Tập 2

Chương 3: Giấc Mơ Thuở Ấy

Chương 3: Giấc Mơ Thuở Ấy

⚝❃☽ 1☾❃⚝

 

Tin tức nghi ngờ quân đội Petersia xâm lược được một Kỵ sĩ Dự bị báo cáo lên trụ sở Kỵ sĩ đoàn Đế quốc cách đây ba ngày.

Nếu báo cáo đó chỉ từ một Kỵ sĩ Dự bị bình thường, có lẽ trụ sở Kỵ sĩ đoàn đã không động tĩnh gì. Nhưng khi báo cáo đó kèm theo bút tích của một tiểu thư Công tước thì ý nghĩa hoàn toàn khác.

Huống chi, tiểu thư Công tước đó lại là Leticia Van Mavis, lừng danh với danh hiệu 『Dũng Giả』──.

Mất hai ngày để chỉnh đốn quân đội, khoảng cách đến thị trấn Nest là khoảng một tuần đi ngựa.

Trong khi quân chủ lực Đế quốc bao gồm cả bộ binh đang được biên chế, do thế lực địch được báo cáo là quy mô nhỏ, một đội tiên phong gồm năm trăm kỵ binh cơ động cao đang được thành lập trước. Và trong số đó có cả Wynn và Rock.

 

 

Kết thúc một ngày làm việc tại 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』, Wynn đang định trở về ký túc xá trường Kỵ sĩ thì bị một người đâm sầm vào.

"Oái!"

"──Wynn, Wynn!"

"Ai...... hả, Abel!?"

Toàn thân lấm lem ghét bẩn và bụi đất, má hóp lại nhưng đôi mắt sáng quắc một cách bất thường, người lao vào Wynn mạnh đến mức suýt làm cậu ngã ngửa chính là Abel, con trai thứ của quán trọ này.

Sự thay đổi quá lớn khiến Wynn, người chơi với cậu ta từ nhỏ, cũng phải mất một lúc mới nhận ra.

"Wynn! Wynn! Làm ơn, cứu với! Anh Riggs và mọi người, đồng đội của tao!"

Bàn tay Abel đặt lên vai Wynn siết chặt đến mức Wynn phải nhăn mặt vì đau.

Nhưng Wynn không thể hất tay cậu ta ra.

Quầng thâm dưới mắt──cho thấy Abel đã không ngủ nhiều ngày liền.

Và không biết cậu ta đã nhịn ăn bao lâu rồi.

Lần cuối Wynn gặp Abel là trận đấu kiếm ở sân sau quán trọ một tháng trước.

So với lúc đó, Abel giờ đây gầy gò đến mức đáng sợ khiến người ta phải chết lặng.

Nhưng sức mạnh dồn vào đôi tay và ánh mắt ấy còn vượt xa Abel của ngày hôm đó, khiến Wynn không thể hất tay hay lảng tránh ánh mắt cậu ta.

"Bình tĩnh nào, Abel. Có chuyện gì vậy? Phải nói rõ thì tớ mới hiểu được chứ."

"Khốn...... kiếp...... Khốn kiếp! Là Petersia. Quân đội Petersia đang ở đó!"

"Petersia? Petersia là nước láng giềng ấy hả? Cậu gặp quân đội Petersia sao? Chẳng phải Abel tham gia đội mạo hiểm giả tiêu diệt băng cướp à?"

"Bọn Petersia giả dạng làm băng cướp! Chết tiệt...... Tao chỉ có thể làm nhiệm vụ truyền tin mà bỏ chạy...... chỉ biết chạy trốn thôi. Rõ ràng...... rõ ràng tao đã trở thành người lớn, đã là mạo hiểm giả thực thụ rồi mà...... Anh Riggs và đồng đội đã ở lại...... biết chắc là chết mà vẫn ở lại...... Tại sao tao lại thế này...... khốn kiếp...... khốn kiếp......"

Abel khóc nức nở, bám víu lấy Wynn.

Riggs cũng là người đã giúp đỡ Wynn từ khi cậu mới bắt đầu lui tới Guild Mạo Hiểm Giả. Anh là ân nhân đã dạy những bài học vỡ lòng về nghề mạo hiểm giả cho Wynn và Leticia khi cả hai còn là những đứa trẻ.

Trong số những mạo hiểm giả đi cùng Abel, ngoài Riggs ra còn có những người quen khác.

Wynn tin rằng họ không dễ chết, nhưng nếu đối thủ là kỵ sĩ Petersia thì dù nhóm Riggs có dày dạn kinh nghiệm chiến trường đến đâu cũng gặp bất lợi.

Lại là làng gần thị trấn Nest, trong trường hợp xấu nhất có lẽ họ đã──.

"Tớ sẽ báo cáo lên Kỵ sĩ đoàn. Abel, bình tĩnh kể lại từ đầu cho tớ nghe đi."

Wynn dìu Abel đang sắp quỵ ngã vào nhà ăn của 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』.

"Wynn? Gì thế kia, tên bợm nhậu nào...... ơ Abel!?"

Thấy gã đàn ông rách rưới như giẻ rách được Wynn dìu vào là đứa con trai thứ yêu quý của mình, bà Hannah suýt hét lên──nhưng bắt gặp ánh mắt của Wynn, bà vội bụm miệng nuốt lời vào trong. Ánh mắt đó chứa đựng ý chí mạnh mẽ mà ngay cả bà Hannah, người biết Wynn từ nhỏ, cũng chưa từng thấy bao giờ.

Khí thế không tầm thường tỏa ra từ Wynn.

Nhận ra tiếng vợ, ông chủ Landell chạy ra cũng bất giác dừng bước, nín thở.

Ngay cả ông, người thỉnh thoảng vẫn dùng nắm đấm với đám mạo hiểm giả hay lính đánh thuê say xỉn, cũng bị khí thế của Wynn áp đảo, không dám lại gần đứa con trai tàn tạ.

Dù đêm đã khuya nhưng những vị khách vẫn còn đang uống rượu cũng cảm nhận được bầu không khí khác thường và im bặt.

"Wynn...... mày......"

Đặc biệt là Abel, người cảm nhận khí thế của Wynn ở cự ly gần nhất, chỉ biết ngẩn ngơ nhìn mặt cậu.

Thằng bé làm công ở 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』. Chân sai vặt của anh em Abel.

Kẻ mơ mộng hão huyền trở thành kỵ sĩ, nhưng mãi chỉ là học viên kém cỏi.

"Bình tĩnh lại──này, Abel ổn không đấy? Xin lỗi vì bắt cậu đang mệt phải nói chuyện, nhưng kể rõ sự tình cho tớ được không?"

Abel cảm nhận được sự uy nghiêm từ khí thế bao quanh Wynn, giống hệt khí thế của Riggs và những mạo hiểm giả lão luyện đã ở lại làng.

Trước đây Abel luôn ghen tị vì Riggs và mọi người đánh giá cao Wynn, luôn tự hỏi tại sao lại là nó. Nhưng giờ trực tiếp cảm nhận khí thế tỏa ra từ cơ thể Wynn, cậu đã hiểu tại sao những mạo hiểm giả lão luyện như Riggs lại đánh giá cao cậu ta đến thế.

Lần đầu tiên cậu cảm thấy mình đang nhìn thấy hình ảnh một Wynn đang hướng tới mục tiêu kỵ sĩ, chứ không phải thằng bé làm công hay học viên kém cỏi nữa.

"......Nhờ cậu."

Lau nước mắt, Abel chậm rãi kể lại sự tình. Kể lại những gì đã xảy ra ở làng Torque mà nhóm Riggs đã giao phó.

