Tập 2

Chương 1: Chốn Ấy, Nơi Tôi Thuộc Về

Chương 1: Chốn Ấy, Nơi Tôi Thuộc Về

 

⚝❃☽ 1☾❃⚝

 

Có vẻ như cậu mệt hơn mình tưởng.

Đêm tiệc tại dinh thự Hầu tước Kleifdorf. Trở về phòng ký túc xá, Wynn vừa ngã lưng xuống giường, chui vào chăn là mất ý thức ngay lập tức.

Khi tỉnh dậy thì đã là giờ dậy thường lệ.

Bên ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn còn ngự trị, bầu trời đầy sao lấp lánh.

(Hôm nay chắc thời tiết sẽ đẹp đây.)

Nhìn sang giường bên cạnh, Rock vẫn đang ngủ say sưa trong bộ đồ dự tiệc đêm qua.

Chỉ riêng bộ đồ đó thôi chắc cũng bằng mấy tháng lương của Wynn. Không, khéo khi bằng cả mấy năm lương cũng nên. Nhà Marine giàu đến mức đó mà.

Dù Rock không phải người thừa kế, nhưng nhà Marine chắc chắn không để cậu mặc đồ xoàng xĩnh đến sự kiện có Hoàng đế Bệ hạ tham dự.

(Nhăn hết cả rồi kìa?)

Cậu định bụng cởi giúp cái áo khoác ngoài cho bạn, nhưng cởi áo mà không đánh thức Rock đang ngủ say như chết thế kia thì có vẻ là nhiệm vụ bất khả thi.

Wynn khẽ thở dài rồi đứng dậy.

Nhìn xuống trang phục của mình, cậu bất giác nhăn mặt.

"......Ôi trời, làm thật rồi."

Cậu lầm bầm.

Cậu đã ngủ quên trong bộ đồng phục học sinh.

Cũng phải thôi, cậu đâu có nhớ là mình đã thay đồ.

(Lát nữa phải là cho phẳng mới được.)

Trước mắt, cậu cởi đồng phục và thay vào bộ quần áo đơn giản. Chiếc áo sơ mi và quần dài mua ở tiệm đồ cũ với giá rẻ bèo, được mạng vá bằng vải và chỉ rẻ tiền, nhưng mặc vào lại thấy thoải mái và nhẹ nhõm hơn hẳn bộ đồng phục cứng nhắc.

Sau đó, cậu cầm lấy thanh kiếm tập kỵ sĩ, rón rén mở cửa phòng để không đánh thức Rock rồi bước ra hành lang vắng lặng.

Ra khỏi ký túc xá, cậu múc nước từ giếng chung để rửa mặt.

Dòng nước lạnh buốt như kim châm và không khí buổi sớm mai se lạnh thổi bay cơn buồn ngủ còn sót lại.

Lau mặt bằng chiếc khăn quàng trên cổ, Wynn từ từ khởi động làm nóng các khớp xương vẫn còn cứng đờ.

"Được rồi, đi thôi!"

(Hôm qua bận tiệc tùng không tập luyện được nhiều, hôm nay phải tập trung hơn mới được.)

Chào hỏi người lính gác quen mặt trực đêm ở cổng trường như mọi khi.

Cậu bắt đầu chạy trên con đường lớn vẫn còn mờ tối và vắng người.

Đích đến là quán trọ 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』.

Khoảng cách từ trường Kỵ sĩ đến đó khá xa, vừa vặn để khởi động.

Wynn bắt đầu chạy với những bước chân nhẹ nhàng──nhưng với tốc độ đáng nể trong mắt người ngoài.

Múc đầy nước vào cái vại lớn phía sau quán trọ, cậu bắt đầu rửa rau.

Vừa cẩn thận rửa sạch các loại củ như khoai tây, cà rốt, củ cải, Wynn vừa nhớ lại những món ăn trong bữa tiệc hôm qua.

Bánh mì mới nướng xốp mềm. Súp cá trắng đậm đà được ninh kỹ lưỡng. Salad rau tươi giòn ăn kèm thịt nguội thái mỏng. Thịt bò mềm tan ngay trong miệng. Nước hoa hồng được ướp lạnh ngắt bằng ma pháp, và nước ép trái cây tươi ngon.

(Chắc cả đời này mình chẳng bao giờ được ăn lại mấy món đó nữa đâu nhỉ.)

Rõ ràng đã ăn no căng bụng rồi mà chỉ cần nghĩ đến thôi nước miếng đã ứa ra, bụng lại thấy đói cồn cào.

Cố kìm nén cơn thèm ăn, cậu rửa xong rau, đặt vào bếp, rồi nhanh tay lau bàn, lau sàn nhà sáng bóng.

Lúc này, ông chủ Landell và bà chủ Hannah cũng đã dậy.

Xin phép hai người một tiếng, Wynn bước ra cửa sau.

Cầm lấy thanh kiếm tập kỵ sĩ dựng sẵn ở đó.

Hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra, cậu hình dung đường kiếm trong đầu. Và rồi, vung kiếm theo quỹ đạo đó. Ban đầu chậm rãi, rồi dần dần nhanh hơn, uyển chuyển hơn.

Trong vụ đảo chính kia, lần đầu tiên Wynn đã chém người.

Trong tình huống ma lực bị phong ấn──một chọi một đống, cậu đã nhìn thấy quỹ đạo của những thanh kiếm, ngọn thương do các kỵ sĩ tiền bối, trong đó có thầy Aldo, và binh lính vung lên, cũng như những mũi tên bắn tới.

Trong các trận đấu tập, đôi khi cậu cũng nhìn thấy quỹ đạo kiếm của đối phương, nhưng với đối thủ mạnh hơn (nhờ ma pháp), cậu buộc phải dùng kiếm đỡ, và thường bị sức mạnh của họ làm mất thăng bằng.

Nhưng trong tình huống cả hai bên đều không dùng được ma lực──cậu đã có thể nhìn thấu, né tránh và gạt đi đòn tấn công của những đối thủ đáng lẽ phải mạnh hơn mình.

Mạnh lên rồi.

Lần đầu tiên cậu thực sự cảm nhận được điều đó.

Lần này cậu tưởng tượng trận chiến với Leticia và vung kiếm.

Cậu nhìn thấy uy áp khủng khiếp và quỹ đạo kiếm của Leticia.

Cậu điều khiển kiếm của mình để đối phó với quỹ đạo chém sắc bén và nhanh hơn bất kỳ kỵ sĩ nào.

Giao đấu vài hiệp, nhưng dần dần phản ứng của cậu không theo kịp tốc độ kiếm và quỹ đạo trong tưởng tượng của Leticia.

"Hự......"

Cuối cùng, dù cố gắng né được nhát chém nhắm vào cổ, nhưng không thể trụ vững tư thế sau khi né, cậu ngã lăn ra đất.

(──Mạnh thật đấy.)

Dù chỉ là hình ảnh trong tưởng tượng, nhưng Leticia thực sự rất mạnh.

Kiếm thuật của cô ấy mà cậu biết chỉ là của bốn năm trước và trận giao đấu lúc tái ngộ, nhưng chừng đó thôi cũng đủ mạnh rồi.

Dù có nhìn thấy quỹ đạo kiếm, cơ thể cậu vẫn không phản ứng kịp.

