Vol 2

Chương 2: Yến Tiệc Chuột

Chương 2: Yến Tiệc Chuột

Thám tử Klever có rất nhiều “gương mặt”.

Có khi là hướng dẫn viên du lịch cho du khách nước ngoài trong VRMMO phong cách Nhật Bản mang tên Đế Chế Asuka.

Có khi là cộng tác viên nhiệt tình, có mối quan hệ với đội ngũ phát triển game, chuyên nhận điều tra và kiểm tra lỗi.

Có khi lại là cố vấn, tận dụng vị trí của mình để giúp các doanh nghiệp bắt tay làm collab thương hiệu với Đế Chế Asuka.

Và rồi còn một thân phận nữa:

Kaisei Kurei, CEO của Công Ty An Ninh Mạng Clover quy mô nhỏ ngoài đời thực.

“…Vậy rốt cuộc nguồn thu chính của anh là cái nào? Tổng cộng mỗi năm bao nhiêu?”

“Tôi không có bất kỳ lý do gì để trả lời câu hỏi đó.”

Hôm nay là ngày nghỉ, cả ba đang ở Văn phòng Thám tử Lover.

Từ bàn làm việc, Klever thẳng thừng bác bỏ câu hỏi tò mò quá mức của ninja Koyomi.

Ở góc bếp đơn sơ, Nayuta đang pha trà, thở dài xen vào:

“Koyomi, hỏi mấy chuyện đó là bất lịch sự. Xâm phạm đời tư rồi.”

Koyomi thì đang túm hai chân trước của một con nekomata hai đuôi, bắt nó đứng bằng hai chân sau rồi lắc lư như đang múa.

Cô nàng bĩu môi:

“Nhưng mình tò mò mà! Nếu trên 10 triệu yên 1 năm thì… ít nhất cũng có một phân tử khả năng anh ta cưới được cậu đó! Mình cần biết chứ!”

Hồi nào đó, Nayuta đã buột miệng nói với một trong vô số màn “cầu hôn” của Koyomi rằng cô sẽ cân nhắc nếu thu nhập của đối phương vượt 10 triệu yên/năm.

“Cậu nên học cách nhận ra trò đùa hiển nhiên đi. Với lại, chỉ khoảng 1 trên 1.000 người ở độ tuổi 20 mới đạt được mức thu nhập đó thôi. Mình đâu có đòi hỏi trên trời.”

Klever nhún vai, xen vào rất tỉnh bơ:

“Nếu cô muốn thì chắc cũng làm được… nhưng con số đó còn tùy nguồn thống kê. Những chỗ như công ty mai mối hay trang đổi việc thường cho ra tỷ lệ cao hơn, vì dữ liệu là tự khai. Còn khảo sát của Bộ Lao động thì, nếu tôi nhớ không nhầm, là 0,0%. Làm tròn một chữ số thập phân thì tôi cũng chẳng nói được gì hơn. Nhưng nói chung, chắc chắn là dưới 0,1%.

“Nếu chỉ tính người 20 tuổi, thì có vận động viên chuyên nghiệp, jockey đua ngựa, tay đua thuyền, nhà văn bestseller, nghệ sĩ nổi tiếng, banker, trader, người trong ngành truyền thông lớn… thêm cả quản lý nhà hàng, host, hostess nếu làm ăn phát đạt. Nghe thì nhiều, nhưng tính tổng lại vẫn rất ít. Qua 30 thì mới có bác sĩ, giám đốc tập đoàn, hay một số công chức. Chạm mốc 10 triệu yên khi còn ở tuổi 20 là chuyện cực khó.”

Mắt Koyomi nheo lại.

“Tôi không chắc đâu nha… Ý anh là mấy người khai thu nhập trên mấy trang kia nói dối hả?”

“Không thể khẳng định. Có người nói dối vì sĩ diện, có người để lừa người khác. Nhưng quan trọng hơn là mẫu khảo sát đã bị lệch rồi. Toàn là người đã có thu nhập nhất định và đang nghĩ đến cưới xin hay đổi việc. Bộ Lao động thì tính cả lao động thời vụ, bán thời gian. Ngược lại, khảo sát của họ lại không tính sinh viên không đi làm hay người thất nghiệp. Nếu cộng hết vào, tỷ lệ còn nhỏ nữa.”

Koyomi quay sang, dí bàn chân mềm của con nekomata về phía Klever.

“Phản đối! Mấy cái này không liên quan gì tới thu nhập của anh hết, thám tử!”

“…Tôi cố tình nói nhiều vậy để đánh lạc hướng cô đó. Làm ơn bị phân tâm giùm tôi đi,” Klever đáp, đôi mắt hồ ly nheo lại.

“Với lại, thu nhập của tôi phụ thuộc khối lượng công việc. Gặp vài job lớn thì tăng, rớt job thì giảm. Nghề này vốn rất bấp bênh, năm này qua năm khác chênh lệch lớn lắm.”

Nayuta đã bắt đầu mệt với chủ đề này.

Cô xoa đầu Koyomi.

“Mình hiểu cậu tò mò, nhưng hỏi như vậy là không hay đâu.”

“…Vậy cậu thật sự nghĩ sao?”

“Nếu thấp thì mình thấy tội nghiệp, nếu cao mà anh ta suốt ngày chơi game thì mình lại không vui. Thế nên tốt nhất là không biết.”

Thám tử gật gù.

“Quyết định đúng đắn đó. Nhưng tôi nhấn mạnh luôn: tôi đang làm việc. Thời gian chơi game thực tế ít hơn làm việc rất nhiều, đừng hiểu lầm.”

Ngồi trước bộ công cụ PC trong game, nơi anh xử lý công việc, Klever nhấp một ngụm trà đen Nayuta pha.

Dù là trà ảo, không giải khát được, nhưng hương vị và không khí thì vẫn rất ổn.

Koyomi lẩm bẩm:

“Tôi đâu có mong câu trả lời nghiêm túc… Chỉ là vibe của anh mờ ám quá! Cứ như giấu đủ thứ chuyện riêng! Không nói thu nhập cũng được, nhưng kể chút chuyện công việc thôi có chết ai đâu? Không xả stress được thì khác gì NPC!”

“Cô đùa à? An ninh, tư vấn, playtest, điều tra, tất cả đều xoay quanh bảo mật. Thứ duy nhất tôi nói được là thời tiết với hôm nay ăn gì.”

Cô nàng phớt lờ, giơ tay lên:

“Á! Tôi muốn nghe lịch sử tình trường của anh! Nghe xong mới quyết định Nayu có an toàn quanh anh hay không!”

“Cái đó lại càng cần bảo mật.”

Thực ra cả hai đều đang đùa cợt, biết trước phản ứng của đối phương.

Việc có thể đấu khẩu như vậy mà không ai phật ý cho thấy họ đã đủ thân.

Nayuta kéo dây dắt Koyomi lại, trông chẳng khác gì một chú Shiba mini nghịch ngợm đang định vờn cái đuôi xù của một con cáo gian.

“Đừng làm phiền anh ấy nữa. Koyomi, sắp tới giờ update quest mới rồi. Cậu mong Thú Thám Phỏng · Genroku, Bí Phất Hội Quyển lắm mà, đúng không?”

Quest tuần này là một dạng săn kho báu, nội dung kỳ quặc đến mức phải lục tung một đàn capybara khổng lồ để tìm… một con wombat lạc đàn.

Level đề xuất từ 1 trở lên, không giới hạn tuổi, độ sợ hãi bằng 0, rõ ràng là event giải trí cho trẻ con.

Nhà tài trợ là… một sở thú thật ngoài đời.

Nó cũng không thuộc sự kiện Bách Bát Quái Dị, mà được xếp vào nhóm Quan Quang Đạo Lãm, giống khách sạn suối nước nóng hôm trước.

“Ừ! Mong lắm!”

Koyomi nhảy khỏi ghế.

“Dự án đặc biệt Tuần Lễ Vàng! Capybara muốn ôm bao nhiêu cũng được! Anh còn phải leo Phú Sĩ làm hướng dẫn đúng không, thám tử? Tụi tôi đi bóp capybara! Bóp cho đã tay luôn!”

“…Ờ, chúc vui vẻ,” Klever đáp, hơi choáng trước sự phấn khích đó, rồi xua tay tiễn.

“Vậy bọn tôi đi trước nhé. Xong sẽ nhắn anh,” Nayuta nói, kéo Koyomi đi và cúi chào.

Bức tượng mèo đen khổng lồ trước cửa văn phòng hôm nay lại che cả hai mắt theo tư thế “không thấy điều ác”.

Tạo hình của nó thay đổi suốt, họ cũng quen rồi.

Cả hai cúi chào thêm lần nữa rồi chạy xuống cầu thang.

—-

Phố Yoiyami đầu kỳ nghỉ dài nhộn nhịp hơn hẳn.

Cửa hàng nào cũng đông khách, nhất là mấy quầy bán đồ giới hạn mùa lễ.

Nayuta và Koyomi mua bánh hồng khô từ một con quái vượn trắng to đùng gọi là shojo đang trông xe hàng.

Koyomi vừa cắn một miếng đã reo lên:

“Ôi, ngon bất ngờ luôn! Không phải chỉ có mùi đâu, có hồng khô thật kìa!”

Dù gọi đồ ăn ảo là “thật”, Nayuta hiểu ý cô.

“Chắc trong bột có cả hồng nghiền lẫn lát hồng khô lớn. Không biết ngoài đời có món này không nhỉ?”

“Chắc nướng kiểu bánh thì mùi vị hồng khô sẽ khác. Có khi chỉ tồn tại trong VR thôi.”

Gần đây, ẩm thực VR đã phát triển đến mức tái hiện gần như hoàn hảo hương vị đời thực.

Giờ thì dev bắt đầu thử những thứ không thể tồn tại ngoài đời:

Đậu Hà Lan vị vanilla, quýt có kết cấu dưa hấu, khoai tây chiên không bao giờ nguội…

Thị trường ẩm thực VR đang bung nở theo mọi hướng.

“Nhưng cũng có món kinh dị lắm… Nhớ bánh donut vị lốp xe không…?”

“…Đó đúng nghĩa là lốp xe.”

Hệ quả của thử nghiệm là vô số cú fail.

Không lâu sau, họ đến cổng dịch chuyển trông như trạm tàu điện.

Chỉ cần lên xe, chọn điểm đến, vài giây sau là tới nơi.

Có thể ngồi tàu thật để ngắm cảnh Ayakashi, nhưng hôm nay họ chỉ quan tâm quest mới.

Rất nhiều người chơi khác cũng chung mục tiêu.

Dù nhìn như tàu điện, nó chỉ là portal, khách lên xe sẽ biến mất ngay sau khi trả vé.

Đến lượt, họ chọn điểm đến.

Vé vừa in ra, tầm nhìn chớp tắt, cảnh vật đổi ngay lập tức.

Trong Bách Bát Quái Dị, số người tham gia mỗi quest bị giới hạn để giữ trải nghiệm kinh dị:

Thí Đảm: solo

Đồng Hành: chỉ party sẵn có

Ngẫu Ngộ: có thể gặp party khác

Thiên Địa Vạn Tượng: không giới hạn, tất cả cùng xuất hiện

Event capybara thuộc loại Thiên Địa Vạn Tượng

Nghĩa là… người đông nghẹt.

Dòng người tuôn ra từ tàu không dứt.

Nayuta và Koyomi cũng bị cuốn theo, rồi cùng chết lặng khi thấy cảnh trước mắt.

Một biển lông nâu trải dài đến tận chân trời.

Dưới bầu trời xanh trong, vô số capybara tròn vo phủ kín mặt đất.