Nghe xong sự tình từ Abel, Wynn lập tức chạy đến trụ sở Kỵ sĩ đoàn. Vì thông tin quý giá mà nhóm Riggs, những mạo hiểm giả Wynn quen biết từ nhỏ, đã giao phó cho Abel. Và vì Abel, người đã kiệt sức nhưng vẫn cố gắng kết nối thông tin đó đến Wynn──.

 

 

Nhận được lệnh tòng quân từ Kỵ sĩ đoàn, Wynn và Rock đến quảng trường trước tòa nhà trụ sở Kỵ sĩ đoàn.

Khác với khu vực quanh trường Kỵ sĩ còn lưu giữ dấu tích vườn cung điện xưa với những bụi cây tỉa tót, quảng trường này chỉ lát đá xám xịt, trống trải để có thể tập luyện võ thuật.

Nhìn khung cảnh thô kệch đó, Wynn bất chợt cảm thấy bất an, tự hỏi liệu lệnh triệu tập có thực sự gửi đến mình không, hay có sự nhầm lẫn nào đó.

Nỗi lo lắng và căng thẳng dâng lên trong lòng Wynn.

Đến gần quảng trường, cậu thấy những Chính Kỵ sĩ mặc giáp bạc sáng loáng khắc huy hiệu sư tử hai đầu của Kỵ sĩ đoàn Đế quốc, đeo kiếm kỵ sĩ bên hông đang chờ sẵn.

Wynn dừng bước, ngẩn người ra một lúc.

Những kỵ sĩ vũ trang chỉnh tề đang xếp hàng trước mắt. Không phải cậu chưa từng thấy họ vũ trang bao giờ.

Trong Nhiệm vụ Thảo phạt Tuần tra Định kỳ, cậu cũng từng hành động cùng những kỵ sĩ vũ trang.

Hơn nữa, khi cùng Rock đột nhập pháo đài, cậu cũng từng giao kiếm với nhóm kỵ sĩ bao gồm cả giáo quan Aldo theo phe Tướng quân Zaunas.

Nhưng khác với nhiệm vụ tuần tra mang tính chất huấn luyện học viên, cuộc tập hợp hôm nay là hoạt động quân sự của Đế quốc nhằm loại bỏ thế lực thù địch.

Sự căng thẳng bao trùm các kỵ sĩ khiến Wynn cũng không thể không cảm nhận được.

Ngay lúc này──trước mắt cậu là hình ảnh những kỵ sĩ mà cậu hằng ngưỡng mộ từ thuở nhỏ.

Dù vẫn mang thân phận học sinh, chỉ là Kỵ sĩ Dự bị, nhưng thế giới ngỡ như xa vời ấy──Wynn đang sắp sửa bước chân vào.

"Ồ? Đám học viên tụ tập đằng kia kìa. Đi thôi."

Tiếng gọi của Rock kéo Wynn về thực tại.

Cậu vội vã đuổi theo Rock đang đi về phía góc quảng trường nơi tập trung các Chuẩn Kỵ sĩ và Kỵ sĩ Dự bị.

"Xin lỗi. Tớ hơi xúc động chút. Rock bình tĩnh thật đấy nhỉ?"

"Xúc động? Chà, cũng hiểu được. Nhưng trước giờ cũng nếm trải không khí hành quân kiểu này rồi mà?"

"Không không không, khác hẳn chứ! Kiểu như là, sao nhỉ? Căng thẳng, hay là không khí nghiêm trang......"

"Hừm, nói mới thấy cũng đúng. Không khí có hơi căng thẳng thật. Chà, chiến đấu thì có thể chết mà."

"Đúng vậy. Sắp tới là chiến đấu──là đi chiến tranh sao. Chiến tranh thì chắc chắn sẽ có người chết."

Rock nhìn Wynn đi bên cạnh.

Kiếm kỹ của Wynn vượt trội hơn người thường.

Điều đó đã được chứng minh rõ ràng trong vụ Tướng quân Zaunas.

Dù không dùng được ma pháp, không được cường hóa cơ thể, nhưng cậu đã thể hiện kiếm kỹ tuyệt luân khi đối đầu với số đông kỵ sĩ tiền bối.

Nó cho thấy một phần lý do tại sao Dũng giả mạnh nhất Leticia lại gọi Wynn là sư phụ.

Nhưng đó là trong tình huống các kỵ sĩ không dùng được ma pháp.

Kiếm kỹ của Wynn vô nghĩa trong chiến đấu trên ngựa.

Và cả trong chiến đấu tập đoàn nữa.

Trong trận chiến tập đoàn giữa các kỵ sĩ với ma pháp tấn công bay loạn xạ, kỹ thuật của Wynn không có đất dụng võ.

Vậy thì, vai trò của cậu ấy trong chiến dịch này là──.

(Chắc chắn là trinh sát đi trước rồi.)

Gọi là lính do thám.

Dò tìm địch rất quan trọng, nhưng ngược lại, độ nguy hiểm cũng rất cao. Tuy nhiên, theo Rock thấy thì giao Wynn làm trinh sát là đúng người đúng việc.

Wynn không dùng ma pháp cường hóa nên trang bị nhẹ, sở trường là né tránh rồi tấn công chứ không đấu kiếm trực diện. Vì thế cậu không mặc giáp kim loại, rất giỏi hành động bí mật.

Đòn tấn công bất ngờ dựa vào năng lực thể chất kinh ngạc của Wynn trước khi đối phương kịp chuẩn bị tư thế chắc chắn sẽ rất hiệu quả.

Nhưng việc tận dụng hay lãng phí năng lực đó của Wynn còn tùy thuộc vào cấp trên.

"Hai người chậm quá! Đằng này, đằng này~"

Đến gần nhóm học viên, một cô gái nhỏ nhắn vẫy tay rối rít gọi Wynn và Rock. Bên cạnh cô là một thanh niên cao hơn hẳn một cái đầu so với đám đông học viên.

"Chào, Wedge. Và...... Lino nhỉ?"

"Quá đáng nha~. Không nhớ tên người ta hả?"

Cô gái nhỏ nhắn chống hông, lườm Rock từ dưới lên tên là Lino, còn chàng thanh niên cao kều là Wedge.

Cả hai đều đạt thành tích tốt trong kỳ thi tuyển chọn Chuẩn Kỵ sĩ giống như Rock (á khoa năm ngoái), và đã có tư cách Chuẩn Kỵ sĩ.

"Nhớ mà. Tên mấy cô nàng dễ thương tôi nhớ kỹ lắm."

"Vâng vâng. Với lại......"

Đẩy Rock đang ưỡn ngực vô nghĩa sang một bên, Lino đứng trước mặt Wynn, ngước nhìn cậu.

"Cậu Wynn này có phải là Wynn đó không nhỉ?"

"Cái đó là cái gì tôi không biết, nhưng chắc là Wynn đó đấy?"

Wynn vừa trả lời vừa nghĩ Leticia đã nhỏ con rồi, cô nàng này còn nhỏ hơn nữa.

"Đấy, thấy chưa! Nè nè, Wedge! Quả nhiên là cậu ấy đấy. Cái cậu Wynn được đồn đại là Sư phụ của tiểu thư Leticia ấy."

Lino nhảy cẫng lên chạy về phía Wedge, kéo tay anh chàng và nói chuyện vui vẻ.

Wedge đặt tay lên đầu cô, cười khổ.

Sự chênh lệch chiều cao khiến họ trông như bố con.

"Cậu vẫn ít nói như mọi khi nhỉ, Wedge. Thế Lino. Gọi bọn này có việc gì không?"

Nghe Rock hỏi, Lino buông tay Wedge ra, quay lại nhìn Wynn và Rock.