Và trận đấu lúc tái ngộ, Leticia vẫn chưa tung hết sức. Ngay khoảnh khắc chạm kiếm, thất bại của Wynn đã được định đoạt.

Không thể trụ vững, cả người cậu sẽ bị thổi bay, hoặc bị chém đứt cùng với thanh kiếm.

Theo lời những người chứng kiến trận đấu tay đôi giữa anh hùng Zaunas và Leticia, sự chênh lệch thực lực giữa họ còn lớn hơn cả giữa người lớn và trẻ con.

Wynn nằm ngửa trên mặt đất nhìn lên bầu trời. Cái lạnh của nền đất thật dễ chịu với cơ thể đang nóng bừng vì mồ hôi.

Những chú chim nhỏ hót líu lo bay qua bầu trời đang dần sáng rõ.

Wynn cứ nằm ngửa như thế một lúc lâu, ngắm nhìn bầu trời rạng đông.

Không chỉ với Leticia, nếu muốn đánh bại đối thủ dùng được ma pháp cường hóa, con đường duy nhất của Wynn là né tránh và chém, tuyệt đối không được chạm kiếm.

Cuối cùng thì Wynn cũng có thể theo kịp đường kiếm mà Leticia đã thể hiện thời thơ ấu.

Để đuổi kịp đến đỉnh cao vời vợi nơi Leticia đang đứng, con đường phía trước vẫn còn xa thăm thẳm, nhưng Wynn cảm thấy vui sướng vì chắc chắn mình đang mạnh lên từng ngày.

 

⚝❃☽ 2☾❃⚝

 

Ông chủ Landell của quán trọ 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 và vợ là bà Hannah có hai người con trai tên là Mark và Abel.

Với người em trai Abel, Wynn là một sự tồn tại không thể phớt lờ vì trạc tuổi nhau.

Hồi nhỏ, trong khi Abel và anh trai Mark mải mê chơi đùa, thì Wynn chỉ biết lầm lũi làm việc vặt trong quán trọ.

Wynn sống trong căn nhà kho nhỏ sau quán, đối với hai anh em nhà này, cậu chỉ là người hầu. Cả Mark và Abel hễ có việc vặt gì là lại sai bảo cậu để tận hưởng cảm giác ưu việt trẻ con.

Mọi chuyện thay đổi kể từ ngày một cô bé bắt đầu bám theo cậu.

Cô bé tên Letty xinh đẹp hơn bất cứ bé gái nào Abel từng biết, khiến tim cậu đập loạn nhịp ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Là tình yêu sét đánh.

Cậu muốn chơi cùng, nhưng Letty cứ dính chặt lấy Wynn không rời nửa bước.

Tức tối vì điều đó, Abel đùn đẩy đủ thứ việc vặt cho Wynn, nhưng Wynn vẫn lẳng lặng làm mà không than vãn nửa lời.

Dần dần, Abel nhận ra Wynn đang nhìn về một thế giới khác với bọn họ.

『Trở thành kỵ sĩ』

Đó là giấc mơ của Wynn, người cùng Letty vung vẩy những thanh củi mỗi ngày.

Ban đầu anh em Abel chế giễu Wynn.

Một đứa trẻ mồ côi thường dân, thân phận chẳng khác gì người hầu mà dám mơ mộng hão huyền.

Ông chủ Landell có vẻ phần nào hiểu cho giấc mơ của Wynn, nhưng bà Hannah thì cứ thấy cậu có sức và thời gian vung củi là lại giao thêm việc, như muốn bảo "rảnh thì làm việc đi".

Dù vậy Wynn vẫn không bỏ cuộc.

Nếu không kịp xong việc thì dậy sớm hơn. Nếu việc xách nước tốn thời gian thì xách hai tay hai thùng, tăng lượng nước mỗi lần để giảm số chuyến đi lại.

Mỗi sáng khi Abel thức dậy, cậu lại thấy Wynn đã làm xong việc xách nước, dọn dẹp, gọt rau củ và đang miệt mài vung thanh củi.

Hơn nữa, khi biết không đủ tiền nhập học trường Kỵ sĩ, cậu bắt đầu lui tới Guild Mạo Hiểm Giả vào thời gian rảnh hoặc ngày nghỉ hiếm hoi.

Vì mạo hiểm giả làm việc bất kể ngày đêm nên Guild mở cửa cả ngày.

Một lần nghe tin Wynn nhận việc ở Guild, Abel lén đi xem thử. Ở đó, cậu thấy Wynn nhỏ tuổi hơn mình đang nhận nhiệm vụ cùng những mạo hiểm giả người lớn. Dù nhỏ tuổi nhưng Wynn được đối xử như một người trưởng thành thực thụ.

Trước đó, Abel chỉ nghĩ về tương lai một cách mơ hồ.

Anh cả Mark sẽ kế thừa quán trọ. Còn cậu chắc sẽ đi làm thuê cho thương hội nào đó, lấy vợ sinh con rồi ra ở riêng.

Cậu đã nghĩ thế.

Nhưng nhìn Wynn làm việc giữa những mạo hiểm giả người lớn, Abel cũng bắt đầu ngưỡng mộ hình ảnh đó.

Đó là lúc giấc mơ trở thành mạo hiểm giả hình thành cụ thể trong cậu.

Cậu ghét việc Wynn chỉ là người hầu, là trẻ con mà lại được đối xử ngang hàng với người lớn.

Nên cậu muốn trở thành mạo hiểm giả thực thụ để Wynn phải ngước nhìn.

Và rồi, bốn năm trôi qua──.

"Được rồi, chuẩn bị xong!"

Abel kiểm tra xong hành lý trong chiếc ba lô mới mua hôm qua, cầm lấy thanh kiếm một tay cũng mới toanh chưa dùng lần nào và đứng dậy.

Với điệu bộ làm màu, cậu từ từ rút kiếm ra khỏi vỏ, ngắm nghía lưỡi kiếm sáng loáng chưa từng nhuốm máu.

Hôm qua, lần đầu tiên kể từ khi trở thành mạo hiểm giả, Abel được mời vào một tổ đội.

Dù bị bố Landell đánh đòn, cậu vẫn kiên trì đến Guild, làm những việc lặt vặt như hái thảo dược trong rừng sâu, chạy việc vặt, hay thức đêm đuổi thú hoang, ma vật phá hoại ruộng vườn.

Cuối cùng nỗ lực cũng được đền đáp, cậu được các tiền bối thân thiết ở Guild rủ vào nhóm để lấp chỗ trống.

Nội dung công việc là tiêu diệt băng cướp đang tấn công các ngôi làng gần biên giới. Một nhiệm vụ phối hợp giữa nhiều tổ đội mạo hiểm giả.

Nhìn thanh kiếm, Abel cười toe toét không kìm được.

"Khư khư...... phư, phư phư, a ha ha ha."

Cuối cùng cậu bật cười thành tiếng. Tâm trạng đang hưng phấn tột độ.

Trước giờ toàn làm việc vặt, nhưng lần này là làm việc với tư cách thành viên tổ đội. Lại còn là nhiệm vụ thảo phạt, một trong những công việc danh giá của mạo hiểm giả.

Mạo hiểm giả chỉ thực sự được công nhận khi gia nhập tổ đội. Abel đã đặt bước chân đầu tiên trên con đường trở thành mạo hiểm giả mơ ước.

Tra kiếm vào vỏ, Abel mặc bộ giáp da mới may.