Phần lớn nằm ườn ra.

Người chơi trông như những chấm nhỏ giữa đại dương lông xù.

Giọng Koyomi run lên vì xúc động:

“C-Cái quái gì vậy… Đây rồi… đỉnh cao của nhân loại! Chúng ta đang mở ra kỷ nguyên mới cho VR! Sự thật đằng sau bom tấn Hollywood—!”

Cô cố gồng từ vựng đến mức câu thứ ba đã thành vô nghĩa.

Chuyện thường ngày với Koyomi.

“Xét kỹ thuật thì… thật ra cũng khá đơn giản. Chỉ là rất, rất, rất nhiều thôi,” Nayuta nói, dù chính cô cũng choáng.

Bằng mắt thường, phải hàng trăm nghìn, có khi hơn 1 triệu con.

Chúng được coi là vật thể bất hoại, không thể tấn công cũng không tấn công lại.

Giữa những đợt sóng lông nâu, người chơi bị xô ngã rồi bị cuốn đi trên lưng capybara như lá trôi sông.

Phía trước họ vẫn còn một khoảng trống có thể đi bộ được, nhưng càng tiến sâu vào trong, khoảng trống ấy dần dần… biến mất.

Cuối cùng, người chơi nào cũng bị capybara vùi kín tới tận đầu, buộc phải vừa đẩy vừa bò trên lưng bọn chúng để tiếp tục di chuyển.

“…Càng vào sâu thì khả năng wombat xuất hiện càng cao, đúng không?”

“Chuẩn luôn! Mình vào đây, Yahoooo!”

Koyomi nhảy phắt lên bức tường đá đóng vai trò như đê chắn, rồi lao thẳng vào khu capybara dày đặc nhất.

Thân hình bé nhỏ của cô lập tức bị biển lông nuốt chửng, Nayuta hoàn toàn mất dấu.

“…Ờm…”

Đúng là chúng rất dễ thương, nhưng dù sao cũng vẫn là động vật hoang dã.

Mà lại còn đông kinh khủng.

Không chắc mình có muốn lao theo kiểu đó hay không, Nayuta quay sang quan sát xung quanh.

Bản đồ sự kiện hiện ra dưới một bầu trời xanh biếc rực rỡ.

Dù đây không phải quest do người chơi gửi lên, nhưng việc một nội dung thuộc hệ Bách Bát Quái Dị lại diễn ra dưới trời nắng thế này là chuyện cực hiếm.

Khu Hoành Đinh Ayakashi, nơi diễn ra sự kiện vốn luôn chìm trong màn đêm, lại mang chủ đề kinh dị, nên phần lớn nhiệm vụ đều diễn ra vào ban đêm.

Dĩ nhiên cũng có ngoại lệ.

Ví dụ như Vụ Trung Địa Ngục, lấy ban ngày làm bối cảnh để tận dụng lớp sương trắng dày đặc, hay Thiểu Nhất Nhân, nhiệm vụ tìm người mất tích trong rừng sâu dưới bầu trời u ám xám xịt.

Nhưng những trường hợp đó rất hiếm.

Còn lần này thì khác hẳn.

Một sự kiện giống như vườn thú vuốt ve thú cưng ngày cuối tuần, chẳng dính dáng gì tới kinh dị, quả thật là cú bẻ lái cực gắt.

Nayuta nhìn xuống biển capybara đang ngọ nguậy dưới bầu trời rộng lớn kia.

Nếu đây là cá sấu, cá mập, quái vật khổng lồ hay zombie thì còn đỡ.

Đằng này lại là… capybara.

Ngoài đời, chúng có thể gây hại cho hệ sinh thái hay hoa màu.

Nhưng đây là game, nên chẳng có gì phải lo.

Nhìn những con capybara lững thững đi ngang dưới chân mình, Nayuta lại cân nhắc xem có nên vào trong tìm Koyomi hay không.

Dù có vào, khả năng cao là cô cũng chẳng đuổi kịp.

Mà kể cả có gặp được, thì cô cũng chẳng làm được gì nhiều.

Xung quanh toàn là người chơi đang vật lộn giữa bầy capybara.

Khu vực duy nhất còn đi được là vành ngoài, phía trên bức tường đá.

Mục tiêu của sự kiện là tìm những con wombat hiếm hoi lẫn trong đàn capybara.

Không giới hạn số lượng:

Cứ khoảng 500 capybara thì có một wombat, bắt được một con thì nơi khác lại sinh ra con mới.

Bắt wombat sẽ nhận được vé xổ số, dùng để quay thưởng vật phẩm hiếm trong sự kiện hè 3 tháng sau.

Mỗi người tối đa giữ được 50 vé, mỗi ngày chỉ bắt được 3 wombat, nên có đủ thứ luật lệ lằng nhằng.

Có lẽ cách tận hưởng đúng đắn nhất là… đừng nghĩ nhiều, cứ để mình bị chôn trong capybara cho đã.

Bỗng Nayuta nghe tiếng thông báo tin nhắn.

Cô mở cửa sổ lên đọc.

Không ra được.

Nayuta nhìn lời cầu cứu của Koyomi rồi… ngồi bệt xuống bãi cỏ.

Một con capybara gần đó coi cô như cái gối êm, leo thẳng lên đầu gối.

Sức nặng cộng với hơi ấm tạo cảm giác dễ chịu lạ thường.

Lông của nó có vẻ còn mềm hơn capybara ngoài đời.

Không hề cảm thấy xương cốt bên dưới, cứ như thú nhồi bông vậy.

Vừa vuốt ve nó, vừa thả hồn vào bầu trời xanh thẳm, Nayuta chợt nghe tiếng hét từ đâu đó:

“Tìm thấy rồi! Wombat!”

Một người chơi khác vừa phát hiện mục tiêu.

Chỉ một lúc sau, một cục lông nâu bé xíu bị capybara ép chặt, lao thẳng về phía Nayuta.

Cô hoảng hốt dang hai tay ra… và bắt trúng nó.

Tim cô tan chảy ngay tức khắc.

Đôi mắt to tròn đen láy hiền lành.

Mũi tẹt tròn.

Tay chân ngắn mập.

Độ mềm đúng chuẩn thú nhồi bông.

Không có điểm trừ nào cả.

Chỉ có phần mông hơi cứng, nhưng Nayuta biết đó là đặc điểm thật của wombat ngoài đời.

Dù sao thì cô cũng chưa từng chạm vào wombat thật bao giờ.

Một bé gái mặc trang phục vu nữ chỉ vào wombat trong tay Nayuta, reo lên:

“Dễ thương quá! Thấy chưa, papa? Đuổi theo là nó chạy mất đó. Phải từ từ lại gần, nhẹ nhàng chào đón thì mới bắt được!”

“À à, ra vậy…”

Hóa ra không phải cứ thấy mục tiêu là chạy nhào tới là được.

Nếu phục kích hiệu quả hơn, thì rõ ràng chỉ số nhân vật chẳng còn quan trọng.

Người mới hay trẻ con cũng có thể thành công như người chơi kỳ cựu.

Trên đầu wombat trong tay Nayuta hiện ra cửa sổ CAUGHT.

Điều đó có nghĩa là không ai khác có thể giành lấy nó nữa.

Nhìn những người chơi khác lặng lẽ rời đi với vẻ tiếc nuối, Nayuta thấy hơi áy náy.

Thế là cô ngồi đó, capybara trên đùi, wombat trong tay, ngước nhìn bầu trời.

4f82b35b-4567-4dff-a4c0-f4d377a021a9.jpg

…Ơ?

Khoan đã.

Mình không nhúc nhích được?

Chỉ cần buông wombat ra, đẩy capybara xuống là xong.

Cô biết là mình làm được.

Nhưng cảm giác mềm, ấm, ôm trọn này…

Hiện tại, cô chẳng thấy lý do gì để thoát ra cả.

Rồi thêm một con capybara tựa vào lưng cô.

Hai con nữa ép từ hai bên.

Cuối cùng, cô bị bao vây hoàn toàn.

Trong lúc những con capybara lang thang dần vùi lấp mình, Nayuta bỗng ngộ ra một điều.

Con người không thể cưỡng lại sự mềm mại.

Đồ ngọt thì còn kiêng được, vì sợ béo.

Nhưng mềm mại thì không có tác hại gì cả.

Không thể chống lại nó.

Nằm sấp, nằm nghiêng, bị chôn vùi, chìm dần, trôi nổi, đung đưa…

Tâm trí tan chảy trong khoái cảm thuần túy.

…Không ổn rồi.

Mình mắc kẹt thật rồi…

Cảm giác về thời gian trở nên mơ hồ.

Tầm nhìn bị một cái bụng wombat che kín, cho đến khi cô nhận ra mình có tin nhắn mới.

Khó khăn lắm Nayuta mới đẩy wombat sang bên, mở cửa sổ người chơi.

Tin nhắn từ Koyomi.

HELPME

Nayuta nhìn lời cầu cứu ấy, giữa làn sóng ấm áp vỗ về, và hiểu ra:

Cô cũng chẳng khá hơn Koyomi là bao.

Mình không ra được. Mình cũng bị chôn. Với lại không biết cậu ở đâu.

Tin trả lời tới ngay.

kẹt trong đống lông

Biết rồi.

capybara là tin xấu

Mình cũng biết.

không có wombat

Mình bắt được một con.

!!

Nó đang nằm trên đầu mình.

phản bội!!

Phản bội chỗ nào…?  Nếu muốn gặp lại thì sao không logout? Mình chắc là thoát được, nhưng nghe tình hình của cậu thì có vẻ là không.

đến đây đi Nayu

Nhưng mình đâu biết cậu ở đâu…

mình bắn pháo hiệu nha, cậu nhảy trên lưng capybara mà tới đây mau mau mau

Khi Koyomi bắt đầu gõ loạn chữ thế này thì phải cực kỳ cẩn thận.

Nayuta mệt với màn nhắn tin vô ích, liền đẩy đám lông sang bên, ngồi thẳng dậy.

Nhảy trên lưng capybara á?

Mềm thế này thì sao nhảy nổi…

Nhưng ngay lúc đó, cô thấy một quả cầu lửa nhỏ bằng nắm tay bốc lên từ biển lông ở đằng xa.

Kỹ năng Hoả Độn của Koyomi cấp rất thấp, gần như vô dụng trong chiến đấu, nhưng ít nhất cũng phát huy tác dụng lúc này.

Nayuta thử bước lên lưng capybara gần đó.

Quả nhiên, mềm nhũn, không thể làm điểm tựa.

…Khoan.

Nếu chúng được tính là vật thể bất hoại thì…

Bất chợt nảy ra ý nghĩ, Nayuta dùng Vô Song Khiêu Dược.

Đây là bản nâng cao của Bát Thuyền Khiêu Dược, tăng tầm nhảy và khiến chân gây sát thương.

Với kẻ địch thì sẽ đau, nhưng với vật thể bất hoại…

Clink!

Có tiếng chạm cứng, và Nayuta bật vọt lên không trung.

Ồ!

Được rồi!

Cô không chạm vào lưng capybara, mà là một lớp hàng rào mờ phía trên, dấu hiệu của vật thể bất hoại.

Bình thường nhảy thì không hiện, nhưng vì đây là kỹ năng nên cô có thêm một điểm đạp.

Dùng cách này lướt trên không, Nayuta nhanh chóng tiến tới nơi đã thấy pháo hiệu.

Vừa đáp xuống, cô lại chìm vào biển capybara, nhưng biết chắc Koyomi ở gần đây.

Ở khu này, capybara chất cao 4, 5 tầng.