"Hai người đến muộn quá đấy. Vừa có thông báo xong, chúng ta chung một đội đấy."

"Hả. Chỉ toàn học viên lập một đội sao?"

"Không đâu. Chắc chắn không có chuyện chỉ toàn học viên đâu. Có hai Chính Kỵ sĩ sẽ tham gia cùng đấy."

"Ra vậy."

"Thế nghĩa là trong nhóm này chỉ có mình tôi là Kỵ sĩ Dự bị thôi sao......"

"Dù là Dự bị nhưng cậu là Sư phụ của tiểu thư Leticia mà? Trông cậy cả vào cậu đấy nhé!"

Wedge gật đầu đồng tình với lời Lino.

"Nè nè, có Wynn ở đây nghĩa là tiểu thư Leticia cũng đi cùng hả?"

"Không, chắc chắn Letty không được phép đi đâu. Em ấy đâu phải kỵ sĩ."

Thấy Lino mắt sáng rực hỏi, Wynn lắc đầu.

"Vậy à, tiếc nhỉ. Tưởng có cơ hội bắt chuyện chứ......"

"Nhắc mới nhớ, nhóm Jade đâu? Chẳng thấy mấy công tử quý tộc cao cấp nào cả?"

"Mấy người đó đi cùng quân chủ lực an toàn rồi còn gì. Tập trung ở đây, như tôi và Wedge, toàn là con nhà kỵ sĩ hoặc quý tộc cấp thấp, những kẻ không thuộc dòng chính thôi."

"Cũng phải."

Đội tiên phong số lượng ít đương nhiên độ nguy hiểm cao hơn.

Làm sao đám con ông cháu cha quý tộc cao cấp lại bị phân vào đây được.

Và──.

"Quả nhiên, kỵ sĩ chỉ huy những đội thế này cũng là những kẻ bị thất sủng nhỉ."

Rock thở dài, nhìn về phía những người đàn ông đang đi thẳng về phía họ.

Hai Chính Kỵ sĩ.

Chắc là đội trưởng của họ.

Bốn người xếp thành hàng ngang, chào kiểu quân đội với cấp trên.

"Chậc, không ngờ ta lại phải chỉ huy đám thường dân này......"

Không thèm giấu tiếng chậc lưỡi lộ liễu, gã đàn ông đứng trước mặt nhóm Wynn.

Không mặc giáp bạc sáng loáng, mà mặc bộ giáp da nhẹ chật ních như sắp bung chỉ, Bá tước Elstead──Thập Kỵ Trưởng Lloyds đứng đó với vẻ mặt nhăn nhó khó chịu.

 

⚝❃☽ 2☾❃⚝

Nghe tin Kỵ sĩ đoàn Đế quốc ban lệnh triệu tập cho Wynn, Leticia coi việc mình đi theo cậu là chuyện đương nhiên.

Vì không phải kỵ sĩ nên cô vốn không thuộc diện triệu tập trong chiến dịch quân sự chính thức này của Đế quốc. Do đó, cách cô chọn là trở thành tùy tùng của Wynn.

Quý tộc hay kỵ sĩ mang theo binh lính riêng hoặc tùy tùng ra trận là chuyện thường.

Tuy nhiên, chưa từng có tiền lệ tiểu thư gia tộc quý tộc cao cấp lại đi làm tùy tùng cả.

Nhưng──.

"Leticia, ta cấm con ra chiến trường!"

Người gọi Leticia đến khi cô vừa chuẩn bị hành lý xong để đến chỗ Wynn, chính là cha cô, Lector Van Mavis.

Leticia hồi nhỏ là một đứa trẻ không thể ngồi yên một chỗ.

Tính tò mò mạnh hơn người thường, cô luôn chạy theo những thứ mình hứng thú. Kể cả trong giờ học, khi đang đọc sách hay tập viết cùng gia sư Nam tước, cô cũng lơ đễnh ngắm chim bay ngoài cửa sổ, hay bị thu hút bởi hoa cỏ trong vườn.

Cô cũng rất thích mơ mộng, và thường bị Nam tước phát hiện khi đang ngẩn ngơ, kết quả là bị mắng té tát.

Sau khi mắng nhiếc Leticia đang ủ rũ, buổi chiều Nam tước chuyển sang huấn luyện kiếm thuật và thể thuật cơ bản, tại đó cô lại bị bắt cầm kiếm gỗ và bị đánh đập tơi bời.

Có lẽ Nam tước cũng tích tụ ức chế khi dạy một đứa trẻ mãi không chịu học và không tiếp thu được gì như Leticia.

Trong các bài tập vật, cô bị quật ngã xuống đất──không, nói là bị ném xuống đất thì đúng hơn.

Ngày nào người cô cũng đầy vết bầm tím.

Nghĩ lại thì, việc cô không bị gãy xương hay có vết thương, vết bầm ở những chỗ lộ ra ngoài cho thấy tay nghề của gã Nam tước đó cũng khá đấy chứ.

Kết quả là, Leticia bị coi là kẻ kém cỏi so với các anh chị, trở thành cái gai trong mắt gia tộc Công tước.

Thị nữ chăm sóc Leticia khi tắm rửa và thay đồ đã phát hiện vết thương và báo cáo, nhưng Nam tước giải thích là do Leticia lơ đễnh nên bị ngã, và chuyện không bị truy cứu thêm.

Các anh chị của cô dưới sự hướng dẫn của Nam tước đều đạt thành tích tốt, đáp ứng được kỳ vọng của gia tộc Công tước, nên Lector và mọi người tin sái cổ lời giải thích của hắn.

Nhìn đứa con gái út không trang điểm, không ăn diện đúng chất tiểu thư quý tộc, Lector nhăn mặt khó chịu. Rõ ràng đứa con gái ông chẳng kỳ vọng gì lại có được sức mạnh vô song của 『Dũng Giả』, vậy mà nó lại không chịu tận dụng sức mạnh đó.

"Làm tùy tùng cho một gã thường dân ư!? Con coi thể diện của gia tộc Công tước là cái gì hả!"

Giọng Lector chứa đầy sự bực dọc đối với Leticia, người không hiểu vai trò, trách nhiệm và sức nặng của cái tên gia tộc Công tước Mavis.

Ngược lại, Leticia cảm thấy một khoảng cách như vết nứt lớn giữa cô và gia đình Công tước, bao gồm cả Lector. Hồi nhỏ không được kỳ vọng, sau khi gặp Wynn, cô đã sớm từ bỏ cái gọi là tình cảm gia đình.

"Con không đi với tư cách người nhà Công tước. Đệ tử đi theo Sư phụ thì có gì không ổn ạ?"

"Không ổn ở mọi chỗ!"

Lector đứng bật dậy, đập mạnh nắm đấm xuống bàn làm việc bằng gỗ mun.

Ông trừng mắt nhìn Leticia một lúc, rồi thở dài, ngồi phịch xuống ghế.

"Nghe đây, Leticia. Hiện tại con là Dũng giả, cả thế giới đang dõi theo con. Con hiểu điều đó chứ?"

"Vâng."

"Đương nhiên, thân phận của con đã được các nước láng giềng biết đến. Không, có lẽ cả những quốc gia xa xôi không có bang giao hay các chủng tộc khác cũng đã biết tên con. Ta rất tự hào với tư cách một người cha vì con đã làm rạng danh gia tộc."

"............"

"Chính vì thế, con cần phải tự giác về vị trí Đệ tam công nữ của gia tộc Công tước Mavis, một trong những gia tộc danh giá bậc nhất Đế quốc Lemursil này. Chuyện gã đàn ông thường dân đó là sư phụ của Dũng giả lan truyền ra ngoài thì ta không cấm. Nếu là sự thật thì đành chịu thôi. Nếu có thể, ta muốn công bố với các bên rằng vị võ giả cao danh──ngài Nam tước từng làm gia sư cho con mới là sư phụ của con......"