Mùi da mới nồng nặc khiến cậu hơi khó chịu, nhưng cậu cố nín nhịn.

Giờ hẹn với đồng đội mới là đúng giữa trưa.

"Aaa! Ngứa ngáy chân tay quá đi mất!"

Không thể ngồi yên một chỗ, Abel ra khỏi phòng và đi ra sau quán trọ.

"Hử?"

Mở cửa sau, cậu thấy một thiếu niên quen thuộc đang nằm ngửa trên mặt đất ở sân sau.

"Ủa, Wynn đấy à!"

Cậu thiếu niên làm công trong quán, kém Abel một tuổi.

"Hả? Abel? Sao ăn mặc thế kia?"

Thấy Wynn chỉ quay đầu lại nhìn mà vẫn nằm nguyên, Abel ưỡn ngực tự hào.

"Tao thành mạo hiểm giả rồi."

"Mạo hiểm giả!? Abel á?"

"Ừ, đúng thế. Trưa nay tao sẽ đi làm nhiệm vụ với tổ đội của mình."

"Không ngờ chú Landell lại cho phép đấy."

Wynn ngồi dậy, nhớ lại khuôn mặt ông chủ quán trọ Landell, bố của Abel.

Mỗi lần Abel trốn việc đi làm và tuyên bố "Con sẽ làm mạo hiểm giả" là y như rằng bị ăn đấm.

Có lẽ vì anh cả Mark quá ưu tú trong việc kế thừa quán trọ nên ông Landell không giấu được sự khó chịu trước cậu con thứ hay mơ mộng, không biết có gì thay đổi không.

"Bố thì liên quan gì! Tao tự lực trở thành mạo hiểm giả mà."

"Hả!? Thế chú Landell không biết à?"

Mặt Abel cứng lại trong giây lát.

"Tao đã tham gia tổ đội và trở thành mạo hiểm giả thực thụ rồi. Tao không nghe bố chỉ đạo nữa đâu. Khác với mày mãi chỉ là Kỵ sĩ Dự bị, tao đã là người trưởng thành rồi."

Nhưng cậu nhanh chóng lấy lại tinh thần, ưỡn ngực khoe khoang.

"Đảo chính bất thành, tương lai kỵ sĩ Đế quốc sáng lạn quá nhỉ. Mà nghe nói trường Kỵ sĩ đang đóng cửa phải không? Bao giờ mày mới thành kỵ sĩ được thế?"

"Biết bao giờ nhỉ......"

Trước lời châm chọc của Abel, Wynn trả lời với giọng yếu ớt hiếm thấy.

Nhiều kỵ sĩ hùa theo Hiệu trưởng Zaunas đang chờ xét xử nên trường Kỵ sĩ hiện đang tạm đóng cửa.

Bởi lẽ trong số kỵ sĩ tham gia phản loạn có rất nhiều giáo quan.

Số lượng kỵ sĩ giảm mạnh nên có tin đồn chỉ tiêu đỗ kỳ thi kỵ sĩ sẽ tăng lên, nhưng mặt khác, vì đa số kỵ sĩ theo phe đảo chính xuất thân thường dân nên cũng có tin đồn sẽ ngừng tuyển kỵ sĩ từ thường dân.

Nếu việc tuyển kỵ sĩ từ thường dân bị bãi bỏ, giấc mơ của Wynn sẽ tan thành mây khói.

Trái ngược với Wynn đang chán nản vì sợ vỡ mộng, Abel rút thanh kiếm một tay mới coóng ra múa may.

"Thế nào! Thấy chưa? Đường kiếm này! Tao đã săn được ba con ma thú rồi đấy nhé?"

Cậu ta vung vẩy với vẻ đắc ý.

Wynn vẫn đang trầm ngâm, chỉ lơ đãng nhìn Abel múa kiếm.

"Phải rồi! Mày có kiếm tập đúng không? Làm một trận không?"

Abel bất ngờ chĩa mũi kiếm về phía Wynn.

"Thôi. Sắp đi làm rồi, bị thương thì phiền lắm."

"Có phải ăn thua đủ đâu. Trường đóng cửa không có ai tập cùng đúng không? Tao chỉ dạy cho vài chiêu thôi. Nào, làm tí đi."

"Không hứng thú lắm."

"Tao là mạo hiểm giả thực thụ mà đánh nghiêm túc thắng mày – một học viên kỵ sĩ thì cũng kỳ. Chỉ tập nhẹ thôi."

"Đã nói đến thế thì."

Thấy Wynn uể oải đứng dậy cầm lấy thanh kiếm tập để bên cạnh, Abel cười thầm.

(Để xem tao dùng kiếm kỹ của mạo hiểm giả thực thụ đánh cho mày tơi bời hoa lá thế nào!)

Trong thâm tâm Abel luôn muốn phân định thắng thua với Wynn, kẻ chỉ là người hầu.

"Được rồi, lên đây!"

Miệng nói không ăn thua đủ nhưng cậu ta định bụng sẽ cho Wynn nếm mùi đau đớn một chút.

Đúng lúc đó.

"Anh ơi?"

Giọng nói thân thương bất chợt vang lên.

Quay về phía tiếng gọi, mối tình đầu của Abel──cô bé thuở nào giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, đang đứng đó mỉm cười.

"Ủa, Letty?"

Wynn hạ thanh kiếm tập kỵ sĩ đang định thủ thế xuống, cất tiếng gọi Leticia.

"Chào buổi sáng, anh trai."

"Chào buổi sáng. Sáng sớm thế này em đến đây làm gì vậy?"

"Em dậy sớm quá nên......"

Leticia nheo mắt nhìn quanh sân sau của quán trọ 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 với vẻ hoài niệm.

"Đã lâu lắm rồi em mới trở lại đây, kể từ lần đầu tiên em thắng anh bốn năm trước......"

Chiếc vại nước có nắp gỗ.

Ngày xưa, hai người ngày nào cũng xách thùng gỗ đi lại giữa giếng và vại nước này cho đến khi đầy ắp.

Ngoài ra, sân sau còn ngổn ngang thùng gỗ, xe kéo, quần áo đang phơi, và hàng đống củi chất cao dùng cho lò sưởi và bếp lò. Bên cạnh đó là một túp lều nhỏ tồi tàn.

Đó là nhà kho nơi Wynn từng sống trước khi chuyển vào ký túc xá trường.

Leticia chầm chậm bước tới túp lều trong nỗi nhớ nhung.

Bức tường gỗ của túp lều đã xuống cấp trầm trọng. Leticia khẽ vuốt tay phải lên tường, những mảnh gỗ mục rơi lả tả.

Khắp nơi trên tường đều có dấu vết sửa chữa. Hồi nhỏ, Wynn đã tự mình dùng những mảnh ván ghép lại để sửa. Vì chỉ là nhà kho nên nếu không tu sửa thường xuyên thì không thể chống chọi được mưa gió. Dù có sửa thì những ngày mưa vẫn bị dột.

Leticia nhớ lại những ngày tháng ấu thơ bên Wynn.

Hồi đó, cô thường xuyên trốn khỏi dinh thự, chui vào túp lều kho này và rúc vào chăn của Wynn.

Chỗ ngủ của Wynn chỉ có tấm ga mỏng, nhưng lót rơm mượn từ chuồng ngựa bên dưới giúp tránh được cái lạnh và cảm giác gồ ghề của sàn nhà.