Ngay cả với chiều cao của Nayuta, chân cô cũng không chạm đất.

“Koyomi! Có nghe mình không? Nghe thấy thì trả lời đi!”

“…Naaayuuu… Koyomiiii ở… dưới nààààày…”

Giọng kéo dài vọng lên từ đâu đó gần bên.

Nayuta lao vào đám capybara, vươn cánh tay gầy về hướng phán đoán.

Ngón tay chạm vào thứ gì đó mềm mềm.

“…Ờ, đó là má cậu hả Koyomi?”

“Hể? Không… hình như không phải mình.”

“Á! Xin lỗi xin lỗi!”

Nayuta rút tay về ngay, sợ mình vừa chọc vào người lạ.

Nhưng không có tiếng la ó hay phản ứng gì.

“…Hửm? Nayu hả? Mình cảm thấy có gì mềm mềm, lủng lẳng như tay áo…”

Lần này là Koyomi chạm phải thứ gì đó.

Nhưng rõ ràng không phải Nayuta.

“Không phải mình. Ở đó còn ai nữa à…?”

Không có tiếng trả lời, nhưng rõ ràng có một người, hoặc thứ gì đó khác bị vùi trong đám capybara.

Nayuta tách lớp lông ra, cuối cùng cũng thấy được câu trả lời.

Ở phía đối diện, khuôn mặt Koyomi cũng ló ra.

“Nayu!”

“Koyomi! Cuối cùng cũng gặp được rồi. Nhưng mà…”

Giữa hai người họ… có thêm một người nữa.

Một cô bé lạ mặt mặc kariginu dài.

Mắt nhắm nghiền, trông như đang ngủ.

Và trên trán cô bé… có hai chiếc sừng nhỏ.

Koyomi nuốt khan.

Nayuta thì hoàn toàn câm lặng.

—-

“…Rồi hai người hộ tống con bé về đây?”

Chiều tối tại Văn phòng Thám tử Clover.

Klever vừa hoàn thành công việc hướng dẫn du lịch, quay về văn phòng, trông như đang hối hận vì đã không logout khỏi game cho xong.

Ngoài hai người quen thuộc, còn có thêm một cô bé im lặng mặc kariginu.

Trông cỡ học sinh tiểu học, trên trán có hai chiếc sừng nhỏ, các khớp tay là dạng cầu, trông như búp bê hay con rối.

7969ba2b-28d9-4ede-aed9-8df40b8bf01e.jpg

Thế nhưng da thịt lại giống hệt người chơi bình thường, gương mặt cân đối, dễ thương.

Koyomi vỗ nhẹ đầu cô bé, nói:

“Thật ra cũng không biết có nên gọi là ‘hộ tống’ không, vì con bé được xử lý như vật phẩm, thậm chí không phải NPC. Nó được đăng ký là đạo cụ. Tên là Kidokugutsu.”

Klever sững người.

“Kidokugutsu à? Tôi chưa từng nghe tới vật phẩm này. Hai người tìm thấy nó ở đâu vậy?”

“Nó bị chôn dưới đám capybara,” Nayuta giải thích.

“Tôi với Koyomi gần như tìm thấy cùng lúc… nhưng vì tôi chạm vào trước nên quyền sở hữu thuộc về tôi. Có điều tôi cũng chẳng biết phải dùng nó thế nào cả…”

“Phần mô tả vật phẩm ghi gì?”

Klever hỏi.

Nayuta đọc lại:

“Chỉ có một dòng thôi: ‘Nó vẫn đang say ngủ.’”

“Hmm. Có khi là đạo cụ chủ chốt của sự kiện.”

Dù thế nào đi nữa, việc một cô bé ăn mặc như pháp sư Âm Dương lại bị game xử lý như một vật phẩm vẫn khiến người ta thấy rất khó quen.

“Này, hay anh hỏi Tora-tora thử xem? Biết đâu ổng giải thích cho mình?”

Koyomi đề xuất.

Cô gần như chẳng cao hơn cô gái kia là bao, vừa nói vừa nghiêng sang cọ má vào Kidokugutsu.

Torao làm việc tại Hội Nghiên cứu Tín Ngưỡng Miêu Thần sát vách văn phòng thám tử là kỹ sư thuộc đội phát triển.

Nayuta và Koyomi từng gặp ông vài lần, nhưng người có quan hệ thân thiết nhất với ông lại là Klever, do hai bên là đối tác làm ăn quan trọng.

“Chuyện đó chưa chắc dễ đâu,” Klever lắc đầu. “Ngài Torao chỉ giải thích những thứ cần thiết cho công việc, như test game hay dò lỗi. Còn chiến lược trong game thì ông ấy không nói, mà tôi cũng không muốn hỏi. Không công bằng.”

Hiếm hoi lắm, Koyomi trông có vẻ đang suy nghĩ nghiêm túc.

“Ừm… tôi cũng không muốn năn nỉ hỏi đâu… chỉ là… tôi thấy chuyện này kỳ lạ thật.”

“Kỳ lạ chỗ nào?”

Nayuta hỏi.

“Thì đó… cô bé bị chôn dưới capybara đúng không? Không có rương báu, không kích hoạt sự kiện gì hết. Như bị vứt đại vào đó vậy. Mà đây lại là Thiên Địa Vạn Tượng, người chơi đông nghịt. Nhưng hình như chỉ có mỗi Nayu tìm ra thứ này thôi.”

Nayuta cũng thấy không yên tâm.

“Mình có lên mấy trang hướng dẫn với bảng tin xem thử, mà chẳng thấy ai nhắc đến chuyện tìm được thứ gì tương tự. Hoặc là mình là người đầu tiên… hoặc là cô bé này là hàng độc nhất vô nhị.”

“…Hoặc là lỗi dev,” Klever trầm giọng.

Anh không thể lúc nào cũng đổ cho lỗi hệ thống, nhưng với game online thì mấy chuyện vặt kiểu này vẫn thường xuyên bị chỉnh sửa.

Dù sao đây cũng là thứ nên báo cho Torao.

“Được rồi. Tôi sẽ gửi báo cáo, không phải hỏi thông tin. Nếu ông ấy không phản hồi, thì hoặc là đúng thiết kế, hoặc là họ sẽ chỉnh lại âm thầm. Ổn chứ?”

“Vâng. Tôi cũng không biết đây có phải thứ nên công khai không. Nếu có ai hỏi, tôi cũng chẳng biết phải trả lời thế nào, dù trên danh nghĩa tôi là chủ sở hữu.”

“Tôi cũng tò mò lắm.”

Klever đính kèm ảnh chụp màn hình, gửi cho Torao bằng một tin nhắn ngắn.

Vừa quay lại bàn làm việc thì có tiếng gõ cửa.

“Ồ, lại gặp các cô rồi,” một người đàn ông thấp, gù lưng, mặc pháp phục Thần đạo bước vào, vẫy tay.

Sau cặp kính tròn, đôi mắt buồn ngủ ánh lên vẻ thích thú.

“Ngài Torao? Ông sang ngay khi thấy tin nhắn à?”

Klever vội đứng dậy.

“Ừ, ta vừa bước ra là sang liền.”

Hai nơi chỉ cách nhau một vách tường, nhưng phản hồi nhanh thế này vẫn quá bất thường.

Vị “tư tế Miêu Thần”, đồng thời là trưởng phòng kiểm thử lỗi, gãi gãi sau đầu rồi đứng trước mọi người.

“Lâu rồi không gặp, ngài Torao.”

“Yo, Tora-tora~”

“Thấy hai cô vẫn khỏe là tốt rồi,” ông khoát tay bỏ qua mấy lời chào kiểu riêng của Nayuta và Koyomi, rồi nhìn thẳng vào Kidokugutsu.

“…À, ra là vậy. Thật không ngờ lại là cô tìm ra nó. Các cô tìm thấy ở đâu?”

Klever nhìn sang Nayuta.

Người phát hiện là cô, còn anh thì hoàn toàn không có mặt lúc đó.

Nayuta chắp tay trước người, giọng đều đều như lễ tân:

“Tại sự kiện capybara vừa mở hôm nay. Cô bé bị chôn dưới đàn capybara.”

Cùng một giọng nói ấy, nhưng với Klever, nghe có gì đó mềm mại và ấm áp hơn lần đầu gặp cô.

Có lẽ do đã thân hơn, nhưng cũng giống như cô vừa trút bỏ được thứ gì đó, và đang nhìn thế giới bằng ánh mắt tích cực hơn.

Trái lại, Torao nở một nụ cười gượng gạo đầy tội lỗi.

“À… ra vậy. Giấu cây trong rừng thì khó tìm nhất mà. Xin lỗi nhé.”

Ông vén tay áo cô bé lên, kiểm tra thẻ gắn bên trong.

“Kidokugutsu, mẫu hỗ trợ, bản sao Onihime số 8… À, đúng rồi, số 8 bị mất tích. Vậy thì…”

Ông nhìn qua gọng kính về phía mọi người.

“Tôi đoán các vị muốn nghe giải thích chứ?”

Cả Klever, Nayuta và Koyomi đều gật đầu.

Torao thở dài thật mạnh.

“Trước hết, cảm ơn vì đã báo lại… Ta đoán cậu gửi tin vì lo đây là lỗi của bên ta?”

Nayuta gật đầu.

Klever thì cười méo mó.

“Không hẳn. Tôi nghĩ có thể là vật phẩm bí mật hay liên quan đến sự kiện thôi. Không ngờ ông phản hồi nhanh thế. Nhưng hai đứa nhỏ thấy nghi ngờ nên tôi báo cho chắc.”

Torao gật gù.

“Cả hai đều đúng. Chúng ta có sai sót… nhưng đồng thời đây cũng là thứ được thiết kế. Chuyện này khá rắc rối, vì nó phản ánh việc sự kiện hiện tại chỉ là giải pháp tạm bợ do thiếu nhân lực…”

Nghe cái mở đầu vòng vo đó là Klever đã đoán ra đây sẽ là một câu chuyện dài, liền lặng lẽ đi pha thêm trà.

—-

Câu chuyện của Torao về kế hoạch ban đầu của Kidokugutsu có thể tóm gọn như sau.

Các nhiệm vụ dạng “Thí Đảm”, chỉ cho chơi solo từ đầu đã tồn tại vấn đề:

Độ khó chênh lệch quá lớn giữa các nghề.

Ban đầu họ giảm sức mạnh kẻ địch để tạm ổn, nhưng càng về nửa sau sự kiện thì càng cần những thử thách nặng đô hơn.

Vì vậy, đội phát triển quyết định đưa vào Kidokugutsu một dạng tự động cơ hỗ trợ chiến đấu.

Nghề cận chiến có thể dùng Kidokugutsu hỗ trợ, nghề hỗ trợ có thể dùng Kidokugutsu cận chiến, để ai cũng có thể vượt qua các Thí Đảm thiên về combat.

Vấn đề bắt đầu nảy sinh từ đó.

Torao ngả người xuống ghế sofa, nhìn trân trân lên trần nhà.

“Tranh cãi đầu tiên là: xử lý Kidokugutsu thế nào? Thuê như lính đánh thuê? Cho người chơi sở hữu và tùy chỉnh? Giới thiệu ra sao? Kiếm bằng cách nào? Áp dụng cho quest nào? Ý kiến nhiều vô kể. Nhưng thời gian thì không có. Và đúng như dự đoán, ban lãnh đạo và đội dev bắt đầu lệch pha.”

Klever và Nayuta chăm chú lắng nghe.

Koyomi thì ôm một con mèo bot, mí mắt đã bắt đầu sụp xuống.