"Sư phụ của con chỉ có duy nhất một người là Wynn Byrd."

Thực tế, cô chẳng nhớ mình học được cái gì từ gã Nam tước gia sư đó cả.

"Dù là vậy đi nữa. Một tiểu thư Công tước lại đi theo phục vụ một gã đàn ông không rõ gốc gác──dù là sư phụ Dũng giả thì cũng chỉ là một gã trai trẻ thường dân, con nghĩ xem giới thượng lưu sẽ đồn đại thế nào. Đừng nói là gia tộc Công tước, ngay cả uy tín của Đế quốc cũng bị tổn hại!"

"Gốc gác không rõ cái gì──dù là cha đi nữa, con tuyệt đối không tha thứ cho những lời xúc phạm anh tra...... Sư phụ của con đâu!"

Leticia phẫn nộ trước lời nói của Lector.

Nếu gã Nam tước gia sư đó kiên nhẫn dạy dỗ Leticia kém tập trung từ những bước cơ bản nhất của việc học, kiếm thuật, thể thuật, thì có lẽ cô đã thức tỉnh Dũng giả sớm hơn.

Nhưng thực tế, người dạy cho cô niềm vui khi đọc sách, niềm vui khi học ma pháp, niềm vui khi vận động cơ thể chính là Wynn.

Đối với Leticia, người duy nhất mang ánh sáng đến thế giới cô độc của cô chỉ có một mình──.

Trước ánh mắt chứa đựng tâm tư và sự giận dữ của Leticia, Lector thoáng chùn bước, nhưng ông cố gắng lấy lại vẻ uy nghiêm của một người cha, gằn giọng.

"N-Nghe đây, Leticia. Dù con có nghĩ về gã đàn ông thường dân sư phụ đó thế nào đi nữa, thì thế giới của hai đứa quá khác biệt. Mối quan hệ không được xã hội thừa nhận sẽ chỉ mang lại bất hạnh thôi."

"Không được thừa nhận?"

Leticia nở nụ cười nhạt.

"Ai cần thừa nhận chứ? Cha nghĩ ngoài Sư phụ ra, hiện tại còn ai có tư cách ý kiến với con sao?"

"T-Tóm lại, ta không cho phép con tòng quân. Đúng là con được chọn làm Dũng giả, có địa vị không cần cúi đầu trước Hoàng đế Bệ hạ, nhưng con vẫn là con gái ta. Con phải nghe lời ta, người đứng đầu gia tộc Mavis."

Lector rung chiếc chuông để trên bàn làm việc.

Cửa phòng mở ra, đám người hầu của gia đình Công tước lũ lượt bước vào.

Trên tay họ ôm những bức tranh được lồng trong khung rất hoành tráng, có vẻ là chân dung.

Sáu người hầu bước vào.

Mỗi người ôm 5-6 bức, tính ra khoảng 30 đến 40 bức tranh.

"Tất cả đều là chân dung của những đối tượng xem mắt gửi đến cho con."

"Xem mắt......!?"

Ký ức về những bức chân dung quý tộc trẻ tuổi mà Cornelia cho xem hôm nọ ùa về trong tâm trí Leticia.

"Không chỉ Đế quốc ta, mà Hoàng gia và danh gia vọng tộc các nước láng giềng cũng đua nhau gửi chân dung đến. Con muốn chọn ai cũng được."

"Thưa cha. Chuyện này là sao? Con không có ý định xem mắt. Con đã có người trong lòng rồi."

"Đừng nói là gã thường dân sư phụ đó nhé?"

Trước câu hỏi của Lector, Leticia cúi gầm mặt.

Sự giận dữ ban nãy chuyển thành nỗi thẹn thùng, cổ cô ửng đỏ, dáng vẻ ấy đúng chất một thiếu nữ mới lớn, nhưng Lector nhìn thái độ đó lại nhăn mặt.

"Trước đây Bệ hạ cũng từng đề cập chuyện với Hoàng thái tử Alfred Điện hạ. Bệ hạ rất hào hứng với chuyện này. Trước khi xem mắt với vương hầu quý tộc nước khác, thì xem mắt với Hoàng thái tử Alfred Điện hạ phải được ưu tiên trước. Tuy nhiên, nếu con không thích thì có thể từ chối. Bình thường thì từ chối sau khi xem mắt với Hoàng thái tử là điều không thể tha thứ, nhưng với con thì khác. Bởi con là Dũng giả, một sự tồn tại phi thường. Danh hiệu Dũng giả nặng ngàn cân. Ta tự hào vì con là con gái ta."

Lector dời mắt khỏi Leticia, quay sang đám người hầu đứng ở góc phòng.

"Leticia. Con hãy tự giác về vị trí của người nhà Công tước. Các ngươi, trông chừng Leticia cẩn thận, không cho nó ra ngoài."

"Tuân lệnh, thưa ông chủ."

"Đừng có nghĩ đến chuyện dùng vũ lực để trốn khỏi đây nhé? Không tốt cho con, và cũng không tốt cho gã thiếu niên thường dân sư phụ của con đâu."

"Nếu cha dám đụng đến anh trai──!"

Giọng Leticia lại chứa đầy nộ khí. Nhưng lần này Lector không hề nao núng. Ông chỉ nhìn Leticia với vẻ mặt nghiêm khắc.

"Đưa nó đi."

Chỉ buông một câu, Lector quay lại nhìn đống giấy tờ trên bàn. Như thể chuyện đã được quyết định.

Leticia trừng mắt nhìn cha một lúc, nhưng rồi cũng đứng dậy theo lời giục giã của đám người hầu và bước ra khỏi phòng. Cô quay lại nhìn ở cửa, nhưng Lector không thèm liếc nhìn con gái út lấy một lần, không thể đoán được biểu cảm của ông.

(Làm sao đây? Anh.)

Nếu dùng vũ lực, trên thế giới này không ai ngăn cản được Leticia.

Nhưng sợi xích trói buộc Leticia lúc này là danh tiếng Dũng giả và vị trí Đệ tam công nữ của cô.

Nếu so sánh Wynn và địa vị quý tộc, Leticia chắc chắn chọn Wynn, nhưng câu nói của Lector:

'Dù con có nghĩ về gã đàn ông thường dân sư phụ đó thế nào đi nữa, thì thế giới của hai đứa quá khác biệt. Mối quan hệ không được xã hội thừa nhận sẽ chỉ mang lại bất hạnh thôi.'

Câu nói đó đã đánh trúng tim đen cô.

Vị trí mà cô chưa từng mong muốn giờ đây sừng sững như bức tường ngăn cách giữa Leticia và Wynn.

Trở về phòng riêng, còn lại một mình, Leticia nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngước lên, cô thấy một chú chim đang bay vút lên bầu trời cao.

Cô muốn vứt bỏ tất cả. Cả danh tiếng Dũng giả, cả địa vị công nữ.

Nhưng điều đó là không thể.

Công trạng của cô lớn đến mức dù tốt hay xấu cũng sẽ được lưu truyền hậu thế──.

Nếu Leticia muốn, cô có thể đưa Wynn cùng trốn sang nước khác. Như vậy ít nhất cô có thể rũ bỏ thân phận công nữ. Khác với các tiểu thư quý tộc khác, Leticia tự tin có thể sống sót trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Nếu Leticia năn nỉ, chàng trai dịu dàng ấy chắc chắn sẽ đi cùng cô. Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc bắt Wynn từ bỏ giấc mơ trở thành kỵ sĩ của Đế quốc này.