Hai đứa trẻ cùng chui vào chiếc chăn mỏng, cảm giác ấm áp vô cùng ngay cả trong những ngày đông gió rét.

Đúng là phòng riêng của Leticia ở dinh thự Công tước Mavis có chiếc giường êm ấm hơn nhiều. So với chỗ ngủ của Wynn thì thoải mái hơn hẳn.

Nhưng Leticia bị coi như cái gai trong mắt, bị gia đình và cả người hầu đối xử lạnh nhạt. Không có chỗ đứng trong dinh thự, cô cảm thấy ngủ ở túp lều tồi tàn này còn yên tâm hơn. Ấm áp hơn chiếc giường sang trọng ở nhà.

Nơi này đã sưởi ấm cho Leticia cô đơn và buồn tủi.

Nhiều lúc cô ngủ say quá, Wynn dậy trước phải lay người đánh thức cô.

Cô rất thích khuôn mặt vừa bối rối vừa vui vẻ của Wynn lúc đó──.

"Này......"

Đang chìm đắm trong ký ức với đôi má ửng hồng, Leticia bị cậu thiếu niên đi cùng Wynn bắt chuyện.

"Lâu rồi không gặp."

Abel đứng trước mặt cô với khuôn mặt còn đỏ hơn cả Leticia.

"Mấy năm rồi nhỉ? Nghe nói cậu đi xa lắm mà, về Đế đô rồi hả?"

Leticia nghiêng đầu. Cô bối rối liếc nhìn Wynn cầu cứu.

"Là Abel đấy. Con trai thứ của quán trọ này."

Thấy Leticia thực sự không nhớ ra, Wynn bèn nhắc.

"A! À ừm, đã lâu không gặp......"

"Nhớ ra rồi hả?"

Nụ cười trên môi Abel méo xệch trước sự thật phũ phàng là bị quên lãng, nhưng cậu vẫn cố giữ nụ cười gượng gạo.

Ngược lại, ánh mắt Leticia hiện lên vẻ cảnh giác. Thú thật, cô chỉ nhớ về hai cậu con trai quán trọ này với những kỷ niệm bị bắt nạt, như bị phá đám lúc chơi với Wynn hay bị giấu sách làm cô khóc. Cô vô thức đề phòng.

Không nhận ra suy nghĩ của Leticia, Abel đang lâng lâng vì gặp lại mối tình đầu sau bốn năm.

Từ nhỏ đã xinh xắn đáng yêu, bốn năm qua cô càng trở nên lộng lẫy hơn.

Đặc biệt là đôi mắt xanh lục bảo ấy.

Bị nhìn chằm chằm──thực ra là do Leticia đang cảnh giác──khiến cậu ta sướng rơn.

"Tớ đã trở thành mạo hiểm giả sau khi cậu đi đấy."

Giọng Abel đầy nhiệt huyết.

"Nhắc mới nhớ, Letty cũng từng làm mạo hiểm giả với Wynn nhỉ?"

"Ừ."

"Giờ còn làm không?"

"Hiện tại thì không...... nhưng có thể sẽ làm lại."

Cô bối rối liếc nhìn Wynn.

Nếu Wynn vẫn tiếp tục làm mạo hiểm giả thì dĩ nhiên cô sẽ đi theo.

"Thế thì lần tới đi làm nhiệm vụ cùng tớ không?"

Không nhận ra vẻ mặt của Leticia, Abel lại rút thanh kiếm vừa tra vào vỏ ra khoe.

Lưỡi kiếm mới toanh phản chiếu ánh ban mai sáng loáng.

"Hộ tống thương nhân hay tiêu diệt sơn tặc chẳng hạn. À, yên tâm. Tớ học kiếm thuật từ các tiền bối trong Guild rồi, bị tấn công cũng không sao đâu. Không phải kiếm thuật trường lớp như trường Kỵ sĩ đâu. Kiếm thuật thực chiến đấy, tớ sẽ bảo vệ cậu."

Abel múa may vài đường kiếm theo bài bản học được ở Guild.

"Ma vật tớ cũng hạ được mấy chục con rồi, đừng lo. Tớ sẽ bảo vệ cậu!"

"......Nãy cậu bảo là ba con mà?"

Wynn lí nhí chen ngang.

Abel quay lại nhìn Wynn đang đứng bơ vơ phía sau.

"Ờ thì, cho cả Wynn đi cùng nữa. Cần tiền mà đúng không? Thử chiến đấu với ma vật xem. Kiểu như, lũ quái vật nhe nanh lao tới, mình dùng khiên đỡ rồi chém trả ấy. Cảm giác căng thẳng đó phê lắm!"

Phớt lờ lời Wynn, Abel lại vung kiếm với biên độ rộng. Lần này tưởng tượng có thêm cả khiên.

Có vẻ hưng phấn quá đà, cậu ta bắt đầu diễn lại cảnh đánh nhau với ma thú, kèm theo cả động tác tay chân, khiến Leticia bối rối nhìn Wynn cầu cứu.

Wynn cũng chẳng biết làm sao.

Vừa nãy còn đòi đấu tập, giờ Leticia xuất hiện cái là bỏ mặc Wynn, thao thao bất tuyệt rồi lại diễn kịch một mình.

Cả hai nhìn nhau đầy ngán ngẩm vì bị cho ra rìa.

Chợt ánh mắt Leticia dừng lại ở một điểm trên người Wynn.

"Anh trai, tóc anh dính bùn kìa."

Chắc là dính lúc nằm trên đất.

Leticia mặc kệ Abel đang múa may quay cuồng (trông khá là nghiệp dư) để diễn cảnh diệt ma thú, bước lại gần Wynn.

"──Lưỡi kiếm của tớ xé toạc thế này này! Chắc lúc đó tớ ngầu lắm nên ở Guild ai cũng săn đón. Tổ đội sắp tới cũng năn nỉ tớ tham gia bằng được...... đấy...... chứ......"

Chắc là diễn xong cảnh hạ trùm cuối rồi. Abel vung kiếm làm màu một cái, rồi loay hoay tra kiếm vào vỏ.

Định quay lại khoe mẽ với Leticia thì──cậu ta chết lặng.

"Để em lấy cho."

"Thôi, anh tự làm được."

"Đã bảo để em. Đừng có động đậy."

Wynn định lùi lại vì Leticia ghé sát đến mức cảm nhận được hơi thở, nhưng cô còn tiến tới gần hơn, đưa tay lên đầu Wynn.

31c0160d-65b7-40ca-bd03-7ce75ba425c3.jpg

 

Gió sớm se lạnh thổi tung mái tóc dài mềm mại của Leticia, cọ vào cánh tay phải của Wynn.

Thoang thoảng mùi hương ngọt ngào.

Bùn dính ở sau đầu, nhưng cô lại đứng đối diện để lấy, nên bộ ngực mềm mại của cô chạm nhẹ vào người Wynn.

Có vẻ Leticia không nhận ra, cô cứ thế nhẹ nhàng phủi bùn trên tóc cậu như đang vuốt ve.

"Được rồi, sạch rồi."

"C-Cảm ơn em."

Wynn gãi má phải bằng ngón trỏ để che giấu sự ngại ngùng.

Leticia mỉm cười ngước nhìn Wynn.

Nụ cười rạng rỡ dưới ánh ban mai ở cự ly gần khiến Wynn đỏ mặt, lảng tránh ánh nhìn.

"Này, Wynn."