“Ban quản lý muốn biến Kidokugutsu thành trọng tâm của một màn collab với hãng thời trang đang hot,” Torao tiếp tục.

“Họ đã tham gia thiết kế, chuẩn bị quest ra mắt, chốt lịch công bố… nhưng ta không thể nói tên hãng. Chỉ biết là tháng Ba vừa rồi, hãng đó bất ngờ bị tập đoàn lớn mua lại.”

“…Toang thật,” Klever lẩm bẩm.

“Ừ. Phía bên kia phải đổi chiến lược nội bộ, và dự án collab buộc phải xếp xó. Nhưng đội dev vẫn cần tăng độ khó Thí Đảm, nên chúng ta quyết định tự làm sự kiện ra mắt Kidokugutsu. Giấu vài con Kidokugutsu chưa kích hoạt trong các quest để người chơi tình cờ tìm thấy, lan truyền bằng truyền miệng. Sau đó sẽ tung quest chính thức giới thiệu.”

Nayuta suy nghĩ một chút.

“Vậy tức là… việc tôi tìm thấy cô bé như vậy vốn nằm trong kế hoạch?”

Cô nhìn sang Kidokugutsu đang bất động.

Vai Torao trĩu xuống.

“Chúng ta chuẩn bị cho kịch bản đó. Sau khi collab sụp đổ, mọi thứ diễn ra như chạy nước rút… thậm chí còn phải kéo cả đội test lỗi vào hỗ trợ. Rồi đột nhiên, cấp trên nói: ‘Không cho rơi hiếm nữa. Bán hết trong shop để tăng doanh thu.’ Thành thật mà nói, lúc đó ta chỉ muốn bóp cổ họ.”

Gương mặt vốn hiền hòa của ông tối sầm lại.

Klever và Nayuta tránh ánh mắt đó, vô tình nhìn nhau.

“Nghe… vất vả thật,” Nayuta khẽ nói.

“Khi làm sự kiện dài hạn mà cứ bị đổi hướng liên tục, đúng là ác mộng,” Klever tiếp lời.

“Cậu hiểu cho tụi ta là tốt rồi,” Torao thở dài.

“Không phải không làm được, mà là không có thời gian và người. Mà trong hoàn cảnh đó, thứ tệ nhất chính là mấy quyết định đổi ý đột ngột.”

Giọng ông trầm xuống hơn nữa.

“Chúng ta đồng ý thu hồi Kidokugutsu. Trước đó đã giấu chúng như vật phẩm bí ẩn, đặt timer mở ra vào dịp Tuần Lễ Vàng. Nhưng nếu đã bán shop độc quyền thì phải thu hồi hết. Khoảng 90% thu lại rất dễ. Nhưng 10% còn lại… biến mất.”

Klever giơ tay.

“Nếu tôi đoán không lầm, số còn lại là do anh Endou phụ trách, người đã nghỉ việc?”

Torao day trán.

“Ta không trách cậu ta. Là nhân viên hợp đồng, việc nhiều, bị mắng suốt… ai mà không tức. Vấn đề là, chỉ có cậu ta biết mình đã giấu Kidokugutsu ở đâu.”

Nayuta sửng sốt.

“Thông tin quan trọng như vậy… không chia sẻ trong nhóm sao?”

“Cô chạm đúng chỗ đau rồi,” Torao cúi đầu.

“Lịch quá gấp, đội thì nhỏ, làm việc thâu đêm liên tục. Ai nấy lo phần mình. Khi cấp trên ra lệnh thu hồi, Endou nổi điên, xóa log và backup rồi nghỉ việc luôn. Cuối cùng lãnh đạo quyết định bỏ cuộc, coi 10% kia là vật phẩm thất lạc.”

Ông nhìn Kidokugutsu, vẻ mặt đầy phẫn uất lẫn bất lực.

Nayuta cũng nhìn theo, ánh mắt buồn bã.

“…Nghe càng nhiều, tôi càng thấy cô bé này giống một vật phẩm bị nguyền rủa.”

Trong lòng, Klever hoàn toàn đồng ý.

“Chưa hết đâu,” Torao cười khổ.

“Giờ lại cãi nhau xem có nên bán Kidokugutsu trong shop hay không, không phải vì giá, mà vì ảnh hưởng gameplay. Nghĩ cũng mừng là ta đang ở QA.”

Klever vỗ nhẹ vai ông.

Thực tế, đội phát triển của Đế Chế Asuka rất giỏi.

Kế hoạch ban đầu có thể quá tham vọng, nhưng Bách Bát Quái Dị vẫn thành công, các màn collab cũng vận hành tốt.

Chỉ có điều, không phải ai trong công ty cũng giỏi.

Và chỉ cần vài quyết định sai thời điểm, hậu quả sẽ đổ lên đầu dev và người chơi.

Một bi kịch quen thuộc của các công ty lớn.

Torao đưa tay xoa đầu Kidokugutsu.

“Thôi thì,” ông nói, “hiện tại bọn ta vẫn chưa quyết định cuối cùng sẽ xử lý cô bé này thế nào. Con mà mấy người tìm được đúng là một trong những mẫu được đặt sẵn từ trước, nhưng vốn dĩ nó không được thiết kế để phát cho người chơi.”

“Ý ông là…”

Klever hỏi, “ông phải tịch thu nó sao?”

“Nếu chúng ta cưỡng ép thu hồi vật phẩm mà người chơi bình thường đã tự tay tìm được,” Torao khịt mũi, “thì uy tín của game coi như xong. Thứ nhất, nó không phải bug hay glitch. Thứ hai, bọn ta đã quyết định là sẽ đưa Kidokugutsu vào game rồi. Sức mạnh của nó không đủ để phá cân bằng, mà cũng chẳng phải món đồ quá bá đạo. Cho nên…”

Ông nhìn thẳng Klever.

“…ta có một việc muốn nhờ cậu, Kurei. Mấy người có sẵn lòng giúp ta làm một đợt beta test trực tiếp không?”

Tai Klever lập tức dựng lên.

Không đời nào Torao lại lải nhải phơi bày cả đống “đồ bẩn nội bộ” nếu không có mục đích.

Ra là vậy.

Torao muốn người chơi bình thường dùng thử con rối, lấy phản hồi thực tế đem đi làm bằng chứng thương lượng giữa ban quản lý và đội dev…

Trong đầu Torao hẳn đã có sẵn một phương án lý tưởng, chỉ thiếu dữ liệu đủ sức thuyết phục hai bên.

“…Được thôi,” Klever gật đầu.

“Ý ông là muốn bọn tôi dùng con rối trong chiến đấu thực tế rồi báo lại cảm nhận, đúng không? Nhưng người sở hữu là Nayuta. Cô làm được chứ?”

“Tôi thì không sao,” Nayuta đáp, “nhưng tôi không biết dùng nó kiểu gì. Nó… có tự động cử động không?”

Torao đập tay vào lòng bàn tay.

“À đúng rồi! Cái này không rõ ràng thật. Ừm… nếu cô nhìn phía sau gáy của nó, chỗ sát cổ sẽ có một khe bỏ xu.”

“Khe bỏ xu…?”

Nayuta lặp lại, trực giác báo động có gì đó rất không ổn.

Torao vô tư vén tóc phía sau đầu con rối lên.

“Mười xu thì hoạt động 12 phút, 100 xu thì được 2 tiếng. Tiền xử lý hoàn toàn bằng dữ liệu, nên khe này chỉ để làm cảnh thôi. Chỉ cần đưa tay lại gần là hệ thống tự trừ tiền trong ví. Đây cũng là thứ bọn ta đang cãi nhau nảy lửa. Có người muốn dùng tiền thật, nhưng như thế chắc chắn sẽ làm tụt mạnh lượng người dùng. Hiện tại thì nó chạy bằng tiền trong game, nên đừng lo. Nếu sau này chuyển sang dạng thuê, chắc giá khoảng 100 yên cho 2 tiếng.”

“Nghe như kiểu vừa không kiếm được bao nhiêu tiền, vừa hứng trọn một núi gạch đá từ người chơi,” Klever nói thẳng.

Torao bật cười.

“Đúng vậy. Trải nghiệm người chơi và cảm xúc quan trọng hơn giá cả. Ép người chơi phải làm hàng loạt giao dịch lặt vặt chỉ phản tác dụng thôi. Thà bán thẳng với giá khoảng 5.000 yên 1 con còn hơn. Cá nhân ta thì thích phương án phát miễn phí hoặc làm phần thưởng nhiệm vụ, còn phụ kiện tùy chỉnh và trang trí thì đem bán. Vừa dễ hợp tác thương mại, vừa khiến người chơi sẵn sàng móc ví.”

Nayuta nhìn chằm chằm cái khe xu trên cổ con rối, nhíu mày.

“Dù sao thì để kích hoạt cũng phải ‘bỏ xu’ đúng không? Nghe thôi đã thấy phiền rồi…”

“Không có giới hạn thì lại tiện quá,” Torao gãi đầu.

“Kidokugutsu vốn chỉ là hệ thống hỗ trợ cho những nghề khó solo. Chúng ta không muốn người chơi lúc nào cũng dùng. Hiện tại, thời gian đi trong thành hay để trong túi đồ sẽ không bị tính. Chỉ khi vào dungeon hoặc chiến đấu thì đồng hồ mới chạy. Ý tưởng là: bình thường nó nằm yên trong danh sách vật phẩm, đến khi gặp boss mạnh mới lôi ra dùng. Lần dùng đầu sẽ có hướng dẫn hiện lên, nhớ đọc kỹ. À, còn hai lưu ý nữa.”

Ông giơ hai ngón tay.

“Thứ nhất, Kidokugutsu không dùng được trong PvP. Nó chỉ tự động đánh CPU, còn khi có người chơi khác xung quanh thì sẽ tắt. Không thể để chuyện có hay không có Kidokugutsu quyết định thắng thua PvP. Thứ hai, trong một trận, chỉ được phép kích hoạt một Kidokugutsu trong tổ đội. Hiện tại mấy người chỉ có một con nên không sao, nhưng nếu sau này ai cũng có thì cũng không thể bật cùng lúc. Nếu không thì người chơi đứng nhìn còn Kidokugutsu đánh hết mất rồi. Thôi, vậy là hết.”

Nói xong, Torao quay lưng đi ngay.

Klever cảm nhận rõ ràng ông đang cố tránh né điều gì đó, một bí mật chưa nói ra, hoặc một câu hỏi mà ông không muốn họ hỏi.

Nhưng nếu đã bước đi rồi, chắc chắn ông sẽ không quay lại giải thích thêm.

—-

Sau khi Torao rời khỏi văn phòng, Koyomi trên ghế sofa cuối cùng cũng mở mắt.

“Ưm… nói xong chưa…?”

“Cậu ngủ gật cả đoạn luôn đấy. Ông Torao vừa đi rồi.”

Koyomi dụi mắt, đặt con nekomata đang ôm trong lòng xuống.

“À… hôm qua capybara đáng yêu quá nên mình gần như không ngủ… Thôi, coi như xong việc rồi, đi tiếp chứ?”

Cô nhìn sang Nayuta.

Ở Hoành Đinh Ayakashi lúc nào cũng là ban đêm, rất dễ mất cảm giác thời gian.

Nayuta nhìn đồng hồ, đã hơn 5 giờ chiều.

Klever vốn định đăng xuất về nấu cơm, nhưng đoạn vừa rồi lại khơi gợi tò mò trong anh.

“Anh xong việc hôm nay rồi đúng không, thám tử?”

“…Ừ, cũng không có kế hoạch gì,” anh đáp vô tư.