Đó không phải là điều Leticia mong muốn.

Nhìn lại bản thân đang dần mất tự do như chú chim trong lồng, Leticia ngước nhìn chú chim đang tự do bay lượn trên bầu trời bao la với ánh mắt đầy ghen tị.

⚝❃☽ 3☾❃⚝

 

"Được rồi, các ngươi. Cứ giữ nguyên tư thế. Nghe đây."

Vừa đi vừa rung cái bụng phệ, Lloyds dẫn theo một kỵ sĩ cao lớn khác bước tới, ưỡn ngực đứng trước mặt bốn người nhóm Wynn.

Bốn người Wynn, Rock, Wedge và Lino – giờ đã là thuộc hạ của Lloyds – nghiêm chỉnh chào cấp trên.

Gật đầu đáp lễ, Lloyds bắt đầu nói.

"Ta là Lloyds, cấp trên của các ngươi. Quân hàm như các ngươi thấy, Thập Kỵ Trưởng. Còn đây là phó chỉ huy, Thập Kỵ Trưởng Kelvin."

"Rất mong được mọi người giúp đỡ."

Người được giới thiệu là phó chỉ huy, Thập Kỵ Trưởng Kelvin cúi chào.

Khác với Lloyds, kẻ bị Rock gọi là "Cóc ghẻ béo hói" và luôn giữ bộ mặt nhăn nhó, Thập Kỵ Trưởng tự xưng là Kelvin lại là một người đàn ông nhã nhặn, đôi mắt híp ánh lên vẻ thông tuệ, tạo cảm giác ôn hòa dễ gần.

"Trước tiên, xác nhận nhanh một chút. Vai trò của tiểu đội này là trinh sát và tuần tra. Chúng ta sẽ tách khỏi quân chủ lực đi trước với số lượng ít để dò tìm địch. Nếu phát hiện địch, lập tức mang thông tin về báo cáo cho quân chủ lực. Đã được phân vào đội này nghĩa là các ngươi đã học kỹ thuật trinh sát và ẩn mật ở trường Kỵ sĩ rồi chứ?"

"Vâng. Chúng tôi đã được huấn luyện ạ."

Rock đại diện trả lời.

(Ngược lại thì có, ông có làm trinh sát được không đấy?)

Câu hỏi đó thoáng qua trong đầu Rock, nhưng cậu không dám nói ra.

"Tốt. Vậy thì, còn một chút thời gian nữa mới bắt đầu hành quân, nhưng trước đó──"

Lloyds liếc nhìn hàng quân một lượt rồi thở dài thườn thượt.

"Chà, chắc các ngươi chưa được thông báo trước về nơi phân bổ đâu nhỉ. Ba Chuẩn Kỵ sĩ kia. Giáp kim loại kiểu gì cũng gây tiếng động. Nhiệm vụ trinh sát quan trọng nhất là tính bí mật. Đến Phòng Trang bị nhận giáp da dành cho kỵ sĩ đi. Còn tên kia, thường dân──không, Kỵ sĩ Dự bị Wynn."

Lloyds cau mày vẻ khó chịu.

"Làm gì đó với cái bộ dạng của ngươi đi."

"Dạ?"

Wynn bất giác nhìn xuống kiểm tra trang phục của mình.

Wynn vốn không mặc giáp kim loại mà mặc giáp da ngay từ đầu. So với ba người kia, cậu thấy trang phục của mình đâu có vấn đề gì.

"Ăn mặc lôi thôi lếch thếch. Ngươi định bôi tro trát trấu vào cái tên Kỵ sĩ đoàn Đế quốc Lemursil vinh quang này hả?"

Bên ngoài chiếc áo sơ mi và quần dài cũ nát là bộ giáp da đã sờn rách.

So với ba người mặc giáp kim loại, à không, so với giáp da của Lloyds, Kelvin hay những kỵ sĩ trinh sát khác, trang bị của Wynn trông thật thảm hại.

Với kỵ sĩ dày dạn kinh nghiệm, bộ giáp đầy vết xước là chuyện thường, đó là chiến tích đáng tự hào.

Nhưng bộ giáp của Wynn rách nát đến mức người ta tưởng cậu nhặt được ở bãi chiến trường nào đó.

"Khi rời Đế đô, biết bao thần dân sẽ dõi theo dáng vẻ hùng dũng của chúng ta. Giữa lúc đó mà ngươi mặc bộ giáp thảm hại thế kia thì đúng là nỗi ô nhục của Kỵ sĩ đoàn. Ngươi cũng đến Phòng Trang bị cùng ba người kia nhận trang bị mới đi. À, trường hợp của ngươi thì cả kiếm nữa. Đừng dùng cái kiếm cùn cũ rích đó, nhận cái mới về đây. Kelvin, dẫn chúng nó đến Phòng Trang bị."

"Rõ. Nhưng còn thủ tục thì sao ạ?"

"Ngay khi thấy tên gã thường dân này trong danh sách thuộc hạ, ta đã làm thủ tục rồi. Cứ nói tên ta là xong. Còn lại giao cho cậu. Không còn thời gian đâu, nhanh lên."

"Rõ."

Rốt cuộc, Lloyds không hề giãn cơ mặt lấy một lần kể từ khi gặp họ, ông quay gót bỏ đi.

"Có kỵ sĩ thường dân trong đội. Đúng là bốc phải thăm xui xẻo mà......"

Vừa lẩm bẩm, ông vừa đi về phía những kỵ sĩ khác – có lẽ là những đội trinh sát tương tự.

"Nào nào, mọi người chú ý, chú ý."

Nhóm Wynn đang ngơ ngác nhìn theo bóng lưng ông thì giật mình bởi tiếng vỗ tay.

Kelvin, người được Lloyds giao phó, đang nở nụ cười tươi rói.

Người đàn ông này tạo ấn tượng hoàn toàn trái ngược với sự nghiêm khắc, kỷ luật thường thấy ở kỵ sĩ.

"Trước mắt, cứ theo lời đội trưởng, chúng ta chỉnh trang lại trang bị đã nhé. Tôi sẽ dẫn đến Phòng Trang bị, đi theo tôi."

"À, ừm......"

Thấy Kelvin đi trước dẫn đường như thầy giáo dẫn học sinh đi dã ngoại, Wynn rụt rè lên tiếng.

"Cậu Wynn nhỉ? Có thắc mắc gì sao?"

"Vâng. Tôi nghĩ theo quy định thì Kỵ sĩ Dự bị không được cấp kiếm kỵ sĩ mới chứ ạ?"

"À, chuyện đó hả."

Kelvin gật đầu.

"Chuyện đó không thành vấn đề. Mà nói đúng hơn, sắp ra chiến trường rồi thì còn quy định gì tầm này nữa. Để sống sót thì cần trang bị tốt và vị trí tốt...... chà, vị trí thì khó chọn, nhưng ít nhất về trang bị và vật tư thì cái gì làm được cứ làm thôi."

"Dạ, ra là vậy."

"Còn câu hỏi nào khác không?"

Thấy vẻ mặt luôn tươi cười của Kelvin, bốn học viên nhìn nhau.

"Chà, thú thật thì mấy năm nay chưa có chuyện học viên như các cậu phải ra thực chiến ngoài nhiệm vụ huấn luyện, nên chắc các cậu bối rối lắm, nhưng hãy cố gắng để đừng chết nhé. Vì thế nên trước tiên phải là trang bị đã."

Vừa đi trước dẫn đường đến Phòng Trang bị, Kelvin vừa nói chuyện với giọng nhẹ nhàng.

"Cho hỏi...... không cần xếp hàng sao ạ?"