Bị hai người phớt lờ màn trình diễn đầy tâm huyết, Abel hoàn hồn sau cú sốc, gầm lên một tiếng như từ dưới địa ngục vọng lên.

"Đấu với tao ngay."

"Này Abel, mắt cậu đáng sợ quá đấy!? Với lại lúc nãy bảo không phải đấu đá gì mà?"

"Im đi! Câm mồm!"

Abel gào lên, giọng như sắp đứt hơi vì tức.

Wynn bất giác lùi lại. Khí thế của Abel lúc này đáng sợ đến thế.

Ngay cả Dũng giả cứu thế Leticia cũng vô thức ôm chặt lấy cánh tay phải của Wynn.

"Rút kiếm ra mau! Đấu đi!"

Abel không thể tha thứ được.

Từ nhỏ Letty lúc nào cũng dính lấy Wynn.

Bố Landell và cả mọi người ở Guild Mạo Hiểm Giả cũng ủng hộ giấc mơ của Wynn hơn là Abel.

Đến tận bây giờ, thỉnh thoảng Hội trưởng Guild hay mấy lão làng vẫn hỏi.

'──Thằng nhóc đó thành kỵ sĩ chưa? Vậy à, vẫn chưa sao. Nhưng mà là Wynn thì kiểu gì cũng làm được thôi.'

Wynn được cả những mạo hiểm giả hàng đầu tin tưởng.

Dù cậu nhỏ tuổi hơn và chỉ hoạt động như mạo hiểm giả từ mấy năm trước.

Đánh giá về Wynn chắc chắn cao hơn Abel hiện tại.

(Khốn kiếp......)

Được người con gái mình thích và cả những mạo hiểm giả mình ngưỡng mộ đánh giá cao.

Rõ ràng cậu đã đạt được ước mơ, tại sao tên Wynn mãi không thành kỵ sĩ, cứ lẹt đẹt mãi lại được đánh giá cao hơn cậu chứ.

(Được lắm, tao sẽ cho mày thấy sự lợi hại của tao trước mặt Letty!)

"Hết cách rồi."

Wynn nhẹ nhàng đẩy vai Leticia ra phía sau.

Từ từ thủ thế thanh kiếm tập.

"Lên đây, thằng khốn!"

Abel dựng khiên lao vào Wynn.

──Kết quả là, Wynn thu hẹp khoảng cách trong nháy mắt, và khi Abel nhận ra thì mũi kiếm của Wynn đã kề ngay mũi cậu ta.

Một thất bại toàn diện, không thể chối cãi.

 

 

"Đây, anh."

Leticia đưa khăn tay cho Wynn khi cậu bước lại sau trận đấu với Abel.

"À, cảm ơn em."

Leticia nheo mắt nhìn Wynn lau mồ hôi, ánh mắt chan chứa niềm vui.

Bốn năm trước, trước khi rời Đế đô, Wynn cũng đứng bên cạnh cô như thế này. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến Leticia không kìm được nụ cười.

Với Leticia, sân sau quán trọ này là nơi thân thuộc. Cô múc nước từ vại, nhận lại khăn tay từ Wynn và giặt sạch. Vắt nhẹ rồi đưa lại cho cậu.

"Mát thật đấy. Cảm ơn em, Letty."

"Không có chi."

Leticia cười tươi.

Gặp lại ở trường.

Đến phòng ký túc xá của Wynn.

Tập kích bất ngờ ở sân tập ký túc xá để khoe tài nghệ.

Nhưng mà──.

Cái sân sau nhỏ bé của 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 này mới chính là nơi cô muốn trở về nhất.

"Sao thế, Letty?"

Bất chợt, nước mắt trào ra từ khóe mắt Leticia. Lăn dài trên má, rơi xuống từ chiếc cằm thon gọn.

"Có chuyện gì à? Nếu có tâm sự thì kể anh nghe?"

"Không, không có gì đâu."

Mỉm cười với Wynn đang lo lắng nhìn mình, cô dụi mắt.

(Lại sưng húp mắt lên cho xem. Nhưng hôm nay không cần dùng ma pháp chữa trị để giấu nữa.)

"Hạnh phúc quá, vui quá cũng khóc được mà anh."

"Thật á?"

"Vâng. Nhưng mà, em về rồi đây."

Cô thì thầm rồi nở nụ cười với Wynn.

"Ừm, anh không hiểu lắm nhưng mà...... mừng em trở về? Letty."

Leticia nhẹ nhàng đưa tay về phía Wynn.

Cô muốn chạm vào người thương mà bốn năm qua không thể chạm tới.

Nỗi nhớ nhung không thể kìm nén.

"Sao thế, Letty?"

Wynn ngạc nhiên, nhưng cũng đỏ mặt vì Leticia ở quá gần. Leticia định nép vào người anh để làm nũng, nhưng đúng lúc đó──.

"A, xin lỗi."

Giác quan nhạy bén của cô phát hiện ra ánh nhìn của Rock và Cornelia đang đứng chết trân.

Rock định rủ Wynn tập luyện, tiện thể rủ luôn Cornelia đang tự học ở trường (dù trường đang đóng cửa) đến quán trọ.

Thấy hai người bạn đang gãi đầu bối rối, Wynn và Leticia cứng đờ người tại chỗ.

 

⚝❃☽ 3☾❃⚝

 

(Tập trung. Dù thế nào cũng phải tập trung vào chuyển động của Wynn.)

Rock dựng tấm khiên gỗ trước mặt, vừa quan sát chuyển động của Wynn vừa lẩm bẩm trong lòng.

(Điều quan trọng nhất khi chiến đấu với Wynn – kẻ có tốc độ cực nhanh, là phải chặn đứng chuyển động của cậu ấy.)

Với sức mạnh cơ bắp được cường hóa bởi ma pháp của Rock, chỉ cần thu hẹp khoảng cách và chặn đứng được chuyển động của Wynn, cậu có thể áp đảo.

Wynn là đối thủ mà cậu đã giao đấu không biết bao nhiêu lần trong các buổi tập. Để dụ Wynn tấn công, Rock từ từ tiến lên từng chút một.

Dùng khiên đỡ đòn đầu tiên, rồi tung cú đâm khi đối phương khựng lại.

Wynn hơi hạ thấp người xuống──Rầm!

Tiếng dậm chân dữ dội vang lên, Wynn thu hẹp khoảng cách với Rock trong nháy mắt. Một cú đâm nhanh và sắc bén luồn xuống dưới tấm khiên của Rock, hướng thẳng vào vùng bụng.

Cốp!

Tiếng va chạm mạnh khi mũi kiếm cày lên mặt khiên.

"Hây aaaaa!!"

Chặn được kiếm của Wynn bằng khiên, Rock hét lên đầy khí thế rồi đâm trả kiếm vào cổ họng Wynn.

Wynn nghiêng người né tránh và nhảy lùi sang một bên.

Rock lại dựng khiên trước mặt. Wynn cũng thủ thế kiếm, căn khoảng cách.

"Anh Rock. Mạnh thật đấy."

Từ một vị trí cách đó một đoạn, Leticia đang quan sát trận đấu khẽ lẩm bẩm.

"Trông thế thôi chứ cậu Rock đạt thành tích á khoa trong kỳ thi kỵ sĩ năm ngoái đấy."

"Ồ, không nhìn ra luôn."