Ánh mắt hai cô gái nhìn anh khiến Klever bất giác liên tưởng đến thú săn mồi vừa phát hiện con mồi tiếp theo.

Nayuta tươi cười.

“Tôi quên nói với ông Torao… chỗ bọn tôi tìm thấy Kidokugutsu là khu vực ẩn.”

“Đúng đó!”

Koyomi phụ họa.

“Trông như sắp có kho báu siêu khủng luôn! Chỗ đó khó tìm cực, chắc chắn bọn mình là người đầu tiên!”

Klever day sống mũi.

Đây đúng là quả báo cho cách build nhân vật kỳ quặc của anh.

“Vậy nên, thám tử à… anh sẽ giúp được bọn tôi rất nhiều.”

“Bọn tôi… có thể nhờ anh đi cùng không?”

Vị thám tử may mắn chỉ cần đứng đó cũng tăng vài phần trăm tỷ lệ rớt đồ hiếm tuy chẳng giỏi đánh đấm, nhưng hôm nay lại bị lôi theo như một phụ kiện tăng chỉ số đặc biệt.

—-

Ngoài đời đã tối hẳn, nhưng bản đồ nhiệm vụ Thú Thám Phỏng · Genroku, Bí Phất Hội Quyển vẫn ngập tràn nắng đẹp.

Đang giờ ăn tối nên người chơi ít hơn lúc mới mở, nhưng khung cảnh vẫn vô cùng đông đúc.

Biển capybara vẫn hùng vĩ như trước.

Từng đợt lông nâu nhấp nhô, lộ ra tay chân của những người chơi bị vùi lấp, trông chẳng khác gì linh hồn chết đuối trong vũng máu nơi địa ngục.

Nayuta và Koyomi đã quen rồi, nhưng Klever lần đầu chứng kiến chỉ có thể giật giật khóe miệng.

“Tôi biết cảnh quái vật đông như kiến là đặc sản của horror gây hoảng loạn… nhưng cái này thì quá đáng thật…”

Koyomi trong trạng thái lâng lâng hạnh phúc gật gù.

“…Ừ… dễ thương mà… đáng yêu lắm luôn…

Nhưng đúng là… cũng nên có giới hạn chứ…”

Nayuta ban đầu hơi sợ, nhưng giờ đã quen.

Cô bế một con capybara đi lại gần ngửi mình rồi quay sang Klever.

“Có phải đàn ông thường không hứng thú với mấy thứ dễ thương kiểu này không?”

“Tùy người,” Klever đáp.

“Nhưng ít nhất thì tôi không. Torao có thể là hội mèo… chứ cô tưởng tượng nổi cảnh tôi bị bao quanh bởi thú cưng hay gấu bông không?”

Nayuta nghĩ một lúc rồi nói rất nghiêm túc:

“Tôi nghĩ toàn bộ gấu bông của anh sẽ là… cáo.”

“…Ra vậy. Cô tưởng tượng phong phú thật đấy.”

Hình ảnh đó đáng yêu một cách khó chịu, nhưng Klever tuyệt đối không định thừa nhận.

Nayuta nhún nhảy tại chỗ, ôm con capybara trong tay.

Nó nhẹ hơn “hành lý” mà cô sắp phải mang theo một chút, nhưng cũng đủ để cô hình dung ra cảm giác khi bế thứ đó.

Dù sao thì build nhân vật của Nayuta vốn là hệ chiến binh, thêm chút trọng lượng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến khả năng di chuyển.

Thám tử đứng nhìn với ánh mắt đầy hoài nghi, một tay chống cằm.

“Nayuta… cô đang khởi động à?”

“Cũng gần như vậy. Từ đây tới lối vào khu vực ẩn còn khá xa, nên tôi định dùng Vô Song Khiêu Dược để bật nhảy trên đầu mấy con capybara. Koyomi nhẹ cân nên bơi qua được, nhưng với chỉ số của anh, nếu bị chìm xuống là kẹt cứng luôn đấy… nên tôi sẽ mang anh theo.”

Nếu là ALfheim Online thì họ còn bay được, nhưng tiếc thay, Đế Chế Asuka không có chức năng đó.

Klever lập tức quay phắt người lại.

“Tôi vừa nhớ ra có việc gấp cần xử lý. Hai đứa cứ đi trước đi.”

Nayuta không để anh kịp bước thêm nửa bước nào, lập tức túm cổ áo anh lại.

“Anh muốn được bế kiểu nào?”

Cô hỏi.

“Cõng sau lưng, hay bế kiểu công chúa?”

“Không cái nào hết.”

“Bế trên vai thì khó giữ thăng bằng. Còn vác anh lên vai, mông chổng lên trời, toàn bộ trọng lượng sẽ lệch sang một bên… Tôi nghĩ cõng là hợp lý nhất.”

“Không. Tôi đi về.”

Do hoàn toàn không có sức, Klever thậm chí không thể giãy tay ra được.

Điều đó nhắc Nayuta nhớ rằng anh thực sự cần tối thiểu một chút năng lực chiến đấu… ít nhất là để tự bảo vệ mình.

Koyomi nhìn anh với vẻ cay đắng.

“Sao anh có thể từ chối thiện ý của người ta như vậy hả? Ích kỷ vừa thôi… Anh sẽ không bao giờ được ban cho vinh dự cao quý hơn đâu! Anh còn không xứng có cơ hội đầu tiên!”

“Vậy thì càng tốt. Coi như chưa từng có cơ hội nào. Với lại tôi không—”

Koyomi tặc lưỡi, mở bảng vật phẩm.

“Này Nayu… mình có một cái giỏ mây cỡ lớn. Nhét vừa một thám tử trưởng thành. Quăng anh ta vô đó rồi mang đi luôn đi.”

“Ý hay. Đưa đây cho mình.”

“Khoan! Hai người định bắt cóc tôi à?!”

“Im nào!”

Koyomi giơ cao cái giỏ mây rồi lao thẳng vào thám tử như thú hoang, úp nguyên miệng giỏ lên đầu anh.

Bất chấp tiếng phản đối, cô đóng sập nắp đan lại ngay.

“Thám tử, nếu anh dám logout để trốn,” giọng Koyomi vang lên đầy hiểm độc, “ngày mai tôi sẽ bắt Nayu đeo tai mèo tới văn phòng anh, và mỗi khi có khách, cô ấy sẽ giải thích rằng tất cả chỉ để phục vụ sở thích cá nhân của anh—”

Tiếng thét phản đối của thám tử vang lên từ trong giỏ, nhưng bị đan mây chặn lại nghe không rõ.

“Ý tưởng đó… thật sự rất ác,” Nayuta nói.

Koyomi cười hô hố.

“Yên tâm. Chỉ để đảm bảo anh ta không chạy thôi. Có hơi nặng đấy, cậu nâng nổi không?”

“Mình không bật cao được đâu, nhưng nếu vừa chạy vừa dùng Vô Song Khiêu Dược thì chắc ổn…”

Ít nhất thì đích đến cũng đã thấy được từ đây.

Nếu có ngã xuống, họ chỉ cần tiến lên chậm rãi là xong.

“Okay! Gặp lại ở đó nhé!”

Koyomi nói xong liền nhảy ùm vào biển capybara.

Vài giây sau, Nayuta giơ cái giỏ mây trước mặt, bên trong là một thám tử bị nhốt gọn gàng.

“Xong rồi… Anh đừng giãy nhé, nguy hiểm lắm. Sắp tới nơi rồi.”

Chuyển động trong giỏ đột ngột dừng lại, như thể người bên trong đã chấp nhận số phận.

Anh nặng hơn capybara nhồi bông nhiều, nhưng đúng như Nayuta dự đoán, vẫn chưa tới mức không thể chạy được.

Giống lúc trước, Nayuta dùng Vô Song Khiêu Dược, giẫm lên những bức tường vô hình hiện ra liên tiếp trên đầu lũ capybara bất hoại.

Cô không bật cao được bao nhiêu, gần như toàn bộ sức lực chỉ đủ để luân phiên hai chân, nhưng tốc độ vẫn rất ổn.

Chỉ cần dừng lại một giây là sẽ rơi xuống, nên cô cứ thế chạy liên tục gần 20 giây, cho tới khi tới gần điểm đến, nơi không hề có dấu hiệu hay biểu tượng gì.

Nayuta dừng kỹ năng, chìm xuống biển capybara ngột ngạt, mở nắp giỏ và thả tù nhân ra.

“Tới rồi đó, thám tử. Quanh khu này thôi.”

Gương mặt cáo cau có của Klever thò ra khỏi giỏ.

Chỉ trong chớp mắt, cái giỏ mây biến mất không dấu vết.

Đó là vật phẩm nhiệm vụ tiêu hao, dùng để tạm thời ẩn nấp, có thể trốn kẻ sát nhân trong biệt thự, nghe lén NPC, hoặc lén trà trộn vào hàng hóa khác.

Cách dùng vừa rồi thì… chắc chắn không nằm trong dự tính của nhà phát triển.

Klever day mạnh sống mũi, trông như sắp đau đầu tới nơi.

“Nayuta… trước khi nói ‘tới nơi rồi’, cô không còn điều gì cần nói thêm sao?”

“Ơm… anh không bị buồn nôn chứ?”

Cô hỏi, không hiểu anh muốn nói gì.

Klever cúi đầu, hoàn toàn tuyệt vọng.

“À, đúng rồi… cái vẻ lơ ngơ đó của cô làm tôi nhớ Daichi ghê. Trước giờ tôi không nghĩ hai người giống nhau đến vậy… nhưng dù sao cũng là anh em ruột mà.”

“Tôi cứ tưởng anh ấy nghiêm túc với đàng hoàng hơn tôi chứ… Thôi kệ, Koyomi vẫn chưa tới. Mình tìm lối vào trước đã.”

Khi chỉ còn lại hai người với vị thám tử, câu chuyện đôi lúc lại trôi về người anh trai đã mất của cô.

Phần lớn chỉ là chuyện phiếm vô hại, nhưng Nayuta không hề khó chịu.

Trái lại, cô thích điều đó.

Nó nhắc cô rằng trên đời này vẫn còn có người nhớ đến anh.

“…Không biết mấy con capybara ở dưới đáy có sao không nhỉ?”

Thám tử lo lắng, ngẩng đầu nhìn “bức tường” capybara xếp chồng 4, 5 tầng.

Nếu may mắn lắm mới thấy được một khe trời xanh le lói giữa đám lông dày đặc.

Mà thực tế thì anh đã bị chôn trong lông tới tận đỉnh đầu rồi.

“Ờ thì… đây là game mà,” Nayuta đáp mơ hồ.

“Với lại, mấy con ở dưới còn động đậy nhiều hơn ấy chứ.”

Nghe vậy càng khiến việc đứng vững trở nên đáng sợ.

Trọng lượng đè xuống không quá lớn, nhưng mọi thứ chạm vào đều mềm oặt, nhũn ra, khiến việc di chuyển gần như bất khả thi.

Chưa kịp nhận ra chuyện gì xảy ra, họ đã bị ép sát vào nhau như hành khách giờ cao điểm trên tàu điện.

Nayuta bị đẩy thẳng vào Klever.

Trán cô vừa vặn chạm đến xương quai xanh của anh, anh cao hơn cô đúng một cái đầu.

“…Xin lỗi thám tử. Tôi bị đẩy từ phía sau…”

“Tôi biết không phải cố ý. Biết là vậy, nhưng mà…”

Ít ra trên tàu còn có tay vịn hay dây treo để bám. Ở đây thì chẳng có gì cả.

Cả hai thậm chí còn không chạm được chân xuống đất.