Trước tòa nhà Phòng Trang bị, dù sắp xuất kích nhưng vẫn có hàng người rồng rắn. Chắc là những người đến nhận trang bị dự phòng.

Nhưng cũng có những người bị gọi nhập ngũ gấp, lôi vũ khí ra thì thấy kiếm, giáp bị rỉ sét nên vội vàng đến đây. Vẻ mặt những người đang xếp hàng lộ rõ sự nôn nóng.

Nhìn Kelvin cứ thế đi thẳng, lướt qua hàng người, Lino rụt rè hỏi.

Vài kỵ sĩ đang lườm họ vì dám chen ngang.

"Không sao đâu."

Kelvin phớt lờ tất cả, cứ thế bước đi.

Ngạc nhiên thay, trong hàng còn có cả kỵ sĩ đeo huy hiệu Bách Kỵ Trưởng (cấp trên của Kelvin), nhưng Kelvin vẫn bơ đẹp.

"......Thật tình, cái quái gì thế này? Sắp xuất kích đến nơi rồi mà vẫn chưa chuẩn bị xong......"

Nghe tiếng lầm bầm của Wynn, Kelvin gật đầu "Đúng vậy".

"Khác với kỵ sĩ tiền tuyến, những người bảo vệ Đế đô này thiếu ý thức về nguy cơ một cách rõ rệt. Và những kỵ sĩ có ý thức cao thì phần lớn đã bị buộc rời khỏi vị trí sau vụ việc kia rồi. Không biết bao nhiêu người trong thượng tầng Kỵ sĩ đoàn nhận thức được điều này nữa......"

Vế sau nghe như lời độc thoại──lời của Kelvin đọng lại trong tai nhóm Wynn một cách kỳ lạ giữa sự ồn ào xung quanh.

"Làm các cậu lo lắng à? Nhưng yên tâm đi. Đội trưởng Lloyds của chúng ta tuy miệng thì kêu ca kỵ sĩ thường dân lẫn vào, bốc phải thăm xui xẻo này nọ, nhưng ông ấy làm việc đâu ra đấy lắm."

Kelvin khẽ cười nhạo những kỵ sĩ đang lộ rõ vẻ bực bội vì phải chờ đợi, rồi quay lại nhìn bốn kỵ sĩ tân binh cấp dưới.

"Vốn dĩ, tân binh thì không nói, chứ sắp ra chiến trường mà giờ này còn chen chúc xếp hàng ở Phòng Trang bị thì đúng là nực cười. Nghe này, muốn sống sót thì phải chuẩn bị kỹ càng từ trước. Trên chiến trường, kẻ nào lười chuẩn bị là kẻ chết trước đấy!"

 

 

"Này, cậu nghĩ sao về Thập Kỵ Trưởng Lloyds và Phó chỉ huy Kelvin?"

"Ừm, tớ thì thích Phó chỉ huy Kelvin hơn hẳn."

"Không, ai hỏi sở thích của Lino đâu."

Rock cười khổ trước câu trả lời của Lino.

Bốn người được dẫn vào Phòng Trang bị, phớt lờ hàng người dài dằng dặc.

Khi Kelvin xưng tên Lloyds, nhân viên phụ trách lập tức mang đồ ra đưa cho nhóm Wynn.

Mỗi gói đồ đều được buộc thẻ tên bằng gỗ, riêng gói của Wynn còn kèm theo một thanh kiếm kỵ sĩ mới toanh, cùng áo sơ mi và quần dài may bằng vải bền chắc dành cho kỵ sĩ Đế quốc.

Dù biết là đã chuẩn bị trước, nhưng cảm giác được đãi ngộ đặc biệt khiến ánh mắt của những kỵ sĩ đang xếp hàng trở nên đáng sợ.

Kelvin thần kinh thép hay sao mà chẳng bận tâm, nhưng bốn học viên thì thấy áp lực vô cùng, nhận đồ xong là chuồn lẹ khỏi Phòng Trang bị.

Tìm một chỗ thích hợp mở gói đồ, bốn người vừa mặc thử bộ giáp da mới toanh vừa thì thầm để Kelvin đứng cách đó một đoạn không nghe thấy.

"Ừm, hơi khác tưởng tượng chút, nhưng Phó chỉ huy Kelvin có khí chất kỵ sĩ thật đấy. Còn Đội trưởng Lloyds thì......"

Lino vừa tra kiếm vào đai lưng vừa nhìn về phía Kelvin đang đợi họ thay đồ.

"Thú thật là hơi thất vọng. Ông ta mới hơn ba mươi thôi á? Cái bụng phệ đó, liệu có chiến đấu nổi không?"

"Wynn thấy sao?"

Wynn đang mải ngắm nghía thanh kiếm kỵ sĩ mới nhận, nghe hỏi liền ngẩng lên nhìn Rock với vẻ trầm ngâm.

"Thú thật, ấn tượng ban đầu về Đội trưởng Lloyds khá tệ......"

Lời nói và hành động khinh thường kỵ sĩ thường dân. Đã thế mang danh kỵ sĩ mà bụng đầy mỡ thừa. Trong mắt Wynn - người luôn khao khát trở thành kỵ sĩ, tất cả đều xa rời hình mẫu lý tưởng.

Từ lúc gặp ở Hoàng cung cho đến khi hội quân, ấn tượng của cậu về ông ta gần như chạm đáy.

Tuy nhiên──.

"Nhưng, dù vẻ ngoài không gây thiện cảm, nhưng tớ hiểu rõ ông ấy là người làm được việc."

Wynn nhìn xuống thanh kiếm sắc bén phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh, lẩm bẩm.

Cán kiếm, trọng tâm. Và độ sắc bén của lưỡi kiếm.

Tất cả đều vừa vặn như được đo ni đóng giày cho Wynn.

Lúc nhận ở Phòng Trang bị, xin phép rút kiếm ra thử, cậu thấy lưỡi kiếm đã được mài sắc và đánh bóng tỉ mỉ.

Dù là kiếm kỵ sĩ được trang bị chính thức, nhưng vì đặt hàng và giao hàng số lượng lớn nên thường sau khi nhận, người dùng phải tự mài lại.

Nhưng thanh kiếm này được chăm chút kỹ đến mức có thể dùng ngay lập tức.

Thử truyền ma lực vào, những ký tự ma pháp phát sáng nhàn nhạt.

Đã từng vung bao nhiêu thanh kiếm tập, nhưng chưa thanh nào hợp tay Wynn như thanh này.

Và còn──.

Bộ áo sơ mi, quần dài và bộ giáp da kỵ sĩ mới toanh đang mặc trên người.

Bộ giáp da đã được điều chỉnh sẵn cho vừa khít với tạng người của Wynn.

"Nói mới để ý, đúng thật."

Lino cũng ngắm nghía bộ giáp da trên người mình.

Bộ giáp vừa vặn với vóc dáng nhỏ bé của cô.

Lúc mặc không để ý, nhưng nó được điều chỉnh chắc chắn như thể may riêng cho cô vậy. Bộ giáp của Wedge cao kều cũng vậy.

"Về khoản này thì có khi ông ta là người có năng lực thật."

Rock cũng thay đổi cách đánh giá về Lloyds.

Dù nhìn thế nào thì tướng mạo và vóc dáng cũng y hệt hình mẫu quý tộc độc ác, nhưng nhìn vào sự chuẩn bị chu đáo này, đặc biệt là khả năng xoay sở để chuẩn bị trước trang bị giữa lúc Phòng Trang bị đang rối ren vì xuất kích, Rock buộc phải nâng mức đánh giá về năng lực hành chính của Thập Kỵ Trưởng Lloyds.

Có lẽ ngay khi nhận danh sách cấp dưới, ông ta đã liên hệ với trường Kỵ sĩ.