Nghe Cornelia ngồi bên cạnh vừa cười khổ vừa nói, Leticia chăm chú nhìn chàng thanh niên tóc đỏ thường ngày có vẻ cợt nhả đang giao đấu với Wynn.

Sau trận đấu với Abel, Wynn đã đấu tập với Rock.

Rock không bị cuốn theo tốc độ phi thường của Wynn mà bình tĩnh quan sát, luôn giữ Wynn trong tầm mắt chính diện, vừa dùng khiên phòng thủ vừa tung đòn phản công.

"Cậu Rock giỏi thật. Ngồi xa thế này tôi mới miễn cưỡng nhìn thấy kiếm của Wynn, chứ ở cự ly gần thì tốc độ đó quá nhanh, tôi không tài nào theo kịp."

Cornelia trầm trồ khen ngợi Rock vì đã đấu ngang ngửa với Wynn, người đã từng áp đảo vô số kỵ sĩ và binh lính dù bị phong ấn ma lực.

Cách chiến đấu của Rock hẳn là khắc tinh đối với Wynn, người dựa vào tốc độ. Và kỹ năng của Rock cũng vượt trội so với một Chuẩn Kỵ sĩ.

Nếu cậu ấy là quý tộc chứ không phải thường dân con nhà đại phú hào, có lẽ cậu ấy đã vượt qua cả Regin (người đã chết trong cuộc đảo chính) để trở thành thủ khoa rồi.

Tuy nhiên──.

"Anh trai vẫn chưa tung hết sức đâu."

"Hả?"

Khi Cornelia hỏi lại trước lời lầm bầm của Leticia,

"Hây aaaaaaa!"

Wynn hét lên, lao tới thu hẹp khoảng cách và tung cú chém ngang. Rock dùng khiên tay trái đỡ đòn chắc chắn y như lúc đỡ cú đâm đầu tiên.

Lại một tiếng va chạm mạnh giữa kiếm và khiên vang lên.

"Cái gì!?"

Giống như lần trước, Rock định đâm trả Wynn nhưng phải thốt lên kinh ngạc.

Tại vị trí cậu định đâm kiếm, bóng dáng Wynn đã biến mất. Trong khoảnh khắc Rock bối rối, mũi kiếm đã kề ngay cổ họng cậu từ bên phải.

"Lợi dụng phản lực cú đánh vào khiên để xoay người, tấn công từ bên sườn sao......"

Dù vậy thì vẫn quá nhanh.

Vì đứng quan sát từ xa nên Cornelia mới bắt kịp chuyển động của Wynn, chứ với Rock đang đối mặt trực diện, có lẽ Wynn đã biến mất khỏi tầm nhìn của cậu ấy.

"Quả nhiên là mạnh thật. Không cần ma pháp cường hóa mà di chuyển được như thế thì kinh khủng quá mức rồi."

Khi Wynn thu kiếm về, Rock hít một hơi thật sâu rồi cười khổ nhìn bạn mình.

"Rock cũng đọc trước được chuyển động của tớ và theo kịp đấy thôi. Ngay cả Chính Kỵ sĩ cũng không gây khó khăn cho tớ đến mức đó đâu."

"Đấy là đấu một chọi một thôi. Nếu đối đầu với cậu trên chiến trường, chắc tớ bị cậu di chuyển làm rối loạn cả đội hình rồi bị chém khi lướt qua lúc nào không hay."

"Sao nào? Đấu tiếp không?"

"Ừ, chơi luôn."

"Khoan đã!"

Thấy Wynn và Rock chuẩn bị đấu tiếp, Leticia gọi với lại, cầm lấy thanh kiếm tập và đứng dậy.

"Anh, cho em tham gia với được không? Nhìn hai người đánh nhau, em cũng ngứa ngáy chân tay quá."

"Được thôi, vậy để tớ nhường nhé?"

Rock hạ khiên xuống.

"Không cần đâu. Hai đánh một đi. Hai người cứ đánh hết sức vào. Em cũng sẽ dùng ma pháp."

""Hả?""

Leticia vừa nói vừa khởi động giãn cơ.

"Này. Chiến thuật lúc nãy của tớ có tác dụng với tiểu thư Leticia không nhỉ?"

Leticia cũng lấy Wynn làm sư phụ nên là một kiếm sĩ sử dụng tốc độ làm vũ khí.

Nhưng cô ấy có thể cường hóa cơ thể đến cực hạn bằng lượng ma lực ngang ngửa thần linh.

"Sẽ bị chém đứt cả người lẫn khiên──à không, kiếm cùn nên chắc bị thổi bay cả người luôn ấy chứ?"

"Chuẩn rồi...... Mà thôi, được giao đấu với Dũng giả Mavis lừng danh cơ mà. Vinh hạnh lắm đấy...... nhỉ?"

"Nào, em sẽ nghiêm túc đấy nhé!"

Leticia quay lại mỉm cười.

Ma lực dần dâng cao bao bọc lấy cô, tỏa sáng rực rỡ như ánh vàng kim dưới ánh mặt trời.

Wynn và Rock nhìn nhau.

"Có vẻ cô ấy định đánh thật đấy."

"V-Vinh hạnh lắm phải không!?"

"Thôi thì, cố gắng để không chết vậy......"

Kết quả──cả hai bị đánh cho tơi bời hoa lá, và phải nhờ Cornelia dùng ma pháp chữa trị.

 

 

"Khốn kiếp......"

Abel lầm bầm trong sự cay cú trào dâng.

Không thắng được.

Trở thành mạo hiểm giả, một mình hoàn thành nhiều nhiệm vụ.

Dù chỉ là những việc vặt cho người mới như đi hái lượm trong rừng, đuổi thú hoang ban đêm ở làng gần Đế đô, nhưng cậu đã chăm chỉ làm và giành được sự tin tưởng của Guild.

Cậu còn năn nỉ các tiền bối dạy cách sử dụng vũ khí.

Cậu đã rất tự tin. Còn được mời vào tổ đội. Cậu cứ tưởng mình đã đi trước Wynn, kẻ mãi vẫn chưa thành kỵ sĩ, một bước dài rồi.

Vậy mà khi thực chiến, cậu chẳng làm được gì cả.

Thảm hại hơn là lại thua thảm trước mặt người con gái mình thích sau bốn năm gặp lại.

Khi cậu vung kiếm lên thì mũi kiếm của Wynn đã kề ngay trước mũi.

Thú thật, cậu hoàn toàn không nhìn thấy chuyển động của Wynn.

Không dám nhìn cảnh Letty cười rạng rỡ nép vào Wynn, Abel chạy từ sân sau vào quán trọ, lao vào phòng mình, vơ lấy đồ đạc rồi bỏ chạy.

Cậu muốn rời khỏi đó càng nhanh càng tốt.

Dù còn sớm mới đến giờ hẹn, cậu chạy thục mạng đến Guild Mạo Hiểm Giả như chạy trốn.

Tổ đội mạo hiểm giả trong mơ.

Gặp đồng đội ở Guild, cùng nhau đi làm nhiệm vụ, cậu sẽ không phải nghĩ về trận thua với Wynn nữa.

Cậu đã nghĩ thế, nhưng──.

Lủi thủi đi cuối hàng trong tổ đội mạo hiểm giả hằng mơ ước, Abel thở dài thườn thượt.

"Sao thế? Abel."

"......Anh Riggs."