Khoảng cách gần đến mức Nayuta không thể không cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh.

Và chính lúc đó, cô chợt nhận ra kiểu kinh dị lén lút mà nhiệm vụ này mang lại.

Klever ghé sát tai cô, thì thầm:

“Cô có thể nghiêng người sang một chút không, Nayuta? Nếu tạo được chút khoảng trống, tôi sẽ leo lên trên lưng capybara…”

“À… nếu leo thì tôi nhẹ hơn.”

“Vậy thì tốt. Dẫm lên đầu gối tôi. Ngay đó…”

“Aaah!”

Nayuta hét lên khi đám capybara xung quanh bỗng dịch chuyển.

Cô mất thăng bằng lúc đang trèo lên, theo phản xạ liền vòng tay ôm chặt lấy cổ anh.

Giờ thì họ dính vào nhau còn chặt hơn nữa.

Ngay cả Nayuta vốn rất bình tĩnh cũng bị lay động.

Klever ngửa người ra sau, gần như nằm ngửa.

Nayuta nằm đè lên anh, hai chân lơ lửng không chạm được vào đâu, cũng không thể nhúc nhích ra xa.

796c9149-6a3f-4731-8973-884804e01510.jpg

“T-tôi xin lỗi…!”

“Câu đó lẽ ra cô nên nói lúc thả tôi ra khỏi cái giỏ mây thì hơn,” thám tử đùa, giọng có hơi căng.

Anh vẫn cố giữ bình tĩnh và phẩm giá, nhưng rõ ràng cũng đang rất khổ sở.

Do capybara bò qua lưng, Nayuta không thể ngồi thẳng lên.

Cô cứng đờ, mặt đỏ bừng.

Cuối cùng, có ai đó lao xuyên qua biển lông, và một gương mặt quen thuộc hiện ra.

“…Thật lòng mà nói, tôi cũng đoán là sẽ có chuyện này xảy ra. Nhìn chỉ số vận rủi của anh là biết ngay, thám tử. Nếu có lúc nào ‘ra tay’ thì chắc chắn là lúc này rồi. Và đây là lần thứ mấy hả?”

Koyomi hỏi thẳng thừng, giọng đầy sát khí.

Anh vội giải thích:

“Cô đang nói vụ ở khu resort à? Trước hết, chuyện đó không liên quan đến vận rủi của tôi, với lại tôi không cố ý. Cô giúp bọn tôi một tay được không?”

“Không biết nữa… trong tình trạng anh bất động thế này, có khi tôi cứ tiện tay cắt cổ anh từ phía sau thì sao nhỉ…?”

Một lưỡi kiếm nhỏ lóe sáng trong tay Koyomi.

“Koyomi, làm ơn gác mấy giải pháp sát nhân sang một bên, kéo tay mình đi đã,” Nayuta nói, mặt vẫn đỏ.

“Mình không thể đạp chân lấy đà được.”

Lần này, Koyomi quay sang nhìn cô đầy nghi ngờ.

“Nếu mình kéo Nayu theo góc này, thì sẽ kích hoạt một ‘sự kiện đặc biệt’, ngực của cậu sẽ trượt thẳng qua mặt anh ấy. Và Koyomi sẽ rất, rất tức giận.”

Cả hai người kia im bặt.

“Có ý này,” Koyomi nói tiếp.

“Nayu, cậu giúp mình lật anh ấy úp mặt xuống đi. Rồi mình kéo anh ấy sang đây, vừa kéo vừa giảng đạo, còn cậu thì đá mông với mắng chửi. Nghe ổn không?”

“Ờm… chuyện này là lỗi của mình, nên mình không muốn làm thế… Xin lỗi thám tử. Anh tự lật người được không?”

“Ừ. Chắc là được…”

Giữa đám capybara đang ngọ nguậy, với sự trợ giúp của Koyomi, hai người cuối cùng cũng điều chỉnh lại được tư thế.

Khi đã thấy đỡ hơn chút, Klever đưa tay lau mồ hôi trán.

Cả ba đều bị chôn trong lông capybara tới quá đầu.

“Chỗ này sâu hơn nhỉ. Capybara nhẹ như thú nhồi bông đúng là tiện thật… nhưng mánh này khó hơn tôi tưởng.”

“Có mềm không hả thám tử? Có thích không? Có thơm không?”

Koyomi hỏi, mắt vô hồn.

Nayuta và Klever đồng loạt lờ đi.

“Tôi chỉ mừng là chúng không hôi như thú hoang. Chứ ngoài đời mà bị ép sát thế này chắc chết ngạt lâu rồi.”

“Ờ, tôi thấy anh đang cố lái sang chuyện khác đó… mà trong ba người, nếu có ai giống thú hoang thì là anh đấy, thám tử. Nãy suýt hóa dã thú rồi còn gì. Lần sau cẩn thận hơn chút nhé, Nayu?”

Nayuta dò bằng mũi chân, lẩm bẩm:

“Koyomi… cả lần này lẫn lần trước đều là lỗi của mình. Làm ơn đừng đổ cho anh ấy. Anh ấy không làm gì sai. Cách cậu đối xử vậy hơi quá rồi.”

“Nayu…”

Koyomi thở dài.

“Chính cái mềm lòng của cậu mới là vấn đề đó! Nghe này… mình không giận vì ghét anh ấy. Mình giận vì ghen, vì tức, vì không phải là mình! Cậu còn bênh anh ấy nữa thì càng khó chịu. Giá mà cậu mắng ‘Thám tử, đồ biến thái! Đồ khốn!’ thì mình còn có cớ can vào. Đằng này hai người cứ tự nhiên rơi vào mấy tình huống mờ ám, làm mình phát điên! Mình cũng muốn được flirt với cậu! Mình cũng muốn thấy cậu đỏ mặt run run nói ‘Không phải lỗi của Koyomi!’! Không công bằng khi chỉ mỗi anh ấy được như vậy!”

Klever day trán.

“Koyomi… tôi phải công nhận cô rất thẳng thắn, nhưng tốt nhất là dừng nói ở đây đi. Cô không thấy nụ cười của Nayuta đã đông cứng rồi sao?”

“Ơ.”

Nayuta gượng cười méo mó.

“Có lẽ mình đã nuông chiều cậu quá, Koyomi. Chắc mình phải xem lại cách đối xử rồi.”

“Không! Đừng nghĩ! Làm ơn cứ là Nayu như trước đi! Nayu hiền lành, chu đáo, cả tin, luôn chiều chuộng Koyomi mệt mỏi sau giờ làm việc ấy!”

Koyomi van nài, bám chặt tay áo cô.

Dù dáng vẻ trẻ con rất dễ khiến người khác mềm lòng, Nayuta vẫn nghiêm mặt:

“Trước hết, xin đừng gọi mình là ‘cả tin’ ngay trước mặt. Đó không phải lời khen.”

Koyomi chắp tay trước môi, làm ánh mắt cún con.

Đây là một người lớn có công việc hẳn hoi.

“…Nhưng mà… Nayu… cậu đúng là cả tin thật…”

Điểm này thì cô nhất quyết không nhượng bộ.

Thám tử, đang dò dưới chân, lên tiếng:

“À, đây rồi phải không? Cỏ ở đây có chỗ lõm xuống. Có vẻ có cơ quan.”

“Đúng rồi! Anh có sờ thấy hình tròn ở giữa không? Kéo nó là dịch chuyển vào khu bí mật, nhưng khoan đã! Cả ba phải đứng đúng lên trên!”

Koyomi bò tới.

Nayuta theo sau, và chỉ trong chốc lát, họ đã tụ lại.

Ở chỗ trước kia cất Kidokugutsu có một sợi xích gắn dưới đất, đầu kia là một vòng tròn.

Khi cả ba đã vào vị trí, Koyomi dùng hai tay kéo mạnh.

Ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ đám capybara phủ kín thảo nguyên tan biến trong làn khói.

Không còn bầu trời xanh rực nữa.

Trước mắt họ là chân núi trong màn đêm.

Thay vào khung cảnh ban nãy là một cổng torii khổng lồ, phía sau là một cầu thang đá dài, rất dài, rất rất dài.

Dọc hai bên bậc thang là những pho tượng capybara lười biếng.

Trên đỉnh núi xa xa, le lói một ánh sáng mờ.

Cổng torii là lối vào, bên cạnh dựng một tấm bảng.

Nayuta và Koyomi đã đọc rồi, nên lần này đến lượt Klever.

“Để xem… ‘Con Đường Capybara Hóa, Lộ Trình Thử Thách’… Có mid-boss giữa đường… Có cơ hội nhận vật phẩm hiếm… Trên đỉnh có boss cuối… Chúc may mắn… Lưu ý: Capybara ngoài đời rất nhút nhát và hiền lành, xin đừng đánh hay chém chúng… Cái quái gì vậy?”

Anh chỉ vào tấm bảng.

Koyomi khoát tay.

“À, vì là event cho người mới ấy mà. Chắc để trẻ con cũng hiểu được.”

“Hừm… thế hai cô đã lên tới đỉnh chưa?”

“Rồi,” Nayuta đáp.

“Thậm chí hai lần.”

“Nhưng chẳng những không có đồ hiếm, mà không có gì luôn… nên bọn tôi mới nghĩ phải có anh đi cùng. Vì vậy mới đợi anh xong việc.”

Thám tử gõ gậy xuống đá.

“Ra vậy,” anh nói.

“Thế thì hai cô biết mình sẽ gặp quái gì rồi.”

“Thập Nhị Thần Tướng Capybara.”

“…Hả?”

Câu trả lời quá ngắn và vô dụng khiến anh sững sờ.

Nayuta thương tình giải thích thêm.

“Con đầu tiên là capybara mặc đồ chuột. Rất yếu.”

“Ừ.”

Vốn capybara đã gần giống chuột khổng lồ rồi, nên cảnh đó khá kỳ quái.

“Con thứ hai là capybara mặc đồ bò. Cực kỳ yếu.”

“…Ra thế.”

“Con thứ ba thì—”

“Được rồi, được rồi, tôi hiểu. Capybara mặc đồ hổ, rồi thỏ, rồng, rắn, ngựa, dê, khỉ, chim, chó, cuối cùng là lợn.”

“Ghê thật! Sao anh biết hay vậy?”

Koyomi tròn mắt.

Anh nhìn cô mệt mỏi.

“Mười hai con giáp. Cosplay thôi. Không nhận ra mới lạ. Thế trên đỉnh có gì?”

“Ờ thì… chẳng có gì xuất hiện.”

Trong khoảnh khắc, ánh mắt anh lóe lên.

“…À. ‘Không có gì’, à? Nhưng bảng ghi rõ là có boss cuối.”

“Nhưng không thấy gì cả. Hay là cần điều kiện nào đó?”

“Nếu có, bọn tôi mong anh gợi ý.”

Klever không rời bảng, đọc kỹ từng chữ, lật ra sau xem có gì không, kiểm tra cổng torii, rồi quay lại.

“Nhiệm vụ này liên kết với một sở thú nào đó, đúng không?”

Koyomi gật.

“Nghe nói là vậy. Kiểu giám sát hoạt động capybara.”

“Nếu đã có nhà tài trợ như thế, cô nghĩ nhà phát triển, dù là game, sẽ khuyến khích người chơi làm hại capybara sao?”

Nayuta sững người.

Cô luôn mặc định capybara là kẻ địch.

Mọi thứ rất ngớ ngẩn, khi bị đánh thì mắt thành chữ X, giơ cờ trắng đầu hàng.

Nhưng giờ nghĩ lại, đúng là có gì đó không ổn.

Koyomi mím môi.