Trường Kỵ sĩ đương nhiên có đầy đủ thông tin về số đo cơ thể, thành tích của họ. Ông ta đã lấy thông tin đó và yêu cầu Phòng Trang bị chuẩn bị ngay lập tức.

Chính vì thế, họ mới có thể nhận trang bị một cách suôn sẻ giữa đám đông hỗn loạn trước giờ xuất kích.

Không chỉ vậy, Lloyds còn bất chấp quy định để chuẩn bị kiếm mới cho Wynn.

Dù có vẻ thành kiến với thường dân, nhưng khi thi hành nhiệm vụ quân sự, có lẽ ông ta là người công bằng, không phân biệt quý tộc hay thường dân.

Cấp phát vũ khí, trang bị tốt đồng nghĩa với việc nâng cao tỷ lệ sống sót cho toàn đội.

Chỉ riêng việc hiểu rõ điều đó thôi cũng đủ thấy Lloyds là một cấp trên tốt. Ít nhất là so với đám Bách Kỵ Trưởng, Thập Kỵ Trưởng đang rồng rắn xếp hàng kia──.

Trái ngược với vẻ ngoài chậm chạp, sự nhanh nhẹn trong công việc của Lloyds khiến người ta phải kinh ngạc.

Hơn nữa, nhìn cậu bạn thân Wynn vui sướng ngắm nghía thanh kiếm được ban tặng, Rock cũng thấy vui lây và càng có thiện cảm với Lloyds hơn.

Trong nhiệm vụ tuần tra lần trước, vì là Kỵ sĩ Dự bị nên kiếm của Wynn chỉ là đồ mượn.

Nhưng lần này, dù vẫn là Kỵ sĩ Dự bị, Wynn đã được chính thức cấp kiếm. Lại còn được điều chỉnh kỹ lưỡng cho riêng cậu.

(Giờ chỉ cần năng lực chỉ huy và nhân cách của Thập Kỵ Trưởng Lloyds cũng tốt nữa thì không còn gì để chê.)

Cứ đà này, biết đâu khả năng chỉ huy của ông ta cũng đáng để kỳ vọng đấy chứ.

⚝❃☽ 4☾❃⚝

 

Đội quân gồm năm trăm kỵ binh xếp hàng ngay ngắn, bắt đầu tiến quân về phía Khải Hoàn Môn Đế đô.

Phản chiếu ánh mặt trời mọc lên từ đường chân trời đằng xa, những bộ giáp bạc tỏa sáng rực rỡ.

Hông đeo trường kiếm thép, lưng đeo khiên thép. Trên ngực là huy hiệu sư tử hai đầu, biểu tượng của Kỵ sĩ đoàn Đế quốc──khung cảnh này y hệt những gì Wynn từng thấy hồi nhỏ.

Dù chưa được khoác lên mình bộ giáp bạc sáng loáng, nhưng trong bộ giáp da mới toanh khắc huy hiệu sư tử hai đầu trên ngực, Wynn cũng hiên ngang thúc ngựa tiến bước, áo choàng tung bay trong gió cùng đoàn kỵ sĩ.

Dọc đường, thần dân Đế đô đổ ra xem đông nghịt, reo hò ầm ĩ để được chiêm ngưỡng vẻ oai phong của các kỵ sĩ.

7ab41ba3-6d87-42db-b842-eec52b382b54.jpg

 

Trong đám đông, có những đứa trẻ há hốc mồm, say mê ngắm nhìn các kỵ sĩ. Nhìn thấy chúng, Wynn nhớ lại mình hồi nhỏ và vô thức mỉm cười.

(Biết đâu sau này những đứa trẻ kia cũng sẽ giống mình, ngưỡng mộ kỵ sĩ và gõ cửa trường Kỵ sĩ nhỉ.)

Hình ảnh những đứa trẻ ấy chồng khít lên hình ảnh cậu ngày xưa.

Kể từ ngày mơ ước trở thành kỵ sĩ, mỗi khi kỵ sĩ đoàn xuất kích, cậu thường tranh thủ giờ giải lao để chạy ra ngắm nhìn.

Ban đầu chỉ có một mình, nhưng dần dần bên cạnh Wynn có thêm Leticia.

Hai đứa thường xuyên trốn việc đi xem và bị bà Hannah mắng te tua.

(Liệu mình đã tiến gần hơn chút nào đến hình tượng kỵ sĩ mà lũ trẻ ngưỡng mộ chưa nhỉ?)

Dù chưa thể gọi là kỵ sĩ thực thụ, nhưng cậu đã đi được đến đây.

Phía trước, quán trọ 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 hiện ra. Trước quán trọ cũng không ngoại lệ, người dân đứng chật ních. Đây là nơi Wynn quyết tâm trở thành kỵ sĩ, là nơi bắt đầu con đường kỵ sĩ của cậu.

Cậu nhìn thấy ông chủ Landell và anh Mark.

Hai người đang nhoài người ra từ cửa sổ tầng hai.

Không thấy bà Hannah và Abel đâu, nhưng khi Wynn khẽ giơ tay phải lên, Landell và Mark vẫy tay lại nhiệt liệt.

Bị người quen nhìn thấy khiến cậu vừa tự hào vừa có chút xấu hổ, nhưng cậu vẫn thẳng lưng, ưỡn ngực nhìn về phía trước.

(Ước gì Letty cũng nhìn thấy nhỉ.)

Rốt cuộc, đến giờ xuất phát, Leticia vẫn không xuất hiện.

Tiếc là không thể cho Leticia thấy dáng vẻ oai phong này, nhưng Leticia là người tin tưởng vào giấc mơ kỵ sĩ của Wynn hơn bất kỳ ai. Chắc chắn em ấy có lý do bất khả kháng nào đó.

Dù sao em ấy cũng là người mang danh hiệu 『Dũng Giả』, một nhân vật hẳn rất bận rộn.

Hơn nữa, Wynn cũng chưa xuất kích với tư cách kỵ sĩ chính thức. Vậy thì đợi đến khi lập công trong nhiệm vụ này và trở thành kỵ sĩ chính thức rồi cho em ấy xem dáng vẻ oai phong nhất cũng chưa muộn.

Để làm được điều đó, cậu phải sống sót trở về.

Không thể cứ lâng lâng mãi được.

Vai trò của nhóm Wynn – đội Lloyds là trinh sát. Một vai trò nguy hiểm, phải dò tìm động tĩnh của địch, và nếu không may có thể sẽ là những người đầu tiên giao chiến. Nếu cứ lơ là, cái chết sẽ đến trước khi kịp lập công.

Wynn đanh mặt lại, nhìn thẳng về phía trước đầy quyết tâm.

 

 

"Tốt quá rồi, anh trai."

Đó thực sự là một lời thì thầm rất nhỏ. Nhỏ đến mức ngay cả Cornelia đứng bên cạnh cũng suýt bỏ lỡ.

Nghe thấy tiếng thì thầm ấy, Cornelia cảm thấy lồng ngực mình thắt lại.

Ở đó, Leticia đang nở một nụ cười rạng rỡ──một nụ cười ngọt ngào đến mức khiến cả người cùng giới như Cornelia cũng phải ngẩn ngơ.

69cd30f9-9717-49d7-bbf5-50c790fe5000.jpg

 

Một căn phòng trong Hoàng cung. Từ cửa sổ căn phòng đó, hai người dõi theo đoàn kỵ sĩ đang tiến quân trên đại lộ.

Từ khoảng cách này, đoàn kỵ sĩ chỉ như một dải ánh sáng bạc lấp lánh. Tất nhiên không thể phân biệt được từng cá nhân.

