Xin chào lần nữa.
Tôi là Soitiro Watase.
Cuốn sách này, vol 2 của Hối Tiếc Cỏ Ba Lá bao gồm phiên bản chỉnh sửa và mở rộng của 4 truyện ngắn từng được đăng trong Sword Art Online Character Book, một ấn phẩm ngoại truyện thuộc Dengeki Bunko Magazine.
Mở đầu là một chuyến đi đầy rờn rợn tới một nhà trọ suối nước nóng cũ kỹ, kỳ quái và xuống cấp.
Tiếp theo là một câu chuyện khiến người ta hoảng loạn về lũ chuột khổng lồ sinh sôi mất kiểm soát.
Và kết lại bằng một câu chuyện xoay quanh một con búp bê mang lời thề báo thù, với mái tóc tự mọc dài ra theo ý mình.
Nghe qua thì toàn là những mô-típ kinh dị kinh điển, vậy mà khi nhìn lại, tôi lại thấy… nó chẳng đáng sợ lắm.
Nhà trọ suối nước nóng hoang phế?
Đáng sợ.
Chuột khổng lồ tràn lan?
Đáng sợ.
Búp bê hình dáng thiếu nữ kích thước người thật?
Đáng sợ.
Trên giấy tờ thì rõ ràng là rất đáng sợ, nên tôi tự kết luận rằng chắc mình đã phát triển được khả năng “kháng kinh dị tự nhiên” rồi.
Thế là tôi lôi mấy trò chơi kinh dị cũ ra chơi lại.
Và chúng vẫn dọa tôi sợ xanh mặt như thường.
…Thế thì vô lý quá.
Thôi được, nói đùa đủ rồi, kẻo mấy fan kinh dị thứ thiệt lại nổi giận.
Đương nhiên, tuyển tập truyện ngắn này không phải là kinh dị.
Nhưng bối cảnh của sự kiện Bách Bát Quái Dị trong Đế Chế Asuka thì thực sự được xây dựng dựa trên các mô típ kinh dị.
Kinh dị có rất nhiều loại:
Ma quỷ, zombie, kẻ điên loạn, hiện tượng siêu nhiên, động vật, cá, quái vật, người ngoài hành tinh, sát nhân hàng loạt, biệt thự ma ám, ô tô, thiên tai, những tình huống cực đoan… và còn nữa.
Gần đây, thể loại khiến tôi đặc biệt hứng thú là kinh dị đường sắt.
Ngày xưa từng có truyền thuyết đô thị trên mạng rất nổi tiếng về ga Kisaragi.
Rồi có một trận chiến lớn trên tàu hỏa trong một dòng game zombie đình đám.
Và vì lý do nào đó, tôi cũng rất thích một cảnh trong bản điện ảnh của một game kinh dị lấy bối cảnh nhà ga tàu điện ngầm.
Ở một số nơi, thậm chí còn có cả sự kiện “tàu ma” trông khá là vui nữa.
Không gian kín, bối cảnh hoàn hảo cho kinh dị.
Những hành khách xa lạ hoàn toàn.
Cảm giác chờ đợi một điểm đến trong tương lai.
Sự bất thường len lỏi trong một khung cảnh quen thuộc và đời thường.
Có lẽ chính sự kết hợp của tất cả những yếu tố đó mới tạo nên sức hút.
Tôi luôn muốn tự tay viết một câu chuyện kinh dị đường sắt, nên lần này đã biến mong muốn ấy thành hiện thực trong thế giới thực tế ảo.
Dĩ nhiên, vì hạn chế về dung lượng và nhịp truyện, chuyến tàu đêm xuất phát từ ga Ueno chỉ xuất hiện thoáng qua.
Nhưng tôi đang dự định sẽ viết một câu chuyện dài hơn trong vol 3, nơi cả nhóm sẽ di chuyển bằng toa giường nằm hạng sang.
Xin thứ lỗi cho tôi, lúc nào cũng mải mê chạy theo sở thích cá nhân của mình.
À, nhắc đến sở thích, nối tiếp lời tôi đã nói trong lời bạt của vol trước:
Hiện tại tôi rất, rất muốn có nội dung VR kiểu du lịch đường sắt hay Galaxy Express.
Ghế tựa của tôi đã sẵn sàng.
Chỉ chờ lên tàu thôi.
Vậy thì…
Cuốn sách này chỉ có thể tồn tại nhờ sự ủng hộ của bạn, người đọc.
Nhiwf Kawahara, người đã giám sát các câu chuyện này.
Nhờ Ginta, họa sĩ minh hoạ.
Nhờ Miki, biên tập viên thẳng tay nhưng tận tâm.
Vàcòn rất, rất nhiều người khác nữa.
Tôi thật sự xin lỗi vì tốc độ viết của mình không ổn định.
Nhưng nhờ sự giúp đỡ to lớn từ mọi người, tôi đã có thể hoàn thành việc đăng dài kỳ trong Character Book.
Chân thành cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ tôi.
Mong rằng chúng ta sẽ lại gặp nhau trong vol tiếp theo…
0 Bình luận