Lần này là một bé gái.

Sau vụ này Carol tuyên bố dẹp ngay cái kế hoạch sinh đẻ ban đầu đi.

Chưa đầy ba năm mà sòn sòn hai đứa, ngay cả Carol cũng cảm thấy quá tải.

"Merrick." Carol dùng ngón tay chọc chọc vào má đứa nhỏ đang nằm trên giường.

Con trai đầu lòng của họ được đặt tên là Merrick, mang nghĩa là "Kỳ tích".

Thằng bé trông giống hệt Arnold, nhưng màu tóc lại hưởng gen của Carol, điều này khiến cô hơi tiếc nuối: "Giá mà nó thừa hưởng mái tóc đen của anh thì tốt rồi, em thấy đàn ông tóc đen trông đẹp trai hơn."

"Anh thấy tóc vàng của em cũng rất đáng yêu mà." Arnold lập tức hưởng ứng rằng con trai như vậy cũng rất ổn, "Vậy con gái sẽ đặt tên là gì?"

"Princess? Nghĩa là Công chúa." Carol đưa ra gợi ý.

Arnold lại không mấy đồng tình: "Đặt tên như vậy sau này lớn lên con cái sẽ thấy mình bị đặt tên quá loa đấy. Dù Princess nghe cũng khá dễ thương, nhưng liệu nó có khiến đứa trẻ cảm thấy áp lực vì phải sống sao cho xứng với cái danh xưng đó không?"

Arnold dạo này đang cày cuốc mấy cuốn sách liên quan đến giáo dục, anh tự cảm thấy mình đã trở thành bậc thầy lý thuyết rồi.

Hai người thảo luận hồi lâu, cuối cùng vẫn chốt lại là Princess.

Dù sao thì cả hai vợ chồng đều dốt đặc cán mai khoản đặt tên, nghĩ ra được một cái tên đã là kỳ công lắm rồi.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, dòng thời gian lặng lẽ trôi đi.

Cho đến chín năm sau.

...

"Merrick! Princess!" Carol gọi tên các con.

Một trai một gái, hai đứa trẻ nhanh chóng chạy ùa lại, ôm chầm lấy mẹ.

"Đi thôi, về nhà nào." Carol dặn dò, "Dì Lief của các con sắp đi rồi."

Đúng vậy, Lief đã quyết định rời đi.

"Chị Lief sắp đi sao?!" Giọng Merrick nghe buồn thiu, "Chị ấy định đi đâu ạ?"

Carol bất lực nhìn con trai: "Mẹ đã bảo là con cấm có nghe lời dụ dỗ của mụ ta rồi, mụ ấy là bà cô già khú đế đấy, không phải chị đâu. Con gọi thế mụ lại được dịp đắc ý trước mặt mẹ cho xem."

"Nhưng chị Lief rất xinh đẹp mà!" Thằng con trai cãi cố.

Carol lập tức xù lông: "Chẳng lẽ mẹ con không đẹp sao?"

"Đúng thế đúng thế! Mẹ đẹp hơn dì Lief nhiều!" Princess kiên quyết đứng về phe mẹ, nở nụ cười nịnh nọt, "Anh hai chẳng biết gì sất!"

Ai đời lại đi thấy mẹ mình đẹp chứ!

Lúc mẹ ra tay tẩn người thì đẹp đẽ gì nổi.

Bất kể là mình hay em gái, từ nhỏ đã không ít lần bị mẹ "giáo dục" rồi, vậy mà con em còn đứng về phía mẹ nói đỡ, đúng là nối giáo cho giặc!

Merrick thấp cổ bé họng, cậu cũng chẳng biết làm sao: "Chị Lief... dì ấy định đi đâu ạ?"

"Đó là giao kèo giữa cô ấy và bố mẹ." Carol không hề giấu giếm các con, "Cô ấy sẽ đi cứu thế giới, thay đổi thực tại này. Có lẽ sẽ thành công, cũng có lẽ sẽ thất bại."

Hai đứa trẻ rõ ràng không thể thực sự hiểu được những gì mẹ nói, bởi lẽ từ khi sinh ra, thế giới trong mắt chúng vốn dĩ đã là như vậy rồi.

Cho nên, dù cha mẹ có mô tả về cái gọi là "quá khứ" thế nào, hai anh em cũng không thể cảm nhận được nỗi đau mà "thế giới cũ" để lại.