Nhưng chắc chắn trong đó có thiếu niên từng mơ ước trở thành kỵ sĩ ấy──Wynn.

Dù chưa phải là kỵ sĩ chính thức, nhưng cậu đang lên đường làm nhiệm vụ như một thành viên của Kỵ sĩ đoàn.

Để đi được đến đây, cậu ấy đã phải trải qua bao nhiêu gian khổ. Cornelia chỉ có thể lờ mờ đoán biết qua lời kể của những người bạn học ở trường Kỵ sĩ là Leticia và Rock.

Là Hoàng nữ lớn lên trong nhung lụa, thật khó để cô thực sự thấu hiểu hoàn cảnh của Wynn.

Mất cha mẹ, không tiền bạc. Một cậu bé có lẽ đã phải chật vật kiếm ăn từng bữa để sinh tồn.

Điều đó khó khăn đến nhường nào.

Mơ ước làm kỵ sĩ, cậu nỗ lực không ngừng nghỉ mỗi ngày, chắt chiu từng đồng lương ít ỏi, nhịn ăn nhịn mặc, tiết kiệm được một khoản tiền không nhỏ để cuối cùng gõ được cánh cửa trường Kỵ sĩ khó tính.

Nhưng vì xuất thân thường dân và lượng ma lực ít ỏi, cậu lại bị đẩy xuống đáy vực thẳm hết lần này đến lần khác.

Chắc hẳn đã có lúc cậu muốn từ bỏ giấc mơ. Đã có ngày cậu nghĩ đến việc vứt bỏ giấc mơ để sống cuộc đời bình thường của một thường dân.

Nhưng cậu luôn đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, không bao giờ gục ngã. Không bỏ cuộc, không chọn con đường lùi, cậu cứ thế tiến về phía trước──chỉ một mực tiến về phía trước, và giờ đây, cuối cùng cậu cũng sắp chạm tay vào nấc thang trở thành kỵ sĩ hằng mơ ước.

Một giọt nước mắt lăn dài trên má Leticia đang mỉm cười bên cạnh.

Người mong chờ ngày này nhất, chắc chắn là Leticia.

Leticia, người đã cùng Wynn trải qua bốn năm tháng ấu thơ, là người chứng kiến sự nỗ lực của cậu ở khoảng cách gần nhất.

Được thánh biệt làm Dũng giả, Leticia bị giao cho thử thách đánh bại Ma Vương. Hai người buộc phải chia xa trong khoảng thời gian dài bằng đúng bốn năm họ đã bên nhau.

Giây phút chia ly──với hai người, chắc hẳn đau đớn như bị xé nát một nửa linh hồn.

Nhưng Wynn tin rằng Leticia vẫn đang cố gắng ở nơi phương xa, nên cậu tiếp tục nỗ lực để không thua kém cô.

Và Leticia cũng vậy, cô đối mặt với khó khăn mang tên "đánh bại Ma Vương", điều mà nhân loại và các vị anh hùng trước đó đã bao lần thử sức và thất bại.

Leticia tin rằng Wynn vẫn không thay đổi, vẫn đang nỗ lực không ngừng để thực hiện giấc mơ. Và Wynn cũng tin rằng Leticia đang một mình cố gắng ở vùng đất xa xôi.

Hai người đã tiếp tục bước đi trên con đường chông gai để đáp lại niềm tin sâu sắc dành cho nhau.

Nỗ lực──nói thì dễ.

Nhưng những chướng ngại vật chắn trước mặt hai người chắc chắn không phải là thứ có thể dễ dàng vượt qua chỉ bằng hai từ nỗ lực.

Có những lúc rơi nước mắt, có những lúc hộc máu, và có những lúc phải cắn răng chịu đựng, hai người đã vượt qua tất cả. Bằng niềm tin dành cho nhau.

Một mối liên kết thật kỳ diệu. Cornelia chỉ biết thán phục từ tận đáy lòng.

Leticia đã đạt được kết quả là đánh bại Ma Vương trước, và giờ Wynn cũng đang sắp sửa đạt được giấc mơ của mình.

Cornelia cảm thấy giận bản thân vì không thể để Leticia có mặt ở đó. Vì hoàn cảnh của họ mà Leticia không thể ở bên cạnh chúc mừng Wynn trong giây phút trọng đại này.

Nụ cười của Leticia.

Nhìn nụ cười ấy, Cornelia mới biết con người có thể cười đẹp đến thế vì người khác.

Dù không thể ở bên cạnh, dù khoảng cách quá xa đến mức khó mà nhìn rõ.

Chỉ đơn giản là một chàng trai trẻ──Wynn đã bước bước đầu tiên để trở thành kỵ sĩ.

Chỉ vậy thôi mà Leticia vui mừng như thể đó là chuyện của chính mình.

Từ tận đáy lòng──.

Nhưng không thể cứ đứng thế này mãi được. Chính vì thế mà cô đã phải làm phiền khoảnh khắc quan trọng của hai người để mời Leticia đến đây.

"Tiểu thư Leticia, đã đến lúc......"

Quyết tâm, Cornelia cất tiếng gọi từ phía sau Leticia.

Nghe tiếng gọi, Leticia quay lại nhìn Cornelia.

Dù ánh mắt vẫn còn lưu luyến đoàn kỵ sĩ đang dần xa khuất──.

Và khi cô chuyển ánh nhìn sang một nhân vật khác trong phòng, nụ cười trên môi cô đã hoàn toàn biến mất.

『Dũng Giả』 Leticia Van Mavis với khí chất lẫm liệt đang đứng đó.

Nhân vật còn lại trong phòng──một thanh niên trẻ cất lời.

"Dũng giả Leticia. Xin hãy thứ lỗi cho sự bất tài của Hoàng tộc chúng ta. Vì đã lợi dụng cô, người lập nên chiến công vĩ đại lưu danh hậu thế......"

"Không đâu, thưa Điện hạ. Lời đề nghị lần này cũng giúp tôi rất nhiều. Việc lợi dụng chuyện xem mắt với Điện hạ cũng mang lại lợi ích cho tôi."

"Nghe cô nói vậy ta cũng thấy nhẹ lòng hơn chút. Ta nghe em gái kể rồi. Cô nhận được rất nhiều lời dạm hỏi xem mắt nhỉ."

"Vâng. Nhưng tôi định dùng chuyện với Điện hạ làm lá chắn để dẹp yên tất cả."

"Ha ha ha. Dám dùng ta làm lá chắn. Người dám làm chuyện tày trời như thế ở Đế quốc này chắc đếm trên đầu ngón tay quá."

Chàng thanh niên──Hoàng thái tử Đế quốc Lemursil, Alfred Lau Route Lemursil cười sảng khoái.

"Vậy thì, tiểu thư Leticia. Chắc cô đã nghe Cornelia kể sơ qua rồi, nhưng trong nội bộ Đế quốc đang có những kẻ âm mưu gây chiến loạn vô nghĩa. Không phải với tư cách Dũng giả, mà với tư cách một thành viên quý tộc Đế quốc, cô có thể giúp chúng ta một tay không?"

 

 

Tháng 9 năm 286 Lịch Đế quốc.

Kỵ sĩ đoàn Đế quốc xuất kích về phía biên giới Đế quốc để chinh phạt nhóm vũ trang nghi là quân đội Petersia giả dạng băng cướp.

Dưới sự chỉ huy của Thiên Kỵ Trưởng Fail, quân số năm trăm kỵ binh. Trong danh sách đó có tên Wynn Byrd.

Về sau, đây được kể lại cùng với truyền thuyết về Dũng giả Leticia, là trận đầu ra quân của Wynn, người sau này được gọi là Sư phụ của Dũng giả, và là một Anh hùng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!