Mải suy nghĩ, cậu không nhận ra người đàn ông vạm vỡ đã đi bên cạnh mình từ lúc nào.

Riggs Sửu Thủ.

Trưởng nhóm của tổ đội mạo hiểm giả này, cũng là tiền bối đã mời Abel tham gia.

Là mạo hiểm giả lão luyện được kính nể ở Guild Mạo Hiểm Giả Đế đô, anh cũng đảm nhận vai trò tổng chỉ huy cho nhiều tổ đội mạo hiểm giả tập hợp trong nhiệm vụ tiêu diệt băng cướp lần này.

"Chưa làm việc mà mặt mày đã ủ rũ thế. Bị gái đá à?"

"Ư......"

Bị nói trúng tim đen, Abel cứng họng.

"Oa ha ha, trúng phóc rồi à. Thế, đối phương là cô nàng nào?"

"Cô ấy cũng quen anh Riggs đấy ạ......"

"Hả? Cô nàng tao quen á, Mila ở 『Nguyệt Dạ Hoa Đình』 à? Hay Meryl ở 『Ven Đường Tiểu Thạch Đình』? Hay Connie ở 『Ước Hẹn Chi Địa Đình』?"

Riggs cười lớn, liệt kê tên những cô nàng tiếp viên nổi tiếng trong giới mạo hiểm giả.

"......Là Letty đấy ạ."

Nhìn Riggs với vẻ mặt hờn dỗi, Abel lầm bầm.

"Letty? Letty á, có phải con bé hay bám dính lấy thằng Wynn không?"

"Vâng, là Letty đó đấy ạ."

Nghe tên Wynn, Abel nhăn mặt.

Riggs tắt nụ cười, nhìn chằm chằm vào mặt Abel.

"Bé Letty á, thế thì không có cửa đâu."

"Ừ, không có cửa đâu."

"Sao lại chọn đúng cổ chứ......"

"Gì thế hả, sao mọi người cứ hùa vào thế!"

Nghe cuộc trò chuyện với Riggs, các thành viên khác trong nhóm cũng hùa vào bảo không có cửa khiến Abel phẫn nộ. Không những bị cười nhạo mà ánh mắt thương hại của họ càng làm Abel nổi cáu.

"Thì mày biết đấy, cô bé đó là......"

 

Letty──Leticia Van Mavis.

 

Đó là thông tin mà bất cứ mạo hiểm giả nào có khả năng thu thập thông tin ở mức độ nhất định đều nắm được.

Đặc biệt với những người từng thuộc chi nhánh phía Đông Guild Mạo Hiểm Giả Đế đô Simurg, hai người đó còn là những mạo hiểm giả hậu bối của họ.

Hai đứa trẻ non nớt, hòa mình vào đám mạo hiểm giả người lớn, ra vào Guild để làm những việc vặt hay thu hái thảo dược.

Ban đầu, ai cũng cười nhạo, cho rằng đó chỉ là trò chơi trẻ con. Nhưng khi thi thoảng thấy hai đứa trẻ so kiếm trong khu huấn luyện của Guild, dần dần cái nhìn của mọi người đã thay đổi.

Tài năng kiếm thuật phi thường, không thể tin nổi là của trẻ con, khiến những mạo hiểm giả tập sự kém cỏi mỗi khi thấy bóng dáng hai người đều lủi thủi rời khỏi khu huấn luyện.

Về sau, Leticia không còn xuất hiện nữa, Wynn cũng đã gom đủ tiền nhập học trường Kỵ sĩ, nên số lần họ đến Guild cũng thưa dần.

Nhưng mạo hiểm giả nào có thể quên được ấn tượng sâu sắc mà hai đứa trẻ ấy để lại.

Sau này, khi Leticia trở thành Dũng giả, lập nhiều chiến công khắp nơi, tin tức truyền về dưới dạng tin đồn, những người biết cô từ nhỏ vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng cho thành công của cô, đồng thời cũng thấm thía sự khác biệt về đẳng cấp giữa họ và cô.

"Này, anh khuyên thật lòng, bỏ đi. Cô bé đó, em không có cửa đâu."

"Sao anh biết được chứ!"

"Thứ nhất, chẳng phải bé Letty thích Wynn sao?"

"Ư......"

Abel nhăn mặt, cứng họng.

Từ nhỏ Leticia đã luôn bám theo Wynn.

Nhìn cách hai người cư xử với nhau sau trận đấu vừa rồi, ai cũng thấy rõ Leticia dành tình cảm đặc biệt cho Wynn.

Dù Abel không muốn thừa nhận sự thật đó──.

Riggs, người đang nhìn Abel với ánh mắt cảm thông, cũng có một ký ức sâu sắc về Leticia.

Hồi Wynn và Leticia còn nhỏ, Riggs từng nhận nhiệm vụ chỉ định từ Guild Mạo Hiểm Giả và làm việc cùng hai đứa trẻ. Trong nhiệm vụ đó, họ đã rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

Khi Riggs và một đồng đội dùng thương bị con ma khuyển khổng lồ đánh bại, và Wynn cũng bị cái chân to tướng của nó hất văng, Riggs đã chứng kiến sức mạnh không tưởng bộc phát từ Leticia.

Lúc bầy ma khuyển đàn em của con đầu đàn lao vào Leticia đang đứng chết trân, Riggs cảm thấy cái lạnh thấu xương như thể cả thế giới bị đóng băng.

Thứ bị đập nát xuống đất, máu me be bét, nội tạng vương vãi không phải là Leticia, mà là lũ ma khuyển. Leticia bé nhỏ đứng thẫn thờ, toàn thân nhuộm đỏ sẫm màu máu ma khuyển, ánh mắt trống rỗng.

Cơ thể nhỏ bé ấy được bao bọc bởi ánh hào quang vàng kim nhạt tỏa ra từ chính cô.

Sự hiện diện áp đảo khiến người ta không thể rời mắt.

Khoảnh khắc nhìn thấy Leticia tỏa sáng ánh vàng kim ấy, Riggs đã tin chắc rằng cô chính là 『Dũng Giả』. Và sức mạnh 『Dũng Giả』 ấy thức tỉnh chính vào lúc Wynn, người mà Leticia yêu quý nhất, bị con ma khuyển hất văng đi──.

Có ký ức đó nên dù chưa gặp lại Leticia sau khi cô khải hoàn với tư cách Dũng giả, Riggs vẫn dễ dàng đoán được cô vẫn còn tình cảm sâu đậm với Wynn qua thái độ của Abel.

Hơn nữa, còn vấn đề chênh lệch thân phận.

Trước khi là Dũng giả, cô ấy là tiểu thư Công tước, địa vị cao quý chỉ sau Hoàng tộc.

Trừ khi là người đã chiếm được trái tim cô từ đầu như Wynn, còn kẻ không liên quan mà muốn có được trái tim cô thì đúng là không biết tự lượng sức mình.

"Tóm lại là em sẽ không bỏ cuộc đâu! Em sẽ gây dựng tên tuổi mạo hiểm giả, rồi tỏ tình chính thức với cô ấy một lần nữa!"

Abel nắm chặt tay, tuyên bố dõng dạc.

Riggs cười khổ, thầm nghĩ sau vụ này phải dạy cho cậu nhóc bài học về tầm quan trọng của việc thu thập thông tin mới được.

 

"Ô kìa? Ô kìa kìa? Bé Letty đấy hả? Cháu về từ bao giờ thế?"