“Nhưng bảng ghi rõ là có mid-boss mà!”

“Đúng. Mid-boss. Không nói đó là capybara. Và còn điểm này: ‘Có cơ hội nhận vật phẩm hiếm.’ Không nói là đánh bại sẽ nhận, mà chỉ là ‘có cơ hội’. Nghĩa là có thể ai đó trao cho. Cuối cùng là ‘xin đừng đánh hay chém chúng’… Có khi nào ý là không nên đánh nhau luôn không?”

Nayuta và Koyomi nhìn nhau.

Im lặng.

Họ đều là cao thủ quen với nhiệm vụ đẫm máu.

Kẻ địch thì phải bị tiêu diệt.

Chưa bao giờ họ nghĩ tới lựa chọn khác.

Thú thật, họ đã coi dòng cảnh báo cuối chỉ là lời nhắc ngoài đời, rồi bỏ qua.

“…Thì… thử xem sao…”

“…Ừ…”

Không có lý do gì phản đối, Nayuta và Koyomi bắt đầu bước lên cầu thang.

Klever theo sau vài bậc, tay xoa cằm trầm ngâm.

“Phiên bản capybara của… Thập Nhị Thần Tướng à… Nghe quen quen thì phải.”

Anh ta lẩm bẩm, đủ lớn để Nayuta nghe thấy.

—-

Trên một bệ nghỉ rộng giữa cầu thang đá, một con capybara mặc đồ chuột đang nằm bẹp ra đất.

Nó to cỡ một con chó lớn, nhưng chân ngắn hơn, đầu thì bự hơn hẳn.

Bên cạnh bệ nghỉ còn dựng một tấm bảng khác, trên đó ghi rõ ràng:

THẬP NHỊ THẦN TƯỚNG CAPYBARA: TÝ

“Ý là… bọn mình không được đánh nó, chỉ cần lờ đi rồi đi tiếp thôi hả?”

Nayuta hỏi.

Viên thám tử lắc đầu.

“Làm vậy thì khỏi mong đồ hiếm. Chắc phải làm gì đó khác với việc đánh nhau.”

Con capybara đội lốt chuột lạch bạch đi tới chỗ Koyomi, rồi dùng mấy cái chân mềm oặt đập nhẹ vào người cô.

Sát thương gần như bằng không, nhưng vẫn được tính là tấn công.

Dù yếu ớt, nó lại có vẻ cực kỳ hăng máu, hoàn toàn không có ý định bỏ chạy.

Koyomi giữ con capybara đang nổi cơn “tức giận hiền lành” đó lại, lúng túng hỏi:

“Ờm… vậy rốt cuộc tôi phải làm gì với nó?”

“Ở bên nó một lúc, đừng đánh trả. Bọn tôi sẽ kiểm tra xung quanh. Nayuta, cô sang bên kia xem thử.”

Trong lúc Koyomi “chăm sóc” capybara, Nayuta và Klever tách ra khảo sát bậc thang đá.

Ở đây có thêm vài bức tượng capybara nữa, nhưng có một bức trông khác hẳn.

“Thám tử, bức này là tượng duy nhất có bảng tên ở chân đế. Ghi là… Bi… kara?”

Một tấm kim loại khắc đầy những chữ Hán khó đọc.

Âm đọc có hơi giống “capybara”, nhưng rõ ràng không phải cách viết Hán tự của từ đó.

Nhìn kỹ hơn, bản thân bức tượng cũng giống chuột hơn là capybara.

Klever lập tức chạy tới.

“Vi-ka-la. Vikala. Một trong Thập Nhị Thần Tướng của Phật giáo. Có vẻ chỗ này có cơ quan…”

Ngón tay Nayuta vừa chạm vào tấm bảng kim loại.

Ngay lập tức, bệ nghỉ vốn không quá rộng bắt đầu mở rộng ra 4 phía.

Nó biến thành một đấu trường tròn, nơi ánh sáng đỏ rực bùng lên ở trung tâm.

Con capybara giả chuột hoảng hốt, chạy núp ra sau Koyomi.

Rồi từ trung tâm đấu trường, một chiến binh hung mãnh xuất hiện.

Hắn mặc giáp dày, tay cầm trường kích, đầu là đầu chuột.

Đôi mắt đỏ rực phát sáng, tràn đầy sát ý.

Một giọng nói trầm đục, rung chuyển cả không gian, vang xuống từ trên cao:

“Ta là Vikala, Tý Tướng trong Thập Nhị Thần Tướng. Lũ nhân loại hãy bảo vệ con thú kia khỏi lưỡi kích của ta!”

Nayuta và Koyomi lập tức vào thế chiến đấu.

Thám tử kêu lên:

“Đây chắc là mid-boss thật sự! Muốn đồ hiếm thì phải bảo vệ con capybara sống sót tới cuối trận. Cẩn thận!”

Chỉ nhìn khí thế thôi cũng đủ biết đây không phải đối thủ dễ xơi.

Thế đứng của hắn kín kẽ, không lộ chút sơ hở nào.

Koyomi chủ động tấn công trước.

Tận dụng tốc độ và thân hình nhỏ, cô lao sát lại, rút kiếm ninja và đâm thẳng trong một nhịp.

Vikala xoay người né, rồi đập chuôi kích xuống nền đá.

“Á?!”

Mặt đất rung chuyển, nứt toác, đá vụn bắn tung lên dội thẳng vào Koyomi.

“Koyomi!”

Nayuta hoảng hốt gọi.

Nhưng Koyomi đã kịp bật lùi, giảm bớt lực va chạm và kéo giãn khoảng cách.

Cô bị thương kha khá, nhưng chưa đến mức chí mạng.

Chưa kịp thở phào, Nayuta đã lao lên.

Cô phải thu hút sự chú ý của Vikala, không để hắn đánh tiếp Koyomi.

Vikala quay sang Nayuta, vung trường kích từ khoảng cách không thể nào chạm tới.

Ngay khoảnh khắc lưỡi kích bổ xuống, một tia sét giáng thẳng từ trên cao xuống Nayuta.

“Kh—!”

Cô né được trong gang tấc.

Tia sét đánh sập một mảng lớn mặt đất.

Nếu không mặc giáp nhẹ, cú đó có lẽ đã lấy gần hết máu của cô.

Muốn kết liễu boss càng sớm càng tốt.

Nhưng kẻ này không cho phép đánh liều.

Trước tiên, Nayuta cần đánh trúng hắn bằng Trừ Linh Kích để thăm dò.

Nếu hắn yếu với sát thương tâm linh, phản ứng sẽ khác.

Còn nếu không, cô sẽ chuyển sang cận chiến thuần vật lý như Phá Toái Chưởng.

Nhưng trước hết, phải đánh trúng đã.

“Thám tử! Bảo vệ con capybara!”

Nayuta hét lên, rồi lao vọt vào khe hở.

Vikala xoay trường kích, quét ngang.

Nhanh và nặng.

Nayuta bật nhảy tránh qua.

Lưỡi kích giật ngược lên theo, nhưng đổi hướng đột ngột khiến uy lực giảm hẳn.

Đúng nhịp rồi!

Sau cú vung lớn, bên sườn Vikala lộ ra một khoảng trống ngắn ngủi.

Ngay lúc Nayuta định ra đòn—

“Nayu, đừng! Hắn có hơi thở tê liệt!”

Koyomi hét lên.

Nhưng đã muộn.

Nayuta lao thẳng vào luồng khí không màu, trong suốt phun ra từ miệng Vikala.

Trong tích tắc, toàn thân cô bị tê cứng.

Vikala kết ấn bằng một tay, sóng xung kích nổ tung, hất văng Nayuta.

Koyomi miễn cưỡng đứng vững, nhưng cũng không thể di chuyển.

Hiệu ứng tê liệt có nhiều cấp độ.

Tê nhẹ tự hồi trong 10–20 giây, không thể giải bằng kỹ năng hay vật phẩm.

Tê trung bình mất khoảng 30 phút, thường do kim tê liệt gây ra.

Tê nặng thì không tự hồi, chỉ giải bằng kỹ năng, vật phẩm hoặc rời nhiệm vụ.

Cả Nayuta lẫn Koyomi đều chỉ bị tê nhẹ.

Vài giây thôi, nhưng là vài giây chí mạng.

Với giáp nhẹ như họ, một đòn đủ mạnh là chết ngay.

Vikala không thèm nhìn hai người đang bất động.

Hắn quay phắt lại, lao thẳng về phía capybara.

Và Klever.

“Thám tử, chạy đi!!”

Nayuta gào lên.

Klever tặc lưỡi.

“Chết tiệt… capybara là mục tiêu ưu tiên của hắn.”

Ông giơ cây gậy lên.

Nhưng không đánh.

Ông móc cán gậy vào mép bộ đồ capybara, xoay mạnh rồi hất đi.

Con capybara, nhẹ như thú nhồi bông, bay vẽ một đường cong mềm mại, rơi xuống cạnh Nayuta.

Vikala lập tức xoay theo.

Nhưng cây gậy của Klever đã móc trúng chân hắn.

Chỉ vài giây nữa Nayuta sẽ hồi tê liệt.

Nhưng với chỉ số gần như level 1, ngoài vận may—

Đó chẳng khác nào tự sát.

Vikala quay lại trong khoảnh khắc, trường kích xuyên thẳng qua người Klever.

“Thám tử?!”

Klever tan biến trong luồng sáng.

Chỉ kịp để lại lời cuối:

“Nayuta! Dùng—”

Âm thanh tắt lịm.

Koyomi hồi phục sớm hơn Nayuta đúng một nhịp.

“Một đòn là chết à… Ừ, hợp lý thật. Thôi thì báo thù!”

Cô không lao vào liều lĩnh nữa.

Cô ném kunai.

Vikala xoay trường kích như cánh quạt, hất văng chúng.

Đôi mắt chuột đỏ rực.

Koyomi lỡ nhìn thẳng vào đó.

Cô khuỵu xuống.

“C-còn có cả Tà Nhãn nữa hả?! Hiệu ứng trạng thái gì mà ác vậy…!”

Vikala bỏ qua cô, tiếp tục lao về phía capybara.

Nayuta mở kho đồ.

Kidokugutsu Onihime.

“Onihime, vào trạng thái chiến đấu!”

Con rối âm dương sư sừng nhỏ mở mắt.

Ánh xanh lam nhạt phát sáng.

Một lá bùa giấy trắng bay vụt ra, dán lên vai Koyomi, hóa giải Tà Nhãn.

Nayuta chắn trước capybara.

Trường kích đâm tới.

“Onihime! Tăng kháng tê liệt!”

Lá bùa thứ hai bay ra, nhưng bay thẳng, lướt qua Nayuta.

Không có tự động bám mục tiêu.

Phải đứng yên mới trúng.

“Nayu! Đổi chỗ! Để mình kéo hắn!”

Koyomi ném kunai.

Vikala gầm lên, giọng chuột the thé.

Nayuta đứng yên.

“Onihime! Lần nữa! Kháng tê liệt!”

Lá bùa dán trúng lưng cô.

Cảm giác ấm áp lan tỏa.

Nayuta lao lên.

Hơi thở tê liệt trùm lấy cô.

Áp lực lạnh buốt bóp chặt linh hồn.

Nhưng cơ thể vẫn cử động được.

Cô gầm lên, dồn lực, tung một quyền nặng nề vào giáp ngực Vikala.

Chấn động dội ngược về cánh tay.

Và từ trên cao—

BOONG!

Tiếng chiêng vang lên.

Trận chiến kết thúc.

—-

Ngày cuối kỳ nghỉ.

Trong văn phòng Thám Tử Clover.