Rốt cuộc là cứu vớt cái gì cơ chứ?

"Nếu thất bại, dì Lief sẽ..." Princess tuy nhỏ tuổi nhưng suy nghĩ có vẻ chín chắn hơn anh trai.

"Sẽ chết. Chết nghĩa là biến mất, các con sẽ không bao giờ gặp lại cô ấy nữa." Carol không hề né tránh khái niệm này, dù sự thẳng thắn của cô thường khiến Arnold bó tay.

Nhưng Carol xưa nay vốn luôn sống theo ý mình.

Merrick vùng thoát khỏi vòng tay mẹ, cậu bé chạy vụt về hướng nhà.

Carol nhún vai: "Xem chừng anh trai con thực sự rất thích Lief."

Nhưng đó cũng là chuyện thường tình.

Carol hồi tưởng lại từng chút một trong chín năm qua.

Từ khi Merrick chào đời, Lief đã đối xử với cậu bé rất tốt, cô dường như dành một tình cảm đặc biệt cho thằng bé.

Nhất là sau khi Princess ra đời.

Carol và Arnold tự vấn lòng mình đã luôn đối xử công bằng, không vì thứ tự hay giới tính mà thiên vị, nhưng sự ưu ái của Lief dành cho Merrick lại vô cùng rõ rệt.

Cô ta không mấy mặn mà với Princess, dù cũng có thể coi là yêu quý, nhưng so với Merrick thì kém xa lắc.

Có đôi khi Carol còn nghi ngờ liệu Merrick có thực sự là con trai mình không, hay thực chất là con của Lief nữa.

Cô lắc đầu, dắt tay Princess về nhà.

Vừa vào cửa đã thấy quý tử nhà mình đang ôm Lief khóc lóc: "Chị Lief! Chị đừng đi có được không! Em không muốn chị đi! Chị ở lại đây với em thêm chút nữa thôi... Cái gì mà giao kèo với cha mẹ chứ... chẳng phải mẹ cũng thường nói 'lời hứa sinh ra là để phá bỏ' sao? Chị không cần giữ lời đâu."

Carol khổ sở vò đầu bứt tai.

Được rồi, dù rất muốn dạy dỗ con mình thành người trung thực lương thiện, nhưng ai mà ngờ được chứ?

Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh... mà sao nó không học theo cái nết của Arnold hả trời?

Cô có linh cảm rằng con trai mình tương lai sẽ trở thành một gã sở khanh chính hiệu.

Dù sao chính cô cũng chẳng phải hạng người tốt lành gì...

Arnold nên quản giáo thằng bé nghiêm khắc hơn mới đúng.

Lúc này, Lief nhẹ nhàng xoa đầu Merrick: "Đây không phải là giao kèo giữa ta và cha mẹ em, cũng không phải do họ khởi xướng, mà là ta muốn tìm cho chính mình một lời giải đáp. Merrick, hãy nhớ kỹ, trên đời này có những việc em bắt buộc phải làm. Em phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của chính mình. Cha mẹ em đã chọn con đường của họ, và ta cũng vậy. Thế nên, đừng đau buồn. Rồi sẽ có ngày em hiểu ra rằng, được kiên định bước đi trên con đường mình tin tưởng là một niềm hạnh phúc lớn lao đến nhường nào."

Cuối cùng cô nhìn về phía Carol và Princess: "Carol, những năm qua quả thực đã làm phiền rồi. Kể từ giây phút ta gặp cô, có lẽ tai ương của cô đã bắt đầu, và giờ đây, ta sẽ đi chấm dứt nó."

"Arnold đi tìm giống bò mới rồi. Sau này lũ gia súc phải để tôi tự mình quản lý sao?"

"Vốn dĩ đó là thứ mà các người nên tự lo liệu." Lief mỉa mai một câu, "Bọn trẻ nên được thấy dáng vẻ huy hoàng của thế giới này, chứ không phải sự cô quạnh và lạnh lẽo như hiện tại."

"Có lẽ... biết đâu chúng lại không thích ứng được ấy chứ. Ai mà biết được?"

Carol dang tay ra, "Dù sao thì, chúc cô may mắn."

"Ta chính là đang liên thủ với tai ương mà."

Dứt lời, cô biến mất.

Biến mất ngay trước mắt Merrick.

Thằng bé đứng chết trân tại chỗ.

Có lẽ, đây cũng là một cột mốc đánh dấu sự trưởng thành chăng?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!