"Lâu rồi không gặp cô. Cháu mới về Đế đô đầu xuân này thôi ạ."

"Thế à. Hồi bé đã xinh xắn rồi, giờ lớn lên xinh đẹp đến mức cô suýt không nhận ra đấy."

"A ha ha, làm gì có ạ."

"Nhắc đến chuyện trở về, nghe nói Dũng giả cũng khải hoàn vào mùa xuân này đấy. Nghe đồn Dũng giả cũng xinh đẹp lắm, nhưng chắc chắn không bằng bé Letty nhà mình đâu nhỉ."

(──Cô ấy chắc nằm mơ cũng không ngờ cái bé Letty này chính là Dũng giả bằng xương bằng thịt đâu nhỉ.)

Nhìn Leticia đang nói chuyện với người phụ nữ trung niên, Wynn thầm nghĩ.

Sau khi tập luyện xong ở 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』, Rock đã đến trụ sở Kỵ sĩ đoàn trong trường vì có việc của Chuẩn Kỵ sĩ.

Wynn hoàn thành công việc buổi trưa ở quán trọ, rồi cùng Leticia đang đợi mình đi dạo phố.

Điểm đến là thư viện trong trường Kỵ sĩ.

Rock và Cornelia (về trước cùng Rock) nói sẽ đến thư viện trường, nên Wynn rảnh rỗi cũng định đến đó đọc sách.

Trên đường quay lại trường, hai người tình cờ gặp bà chủ tiệm thuốc, khách hàng quen thuộc hồi cả hai còn làm mạo hiểm giả.

"Nghe nói cháu đi xa lắm, không định đi nữa à?"

"Vâng. Trước mắt thì cháu chưa có dự định đó. Tất nhiên là cũng có thể sẽ lại đi đâu đó......"

Leticia liếc nhìn Wynn, mỉm cười.

(Hôm nay Letty có vẻ vui ghê nhỉ.)

Leticia đang trò chuyện vui vẻ, thỉnh thoảng lại bật cười với bà chủ tiệm thuốc.

Wynn bất giác ngẩn ngơ trước nụ cười ấy.

Lý do Leticia vui vẻ một phần là được đi dạo riêng với Wynn, nhưng phần khác là vì cô vốn cô đơn từ nhỏ, nên việc có thêm bạn mới cũng khiến cô phấn khởi.

Thực ra, với Leticia, Rock và Cornelia là những người bạn cùng trang lứa đầu tiên của cô, ngoại trừ Wynn.

Với Wynn cũng vậy, ở trường Kỵ sĩ cậu chỉ thân với mỗi Rock, nên việc giao lưu với người bạn mới Cornelia cũng rất vui.

Dù biết thân phận cô ấy là Hoàng nữ──vừa vui nhưng cũng có chút e dè──.

Bất chợt Wynn nhận ra người đi đường ai cũng ngoái lại nhìn Leticia.

Dung mạo xinh đẹp hơn người. Trang phục tuy gọn gàng dễ vận động nhưng rõ ràng là vải thượng hạng. Không trách được việc cô thu hút sự chú ý.

Có lẽ nhận ra ánh mắt của Wynn, Leticia cúi đầu chào bà chủ tiệm thuốc rồi chạy bước nhỏ về phía cậu.

"Xin lỗi. Để anh chờ lâu rồi, anh trai──ơ, sao thế?"

"A, à. Không, không có gì đâu."

Thấy Wynn ngẩn người, Leticia nghiêng đầu nhìn cậu với vẻ thắc mắc.

Wynn ngại ngùng lảng tránh ánh mắt, cúi đầu chào bà chủ tiệm rồi bắt đầu bước đi.

Leticia đi song song bên cạnh.

"Em được cho kẹo này."

Leticia nhón một viên kẹo đường từ cái túi nhỏ, bỏ vào miệng nhai rôm rốp.

"Này, anh trai."

Wynn cũng lấy một viên từ cái túi cô đưa, bỏ vào miệng. Vị ngọt của đường lan tỏa trên đầu lưỡi.

"Ngon quá."

Leticia ngước nhìn Wynn, mỉm cười rạng rỡ.

"Anh ơi?"

"À, ừ."

Để che giấu việc mình bị nụ cười ấy hớp hồn, Wynn bỏ thêm một viên kẹo nữa vào miệng.

"Nhắc mới nhớ, hồi nhỏ Letty hay mang bánh kẹo đến cho anh lắm nhỉ."

Bánh kẹo tẩm đường rất đắt đỏ, thường dân hiếm khi được ăn. Wynn nhớ lại hồi nhỏ, Leticia thường trốn khỏi dinh thự, mang bánh kẹo đến ăn cùng cậu.

Trước khi gặp Leticia, Wynn chỉ biết đến vị ngọt của trái cây. Cậu luôn mong chờ những cuốn sách cô mang đến, và cả những món bánh kẹo này nữa.

"Ừm. Sau khi tập kiếm xong hai đứa mình hay ăn cùng nhau mà."

Để không bị Mark và Abel ở 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 cướp mất, hai người thường lén ăn trong túp lều của Wynn, hoặc ra ngoài thị trấn, ngồi bên bờ suối róc rách.

"Hồi đó anh mong chờ bánh kẹo của Letty lắm đấy."

"Không lẽ anh chơi với em chỉ vì bánh kẹo thôi sao?"

"A ha ha...... làm gì có chuyện đó."

Wynn lảng tránh ánh mắt. Thú thật, một nửa lý do đúng là bị bánh kẹo làm mờ mắt.

"Thật là. Được một cô bé dễ thương thế này đến thăm mỗi ngày là hạnh phúc lắm đấy nhé!"

"Không không không, anh vui vì có Letty ở bên cạnh thật mà? Nhưng bánh kẹo cũng khó bỏ lắm."

"Hứ!"

Leticia dỗi, khẽ nhéo tay Wynn.

"Nhưng mà, có lẽ hồi đó em cũng thấy vui vì được ăn bánh kẹo cùng anh."

Leticia khác Wynn, chưa bao giờ thiếu thốn đồ ăn.

Dù bị gia đình và mọi người xung quanh ghẻ lạnh, nhưng cô vẫn là tiểu thư quý tộc, muốn ăn bao nhiêu bánh kẹo cũng được.

Nhưng với Leticia, ăn bánh kẹo cùng người anh yêu quý ngon hơn gấp vạn lần ăn một mình, những câu chuyện đọc cùng anh cũng thú vị hơn gấp vạn lần đọc một mình.

"Bây giờ cũng thế, được ăn cùng anh thế này, em thấy ngon và vui hơn bất kỳ sơn hào hải vị nào."

"Letty......"

Leticia nhẹ nhàng, e ấp nép vào người Wynn.

Mái tóc mềm mại cọ vào mặt cậu, hương thơm dịu dàng của cô bao bọc lấy cậu.

Cậu nhẹ nhàng xoa đầu Leticia.

Cơ thể nhỏ nhắn, mảnh mai──chẳng ai nghĩ đây là Dũng giả đã đánh bại Ma Vương.

"Ở bên anh thế này, em thấy bình yên lắm."

"Vậy à."

(Ước gì thời gian này kéo dài mãi nhỉ.)

Ngước nhìn khuôn mặt Wynn đang ửng đỏ vì sự đụng chạm thân mật, Leticia nở nụ cười dịu dàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!