Nayuta uể oải chải lông cho Koyomi.

“Nyafu~… Thiên đường đây rồi…”

Capybara lẩm bẩm.

Dáng tròn trịa, chân ngắn, bàn chân đệm mềm, cái đầu to với đôi mắt đen buồn ngủ.

Ai nhìn cũng nhận ra, capybara chính hiệu.

Bên kia, Onihime vô cảm chải lông từ phía đối diện.

Klever cố hết sức không nhìn cảnh tượng trước mắt.

Nayuta cũng lịch sự… không nói gì.

Cốc cốc.

Cửa mở.

“À, mọi người đều ở đây. Onihime thế nào rồi?”

Torao từ bộ phận kiểm thử lỗi hỏi, cúi đầu chào.

Nayuta vẫn tiếp tục chải lông.

“Chào buổi chiều, ông Torao. Onihime đúng là quá xuất sắc. Tuy hỏa lực không mạnh, nhưng lại là một thành viên hỗ trợ cực kỳ đáng tin cậy. Nhờ có nó, bọn tôi đã đánh bại được Thập Nhị Thần Tướng tới con thứ 6 rồi. Như ông thấy đó, Koyomi đang vô cùng hài lòng với bộ kigurumi capybara này.”

Trên đùi Nayuta, Koyomi đang úp mặt xuống liền lắc lắc cái đuôi để thể hiện tâm trạng.

“Chuẩn luôn. Cực kỳ hài lòng. Capybara đúng là sinh vật tuyệt vời nhất trên đời… Tôi nghĩ bộ đồ capybara này sẽ trở thành bảo vật theo tôi cả đời mất. Chỉ cần mặc nó thôi là Nayu chiều chuộng tôi hết mực, những người chơi khác cũng cư xử cực kỳ tử tế, mà đám keukegen còn xem tôi như đồng loại nữa. Hay là… tôi chuyển nghề từ ninja sang capybara luôn nhỉ?”

Tất nhiên, dù đang phấn khởi đến mấy thì chuyện đó cũng không thể xảy ra.

Bộ kigurumi này là một vật phẩm rơi ra cực kỳ hiếm.

Ít nhất trong toàn bộ danh sách bạn bè của Nayuta, chỉ có duy nhất Koyomi sở hữu nó.

Và cũng vì thế mà cô trở nên nổi tiếng, chỉ cần đi dạo trong thành thôi là đã có người bu lại xem.

Onihime vẫn đang chăm chỉ chải lông cũng thu hút không ít ánh nhìn.

Những Kidokugutsu mà đội phát triển không thể thu hồi lại đã rơi vào tay một số người chơi.

Tổng cộng có lẽ chưa đến 10 con, nên chuyện này vẫn chỉ dừng ở mức tin đồn nhỏ.

Nhưng những lời đồn kiểu “truyền thuyết đô thị” đã bắt đầu lan ra:

Họ đang cài android chiến đấu chạy bằng AI vào game.

Đây là thử nghiệm tối mật để thu thập dữ liệu chiến đấu cho các khách hàng trong ngành vũ khí.

Có hacker nào đó mê búp bê đã nhét thứ quái dị vào file game…

Nếu không được Torao nói rõ sự thật từ trước, có khi họ cũng sẽ thấy mấy lời đồn này thú vị thật.

Còn Torao thì thản nhiên kéo ghế ngồi xuống.

“Dù sao thì các cô cũng giúp chúng ta rất nhiều. Nhờ dữ liệu chiến đấu và báo cáo của các cô, bọn ta đã phát hiện ra kha khá vấn đề trong việc triển khai Kidokugutsu. Tuần này thì chưa kịp sửa, nhưng có vẻ bản cập nhật tiếp theo sẽ chính thức công bố chúng. Còn chuyện thương mại hóa thì… chắc cuối cùng cũng sẽ chọn phương án ít gây hại nhất.”

Klever cười gượng.

“Vậy là đề xuất của ông đã được thông qua rồi.”

“Không hẳn. Ít nhất thì không phải công khai,” Torao cười nhếch mép, xoa đầu Onihime.

“Thật ra ta chưa nói với mọi người, nhưng Kidokugutsu là một ‘điểm yếu’ của ta. Một người gia nhập công ty cùng thời với ta là người thiết kế nền tảng cho chúng. Rất nhiều người cùng tham gia, nhưng ta biết họ đã vất vả thế nào. Nên ta chỉ mong chúng được ra mắt trong trạng thái tốt nhất có thể. Nayuta, chăm sóc con bé này giúp ta nhé.”

Nayuta mỉm cười, khẽ cúi đầu.

Với cô và Koyomi, những người luôn đứng ở tuyến đầu, một thành viên hỗ trợ phía sau đúng nghĩa là dây cứu mạng.

Việc Onihime có thể được triệu hồi bất cứ lúc nào từ danh sách vật phẩm khiến nó trở thành đồng đội hoàn hảo.

Nhưng vẫn có điều gì đó khiến Nayuta băn khoăn.

“Ông Torao, Onihime có chức năng học tập riêng không? Tôi chỉ chải lông cho Koyomi thôi mà nó cũng bắt chước theo. Tôi cứ tưởng Kidokugutsu chỉ là bạn đồng hành chiến đấu.”

“Có. Không làm được mấy thứ phức tạp, nhưng kiểu ‘thấy sao làm vậy’ thì được. Về lâu dài sẽ ra sao thì ta cũng không rõ, nhưng trước đây đã thấy chúng biết xoa vai rồi đấy. À mà… ta cũng có câu hỏi.”

Torao đảo mắt nhìn quanh văn phòng.

Thông thường, Văn phòng Thám tử Clover có mấy con bot mèo đen chạy qua chạy lại.

Nhưng hiện tại, chúng đang co ro trên nóc tủ, cẩn thận quan sát bầy sinh vật phía dưới.

Một con capybara chậm rãi đi tới, dùng chân Torao làm gối ngủ trưa.

Một con wombat thì ngồi chễm chệ trên đùi Klever như thể nơi này là nhà nó.

Xung quanh Nayuta, Koyomi và Onihime là một biển lông tròn vo.

Bộ kigurumi capybara hiếm mà Koyomi nhận được có kỹ năng đặc biệt Triệu Hồi Cục Lông.

Khi ở trong thành, nơi không thể chiến đấu, nó sẽ triệu hồi ngẫu nhiên capybara và wombat trong một giới hạn nhất định.

Suốt cả ngày hôm qua, Koyomi cùng “đàn con” đã chiếm lĩnh toàn bộ văn phòng, khiến chủ nhân của nó, Kleverđau khổ không ít.

Torao chỉ con wombat trên đùi Klever.

“Klever… thế này không ảnh hưởng công việc à?”

“……Đẩy xuống bao nhiêu lần nó cũng leo lại, nên tôi bỏ cuộc rồi.”

Lẽ ra giải pháp đơn giản nhất là thoát VR để làm việc ngoài đời thật.

Nhưng đáng tiếc, hôm nay anh có lịch làm hướng dẫn viên.

Anh đang chờ khách đến, tranh thủ xử lý giấy tờ.

Sau khi Torao rời đi, Klever nheo mắt cáo, cười khan đầy mệt mỏi.

“Vậy là… dù không phải playtest, ngài Torao vẫn lấy được mọi thứ mình muốn từ chúng ta.”

“Anh đang nói Onihime à?”

Nayuta hạ giọng.

“Đúng là có báo cáo phải nộp, nhưng tôi nghĩ cũng đáng mà…”

“Có lẽ. Nhưng tôi còn đang nói tới Thập Nhị Thần Tướng nữa.”

Klever ngáp một cái.

Vài ngày liền anh đã phải giúp họ đánh boss sau giờ làm, nhờ tỉ lệ rơi đồ bị buff.

“Nếu để ý kỹ thì sẽ thấy thôi,” anh tiếp.

“Mấy Thần Tướng đó rõ ràng được lập trình để kiểm tra khả năng hỗ trợ của Kidokugutsu. Chúng có đủ loại hành vi nhằm buộc người chơi phải thử nghiệm, học cách sử dụng Kidokugutsu.”

Thập Nhị Thần Tướng rất mạnh, nhưng không cần phải đánh cạn máu.

Chỉ cần tung đòn chí mạng trúng điểm yếu khi nó lộ ra, trận đấu sẽ kết thúc.

Thắng thì Thần Tướng rút lui, capybara mang chủ đề 12 con giáp sẽ tặng vật phẩm hiếm.

Thua, tức là không bảo vệ được capybara, thì thử thách chấm dứt ngay.

Chỉ khi được nói ra, họ mới nhận ra:

Từ đầu tới giờ, họ đã dựa rất nhiều vào Onihime.

“Nên giả thuyết cá nhân của tôi là thế này,” Klever cười cáo.

“Ban đầu, người chơi đáng lẽ sẽ phát hiện Kidokugutsu dưới chân cầu thang. Rồi dùng chúng vượt qua Thập Nhị Thần Tướng, đánh boss cuối, và cuối cùng nhận được Kidokugutsu của riêng mình. Ngài Torao chắc đang muốn khôi phục lại luồng đó. Vì nếu chỉ nhặt được Kidokugutsu một cách ngẫu nhiên, thì ai mà biết dùng thế nào? Mấy trận Thập Nhị Thần Tướng chính là tutorial.”

Nayuta thở dài.

“Lần sau nghĩ ra thì nói sớm đi. Giờ tôi thấy mình ngu ghê, đánh mà chẳng hiểu gì cả. Tôi nghĩ ông ta muốn tôi chiến đấu mà không lý thuyết trước. Và tôi đã làm rất tốt.”

Nayuta trầm ngâm.

“Nhưng… vậy có phải Onihime đến tay bọn tôi cũng là do ông Torao không?”

Klever đặt ngón tay lên môi.

“Chắc là trùng hợp thôi. Ông ta hoàn toàn có thể lấy dữ liệu từ người khác. Nhưng theo suy đoán vô trách nhiệm của tôi… việc không thu hồi hết Kidokugutsu có lẽ là cố ý.”

Giọng ông hạ thấp.

“Nếu họ thu hồi hết thật, thì ban lãnh đạo sẽ không bị chỉ trích vì quyết định đổi hướng. Cả sự cố này cần phải trở thành một mớ hỗn loạn thừa thãi, để đội phát triển có cớ phản công và giành lại quyền triển khai Kidokugutsu”

Suy đoán “vô trách nhiệm” ấy lại nghe… rất hợp lý.

“Ý anh là… đấu đá nội bộ?”

“Có thể. Nhưng tôi không muốn chõ mũi vào.”

Nayuta sững sờ.

Nếu Klever nói đúng, thì từ đầu tới cuối, tất cả chỉ là một màn kịch lớn.

“Không thể nào…”

“Ừ, không thể. Chỉ là tôi đoán mò thôi.”

Klever nhún vai, quay lại công việc với vẻ đắc thắng.

Không cam tâm, Nayuta tiếp tục chải lông cho Koyomi.

Chẳng bao lâu, cô nàng capybara đã khò khò ngủ say.

Nghe tiếng thở đều đều, Nayuta cũng bắt đầu gật gù.

Đúng lúc đó, Onihime đứng dậy, lặng lẽ chuyển sang chải tóc cho Nayuta.

Động tác nhẹ nhàng, cẩn thận, giống hệt mèo mẹ liếm lông cho mèo con.

Khóe mắt liếc thấy cảnh tượng vừa kỳ lạ vừa ấm áp ấy, viên thám tử với con wombat trên đùi vẫn tiếp tục làm việc, cố chống lại cơn mệt mỏi đang kéo tới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!